Diễn Đàn » Thể Thao

once more: MUs number one

6 trả lời, 516 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-28 15:04:47mafiana>
Nhân nói về MU, Mafi post hai bài báo trên TP OL về Chelsea và MU sau vòng 20 giải ngoại hạng Anh. Để nhìn lại nụ cười mỉa mai của Morrinho sau trận thắng Everton 3 - 2 trong khi MU thất thủ 0 - 1 trước West Ham trong vòn đấu trước. Chặng đường còn dài và kẻ bám đuôi phải biết giữ sức, đừng cười khẩy trước khi đến đích. Đó là lời nhắn tới Morinho từ bản lĩnh của Ferguson.

Chelsea "hào phóng"



Frank Lampard thẫn thờ khi Chelsea bất ngờ
 bị chia điểm ngay tại Stamford Bridge (ẢNH: GETTY IMAGES)
 

Bị chia điểm ngay trên sân nhà, Chelsea chỉ còn biết đứng nhìn Manchester United nới rộng thêm khoảng cách. Liverpool rời Top 5 sau thất bại trên sân của Blackburn.


Trong lượt đấu vào đêm 26/12 vừa qua, một kịch bản giống như vòng đấu trước đã lặp lại: Manchester United đè bẹp đối thủ trong hiệp 2 còn Chelsea lại tiếp tục mất định hướng ở hiệp đấu này. Tuy nhiên, phần kết có khác hơn một chút khi đội bóng của ông Mourinho buộc phải chia điểm với Reading (2-2) để chứng kiến khoảng cách giữa họ với Manchester United (thắng Wigan 3-1) bị nới rộng thêm (từ 2 lên thành 4 điểm).
Xuất phát với sơ đồ 4-3-3, trong đó có một vài thay đổi so với trận gặp Wigan (Geremi, Ferreira, Bridge, Shevchenko đá chính thay cho Makelele, Boulahrouz, Cole và Robben), nhưng đó đơn thuần chỉ là sự thay đổi về con người chứ hầu như không có một sự biến chuyển nào trong lối chơi của Chelsea. Có chăng chỉ là việc hàng phòng ngự của "The Blues" đã không cho đối thủ của họ thực hiện một cú dứt điểm nào trong suốt hiệp 1. Tuy nhiên, bàn thắng mà Drogba ghi được trong hiệp 1 cũng chỉ xuất phát từ một tình huống cố định (phạt góc), sau biết bao cơ hội trôi qua trước mũi giày của Lampard, Drogba và Kalou. Điều đó cho thấy Chelsea chỉ nắm được quyền kiểm soát bóng chứ không tận dụng được ưu thế đó để biến thành kết quả trên sân cỏ.
Sang hiệp 2, gió đã đổi chiều. Trong lúc Chelsea tỏ ra lúng túng trong những phương án phòng ngự và tấn công thì Reading lại thực hiện rất tốt ý đồ chiến thuật của họ. Tuy nhiên, ngay cả khi Lita quân bình tỷ số 1-1 bằng một cú đánh đầu tầm thấp thì cũng không ai nghĩ rằng thảm họa sẽ đến với Chelsea. Thật vậy, chỉ sau đó 5 phút "The Blues" lại vượt lên trước, cũng bằng một cú đánh đầu của Drogba. Nhưng trong Ngày tặng quà, Chelsea bỗng tỏ ra "hào phóng" một cách đáng ngạc nhiên. Pha phản lưới của Essien giống như một món quà từ trên trời rơi xuống mà bản thân người được nhận quà (Reading) cũng phải bất ngờ. Và khác với Everton hay Wigan, các cầu thủ Reading đã rất trân trọng món quà đó bằng cách khép lại thế trận, không cho đối thủ của họ khoảng trống để thực hiện những cú sút xa nhằm giữ vững 1 điểm quý giá mà họ đã giành được ngay tại Stamford Bridge. 3 trận liên tục để thủng lưới đến 6 bàn, hình ảnh kiêu hùng của Chelsea ngày nào đã biến mất cùng với cái giá lạnh mùa đông.
Manchester United cũng cho một số cầu thủ trụ cột nghỉ ngơi, nhưng chỉ cho đến khi Ronaldo được tung vào sân ở hiệp 2 thì chiến thắng mới thuộc về họ. Hai bàn thắng của tiền vệ người Bồ Đào Nha cộng với một bàn của Solskjaer quá đủ để đè bẹp Wigan, cho dù họ cũng đã tặng cho đội khách một "món quà" an ủi sau pha phạm lỗi của Silvestre trong khu vực 16,50m. Ngược lại, Liverpool đã không có được một món quà nào trong cuộc du hành đến sân của Blackburn do cái đầu cao kều của Crouch quá vô duyên. Và sau 7 trận liên tục giữ sạch lưới, thủ môn Reina đã bị McCarthy đánh bại khiến cho trật tự trên bảng xếp hạng của nhóm ở ngay phía sau Manchester United và Chelsea có ít nhiều biến động. Liverpool rớt xuống hạng 6, nhường vị trí thứ 3 lại cho Arsenal (thắng Watford 2-1), tiếp theo là Bolton (thắng Newcastle 2-1) và Portsmouth (thắng West Ham 2-1). Cũng ghi được tỷ số này trong cuộc đón tiếp Aston Villa, Tottenham đã vươn lên hạng 7 và bắt đầu tấn công vào cuộc tranh chấp những chiếc vé dự Cúp châu Âu mùa tới. Trong hai trận đấu còn lại, Everton bị Middlesbrough cầm chân với tỷ số 0-0 còn Manchester City có được cả 3 điểm trong trận đấu trên sân của Sheffield United (1-0).
Trần Tôn
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-28 15:07:26mafiana>
MU nới rộng khoảng cách với Chelsea



                                 Người hùng Ronaldo giúp M.U có 3 điểm trên sân nhà (ảnh: AP)
 
  
Sau khi "Gã nhà giàu" bị Reading giữ chân 2-2&shy;, ngay trên thánh địa Old Tralford M.U đã nới rộng khoảng cách 4 điểm so với Chelsea bằng chiến thắng 3-1 từ cú đúp của Ronaldo và lão tướng Solskjaer vào lưới Wigan.


Bước vào hiệp thi đấu thứ nhất "Quỷ đỏ" tràn lên tấn công nhằm đánh "phủ đầu" đội khách Wigan. Nhưng bao nhiêu cơ hội vẫn trôi qua, kết thúc 45 phút thi đấu hai đội ra sân tạm nghỉ mà không có bàn thắng nào được ghi.
Sang hiệp thứ 2, khi vừa tung vào sân được 2 phút, tiền vệ người Bồ Đào Nha Ronaldo đã khai thông được thế bế tắc sau pha đánh đầu đẹp mắt từ đường chuyền phạt góc của Scholes. Tỷ số là 1-0 cho M.U.
Sau khi có bàn mở tỷ số, đến lúc này thì sức mạnh hủy diệt của "Quỷ đỏ" càng bộc lộ rõ nét hơn sau những pha "tàn phá" về phía khung thành của Wigan. Đội khách trong thế chống trả quyết liệt đã buộc hậu vệ phạm lỗi với Park trong vòng cấm địa. Phút thứ 51, chính người hùng Ronaldo đã nhân đôi cách biệt lên 2-0 bằng pha đá bồi sau khi thực hiện không thành công lần sút đầu tiên từ quả đá phạt 11m.
Lúc này thế trận một chiều đã nghiêng về phía M.U. Phút thứ 59, sau khi liên tục bằng những pha uy hiếp khung thành đối phương đã mang lại cho "Quỷ đỏ" bàn thắng thứ 3 với pha ghi bàn của lão tướng Solskjaer.
Khi trận đấu bước sang phút thứ 90, sau pha phạm lỗi của Silvestre đã đem về quả phạt 11m cho đội khách Wigan, thủ quân Baines thực hiện thành công đem về bàn danh dự 1-3 cho Wigan.
Với trận thắng này, M.U đã bảo vệ được ngôi đầu bảng và gia tăng cách biệt 4 điểm so với Chelsea.



                                                                                                                        Huỳnh Thắng
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-28 15:16:00mafiana>
@ Morinho: Chờ xem cha nội!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng cách sẽ được nới rộng!ManU vô địch!
...but only love can say try again or walk away...
Đăng nhập để trả lời
0
Chúa phù hộ cho con, Crystal LiuYiFei!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-03 16:28:29mafiana>
Vòng 21 - 22: Chealse sau 2 trận hoà, khoảng cách với MU lại gia tăng lên 6 điểm vì cũng trong 2 vòng đấu trên, MU chỉ có một trận thắng và 1 trận hoà. 

        Morinho câm bặt, một ngày yên ả cho giới báo chí xứ sở sương mù.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
6 yếu tố tạo nên một Ferguson đại thành công ở MU
Ông là một chiến lược gia đại tài. Một người hiếu thắng. Hay chỉ là một người may mắn... Tất cả đều đúng, nhưng không thể tách rời, mà luôn bổ trợ cho nhau và góp phần giúp Fergie có 20 năm thành công ở CLB áo đỏ thành Manchester. Ông mới kỷ niệm "điểm mốc lịch sử" hôm 6/11.
&gt;Hình ảnh độc về MU và 'bố già' Ferguson
Nhà cầm quân hiếu thắng. Nói cách khác, Ferguson không bao giờ muốn "sống chung với thất bại" - như chính ông thừa nhận. Đây có lẽ là cá tính điển hình và dễ nhận thấy nhất ở HLV người Scotland. Vì điều đó biểu hiện ngay trong lối sống, từng hành động và lời nói của ông. Khi đội nhà ghi bàn hay giành chiến thắng, Ferguson luôn nhảy cẫng lên ăn mừng. Còn khi thua, trên gương mặt ông là sự thất vọng chảy dài, thậm chí là cáu bẳn (thế nên mới có vụ "chiếc giày bay" vào mặt Beckham, khi MU để thua Arsenal ở vòng 5 Cup FA năm 2003).





Ferguson và nụ cười chiến thắng. Ảnh: BBC.
Không dừng ở đó, nhiều người còn cho rằng Ferguson bị ám ảnh bởi sự hiếu thắng. Nhưng có lẽ, đó cũng chính là lý do biến ông trở thành một HLV thành công như hiện nay. Mang "nỗi ám ảnh" ấy, Fergie truyền vào các học trò, dạy họ cách thi đấu bằng khát khao chiến thắng mãnh liệt. Và chính vì điều này mà không ít lần "Quỷ đỏ" thành Manchester đã làm nên những cuộc lội ngược dòng lịch sử, nhờ những bàn thắng muộn đến chẳng ai ngờ.
Một công nhân. Trước khi đến với trái bóng một cách chuyên nghiệp, Ferguson từng trải qua những năm tháng làm việc khá vất vả trong xưởng đóng tàu của người cha. Chính quãng thời gian làm việc như "một công nhân đích thực" ấy đã ảnh hưởng nhiều đến tư duy và phong thái làm việc của ông sau này. Chẳng cần biết những cậu học trò của mình là "sao" phương nào, trên sân cỏ, Fergie luôn đòi hỏi họ - những Giggs, Rooney, Ronaldo hay trước đây là Beckham, Nistelrooy - phải tập luyện và thi đấu cần mẫn, chăm chỉ như những người công nhân.
Và chính phẩm chất này đã giúp Ferguson hiểu rất rõ giá trị của đồng tiền. Trong mỗi thương vụ ông luôn cố gắng hạn chế đến mức tối đa sự lãng phí. Dù bị cho là "hớ" trong việc mua Milner, Poborsky hay Veron, nhưng sẽ chẳng bõ bèn gì nếu đem so với những thương vụ thành công về cả phương diện tiền bạc lẫn chuyên môn như: Cantona, Schmeichel, Solskjaer, Johnsen, Irwin, Sharpe hay Kanchelskis. Hai trong số những cầu thủ đóng góp nhiều nhất cho thành công của MU vào những năm 90, Cantona và Schmeichel, mỗi người có giá chỉ chưa đầy 2 triệu bảng. Còn khi phải bỏ ra một khoản tiền lớn, Fergie luôn toan tính để có được những "món hàng" tương xứng như: Pallister, Keane, Cole, Yorke, Stam hay Nistelrooy, Rooney.
Chiến lược gia. MU là đội bóng Anh đầu tiên sử dụng lối đá phản công chớp nhoáng. Ngay từ những năm 90 của thế kỷ trước, Ferguson đã xây dựng cho đội bóng của ông một lối chơi tấn công bùng nổ, hoa mỹ nhưng hiệu quả trên nền một hàng thủ vững chắc, những cầu thủ chạy cánh khôn ngoan và hàng công sắc sảo. Khi Champions League ra đời năm 1992, cũng là lúc Ferguson bắt đầu tìm cách để đối chọi với các đội bóng châu Âu. Có lúc MU của ông chơi 4-4-2, rồi 4-5-1 hay 4-3-3. Có lúc thành công, có lúc thất bại. Nhưng chỉ nội khả năng tìm tòi, hướng đến sự đa dạng trong lối chơi thôi cũng đủ để biến ông trở thành một trong những chiến lược gia tài ba nhất của làng bóng đá Anh.




Với tầm nhìn xa trông rộng của một chiến lược gia, Ferguson thậm chí đã "dẹp" luôn đội hình hùng mạnh từng giành "cú đúp" năm 1994 để tạo cơ hội cho lứa cầu thủ trẻ. Vì theo ông "những cầu thủ trẻ như Beckham và Scholes đều là những tài năng xuất chúng. Họ cần được trải nghiệm để trở nên mạnh mẽ hơn". Khi Fergie nói điều này trước đây, có nhiều người cho rằng: "Ông ta bị mất trí rồi". Nhưng cuối cùng, ông đã thành công khi đặt niềm tin vào lứa cầu thủ này.
Chuyên gia tâm lý. Bóng đá là một môn thể thao giải trí nhưng những người chơi trong đó lại chịu rất nhiều sức ép. Điều này đòi hỏi các HLV phải tự biến mình thành những nhà tâm lý. Và Alex Ferguson có lẽ là bậc thày trong lĩnh vực này.
Ông biết phải làm gì, như thế nào và vào lúc nào để có được hiệu quả tối ưu nhất. Chúng ta hãy nhớ lại những từ ngữ rất có sức thuyết phục mà Fergie đã nói với các học trò vào giờ nghỉ giữa hiệp trong trận chung kết kinh điển Champions League năm 1999, thời điểm MU bị Bayern Munich dẫn 0-1: "Nếu cứ thi đấu như thế này, đến cuối trận các cậu sẽ phải đứng cách chiếc Cup một quãng ngắn mà không được phép chạm vào nó. Với nhiều người trong số chúng ta, đây sẽ là cơ hội thuận lợi nhất để giành chiếc Cup danh giá này. Bởi vậy, hưng phấn lên nào. Có dám chiến thắng không?". Trận này, MU thắng ngược 2-1 nhờ hai bàn thắng vào vài phút cuối trận.
Rồi cái cách ông giải mối bất hoà giữa Ronaldo và Rooney, nảy sinh trong trận tứ kết World Cup 2006, cũng là một minh chứng điển hình. Hiện nay, khi nhìn hai cầu thủ này chơi bóng cùng nhau, cười đùa và thân thiết, ít có thể tin rằng trước đó họ từng coi nhau như kẻ thù trong một thời gian ngắn.
Một người bản lĩnh. Nhờ yếu tố này Fergie mới có thể đứng trước áp lực và sóng gió dư luận để đưa ra những quyết định có tính mạo hiểm hay đưa các học trò vượt qua những thời khắc khó khăn. Chính ông đã giúp Giggs tránh khỏi sự nhòm ngó của giới truyền thông, quyết liệt bảo vệ Cantona khi tiền đạo người Pháp gặp rắc rối (bị treo giò 8 tháng vì đạp vào một CĐV), bênh vực Beckham khi tiền vệ chạy cánh này gặp sự cố ở World Cup 1998, hay mới đây nhất là chuyện của Ronaldo và Rooney.
Người may mắn. Đây là yếu tố mà chính Ferguson, trong lễ mừng "Cú ăn ba" lịch sử ở sân Old Trafford năm 1999, cũng đã tự thừa nhận.




Tổng kết lại 20 năm làm việc tại MU, HLV Alex Ferguson đã đoạt được vô số danh hiệu: một Cup Champions League (1999); một Cup C2 (1991); 8 chức vô địch Anh (1993, 1994, 1996, 1997, 1999, 2000, 2001, 2003); 5 chiếc Cup FA (1990, 1994, 1996, 1999, 2004); hai League Cup (1992, 2006); một Cup liên lục địa (1999); một Siêu Cup châu Âu (1991).
Các mùa giải MU trắng tay dưới thời Alex Ferguson là 1986 đến 1989, 1994-1995, 1997-1998, 2001-2002, 2004-2005.






Đội hình tiêu biểu của MU dưới thời HLV Alex Ferguson, do kênh truyền hình Sky bình chọn.
 
(vnexpress.net)
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0