Em biết anh sau một cuộc thi Đại học . Sau đó, chúng ta vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau. Những cuộc điện thoại hỏi thăm về công việc, sức khỏe, rồi những tin nhắn vui chúc ngày mới vui vẻ, hoặc nhắn nhủ, căn dặn "Em ra đường nhớ mang áo mưa nha, không dầm mưa bị cảm đó!".
Những điều tưởng chừng như bình dị đó lại ngày càng trở nên có ý nghĩa đối với em, nó trở nên ấm áp, quen thuộc.
Rồi ngày em mong đợi cũng đến "chúng ta gặp nhau đi". Em đang cố mường tượng người với giọng nói thân quen đó có khuôn mặt như thế nào.
Anh không đẹp như diễn viên, ca sĩ mà em thần tượng. Nhưng ở anh toát lên sự chững chạc, chín chắn, nếu không nói là có chút gì đó "sành sỏi". Em lắng nghe anh nói, anh kể về cuộc sống của anh, về những gì anh đã trải qua. Bỗng em thấy nhỏ nhoi trước anh, anh là một thế giới mà em cần phải khám phá.
Chúng ta chia tay nhau trong vui vẻ và pha chút luyến tiếc.
Rồi em đã mong đợi, không, nói đúng hơn là trước khi gặp anh, từng ngày em luôn trông điện thoại, tin nhắn của anh, còn bây giờ thì ngoài sự mong đợi còn thêm nỗi nhớ anh. Nhưng vì công việc nên chúng ta ít có cơ hội gặp nhau, nhưng không hề thiếu những cú điện thoại.
...Rồi em quyết định quên anh.
Anh là người quá cầu toàn, còn em nhận thấy mình là người không hoàn hảo. Mọi người ắt hẳn sẽ nói, có ai mà hoàn hảo chứ! Hai người đến với nhau ngoài sự hoà hợp còn có sự bù trừ lẫn nhau mà. Em cũng từng tin như vậy. Nhưng em rất sợ sẽ đón nhận thêm một tổn thương nữa sau tổn thương mà anh đã gây cho em. Em chưa từng có một quyết định dứt khoát như bây giờ.
Em đổi số điện thoại vì đây là cầu nối duy nhất để anh có thể liên lạc với em. Biết số điện thoại, biết nơi làm việc nhưng dù nỗi nhớ có da diết, mong mỏi gặp anh đến đau lòng nhưng cố kìm lòng vì biết rằng không thể có kết quả tốt hơn.
Chắc giờ này anh trách em lắm, nhưng anh biết không, nhiều khi sự thân thiết còn đau khổ hơn là em cứ cố quên anh, anh à!
Em sẽ cố gắng đi qua những con đường, quán nước chúng ta đã từng đến, để biết chắc rằng chuyện chúng ta mãi là một kỉ niệm đẹp...
Và anh cũng vậy, anh nhé! Mong anh tìm được một nửa hoà hợp với anh, xứng đáng đón nhận tình yêu của anh.
Still loving u baby....
[/align]
Những điều tưởng chừng như bình dị đó lại ngày càng trở nên có ý nghĩa đối với em, nó trở nên ấm áp, quen thuộc.
Rồi ngày em mong đợi cũng đến "chúng ta gặp nhau đi". Em đang cố mường tượng người với giọng nói thân quen đó có khuôn mặt như thế nào.
Anh không đẹp như diễn viên, ca sĩ mà em thần tượng. Nhưng ở anh toát lên sự chững chạc, chín chắn, nếu không nói là có chút gì đó "sành sỏi". Em lắng nghe anh nói, anh kể về cuộc sống của anh, về những gì anh đã trải qua. Bỗng em thấy nhỏ nhoi trước anh, anh là một thế giới mà em cần phải khám phá.
Chúng ta chia tay nhau trong vui vẻ và pha chút luyến tiếc.
Rồi em đã mong đợi, không, nói đúng hơn là trước khi gặp anh, từng ngày em luôn trông điện thoại, tin nhắn của anh, còn bây giờ thì ngoài sự mong đợi còn thêm nỗi nhớ anh. Nhưng vì công việc nên chúng ta ít có cơ hội gặp nhau, nhưng không hề thiếu những cú điện thoại.
...Rồi em quyết định quên anh.
Anh là người quá cầu toàn, còn em nhận thấy mình là người không hoàn hảo. Mọi người ắt hẳn sẽ nói, có ai mà hoàn hảo chứ! Hai người đến với nhau ngoài sự hoà hợp còn có sự bù trừ lẫn nhau mà. Em cũng từng tin như vậy. Nhưng em rất sợ sẽ đón nhận thêm một tổn thương nữa sau tổn thương mà anh đã gây cho em. Em chưa từng có một quyết định dứt khoát như bây giờ.
Em đổi số điện thoại vì đây là cầu nối duy nhất để anh có thể liên lạc với em. Biết số điện thoại, biết nơi làm việc nhưng dù nỗi nhớ có da diết, mong mỏi gặp anh đến đau lòng nhưng cố kìm lòng vì biết rằng không thể có kết quả tốt hơn.
Chắc giờ này anh trách em lắm, nhưng anh biết không, nhiều khi sự thân thiết còn đau khổ hơn là em cứ cố quên anh, anh à!
Em sẽ cố gắng đi qua những con đường, quán nước chúng ta đã từng đến, để biết chắc rằng chuyện chúng ta mãi là một kỉ niệm đẹp...
Và anh cũng vậy, anh nhé! Mong anh tìm được một nửa hoà hợp với anh, xứng đáng đón nhận tình yêu của anh.
Still loving u baby....
[/align]
ĐIỀU KHÓ NHẤT TRÊN ĐỜI LÀM 1 TRANG NAM TƯ Ý CHI VỮNG VÀNG MÀ TÌNH CẢM MIÊNG MANG