Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Đọc sách tóm lược - Những bất ngờ chẳng lấy gì làm thú vị

3 trả lời, 115 lượt xem — Trang 1 / 1
Ai cũng biết vào thời buổi nhịp sống hối hả khẩn trương, trừ mấy tay đại lãn canh sung như SH còn mọi người ai cũng bận rộn, chẳng có thời gian đâu ngâm nga những quyển tiểu thuyết có số trang dài đến ba, thậm chí bốn chữ số. Để văn học đến với bạn đọc, những tác phẩm dạng tóm lược và dạng sách bỏ túi dễ dàng mang theo người cũng là chuyện đúng đắn không phải bàn. Nhưng điều phải bàn là chính những bản tóm lược đó. Cho dù lược đến đâu thì cũng phải đảm bảo đúng nội dung, diễn biến, kết cục của nguyên tác. Thế mà chỉ lướt nhanh trên net một hồi SH đã thấy hai cuốn tiểu thuyết vào loại nổi tiếng thế giới bị tóm lược đến mức không nhận ra nổi. Nói ra thì chắc chắn là thành "chập" rồi, nhưng mà đằng nào cũng chập cho chập luôn, nhìn thấy cảnh những cuốn sách đã từng làm mình xúc động đọc mê mải bị chỉnh sửa đến mất hình dạng thế này thật chịu hết nổi.
Ai mê đọc chuyện kinh dị hẳn cũng ít nhiều nghe nói về tiểu thuyết "Con ma ở nhà hát Opera" (The Fantome of the Opera - SH mới được đọc qua bản dịch tiếng Anh) của nhà văn Pháp Gaston Leroux. Ấy thế nhưng khi vào TV Mây Bốn Phương, thấy tên quen quen "Bóng ma nhà hát kịch", tưởng có bản dịch tiếng Việt, tò mò kick thử vào thì gặp tên tác giả lạ hoắc (Jeniffer Assette thì phải), tên nhân vật xuất hiện trong câu chuyện này thì y hệt không khác gì tiểu thuyết của Leroux, có điều nội dung thì ngắn ngủn, đọc chẳng ra chuyện ngắn cũng chẳng ra bản tóm tắt. SH không hiểu không biết có phải Leroux đã "đạo văn" của bà Jenifer Assette nọ để viết tiểu thuyết của mình hay ngược lại. Nhưng nếu là một bản lược dịch thì ít nhất cũng phải tôn trọng cho tác giả nguyên tác một cái tên. Mà nếu là lược dịch thì chất lượng quá tệ hại, ai đã đọc nguyên tác đọc đến bản "tóm đầu tóm đuôi" của quý bà Jenifer này chắc cũng phải lên cơn nóng lạnh quá.

Không đến mức tàn tệ như bản tóm tắt nói trên, bản tóm tắt tiểu thuyết "Little women" được dịch ra tiếng Việt trên trang chủ của NXB Kim Đồng (dưới tên "Bốn người con gái của bác sĩ March") cũng là một bản tóm lược hơi xa rời nguyên tác quá. Tác phẩm này SH không lạ gì, vì trước đây ở VN đã được xem một bộ phim rất hay phóng tác theo tác phẩm, và sau này cũng đã được đọc truyện. Chẳng cần đọc hết bản tóm lược đã được dịch ra tiếng Việt cũng đủ thấy bản tóm lược này đã đi xa nguyên tác rất nhiều. Cũng biết rằng một khi đã tóm lược thì chỉ cần đảm bảo những đoạn "cao trào" là đủ. Nhưng mà đến mức cải tử hoàn sinh cho cô bé Beth ở cuối truyện thì đi có hơi quá. Trong cả phim và truyện, một trong những đoạn buồn nhất và cảm động nhất là đoạn mô tả về cái chết của Beth, cô gái nhạy cảm lãng mạn nhất trong bốn chị em. Ấy thế nhưng ở dòng cuối cùng
của bản lược dịch chúng ta sẽ bắt gặp Beth chẳng những vẫn còn sống mà còn chuẩn bị lấy chồng. SH cũng công nhận kết cục này có hậu và "nhân đạo" hơn. Nhưng thế thì khác gì cho Romeo và Juliêtte uống thuốc giải độc để hai người còn làm đám cưới.[8|]

Nói tóm lại là cả hai bản tóm lược này đều dựng tóc gáy. SH khuyên các bạn không nên đọc. Ước gì trước khi mất công dịch ra tiếng Việt các dịch giả hãy để ý một chút đến chất lượng các tác phẩm dạng tóm lược để khỏi mất công chuyển đến bạn đọc các món salad héo đã mất hết vitamin như thế.
[8|]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Hụ hụ,
SH đã đọc "nghìn lẻ một đêm" dành cho thiếu nhi, do NXB Kim đồng ấn hành chưa? Ặc ặc, đọc xong ko hiểu là mình có đang đọc một tác phẩm tồn tại cả nghìn đời ko. Với cái đà tóm lược kiểu này, trẻ em lớn lên sẽ ko làm sao yêu nổi văn chương. Những câu văn rời rạc, ko có tí chiều sâu nào cả. Tất cả những gì NXB muốn làm là đưa đến một nội dung.
Nhưng mà văn học thì ko phải chỉ nội dung câu chuyện. Nghệ thuật viết văn, câu chữ, hình ảnh được dùng là một trong những phần quan trọng. Nó nuôi dưỡng văn học. Chứ còn mấy tác phẩm mới bây giờ... Hừ, câu què câu cụt, giọng dịch thì cực kỳ vô duyên... Tóm lại là rất chán.


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Nói thành thực là SH từ bé đến giờ luôn dị ứng những thứ "tóm lược". Hồi ở VN, mặc dù thuộc thành phần ăn bám nhưng gần như chẳng tháng nào SH ko lượn qua nhà sách ngoại văn một lần. Những tác phẩm VH tiếng Anh của các collection giá hạ như Wordsworth, Penguin,... đã giúp ngọn lửa nhiệt tình học tiếng Anh của SH leo lét được lâu hơn những cua học "tồn tại và không miêu tả được" ở trung tâm tại chức. Và có lẽ nhờ Collins, Doyle, Dickens, Sabatini ... mà dần dần SH yêu ngôn ngữ Anh thực sự. Mỗi tác giả mình thích đều có một bút pháp, phong cách riêng (SH rất thích cách phân tích tâm lý nhân vật của VH châu Âu tk 19), không ai lẫn với ai. Mỗi lần tìm được một tác phẩm nữa của tác giả mình thích, gặp lại đúng giọng văn quen thuộc, SH luôn có cảm giác rất đặc biệt, giống như gặp lại người quen cũ vậy. Nhưng thời đại manga hiện nay thì những thứ cổ hủ lỗi thời thế chẳng chẳng mấy người ngửi nổi trừ những tay viêm xoang hết thuốc chữa như SH. Thành ra các NXB cũng phải "bikini hoá" các tác phẩm VH cho đúng xu thế thời đại. Cùng giá cả như nhau, nhiều khi giá các bản gốc ở nhà sách ngoại văn còn hạ hơn bản dịch tiếng Việt (mà chẳng hiểu tại sao trong khi để tiết kiệm giấy các NXB nảy ra sáng kiến lược dịch thì bản dịch tiếng Việt nào chữ cũng to như gà mái gẹ làm cho bản dịch cứ phình lên như bà chửa, chẳng hiểu tiết kiệm giấy kiểu gì lạ đời vậy nữa!!!), mà nói cho thật lòng, chỉ có các bản dịch từ thời xưa của các dịch giả thời "cả nước xếp hàng" mới kiếm được những bản dịch có chất lượng, còn các bản dịch của các dịch giả tân thời hiện nay thì SH thất học không cảm được văn chương cao siêu của họ, thành ra lâu dân thành quen SH cũng mất đi thói quen đọc sách dịch. Cùng đồng tiền bỏ ra, nhìn thấy dòng chữ "Completed and Unabridged" in trang trọng trên bìa sách, thấy dễ chịu biết bao.

MÀ lại nói đến nội dung bìa sách nữa chứ. Đây là thứ đầu tiên đập vào mắt người đọc, ít nhất cũng phải phù hợp với nội dung cuốn sách bên trong. Về tài "sáng tạo bìa sách" thì các NXB VN hẳn là quán quân thiên hạ. Có lần SH mua một quyển "Vang bóng một thời" (may mà là truyện ta nên không bị tóm lược), chỉ buồn cười mãi cái bìa vẽ hai anh chàng mặc đồ Âu phục đứng đút tay túi quần, nền đằng sau là một con đường xa lộ và mấy cái nhà cao tầng chắp vào nhau như tranh ghép giấy màu của các cháu lớp mầm lớp lá vậy. Mua xong về SH xé phăng cái bìa củ chuối ấy cho ra sọt rác lập tức, thà rằng mang tiếng xúc phạm tác phẩm văn hoá còn hơn mỗi lần đọc lại phải chiêm ngưỡng cái bìa sách kiểu Frankenstein ấy. Thực ra làm một cái bìa sách cho vừa mắt đâu có tốn kém gì, nhưng mà dân ta vẫn vậy, "đại trượng phu chẳng màng tiểu tiết" mà, giống như chuyện tuồng chèo cải lương cứ cho Lý Thường Kiệt đeo râu khơi khơi lên ấy,"tiểu tiết xá gì".

Đáng lẽ phải lấy làm tự hào vì chí khí anh hùng không tẩn mẩn đó của người Việt ta, SH khổ thay chẳng hiểu ai xui mà cứ ước thầm giá dân ta bớt "anh hùng hảo hán" đi mà quan tâm đến vài tiều tiết như cái bìa sách "vặt vãnh" kia thì hay biết mấy.

[8|][8|]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Mỗi người một ý mà thôi,công nhận với SH là dạo này sách báo phát triển vô tội vạ nên có những điều khó chấp nhận,có điều có cầu mới có cung,thế nên có trách thì nên trách những độc giả quá dễ tính khi đón nhận những tác phẩm kiểu như vậy thôi,nếu ai cũng có tâm huyết một xíu thì có lẽ những quyển sách như vậy không có đường sống đâu
Đăng nhập để trả lời
0