Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chỉ có riêng ta!

83 trả lời, 15.700 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-09 23:36:17Ngậm Ngùi>
Học yêu...
 
Thế rồi hắn cũng học yêu!
Và yêu quá đỗi...liêu xiêu bước về
Hắn cười khi hắn ngủ mê
Hắn buồn khi hắn vỗ về trái tim

Lúc vui hắn cũng lim dim
Không vui hắn lại như chìm giấc sâu
Tình yêu là phút ban đầu
Của con tim hắn đã nhàu vì mưa...

Hắn thường dậy sớm về trưa
Dù thân rời rạc mắt chừa hổng sâu
Mà chân hắn vẫn như tầu
Chắc trong tim hắn ...sắc mầu lung linh!

Bạn bè đông, vẫn đinh ninh
Dù đứa trách móc, lặng thinh giận hờn
Vì ai hắn đã khác hơn...
Xôn xao nắng, gió khua đờn từng khi!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-09 23:34:31Ngậm Ngùi>
Chờ
 
Lùa mây, gom nắng
dọn đêm...
Chờ em !
Trăng thắp đôi miền trời chung...
ngọt hương sâu!
cuống chân ngông...
mùa thu ẩm ướt bên song rập rình...!

Bờ môi khô ngóng môi xinh

Ôi!
Đây khát đó hay tình khát trao?
Đợi chờ hay cuốn vào nhau?

Mà đêm nay gió qua cầu rụng rơi...!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-03 09:56:28Ngậm Ngùi>
Thôi...!

Nghe rằng bên ấy đang mưa...
Rào thưa nhớ bạn nhưng chưa muốn tìm?
Đường khuya dù chỉ mình ên
Thầm câu vọng cổ bắt đền ngày xưa!

Nghe rằng gió lội đò đưa
Phòng hoa nay đã ướm vừa trống canh
Mỗi đêm mộng, mỗi tan tành
Tàn hoa phai mộng giấc xanh tiêu điều

Nhưng giờ ta đã khác nhiều
Dại khờ không đủ trăm điều ước mong!
Thật lòng yêu cũng chả xong,
Thì thôi nhắm mắt leo vòng lối ngang...

Thiếu thời vụng dại - ngang tàng
Nghĩ lòng cũng thấm, hẳn là vấn vương
Tiếc rằng thân ngựa dặm trường
Phong sương đã đủ, đã lường dối gian.

Ngây thơ chưa hẳn thiên đàng,
Huống chi mấy bận gian nan hẹn hò
Người xem vui thú - ai ngờ!
Bây giờ sóng phủ ngây ngô đáng gì?
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự với em!
 
em hay đùa : mình chẳng giống nhau
cả nỗi nhớ, hay niềm vui nho nhỏ
em giãy bày : tình yêu là duyên số
Và đôi ta cứ khập khiễng mà nên

Em bảo rằng : yêu tất cả nơi tim
Niềm rung cảm mãi muôn đời chân thật
Sự khoan dung hay xẻ chia : được - mất
Mọi lẽ đều có sự biện minh riêng

Anh chỉ cười nhưng hạnh phúc càng thêm
Yêu tha thiết nhưng ngập ngừng lời nói
Mọi cử chỉ cũng dường như bối rối
Chỉ tâm hồn thì vút tận ngàn mây

Những giận hờn đôi lúc cũng chẳng sai
Em bảo anh cứ thường hay suy diễn
Bởi tình yêu mênh mang như sóng biển
Lúc trào dâng, khi êm ái xuôi dòng

Cứ vui đi ngày mai dù được không
Cũng trọn vẹn phút tình dâng sóng ngọt
Nhưng em ơi lòng anh không sao ngớt
Nghĩ về em, về lối hẹn tương lai

Anh sợ nhiều mưa gió, sợ tình phai
Không có em đời thật là vô nghĩa
Ví trước đây hay bây giờ dâu bể
Thì bước đi chẳng vương vấn trăm chiều

Yêu em nhiều, tin em cũng thật nhiều
Không phải anh, chỉ là do ...do gì nhỉ?
Do trái tim muôn đời hơn lý trí
Vồ vập yêu, rồi lo ngại tình yêu!

Hạnh phúc rồi, ai chỉ muốn bấy nhiêu?
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc


Như nắng hạn chờ mưa
Anh sà vào em vội vã...
Như hoa lâu kết nụ
Em tìm anh mong tan ra...

Những cái hẹn đầu tiên ngọt ngào thơm phức
Không cần khẩu vị, không cần dư hương...
Hai ta cuốn nhau
Như lữ khách bên đường lạc mình trong bóng tối...

Rồi bẽ bàng chờ nhau
Rồi ngỡ ngàng hiểu nhau
Đếm khoảng trống vô hình tăng dần, lơi vẻ ngoài khắn khít
Em sợ mình lạc bước
Anh thương mình lố bịch

Giá như em hiểu mình / một loài cây lớn vội, chưa đủ ngày đơm hoa kết trái
Giá như anh hiểu mình / thân khô cằn cỗi... vốn đủ đầy nắng mưa
Thế mà...!Chúng ta ngây thơ vẫn tưởng... vùi lấp được ngày xưa...nơi anh...nơi em


Tiếc thay!
Giấc mộng!
Tưa bừa...
Vàng phai mà lại đong đưa chẳng tàn.

Thiên đường dấu hẹn đá vàng
Mưa về bủa lối / mơ màng còn vương...!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-24 15:35:16Ngậm Ngùi>
Viết tặng em bài thơ chưa kịp đặt tên



Anh chẳng tin nhân gian đâu
Người ta mồm mép chẳng đàng hoàng
Anh tin cảm nhận trong lồng ngực
Của một lần con tim đi hoang

Tim đi hoang tìm đến tim em
Kết thành một đôi tim yếu mềm
Biết sẻ chia, biết cùng chung nhịp
Không khoa trương, chẳng mau quên.
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-16 22:11:26Ngậm Ngùi>
Bừng tỉnh!

Nghe rất lạ
Nghe qua mùa gió rét

Hay dường như ở phía bậc thềm
Ta vẫn đợi...?
bỗng đôi làn sóng biếc
Trong mắt ai, chiều bỗng ru êm?

Xưa mấy mùa mưa rơi
oằn phố xá
Có con chim hót ngẩn ngơ buồn

Nay phố chợt vươn mình thức giấc
Nghe hương yêu dìu dặt
lòng buông...!

Ta khách lạ như chưa từng quen biết
Rồi lang thang rồi ngắm rồi yêu
Có những điều rất trăm ngàn cũ kĩ
Vẫn đắm chìm tha thiết hóa liêu xiêu...
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Lẻ bạn.....!

Em qua phố thị bao chiều
Em về phố bỗng hắt hiu đợi chờ
Tôi qua nỗi nhớ vô bờ
Mang về theo cả dại khờ riêng tôi

Không ai tiếc chút thu rồi
Mà sao cúc vẫn bồi hồi trước sân
Từ bi một thuở ân cần
Em còn sót lại, bâng khuâng gió tràn...

Lòng quê khói rạ mênh mang
Ngày đêm lẻ bạn úa vàng cây rơm...
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn chia sẽ của bạn nha... Giáng sinh an lành nè!
 
Dòng sông rộng phù sa không đủ ngọt
Con đò chiều xiêu lệch một bờ nghiêng
Nơi bến bồi ngơ ngẩn đợi triều lên
Còn bến lỡ nước dâng tràn bờ bãi...

 
Cỏ rối!
 
Dòng sông rộng và cánh thuyền mê mãi
Hám rong chơi quên trở lại bến chờ
Ngày bỗng lạnh và úa lá xác xơ
Đông ngẩn ngơ đứng trông từ ngõ nhỏ..
 
Chiều trôi nhanh hoàng hôn ưng ửng đỏ
Rồi tan dần vào bóng rộng của đêm
Thênh thang bước đi tìm hương cổ tích
Ngày...thu hoạch...toàn những điều vô ích!
 
Chỉ có riêng ta..đâu hơn thua thù nghịch
Mà vô thường....chẳng thích dung tung..
Tím lối đường xưa...cỏ rối trùng trùng
Chỉ có riêng ta....mong lung....cỏ rối!
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-24 12:43:58Ngậm Ngùi>
Ngày Xưa Đã Hết

Ta bỏ lại sau lưng đôi màu mắt
Bạc đi nhiều theo gió bụi thời gian
Đôi mắt đỏ em vờ khép như ngoan
Biết đâu đấy là mùa đông bủa kín

Ta để lại trong em những trìu mến
Của ngày xưa hoa nắng một màu hoa
Em cất lại trong tim mình giông bão
Giữ thế thôi rồi cũng sẽ nhạt nhòa

Ta biết cả hai phương trời cách biệt
Mưa đằng Đông nhưng ướt lạnh đằng Tây
Nói xa nhiều nhung nhớ vẫn quanh đây
Thì đôi ngã mấy ai nào định lối 

Thôi em ạ, kỷ niệm xưa hấp hối
Cũng phong ba dù chẳng muốn trong lòng
Con đường về dẫu có quá mênh mông
Là định số duyên ta, là định số

Hãy cứ xem ta là người mắc nợ
Những gì ao ước đã không thành
Suốt cuộc đời là suơng khói mong manh
Một lần nữa ta xin đành cúi mặt

Em về mau phố xa còn trong vắt
Mưa tình yêu đang đón đợi em về
Lời đầu môi đôi lứa lỡ hẹn thề
Ta chẳng nhớ...đã quên từ lâu lắm
Rồi!
 
Cảm ơn Băng Nguyệt nhiều lắm, Chúc bạn Giáng sinh an lành![:)]
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Vờ Như...
 
Lặng lẽ rồi mùa sang
Cơn gió Đông bạc nắng
Ngoài kia dòng sông lặng
Con đò buồn đợi ai?
 
Chỉ một chiếc lá rơi
Đã gieo mầm thu cũ
Chỉ một màu hoa trôi
Khiến lòng thêm mưa lũ
 
Thả hồn theo cánh gió
Buông lòng cùng mây trôi
Ngập chìm trong ngày tháng
Ru mộng tình xa xôi...
 
Thế nào cũng qua thôi
Những dấu yêu đà héo
Thế nào cũng nguôi ngoai
Trái tim gầy mềm yếu
 
Cứ vờ người không gặp
Cả mùa quên chưa sang
Và ta nào đã lỡ...
Cuộc tình xa ngút ngàn!
 
 
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Vội
 
Em trách rằng do lỗi bởi nơi anh
Khiến tình ta lệch xiêu nhiều ngõ hẹp
Em bảo rằng bởi lòng anh luôn khép
Mà nhân duyên là cánh cửa chung lòng
 
Em bảo rằng không thể trách mùa đông
Vì một lẽ giá băng từ muôn kiếp
Bởi nơi anh trái tim không bước tiếp
Khi tình xuân chờ đón ở hoa hồng!
 
Em bảo rằng em không thể cuồng ngông
Đời con gái dám đâu mà đánh cược
Một lần yêu là trăm lần thao thức
Em bảo rằng không thể đợi hoài công!
 
Ừ phải rồi, anh là khách cuồng ngông
Yêu là thế mãi trông chờ nuối tiếc
Dẫu biết rằng thời gian là cách biệt
Câu thủy chung e ngại mấy ai cùng
 
Không vội vàng anh chẳng dám hình dung
Một tình yêu bay cao cùng ước mộng
Nhẹ nhàng bên em dù trăm ngàn xúc động
Vì anh hiểu nhiều hứa hẹn - hợp tan
 
Có lẽ nào im lặng sẽ dối gian?
Và khi yêu người ta thường đánh cược
Hạnh phúc được - không chỉ mang màu ẩm ướt
Của tình nhân vồ vập chốn mơ màng?
 
Thôi rõ ràng em chẳng hiểu đá vàng
Nơi anh sẵn luôn dành riêng em đến
Vậy em ơi những trót trao trìu mến
Những ngày qua là bó hẹp cuộc đời
 
Em đi đi nơi có những tiếng cười
Lời ân ái êm tai nhân tình rót
Cứ để anh chờ trái xanh chín ngọt
Một mình thôi, rồi tan nát trong lòng...
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Tạ Lỗi Cùng Ngày Xưa Yêu Dấu
 
Hôm nay
Anh thấy
Cánh Phượng ngày xưa ép trang lưu bút cũ...
 
Chợt hiện về nguyên vẹn những ngày xưa!
 
Sáng cuối niên trời nắng mát như thơ
Hàng ghế đá đã tươi màu hoa đỏ
Giữa sân trường chỉ có ta còn đó - cùng em
và thầm viết lưu bút
buồn
 
Em bảo rằng hoa phượng nhớ nhau luôn
khi ép vào nằm khô trong cuốn vở
Giấy thơm tho, mực ướp tình
học trò
Và khi vắng mình tìm nhau ở đó!
 
Không bụi bay mà mắt em hoe đỏ
Anh ngại ngùng không dám tiếng từ ly
Chỉ dâng sầu lòng đưa tiễn lòng đi
ngày xa cách...cớ chi dài dịu vợi!
 
Thời gian thoi đưa tình quên không nhức nhối
Kỹ niệm học trò cất dấu một ngăn riêng
Giông bão cuộc đời khép chặt mộng thần tiên
Có ngờ đâu hôm nay bừng sống dậy...
 
Biết còn chăng?
Áo trắng thơ ngây ngày ấy
Những hẹn hò năm tháng...những chờ mong
Nhớ thuơng người, cánh phượng khô cũng cháy lòng
Dồn vào trong mắt
Tím lên từng khúc ruột...!
 
Ta lỡ rồi những dấu riêng mộng ước
Bên thềm đời cay chát mặn bờ môi
Nhắn cùng người theo gió chốn xa xôi
Xin tạ lỗi cùng ngày xưa
Yêu dấu!
 
 
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-30 07:25:20Ngậm Ngùi>
Muộn

Con gió nào vồ vập thắm hoa xanh
Cho lòng ai ngỡ ngàng xuân đến vội
Chưa kịp hẹn tình nhân ngày vui mới
Đã lỡ làng chen chúc đón xuân tư

Còn tươi màu mực mới viết trong thư
Đành xếp lại góc riêng vờ quên mặt
Nhưng khó lắm, gói yêu đuơng cho chặt
Vì con tim chẳng bỏ cuộc bao giờ!

Chắc xuân này hai đứa sẽ bơ vơ
Khi bè bạn sánh vai từng đôi một
Còn mình ta ăn năn điều đã trót
Để mừng xuân, xuân chẳng mong chờ...
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Tạ lỗi cùng bạn Ngậm Ngùi
 
 Cuối năm thăm cháu tận nơi xa
 Thư Quán vẫn truy như ở nhà
 Bạn nhắn mấy dòng thân mật lắm
 Ngặt tên có dấu đành trơ ra
 Thôi thì nghỉ mệt vài hôm nữa
 Xướng họa giao tình mặc sức nha
 Giờ mới biết mình không trẻ nữa
 Tìm vần kiếm chữ khó ơi là
 
   NhàQuê
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-02 09:21:55Ngậm Ngùi>
Trích đoạn: NhàQuê

 
 
Tạ lỗi cùng bạn Ngậm Ngùi
 
 Cuối năm thăm cháu tận nơi xa
 Thư Quán vẫn truy như ở nhà
 Bạn nhắn mấy dòng thân mật lắm
 Ngặt tên có dấu đành trơ ra
 Thôi thì nghỉ mệt vài hôm nữa
 Xướng họa giao tình mặc sức nha
 Giờ mới biết mình không trẻ nữa
 Tìm vần kiếm chữ khó ơi là
 
   NhàQuê



Ôi, vậy là bạn đã về lại rồi, thật là vui khi đón bạn trở lại, đọc thơ bạn rồi và nhất định sẽ họa ( giờ chưa đủ sức [8D])
Chúc bạn luôn khoẻ mạnh và nhiều niềm hạnh phúc!

Lời thơ giờ lại cất lên
Câu tình câu nghĩa êm đềm nhà quê
Mong sao sớm tối thơ về
Để cùng chia xẻ a ê thỏa lòng!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ngậm Ngùi

Trích đoạn: NhàQuê

 
 
Tạ lỗi cùng bạn Ngậm Ngùi
 
 Cuối năm thăm cháu tận nơi xa
 Thư Quán vẫn truy như ở nhà
 Bạn nhắn mấy dòng thân mật lắm
 Ngặt tên có dấu đành trơ ra
 Thôi thì nghỉ mệt vài hôm nữa
 Xướng họa giao tình mặc sức nha
 Giờ mới biết mình không trẻ nữa
 Tìm vần kiếm chữ khó ơi là
 
   NhàQuê



Ôi, vậy là bạn đã về lại rồi, thật là vui khi đón bạn trở lại, đọc thơ bạn rồi và nhất định sẽ họa ( giờ chưa đủ sức [8D])
Chúc bạn luôn khoẻ mạnh và nhiều niềm hạnh phúc!

Lời thơ giờ lại cất lên
Câu tình câu nghĩa êm đềm nhà quê
Mong sao sớm tối thơ về
Để cùng chia xẻ a ê thỏa lòng!

 
  Hỏi
 
Tui "kết" bạn rồi đó biết không
Chờ hoài sao thấy vắng ngang hông
Đã qua nửa tháng rời xa Quán
Sắp tới mấy tuần giải quyết xong?
Trở lại gieo thơ âm điệu mến
Quay về thả chữ "bướm bay" mong
Lẽ nào lại giống nhau như một
Thắc mắc làm đây vương vướng lòng
 
   NhàQuê
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-31 09:00:33Ngậm Ngùi>
Hỏi
 
Tui "kết" bạn rồi đó biết không
Chờ hoài sao thấy vắng ngang hông
Đã qua nửa tháng rời xa Quán
Sắp tới mấy tuần giải quyết xong?
Trở lại gieo thơ âm điệu mến
Quay về thả chữ "bướm bay" mong
Lẽ nào lại giống nhau như một
Thắc mắc làm đây vương vướng lòng
 
   NhàQuê

 
Thân Hoạ:
 
Vui Lòng
 
Thời gian như gió đẩy lên không
Lúc vút tầng xanh, khi quấn hông
Nên nỗi qua loa nhiều lối hẹn
Cũng là lo lắng để mà xong
Hôm nay rỗi rảnh ngồi đo lại
Ngày đến reo vần chẳng phải mong
Có bạn có bè vui xuớng hoạ
Dù mưa gió đến vẫn vui lòng
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-20 15:43:39BĂNG NGUYỆT>
Giữ Lại...đi em
 
Giữ cho mình một chút ...nhớ đi em
Khi ngoài kia nghĩa tình qua rất vội
Như anh vẫn đi tìm câu em nói
"Hoài yêu nhau" - ngày xưa khấp khễnh rồi
 
Giữ cho mình một chút nắng đi em
Khi nhành hoa gió mưa nào không gội
Để ngày xưa hay bây giờ bão nổi
Thì huơng riêng có mấy chẳng nhạt mầu
 
Giữ cho mình một chút ...những đớn đau
Để mai kia khi bước cùng người mới
Em sẽ hiểu xưa - nay đều nông nổi
Chuyện chúng mình không nuối tiếc dài lâu
 
Có còn gì mà bảo giận hờn nhau
Những hẹn hò cũng chẳng làm xuân thêm mộng
Khi yêu nhau đã biết là bể sóng
Thì bây giờ sóng bể có gì đâu?
 
Giữ cho mình em nhé, với người sau!
 
R

Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-20 15:47:59BĂNG NGUYỆT>
Xuân Về
 
 
Con đuờng mây trắng bay qua
Cánh cò la lả vuơn xa cánh mềm
Đong đưa ngọn lúa ru êm
Trĩu vàng hạt đậm mùa lên ruộng đồng
 
Miền quê nắng đã xanh trong
Gió hiu hiu thổi huơng nồng những hoa
Ven con sông nhỏ bên nhà
Vào ra tấp nập chuyến phà đón đưa
 
Người qua kẻ lại sớm trưa
Câu cười giọng nói đẩy đưa ngọt lòng
Qua đi giá lạnh tiết đông
Xuân về ai cũng đợi mong, xuân về!
 
Mẹ già vun vén bếp quê
Cha vui vườn tược chăm huê đón mừng
Mừng xuân em nhỏ tưng bừng
Xếp qua sách vở hoà chung đất trời
 
Con nơi xa nhớ quê rồi
Hẹn ngày họp mặt xuân thôi hững hờ!
 
 
R
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-20 16:04:11BĂNG NGUYỆT>
Quên Được nhớ!
 
Lưu luyến quá mái đình dậu cúc
Chuyến phà ngang con nước êm lòng
Của ngày xưa hoa bướm xanh trong
Rồi tháng năm bao giờ lắng được?
 
Thuơng nhớ quá con tim non nớt
Từng thầm mơ, đã lưu luyến lâu rồi
Chuyện yêu đuơng gắn bó chung đời
Đà bõ ngõ theo mây tứ hướng
 
Yêu dấu lắm những đêm ngất ngưởng
Chén ly bôi đưa tiễn người...đi
Đời dài viết mãi khúc phân ly
Cố với, cố lùa qua chát đắng
 
Tội nghiệp quá một mình mưa trắng
Cánh chim bay mỏi cánh đêm buồn
Mơ hoa hồng để nhận hoàng hôn
Làm lãng khách để quên được nhớ!
 
R
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Cớ Sao?
 
Cứ phải là mưa rơi
Thì mầm non xanh mượt
Yêu nghĩa là xa thêm
Nào lấy ai bội ước?
 
Hoa phải tàn dâng huơng
Để nuôi ngàn nụ mới
Tình đầu cũng vậy thôi
Xa để mà tiếc nuối...
 
Thu phải lá vàng rơi
Phải là Đông tuyết trắng
Hạ phải là nắng tươi
Phải là Xuân sắc thắm
 
Tất là quy luật thôi
Muôn đời đành chấp nhận
Cớ sao một mình tôi
Nhớ thuơng tình đã tận?
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm NN ngày đầu xuân, chúc NN năm mới vạn phúc, an khang thịnh vượng,..sự nghiệp thành công nha[:)]
 
 
Thuơng nhớ quá con tim non nớt
Từng thầm mơ, đã lưu luyến lâu rồi
Chuyện yêu đuơng gắn bó chung đời
Đà bõ ngõ theo mây tứ hướng

 
 
Ngày xưa chẳng hẹn
 
Trưa này gặp lại người....đã cũ
Cạn chén rượu cay chúc mừng xuân
Dăm câu chúc tết nghe vương vấn
Mộng của ngày xưa....chẳng hình thù
 
Anh bảo nhớ hoài đôi dòng chữ
Ngày ấy chúc nhau tết năm nào
Buông câu nuối tiếc cho ngày cũ
"Sao không nắm giữ nụ cười ai"
 
Ta khẽ mĩm cười..thôi..cạn đi
Ngày ấy xa xưa tiếc...làm gì...
Mai còn gặp nữa thì...bạn tốt
Bất tất hả anh....thời gian đi
 
Chúc anh hạnh phúc chuyện vuông tròn
Anh cười...nói sao hả bé con
Thôi cũng chúc em nhiều thành đạt
Hai cái ly vui...khuyết khuyết..mòn..


📎 maivang1


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Hai cái ly vui...khuyết khuyết..mòn..

 
Lời Ca Lạc...
 
Còn đây tiếng hát nữa vời
Không ai chia xẻ nên mời gió trăng
Xuân qua, xuân lại bao lần
Cũng lời ca ấy, mà thân rã rời!
 
Ngày xưa đẹp lắm xuân tươi
Người nghe kẻ xướng hoa cười ngọc trong
Khi lặng im cũng ưng lòng
Xuân là xuân của mênh mông bao tình
 
Thế mà một dạo bão nghinh
Hoa phai lạc nhụy, người khuynh ước thề
Hẹn hò nhau để không về
Tiếng ca ngày cũ ôi... lê thê buồn
 
Ta vì người - nhớ mãi luôn
Mỗi năm xuân đến vẫn thường ru ca
Tiếc rằng chỉ có mình ta
Lời ca ngày ấy càng ra nghẹn ngào
 
Nằm lòng như thể ca dao
Chỉ là hồn đã tiêu dao mấy phần...
Gió trăng có thấu ta chăng
Hay là mi chỉ như ngần ấy thôi?
 
Vật vờ trôi để mua vui?
 
 
 
 
Chào Băng Nguyệt, Cảm ơn Băng Nguyệt ghé thăm, cảm ơn những vần thơ chia xẻ của băng Nguyệt, chúc BN luôn hạnh phúc trong năm mới!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Còn đây tiếng hát nữa vời
Không ai chia xẻ nên mời gió trăng

 
Nghìn trùng duyên lạc
 
Ngày xuân chỉ mình ta sầu lặng
Nhìn mọi người vui vẻ lăng xăng
Tiếng hát ngày xưa đâu lạc vọng
Giao mùa đối bóng xếp trở trăn
 
Nhìn hoa mai thắm thèn thẹn hé
Nhìn bướm vàng bay nối chập chờn
Én con đã gục ngày khép khẽ
Tất cả bằng ko chớ phết sơn.
 
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-28 21:33:44Ngậm Ngùi>
Mi ngoan hãy khép!

Mi ngoan hỡi cớ chi buồn không khép?
Ở ngoài kia gió tạnh đã lâu rồi,
Rèm cửa nhỏ chẳng bao giờ khua nữa!
Hay mi còn thao thức chuyện tàn vơi?

Mi có biết, ở đời thường thế thôi
Bày mưa gió, tạnh ngưng là đúng nhẽ
Làm thân cây giữa chốn đông trần thế
Rụng lá vin cành, không thể trách hờn chi,

Hay là mi muốn thức trọn đêm ni?
Mà ôn lại, ngày qua là sóng động
Ai ngang qua, ai đi vì gió lộng...
Ai vì ai, ai chỉ có riêng sầu!

Khép đi Mi, ngoan giấc ngủ cơ cầu
Không chọn lựa bởi đó là quy luật
Và giấc ngủ thì muôn vàn bấc trắc
Giảm đi nhiều như ước mộng từng mang.
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Tình vội thủa ấy
 
Về ngang đường cũ
Giữa mùa lá bay
Nhớ thư tình cũ
Từng như lá nầy
 
Người xưa yêu vội
Ta thời cút côi
Gặp nhau nông nổi
Yêu - mơ mà thôi!
 
Nào hay cách biệt
Nào hay bể dâu
Nên sầu ủ chín
Phủ phai tình đầu!
 
Ngàn thư viết vội
Bởi đời lẻ loi
Người ưng ý vội
Bởi tình đầu môi...
 
Giờ xa mấy nẻo
Hẹn hò phong ba
Đường xưa ước thệ
Xa càng thêm xa
 
Về ngang đường cũ
Ôi buồn lê thê
Thuơng thầm thủa ấy
Lòng sao nặng nề!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
xin chào bạn NGẬM NGÙI
pv gửi tới bạn lời cảm ơn đã ngang qua pv và chia sẻ với mình vể bài thơ nhỏ.những bài thơ ban viết thẫt dễ thương,rất vui và cảm xúc khi được thưởng thức.vài dòng thơ nhỏ thay lời cảm ơn.
p.v.
 
Thấy bài thơ nhỏ
Trên vách nhà tôi
Lời trong vần sáng
Mà sao...NGẬM NGÙI !
 
Tôi nơi biển gió
Anh nơi rừng sâu
Không gian xa cách
Nỗi buồn giống nhau.
 
pv.
Đăng nhập để trả lời
0
Ca dao có câu:
Con vua thì lại làm vua.
Con sải ở chùa lại quét lá đa.
 
 
LÁ ĐA
 
Thân ái sao bằng cái lá đa.
Một thời thanh thản quét chùa nhà.
Trao niểm tâm sự vào trong lá.
Chia nỗi lòng đau  lúc xế già.
Trên tóc lá vương theo thắm thiết.
Trong tay lá gởi trọn thân ngà.
Lá rơi từng chiếc, buồn hui hắt.
Bỏ lại cho ai những thiết tha
Trần Mạnh Hùng
 
 
 


Ý trong bài thơ của anh TMH hay quá, NN xin họa cùng:

Thân Họa:

Đừng

Đừng xót thuơng chi phận lá Đa
Nằm nghiêng, phơi ngửa góc chùa nhà
Đệm chân người bước tàn thân trẻ
Trải lối giông về úa kiếp già
Nào biết đời thơm mùi trái ngọt
Chẳng hay tình ấm dáng trăng ngà
Tháng ngày quanh quẩn mòn sân cũ
Kệ chốn dương trần, mặc thối tha!

Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0


Tôi nơi biển gió
Anh nơi rừng sâu
Không gian xa cách
Nỗi buồn giống nhau.
PV

 
PV ơi, đọc dòng thơ này khiến NN cảm giác như bạn có đồng nỗi buồn
cảm ơn bạn đã chia xẻ
 
Cảm ơn dòng sóng nhỏ
Từ biển ngàn xa xôi
Cảm ơn tình bằng hữu
Khiến ấm lòng đêm côi!
 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0