<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-09 23:36:17Ngậm Ngùi>
Học yêu...
Thế rồi hắn cũng học yêu!
Và yêu quá đỗi...liêu xiêu bước về
Hắn cười khi hắn ngủ mê
Hắn buồn khi hắn vỗ về trái tim
Lúc vui hắn cũng lim dim
Không vui hắn lại như chìm giấc sâu
Tình yêu là phút ban đầu
Của con tim hắn đã nhàu vì mưa...
Hắn thường dậy sớm về trưa
Dù thân rời rạc mắt chừa hổng sâu
Mà chân hắn vẫn như tầu
Chắc trong tim hắn ...sắc mầu lung linh!
Bạn bè đông, vẫn đinh ninh
Dù đứa trách móc, lặng thinh giận hờn
Vì ai hắn đã khác hơn...
Xôn xao nắng, gió khua đờn từng khi!
Thế rồi hắn cũng học yêu!
Và yêu quá đỗi...liêu xiêu bước về
Hắn cười khi hắn ngủ mê
Hắn buồn khi hắn vỗ về trái tim
Lúc vui hắn cũng lim dim
Không vui hắn lại như chìm giấc sâu
Tình yêu là phút ban đầu
Của con tim hắn đã nhàu vì mưa...
Hắn thường dậy sớm về trưa
Dù thân rời rạc mắt chừa hổng sâu
Mà chân hắn vẫn như tầu
Chắc trong tim hắn ...sắc mầu lung linh!
Bạn bè đông, vẫn đinh ninh
Dù đứa trách móc, lặng thinh giận hờn
Vì ai hắn đã khác hơn...
Xôn xao nắng, gió khua đờn từng khi!
Ngậm Ngùi
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
)