Đi xem thi người đẹp quốc tế
Như bao người khác đã đôi phen thất vọng vì các cuộc thi sắc đẹp trong nước, tôi cũng có lần ước gì được đi xem thi người đẹp quốc tế để thử coi người ta tổ chức ra sao.
Câu chuyện dưới đây được phóng viên Tuổi Trẻ ghi lại trong những ngày được cùng ăn, cùng ở và chứng kiến những người đẹp thi thố sắc đẹp và tài năng trong cuộc thi Nữ hoàng du lịch quốc tế 2004 (diễn ra từ 16 đến 26/6 tại Trung Quốc).
Hoa hậu VN, Hàn Quốc, Hàng Châu, Trung Quốc (từ phải qua) đang học cách chăm sóc trà tại vườn bách thảo Trung Nam trong cái nắng khủng khiếp (khoảng 38oC).
Buổi sáng ngay sau ngày đặt chân tới TP Hàng Châu (tỉnh Triết Giang, TQ), tôi đã được diện kiến đầy đủ 54 người đẹp thuộc 52 quốc gia (TQ có ba người) khi cùng họ tham dự cuộc biểu diễn trên đường phố (road show) để quảng cáo cho một loại thẻ tín dụng dành cho phụ nữ đi mua sắm.
Hầu hết thí sinh (nhỏ tuổi nhất là 18) không phải là người từng đoạt vương miện những cuộc thi sắc đẹp tại đất nước họ. Đa số là những người mẫu chuyên nghiệp hoặc thậm chí không chuyên. Chỉ có số ít là hoa hậu... phường, xã, thành phố, như cô Gu Yang là người mẫu TP Nam Kinh (TQ), hoặc như Karen Suzelle Lourens - thí sinh đến từ Nam Phi - chỉ là hoa khôi của một trường đại học.
Và phần lớn các người đẹp đến với cuộc thi này thông qua sự giới thiệu của các công ty săn lùng, đào tạo người mẫu (như Elite giới thiệu thí sinh Nguyễn Ngân Hà của VN), hay đơn giản chỉ cần đăng ký trên Internet.
Ấn tượng đầu tiên về các thí sinh là họ... không đẹp như tôi tưởng. Những cô nổi bật thì quá pro (chuyên nghiệp) trong cách nói năng, ăn mặc và trang điểm, khiến tôi có cảm giác họ đang tham gia một show trình diễn thời trang quốc tế chứ không phải đang tham gia một cuộc thi sắc đẹp để quảng bá du lịch.
Ấn tượng thứ hai là đa số họ có tác phong hơi bê bối. Tôi đã không ít lần nghe họ... chửi thề trong những giờ thư giãn, luyện tập (đặc biệt là những thí sinh đến từ châu Âu và châu Mỹ), cũng như họ thường dạy nhau những câu nói tục bằng tiếng bản ngữ rồi phá lên cười khoái trá.
Cuộc thi Nữ hoàng du lịch quốc tế được ông Charlie See - một người Mỹ gốc Malaysia, nay đã 93 tuổi khai sinh, diễn ra lần đầu tại Hollywood vào tháng 2/1974 với tên gọi Queen of the year (Nữ hoàng của năm) do Paul Marsell Company (trụ sở chính tại Mexico) cùng ông Charlie hợp tác tổ chức. Mỗi năm, cuộc thi lại được tổ chức tại một TP thuộc những quốc gia khác nhau. Đến lần thứ 8, cuộc thi được chính thức đổi tên thành Nữ hoàng du lịch quốc tế. Năm 2005, cuộc thi sẽ tiếp tục được tổ chức tại Trung Quốc (chưa có địa điểm cụ thể) từ 8 - 30/5.
Giải thưởng cao nhất cho hoa hậu chỉ là 5.000 USD, á hậu 1: 3.000 USD, á hậu 2: 2.000 USD. Các giải thưởng phụ là 300 USD, một cặp vé VIP được bán đấu giá lên đến 3.000 USD, vé “đẹp” để xem đêm chung kết là 200 - 300 USD, vé thường là 100 và 50 USD. Có khoảng 15 nhà tài trợ chính và một số tài trợ phụ.
Tôi cũng bị sốc khi khá nhiều người đẹp là con nghiện thuốc lá (có cả thí sinh đến từ châu Á) như Miss Hong Kong hay Miss Ấn Độ - người đoạt vương miện hoa hậu cuộc thi lần này - đã vội vã chạy vô hậu trường... đốt ngay một điếu thuốc khi vừa lĩnh giải!
Ấn tượng thứ ba là một ấn tượng tốt trong tôi - đó là các người đẹp khá hòa đồng và cởi mở, gần như không có bất cứ một sự cự nự, cãi cọ nào giữa các thí sinh trong suốt hai tuần “sống chung”.
Những người đẹp châu Á vẫn tình cảm hơn những người đẹp đến từ các châu lục khác. Ngân Hà của VN lúc nào cũng tất bật trang điểm giúp các thí sinh khác vì cô được các bạn đánh giá là “cao thủ” trong lĩnh vực trang điểm.
Ấn tượng cuối cùng là đa số thí sinh (cũng phải khoảng 80%) là những bông hoa có sắc không hương.
Chính vì thế, ước mong được gặp nhiều “người đẹp có hồn” của tôi khi đến đây đã tan thành mây khói. Điều này thể hiện qua những cuộc trò chuyện hằng ngày và qua vòng thi vấn đáp của họ.
Tôi thật sự thất vọng khi thấy trước đêm chung kết hai hôm, các thí sinh đã được “triệu tập kín” (phóng viên không được phép có mặt) để thi thử vấn đáp với ban giám khảo (sau đó còn được phát danh sách 12 câu hỏi sẽ xuất hiện trong vòng thi vấn đáp đêm chung kết).
Vậy mà trong lần thi thật, các thí sinh vẫn ấp úng đến tội nghiệp (không khác gì tình cảnh của các cuộc thi sắc đẹp tại VN).
Kết cuộc, điều tôi phát hiện được từ cuộc thi người đẹp mang tầm cỡ quốc tế này là các người đẹp quốc tế chưa chắc đẹp bằng những cô gái VN.
Và vẻ đẹp tâm hồn, kiến thức của đa phần các cô gái đi dự thi sắc đẹp dường như ở đâu cũng tỉ lệ nghịch với nhan sắc bên ngoài của họ.
Câu chuyện về thi vấn đáp
Có 12 câu hỏi khá đơn giản trong vòng thi vấn đáp. Mặc dù được nhà tổ chức hướng dẫn khá kỹ lưỡng và có nhiều thời gian để chuẩn bị cho câu trả lời, nhưng các thí sinh của top 10 (mới phải thi vấn đáp) đã trả lời hết sức thiếu tự tin (do khả năng ngoại ngữ có hạn) và ngô nghê (do kiến thức hạn chế).
Chẳng hạn:Ngân Hà được hỏi: "Bạn đã tham quan nhiều nơi tại Hàng Châu, nơi nào bạn thích nhất, vì sao?". Sau một hồi cảm ơn rối rít (chỉ có ở thí sinh VN), cô bắt đầu trả lời không trôi chảy: "Tôi thích nhất là hồ Chen Tao vì nơi đó có... câu cá (!)". Với câu trả lời đó, cô đã không được lọt vào top 5.
Miss TQ Chao Junan trả lời vấn đáp bằng tiếng Hoa (không có phiên dịch) và dĩ nhiên hai vị giám khảo Mỹ cùng khán giả nước ngoài chẳng ai hiểu cô nói gì (nhưng vẫn đoạt giải á hậu 2)!
Miss Thái Lan thậm chí không hiểu được câu hỏi của giám khảo và chỉ: “Tôi sẽ... Tôi sẽ..." (I will... I will...) rồi nhe răng cười và rút lui có trật tự!...
Thứ năm, 8/7/2004, 10:09 GMT+7
http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2004/07/3B9AD689/
Như bao người khác đã đôi phen thất vọng vì các cuộc thi sắc đẹp trong nước, tôi cũng có lần ước gì được đi xem thi người đẹp quốc tế để thử coi người ta tổ chức ra sao.
Câu chuyện dưới đây được phóng viên Tuổi Trẻ ghi lại trong những ngày được cùng ăn, cùng ở và chứng kiến những người đẹp thi thố sắc đẹp và tài năng trong cuộc thi Nữ hoàng du lịch quốc tế 2004 (diễn ra từ 16 đến 26/6 tại Trung Quốc).

Hoa hậu VN, Hàn Quốc, Hàng Châu, Trung Quốc (từ phải qua) đang học cách chăm sóc trà tại vườn bách thảo Trung Nam trong cái nắng khủng khiếp (khoảng 38oC).
Buổi sáng ngay sau ngày đặt chân tới TP Hàng Châu (tỉnh Triết Giang, TQ), tôi đã được diện kiến đầy đủ 54 người đẹp thuộc 52 quốc gia (TQ có ba người) khi cùng họ tham dự cuộc biểu diễn trên đường phố (road show) để quảng cáo cho một loại thẻ tín dụng dành cho phụ nữ đi mua sắm.
Hầu hết thí sinh (nhỏ tuổi nhất là 18) không phải là người từng đoạt vương miện những cuộc thi sắc đẹp tại đất nước họ. Đa số là những người mẫu chuyên nghiệp hoặc thậm chí không chuyên. Chỉ có số ít là hoa hậu... phường, xã, thành phố, như cô Gu Yang là người mẫu TP Nam Kinh (TQ), hoặc như Karen Suzelle Lourens - thí sinh đến từ Nam Phi - chỉ là hoa khôi của một trường đại học.
Phóng viên và các hoa hậu trước giờ thi chung kết
Và phần lớn các người đẹp đến với cuộc thi này thông qua sự giới thiệu của các công ty săn lùng, đào tạo người mẫu (như Elite giới thiệu thí sinh Nguyễn Ngân Hà của VN), hay đơn giản chỉ cần đăng ký trên Internet.
Ấn tượng đầu tiên về các thí sinh là họ... không đẹp như tôi tưởng. Những cô nổi bật thì quá pro (chuyên nghiệp) trong cách nói năng, ăn mặc và trang điểm, khiến tôi có cảm giác họ đang tham gia một show trình diễn thời trang quốc tế chứ không phải đang tham gia một cuộc thi sắc đẹp để quảng bá du lịch.
Ấn tượng thứ hai là đa số họ có tác phong hơi bê bối. Tôi đã không ít lần nghe họ... chửi thề trong những giờ thư giãn, luyện tập (đặc biệt là những thí sinh đến từ châu Âu và châu Mỹ), cũng như họ thường dạy nhau những câu nói tục bằng tiếng bản ngữ rồi phá lên cười khoái trá.
Cuộc thi Nữ hoàng du lịch quốc tế được ông Charlie See - một người Mỹ gốc Malaysia, nay đã 93 tuổi khai sinh, diễn ra lần đầu tại Hollywood vào tháng 2/1974 với tên gọi Queen of the year (Nữ hoàng của năm) do Paul Marsell Company (trụ sở chính tại Mexico) cùng ông Charlie hợp tác tổ chức. Mỗi năm, cuộc thi lại được tổ chức tại một TP thuộc những quốc gia khác nhau. Đến lần thứ 8, cuộc thi được chính thức đổi tên thành Nữ hoàng du lịch quốc tế. Năm 2005, cuộc thi sẽ tiếp tục được tổ chức tại Trung Quốc (chưa có địa điểm cụ thể) từ 8 - 30/5.
Giải thưởng cao nhất cho hoa hậu chỉ là 5.000 USD, á hậu 1: 3.000 USD, á hậu 2: 2.000 USD. Các giải thưởng phụ là 300 USD, một cặp vé VIP được bán đấu giá lên đến 3.000 USD, vé “đẹp” để xem đêm chung kết là 200 - 300 USD, vé thường là 100 và 50 USD. Có khoảng 15 nhà tài trợ chính và một số tài trợ phụ.
Tôi cũng bị sốc khi khá nhiều người đẹp là con nghiện thuốc lá (có cả thí sinh đến từ châu Á) như Miss Hong Kong hay Miss Ấn Độ - người đoạt vương miện hoa hậu cuộc thi lần này - đã vội vã chạy vô hậu trường... đốt ngay một điếu thuốc khi vừa lĩnh giải!
Ấn tượng thứ ba là một ấn tượng tốt trong tôi - đó là các người đẹp khá hòa đồng và cởi mở, gần như không có bất cứ một sự cự nự, cãi cọ nào giữa các thí sinh trong suốt hai tuần “sống chung”.
Những người đẹp châu Á vẫn tình cảm hơn những người đẹp đến từ các châu lục khác. Ngân Hà của VN lúc nào cũng tất bật trang điểm giúp các thí sinh khác vì cô được các bạn đánh giá là “cao thủ” trong lĩnh vực trang điểm.
Ấn tượng cuối cùng là đa số thí sinh (cũng phải khoảng 80%) là những bông hoa có sắc không hương.
Chính vì thế, ước mong được gặp nhiều “người đẹp có hồn” của tôi khi đến đây đã tan thành mây khói. Điều này thể hiện qua những cuộc trò chuyện hằng ngày và qua vòng thi vấn đáp của họ.
Tôi thật sự thất vọng khi thấy trước đêm chung kết hai hôm, các thí sinh đã được “triệu tập kín” (phóng viên không được phép có mặt) để thi thử vấn đáp với ban giám khảo (sau đó còn được phát danh sách 12 câu hỏi sẽ xuất hiện trong vòng thi vấn đáp đêm chung kết).
Vậy mà trong lần thi thật, các thí sinh vẫn ấp úng đến tội nghiệp (không khác gì tình cảnh của các cuộc thi sắc đẹp tại VN).
Kết cuộc, điều tôi phát hiện được từ cuộc thi người đẹp mang tầm cỡ quốc tế này là các người đẹp quốc tế chưa chắc đẹp bằng những cô gái VN.
Và vẻ đẹp tâm hồn, kiến thức của đa phần các cô gái đi dự thi sắc đẹp dường như ở đâu cũng tỉ lệ nghịch với nhan sắc bên ngoài của họ.
Câu chuyện về thi vấn đáp
Có 12 câu hỏi khá đơn giản trong vòng thi vấn đáp. Mặc dù được nhà tổ chức hướng dẫn khá kỹ lưỡng và có nhiều thời gian để chuẩn bị cho câu trả lời, nhưng các thí sinh của top 10 (mới phải thi vấn đáp) đã trả lời hết sức thiếu tự tin (do khả năng ngoại ngữ có hạn) và ngô nghê (do kiến thức hạn chế).
Chẳng hạn:Ngân Hà được hỏi: "Bạn đã tham quan nhiều nơi tại Hàng Châu, nơi nào bạn thích nhất, vì sao?". Sau một hồi cảm ơn rối rít (chỉ có ở thí sinh VN), cô bắt đầu trả lời không trôi chảy: "Tôi thích nhất là hồ Chen Tao vì nơi đó có... câu cá (!)". Với câu trả lời đó, cô đã không được lọt vào top 5.
Miss TQ Chao Junan trả lời vấn đáp bằng tiếng Hoa (không có phiên dịch) và dĩ nhiên hai vị giám khảo Mỹ cùng khán giả nước ngoài chẳng ai hiểu cô nói gì (nhưng vẫn đoạt giải á hậu 2)!
Miss Thái Lan thậm chí không hiểu được câu hỏi của giám khảo và chỉ: “Tôi sẽ... Tôi sẽ..." (I will... I will...) rồi nhe răng cười và rút lui có trật tự!...
Thứ năm, 8/7/2004, 10:09 GMT+7
http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2004/07/3B9AD689/