Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hành Hương

693 trả lời, 90.422 lượt xem — Trang 1 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 17:19:33NhàQuê>












[/size]


Hành Hương

Đêm nằm mơ thấy ta về chốn cũ
Bước liêu xiêu qua hết những con đường
Bỗng dừng lại ngã tư quen ngày trước
Thân thương

Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi nhỏ
Xưa nằm chờ hằng bữa tiếng chân qua
Viên cuội nói bao năm thầm mong đợi
Người xa

Ta còn nhớ từ khi rời đất thánh
Dòng sông xưa man mác chảy trong lòng
Tất cả kết tinh miếu đền tôn kính
Long lanh

Bởi từ đó ta vào đời ngẩng mặt
Bởi có em, ta lẻ bước hành trình
Và bởi có một người ta thương quý
Hành hương

NhàQuê




Bài Hoạ: Hoài Hương

Chim mõi cánh hồn bay về phương cũ
Nhớ cành xanh bóng lá phủ bên đường
Tiếng cười trong…vương vất ngàn năm trước
còn vọng yêu thương

Chắt chiu dỡ những ngăn đời nho nhỏ
Tưởng chừng như phai nhạt dấu triều qua
Trong cõi vắng… có ai ngờ vẫn đợi
ru buồn xót xa

Bước chân sáo vào tim ta rất thánh
Nhịp êm êm nghe nhớ đến nao lòng
Đưa tay với.. chợt ảo mờ bóng kính
lệ nhòa long lanh

Bỡi ngày ấy… em thẹn thùng ngoãnh mặt
Nén đau thầm …ta lạc bước ngàn phương
Dấu thật kín khoảng trời xanh yêu quý
biền biệt quê hương


Trúc Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-13 02:51:23NhàQuê>
Cậu Mầy

Chị mồ côi mẹ
Ba chấp nối Má sanh tôi
Cùng lớn lên trong căn nhà chật chội
Nhưng thương yêu lại rộng khôn cùng

Ngày tôi về thăm
Chị kêu được Cậu Mầy rồi khóc mướt
Làm tôi cũng chẳng hơn gì
Đứa cháu đứng nhìn ông nội
Không giống thường khi

Chị cõng em và dắt tôi chạy giặc
Tận Bến Đường Tắt** bìa rừng
Ba Má còn ở trên đồng
Dặn trước cứ theo bà con mà trốn.
Nghe tiếng hú Cành-Nông
Đâu kể thân mình
Chị vội che hai em mếu khóc

Thời của chị đâu có trường mà học
Nên chi chị chưa khỏi i tờ
Chưa đọc thông vần ngược
Sách sử thường rất ít vần xuôi
Thế mà chị tôi
Suốt đời với tôi gương sách quý

Lâu lâu gởi tiền quà chị
Khi tôi về chị mở vẫn còn nguyên
Chị nói bên nây khi nào nhớ Cậu
Lấy ra coi rồi khóc hồi lâu
Chị còn hiểu xứ nầy:
Cậu Mầy không sống nỗi đâu
Chị em mình xa nhau là phải

Đêm đêm chị van vái nguyện cầu
Bên xứ lạ em phật trời phò hộ
Quời đặng bằng an
Đừng rề rề như hồi nẵm
Thuốc Bắc thuốc Nam
Chị đi hốt mòn đàng
Tôi đầu cúi, ngậm ngùi
Nghe chị tôi, người dốt nói...

Ngày tiển tôi chị biết Sài Gòn lần thứ nhất
Một bà già quệt nước mắt ngoài phòng cách ly
Tối hôm trước bửa ăn có người hầu rót nước
Chị ngại ngùng cứ khều hỏi người sắp đi
Tiện nghi nào cũng lạ ….

Thương chị quá, chị ơi


NhàQuê

** Bến Đường Tắt: Bến ghe xuồng, có rạch nhỏ gần nhất thông ra biển. Hiện vẫn còn, thuộc xả Tân Thủy, Ba Tri, Bến Tre
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-25 12:05:57NhàQuê>


Hàng Rào Bông Bụp

Hoa "Bông Bụp" nở ngày xưa đỏ thẳm
Bên hàng rào hai đứa lối đi chung
Ta hái trước nhỏ tưởng giành nên giận
Chừng được trao răng khễnh nhoẽn cười mừng

Mỗi khi gặp loài hoa ngày thơ ấu
Tên đơn sơ in dấu đậm trong lòng
Khoảnh khắc ấy tình hoài hương bỗng gọi
Một phương trời quê cũ trải mênh mông

Hớt cá lia thia cứ theo bén gót
Đá ăn, không hùn hạp cũng vui lây
Sai kiếm lăng quăng chạy đi xông xáo
Phải ta vua để nhỏ ngự cung Tây

...........

Cũng có thể ven rừng dàn quân đánh
Nhỏ và ta nổ súng đứa một bên
Ngày tan trận người về, đâu mất biệt
Mượn hoa nầy ta gởi nhỏ ngủ yên

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0


Phải Rồi

Phải rồi tại bởi mùa Thu
Vàng ươm ngày đó vân du lòng người
Hành trang đầy ắp tiếng cười
Diệu kỳ qua khỏi dòng đời khô khan

Phải rồi bởi tại Thu vàng
Màu ta yêu quý muôn ngàn xa xưa
Bỗng hôm gặp gỡ giao mùa
Thả tơ óng ánh đong đưa rất gần

Phải rồi trong cõi hồng trần
Bốn mùa mỗi sắc xoay dần khoe khoang
Chỉ Thu rất đỗi dịu dàng
Căn nguyên tiền định thành trang diễm tình

Phải rồi muôn thuở Thu xinh
Có thơ ca ngợi lung linh trăng ngà
Có cành trúc uốn la đà
Dòng sông ngày cũ mượt mà còn nguyên

Phải rồi Thu có dáng tiên
Hiền lành xoa dịu vá liền hư hao
Ta chừng chạm được ước ao
Ngàn năm cổ tích ghé vào vườn ươm

Phải rồi dẫu mấy liền trơn
Nhờ Thu có phải xua cơn trở lành
Vàng Thu mãi đẹp long lanh
Nên thơ hương thắm nên cành nhung êm

Phải rồi gần lắm ngày đêm
Mỗi khi vắng lặng biết tìm nơi đâu
Cho đời có gặp bể dâu
Vườn riêng dấu khắc vẽ màu nghiệp duyên

Phải rồi mỗi sáng nào quên
Mở vườn huyền thoại nhìn lên cây cành
Hoa nào đã nở đêm thanh
Cành nào thêm nụ... lá xanh nức chồi

Phải rồi cánh sải muôn nơi
Tháng năm đâu đã bên đời quạnh hiu
Vẫn còn ấm áp tin yêu
Gập ghềnh dốc dựng cũng nhiều nhớ thương

Phải rồi mối kết tơ vương
Tay trong tay hẹn ...lên đường về nơi
Trở hồi chốn cũ xa xôi
Thuở xưa từ đó giạt trôi hồng trần

Phải rồi chẳng chút phân vân
Gởi trao tròn trịa ân cần từ khi

NhàQuê 04-10-2011


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

Kế Hay ...

Hay a diệu kế nhốt chuồng riêng
Hiện tượng rành rành sắp phát điên
Khách quý thăm chơi nhè cắn sảng
Người quen ghé viếng xáp quằm liền
Bình thường hụ hự... cần roi vọt
Bất chợt hung hăng... nhớ xích xiềng
Chớ tưởng thuần thành không có nọc
Chừng khi …ngã ngửa tốn hao tiền

NhàQuê 30-10-2011


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NhàQuê


Kế Hay ...

Hay a diệu kế nhốt chuồng riêng
Hiện tượng rành rành sắp phát điên
Khách quý thăm chơi nhè cắn sảng
Người quen ghé viếng xáp quằm liền
Bình thường hụ hự... cần roi vọt
Bất chợt hung hăng... nhớ xích xiềng
Chớ tưởng thuần thành không có nọc
Chừng khi …ngã ngửa tốn hao tiền

NhàQuê 30-10-2011






Ham danh lợi…

Tham quyền nhà chúa muốn dành riêng
Không được thì thôi lại nổi điên
Chiêu Thống đầu Thanh dâng kế tiện
Quang Trung thẳng bắc phản công liền
Ngọc Hồi núi rộng còn vang tiếng
Sĩ Nghị tướng thua chạy dính xiềng
Lịch sử không noi nhiều kẽ biếng
Chỉ ham danh lợi với kim tiền.
cs
Đăng nhập để trả lời
0

Hướng ĐƯỜNG

Qua Nại Hà Kiều

Ướm thử chân lên nhịp Nại Hà
Cầu không tay vịn bắt ngang qua
Bờ thi chỉ có...thi lương thiện
Dốc thách dường như thách chánh tà
Mắt hướng nhìn xem tầm rộng mấy
Đầu nghiêng đoán định khoảng bao xa
Bên kia đứng ngó còn trêu chọc
Chỉ chõ lung tung ức quá mà

Ức quá mà ta phải cố thi
Tâm lành vợi vợi chớ thua gì
Trần gian đã sống lâu nào phải
Địa ngục toan giam có dễ chi
Ráng đứng coi chơi chừng chốc lát
Chờ qua phải đợi tới phiên kỳ
Nghe đồn vượt khỏi người thay dạng
Nếu vậy nhìn ra chắc khó hì

NhàQuê Dec 09,2011


Họa bài “Qua Nại Hà Kiều”

Thành tích năm xưa vượt hải hà
Sóng to bão lớn khó ngăn qua
Kỵ cơ bảo giáp… ừ… phe chính
Giáo mác ma đao…rõ… phái tà
Núi thẳm tâm bình đâu sợ dốc
Trời cao chí quyết chẳng e xa
Xá chi mấy nhịp không tay vịn
Cứ bước thong dong cũng tới mà

Cũng tới mà thôi… hãy ráng thi
Lẽ nào bị rớt … chớ lo gì
Suối ôm trăng mộng rung muôn điệu
Vườn nở hoa tình rợp khắp chi
Múa bút tám câu Thần chấm…. tuyệt
Gieo vần năm chữ Lý khen …. kỳ ***
Phen nầy nhất định danh đầu bảng
Trút gánh trần ai thở cái…. hì

Trúc Giang 09.12.11

***là kỳ tài … chứ hông có phải kỳ… cục đâu á Bác

-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0



Đêm Chờ Hoa Nở

Hiên trăng diễm ảo khóm hoa quỳnh
Khép nép đài xanh cánh trắng tinh
Quý mấy hương loang thơm lãng đãng
Thương sao sắc tỏa dịu lung linh
Theo đêm lặng lẽ chờ tiên nữ
Đợi phút đê mê gặp búp tình
Tận thưởng khơi nguồn bao áng tuyệt
Còn chăng trở gót cõi vô minh

NhàQuê Dec 10, 2011


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0




Nhân mùa Giáng sinh 2011 Vancali xin kính chúc

huynh NhàQuê cùng gia quyến mùa No-en An-Vui Hạnh-Phúc







Mùa Đại Lễ

Đáp lễ tranh thơ gởi mọi nhà
Nay xin kính chúc khắp gần xa
Kim thân hạnh phúc... toàn tâm vọng
Bửu quyến an khương... vẹn ý quà
Ước nguyện nơi nơi tràn sủng lạc
Mong cầu chốn chốn thảy hoan ca
Văn chương nghệ thuật vì đời tặng
Để thấy đầu ngày búp nụ hoa

NhàQuê Dec 19, 2011


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0


Trên Đầu Thang Cuốn

Đứng dựa thành thang cuốn
Ngắm hai chiều lên xuống
Mùa Xuân dường đuổi nà
Đông còn dài đâu đã

Hay ta đang thảnh thơi
Tiêu pha từng vuông cuối
Quên thời gian xô tới
Cận ranh giới rong chơi

Lâu lâu năm tiết đổi
Ấm áp Xuân giữa Đông
Tuyết đầu mùa đã lạc
Di chúc khoảng trời trong

Ly cà phê nóng hổi
Nguội dần và nguội dần
Người xuống lên lũ lượt
Phấn son và nếp nhăn

Nhà Quê Jan 08, 2012


-http://hanh-huong.blogspot.com

-http://www.tuyentap-hanhhuong.blogspot.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-13 10:36:11BĂNG NGUYỆT>
Chào weocom NhàQuê đến vui với vườn thơ vntq nha...chúc vui và thơ đều nà!

Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi nhỏ
Xưa nằm chờ hằng bữa tiếng chân qua
Viên cuội nói bao năm thầm mong đợi
Người xa



Chuyện đã qua..
 
Những viên sỏi lót đường người đi qua
Ít khi nào người xót xa nhớ lại
Từng viên từng viên rơi vung vãi
Thốn chân trần mới biết lại dẫm qua
 
Xưa..rất xưa mình vẫn đợi người xa
Nay đã hết..tình là (dấu) chấm hết (./.)
Mệt ừ vâng! em đã mệt
Nên thôi đành quên hết...chuyện ngày xưa..
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-13 15:10:00NhàQuê>
Cám ơn bạn Băng Nguyệt chào mừng và gởi cảm tác. NhàQuê
 
 
Đời Thực

Nằm võng đong đưa lắng điệu ru
Thả hồn đến tận cõi hoang vu
Ngẫm đời cạm bẩy luôn bày dụ
Nghĩ kiếp phù sinh mãi muốn tu
Ngắm hạt mưa bay lòng nảo nuột
Nhìn vầng trăng úa trí mờ lu
Tịnh tâm, lánh thế nhân bay nhảy
Tự cứu hồn sa chốn mịt mù


NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê

Hành Hương

Đêm nằm mơ thấy ta về chốn cũ
Bước liêu xiêu qua hết những con đường
Bỗng dừng lại ngả tư quen ngày trước
Thân thương

Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi nhỏ
Xưa nằm chờ hằng bửa tiếng chân qua
Viên cuội nói bao năm thầm mong đợi
Người xa

Ta còn nhớ từ khi rời đất thánh
Dòng sông xưa man mác chảy trong lòng
Tất cả kết tinh miếu đền tôn kính
Long lanh

Bởi từ đó ta vào đời ngẩn mặt
Bởi có em, ta lẻ bước hành trình
Và bởi có một người ta thương quý
Hành hương

NhàQuê


 
Hoài hương
 
Chim mõi cánh hồn bay về phương cũ
Nhớ cành xanh bóng lá  phủ bên đường
Tiếng cười trong…vương vất ngàn năm trước
còn vọng yêu thương
 
Chắt chiu dỡ những ngăn đời nho nhỏ
Tưởng chừng như phai nhạt dấu triều qua
Trong cõi vắng… có ai ngờ vẫn đợi
ru buồn xót xa
 
Bước chân sáo vào tim ta rất thánh
Nhịp êm êm nghe nhớ đến nao lòng
Đưa tay với.. chợt ảo mờ bóng kính
lệ nhòa long lanh
 
Bỡi ngày ấy… em thẹn thùng ngoãnh mặt
Nén đau thầm …ta lạc bước ngàn phương
Dấu thật kín  khoảng trời xanh yêu quý
biền biệt quê hương
 
Trúc Giang
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-14 17:10:00NhàQuê>
 Cám ơn Trúc Giang để lại bài thơ họa


Trở Về

Đời trôi qua lắm biển ưu phiền
Biết đến khi nào sóng lặng yên
Cuộc rượu dọn bày trăng kết bạn
Vầng thơ ngâm vịnh gió gầy duyên
Chòm sao mừng rỡ dường muôn nến
Bẻn lẽn Ngân Hà tựa vạn tiên
Ta bỏ giang hồ về hạnh ngộ
Bên dòng sông Trúc đẹp thanh hiền


NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Gởi Colorado


Đứng trên cao độ đúng tròn mile
Bốn hướng nhìn ra mây trắng vây
Chếch Bắc đồi khô trùng điệp điệp
Chánh Tây núi đá giăng giăng đầy
Đến đây mang cả bao niềm ước
Từ giã Tạ Ơn gởi chốn nầy
Năm tháng cưu mang dìu dắt trẻ
Bầu trời nay mở cánh tung bay


NhàQuê




Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NhàQuê

Lời Gởi Colorado


Đứng trên cao độ đúng tròn mile
Bốn hướng nhìn ra mây trắng vây
Chếch Bắc đồi khô trùng điệp điệp
Chánh Tây núi đá giăng giăng đầy
Đến đây mang cả bao niềm ước
Từ giã Tạ Ơn gởi chốn nầy
Năm tháng cưu mang dìu dắt trẻ
Bầu trời nay mở cánh tung bay


NhàQuê





 
Với tay lên đụng chín từng mây
Cúi xuống... trời ơi...  đá dựng đầy
Thất chí cũng xin đừng...đáp thử
Tầm cao như vậy chẳng toàn... thây !!!![:)][;)]
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Một Khi

Rã tan ước vọng chốn trời Tây
Hứa hẹn theo nhau lụn héo gầy
Thương quá em chờ nơi phố nhỏ
Tiếc bao ta lạc giữa cuồng say

Bao lâu rồi hởi, sáng trưa chiều
Chôn nhớ khép buồn liệm dấu yêu
Đơn lẻ trách sao chim biếng liệng
Rã rời tiếng hót nhuốm cô liêu

Ta đâu mê hoặc lời mời gọi
Vất gánh làm người đặt xuống vai.
Thất chí buồn riêng xui thế yếm
Nhìn quanh ngó quất đường còn dài

Nếu khi lạc mất tiếng nhau cười
Hỏi kiếm tìm đâu lại nét tươi
Dẫu ở chốn nầy non nước biếc
Vẫn lòng nghe nặng giọt sầu rơi

Một ngày tưởng tượng vừa bừng sáng
Ta chẳng cần chi tiếng mọc mời
Nhặt góp tàn phai thành chút mới
Có hai, chờ sánh bước song đôi

NhàQuê
 
(Họa bài "Mộng Buồn...Trăng Hẹn...Xa Xôi" của Trúc Giang)
 
 
Mộng buồn…trăng hẹn…xa xôi

Giọt nắng chiều rơi xuống mái tây
Một mình lặng ngắm dáng mai gầy
Gió qua lả tã cành hoa nhỏ
Buồn lịm như chìm giữa sóng say

Mòn mõi chờ ai chiều lại chiều
Chất chồng thương nhớ ngập tim yêu
Chạnh lòng khi thấy chim về liệng
Chiều tắt dần đêm quá tịch liêu

Sâu thẳm lòng em lên tiếng gọi
Không gian im lắng ...lạnh bờ vai
Xa đưa văng vẳng lời âu yếm
Mà bóng người xa mãi dặm dài

Buồn quá... làm sao mĩm miệng cười
Để tô gương mặt vẻ hồng tươi
Long lanh ánh mắt lên màu biếc
Chỉ thấy âm thầm ngấn lệ rơi

Mỗi tháng một lần trăng tỏa sáng
Trà thơm thoang thoảng gió đưa mời
Anh sang gieo lại vần thơ mới
Khơi bếp lửa hồng mộng có đôi…

TrúcGiang

 
 
 



 
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
 
Tản Mạn Thơ

Duyên thơ nối nhịp bốn phương trời
Do ý điệu vần cảm mến thôi
Người trước tiêu pha theo cách ấy
Ta giờ tận hưởng ngẫm vui đời

Làm sao bì được giữa thanh cao
Võ luyện văn ôn hề chẳng dao
Vun tưới miệt mài trong tĩnh lặng
Quả non xin đặt nép nhung đào

Lắm khi dồn dập những ưu phiền
Ta cậy thuyền thơ giúp chở chuyên
Tất cả ngỗn ngang qua sóng biển
Nói sao cho hết biết bao niềm

Nghiệm ra cũng chẳng quá xa vời
Xúc cảm nâng lên cung bậc thôi
Vốn dĩ ấy điều ai cũng biết
Máu thơ mỗi một đã bao đời

NhàQuê

 
(Họa từ bài "Một Lời Cho Em" của Mẫn Hồ)
 
 
 
 
MỘT LỜI CHO EM

Nếu với tay lên, nhặt mống trời
Ví như làm được, tặng em thôi.
Sớt chia nét đẹp thiên hồng ấy
Sáng sáng em vui, khỏi chán đời.

Nếu dựng giữa trời ngọn núi cao
Cho em tìm được thú tiêu dao
Tâm hồn khuất nẻo nơi thinh lặng
Chốn ấy riêng em, khoá động đào.

Nếu giúp cho em khỏi muộn phiền
Xin em trút hết những truân chuyên
Để anh gom lại mang ra biển
Đổ xuống, chìm sâu mọi nỗi niềm.

Mơ ước của anh có quá vời?
Sức người có hạn, cũng đành thôi .
Nhưng xin em nhớ (điều anh biết) :
Nguyện mãi bên em suốt một đời ...

Man Ho

 
 



 
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-15 18:58:45Ngậm Ngùi>
Trích đoạn: NhàQuê

Hành Hương

Đêm nằm mơ thấy ta về chốn cũ
Bước liêu xiêu qua hết những con đường
Bỗng dừng lại ngả tư quen ngày trước
Thân thương

Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi nhỏ
Xưa nằm chờ hằng bửa tiếng chân qua
Viên cuội nói bao năm thầm mong đợi
Người xa

Ta còn nhớ từ khi rời đất thánh
Dòng sông xưa man mác chảy trong lòng
Tất cả kết tinh miếu đền tôn kính
Long lanh

Bởi từ đó ta vào đời ngẩn mặt
Bởi có em, ta lẻ bước hành trình
Và bởi có một người ta thương quý
Hành hương

NhàQuê



Phôi Phai

Có một dạo, ôi không còn nhớ rõ
Ta hình dung...là nỗi nhớ nghiêng lòng
Mơ với tưởng thêm bao là mộng đẹp
xanh trong
 
Xây thắm lại ta đem chiều hò hẹn
Mượn dòng sông là bến mối tơ hồng
Mượn câu hò đệm tiếng nhớ câu mong
Tình xuân
 
Như nước chảy phải trôi về bờ bể
Như thu về loang lỗ vết heo may
Như riêng mình không đủ tiếng yêu đầy
Nơi ai...
 
Rồi thế là...
Mưa đổ
...
Phôi phai!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-01 20:58:26NhàQuê>
Trích đoạn: Ngậm Ngùi



Phôi Phai

Có một dạo, ôi không còn nhớ rõ
Ta hình dung...là nỗi nhớ nghiêng lòng
Mơ với tưởng thêm bao là mộng đẹp
xanh trong
 
Xây thắm lại ta đem chiều hò hẹn
Mượn dòng sông là bến mối tơ hồng
Mượn câu hò đệm tiếng nhớ câu mong
Tình xuân
 
Như nước chảy phải trôi về bờ bể
Như thu về loang lỗ vết heo may
Như riêng mình không đủ tiếng yêu đầy
Nơi ai...
 
Rồi thế là...
Mưa đổ
...
Phôi phai!


Cám ơn Ngậm Ngùi đã ghé và để lại cảm tác. NQ
 
Cô hàng cà phê

Thường trực cà phê sáng lẫn chiều
Từ cô chủ nhỏ tuổi vào yêu
Bài thơ định gởi lời chưa trọn
Bản nhạc tặng riêng ý thiếu nhiều
Tà áo vân vê thương quá lẽ
Tóc dài hương thả đẹp yêu kiều
Hôm cô cười mỉm ngày vui lạ
Năm tháng đền bù chỉ bấy nhiêu.

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
 
Tuyết Đầu Mùa

Còn mấy ngày hơn mới tới Thu
Georgetown** tuyết trắng bay mù mù
Xe lên đỉnh núi mây vờn vẫy
Người xuống sân ga tóc rối bù
Khi lúc khởi hành còn ấm áp
Đến chừng dừng lại muốn rên hù
Tháng nầy đã lạnh Đông sao thấu
Khen kẻ bỏ phàm ở ẩn tu.

NhàQuê
 
** Georgetown@I-70, Colorado

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
13 - 63

Mười ba tuổi tôi đi vô thành phố
Dẫm chân trần cất guốc sợ mòn mau
Đêm mưa trùm mền vãi nâu lén khóc
Nhớ nhà gì đâu!

Lũ ễnh ương uềnh oang từ chập tối
Chúng vừa ngừng ếch nhái tiếp gọi nhau
Giống mấy con, chị bị rầy đem thả
Trên nỗng giếng lau.

Cái giếng dốc gánh tưới vườn trợt té
Trầu lá vàng cười vẫy gió lay lay
Có hơn chục đôi chị em xúm nạnh
Nọc cây chùm ngây.

Giờ nơi đây nhiều cơn mưa mờ mịt
Không trẻ con trần kêu réo rượt nhau
Không côn trùng đêm đêm cùng hòa nhạc
Để nhớ ngày nào

Xin viết vài dòng hoài niệm


NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Những Người Bạn Màu Vỏ Và

Ngày từ quê lên tỉnh thành trọ học
Hành trang đựng trong cái bọc gọi cái bồng
Sợi dây vải rút ngang túm miệng
Vác lên vai trông rất ngông
Như sau nầy đi lảnh quân trang
Ngày đầu đời làm lính
Trong ấy xếp gọn gàng
Ngoài mấy bộ áo quần thay đổi
Có cái mền vải ta thủ công may dầy hai lớp
Tuổi lớn xắp xỉ tôi
Có từ thời Má còn dệt cửi
Sợi chỉ phải năm lần bảy lượt
Mới chui được qua go dập và con thoi
Sợi chỉ manh áo cái mền đều quê như tôi
Ngày nay trên cõi trần nầy còn tôi trơ trọi
Chúng xong phận sự lâu rồi
Các bạn cùng tôi lên đường ngày ấy
Các bạn màu vỏ và của tôi ơi!


NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0





Dĩ Vãng Rồi Sao

Vừa mới đây thôi em nói cười
Bỗng cơn bão dữ cuốn phăng trôi
Bao lâu vun vén giờ tiêu sạch
Dài ngắn dựng xây mất hết rồi
Có thấy cõi lòng đang bật khóc
Như dường hồn phách lạc chơi vơi
Biết còn sâu thẳm nào gìn giữ
Chút đẹp về nhau đến cuối đời

NhàQuê, Dec 17, 2006

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-20 19:37:56NhàQuê>
   Ngày Ấy
 
(Họa từ bài "Khúc Tình Xa" của Trúc Giang)
 

Đêm ra biển ngoãnh nhìn rơi nước mắt
Biệt quê hương lời nghẹn giấu bờ môi
Ngọn hải đăng trên núi Cấp kia ơi
Cảm ơn nhé định hướng đường đêm tối

Mười mấy năm đọa đày không thể nói
Tự ngàn xưa vong quốc phải thế thôi
Tặc lưởi Thạch Sùng đêm nằm tư lự
Nước đó nhà đây cam phận nổi trôi

Tạm biệt trước sau một thời mê đắm
Lúc ra đi chỉ cất được ít nhiều
Có mẹ Việt Nam rách rưới tiêu đìu
Có cả mến thương cứ đêm về lại

Nghìn trùng xa giữa lòng mình luôn mãi
Một dáng hình tha thướt đến mê say
Thực ảo quyện nhau nhè nhẹ gót hài
Cố hương tôi đó đôi bờ cách trở

Triệu giấc mộng bỗng một ngày tan vỡ
Mùa Đông buồn đổ xuống trước khi Thu
Cuốn phăng phăng đi về phía mịt mù
Tuyệt vọng đớn đau gục đầu sầu não


      NhàQuê
 
 
Khúc tình xa

Hàng chữ nhỏ nhạt nhòa qua nước mắt
Ly cà phê ngọt đắng lịm bờ môi
Làm thế nào đừng khóc nữa anh ơi
Khi lạc bước giữa muôn trùng đêm tối

Em ao ước được như lời anh nói
Một ngày vui... dù chỉ một ngày thôi
Mắt trong vắt nụ cười không tư  lự
Chiều đi về nhẹ bước ngắm mây trôi

Thơ có dệt đừng trao tình say đắm
Tim có yêu đừng xây mộng quá nhiều
Lỡ mưa giông qua đó phủ tiêu đìu
Còn có thể một ngày lay tỉnh lại...

Lòng chua xót niềm yêu vương vấn mãi
Chén thương sầu mình ta chuốc  ta say
Đêm liêu trai ấp ủ một hình hài
Vừa hững sáng đã đôi bờ cách trở

Em xa anh góc trời mơ vụn vỡ
Trăng úa tàn vườn khép cửa ngàn thu
Từ anh đi bến vắng lạnh sương mù
Đêm run rẫy tiếng thở dài áo não…

TrúcGiang


 
 
 
 

 
:: Bài Thơ Đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Một Thời Hào Kiệt

Vời trông quê cũ mãi buồn
Xứ người có giữ được hồn phách ai
Ngày xưa thích cánh chen vai
Lấy ơn sông núi đem cài chí trai
Ba mươi năm có đủ dài
Chôn lời thề đã một mai hao gầy
Một lần quỳ xuống vung tay
Quyết không khuất phục gió ngây ba đào
Xuống đồi mộng vói trăng sao
Lập lòe ánh thép cất cao tiếng cười

    NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
Hai nơi xa

Lần hồi đọc trọn trang thơ
Mới hay người đã gởi mơ gởi lời
Đoạn nầy vần điệu buông lơi
Khúc kia óng mượt trăng soi đêm hè

Từ khi đã gởi ước thề
Cuối dòng nào thiếu câu đề yêu thương
Lắng nghe nhạc khúc trong lòng
Có gì rộ nở hay đang hé cười

Hai phương dù đã xa rồi
Lời yêu càng nặng có dời đổi đâu
Cách xa ai chẳng u sầu
Tin nhau cùng vượt bể dâu đắng lòng

Chim bay về chốn vườn hồng
Cành xưa tìm được đâu màng trời xa
Tạ ơn khôn xiết món quà:
Tâm tình người giữ khuyết tà chẳng lung

NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-21 22:38:18Viet duong nhan>
Chào bạn Nhà Quê đến với VNTQ - Mến chúc bạn vui thoải mái gieo thả thơ_văn các vuờn trong đây.
Chúc NQ & gia đình hưởng đêm Giáng Sinh bình an hạnh phúc.
Thân
VDN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-20 20:01:20NhàQuê>
Trích đoạn: Viet duong nhan

Chào bạn Nhà Quê đến với VNTQ - Mến chúc bạn vui thoải mái gieo thả thơ_văn nơi các vuờn trong đây.
Chúc NQ & gia đình hưởng đêm Giáng Sinh bình an hạnh phúc.
Thân
VDN


Cám ơn Viet duong Nhan gởi lời chào mừng và chúc lành. Kính chúc bạn và bửu quyến giáng sinh yên vui và năm mới nhiều tốt đẹp. NhàQuê
 
 
     Nếu Như
 
(Họa từ bài "Hỏi Thầm" của Trúc Giang)
 
Nếu chẳng trở về nhớ nhé em
Dẫu trăng ngày cũ đến bên thềm
Dẫu ngày mời mọc lời tình tự
Dẫu tối hẹn hò tiếng dịu êm
Dẫu nỗi buồn xưa chìm mộ lặng
Dẫu niềm vui mới ghé đời im
Dẫu đêm tĩnh mịch cô đơn nhớ
Đấy lúc nghe lòng nói rõ thêm


NhàQuê


Hỏi thầm

Anh đi nhà vắng một mình em
Tối tối buồn ra tựa trước thềm
Mắt dõi trông vời mây lãng đãng
Lòng thầm mộng tưởng tiếng ru êm
Đôi khi nhớ quá trăng ngơ ngẩn
Lắm lúc mơ nhiều gió lặng im
Có lẽ bây giờ anh chẳng nhớ
Nhớ làm chi nữa bận lòng thêm.

Trúc Giang


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-20 19:54:29Ngậm Ngùi>
Nếu Như
 
(Họa từ bài "Hỏi Thầm" của Trúc Giang)
 
Nếu chẳng trở về nhớ nhé em
Dẫu trăng ngày cũ đến bên thềm
Dẫu ngày mời mọc lời tình tự
Dẫu tối hẹn hò tiếng dịu êm
Dẫu nỗi buồn xưa chìm mộ lặng
Dẫu niềm vui mới ghé đời im
Dẫu đêm tĩnh mịch cô đơn nhớ
Đấy lúc nghe lòng nói rõ thêm


NhàQuê


Hỏi thầm

Anh đi nhà vắng một mình em
Tối tối buồn ra tựa trước thềm
Mắt dõi trông vời mây lãng đãng
Lòng thầm mộng tưởng tiếng ru êm
Đôi khi nhớ quá trăng ngơ ngẩn
Lắm lúc mơ nhiều gió lặng im
Có lẽ bây giờ anh chẳng nhớ
Nhớ làm chi nữa bận lòng thêm.

Trúc Giang

 
Thân Họa Ngược
 
Nếu



Nếu có đôi đường xa cách thêm
Và trong mong nhớ lệ buồn im
Dẫu lòng tan nát theo ngày đến
Dẫu gió đưa hờ với mộng êm
Dẫu tựa mưa giăng phai lối nắng
Dẫu như hoa úa rụng bên thềm
Dẫu không còn thắm ngày xưa lại
Anh vẫn đong đầy bóng dáng em!




Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»