Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Như là giấc mơ qua...

586 trả lời, 63.826 lượt xem — Trang 1 / 20
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-15 06:07:56TrucGiang>
Thuyền trăng

Hẹn anh nhé trên bến mơ em đợi
Sẳn sàng rồi rượu ấm với tình thơ
Đêm ướp mộng ánh trăng vàng dịu vợi
Dòng sông dài lờ lững một thuyền mơ

Nghe róc rách sóng hôn bờ nhè nhẹ
Tiếng muôn trùng khe khẽ hát tình ca
Tiếng thơ rung dìu dặt dưới trăng ngà
Em say ngất tim ngập tràn mộng mị

Tay anh đó, là mái chèo rẽ sóng
Đưa em xa phiền luỵ đến bờ thương
Em không muốn trở về bên cuộc sống
Đầy lo toan và trắc trở vô thường

Trái tim anh là căn nhà thật ấm
Ngăn gió mưa từ ngàn dặm kéo về
Ấp ủ em trong hương nồng rất ngọt
Hạnh phúc nầy em thấy giữa cơn mê

Em nhắm mắt tưởng nụ hôn gần lắm
Xuống môi mềm đem giấc ngủ bình yên
Và trong mơ em nghe hết ưu phiền
Tim rộn rã một tình yêu đằm thắm

Hẹn anh nhé, bến mơ em ngồi đợi
Anh nhớ về... đừng phiêu bạt trời xa
Thuyền có thơ và rượu chuốc say ngà
Trăng rất sáng... giấc mơ dài êm ả...

 
TrúcGiang

R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền tình ai đậu bến mộng mơ
Đợi chờ Khóm trúc bên sông thơ
Gợi bao thương nhớ tràn thương nhớ
Trúc kia vẫn hướng về theo gió
 
Sóng lặng tìm hôn bờ cát vắng
Gió khua rì rào khóc tiếng yêu
Đợi chờ anh mãi như Tô Thị
Chờ bóng anh về ghép tiếng thơ
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-12 01:46:58Viet duong nhan>
 
Trăng lặn... bờ xa... thuyền lạc bến
Vần thơ rũ rượi rớt trên sông
Tay chèo em mỏi buông chìm mộng
Mai nếu... anh về... cảnh vắng không...
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
dòng sông soi ánh trăng đêm
thuyền ai lướt nhẹ trong đêm mơ màng
bàng hoàn bóng dáng em qua
trăng vàng soi ánh dòng sông vui đùa
Đăng nhập để trả lời
0
Chào weocom TrucGiang đến vui với vưồn thơ vntq nha.. chúc vui và thơ đều tay nè!
 

Hẹn anh nhé trên bến mơ em đợi
Sẳn sàng rồi rượu ấm với tình thơ
Đêm ướp mộng ánh trăng vàng dịu vợi
Dòng sông dài lờ lững một thuyền mơ

 
Hoài mong thời gian lặng
Niệm khúc thơ yêu kiều
Tình chờ người xa vắng
Thơ vẹo bóng ngã xiêu...
 
Thơ nói người có hiểu
Tình ơi em đợi chờ
Niệm mặc trần gian lối
Hoài thương bóng ngã xiêu
 
 
 
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Chào weocom TrucGiang đến vui với vưồn thơ vntq nha.. chúc vui và thơ đều tay nè!


Hẹn anh nhé trên bến mơ em đợi
Sẳn sàng rồi rượu ấm với tình thơ
Đêm ướp mộng ánh trăng vàng dịu vợi
Dòng sông dài lờ lững một thuyền mơ


Hoài mong thời gian lặng
Niệm khúc thơ yêu kiều
Tình chờ người xa vắng
Thơ vẹo bóng ngã xiêu...
 
Thơ nói người có hiểu
Tình ơi em đợi chờ
Niệm mặc trần gian lối
Hoài thương bóng ngã xiêu
 

 
Cám ơn Băng Nguyệt đã khích lệ...TG sẽ cố theo các bạn để học hỏi.

TG

TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-12 01:40:26Viet duong nhan>
Chợt còn... chợt mất
 
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

 
TrúcGiang

:: Bài thơ đưa vào TV ::
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:50:11Viet duong nhan>
Chợt còn... chợt mất

Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

TrúcGiang

R

Bài Họa:
 
Dòng sông kỷ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê
 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Chợt còn... chợt mất
 
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

 
TrúcGiang

:: Bài thơ đưa vào TV ::


 
Dòng sông kỹ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê

 
(Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu)
 
 
 
 
Đọc thơ nhau

Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 



 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 00:07:46phu ong>
Trích đoạn: NhàQuê

Trích đoạn: TrucGiang

Chợt còn... chợt mất
 
Bởi nước mắt vẫn muôn đời mặn đắng
Rớt trong thơ phảng phất vị yêu hờn
Điệu vần rung rưng rức lịm hồn đơn
Khung trời mộng chợt lùi xa thăm thẳm

Chưa ra khơi mà thuyền mơ đã đắm
Nụ xuân tươi chưa hé được bao ngày
Rượu ân tình chưa biết vị nồng cay
Trong một thoáng chỉ mơ màng tưởng niệm

Từng góc phố vẫn còn in kỷ niệm
Không gian buồn quyện ngát hương cà phê
Đêm trăng xưa dìu dặt khúc say mê
Theo dâu biển đổi dời… nay đã mất

Giọt lệ thấm môi mình nghe rất thật
Góc trời xa dần lắng bước chân người
Chia hai bờ …lạc lối kiếp nầy thôi
Mình không gặp bởi đời muôn lối rẽ

Tháng ngày qua vẫn đi về lặng lẽ
Phố bừng vui ta hờ hững bên đời
Có nụ cười vừa chợt nở đây thôi
Rồi bỗng tắt xót xa niềm ly biệt

Nuốt giọt đắng nghẹn ngào ai có bíết
Nát tim đau mong nhớ đến nao lòng
Lá vàng khô ngập lối trải bao đông
Chờ một sớm xuân tràn lên vạn vật…

 
TrúcGiang

:: Bài thơ đưa vào TV ::



Dòng sông kỹ niệm

Lần đầu Má cho ăn canh rau đắng
Có được đâu rơi nước mắt dỗi hờn
Mái lá nghèo cơm một món độc đơn
Nghe nghèn nghẹn Má dấu buồn sâu thẳm

Loài rau dại của một thời mê đắm
Con dế chắt chiu chăm sóc từng ngày
Cũng bận vang lừng cũng lúc chua cay
Chúng trôi trôi mãi giữa dòng hoài niệm

Gặp bạn cũ ngày xưa bao kỷ niệm
Sớm mai ngồi nhấm nháp tách cà phê
Nhắc huyên thuyên thuở bao thứ ham mê
Không sót một ai đứa còn đứa mất

Mấy mươi năm đã bước qua đời thật
Khép cổng trường xưa đối diện kiếp người
Hợp hợp tan tan còn có nữa thôi
Biết đâu đấy sẽ lại còn lần rẽ

Ở một nơi nỗi buồn luôn lặng lẽ
Món canh rau tiếng dế gáy đầu đời
Rủ nhau về khuấy động mãi hồn thôi
Trong góc thẳm chúng được dành khác biệt

Cọng rau nhỏ bám rể sâu nào biết
Lan rất nhanh tràn ngập cã cõi lòng
Lá khép nép nằm chờ nắng hững đông
Tô canh mượt đượm tình hơn bao vật

NhàQuê

 
(Họa từ bài khởi xướng " Đọc Thơ Nhau" của Huỳnh Ngọc Diêu)
 
 
 
 
Đọc thơ nhau

Thơ em viết sao bùi ngùi cay đắng
Chút buồn thương trách móc giận hờn
Ta đọc mà thắm thiết nỗi cô đơn
Và hiểu được những niềm sâu thẳm

Ta trở lại trong tim niềm say đắm
Tuổi hồng xưa như sống lại những ngày
Những dòng thơ mang nặng những đắng cay
Giọt nước mắt và nụ cười kỷ niệm

Thơ ta viết gợi bao nhiêu hoài niệm
Hương tóc ngày xưa, vị đắng cà phê
Vẫn ước ao hoài một nỗi đam mê
Xin trở lại những ngày xưa đã mất

Thơ ta viết dù rất là chân thật
Lại xẻ chia, phổ biến giữa muôn người
Không một lần, dù chỉ một lần thôi
Ta đề tựa gởi cho nhau riêng rẻ

Muốn biết tin nhau, bên đời, có lẽ
Phải tìm nhau trang báo, giữa dòng đời
Có bao giờ ta viết, chỉ một lần thôi
Thơ ta viết, dành cho nhau riêng biệt

Cứ làm bộ vô tình như không biết
Thơ người xưa dù đọc thuộc nằm lòng
Để bây giờ trong gió bấc tàn đông
Nỗi thương nhớ lại trở về dằn vật

Huỳnh Ngọc Diêu

 
 



 





DĨ VÃNG....TÀN PHAI

Đời mấy dễ ai chưa từng cay đắng
Khó lắm thay để chẳng dỗi chẳng hờn
Dù đa tình hay lặng lẽ cô đơn
Xin tha thứ để nắng về thêm thắm

Khi được yêu mãi mong tinh say đắm
Dù hoa kia giữ nhụy đến bao ngày
Dù lời yêu có tình tự đắm say
Hay lạnh nhạt đều là dòng kỹ niệm

Chôn đau đớn nơi hoang mồ tưởng niệm
Khói thuốc nồng nguội lạnh tách cà phê
Nơi phố cũ quán nầy khúc đê mê
Lời tình tự...bây giờ...ôi đã mất

Cho tôi biết lời  đâu là chân thật
Để mãi xin khuất phục dưới chân người
Xin một lần...chỉ có một lần thôi
Đời là thế dối chi đường tình rẽ

Cuộc tình xa phố phường sao lặng lẽ
Mối tơ kia sao vội chóng đổi đời
Xin cho ta niềm vui...chỉ chút thôi
Để ta tiếp hết khoảng đường cách biệt

Xa rồi nhé để rồi ta sẽ biết
Tình đâu đây...hay đã mất...mặc lòng
Xin giữ màI như làn sóng bể đông
Luôn đùa cợt vỗ về cùng muôn vật

PO....1/28/07
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:39:20Viet duong nhan>
Khúc đoạn tình
Phải đâu hạnh phúc nhờ tiền
Mà đem đánh đổi lương duyên, ruột rà…

Thuở mới yêu nhau hẹn bạc đầu
Kiếp nầy gắn bó đến ngàn sau
Leo ghềnh chân yếu nương tay vững
Lội thác sức mòn tựa vóc cao
Trời nhỏ chung đôi xây hạnh phúc
Đường dài sánh bước vượt gian lao
Trái tim nở rộ hoa ân ái
Ai nghĩ có ngày lại vỡ đau

Đau vỡ tâm hồn mộng rã tan
Đêm nằm thao thức lạnh canh tàn
Kề bờ sông hận người tê tái
Rớt đáy vực sầu kẻ oán than
Chán ghét không buồn đưa mắt ngó
Thờ ơ chỉ muốn thoát tơ ràng
Bao năm hương lửa giờ vô nghĩa
Cạn suối yêu thương nát đá vàng

Vàng đá phôi pha giữa bão đời
Ngược dòng rung cảm bến ngăn đôi
Nơi kia lấp lánh chân tròi mới
Chốn nọ lung linh ánh nguyệt ngời
Rũ áo giã từ câu thệ ước
Quay lưng đoạn tuyệt khúc giao bôi
Trong lòng muốn thoả niềm khao khát
Vùng khỏi mưa giông… tiếp sóng dồi

Sóng dồi thuyền đắm dạt lênh đênh
Tổ ấm ngày nao trôi dập dềnh
Lạnh lẽo tràn vào không thế chắn
Thê lương chụp xuống khó bề nghênh
Đành thôi gia sản đem lường tính
Còn lại ruột rà bỏ mặc ênh
Hai nửa hồn chia hai thế giới
Bứt tơ hồng, dứt nợ ba sinh

Dứt nợ ba sinh một chữ Tiền
Ân tình phủi sạch, hết nhân duyên
Người ôm tham vọng xây lầu các
Kẻ mộng hư danh đuổi bóng huyền
Hụt hẫng con thơ không chỗ tựa
Bơ vơ đời trẻ vắng lời khuyên
Trí non sớm nhuộm màu u ám
Hai đấng sinh thành hưởng thú riêng.

TrúcGiang

 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:43:23Viet duong nhan>
… Thì thôi
 
Tại mình khờ quá… thì thôi
Sao chèo thuyền mộng ra khơi biển sầu
Rã rời nhặt mảnh trăng thâu
Ánh vàng nay đã thay màu biệt ly
 
Tại mình khờ quá…. làm chi
Tình mong manh khói,chỉ ghì đau thương
Mây bay gởi khúc đoạn trường
Gió về dù vướng tơ vương cũng lờ
 
Tại mình khờ quá… ơ hờ
Vỡ tim ngã gục bên bờ ưu tư
Hồn sa vũng tối mịt mù
Trần ai còn tiếng thiên thu thở dài
 
Tại mình khờ quá … nếm cay
Đường đi trắc trở tách hai bến bờ
Gặp nhau buồn rũ cơn mơ
Nhớ nhau tìm đến vườn thơ lạc loài
 
Tại mình khờ … cứ mơ hoài
Xây lầu mộng thắm miệt mài bên nhau
Ai ngờ chỉ chuốc buồn đau
Lầu xây trên cát tan vào lệ cay
 
Tim mình nát xước ngàn gai
Thèm sao hơi ấm bờ vai cất buồn
Mà đời ghềnh thác chẳng suông
Nên xuôi hai đứa ngược đường lướt qua…
 
Trúc Giang
 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:45:07Viet duong nhan>
Chiều lang thang
 
Lang thang suốt buổi chiều nay
Qua con đường cũ nhớ quay quắt hồn
Đâu đây còn dấu nụ hôn
Còn nghe hơi thở xôn xao đất trời

 
Bóng hình tưởng đã xa vời
Tháng năm mưa gió cuộc đời cuốn đi
Chiều nay bỗng lại thầm thì
Ngày xưa…ngày xửa…ước gì ngừng trôi

 
Ước gì mình hết đơn côi
Bước chân quấn quýt suốt đời bên nhau
Hàng cây bóng lá ngày nào
Còn cười mình lén hôn nhau vội vàng

 
Không gian thơm ngát nồng nàn
Lời tình anh rót ngọt tràn tim em
Đan tay suốt buổi chiều êm

Đường sao ngắn quá… sao đêm chóng về
 
Cùng nhau chung cốc cà phê
Nghiêng nghiêng mái tóc em kề vai anh
Bao nhiêu là giấc mộng lành
Em chưa từng nghĩ mong manh tình mình

 
Dòng sông êm ả yên bình
Trời trong nắng ấm chiến chinh qua rồi
Em vừa lạ lẫm trường đời
Là vừa tiễn cánh chim trời vút bay

 
Chén chè thơm ngát chiều nay
Ngày xưa hai đứa chia hai thổi giành
Cố tình anh cúi thật nhanh
Trộm hôn lên má, em đành…ngẩn ngơ

 
Anh bảo em- đừng có…khờ
Con trai xấu lắm…chỉ chờ thế thôi
Không tin… em liếc anh cười
Đố anh hôn được mắt môi mới tài

 
Chè thơm bỗng thoáng hơi cay
Rưng rưng kỷ niệm bóng ai chợt gần
Chiều rơi nỗi nhớ lan dần
Đường dài thăm thẳm …tần ngần bước chân.

 
Trúc Giang
 
r
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:50:37Viet duong nhan>
Đợi chờ…
 
Người đi hoa héo vườn sầu
Chim khuyên không hót bướm rầu không bay
Xuân về trơ mấy cành mai
Nụ buồn không nở chờ ai thẩn thờ
 
Nhìn mây ,mây cũng höõng hờ
Vời trông boùng nhạn ngóng chờ tin xa
Rồi mùa xuân cũng đi qua
Còn chăng kỷ niệm... canh tà lệ rơi
 
Yêu thương đầm ấm một thời
Xây bao mộng đẹp để rồi vỡ tan
Chung đường sao quá vạn nan
Rời xa cũng khó… nhớ càng chất cao
 
Hương tàn má nhạt xanh xao
Thu pha mái tóc ngày nào tơ buông
Vườn mơ hoang vắng thê lương
Lá vàng rơi phủ…người thương không về
 
Mưa đêm lịm ánh trăng thề
Trong lòng bão rớt cơn mê nguôi dần
Nắng chiều thôi hết bâng khuâng
Vì sao lạc lõng vùi thân biển buồn…
 
TrúcGiang
 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:52:07Viet duong nhan>
Ước gì...

Gặp nhau hết nỗi ngậm ngùi
Nhìn nhau hoà vỡ niềm vui trong lòng
Nhớ nhau đêm ngóng ngày trông
Cùng nhau mây gió thong dong bốn mùa

Mây ơi gió nhớ năm xưa
Mây thường đuổi gió đong đưa lời tình
Gió sợ quá cứ làm thinh
Lang thang đi trốn, mây rình ngoài sân

Một hôm đánh bạo đến gần
Thấy thương mây quá gió tần ngần... hôn
Thế là từ đó... mất hồn
Thế là từ đó bồn chồn nhớ mong

Mây ơi giờ có biết không
Tại mây nên gió... rối tung thế nầy
Chiều buông trên bến sông đầy
Gió buồn lặng ngắm bóng mây chập chờn

Sông sâu mây nước, sóng vờn
Thò tay gió khuấy, mây hờn tan mau
Đôi ta biết đến thuở nào
Sớm khuya khắp nẻo có nhau trong đời


Trúc Giang
 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-17 22:07:57NhàQuê>
 
 
 




 
Dĩ Vãng Rồi Sao

Vừa mới đây thôi em nói cười
Bỗng cơn bão dữ cuốn phăng trôi
Bao lâu vun vén giờ tiêu sạch
Dài ngắn dựng xây mất hết rồi
Có thấy cõi lòng đang bật khóc
Như dường hồn phách lạc chơi vơi
Biết còn sâu thẳm nào gìn giữ
Chút đẹp về nhau đến cuối đời

NhàQuê

Đăng nhập để trả lời
0
Giữ mãi  xuân hồng

Ñeïp quaù… trời xuaân… giöõ ñöôïc khoâng?
Ñöøng cho sắc uùa traõi qua loøng

Để em tha thướt khoe màu áo
Dạo bước đầu Xuân dưới nắng hồng
 
Mơ ước  nở bừng muôn vẻ thắm
Nụ tình lấp lánh giữa vầng dương
Chờ bàn tay mộng ai dìu hái
Ủ giấc xuân nồng đượm ngát hương
 
Đêm xuân hạnh phúc mãi thăng hoa
Một mối tơ lòng buộc thiết tha
Hai trái tim thơ luôn quấn quýt
Đôi tâm hồn nhỏ chẳng rời xa
 
Chia nhau đời ngắn ,nghĩa tình sâu
Chăm chút duyên hồng , xóa vết nâu
Cùng tựa bên nhau ghềnh thác vượt
Xưa sau vẫn vẹn ước mơ đầu
 
Hoa ái trong lòng tỏa diệu hương
Ngọt ngào như  một đoá xuân hường
Bốn mùa thắm nở thơm vườn mộng
Yên ả  đời nầy… nép một phương.
 
TrúcGiang
 
 
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:54:22Viet duong nhan>
Chiều nay... lại mhớ
 
Gió thu bức lá xa cành
Nhưng tình son sắt vẫn dành cho nhau
Dù em chờ nhạt má đào
Trái tim nóng bỏng vẫn rào rạt thương

 
Biết rằng đời rất vô thường
Ai gieo đau khổ miên trường làm chi
Một khung trời nhỏ nhu mì
Để anh soãi cánh thầm thì giấc xuân

 
Ngắm cành hoa nở bâng khuâng
Nhìn con bướm lượn tần ngần nhớ anh
Trời trong bàng bạc mây xanh
Bóng hình ai đó quẩn quanh bên mình

 
Mắt ai đắm đuối ngây tình
Môi ai mĩm nhẹ lung linh nụ cười
Không gian đọng lắng muôn lời
Em chìm giữa mộng bời bời ý thơ

 
Lá rơi vướng tóc … ngẩn ngơ
Giật mình mới biết … vừa mơ đó mà
Niềm vui khoảnh khắc đi qua
Nỗi buồn rớt xuống giọt ngà long lanh…


Trúc Giang
 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-26 13:56:24Viet duong nhan>
Như Một Giấc Mơ

Như đã gặp một lần nào đó nhỉ
Tiếng nàng thơ thủ thỉ ở trong mơ
Ánh trăng vàng dìu dịu rất nên thơ
Khe khẽ vỗ mạn thuyền theo con sóng

Như đã thấy tóc huyền đen, dáng bóng
Cô lái đò trong trẻo hát trên sông
Trăng xuyến xao bao đợt sóng bập bồng
Ta say ngất chập chờn trong tiên cảnh

Như đã thấm tình mộng mơ chắp cánh
Em và anh đôi hòang hạc đêm trăng
Bay lên mây như với sợi xích thằng
Không lạc mất giữa biển trời cao rộng

Nào ai bảo cuộc đời là giấc mộng
Rõ ràng như đang sống giữa ngày đây
Tình trong mơ hay đang sống đậm say
Mộng hay thực: phút giây hồng hạnh phúc

Nguyên Đỗ
 
R
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 22:55:23Viet duong nhan>
Một chút tâm tình cuối năm
 
Bóng chiều tắt ...
Gió lành lạnh  tim mình se sắt nhớ
Lòng xôn xao ngóng đợi bước ai qua
Ngoài vườn cây... đêm bao trùm sắc lá
Một chút gì vừa ấp áp vừa xa

Ngày đã hết...
Em chợt thấy bàng hoàng ...sao nhanh quá!
Rồi thẩn thờ muốn níu lại thời gian
Không phải vì em sợ phai màu má
Tại lòng em đau xót cách xa anh

Đêm đến rồi...
Em lặng lẽ nhìn chung trà quyện khói
Hương thoảng thơm ẩn hiện bóng hình anh
Vẳng bên tai giọng thì thầm âu yếm
Chờ anh về cùng ngắm ánh trăng thanh

Lời ước hẹn...
Em vẫn nhớ và từng giây vẫn đợi
Kìa bước ai dẫm nhẹ lá ngoài sân
Qua Cầu Mơ và đã đến thật gần
Em vội vã choàng tay chuyền hơi ấm

Anh có biết...
Trời về khuya nơi nầy nghe lạnh lắm
Nhấp chung trà cho ấm lại đi anh
Kể em nghe ...Trăng ngày xưa huyền thoại...
Chị Hằng Nga có mơ được mộng lành???

Một chút nữa...
Mình cùng nhau  dạo phố ngắm trời đêm
Hồ Chung thủy, cốc cà phê ngọt đắng
Nghe đậm đà đủ hương vị ...dịu êm
Và chất ngất buồn vui quanh cuộc sống

Nếu anh thích...
Rồi hai đứa mình đêm nay thức trắng
Ngồi bên nhau tâm sự suốt canh dài
Vẫn không cạn tâm tình em ấp ủ
Gởi về anh trọn vẹn trái tim nầy...
.....

 
TrúcGiang
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 22:57:54Viet duong nhan>
SÔNG QUÊ

Tên ai đó gợi tôi niềm tưởng nhớ
Dòng sông buồn bến chợ nhịp cầu đưa
Con nước trôi lờ lững với thân dừa
Soi bóng nước cá vờn đuôi đớp bóng

Nước phù sa đục ngầu nhưng sẽ lắng
Gửi lại quê màu mỡ ở cuối nguồn
Bên vách lá mẹ già chờ gió ngọn
Gió bấc về con trẻ có về không

Ôi cái tên dòng sông hiền tỉnh lặng
Bao nỗi niềm mời gọi ánh trăng thanh
Khoe đáy nước bóng ngà tình nặng gánh
Ngó bờ xa nhịp điệu mái chèo đưa

Trúc Giang ơi bao tâm tình chất chứa
Nàng đang vui trong bao mối duyên đưa
Hay hồi tưởng trong dòng đời trôi chảy
Hay vẫn còn ấm mãi một dòng sông

Trúc Giang ơi xin nàng đừng gợn sóng
Để bóng dừa còn rũ lá đưa đong
Cô gái quê mái tóc phủ chạnh lòng
Chờ ai đó Trúc Giang nàng đẹp lắm  !
PHÚ ÔNG12/31/2006

Phú Ông xin được gởi vài câu thơ mọn
để vườn thơ góp phần hương sắc:
Lục bình hoa tím u buồn
Loài hoa đồng nội cội nguồn quê em...
 
: Bài thơ đưa vào TV :
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 23:00:01Viet duong nhan>
Trích đoạn: phu ong

SÔNG QUÊ

Tên ai đó gợi tôi niềm tưởng nhớ
Dòng sông buồn bến chợ nhịp cầu đưa
Con nước trôi lờ lững với thân dừa
Soi bóng nước cá vờn đuôi đớp bóng

Nước phù sa đục ngầu nhưng sẽ lắng
Gửi lại quê màu mỡ ở cuối nguồn
Bên vách lá mẹ già chờ gió ngọn
Gió bấc về con trẻ có về không

Ôi cái tên dòng sông hiền tỉnh lặng
Bao nỗi niềm mời gọi ánh trăng thanh
Khoe đáy nước bóng ngà tình nặng gánh
Ngó bờ xa nhịp điệu mái chèo đưa

Trúc Giang ơi bao tâm tình chất chứa
Nàng đang vui trong bao mối duyên đưa
Hay hồi tưởng trong dòng đời trôi chảy
Hay vẫn còn ấm mãi một dòng sông

Trúc Giang ơi xin nàng đừng gợn sóng
Để bóng dừa còn rũ lá đưa đong
Cô gái quê mái tóc phủ chạnh lòng
Chờ ai đó Trúc Giang nàng đẹp lắm  !
PHÚ ÔNG12/31/2006

Phú Ông xin được gởi vài câu thơ mọn
để vườn thơ góp phần hương sắc:
Lục bình hoa tím u buồn
Loài hoa đồng nội cội nguồn quê em...



 Dòng sông vẫn đợi…
 
Vẫn con sóng thì thầm bao nỗi nhớ
Chở tình quê ngày tháng mãi đong đưa
Bờ rạch trưa dỗ giấc dưới hàng dừa
Nước trong vắt rũ mây trời soi bóng
 
Xin giữ lại mối ân tình sâu lắng
Nước sông trôi  rồi cũng trở về nguồn
Đem phù sa tưới vườn xanh mướt ngọn
Điệu khoan hò bay bổng vút tầng không
 
Đêm rất đẹp bên dòng sông sóng lặng
Trăng diệu huyền ánh toả giữa trời thanh
Trong mộng thấy Người về thơ trĩu gánh
Hương tình bay quyện gió khẽ êm đưa
 
Từng nhịp thở vẫn ngọt ngào chan chứa
Gởi về xa …theo cánh nhạn xuân đưa
Dù đã mõi giữa biển đời cuộn chảy
Còn quê hương yên ã một dòng sông
 
Đàn cá lội ngược dòng đang rẽ sóng
Lục bình trôi suốt kiếp mãi long đong
Góc trời xa tưởng nhớ sắt se lòng
Xuân đất lạ… chắc bây giờ buồn lắm…
 
TrúcGiang
 
R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 23:02:29Viet duong nhan>
TIẾNG MẸ RU.
Chiều chiều Quạ nói với Diều
Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm.
(ca dao )

Lời ru đó Mẹ tôi đã từng hát
Ngát tình quê dào dạt điệu du dương
Thương con trẻ nắn nót từng âm hưởng
Ru giấc nồng con mẹ hảy ngủ say

Bao năm qua Mẹ vẫn từng câu ấy
Vẫn ngọt ngào như thỏ thẻ vấn vương
Vườn cau xanh bờ chuối quả say buồng
Như lời Mẹ đã gởi vào nơi đấy

Đây bến lá dừa nước in bóng dạ
Cây bần già chắc Mẹ đã thường quen
Ngày xưa đó Mẹ Cha làm điểm hẹn
Từng bóng hình kỷ niệm Mẹ cùng Cha

Trong lòng Mẹ chắc còn nhiều chất chứa
Lúc trai làng Cha để mắt đưa duyên
Cô thôn nữ Mẹ ngại ngùng lưu luyến
Những ân tình Mẹ tỏ lúc võng đưa

Lời Mẹ ru bây giờ không còn nữa
Nhưng quanh đây sao vẫn thấy tràn đầy
Như nó đã thấm nhuần qua cả thảy
Từng cây cau , bụi chuối ngọn dừa xưa.
Phú Ông 1/2/07
R
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-08 15:19:57Huyền Băng>
Trích đoạn: phu ong

TIẾNG MẸ RU.
Chiều chiều Quạ nói với Diều
Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm.
(ca dao )

Lời ru đó Mẹ tôi đã từng hát
Ngát tình quê dào dạt điệu du dương
Thương con trẻ nắn nót từng âm hưởng
Ru giấc nồng con mẹ hảy ngủ say

Bao năm qua Mẹ vẫn từng câu ấy
Vẫn ngọt ngào như thỏ thẻ vấn vương
Vườn cau xanh bờ chuối quả say buồng
Như lời Mẹ đã gởi vào nơi đấy

Đây bến lá dừa nước in bóng dạ
Cây bần già chắc Mẹ đã thường quen
Ngày xưa đó Mẹ Cha làm điểm hẹn
Từng bóng hình kỷ niệm Mẹ cùng Cha

Trong lòng Mẹ chắc còn nhiều chất chứa
Lúc trai làng Cha để mắt đưa duyên
Cô thôn nữ Mẹ ngại ngùng lưu luyến
Những ân tình Mẹ tỏ lúc võng đưa

Lời Mẹ ru bây giờ không còn nữa
Nhưng quanh đây sao vẫn thấy tràn đầy
Như nó đã thấm nhuần qua cả thảy
Từng cây cau , bụi chuối ngọn dừa xưa.
PO 1/2/07
 
Xuân vắng Mẹ

Chầm chậm  mãi tháng năm buồn vời vợi
Gió may về hiu hắt lắm người ơi
Ai cũng vui chan chứa vẻ yêu đời
Mình nén chặt tiếng thở dài nhè nhẹ
 
Đã mấy xuân đêm ngồi mơ bóng mẹ
Đợi giao thừa cùng thức trắng canh thâu
Tựa bên nhau kể chuyện chẳng đưôi đầu
Lòng thật ấm... mẹ con mừng đón tết
 
Đời vô thường... vừa nắng trong chợt rét
Xuân nay về bóng  mẹ quyện trầm hương
Kia bờ mê,  bến giác cách đôi đường
Con hụt hẩng ...còn mong gì thấy lại
 
Cây thay lá, hoa nở chào xuân mới
Biết bao giờ tim ấm đợi mùa sang
Biết bao nhiêu ân nghĩa chẳng cũ càng
Nên quạnh quẽ nhốt hồn con riêng cõi
 
Chiều cuối năm lời nguyện cầu con gởi
Khói nhang buồn mang trọn nỗi niềm thương
Mẹ an siêu vui hưởng cảnh thiên đường
Con ở lại đếm từng xuân khóc nhớ...
 
TrúcGiang
 
r
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 23:05:36Viet duong nhan>
Kể chuyện đời…xưa
 
Em là gió không hình không dáng
Là hơi sương man mác ngậm ngùi
Nhìn đời chẳng thấy gì vui
Nửa đêm lạnh lẽo khóc vùi ngoài hiên

Áng mây xanh hồn nhiên phiêu lãng
Bước vân du qua đó ...chợt nghe
Dừng chân đứng nép bên hè
Đợi em đi vắng bước nhè nhẹ vô

Lục tung hết những đồ ...cơ mật
Như quan quân ..nhìn thật ... hung hăng
Lăm le sợi chỉ...xích thằng
Bắt người trói lại ...bảo rằng...có duyên ???

Duyên dẫu có nhưng phiền không ít
Bị…cột  rồi thút thít khóc than
Đêm đêm trong giấc mơ màng
Một mình thức với trăng vàng ngâm nga

 
Thêm một chút rượu hoa nồng ấm
Bút nghiên sầu trút cạn tâm tư
Gió say trăng dỗ hiền từ
Trời khuya buốt lạnh …hình như ai về

 
Gió chếnh choáng  nhìn mông ra cửa
Thấy chập chùng bóng lá đùa trăng
Thấy hoa và cỏ dung dăng
Vô vàn sự sống đang dần vươn lên

 
Bóng ai đó bỗng nhiên ngời sáng
Tỉnh cơn say tim đập rộn ràng
Mắt môi gió khẽ nghiêng sang
Vòng tay xiết chặt …bàng hoàng nụ hôn…


Chuyện của gió trăng vàng làm chứng
Ngàn năm sau nhắc lại bùi ngùi
Dòng đời vẫn mãi trôi xuôi
Chuyện đời sao chẳng trọn vui bao giờ!!!!!

 
TrúcGiang

R
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TrucGiang

Kể chuyện đời…xưa
 
Em là gió không hình không dáng
Là hơi sương man mác ngậm ngùi
Nhìn đời chẳng thấy gì vui
Nửa đêm lạnh lẽo khóc vùi ngoài hiên

Áng mây xanh hồn nhiên phiêu lãng
Bước vân du qua đó ...chợt nghe
Dừng chân đứng nép bên hè
Đợi em đi vắng bước nhè nhẹ vô

Lục tung hết những đồ ...cơ mật
Như quan quân ..nhìn thật ... hung hăng
Lăm le sợi chỉ...xích thằng
Bắt người trói lại ...bảo rằng...có duyên ???

Duyên dẫu có nhưng phiền không ít
Bị…cột  rồi thút thít khóc than
Đêm đêm trong giấc mơ màng
Một mình thức với trăng vàng ngâm nga

 
Thêm một chút rượu hoa nồng ấm
Bút nghiên sầu trút cạn tâm tư
Gió say trăng dỗ hiền từ
Trời khuya buốt lạnh …hình như ai về

 
Gió chếnh choáng  nhìn mông ra cửa
Thấy chập chùng bóng lá đùa trăng
Thấy hoa và cỏ dung dăng
Vô vàn sự sống đang dần vươn lên

 
Bóng ai đó bỗng nhiên ngời sáng
Tỉnh cơn say tim đập rộn ràng
Mắt môi gió khẽ nghiêng sang
Vòng tay xiết chặt …bàng hoàng nụ hôn…


Chuyện của gió trăng vàng làm chứng
Ngàn năm sau nhắc lại bùi ngùi
Dòng đời vẫn mãi trôi xuôi
Chuyện đời sao chẳng trọn vui bao giờ!!!!!

 
TrúcGiang





TÌNH CŨ.
Còn nhớ mãi cô bé nhà hàng xóm
Từ nơi đâu dọn tới được vài hôm
Người bé nhỏ xỏa tóc độ bờ vai
Thường búi kẹp..tôi tưởng nhầm tóc tém !
Tôi tò mò nhưng nàng thì bẽn lẽn
Nhớ hôm nào tôi cứ vén rèm thưa
Thừa cơ hội vội thốt lời đôi lứa
Bên song cửa nàng say sưa chất chứa
Trông khác gì tiên đứng giữa trời không
Ban nguyện ước cho thần dân thế tục
Thời gian trôi nhưng tôi nào khuất phục
Cô bé giờ từng lúc cũng gan ra
Và nhờ thế tôi thành ra "anh chú "
"Anh Chú " à sao lấp ló như ma !
Câu nói đó đầu tiên sao ác quá !
Người ta vầy mà cả dám gọi ma
Tôi nhớ mãi từng lời qua tiếng lại
Mãi rồi thành chất chứa của ngày mai
Thấy xa lắm dù cách nhau cái vách
Thấy thật gần dù xa cách nghìn trùng  ...!

PO 1/5/07
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phu ong
TÌNH CŨ

Còn nhớ mãi cô bé nhà hàng xóm
Từ nơi đâu dọn tới được vài hôm
Người bé nhỏ xỏa tóc độ bờ vai
Thường búi kẹp..tôi tưởng nhầm tóc tém !
Tôi tò mò nhưng nàng thì bẽn lẽn
Nhớ hôm nào tôi cứ vén rèm thưa
Thừa cơ hội vội thốt lời đôi lứa
Bên song cửa nàng say sưa chất chứa
Trông khác gì tiên đứng giữa trời không
Ban nguyện ước cho thần dân thế tục
Thời gian trôi nhưng tôi nào khuất phục
Cô bé giờ từng lúc cũng gan ra
Và nhờ thế tôi thành ra "anh chú "
"Anh Chú " à sao lấp ló như ma !
Câu nói đó đầu tiên sao ác quá !
Người ta vầy mà cả dám gọi ma
Tôi nhớ mãi từng lời qua tiếng lại
Mãi rồi thành chất chứa của ngày mai
Thấy xa lắm dù cách nhau cái vách
Thấy thật gần dù xa cách nghìn trùng  ...!

PO 1/5/07
 
Anh Chú...
Một chút trẻ chút già tô...vóc dáng
Anh rất gần còn Chú thật xa xôi
Muốn xích lại... ồ...bé nầy... sao ác!
Chiếc đũa thần phù phép cứ đưa khơi...[;)][:)]
 
TG
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ xưa...một thoáng...mong manh
                        Về xưa…HNT
 
Chiều nay bỗng nhận thư anh
Bao nhiêu kỹ niệm ngày xanh hiện về
Trăng soi bàng bạc trời quê
Nằm nghe muỗi đốt lê thê đêm dài
 
Nửa trần gian… nửa thiên thai
Dặt dìu tiếng sáo làm say lòng người
Bây giờ cách đã mấy mươi
Âm vang vọng lại còn khơi ngọt ngào
 
Không quên được… biết làm sao
Dòng đời xiết chảy …lòng nào ngủ yên
Còn đây một góc trời riêng
Từng cơn bão rớt …muộn phiền vây quanh
 
Niềm vui thoảng rất mong manh
Nhiều đêm đối bóng tàn canh lặng buồn
Bâng khuâng nhớ… ngại ngần thương
Của thời xa ấy… còn vương ngập hồn
 
Người xưa…hay bóng hoàng hôn
Rồi đêm sẽ tối đâu còn thấy nhau
Chiều nay… một cánh thư trao
Bồi hồi nhớ quá...ngày nào…đã qua
 
TrúcGiang06.01.07
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ AI ?!
Chữ tình mấy nẽo nỗi tơ vương
Xa cách nghìn trùng phủ bụi đường
Ai đó thầm thương câu tiễn biệt
Người đây trộm nhớ khúc đoạn trường
Người đi vạn nẽo còn lưu luyến
Kẻ ở muôn trùng vẫn vấn vương
Cái thuở yêu đương...sầu lẽ bóng
Chờ chờ....đợi đợi...tóc pha sương

PO 1/08/07
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 23:10:53Viet duong nhan>
Trích đoạn: TrucGiang

Chiều nay... lại mhớ
 
Gió thu bức lá xa cành
Nhưng tình son sắt vẫn dành cho nhau
Dù em chờ nhạt má đào
Trái tim nóng bỏng vẫn rào rạt thương

 
Biết rằng đời rất vô thường
Ai gieo đau khổ miên trường làm chi
Một khung trời nhỏ nhu mì
Để anh soãi cánh thầm thì giấc xuân

 
Ngắm cành hoa nở bâng khuâng
Nhìn con bướm lượn tần ngần nhớ anh
Trời trong bàng bạc mây xanh
Bóng hình ai đó quẩn quanh bên mình

 
Mắt ai đắm đuối ngây tình
Môi ai mĩm nhẹ lung linh nụ cười
Không gian đọng lắng muôn lời
Em chìm giữa mộng bời bời ý thơ

 
Lá rơi vướng tóc … ngẩn ngơ
Giật mình mới biết … vừa mơ đó mà
Niềm vui khoảnh khắc đi qua
Nỗi buồn rớt xuống giọt ngà long lanh…


Trúc Giang

R

 
Cho Một....Đã Xa
 
    (Bài Cho Em) 

Như chim về đậu lại cành
Hát câu ca cũ riêng dành tặng nhau
Quên đi em những ba đào
Biển tình trở lặng rì rào yêu thương

Tay đan bước xuống đời thường
Xa rồi thao thức đêm trường nghĩ chi
Có đôi mi khép nhu mì
Hé trao môi ngọt thầm thì vào xuân

Nghe lòng rộn rã bâng khuâng
Hương yêu chẳng chút ngại ngần gởi anh
Nắng chiều rón rén vườn xanh
Bỏ quên chút ấm tỏa quanh sân mình

Tạ ơn em một chút tình
Dừng chân cổ tích lung linh môi cười
Phải chăng ngôn ngữ vụng lời
Ngàn từ cũng chỉ rối bời vần thơ

Lắm lần hồn chợt ngẩn ngơ
Tưởng chừng chỉ có trong mơ thôi mà
Niềm vui tiếp nối đi qua
Như trân châu như ngọc ngà long lanh

NhàQuê


R
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»