<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-14 02:49:30Nguyễn Hoàng>
Gửi xuân cho em
Gửi cho em nỗi nhớ
Thắm đỏ như sắc đào
Gửi lời cầu khấn nhỏ
Cho phúc về xôn xao.
Chọn lời chúc mừng nào
Để em đừng bối rối.
Giờ này em nơi nao
Có thấy xuân đang tới.
Thương nhau anh gửi vội
Chút nắng ấm vai gày.
Em ơi em cố đợi
Nắng xuân hồng ngón tay.
Dẫu nhạt nhòa mưa bay
Dù mùa còn lạnh giá
Thì mùa xuân nắng đầy
Anh đang gửi em đấy.
Hà Nội, ngày 12/02/2008
Buổi chiều kỉ niệm
Tôi ngồi đây chờ em trong nỗi nhớ
Gió mùa còn run bên ngoài cửa sổ.
Mây xám chì làm nhạt nhòa góc phố
Li cà phê đã nguội ngắt từ lâu.
Những làn khói thuốc lơ lửng bạc màu
Cứ quện mãi những ưu tư vụn vỡ.
Cánh hồng nhung ướt đẫm nồng nàn
Vọng ra từ bản tình ca miên man.
...Em đến. Nhẹ nhàng như một giấc mơ
Khung cửa kính sáng bừng trong chiều muộn.
Vị socola ngọt ngào hơn mong muốn
Làn môi quen còn đọng lại vết xưa.
Tôi gửi xuân em đã nhận được chưa
Mà hai má cứ ửng lên như thế.
Bao muộn phiền của hôm qua nào dễ
Làm tôi quên khao khát được chờ em.
Vẫn lung linh bao kỉ niệm êm đềm
Từng phút giây tôi âm thầm cất giữ.
Một nụ cười của em thôi cũng đủ
Ru tim này vơi trăn trở từng đêm...
Hà Nội, ngày 16/02/2008
Chiều một mình qua phố
Chiều một mình lang thang qua phố
Chuông nhà thờ đổ nguyện hồn ai.
Thoáng góc phố một tà váy dài
Không phải em, tôi biết là không phải.
Ngã ba Nhà thờ buồn đông cứng lại
Quán nhỏ bên hồ vắng bóng người qua.
Muốn dừng bước, lòng chợt hoang dại
Em đã xa từ lâu lắm rồi mà.
Chuông chậm đổ như nói lời từ giã
Một linh hồn tha thiết yêu thương.
Chốn tình trường ôi ăn mày một gã
Hồn đã thoát li nơi góc giáo đường.
Lời nguyện nào còn vọng trong tâm tưởng
Đam mê kia có quay bước được không?
Ngước nhìn lên mặt trời nào dẫn hướng
Một lối đi hiu hắt đến thiên đường .
Hà Nội, ngày 18/02/2008
Hà Nội, ngày 24/02/2008
Ngân vút khúc ru ca
Bánh xe quay nhanh
Màn đêm đặc sệt.
Tôi lao đi trong hư vô không mỏi mệt
Như phía trước long lanh vì sao em.
Những hạt sương vô tình ướt mềm
Lấp lóa trong gương chiếu hậu.
Có nơi nao cho trái tim ẩn náu
Trong đêm dài sâu hút mênh mang.
Tiếng nhạc vọng như từ thiên đàng
Nơi tôi gửi những lời yêu chấp chới.
Bao câu hát vẫn vang như chờ đợi
Đọng vào tim em một nỗi nhớ kiêu xa.
Tôi bay trên cây cầu cũ mờ nhòa.
Sông Hồng cạn ngủ yên ở dưới
Hà Nội cũng ngủ yên chờ đợi
Một ngày mai chủ nhật nắng hiền hòa.
Bồng bềnh tôi ngân vút khúc ru ca./.
Hà Nội, ngày 01/03/2008
Em cười gieo hạt nắng
Xin mời em một li cà phê
Dẫu đêm nay ta không thể ngủ.
Đâu cần đường cho lời hát cũ
Bởi bờ môi đã đủ ngọt ngào.
Đừng chối từ ta vì ta khát khao
Em âm thầm từng giây từng phút.
Đây ta dâng mọi nguồn sinh lực
Để em cười gieo hạt nắng xôn xao.
Cốc đời đắng nên ta lọc ngọt ngào
Khoắng cho tan những khổ đau nuối tiếc.
Sẽ nhâm nhi từng giọt buồn mắt biếc
Để đêm về ru giấc mộng gầy hao.
Ta dâng em trái tim trẻ thuở nào
Đang rộn rã hát những lời say đắm.
Em biết chăng từ nơi sâu thẳm
Một dòng sông nỗi nhớ cồn cào?
Hà Nội, ngày 13/03/2008
Gửi cho em nỗi nhớ
Thắm đỏ như sắc đào
Gửi lời cầu khấn nhỏ
Cho phúc về xôn xao.
Chọn lời chúc mừng nào
Để em đừng bối rối.
Giờ này em nơi nao
Có thấy xuân đang tới.
Thương nhau anh gửi vội
Chút nắng ấm vai gày.
Em ơi em cố đợi
Nắng xuân hồng ngón tay.
Dẫu nhạt nhòa mưa bay
Dù mùa còn lạnh giá
Thì mùa xuân nắng đầy
Anh đang gửi em đấy.
Hà Nội, ngày 12/02/2008
Buổi chiều kỉ niệm
Tôi ngồi đây chờ em trong nỗi nhớ
Gió mùa còn run bên ngoài cửa sổ.
Mây xám chì làm nhạt nhòa góc phố
Li cà phê đã nguội ngắt từ lâu.
Những làn khói thuốc lơ lửng bạc màu
Cứ quện mãi những ưu tư vụn vỡ.
Cánh hồng nhung ướt đẫm nồng nàn
Vọng ra từ bản tình ca miên man.
...Em đến. Nhẹ nhàng như một giấc mơ
Khung cửa kính sáng bừng trong chiều muộn.
Vị socola ngọt ngào hơn mong muốn
Làn môi quen còn đọng lại vết xưa.
Tôi gửi xuân em đã nhận được chưa
Mà hai má cứ ửng lên như thế.
Bao muộn phiền của hôm qua nào dễ
Làm tôi quên khao khát được chờ em.
Vẫn lung linh bao kỉ niệm êm đềm
Từng phút giây tôi âm thầm cất giữ.
Một nụ cười của em thôi cũng đủ
Ru tim này vơi trăn trở từng đêm...
Hà Nội, ngày 16/02/2008
Chiều một mình qua phố
Chiều một mình lang thang qua phố
Chuông nhà thờ đổ nguyện hồn ai.
Thoáng góc phố một tà váy dài
Không phải em, tôi biết là không phải.
Ngã ba Nhà thờ buồn đông cứng lại
Quán nhỏ bên hồ vắng bóng người qua.
Muốn dừng bước, lòng chợt hoang dại
Em đã xa từ lâu lắm rồi mà.
Chuông chậm đổ như nói lời từ giã
Một linh hồn tha thiết yêu thương.
Chốn tình trường ôi ăn mày một gã
Hồn đã thoát li nơi góc giáo đường.
Lời nguyện nào còn vọng trong tâm tưởng
Đam mê kia có quay bước được không?
Ngước nhìn lên mặt trời nào dẫn hướng
Một lối đi hiu hắt đến thiên đường .
Hà Nội, ngày 18/02/2008
Ru em cho vơi muộn phiền
À ơi em hãy ngủ ngoan
Bởi đêm sầu đắng sẽ tan sớm mà.
Bình minh sẽ hát hoan ca
Đón em buổi sớm chói lòa ánh dương.
Nhớ thì nhớ, thương vẫn thương
Cũng đành xếp lại vấn vương trong lòng.
Đừng tìm kiếm cõi hư không
Bóng xưa phai nhạt mà không hẹn thề.
Ngủ đi quên hết tái tê
Cho tim ấm lại, xuân về sớm mai.
Trong mơ xây một lâu đài
Nơi người yêu sẽ ôm hoài vòng tay.
Làn môi ngọt, mắt đắm say
Yêu cạn năm tháng, yêu đầy khát khao.
Lạc trong xuân thắm sắc đào
Lời yêu dẫn bước em vào cõi mơ.
Trăng treo lơ lửng khúc thơ
Thả từng câu chữ xuống bờ mi em.
Ngủ đi cho giấc êm đềm
Sáng mai thức giấc lại thêm yêu đời.
À ơi, đêm đã khuya rồi
Ngủ say em nhé cho vơi muộn phiền!
À ơi em hãy ngủ ngoan
Bởi đêm sầu đắng sẽ tan sớm mà.
Bình minh sẽ hát hoan ca
Đón em buổi sớm chói lòa ánh dương.
Nhớ thì nhớ, thương vẫn thương
Cũng đành xếp lại vấn vương trong lòng.
Đừng tìm kiếm cõi hư không
Bóng xưa phai nhạt mà không hẹn thề.
Ngủ đi quên hết tái tê
Cho tim ấm lại, xuân về sớm mai.
Trong mơ xây một lâu đài
Nơi người yêu sẽ ôm hoài vòng tay.
Làn môi ngọt, mắt đắm say
Yêu cạn năm tháng, yêu đầy khát khao.
Lạc trong xuân thắm sắc đào
Lời yêu dẫn bước em vào cõi mơ.
Trăng treo lơ lửng khúc thơ
Thả từng câu chữ xuống bờ mi em.
Ngủ đi cho giấc êm đềm
Sáng mai thức giấc lại thêm yêu đời.
À ơi, đêm đã khuya rồi
Ngủ say em nhé cho vơi muộn phiền!
Hà Nội, ngày 24/02/2008
R
Ngân vút khúc ru ca
Bánh xe quay nhanh
Màn đêm đặc sệt.
Tôi lao đi trong hư vô không mỏi mệt
Như phía trước long lanh vì sao em.
Những hạt sương vô tình ướt mềm
Lấp lóa trong gương chiếu hậu.
Có nơi nao cho trái tim ẩn náu
Trong đêm dài sâu hút mênh mang.
Tiếng nhạc vọng như từ thiên đàng
Nơi tôi gửi những lời yêu chấp chới.
Bao câu hát vẫn vang như chờ đợi
Đọng vào tim em một nỗi nhớ kiêu xa.
Tôi bay trên cây cầu cũ mờ nhòa.
Sông Hồng cạn ngủ yên ở dưới
Hà Nội cũng ngủ yên chờ đợi
Một ngày mai chủ nhật nắng hiền hòa.
Bồng bềnh tôi ngân vút khúc ru ca./.
Hà Nội, ngày 01/03/2008
Vua bếp
Em yêu! mồng tám tháng ba
Em hãy vào nhà để bếp anh lo
Dù kho mặn, miếng chặt to
Anh đây cũng gắng làm cho em cười.
Ngày thường bản tính đâu lười
Nhưng vì em vốn là người lo toan
Từ nấu nướng, đến dọn bàn
Em dành làm hết có phàn nàn đâu.
Khi vui vẻ, lúc cãi nhau
Em luôn nhường nhịn để hầu “kẻ ngang”.
Giàu sang phú quý đâu màng
Em xây hạnh phúc, thiên đàng cho anh.
Dẫu tóc bạc, tình vẫn xanh
Yêu nhau như thể nào đành già nua.
Tháng ba ngày tám chuyển mùa
Để anh vào bếp cho vừa lòng em.
Không cần thi thoảng ngó xem
Nằm dài mà nghỉ nhạc êm mở rồi.
Trong bếp chỉ một Vua thôi:
Tháng ba ngày tám, đúng rồi là anh.
Hà Nội, ngày 08/03/2008
r
Em yêu! mồng tám tháng ba
Em hãy vào nhà để bếp anh lo
Dù kho mặn, miếng chặt to
Anh đây cũng gắng làm cho em cười.
Ngày thường bản tính đâu lười
Nhưng vì em vốn là người lo toan
Từ nấu nướng, đến dọn bàn
Em dành làm hết có phàn nàn đâu.
Khi vui vẻ, lúc cãi nhau
Em luôn nhường nhịn để hầu “kẻ ngang”.
Giàu sang phú quý đâu màng
Em xây hạnh phúc, thiên đàng cho anh.
Dẫu tóc bạc, tình vẫn xanh
Yêu nhau như thể nào đành già nua.
Tháng ba ngày tám chuyển mùa
Để anh vào bếp cho vừa lòng em.
Không cần thi thoảng ngó xem
Nằm dài mà nghỉ nhạc êm mở rồi.
Trong bếp chỉ một Vua thôi:
Tháng ba ngày tám, đúng rồi là anh.
Hà Nội, ngày 08/03/2008
r
Em cười gieo hạt nắng
Xin mời em một li cà phê
Dẫu đêm nay ta không thể ngủ.
Đâu cần đường cho lời hát cũ
Bởi bờ môi đã đủ ngọt ngào.
Đừng chối từ ta vì ta khát khao
Em âm thầm từng giây từng phút.
Đây ta dâng mọi nguồn sinh lực
Để em cười gieo hạt nắng xôn xao.
Cốc đời đắng nên ta lọc ngọt ngào
Khoắng cho tan những khổ đau nuối tiếc.
Sẽ nhâm nhi từng giọt buồn mắt biếc
Để đêm về ru giấc mộng gầy hao.
Ta dâng em trái tim trẻ thuở nào
Đang rộn rã hát những lời say đắm.
Em biết chăng từ nơi sâu thẳm
Một dòng sông nỗi nhớ cồn cào?
Hà Nội, ngày 13/03/2008