Là con cháu của Eva hẳn bạn không dưới một lần xuýt xoa thân hình thon nhỏ của các người mẫu trên các tạp chí chuyên đề như Mode, Vanity Fair, Glamour hay Cosmo…
Nhưng liệu thon nhỏ có đồng nghĩa với “cân đối, hài hòa”?
Để trả lời câu hỏi này thật không dễ chút nào do còn phải xét thêm các tiêu chí về mặt xã hội, thẩm mỹ riêng của từng thời kỳ nữa. Nhưng buồn thay, nhiều người vẫn vô tình đánh đồng hai định nghĩa này, và vì thế họ tự gây ra cho mình những áp lực không đáng có lên cơ thể.
Dưới đây là những gợi ý để bạn trân trọng hình hài của mình do nó rất riêng và là độc nhất.
• Ngừng ngay các mổ xẻ tạo nên cái nhìn tiêu cực về cơ thể của bạn kiểu như: “Tôi thích cặp đùi của mình nhưng tôi ghét cái bụng núng nính mỡ quá đi mất.” Cần nhận thức và trân trọng việc các phần thân thể ấy đã và đang phối hợp hài hòa với nhau để bạn tiếp tục tồn tại Nên yêu mến toàn bộ những gì tạo nên vóc dáng của bạn.
• Đừng lấy cơ thể bạn ra làm vật tế thần cho các cuộc chè chén vô độ hoặc ép xác. Điều độ là tốt nhất. Nên ngưng bữa ăn khi nào bạn cảm thấy đã lưng lưng, đừng đợi đến khi có cảm giác “no”. Một nghịch lý là cái thiêu thiếu lại đáng quý và kích thích hơn cái đầy ắp.
• Cần đánh giá bạn trên tiêu chí: mình là ai chứ không phải cơ thể mình trông như thế nào. Những khả năng duy nhất, những ước vọng cao cả, và con tim nồng nàn của bạn để đâu rồi?
• Dùng những lời nhẹ nhàng và tích cực để nhận xét về bản thân (nhưng không ru ngủ), loại bỏ những suy nghĩ yếm thế. Tìm kiếm những mặt mạnh, tốt của bản thân để khuyến khích sự phát triển, thay vì tự ti khép kín để rồi tàn lụi, cả về thể chất lẫn tâm hồn.
• Trân trọng sự sống. Hãy biết ơn tất cả những gì bạn hiện có, những gì đã và đang trải nghiệm. Cuộc sống chẳng dài lâu lắm đâu để bận tâm với những gì lồ lộ ra bên ngoài và sẽ sớm phai tàn theo thời gian. Tập trung vào vẻ đẹp nội tâm, và từ đó sẽ toát ra vẻ đẹp khác bên ngoài. Ông bà chẳng bảo: “Què quặt hiện ra chân tay, hiền lành hiện ra tướng” đó sao?
• Hiện thực hơn. Bạn cần thấy rõ phần lớn chúng ta đều “cục mịch, xấu xí” chứ nào phải “chân dài” hay “siêu mẫu” gì đâu; và mọi người vẫn sống vui khỏe, lành mạnh đấy thôi. Vậy hà cớ gì bạn phải buồn phiền khi so sánh với những “cá biệt” ấy nhỉ!?
• Thu thập những kiến thức căn bản về rèn luyện thân thể và dinh dưỡng đúng cách, từ đó đề ra cho bạn những mục tiêu cụ thể, khách quan. Đừng bao giờ quên mục tiêu chính và quan trọng nhất của mỗi người vẫn là sức khỏe!
• Ăn mặc phù hợp với ngoại hình. Chớ học đòi hay chạy theo mốt miếc gì đấy, nó chỉ nổi bật trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, để rồi khi mọi người đổ xô vào thì nó đâm ra tầm thường do mất đi yếu tố phong cách riêng.
• Đừng quên vai trò quan trọng của gia đình và bè bạn thân thiết. Nếu bạn có gì căng thẳng hay phiền muộn, hãy chia sẻ với họ và bạn sẽ thấy mình có thể không là gì với người khác nhưng lại là tất cả với họ. Liệu điều này đã đủ khiến bạn tự tin hơn chưa?
• Tìm kiếm cho mình những niềm vui, sở thích lành mạnh và hòa mình vào đấy thay vì suốt này ngắm nghía than cái eo không thắt, chê cằm hình như lẹm, than thở mắt chẳng to tròn long lanh...
Theo TT
Nhưng liệu thon nhỏ có đồng nghĩa với “cân đối, hài hòa”?
Để trả lời câu hỏi này thật không dễ chút nào do còn phải xét thêm các tiêu chí về mặt xã hội, thẩm mỹ riêng của từng thời kỳ nữa. Nhưng buồn thay, nhiều người vẫn vô tình đánh đồng hai định nghĩa này, và vì thế họ tự gây ra cho mình những áp lực không đáng có lên cơ thể.
Dưới đây là những gợi ý để bạn trân trọng hình hài của mình do nó rất riêng và là độc nhất.
• Ngừng ngay các mổ xẻ tạo nên cái nhìn tiêu cực về cơ thể của bạn kiểu như: “Tôi thích cặp đùi của mình nhưng tôi ghét cái bụng núng nính mỡ quá đi mất.” Cần nhận thức và trân trọng việc các phần thân thể ấy đã và đang phối hợp hài hòa với nhau để bạn tiếp tục tồn tại Nên yêu mến toàn bộ những gì tạo nên vóc dáng của bạn.
• Đừng lấy cơ thể bạn ra làm vật tế thần cho các cuộc chè chén vô độ hoặc ép xác. Điều độ là tốt nhất. Nên ngưng bữa ăn khi nào bạn cảm thấy đã lưng lưng, đừng đợi đến khi có cảm giác “no”. Một nghịch lý là cái thiêu thiếu lại đáng quý và kích thích hơn cái đầy ắp.
• Cần đánh giá bạn trên tiêu chí: mình là ai chứ không phải cơ thể mình trông như thế nào. Những khả năng duy nhất, những ước vọng cao cả, và con tim nồng nàn của bạn để đâu rồi?
• Dùng những lời nhẹ nhàng và tích cực để nhận xét về bản thân (nhưng không ru ngủ), loại bỏ những suy nghĩ yếm thế. Tìm kiếm những mặt mạnh, tốt của bản thân để khuyến khích sự phát triển, thay vì tự ti khép kín để rồi tàn lụi, cả về thể chất lẫn tâm hồn.
• Trân trọng sự sống. Hãy biết ơn tất cả những gì bạn hiện có, những gì đã và đang trải nghiệm. Cuộc sống chẳng dài lâu lắm đâu để bận tâm với những gì lồ lộ ra bên ngoài và sẽ sớm phai tàn theo thời gian. Tập trung vào vẻ đẹp nội tâm, và từ đó sẽ toát ra vẻ đẹp khác bên ngoài. Ông bà chẳng bảo: “Què quặt hiện ra chân tay, hiền lành hiện ra tướng” đó sao?
• Hiện thực hơn. Bạn cần thấy rõ phần lớn chúng ta đều “cục mịch, xấu xí” chứ nào phải “chân dài” hay “siêu mẫu” gì đâu; và mọi người vẫn sống vui khỏe, lành mạnh đấy thôi. Vậy hà cớ gì bạn phải buồn phiền khi so sánh với những “cá biệt” ấy nhỉ!?
• Thu thập những kiến thức căn bản về rèn luyện thân thể và dinh dưỡng đúng cách, từ đó đề ra cho bạn những mục tiêu cụ thể, khách quan. Đừng bao giờ quên mục tiêu chính và quan trọng nhất của mỗi người vẫn là sức khỏe!
• Ăn mặc phù hợp với ngoại hình. Chớ học đòi hay chạy theo mốt miếc gì đấy, nó chỉ nổi bật trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, để rồi khi mọi người đổ xô vào thì nó đâm ra tầm thường do mất đi yếu tố phong cách riêng.
• Đừng quên vai trò quan trọng của gia đình và bè bạn thân thiết. Nếu bạn có gì căng thẳng hay phiền muộn, hãy chia sẻ với họ và bạn sẽ thấy mình có thể không là gì với người khác nhưng lại là tất cả với họ. Liệu điều này đã đủ khiến bạn tự tin hơn chưa?
• Tìm kiếm cho mình những niềm vui, sở thích lành mạnh và hòa mình vào đấy thay vì suốt này ngắm nghía than cái eo không thắt, chê cằm hình như lẹm, than thở mắt chẳng to tròn long lanh...
Theo TT