<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-03 17:07:58YenMy>
Hôm qua em gọi điện báo chị em đã nhận được tháng lương chính thức đầu tiên, lương còn cao hơn cả lương mà em yêu cầu khi phỏng vấn xin việc.
Chúc mừng em!
Cuộc đời này có bao khó khăn phải không em? Em đã gặp bao nhiêu vất vả, cả về vật chất lẫn tinh thần khi em rời nhà đi học xa. Xa những người thân, phải tự lực lo toan cho cuộc sống nhưng em vẫn là em: vẫn dễ thương, vẫn "bé bỏng", vẫn hồn nhiên. Tuy nhiều khi chị biết rằng em muốn tỏ ra như vậy cho bố mẹ và chị yên tâm. Nhưng điều quan trọng nhất: Em vẫn là em, chị cảm ơn em về điều đó.
Chị chúc mừng em!
Em bước ra đời như một trang giấy trắng, va chạm với cuộc sống đầy nhưng ích kỷ, dối gian, ganh tỵ nhưng em đã không để những tầm thường đó vấy bẩn tâm hồn em. Chị biết, có nhiều lúc , những con người nhỏ nhen đó đã làm em rất thất vọng, tủi thân và cô đơn. Quanh em lại không có người bạn nào để chia sẻ, em đã buồn nhiều lắm. Nhưng em đã không để những ủy mị đó xô em ngã, em đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Em không còn chỉ buồn và khóc khi bị người ta coi thường nữa, em đã biết phản ứng khi người ta xúc phạm em, em đã biết nói lý lẽ những khi người ta coi thường em. Em đã trưởng thành.
Chị chúc mừng em!
Em có biết không, chị đã tự hào thế nào khi biết rằng em đã vượt qua tất cả những kỳ thi với những điểm số cao nhất có thể đạt được. Trong môi trường em học, chị biết, để đạt được điểm số đó em đã phải cố gằng gấp đôi, gấp ba những người khác. Nhưng khi gặp em, khi nghe em nói, chưa ai nghe được em than thở về những vất vả trong học tập. Những nỗ lực của em, em luôn giữ trong âm thầm, em luôn cố gằng học hỏi, không ngừng vươn lên. Tính cách của em đã hình thành rõ ràng mà chính em cũng không quan tâm tới điều đó.
Chị chúc mừng em!
Chị chúc mừng em vì tháng lương đầu tiên này, dù đây không phải là những đồng tiền đầu tiên em kiếm được. Học giỏi và nhận được hai loại học bổng nhưng em vẫn cố gắng tìm việc làm thêm. Biết vì vậy em sẽ vất vả nhưng cả bố, mẹ và chị đều ủng hộ em. Em làm tốt tất cả nhưng việc em đã, đang và sẽ làm, phải không em? Chắc em sẽ không vui khi chị kể những thành công của em, em sẽ cười và nói rằng, đâu có gì đáng nói. Đúng rồi, đâu có gì đáng nói khi một cậu bé được em dìu dắt vươn lên từ một học sinh học kém tiếng Anh đến nỗi cha mẹ phải thuê gia sư kèm thành một học sinh đoạt giải ba tiếng Anh cấp thành phố. Có gì đáng nói đâu nhưng chị vấn muốn nói:
Chúc mừng em!
Em của chị, chị viết những dòng này vì bản thân chị không thể trực tiếp nói với em được. Chị là người lạnh lùng và khó có thể thể hiện tình cảm của chị với em dù chị có thể nói chuyện với em mỗi ngày. Chi chúc em luôn có đủ niềm tin và ý chí để bước tiếp con đường mà em đã chọn. Chị chúc em luôn hồn nhiên, vui tươi và dễ thương như bây giờ. Và lời chúc cuối cùng mà chị vẫn muốn nói:
Chị chúc mừng em!
Chúc mừng em!
Cuộc đời này có bao khó khăn phải không em? Em đã gặp bao nhiêu vất vả, cả về vật chất lẫn tinh thần khi em rời nhà đi học xa. Xa những người thân, phải tự lực lo toan cho cuộc sống nhưng em vẫn là em: vẫn dễ thương, vẫn "bé bỏng", vẫn hồn nhiên. Tuy nhiều khi chị biết rằng em muốn tỏ ra như vậy cho bố mẹ và chị yên tâm. Nhưng điều quan trọng nhất: Em vẫn là em, chị cảm ơn em về điều đó.
Chị chúc mừng em!
Em bước ra đời như một trang giấy trắng, va chạm với cuộc sống đầy nhưng ích kỷ, dối gian, ganh tỵ nhưng em đã không để những tầm thường đó vấy bẩn tâm hồn em. Chị biết, có nhiều lúc , những con người nhỏ nhen đó đã làm em rất thất vọng, tủi thân và cô đơn. Quanh em lại không có người bạn nào để chia sẻ, em đã buồn nhiều lắm. Nhưng em đã không để những ủy mị đó xô em ngã, em đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Em không còn chỉ buồn và khóc khi bị người ta coi thường nữa, em đã biết phản ứng khi người ta xúc phạm em, em đã biết nói lý lẽ những khi người ta coi thường em. Em đã trưởng thành.
Chị chúc mừng em!
Em có biết không, chị đã tự hào thế nào khi biết rằng em đã vượt qua tất cả những kỳ thi với những điểm số cao nhất có thể đạt được. Trong môi trường em học, chị biết, để đạt được điểm số đó em đã phải cố gằng gấp đôi, gấp ba những người khác. Nhưng khi gặp em, khi nghe em nói, chưa ai nghe được em than thở về những vất vả trong học tập. Những nỗ lực của em, em luôn giữ trong âm thầm, em luôn cố gằng học hỏi, không ngừng vươn lên. Tính cách của em đã hình thành rõ ràng mà chính em cũng không quan tâm tới điều đó.
Chị chúc mừng em!
Chị chúc mừng em vì tháng lương đầu tiên này, dù đây không phải là những đồng tiền đầu tiên em kiếm được. Học giỏi và nhận được hai loại học bổng nhưng em vẫn cố gắng tìm việc làm thêm. Biết vì vậy em sẽ vất vả nhưng cả bố, mẹ và chị đều ủng hộ em. Em làm tốt tất cả nhưng việc em đã, đang và sẽ làm, phải không em? Chắc em sẽ không vui khi chị kể những thành công của em, em sẽ cười và nói rằng, đâu có gì đáng nói. Đúng rồi, đâu có gì đáng nói khi một cậu bé được em dìu dắt vươn lên từ một học sinh học kém tiếng Anh đến nỗi cha mẹ phải thuê gia sư kèm thành một học sinh đoạt giải ba tiếng Anh cấp thành phố. Có gì đáng nói đâu nhưng chị vấn muốn nói:
Chúc mừng em!
Em của chị, chị viết những dòng này vì bản thân chị không thể trực tiếp nói với em được. Chị là người lạnh lùng và khó có thể thể hiện tình cảm của chị với em dù chị có thể nói chuyện với em mỗi ngày. Chi chúc em luôn có đủ niềm tin và ý chí để bước tiếp con đường mà em đã chọn. Chị chúc em luôn hồn nhiên, vui tươi và dễ thương như bây giờ. Và lời chúc cuối cùng mà chị vẫn muốn nói:
Chị chúc mừng em!
cảm động quá đọc xong hông tin là của người lạnh lùng viết luôn á
TT cũng xin chúc mừng em cảu YM nha chúc mừng em 
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)