<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-30 15:22:34YenMy>
Xin chào
YM bữa nay liều mình như chẳng có thử sức trong "lĩnh vực" mới là văn chương. YM thử post lên đây, nếu bị chê thỉ sẽ giải nghệ luôn, chuyển sang đi buôn vậy :-)
Chắc khi đọc tên truyện, độc giả sẽ nghĩ đến phim cùng tên trong dòng phim “Những tên cướp biển vùng biển Caribe” nhưng hoàn toàn không phải. Tôi viết câu chuyện này dựa trên rung cảm của tôi khi đọc một phóng sự về “NHỮNG NGƯỜI TẠO NGỌC”. Tất cả những nhân vật, sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, nếu có chi tiết nào trùng hợp với cuộc đời của bạn hay của ai đó, xin các bạn tin rằng đó hoàn toàn là tình cờ. Chúc các bạn tìm được những giây phút thư giãn khi đọc truyện này.
Hưng dùng tay che mắt, có gắng nhìn xa hơn nhưng xung quanh chỉ trắng một màu cát. Ánh nắng chói chang như bủa vây anh.
“Đúng là một địa ngục. Bà ta ở đâu kia chứ?”. Hưng thực sự hối hận. Phải chi lúc sáng anh nghe lời thằng bạn thân, mặc áo dài tay, cao cổ một chút thì đâu có bị nắng rát đến lột da thế này. Cái nắng nóng như thiêu như đốt làm anh có cảm giác như là mình là một con kiến đang bò trên chảo gang nóng. Chiếc mũ bảo hiểm treo trên ghi đông xe không thể giúp anh được gì. Chiếc xe X9 của anh đã xụt gần một phần ba bánh xe dưới cát, thêm chút nữa thì nó cũng nóng chảy ra mất thôi. Anh thở dài ngao ngán.
- Anh kiếm ai?
Giọng nói kỳ quặc vang lên làm Hưng lạnh xương gáy. Giọng nói nghèn nghẹn nghe như có ai đó vừa bịt miệng vừa nói vậy, nghe giống tiếng ma nhiều hơn tiếng người. Anh từ từ quay lại. Trước mắt anh là một người, giống như một hình nộm quấn kín mít trong bộ quần áo bảo hộ lao động, mặt mũi cũng che kín mít còn đôi mắt thì được dấu dưới vành nón cũ và rộng. Chỉ dáng người nhỏ bé mới nói cho anh biết đó là một người đàn bà.
- May quá gặp cô - Phản xạ đầu tiên của Hưng là mừng rỡ nhưng anh đâm ra lúng túng.
Anh đoán đó là người đàn bà chứ đâu biết là già hay trẻ mà đã kêu bằng cô. Câu tiếp theo anh quyết định nói trống không để lấp đi sự bối rối của mình.
- Tôi muốn kiếm bà Hai
Người tiếp chuyện anh cũng có vẻ không hài lòng, giọng nói đầy khó chịu:
- Kiếm bà Hai làm chi? Sao ông không chờ ở nhà mà lại ra đây?
„Con mụ lắm chuyện”. Hưng tự nhủ và điên người vì bực mình.
- Tôi kiếm tính chuyện làm ăn. Tôi cần về thành phố ngay nên nghe người làm chỉ ra đây kiếm.
Người đàn bà đối diện nhìn anh chăm chú rồi trả lời:
- Tôi là Hai đây, ông cần chi cứ nói
„Cứ nói ... bà Hai”. Câu nói cần vài giây mới tới được óc của Hưng. Đây là bà Hai? Nói chuyện ở đây sao? Ngay trên ruộng muối vào buổi trưa này sao? Anh muốn phát điên lên được. Đi cả trăm cây số rồi được hân hạnh tiếp chuyện ở khung cảnh „nên thơ” này, đúng là trời phạt, Hưng quay ngoắt đi.
- Xin lỗi, ông muốn chi vậy?
„Phải cho bà ta biết bà ta vừa mất gì rồi đi cũng được mà”. Anh không quay lại, cười khẩy:
- Chẳng qua tôi có công nghệ làm ngọc trai đen nên tính kiếm bà Hai cùng hợp tác. Nhưng có lẽ tôi kiếm sai địa chỉ rồi. Bà cứ ở lại trông ruộng của bà. Chào bà.
Hưng đội mũ bảo hiểm rồi nổ máy vào ga. Động cơ xe gầm rú trước khi vọt đi át tiếng gọi của người đàn bà đang hớt hơ hớt hải chạy theo.
„Thằng bạn khốn khiếp”. Vừa chạy xe, Hưng vừa rủa thằng bạn nối khố hết lời. Hôm nay theo lời khuyên của nó, anh chạy xe về đây để gặp bà Hai, một người có kinh nghiệm trong nuôi việc nuôi trai lấy ngọc. Nó nói như đinh đóng cột với anh rằng đây là người giỏi nhất làm anh bỏ qua tất cả những gương mặt tiêu biểu trong danh sách mà Kiều Trinh đã đưa anh hôm qua, rồi chạy xe ngược đường về phía miền Trung nóng gió này. Dù khởi hành từ sáng sớm nhưng đến khi trời nằng nóng thì anh mời đến được đây, một góc xa nhất của tỉnh Khánh Hoà. Đã thế, báo hại cho anh phải chờ người đàn bà mang tên bà Hai vì bà ta bận đi thăm ... ruộng muối. Giọt nước làm tràn ly chính là cách đón tiếp lạnh nhạt ngay giữa nắng nóng buổi trưa. Hưng nhấn ga, cố gắng phóng nhanh, càng xa cho này càng tốt. Anh muốn trở về thành phố, tận hưởng không khí mát mẻ của chiếc điều hoà và nghe giọng nói êm dịu của Kiều Trinh. Nơi đó quả thật mới là chỗ của anh.
YM bữa nay liều mình như chẳng có thử sức trong "lĩnh vực" mới là văn chương. YM thử post lên đây, nếu bị chê thỉ sẽ giải nghệ luôn, chuyển sang đi buôn vậy :-)
LỜI NGUYỀN CỦA VIÊN NGỌC TRAI ĐEN*
Chắc khi đọc tên truyện, độc giả sẽ nghĩ đến phim cùng tên trong dòng phim “Những tên cướp biển vùng biển Caribe” nhưng hoàn toàn không phải. Tôi viết câu chuyện này dựa trên rung cảm của tôi khi đọc một phóng sự về “NHỮNG NGƯỜI TẠO NGỌC”. Tất cả những nhân vật, sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, nếu có chi tiết nào trùng hợp với cuộc đời của bạn hay của ai đó, xin các bạn tin rằng đó hoàn toàn là tình cờ. Chúc các bạn tìm được những giây phút thư giãn khi đọc truyện này.
Mở đầu: Bà Hai
Hưng dùng tay che mắt, có gắng nhìn xa hơn nhưng xung quanh chỉ trắng một màu cát. Ánh nắng chói chang như bủa vây anh.
“Đúng là một địa ngục. Bà ta ở đâu kia chứ?”. Hưng thực sự hối hận. Phải chi lúc sáng anh nghe lời thằng bạn thân, mặc áo dài tay, cao cổ một chút thì đâu có bị nắng rát đến lột da thế này. Cái nắng nóng như thiêu như đốt làm anh có cảm giác như là mình là một con kiến đang bò trên chảo gang nóng. Chiếc mũ bảo hiểm treo trên ghi đông xe không thể giúp anh được gì. Chiếc xe X9 của anh đã xụt gần một phần ba bánh xe dưới cát, thêm chút nữa thì nó cũng nóng chảy ra mất thôi. Anh thở dài ngao ngán.
- Anh kiếm ai?
Giọng nói kỳ quặc vang lên làm Hưng lạnh xương gáy. Giọng nói nghèn nghẹn nghe như có ai đó vừa bịt miệng vừa nói vậy, nghe giống tiếng ma nhiều hơn tiếng người. Anh từ từ quay lại. Trước mắt anh là một người, giống như một hình nộm quấn kín mít trong bộ quần áo bảo hộ lao động, mặt mũi cũng che kín mít còn đôi mắt thì được dấu dưới vành nón cũ và rộng. Chỉ dáng người nhỏ bé mới nói cho anh biết đó là một người đàn bà.
- May quá gặp cô - Phản xạ đầu tiên của Hưng là mừng rỡ nhưng anh đâm ra lúng túng.
Anh đoán đó là người đàn bà chứ đâu biết là già hay trẻ mà đã kêu bằng cô. Câu tiếp theo anh quyết định nói trống không để lấp đi sự bối rối của mình.
- Tôi muốn kiếm bà Hai
Người tiếp chuyện anh cũng có vẻ không hài lòng, giọng nói đầy khó chịu:
- Kiếm bà Hai làm chi? Sao ông không chờ ở nhà mà lại ra đây?
„Con mụ lắm chuyện”. Hưng tự nhủ và điên người vì bực mình.
- Tôi kiếm tính chuyện làm ăn. Tôi cần về thành phố ngay nên nghe người làm chỉ ra đây kiếm.
Người đàn bà đối diện nhìn anh chăm chú rồi trả lời:
- Tôi là Hai đây, ông cần chi cứ nói
„Cứ nói ... bà Hai”. Câu nói cần vài giây mới tới được óc của Hưng. Đây là bà Hai? Nói chuyện ở đây sao? Ngay trên ruộng muối vào buổi trưa này sao? Anh muốn phát điên lên được. Đi cả trăm cây số rồi được hân hạnh tiếp chuyện ở khung cảnh „nên thơ” này, đúng là trời phạt, Hưng quay ngoắt đi.
- Xin lỗi, ông muốn chi vậy?
„Phải cho bà ta biết bà ta vừa mất gì rồi đi cũng được mà”. Anh không quay lại, cười khẩy:
- Chẳng qua tôi có công nghệ làm ngọc trai đen nên tính kiếm bà Hai cùng hợp tác. Nhưng có lẽ tôi kiếm sai địa chỉ rồi. Bà cứ ở lại trông ruộng của bà. Chào bà.
Hưng đội mũ bảo hiểm rồi nổ máy vào ga. Động cơ xe gầm rú trước khi vọt đi át tiếng gọi của người đàn bà đang hớt hơ hớt hải chạy theo.
„Thằng bạn khốn khiếp”. Vừa chạy xe, Hưng vừa rủa thằng bạn nối khố hết lời. Hôm nay theo lời khuyên của nó, anh chạy xe về đây để gặp bà Hai, một người có kinh nghiệm trong nuôi việc nuôi trai lấy ngọc. Nó nói như đinh đóng cột với anh rằng đây là người giỏi nhất làm anh bỏ qua tất cả những gương mặt tiêu biểu trong danh sách mà Kiều Trinh đã đưa anh hôm qua, rồi chạy xe ngược đường về phía miền Trung nóng gió này. Dù khởi hành từ sáng sớm nhưng đến khi trời nằng nóng thì anh mời đến được đây, một góc xa nhất của tỉnh Khánh Hoà. Đã thế, báo hại cho anh phải chờ người đàn bà mang tên bà Hai vì bà ta bận đi thăm ... ruộng muối. Giọt nước làm tràn ly chính là cách đón tiếp lạnh nhạt ngay giữa nắng nóng buổi trưa. Hưng nhấn ga, cố gắng phóng nhanh, càng xa cho này càng tốt. Anh muốn trở về thành phố, tận hưởng không khí mát mẻ của chiếc điều hoà và nghe giọng nói êm dịu của Kiều Trinh. Nơi đó quả thật mới là chỗ của anh.