Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Buồn Vui Góc Phố

129 trả lời, 8.169 lượt xem — Trang 2 / 5
Mercury và QV


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-26 15:09:43Mayvang>

Sis Huyền Băng



Băng Nguyệt



Con Gấu bị giơ xưong vì quá nhiều mèo



Mọt Sách
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-26 16:53:46Huyền Băng>

Sis Huyền Băng


Ấn tượng thiệt á MV, hồi nảy chưa đến trang này, nhưng HB đã định hỏi xin MV cái hình tương tợ á ! Đúng là tâm ý linh thông! Cám ơn Mây Vàng nhiều nhiều nghen.

Phen này là HB có thể đi hù dọa người khác rùi !

Quý vị coi chừng nha, nếu cần tui nấu cháo hết á ! kha kha kha



Con Gấu bị giơ xưong vì quá nhiều mèo


Tay gấu bị sao dzạ, đánh máy nhiều quá bị lặt lìa lặt lọi hở? Tụi nghiệp hong!....Thôi gở cái tay ra đưa sis bỏ vô nồi nấu luôn một lần cho tiện. Hahaha...ha...

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0


Cảm ơn chị MV đã hóa trang cho em vào ngày Halloween.

Sao mà em đứng cứng đơ vậy cà? Chắc là vừa thấy bóng dáng hóa trang của CG với KDG nên sợ chắc! [8D][:D]


___________

@CG nè:

Nhưng mà còn thiếu nhiều chi tiết lắm.


Dĩ nhiên là thiếu rồi. Cách nầy là học theo Quảng Cáo đó CG. Nói rõ ra hết thì còn chi hứng thú nữa nà.[8D]



1. """... còn độc thân...". Danh-từ "còn" ở đây có nghĩa là xưa nay chưa có chồng hay chưa có vợ???!! Vậy là những người đã từng có chồng hoặc có vợ, dù cho ly-dị đi nữa, cũng cho ra rià? Như vậy thì ép uổng họ quá ! Cuộc đời, tình duyên gia-đạo của họ đã không may. Nay lại gặp quy-luật nầy của Nữ Hiệp đưa ra thì chỉ còn nước là tự-vận. . Họ tự-vận thi tối khó ngủ lắm nha , Nữ Hiệp. Tối về, họ thọt cù lét bàn chưn thì nhột lắm. (Đó là câu chuyện ma đầu tiên mà Con Gấu kể đó...)


Độc thân là 1 mình. Nếu CG hay ai còn 1 mình thì dĩ nhiên là ứng cử viên sáng giá rồi.[:D]


2. Ăn nhà hàng thiệt ngon, đi xe Limousine vân vân. Nói vậy hổng biết ai chi vậy há????!


Chèn Ban Giám Khảo sẽ đi quyên tiền của các Mạnh thường quân trong VNTQ để có ngân quỹ. CG khỏi lo há (nhưng mấy MTQ trong VNTQ chắc lo [:D][8D]) .


2.1. Nếu người thắng cuộc chi thì Gấu nầy xin không dự cuộc thi.


CG coi vậy mà kẹo kéo hén. Đi chơi với người đẹp mà còn đòi phải miễn phí mới đi. Hổng galant gì hết trơn hà.[8D]


2.2. Nếu Nữ Hiệp hay là Ban Tổ chức VNTQ đài thọ thì xin cho Gấu tui coi trong compte nhà băng còn bao nhiêu...


Khỏi cần cho CG coi compte. NH đưa cho CG đếm tiền mặt luôn nè.[:D]











Còn nhiều lắm, sợ CG đếm mỏi tay á. Thôi để NH nhờ các hiệp sĩ đếm tiền phụ CG nha.[:D]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-26 21:05:35thanhloan>
[8D] [:D][:D]Chu choa ui,vậy mà MV cũng còn nhớ tới sis há,í mà sis cũng còn đẹp gái chán [sm=18.gif][sm=18.gif].Sao mà tội cho CG quá dạ,sao còn trơ xương hông dậy,chắc tại iu nhiều nên yếu,ôm nhiều nên ốm đâý [sm=18.gif][sm=18.gif][sm=18.gif]



[:D][:D]Phải CG hông đây [8D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NuHiepDeThuong

Còn nhiều lắm, sợ CG đếm mỏi tay á. Thôi để NH nhờ các hiệp sĩ đếm tiền phụ CG nha.[:D]

sis ui HD đem máy đím tiền tới cho sis ví chú gấu đếm tiền nè

cha cha, sao mà xiền nhiều quá xá, hổng bít có bạc giả không nữa

📎 304500
về miền Tây, có ai về miền Tây...
đường vòng xuyên Châu Đốc ai hát lời vu vơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 00:35:40hoaidiephaphuong>
@ sis MV:
Vui quá sis - hầu như là gần đủ hết rồi sis hén - những bộ hóa trang cho mấy huynh tỷ, sis MV đem về đúng là tuyệt chiêu á, thế nào cũng đoạt giải của fashion show [:D][:D][:D]

@ Hoan hô các sí tỷ, sư huynh:
HB, TL, TTNR, saochoi, NP, HD, MV, MH, TT, DV, NHDT, mafiana... các huynh:VKT, KDG, TTL, CG, Mars, KT... ghé tham gia. Các huynh tỷ kể chuyện ma đi cho thêm phần hào hứng ha! HP đi đếm tiền phụ bằng cái máy của sis HD. [8D][:D]

@ hihihi - sis HD,
Ừa hén, HP nhìn không rõ, tưởng sis - vậy ma nữ đa tình kia (chứ không phải bọ hung à) không biết là ai nữa - hhihii - để HP đi lấy kính lúp coi lại mí được [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
quote: KT

Trích đoạn: Tố Tâm

Hihihi......để TT góp dzui chút xíu nhen.......nhưng mờ ai yếu tim thì đừng vào nghe ah.....rủi có bề nào TT hông chịu trách nhiệm đâu à nhen
Muh được cái là gần kề có phòng mạch lang băm, và cách 1 ngõ là bịnh viện của mập mụi

[embed]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/21 Forest Of Oz - Hallowe'en In Space.wma[/embed]


Cái tiếng "ngoạm ngoạm" trong đoạn âm thanh hình như là của KDG hả TT?



Hihihi......hong phải dzị đâu KT ui.....đó là tiếng cá sấu ngoạm KDG mà nhai hông nổi nên......dzị đó [8D][:D] Kẻ Sấu Chê muh [:D][:D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0


Thanh Loan




Sunflower




sis Ngọc Lý



Hồng Yến




Hạ Phương, vui wá nên cừi nhe răng [:D]





đầy đủ hết rồi M_Hằng hen.... giờ chờ tối 31 mình biểu dương lực lượng đi lụm kẹo....hen???
Đăng nhập để trả lời
0
Cái nầy hổng phải cải trang Halloween mà là thiệt.
Lấy xài cũng được vì người ta sẽ tưỏng đó là đồ cải trang.

Đây là MV:




📎 Dànbà..utmiêng
Đăng nhập để trả lời
0
[sm=laughing.gif][sm=laughing.gif][sm=laughing.gif]......bộ hồi nhỏ CG không bị rụng răng cửa hả...???

chị HB hỏi thăm cánh tay kìa....[sm=29.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

sis Hp thích nghe kể chuyện ma hả, ngồi kế bên đây để HD kể cho nghe:
số là ngày xửa ngày xưa lúc đó trời u đất ám rất là buồn thảm có HP cô nương đi dạo trên thế. Thấy cảnh ấy nàng cũng buồn theo. Trong khi nàng mãi âu sầu và là bước tới 1 căn nhà của 1 nhà pháp thuật Thanh Loan. Nàng van xin nhà pháp thuật hãy biến cho thế gian này được thanh bình vui vẻ hoan lạc thì nàng chịu thế nào cũng được.
Nhà pháp thuật (bả phù thủy) Thanh Loan bằng lòng làm theo ướcc nguyện của nàng, nhưng với điều kiện là nàng HP phải trao đổi từ 1 người đẹp biến thành tròn trái bí. nàng đồng ý và từ đó HP cô nương vui vẻ dạo thế gian với cái miệng cười ló 10 cái răng.
chấm hết.


Thanh Loan


Hạ Phương, vui wá nên cừi nhe răng [:D]




về miền Tây, có ai về miền Tây...
đường vòng xuyên Châu Đốc ai hát lời vu vơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 02:17:59chieunhatnang>
Vô góp vui với mấy sis nè...

MA MẶT MÂM & TRÁI TÁO CỦA MẸ (VN)

Nhà nhỏ tui ở Quận 4, gần chùa Linh Quang - trong cái xóm được mọi người ưu ái tặng 2 tên gọi "Xóm Chùa" và "Xóm Ma" (ừa, gọi tên nào cũng được hết vì chỗ nào có ma thì có chùa mà) [8D][:D].

Nhà tui bên đó có vườn rộng lắm trồng nhiều cây, mà cây me đậu phộng thâm thấp nhưng cành lá xum xuê là tui khoái nhất, trưa nào cũng leo lên hái, ních vài trái. Một tối, khoảng 10, 11 giờ đêm, ba biểu nhỏ tui đi ra ngoài sân, chỗ cây me lấy cái bô vô cho thằng Út tiểu đêm. Tui nhớ là mình đã cảm thấy lạnh gáy và dùng dằng không muốn đi - Ba tui rầy, rồi ông bật hết đèn trong đèn ngoài sân cho sáng, mở luôn cửa trước và đẩy tui ra còn nói "Ba ở đây nè".

Tui đi ra, tới gốc me vừa khom lưng xuống lụm cái bô thì nghe rạo rạo như là chó nhai xương vậy (chời giống tiếng nhai trong nhạc bà Tố Tâm post quá [:D]). Mèn, tui hơi giật mình, nhưng không chạy mà gầm mặt xuống rồi từ từ "địa" qua cái chỗ phát ra tiếng đó...

Má ơi! Nhỏ tui thấy 2 cái bàn chân 20 ngón chè bè ra - còn chưa tin vô mắt mình, tui từ từ nhìn lên.... cái chân? không - không phải! Gọi là khúc cây đúng hơn vì nó nhập làm một suông đuột - chỉ cái bàn chân xòe ra - Tui tiếp tục nhìn lên cùng lúc với cái khối lù lù đó di động về phía tôi - Á chời, cái này không là cái đầu thì gọi là cái gì, nhưng mà không giống cái đầu chút nào à - vì nó to ra và tròn như cái mâm bày đồ ăn ở VN. Không còn nhìn thấy mắt nó đâu, mũi nó đâu, tui chỉ kịp la lên một tiếng thất thanh "Ba ơi, ai kìa ba ơi" rồi tui cứ chạy thụt lùi, vấp một cái ngả xuống, tui lết luôn vô nhà sau, thấy nó nhẩn nha rượt tui tới cây me và biến mất khi nghe tiếng ba tui nạt lên "Ai đó" (hồi đó hay có ăn trộm, ba tui tính nạt để nồ chúng nếu lỡ như có tên nào núp đâu đó). Ba thì chạy ra cửa trước, má tui và cô em gái chạy cửa sau đón nhỏ tui. Ba rọi cả đèn pin lên cây me, không thấy gì. Ba nhìn tui như hỏi - tui chỉ còn mắt mở trừng trừng - đưa tay chỉ cây me, ừa, nhỏ tui á khẩu luôn.

Sau đêm đó thì tui không còn biết gì...
Khoảng nửa tháng sau, nghe gia đình kể lại thì ngay tối đêm đó tui đã như mất thần hồn, á khẩu. Hỏi gì cũng không nói. Những hôm kế tiếp, mắt tui đờ đẫn, tui nằm vùi, sốt cao, mê man... ba má chở đi bác sĩ không hết, lối xóm nghe tin tới thăm um sùm, ai cũng nói tui chắc bị ma ám rồi, ba má tui khiêng tui lại chùa Linh Quang cho mấy thầy bắt mạch, trục vong, tui không bị ai nhập cả... Ai chỉ thầy bà nào, bác sĩ nào, ba má tui cũng đưa tui tới mà không hết.

Bệnh tình ngày một nặng... ba má đút tui ăn uống, tui ăn uống, quên cho ăn uống, tui nhịn... rồi nhỏ tui ốm dần... mẹ tui nói tui trối chết không. Một đêm, tui ngồi dậy nói leo lẻo... dặn má tui đủ thứ, nói là nhớ bỏ những gì tui thích theo cho tui, ngày mai tui đi... ba má thấy lạ, biết tui sắp chết [8D] nên khiêng ra bỏ nằm trên chiếc chiếu (lỡ có chết thì vứt chiếu luôn), má thương quá ráng cạo gió tui, vừa cạo cho có lệ, vừa khóc, nhớ chực bà mẹ sanh mẹ độ, má van vái cho tui tai qua nạn khỏi...

Ngay đêm đó, má nằm ngủ mộng thấy mẹ Quan Âm kêu má tới, đưa cho má một trái giống như trái táo (apple) rồi biểu "cho con của con" và biến mất - má giật mình tỉnh dậy, nhìn lên bàn thờ ban chiều còn dĩa ngũ quả, má thỉnh đại một trái gọt vỏ, rồi đút cho nhỏ tui ăn. Sáng hôm sau, ba má dậy không thấy tui đâu, mền gối đã cuốn lại gọn ghẽ... ừa, tui bi giờ ngồi đây nè, kể lại chuyện này cho mấy huynh tỷ nghe đó, cũng nhờ trái táo của Mẹ Quan Âm... [8D]

Lối xóm thấy tui bình thường, xúm lại hỏi han, ba má cũng hỏi tui thấy gì. Tui kể lại những gì tui thấy. Lối xóm mới nói: "Rồi, nó bị con ma mặt mâm phá đó, trước nó, xóm này bị mấy đứa luôn, có đứa không qua, đi đời. Mai mốt ai lỡ có thấy nó nhớ đừng có la"...
Đăng nhập để trả lời
0
Hihihi....nhỏ Chiều nhát ma đi tiên phuông kể chiện ma hén.....kể vậy rùi đêm nay chắc chùm kín mền và bật đèn sáng trưng [8D][:D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng kể chuyện hay ghưa.
chắc là tiền trong bao của sis NH cạn sớm đóa[:D]
chúx Nắng hết sợ ma



📎 táo|306076
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NuHiepDeThuong


Chào ACE, bà con thân hữu, chào nhỏ Hạ,

Cảm ơn HP đã khai mạc chương trình lúc 0 giờ. [:D]

Sau phần trình diễn thời trang Halloween thì NH xin giới thiệu đến tiết mục kế tiếp...

Đó là tiết mục kể chuyện ma (người thật, việc thật).
Chuyện ma nào hấp dẫn nhất, hay nhất, rùng rợn nhất, làm nổi da gà của bạn đọc thì sẽ được 1 giải thưởng như sau.

Đó là =&gt; được đài thọ đi chơi với các cô nương hoặc các nam hiệp còn độc thân trong VNTQ

Tiết mục đi chơi bao gồm ăn nhà hàng sang nhất, đi xe limousine, và khiêu vũ... Chi tiết sẽ biết thêm sau khi đoạt giải.[;)]

Mời các bạn tham gia đông đảo.

Ai xung phong đầu tiên sẽ được thêm 10 điểm. - 100 điểm là giải nhất. [:D]


Ui chị NH ơi, chị coi lại đi nha, điều lệ này.....em thấy hơi hạn hẹp ah. Em từ hôm qua tới giờ vắt chân lên trán mà tìm hông ra chuyện ma nào để kể hít...vậy sao muh giựt giải dành với nhỏ Nhát ma được [&amp;:][:(] Chị ghi thêm là cho audio hay video ma đi nhen.....để em còn đi lụm đồ dzìa nữa.....Vậy đi nha......Mong chị kíu xét [8D][:D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 09:50:23silverbullet>
"Ma" ở Fort Garry Hotel


Nhân dịp Halloween, để giúp vui, SB xin đóng góp vài câu chuyện "ma". Đây là một câu chuyện có thật đã xảy ra với tôi khi làm việc ở khách sạn Fort Garry.

Trước hết xin giới thiệu sơ qua về khách sạn này :

Khách sạn Fort Garry được xây từ năm 1913, công ty Grand Truck Pacific Railway là sở hữu chủ đầu tiên. Kiến trúc của khách sạn ( nhìn từ bên ngoài) nhìn tương tự như một tòa lâu đài cổ ở Châu Âu. Khách sạn này tọa lạc ở thành phố Winnipeg, tỉnh Manitoba, quốc gia Canada (Gia Nã Đại). Xem vài tấm ảnh của khách sạn đính kèm như ở dưới và nếu thích thú các bạn có thể vào đây xem thêm

( http://images.google.com/images?sourceid=navclient&aq=the%20fort%20garry%20hotel%20winnipeg&ie=UTF-8&rls=GGLG,GGLG:2006-09,GGLG:en&q=the+fort+garry+hotel+winnipeg&sa=N&tab=wi )



Khoảng năm 1986, lúc đó tôi còn đang đi học, nhưng phải tìm việc làm bán thời gian (part time job) thêm để sinh sống cho thoải mái chút (vì chỉ dựa vào học bổng không thì sinh hoạt tài chánh sẽ rất là eo hẹp) . Tôi may mắn được người bạn làm trước trong khách sạn giới thiệu và được nhận vào làm trong Housekeeping department của khách sạn . (nói nôm na là busboys, maids, cleaners ...etc ) . Lúc nhận việc, vì còn đi học nên tôi xin làm ca (shift) đêm ( 12 giờ khuya đến 6 giờ sáng ) và được chấp thuận ngay vì ca này cũng ít người thích làm, nhưng đây là một ca làm rất "tốt và thuận tiện" cho học sinh. Kế đến là công việc được giao trong 6 giờ làm , nếu làm nhanh thì chỉ khoảng 3 giờ là xong và thời gian còn lại có thể kiếm chỗ để ngủ hoặc chuẩn bị bài vở cho việc học . Một việc làm "lý tưởng" cho học trò cần tiền như tôi. Công việc làm thì rất là nhẹ nhàng và suông sẻ, nhưng chỉ có một điều " bất ngờ" là khách sạn có "ma" (bị haunted ) và hầu hết mọi người đều "ngán" khi phải đến ở những "khu vực" được đồn đãi là có ma trong khách sạn lúc ban đêm. Chắc ai cũng nghĩ "tránh ma chẳng xấu mặt" .. và tôi thì cũng vậy .

Như đã nói ở trên, khách sạn được kiến trúc như một ngôi lầu đài cổ, dù ở bên trong, khu vực cho khách ở, đã được tân trang lại rất là hiện đại và đủ mọi tiện nghi . Nhưng vì là lâu đài cổ nên việc "sắp xếp và tân trang" cũng có bị giới hạn vì kiến trúc của nó. Nên những chỗ nào chưa tân trang hay không tiện cho việc phục vụ khách thì được dùng làm chỗ chứa đồ hoặc chỗ làm việc cho nhân viên của khách sạn.

Như thang máy cho khách xài thì rất là hiện đại, nhưng thang máy phía sau cho nhân viên khách sạn xài thì tương tự như thang máy mà bạn thấy trong những phim Dracula ... bốn phía (vách) của thang máy là những thanh sắt và khi bạn ở trong thang máy thì có thể nhìn ra ngoài được và gió thổi luồng vào gây ra một cảm giác lành lạnh và kỳ bí . Phải cả tuần làm tôi mới quen dần được cái cảm giác "lạ lẫm" này khi lên xuống bằng thang máy đó và không để ý đến nữa . Và đồ để dành phục vụ cho khách sạn như giường dã chiến (giường xếp lại được để khi khách mướn phòng có bạn bè viếng thăm bất ngờ và ở lại thì nhân viên khách sạn mang ra cho ra cho khách xài tạm) và các dụng cụ linh tinh khác để phục vụ theo yêu cầu của khách như ghế, bàn, máy hút bụi, bàn ủi, gối, mền ... v..v .. thì để ở tầng 10 (tầng cuối cùng của building).

Cho các nhân việc phục vụ khi phải lên tầng 10 lấy đồ để phục vụ theo yêu cầu của khách hay phải lên đó lấy dụng cụ làm việc vào ban đêm thì là một cái việc mà dường như nhân viên nào , dù gan dạ, cũng tránh lên tầng 10 ban đêm một mình khi có thể .

Làm chung ca với tôi có 2 bạn người Việt Nam, và chúng tôi thì cũng vậy, khi người nào có việc phải lên tầng 10 chúng tôi thường rũ nhau đi 2 người. Cứ như vậy tôi đã làm ở đó hơn 6 tháng rất là suông sẻ . Cho đến một hôm 2 người bạn Việt nghỉ phép cùng lúc. Tối hôm đó theo yêu cầu của khách tôi phải lên tầng 10, để lấy đồ phục vụ. Không có cách tránh né, và tìm không ra người để rũ đi cho có bạn, tôi đành phải làm gan đi một mình.

Tôi lấy cái thang máy kiểu "dracula" dành cho nhân viên lên tầng 10. Lên đến tầng 10, trước khi ra khỏi thang máy tôi đã cẩn thận "bấm nút" để giữ cửa thang máy mở và còn để thêm cái xe đẩy (dùng để chứa đồ phục vụ khách) chận cửa thang máy lại, không cho cửa thang máy tự động đóng lại được (vì cửa thang máy đóng thì người ở tầng khác có thể "gọi" thang máy để sử dụng và mình sẽ phải chờ và thường thì khá lâu ). Tôi định bụng sẽ vào "kho" lấy những đồ cần thiết cho thật nhanh và trở ra liền ... Nhưng người tính không bằng trời tính... cái số tôi hôm đó chắc phải gặp "ma nhát " .

Tôi mở khóa cửa vào kho,và để cửa kho mở luôn, nhưng trong lúc tôi đang tìm đồ thì tự nhiên cửa kho đóng cái rầm sau lưng và tôi cảm thấy cái cảm giác hơi "dị" ... lạnh và gai ốc nổi lên ... tôi bắt đầu nghĩ trong bụng là "ma của hotel" đang dở trò nhát tôi và dường như đúng như vậy. Tôi lấy đồ thiệt lẹ, ra khỏi kho, khoá cửa kho lại... thì cánh cửa ở cuối hành lang lại "mở và đóng" như đang có người điều khiển nó vậy. (thông thường thì ở các building lớn như khách sạn thì những cánh cửa này phải luôn luôn đóng ... fire codes đòi hỏi như vậy để chặn lửa trong trường hợp có hỏa hoạn... Những cánh cửa này phải có người dùng lực mở ... xong thì cửa phải tự động đóng rất chặt) . Tôi biết là tôi đang bị "ma nhát" chắc chắn rồi, nên ôm vội đống đồ vừa lấy ở kho và đi lẹ về chỗ thang máy ... thì mèn ơi, thang máy đã không còn ở đó nữa (dù tôi đã bấm nút mở cửa và đã chận cửa thang máy lại rất là cẩn thận) . Lúc đó tôi đã thật sự "teo" ... nên bỏ đống đồ lại và chạy bộ theo đường thang xuống tầng 9, tầng này dành cho khách ở nên đèn đuốc rất sáng sủa, và bất chấp nội quy của khách sạn (nhân viên không được xài thang máy dành cho khách) tôi lấy thang máy cho khách dùng ở tầng 9, đi thẳng xuống lobby luôn và báo với manager là tôi mất chìa khóa để mở cửa kho để ông ta tính (tôi biết ông ta sẽ không giao master key - mở được mọi phòng - của ông ta cho nhân viên) . Ông ta nhìn tôi, với cặp mắt rất nghi ngờ, nhưng tôi mặc kệ, tảng lờ cái chuyện tôi mới vừa bị ma nhát, và "chuồn" đi chỗ khác ngay . Đây là lần thứ nhất, "ma của khách sạn Fort Garry" nhát tôi. Từ đêm đó cho đến lúc tôi nghỉ làm ở khách sạn tôi tìm đủ mọi cách để tránh lên tầng 10 một mình vào ban đêm. "Tránh ma chẳng xấu mặt" mà ... hihihi...

Để tránh phải đi "tùm lum" nhiều chỗ trong khách sạn lúc ban đêm, tôi xin đổi từ công việc busboy (room services) sang công việc cleaning (dọn dẹp và hút bụi ở các room chính). Nhưng như vậy mà vẫn chưa êm xuôi với "ma của khách sạn". Lúc tôi được phân phối công việc dọn dẹp "ballroom" của khách sạn thì có ông già người Phi (đã làm khá lâu với khách sạn) nói với tôi lúc ngồi uống cà phê chung : "Don't sleep in that room" (đừng ngủ trong phòng đó) .... Tôi tưởng ông biết mánh của tụi học trò như tụi tôi làm xong việc thì kiếm chỗ ngủ nên ông teasing (chọc) cho vui vẻ nên tôi chỉ cười trừ và không hỏi tiếp. Còn ông già người Phi cũng cười và không giải thích tiếp tại sao ông nói như vậy. Và thông thường thì tụi tui đã có chỗ an toàn để ngủ (ngủ tại chỗ làm việc là thất sách - manager vào gặp có thể bị la và đuổi việc - ngủ chỗ khác họ tìm hông ra - Họ dùng "pager" gọi thì mình trả lời đã xong việc và đang ở chỗ khác làm công việc khác ... hihihi ... ) .

Cái phòng "main ballroom" này ban quản trị của khách sạn cố giữ lại vẽ trang trọng và quí phái cổ kính của Châu Âu nên trang trí bằng thảm đỏ, ghế bọc nhung đỏ, và tranh cổ và đồ cổ trong phòng khá nhiều. Như có cây đàn dương cầm rất lớn và cũ kỹ, nghe nói là đã có từ hồi khách sạn vừa được xây dựng . Lúc đèn mở sáng hết thì rất là một ballroom loại "grand beauty" (rất sang trọng và đẹp) nhưng khi tiệc tàn, khách về, đóng cửa, đèn để " very dim" thì cảnh sắc và không khí của cái phòng trở nên "âm u và kỳ bí" lắm .

Có một đêm làm xong, cảm thấy hơi mệt mỏi, tôi lấy lon nước ngọt uống và định ngồi nghỉ mệt chút thôi nhưng ngủ gục lúc nào không hay. Trong lúc đang ngủ thì dường như có Ai đó "khều" và bảo tôi thức dậy. Tôi tưởng bạn làm chung hay manager vào thấy tôi ngủ gục nên gọi thức dậy. Tôi mở mắt ra thì nhìn không có ai trong phòng cả và đèn thì đã dim mờ lại (lúc tôi làm thì phải vặn đèn rất sáng, để đủ ánh sáng làm việc) . Tôi chợt nhớ đến lời ông già người Phi nói, và nói thầm trong bụng ... gặp ma nữa rồi .. và "họ" không muốn mình ngủ ở đây... thôi dzọt cho lẹ. Từ đó trở về sau, nếu phải dọn dẹp phòng đó , thì tôi dọn dẹp cho thiệt lẹ và xong thì chuồn lẹ ngay không bao giờ dám ngồi nghỉ để bị ngủ gục trong đó nữa .

Sau này, nghe kể lại thì phòng ballroom đó cũng có ma luôn, và chính ông già người Phi cũng đã bị "đánh thức". Ông còn kể thêm, nhiều lúc vắng vẻ có người còn thấy một "white lady" với trang phục cổ xưa ngồi đánh dương cầm nữa . Mèn ơi ... nhưng đường như cách nhát của "ghost lady" ở ballroom thì nhẹ nhàng và lịch sự hơn so với "unknown ghosts" ở tầng 10 của khách sạn .

Nếu các bạn không tin chuyện tôi vừa kể, nếu có dịp đến Winnipeg, Manitoba, Canada.. thì cứ thử xem .. biết đâu ... bạn sẽ được " Welcome warmly or chilly by the ghosts of the Fort Garry Hotel" .... hihihi..

Dưới đây là vài câu truyện kể lại của những người khác đã trải qua kinh nghiệm với "Ma của khách sạn Fort Garry". SB copy và đăng lại cho quý vị xem :



************************
Haunted Hotel Brunch



(In life on the prairies)

Tonight, Renée and I are spending the evening at the historic Fort Garry Hotel, which was (I believe) the first hotel to open in Winnipeg.

Built by the Grand Truck Pacific Railway in 1913 (when Winnipeg was referred to as “the Chicago of the North”), the hotel has been a fixture of the Winnipeg skyline for years. It’s a gorgeous example of turn-of-the-century architecture, but was nearly closed after falling into heavy debt in the early ‘90’s.

Thankfully there was a drive to keep the hotel open, and after fundraising, a savvy marketing campaign, and extensive restorations, the Hotel is doing well.

The Hotel holds a special place for Renée and I, as it was one of the first places that we went out to when we first started dating. The main floor piano lounge, called the “Oval Room”, is utterly gorgeous and never fails to leave me feeling like I’ve been transported to another age.

As with most heritage buildings, the rumours have been passed around for years that the Hotel is haunted. Workers have reported strange sounds, hotel guests have seen bizarre lights, and Room 202 is said to be visited by the long dead ghost in a white ball gown. We’ve never seen anything spooky there yet, but I have my fingers crossed…

What’s even better is that the cost of a room includes brunch for two the next day. I am a brunch monster, and the Hotel has possibly the best brunch in town. I’m already getting hungry. Brunch is just so… decadent.

I’m hoping we can get a tour. I’ll take pictures if we do - the ballroom is supposed to be magnificent.

This here entry was posted January 04, 2003 04:42 PM

http://www.beatnikpad.com/images/posts/hotel.jpg

********************


Ghost And Paranormal
Haunted Canada: Winnipeg 1
By Yona Williams
May 10, 2006, 20:52


The next time you are in Winnipeg, you may look a little closer at some of the locations you can visit. There is a wealth of paranormal activity just waiting to be rediscovered. In this article, you will encounter haunted locations, such as the Brandon Art Gallery, as well as the Eaton?s Department Store.

At the Brandon Art Gallery, you may encounter unexplainable footsteps, which have been heard by the night employees when they are supposed to be the only ones on the premises. Some have also felt the eeriness of someone or something watching people. The Scientific Observatory can be found at the Delta Marsh in Manitoba, which is located north of the Winnipeg area. A biology research facility is positioned here. In the 30s, a construction worker has been spotted roaming the halls of the main housing. He lost his life while he was laying down the foundation of the building. He has been known to turn lights on, as well as appear in the windows during the winter closing.

The ghost of a woman, who is unidentified, haunts the Eaton's Department Store in Winnipeg. At 1am, a janitor was moving objects when he was overcome by an odd feeling. The ghost of a woman, who was wearing black clothing, faced him. She was right before his very eyes, standing a couple of feet away from him. She stayed in front of him for what he said was two minutes. As they stared at one another, the janitor was too afraid to move from his position. The ghost started to slowly back away from him, until she disappeared. Looking around, the janitor heard the faint voice of a woman. It seemed that she was calling his name. When he turned to see who was calling his name, no one was around. Fear overtook him and he fled the building. When he returned the next day, the boxes he was supposed to move were scattered all over the place. He could not explain what had happened to him at that time, so he deiced to resign.

The Euglid House is an old spot with a surrounding link fence that stands pretty tall. A family once lived at this location, but a gruesome tragedy took place. All of the family members were murdered by one of their own or they all decided to kill themselves. The story is quite blurry at this point, but the house is believed to be haunted by the souls of the murdered or lost family members. There is also an apartment that can be found next to this site, which is thought possessed as well.

At Fort Garry, reports surfaced from two cleaning ladies, who were cleaning out the cubbies in the fur trade house. During their duties, items from the cubbies began to fly out at them without any known explanation. A hotel can be found close to this site, which was called the Fort Garry Hotel. A room on the premises is believed to be haunted, but the sex of the ghost is unknown. Those who have slept in the room have been awakened from their slumber. Some claim that it feels as if someone was getting into the bed with them. When attempting to ignore this ?feeling,? you may begin to feel someone moving beside you. Maids have a story to tell, as well. Some claim to have seen blood flow down the walls of room 202. This is where a woman committed suicide after learning that her husband was a victim of a car accident. Her ghost has been seen crying in the corner of the room.

http://www.unexplainable.net/artman/publish/printer_3361.shtml



AND



SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 09:41:52NuHiepDeThuong>
Trích đoạn: Tố Tâm

Trích đoạn: NuHiepDeThuong


Chào ACE, bà con thân hữu, chào nhỏ Hạ,

Cảm ơn HP đã khai mạc chương trình lúc 0 giờ. [:D]

Sau phần trình diễn thời trang Halloween thì NH xin giới thiệu đến tiết mục kế tiếp...

Đó là tiết mục kể chuyện ma (người thật, việc thật).
Chuyện ma nào hấp dẫn nhất, hay nhất, rùng rợn nhất, làm nổi da gà của bạn đọc thì sẽ được 1 giải thưởng như sau.

Đó là =&gt; được đài thọ đi chơi với các cô nương hoặc các nam hiệp còn độc thân trong VNTQ

Tiết mục đi chơi bao gồm ăn nhà hàng sang nhất, đi xe limousine, và khiêu vũ... Chi tiết sẽ biết thêm sau khi đoạt giải.[;)]

Mời các bạn tham gia đông đảo.

Ai xung phong đầu tiên sẽ được thêm 10 điểm. - 100 điểm là giải nhất. [:D]


Ui chị NH ơi, chị coi lại đi nha, điều lệ này.....em thấy hơi hạn hẹp ah. Em từ hôm qua tới giờ vắt chân lên trán mà tìm hông ra chuyện ma nào để kể hít...vậy sao muh giựt giải dành với nhỏ Nhát ma được [&amp;:][:(] Chị ghi thêm là cho audio hay video ma đi nhen.....để em còn đi lụm đồ dzìa nữa.....Vậy đi nha......Mong chị kíu xét [8D][:D]


Em TT uiii,

Em nói cũng có lý đó. Vậy chị bổ túc hén.

Xin thông báo cùng cả nhà, làng trên xóm dưới [sm=loa.gif]

Theo lời em TT than vãn thì NH xin đính chính lại như sau :

Chia thành 2 giải: 1 giải cho chuyện người thật việc thật1 giải cho chuyện sưu tầm hay nghe kể lại .

hihihi - Nữ Hiệp thật ra nói cho hào hứng vậy, chớ thi không nổi đâu vì làm gì có việc thật mà kể [:D].

Nay có thêm Giải 2 thì NH cũng sẽ tham gia kể lại chuyện thật của người khác, hổng phải của NH.[:D][8D]

TT và các ACE cứ vào kể chuyện cho nhau nghe cho vui vẻ một cách rùng rợn nha ... [:D]

NH rất mong ACE tham gia kể chuyện cho vui, có giải thưởng để khuyến khích tinh thần, quan trọng là giao lưu để kết bạn... Và biết đâu chúng ta có thể thành lập một nhóm VNTQ Paranormal.com [:D]



@Sis CNN:

Chuyện của sis CNN rùng rợn ghê á. Chắc là sis CNN có cặp mắt âm dương nên mới thấy thế giới bên kia.[&amp;:][:o]
Đúng là chuyện khó tin mà có thật há sis. Sis CNN được 10 điểm xung phong trước rồi.[;)][:D]
Mong sis thắng giải há.[:)]


@SB:

Sẵn đây, cảm ơn bạn SB đã tham dự. [:)]
Chuyện của SB ấn tượng thiệt đó. Gặp NH chắc chạy hổng nổi.. mà lết á.[&amp;:]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NuHiepDeThuong

Trích đoạn: Tố Tâm

Trích đoạn: NuHiepDeThuong


Chào ACE, bà con thân hữu, chào nhỏ Hạ,

Cảm ơn HP đã khai mạc chương trình lúc 0 giờ. [:D]

Sau phần trình diễn thời trang Halloween thì NH xin giới thiệu đến tiết mục kế tiếp...

Đó là tiết mục kể chuyện ma (người thật, việc thật).
Chuyện ma nào hấp dẫn nhất, hay nhất, rùng rợn nhất, làm nổi da gà của bạn đọc thì sẽ được 1 giải thưởng như sau.

Đó là =&gt; được đài thọ đi chơi với các cô nương hoặc các nam hiệp còn độc thân trong VNTQ

Tiết mục đi chơi bao gồm ăn nhà hàng sang nhất, đi xe limousine, và khiêu vũ... Chi tiết sẽ biết thêm sau khi đoạt giải.[;)]

Mời các bạn tham gia đông đảo.

Ai xung phong đầu tiên sẽ được thêm 10 điểm. - 100 điểm là giải nhất. [:D]


Ui chị NH ơi, chị coi lại đi nha, điều lệ này.....em thấy hơi hạn hẹp ah. Em từ hôm qua tới giờ vắt chân lên trán mà tìm hông ra chuyện ma nào để kể hít...vậy sao muh giựt giải dành với nhỏ Nhát ma được [&amp;:][:(] Chị ghi thêm là cho audio hay video ma đi nhen.....để em còn đi lụm đồ dzìa nữa.....Vậy đi nha......Mong chị kíu xét [8D][:D]


Em TT uiii,

Em nói cũng có lý đó. Vậy chị bổ túc hén.

Xin thông báo cùng cả nhà, làng trên xóm dưới [sm=loa.gif]

Theo lời em TT than vãn thì NH xin đính chính lại như sau :

Chia thành 2 giải: 1 giải cho chuyện người thật việc thật1 giải cho chuyện sưu tầm hay nghe kể lại .

hihihi - Nữ Hiệp thật ra nói cho hào hứng vậy, chớ thi không nổi đâu vì làm gì có việc thật mà kể [:D].

Nay có thêm Giải 2 thì NH cũng sẽ tham gia kể lại chuyện thật của người khác, hổng phải của NH.[:D][8D]

TT và các ACE cứ vào kể chuyện cho nhau nghe cho vui vẻ một cách rùng rợn nha ... [:D]

NH rất mong ACE tham gia kể chuyện cho vui, có giải thưởng để khuyến khích tinh thần, quan trọng là giao lưu để kết bạn... Và biết đâu chúng ta có thể thành lập một nhóm VNTQ Paranormal.com [:D]






Ui.......mẹt xí chị NH nè......dzị em trình làng chiện ma của em nhen. Chuyện này của người ta viết và em cũng nhờ người đọc cho hay ah [8D]. Dặn trước à nhen......yếu tim thì đừng nghe.....TT hông chịu trách nhiệm gì đâu ah.
Chuyện này ngắn, chuyện khác dài và rùng rợn hơn thì TT để ở phòng nhỏ cà tửng nha......Đợi đêm Halloween thì vặn lên nghe cho......sợ [8D][:D]


Căn nhà số 13

[embed]http://vnthuquan.net/user/totam/Audiobook/Can nha so 13.mp3[/embed]


kekekek....phen này có cơ hội giựt giải rùi [8D][:D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 19:51:05Hoàng Dung>
cái nì là KDG

cái nì là Khoitam

cái nì là mafiana





📎 kđg|306072|306069
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 21:44:36NuHiepDeThuong>
Cảm ơn CNN, SB, TT đã tham gia kể chuyện ma.

Bây giờ tới phiên NH kể ha.


Bác họ của NH mất vì bệnh, và thi thể được hoàn tại Rose Hills, California.



Anh với chị họ của NH mới xin phép Rose Hills cho 1 căn phòng để ở lại nghỉ ngơi qua đêm vì nhà rất xa.
Phòng của 2 người ở chính giữa, bên phải là phòng hoàn xác của mẹ anh chị, để cho thân nhân, bạn bè tới viếng thăm lần cuối; bên trái là phòng trống.
Tối đến, anh, chị đang nằm nghỉ trong phòng, thì nghe phòng bên trái có tiếng động, như người ta : mở hộc tủ lấy đồ, rồi đóng lại, mở ra... như khi làm việc ban ngày vậy đó.
2 chị em mới nghĩ... giờ nầy khuya rồi, sao còn tẩm liệm xác... Giờ nghỉ mà..

Cuối cùng ồn ào quá, nghỉ ngơi không được, 2 chị em mới nói, thôi qua phòng kế bên nói với họ một tiếng.
Thế rồi, 2 chị em mở cửa, đi qua phòng kế bên, gõ cửa, vẫn nghe tiếng động như vậy... mà không có tiếng trả lời.
Anh họ của NH vừa gõ cửa hỏi lớn tiếng có ai trong đây không và mở nắm cửa dợm bước vô...
Mở cửa ra... thì phòng đó trống lốc... khg có ai.. chỉ có ... không khí... và tiếng động dứt hẳn.
Anh họ của NH cũng gan lắm, mà lúc nầy cũng hơi rùng mình, chị họ thì sợ run luôn...
2 chị em lật đật đóng cửa, chạy về phòng .
Rồi tiếng động lại tiếp tục, lần nầy anh chị mở cửa chạy qua phòng hoàn xác của mẹ xem.. cũng không có ai...
Sợ quá, 2 chị em không dám ngủ nữa..... Vừa ngồi chờ trời sáng.. vừa run ...
Sau ngày hôm đó thì họ không dám ở lại đó nghỉ đêm nữa. Đành phải lái xe đi đi về về trong tuần lễ đó.
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-28 06:10:57chieunhatnang>
@ sis Tố Tâm, chuyến này lấy giải nhớ dẫn tui đi ăn bò bía nha - tụi mình hợp đồng "chai hia" hén [8D][:D]

@ Thanks sis HD thưởng thức chuyện Nắng kể ha - cụng cái nè - ừa nước mía mà sủi bọt dữ vậy đóa [sm=beerchug.gif][:D]

@ Mèn, gặp Nắng chắc đêm đó bỏ chạy luôn chứ hông đợi tới sáng đâu á sis NHDT [8D][:D]

Úi, tới ai ta ơi, típ típ đi mí sis uiiii - à tới sis M_Hằng và sis MV a [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ GÁI QUÁN CAFÉ (VN)

Ở Quận 4, khu Tôn Thất Thuyết, Tôn Đản thường hay có những chuyện quái dị. Người thấy được thì sợ, nói "có ma", người không bao giờ thấy thì nghe xong bảo "nhảm nhí". Ừa, thì sao cũng được, cốt yếu CNN kể mấy sis nghe chơi cho vui ngày halloween mà hén... [8D][:D]

Trước hàng hiên nhà CNN là một khoảnh sân rồi tới một con lạch nhỏ, bên kia con lạch là quán café của chị Kim Tiếng. Quán nghèo chỉ vài ba cái bàn nhưng dân trong xóm thích tới quán của chị uống và CNN cũng thường hay mang tách đi mua café cho ba CNN mỗi chạng vạng tối.

Năm đó, CNN cũng hơi lớn lớn và dường như không còn sợ nhiều như trước nữa, sau lần bị ma mặt mâm ám, nên CNN sinh tật đàn khuya, hay cũng có thể vì trong đêm, với bóng tối, với sự yên tịnh chung quanh nên CNN cảm thấy âm thanh của đàn hay hơn chăng khiến CNN thích. Một đêm khoảng 11 giờ, CNN vác đàn ra hàng ba nhà ngồi khảy, nhà trước thì vặn đèn bên trong, còn đèn sân chỉ để một ngọn. Giờ đó, thường thì quán chị KT đã đóng cửa, chỉ còn cái chái với cái bàn có vài ba chiếc ghế trông ra con lạch nhỏ, ngó sang nhà CNN. CNN đang ngồi đàn thì tự dưng một chớp mắt, bỗng thấy ai như chị KT, mặc áo dài trắng, đứng ở cái chái, tựa đầu vô vách nhà rồi đưa tay vẫy vẫy CNN. CNN còn chưa nhìn chị rõ thì tự dưng CNN thấy sao như là cái dáng chị KT ngày càng rõ dần và gần hơn... CNN định thần, thì thấy... ừa, chỉ đang là là qua lạch... CNN không la (kinh nghiệm rồi ), CNN đứng dậy thiệt nhanh, xách cây đàn te te đi vô nhà, không ngoái lại đàng sau, rồi đóng cửa một cái rầm và ngồi thụp xuống. Gia đình còn đang coi tivi ở phòng giữa. CNN từ từ đứng lên, nhắm mắt lại đi thiệt nhanh vô nhà trong mà không thèm nhìn ngang cái cửa sổ chính còn mở, là nơi đặt cái bàn viết của ba CNN, ngó ra con lạch...

Ba má thấy CNN hớt hãi, ba hỏi "con thấy nữa hả", mẹ thì nói "ừa chắc bị nhát nữa rồi", CNN cười cười nói "không có"... Ừa, với gia đình, chuyện CNN gặp ma đã không còn là chuyện lạ, bởi vì CNN thấy hà rầm thấy đến nỗi mà từ sợ, CNN hết sợ, chỉ là hơi run lúc bị thôi, qua rồi thì cũng tà tà à... (CNN đang đăng bài này ở phòng tán dóc đó nhen mấy sis - hihihi).... rồi CNN đợi một chút xíu, CNN dụ cô em gái: "nhỏ, đi theo chị ra đây cho chị đóng cửa sổ coi" - cô em đi theo, tới chỗ cửa sổ, tôi giả vờ nói "Quán chị KT giờ này mà còn khách vô uống", nó nhìn CNN nó nói "có thấy ai đâu, bộ chị thấy hả?" CNN nói: "chị xạo, chọc em đó"...

Hôm sau, nhỏ CNN đợi giờ trưa là lúc quán chị vắng khách, nhỏ CNN xách ly đi mua café. CNN gặp chị KT, nhỏ tui lên tiếng: "Chị KT, áo dài chị mặc hồi hôm đẹp ghê".

-Ừa, đẹp không? Chị mới may đó!

-Dạ, đẹp! Mà chị làm em hết hồn hồi khuya, xém chút la làng. Khi không giờ đó đi mặc áo trắng em tưởng...

Chị ngó nhỏ tui, trợn tròn mắt:

-Hồi khuya? Áo trắng?

-Thì áo dài trắng đó !

Chị phá lên cười rồi nói:

-Vô đây, chị cho coi cái này.

CNN đi theo chị vô nhà. Tới cái bàn thờ, chị lật tấm vải phủ cái hình và hỏi:"Phải người này không"... Ừa, là cô gái hồi hôm CNN thấy đó mấy sis. Dội ngược. CNN chắp tay lại xá xá.. "đừng nhát em".

Sau đó, chị KT đưa Nắng ra ngoài, biểu ngồi, rồi chị đi pha tặng một ly café sữa đá và chị kể....

- Nó là em của chị, bị rắn cắn chết oan...Nó cao như chị nhưng đẹp hơn chị. Không phải mình cưng gặp nó. Nó phá mấy thằng trong xóm hết trơn. Thằng nào dê là gặp nó. Nó bị rắn cắn chết ngoài bụi trúc đầu xóm, hiện về cũng ở đó, nên cái am thờ em thấy ngoài đó là của nó đó, người ta thấy nó phá, bàn nhau lập am thờ cho nó ở . Nhờ vậy nó bớt về, ai dè hôm nay tới cưng thấy, chắc nó khoái mày đờn...

Con ma quán café đó thích hay ghét nhỏ tui đàn, nhỏ tui cũng không biết. Chỉ biết là từ đó, lối xóm dường như ngủ ngon hơn vì không còn bị ép nghe tiếng đàn hàng hiên của CNN nữa đóa... [8D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
mèn CNN chắc kì nì giựt giải để đi chơi rùi...[:)]

H cũng góp 1 bài siêu tầm nè !

Người Chết Trở Về


Có phải tình yêu mạnh hơn sự chết? Và linh hồn có thể vượt khỏi sự bao vây của mộ địa? Có lẽ câu trả lời có thể được tìm thấy qua kinh nghiệm lạ lùng của ông bà Phạm, lạ lùng nhưng có thật mà chúng tôi ghi lại sau đây.

Ông bà Phạm luôn luôn cư ngụ tại tỉnh thành, nhưng trước khi ông Phạm hồi hưu, hai ông bà quyết định về sống tại miền quê để được hưởng bầu không khí trong lành và sự yên tĩnh cần thiết cho tuổi già. Họ mua một mảnh đất xinh xắn nằm trên một sườn đồi, và vừa dọn vào, công việc đầu tiên của bà Phạm là trồng ngay một vườn rau với đủ những loại rau cải mà ông bà ưa thích.

Với một vườn rau xanh tươi, mỗi tuần ông bà chỉ cần mua sắm thêm một ít thực phẩm và một vài thứ lặt vặt là đã có thể sống thoải mái suốt tuần.

Một hôm trong khi đang làm việc ngoài vườn, bà Phạm có cảm tưởng như đang bị ai theo rõi. Ngước nhìn lên, bà thấy một thiếu niên ốm yếu với đôi mắt trũng sâu đang đứng nhìn bà làm việc. Cậu bé mặc một chiếc quần jean cũ và đi chân không.

Bà giơ tay vẫy chào nhưng cậu bé đứng bất động. Bà thầm nghĩ có lẽ cậu ta yếu ớt quá tới độ không đủ sức giơ tay lên vẫy lại. Cậu bé gầy trơ xương và bà Phạm có thể đếm được từng cái xương sườn.
Đứng theo dõi bà làm việc trong vài phút, cậu bé quay mình rảo bước và chẳng mấy chốc đã biến dạng sau những bụi cây rậm rạp.

Hai hôm sau cậu ta trở lại. Đi cùng với cậu là một người đàn bà khoảng bốn mươi ăn mặc rách rưới, mặt mũi hom hem. Người đàn bà tiến tới sát hàng rào, lên tiếng hỏi bà Phạm trong khi cậu bé cúi đầu lẽo đẽo theo sau:
- Bà là người mua mảnh đất này phải không?
- Dạ đúng. Bà có cần tôi giúp gì không?

Người đàn bà nói với vẻ cứng cỏi:
- Tôi tới đây xem có giúp được gì cho bà hay không. Đây là Mẫn, con trai tôi. Nó làm việc rất giỏi và rất khoẻ mạnh chứ không yếu ớt như bề ngoài của nó đâu. Nếu bà cần, nó sẽ phụ bà trong công việc vườn tược cũng như để bà sai vặt. Mỗi ngày chỉ xin bà cho hai đồng.
Bà Phạm toan từ chối vì bà không cần ai phụ mà trái lại bà rất thích hoạt động một mình trong bầu không khí trong lành tại đây, tuy nhiên trước hình ảnh tiều tụy của cậu bé với đôi tay buông xuôi và đôi mắt trõm lơ, bà hơi ngập ngừng:

- Con bà còn nhỏ quá, và coi không được mạnh khoẻ lắm...

Người đàn bà giơ tay ngắt lời:
- Năm nay nó đã được mười sáu tuy coi nó có vẻ nhỏ hơn tuổi của nó. Như tôi đã nói, nó rất mạnh chứ không yếu đuối như hình dáng của nó đâu. Tôi bảo đảm là bà sẽ không có điều gì than phiền. Mẫn là một người giúp việc rất giỏi.

Hai đồng một ngày đối với bà Phạm không nghĩa lý gì và bà nghĩ rằng nếu cho cậu bé phụ bà một tay, bà sẽ có cơ hội cho cậu ta ăn uống đầy đủ. Nghĩ thế, bà bèn đáp:

- Được! Mỗi ngày cậu Mẫn có thể tới đây vào lúc mười giờ sáng và đi về vào lúc năm giờ chiều. Tôi sẽ cho cậu ta ăn trưa.

Rồi bà quay sang phía cậu bé:

- Sao cậu Mẫn, cậu thấy như vậy có được không?

Mẫn không trả lời khiến bà Phạm tự hỏi không biết cậu ta có nghe bà nói hay không vì cậu ta vẫn đứng yên cúi đầu, không hề ngước mắt.

Mẹ cậu ra hiệu cho bà Phạm bước ra xa với bà rồi bà thầm thì:

- Thưa bà, tôi không muốn con tôi phải đi đi về về vì chúng tôi ở cách đây khá xa. Nó có thể ngủ trong căn lều nhỏ kia và xin bà đừng bận tâm gì về việc cho nó ăn uống. Tôi sẽ đem đồ ăn tới cho nó mỗi ngày. Nó ăn uống khó khăn lắm. Tôi biết nó muốn ăn món gì và sẽ lo cho nó. Mỗi lần tôi tới, xin bà cho tôi hai đồng.

- Thế còn Mẫn thì sao? Nếu cậu ta làm việc cho tôi, tôi phải trả tiền cho cậu ta mới phải!
Người đàn bà lắc đầu:

- Thưa bà, bà không hiểu. Tôi cần tiền để nuôi mấy đứa nhỏ ở nhà. Ba của cháu Mẫn mất rồi và bây giờ chỉ có mình nó là người có thể làm việc được để nuôi gia đình. Nó muốn làm việc để giúp đỡ tôi và bà sẽ không ân hận khi nhận cho nó giúp việc. Nó rất siêng năng, làm việc không biết mệt và không bao giờ than phiền bất cứ điều gì.

- Thôi được. Nhưng tôi nghĩ rằng có lẽ nó không nên ngủ ngoài lều, để tôi sửa soạn một phòng trong nhà cho nó.

- Thưa bà không sao. Nó không cần ngủ trong nhà đâu. Nó khó ngủ lắm và tôi không muốn nó làm phiền bà. Nó ngủ trong lều là tốt nhất.

Thế là ngày hôm sau Mẫn tới làm việc cho bà Phạm. Chẳng bao lâu, bà Phạm nhận thấy những gì mẹ cậu ta nói với bà hoàn toàn đúng. Mẫn không bao giờ than phiền cũng như không bao giờ tỏ ra mệt mỏi. Mỗi buổi sáng dù ông bà Phạm dậy sớm tới đâu đi nữa, Mẫn đã đang làm việc hăng say, khi thì cho gà ăn khi thì làm vườn...

Lần lần bà cho Mẫn làm một vài việc vặt trong nhà và bất cứ việc gì bà sai cậu ta, không bao giờ bà phải nhắc lại.

Một hôm, bà nói với ông Phạm:

- Mẫn nó giỏi thật! Nhưng nó không giống một đứa con trai mà giống như... một cái máy. Ông có biết là nó không hề nói một lời nào với tôi hay không? Nó cũng không bao giờ nhìn tôi mà chỉ luôn luôn nhìn xuống đất.

Ông Phạm càu nhàu:

- Hừ! Tôi chỉ biết một điều là nó làm cho tôi nổi da gà. Có thể nó bị câm. Và theo ý tôi, có thể tâm trí nó không được bình thường.

Bà Phạm lắc đầu:

- Không đâu, nó rất thông minh. Tôi chỉ có cảm tưởng như nó là một kẻ mộng du, làm việc trong khi đang ngủ...

Ông Phạm ngắt lời:

- Ờ, thì... giá mướn cũng được... À, không được! Hai đồng một ngày quả là không thể chấp nhận được khi nó làm việc thật siêng năng. Mình cho nó lên bốn đồng đi. Tôi không bực bội gì vì sự hiện diện của nó, nhưng để coi việc tăng lương có khiến nó phản ứng gì hay không.

Bà Phạm thì không nghĩ rằng Mẫn để ý tới vấn đề tiền bạc vì cậu ta không bao giờ đụng tới. Mỗi ngày, sau buổi trưa cậu bé ngưng làm việc, đứng yên một chỗ nghiêng đầu như nghe ngóng. Chỉ mấy phút sau mẹ cậu xuất hiện từ sau hàng cây dầy đặc, đem đồ ăn trên một cái dĩa đậy kín tới cho cậu. Bà ta chờ tới khi bà Phạm trả tiền rồi mới dẫn con tới lều và ngồi chờ trong khi con bà ăn uống.

Bà Phạm nói với chồng bằng một giọng bất bình:

- Tại sao bà ta lại không chịu để tôi cho nó ăn? Tôi đã thấy món ăn bà ta đem tới cho nó, trông giống như một loại cháo. Đó không phải món ăn thích hợp cho một đứa bé làm việc vất vả như vậy. Tôi thấy hình như nó còn ốm hơn khi mới tới nữa.

Ông Phạm hoàn toàn đồng ý. Xương mặt của Mẫn bây giờ lộ ra rõ rệt. Khi cậu cúi xuống, những đốt xương sống hiện lên thật rõ sau làn vải áo.

Bà Phạm cố gắng một lần nữa khi gặp mẹ Mẫn:

- Tôi muốn cho Mẫn ăn đồ nóng hàng ngày. Nếu không, tôi không thể để nó tiếp tục làm việc như hiện tại. Nó mỗi ngày một gầy yếu. Tôi sợ rằng nó có thể bị bệnh.

Một nét hoảng hốt hiện lên trong đôi mắt người đàn bà:

- Thưa bà, bà không hiểu. Mẫn giống y như cha nó. Nó không ăn được những món ăn của bà và của tôi. Nó không ăn muối được. Cơ thể của nó không chịu đựng được. Xin bà cứ để mọi việc diễn tiến như hiện tại và xin cho cháu nó tiếp tục làm việc với bà. Nó là đứa con duy nhất mà tôi nhờ cậy được. Nếu không có số tiền mà nó kiếm được ở đây, mấy em nó sẽ chết đói.

Bà Phạm đành nhượng bộ:

- Thôi được. Nó có thể tiếp tục làm việc với tôi. Phải nhìn nhận rằng nó làm việc rất giỏi nhưng nó có vẻ không được vui lắm khi ở với chúng tôi. Nó không bao giờ cười và cũng không bao giờ nói một lời với tôi hoặc nhà tôi.

Người đàn bà nhún vai:

- Thưa bà, điều đó không có nghĩa gì hết. Mẫn là đứa khác người. Nó không có cùng sự xúc cảm như những đứa trẻ khác. Nó chỉ biết một việc duy nhất là giúp đỡ tôi và các em nó. Xin ông bà đừng thắc mắc gì về nó. Nó luôn luôn làm những gì nó muốn.

Tuy nhiên bà Phạm vẫn tự hỏi “Có phải đó là việc Mẫn muốn làm hay không?”. Tối hôm đó bà đứng ở cửa sổ phòng ngủ nhìn ra căn lều nơi Mẫn ngủ. Cậu bé không ngủ mà ngồi ngay ở cửa, hai tay bó gối nhìn ánh trăng không chớp mắt.

Bà nói lớn:

- Chắc có điều gì lạ lắm thì phải.

Ông Phạm ngái ngủ lên tiếng:

- Bà nói cái gì?

- Mẫn. Tôi đứng theo dõi nó đã nửa tiếng đồng hồ. Nó ngồi yên như phỗng. Với những việc nó làm ban ngày, đáng lẽ nó đã phải ngủ từ lâu rồi. Nhưng không, nó vẫn ngồi kia kìa.

Ông Phạm vừa ngáp vừa tiến tới bên vợ:

- Đáng lẽ tôi phải cho bà biết điều này từ lâu rồi. Nó luôn luôn ngồi đó suốt đêm. Theo tôi biết, nó không bao giờ ngủ. Thú thực với bà, tôi thấy thằng bé này có vẻ ma quái quá! Nhưng thực ra nó đâu có làm gì phiền ai đâu!

Bà Phạm không nói nhưng biết rõ rằng Mẫn đã khiến bà lo nghĩ rất nhiều.

Sáng hôm sau, hình dáng cậu bé khiến bà cảm thấy bất nhẫn. Làn da xanh xao của Mẫn bây giờ đã trở thành vàng khè, bóng loáng. Xương trán và xương má của Mẫn như lộ rõ ra. Bà còn lo lắng hơn nữa khi thấy Mẫn có vẻ chậm chạp hơn và mệt mỏi hơn thường lệ.

Bà hỏi:

- Sao, cậu thấy không được khoẻ phải không?

Mẫn không đáp, cúi đầu đi qua trước mặt bà. Cảm thấy bứt rứt, bà nói với chồng:

- Ông coi nó kìa. Tôi nghĩ rằng nó bị bệnh. Nó di chuyển như một ông già.

Ông Phạm chăm chú nhìn Mẫn đang cắt cỏ một cách chậm chạp:

- Bà nói đúng. Sao da nó bị đen nhiều chỗ thế nhỉ?

- Tôi không biết nhưng chắc chắn một điều là nó bị thiếu dinh dưỡng quá độ. Tôi không cần biết mẹ nó nói những gì và tôi sẽ chuẩn bị một vài món ăn ngon lành và bổ dưỡng cho nó. Rồi ngày mai ông đưa nó lên tỉnh gặp bác sĩ xem sao.

Nghĩ rằng có lẽ Mẫn thiếu chất protein, bà Phạm bèn làm món jăm bông hột gà, thêm một ly sữa và một cái bánh ngọt.

Xong xuôi bà gọi Mẫn vào, đưa cậu vào bếp và nói thật ngọt ngào:

- Cậu ngồi vào bàn đi. Tôi sửa soạn một bữa ăn thật đặc biệt cho cậu vì hôm nay là đúng ba tháng cậu làm việc với tôi. Đây là một dịp kỷ niệm.

Mẫn cắn một miếng, rồi một miếng nữa. Cậu nhai miếng jăm bông chầm chậm trước khi nuốt. Rồi cậu đứng lên.

Bà Phạm lên tiếng với vẻ lo lắng:

- Sao vậy? Cậu đi đâu vậy?

Nhưng Mẫn đã đi rồi. Bà Phạm chạy tới mở tung cánh cửa. Mẫn đã đi tới hàng cây bao quanh mảnh đất với những bước chân thật dài. Bà Phạm lớn tiếng gọi nhưng Mẫn không hề nhìn lại.

Ông Phạm cầm tay vợ:

- Thôi cứ để nó yên. Chắc là nó đi về nhà. Có lẽ mẹ nó nói đúng. Đáng lẽ bà không nên cho nó ăn những món đó.

Đêm hôm đó bà Phạm trằn trọc suốt đêm.

Hôm sau khi trời mới tờ mờ sáng bà đã dậy, ra vườn đi tới đi lui. Đúng như bà lo ngại, Mẫn không trở lại.Tuy nhiên ngay trước buổi trưa, mẹ cậu ta tới nơi, tiến thẳng tới trước mặt bà Phạm, khuôn mặt đanh lại:

- Bà đã làm việc đó phải không? Bà cho nó ăn sau khi tôi đã dặn bà không được làm như vậy. Bà cho nó ăn cái gì?

- Thì... tôi cho nó ăn hột gà và jăm bông, thứ đồ ăn cần thiết cho Mẫn.

Người đàn bà rên lên:

- Jăm bông! Trời ơi! Bà cho nó ăn muối rồi!

Rồi bà ta rít lên the thé:

- Bà điên rồi! Tại sao bà không để nó được yên?

Bà Phạm có vẻ bối rối:

- Tôi rất tiếc nếu đồ ăn của tôi khiến Mẫn bị bệnh.

Đột nhiên bà đổi giọng giận dữ:

- Nhưng... nó thiếu ăn tới độ gần chết đói ngay trước mắt tôi. Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được. Tôi sẽ trả tiền thuốc men và sẽ nhờ một bác sĩ săn sóc cho nó.

Người đàn bà im lặng trong một phút trước khi lên tiếng bằng một giọng buồn bã:

- Thưa bà, xin bà vui lòng đi theo tôi để xem những gì bà đã làm cho con tôi.

Người đàn bà quay lưng. Bà Phạm đi theo bà ta xuyên qua cánh rừng trước khi tiến tới một chân đồi. Khoảng nửa tiếng sau, hai người tới một túp lều xiêu vẹo nơi ba đứa nhỏ đang ngồi yên ngoài cửa. Khi bà Phạm ngưng lại, người đàn bà nắm tay bà lôi đi. Bà Phạm hỏi:

- Bộ đây không phải nhà bà hay sao? Mẫn không có trong này hay sao?

Người đàn bà lắc đầu tiếp tục đi tới. Mấy phút sau cả hai vượt qua một hàng cây trước khi tiến tới một khoảng đất trống với một vài ụ đất cỏ mọc um tùm. Một vài ụ đất có cắm cây thánh giá, những ụ khác thì không. Bà Phạm rùng mình:

- Đây là chỗ nào?

Người đàn bà thản nhiên:

- Một nghĩa trang cũ. Không còn ai dùng đến nữa. Đây, mời bà tới đây.

Rồi bà ta chỉ vào một ụ đất. Bà Phạm giật mình nổi gai ốc khi thấy đám cỏ phía trên như bị xé bung ra và dường như có người tìm cách đào một cái hố ở phía dưới.

Không một ai hoặc một sức mạnh nào có thể buộc bà tới gần ngôi mộ bị đào tung lên đó, tuy nhiên từ nơi bà đứng, bà Phạm nhìn thấy dưới hố một hình thù co quắp trong chiếc quần jean sờn rách và cái áo thun bẩn thỉu.

Người đàn bà rên rỉ:

- Đó, Mẫn đó. Đó là chỗ bà đưa nó tới đó. Chồng tôi và nó chết từ hai năm nay giữa một mùa đông lạnh lẽo vì chứng sưng phổi. Tôi cầu khẩn cả hai trở lại nhưng chỉ có Mẫn đáp lại lời cầu xin của tôi. Nó biết là tôi cần nó. Nó muốn săn sóc cho tôi và mấy em của nó. Nó luôn luôn là một đứa con ngoan.
Bà Phạm ngẩn ngơ:

- Bà nói gì, tôi... tôi không hiểu...

Người đàn bà dường như không để ý, lẩm bẩm:

- Tôi phải săn sóc cho nó thật cẩn thận. Bà có biết là bà không thể cho người chết ăn muối hay không?

Muối làm người chết quên tất cả mà chỉ nhớ chỗ ngơi nghỉ cuối cùng của họ.

Chính bà đã khiến Mẫn trở về với nấm mồ của nó, và từ bây giờ, nó sẽ không bao giờ rời khỏi nơi đó nữa.


Thân
Đăng nhập để trả lời
0
hihihi, cám ơn câu chuyện của sis Hằng
Hèn chi Hạ hay quên và muốn tìm một góc nằm không à
thôi, nhỏ không ăn muối nữa... [8D][:D]
Chúc vui ha sis [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-30 18:33:33TTL>

© Mây Vàng Production

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-30 19:22:08silverbullet>
Bonus





The three famous VNTQ's brothers

[sm=rinh.gif][sm=rinh.gif][sm=rinh.gif]
📎 ScreenShot005|ScreenShot004|ScreenShot003
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.
Đăng nhập để trả lời
0
Sí tỷ ui.....bài siêu tầm của sí tỷ hay ghê ah.....chắc giải thưởng về tay sí tỷ rùi [:D]
[sm=ruri.gif] Có giải thưởng nhớ chia phần cho sí mụi nhen. Nhỏ Nhát ma đã lên tiếng chai hia với sí mụi rùi, nên sí mụi đi tìm người khác để hông lọt sổ mất [8D][:D]

Ới bà kon ơi, gần tới hạn nộp bài rùi mà sao hông thấy ai nữa vậy? Coi chừng lọt chọt ở ngoài bị ma nhát đó à nha [8D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-31 03:21:12TTL>
MA ÐÊM HALLOWEEN


Lúc tôi lên bảy gia đình tôi dọn về sống ở Cleveland Ohio trong một khu chung cư lớn gọi là Clifton Manor. Khu chung cư này đã xây lâu năm nên rất cổ xưa và cũ kỷ với những vòng sắt cong chạy dài theo hành lang để chắn gió bên cạnh những cánh cửa lớn đen ngòm không nhìn thấu được. Tôi không nhớ chính xác nó có bao nhiêu tầng nhưng tôi nghĩ là nó có khoảng 5 hay 6 tầng gì đó và ở mỗi tầng có khoảng 15 đến 20 căn.

Ðêm hôm đó là Halloween, trời vừa sụp tối, tôi vội vã chuẩn bị đồ đạc và cái bao (áo gối) đi xin kẹo một mình vì má tôi phải ở nhà chăm sóc đứa em mới sanh. Với lại tôi chỉ đi xin kẹo ở trong khu chung cư này thôi không cần đi ra ngoài xin để làm gì, cho nên má của tôi mới an tâm để tôi đi một mình.

Sau khi đi được vài tầng lầu với cái bao gần đầy kẹo vác theo sau lưng, tôi bước vào thang máy để tiếp tục lên trên tầng kế tiếp. Ðến tầng trên, vừa bước ra thang máy tôi giáp mặt với Donald, con của người cai quản khu chung cư này. Thường ngày anh ta rất cà chớn, vì học hơn tôi một lớp nên anh ta ỷ lớn ăn hiếp tôi, còn tôi chỉ là một người con gái nhỏ con yếu đuối thường bị anh ta xô vào bụi cây trên đường từ trường về nhà. Theo phản ứng tự nhiên, khi gặp anh ta là tôi sợ rồi nhưng hôm nay lại khác, anh ta lại chuyện trò với tôi rất tử tế về việc đi xin kẹo và anh ta còn nói rằng những người ở tầng dưới cho kẹo chocolate bar ngon lắm, nếu muốn đi thì anh ta sẽ dẫn đi. Nghe đến những thỏi chocolate thơm ngon làm lòng ham muốn nổi dậy, tôi không đắn đo suy nghĩ gì hết liền theo anh ta.

Chúng tôi vào thang máy đi xuống tận dưới tầng cuối cùng. Cái tầng này có rất nhiều ống dẫn nước, nước rỉ ra từ những đường rạn nứt trên tường làm cho không khí ở đây rất là ẩm ướt và ma quái với những ánh đèn vàng lờ mờ dọc theo hai bên tường. Ðồ đạc để đầy ở nơi đây được trùm bằng những tấm vải trắng trông giống như những con quái vật. Khi thấy cảnh tượng này tôi cũng hơi sợ nhưng Donald thúc giục gần sắp tới rồi. Donald đi trước tôi nối gót theo sau.

Màng nhện giăng đầy dẫy khắp nơi, có đôi lúc tôi phải cúi xuống để tránh bị màng nhện bám vào đầu tóc. Cuối cùng chúng tôi đến một cái cổng làm bằng gỗ với ống khóa bên ngoài (đáng lẽ tôi phải biết đây là cái cạm bẫy, nhưng vì cứ nghĩ đến những thỏi chocolate mà không để ý gì khác). Donald cầm chùm chìa khóa của ba anh ta nãy giờ đến bây giờ mới dùng đến nó. Sau khi mở ổ khoá xong, anh ta từ từ kéo cánh cửa gỗ ra, bỗng dưng anh ta đổi sắc mặt với cái giọng cà chớn: "Vào trước đi" , vừa nói anh ta vừa đẩy tôi thật mạnh vào bên trong căn phòng tối om. Sau đó anh ta đóng sầm cửa lại và khóa tôi ở trong đó. Anh ta đã bỏ tôi ở trong phòng dưới tầng cuối cùng gọi là cái hầm nhà một mình... trước khi đi anh ta còn để lại một tràng cười khoái chí. Lúc đó tôi đã biết mình bị lừa, nhưng đã trễ rồi....

Căn phòng tối om làm tôi sợ lắm, tôi cố gắng dồn hết sức la cho thật lớn, tay thì đập mạnh vào cánh cửa hy vọng có người nghe thấy sẽ xuống nơi này mở khóa cho tôi. Sau một hồi la khóc, thiếu điều gần muốn đái trong quần, tôi không thấy ai đến "cứu" nên tôi nín khóc và tìm cách để ra ngoài. Tôi lấy hết can đảm của một người con nít bảy tuổi dựa theo cái tường trơn trượt phủ đầy rong rêu quờ quạng đi trong bóng tối. Càng đi vào trong càng tối, đến nỗi để tay trước mặt còn không thấy, dĩ nhiên tôi vẫn còn dựa theo bức tường đi cho an toàn, bỗng dưng tôi trượt chân té xuống một vũng bùn lầy, ẩm ướt, và hôi hám làm tôi sợ mất hồn. Sau khi bị trượt chân tôi không thèm đi đâu mà chỉ ngồi yên một chỗ, cho đến khi tinh thần kiệt quệ, tôi đổ hết kẹo trong bao gối ra rồi chui vào trong đó. Có lẽ mệt mỏi vì la khóc nên vừa nằm xuống là tôi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Không biết mình đã ngủ bao lâu nhưng có gì đó đã làm tôi giật mình. Mở to đôi mắt còn ngái ngủ ra, tôi thấy một vùng ánh sáng lờ mờ cách xa chỗ tôi nằm. Lúc đó tôi nghĩ, có lẽ trời đã sáng nên trong lòng cũng thấy bớt sợ một chút. Nhưng không, ánh sáng đó từ từ tiến đến gần tôi, càng đến gần tôi càng thấy sáng hơn. Chuyện gì đang xảy ra thì tôi không biết, tôi chỉ thấy lạ rồi sợ nên cuộn mình trong bao gối rồi ôm nó thật chặt. Ánh sáng tiến đến càng gần tôi càng thấy rõ hơn, thì ra đó là một người đàn bà đang cầm một cây nến. Bà ta mặc quần áo lạ lắm không giống má tôi và những người đàn bà khác, tóc bà ta thì bới theo kiểu nào đó tôi chưa từng bao giờ thấy. Tôi nhìn bà ta thật kỹ và để ý rằng bà ta không phải đi như một người bình thường mà từ từ lướt tới rất nhẹ nhàng. Khi đến gần tôi, bà ta không nói gì mà chỉ lấy tay chỉ cánh cửa (bây giờ tôi mới thấy được nhờ ánh sáng của ngọn nến), tôi đoán bà ta có thể là má của Donald xuống đây mở khoá cho tôi nên tôi vội nhanh chân chui ra khỏi bao gối chạy nhanh đến cánh cửa lấy tay cầm cái nắm mở ra. Lúc đó tôi mới phát giác ra cửa vẫn còn khóa. Vào lúc này, tôi chỉ biết đứng đó chết trân, hai mắt chăm chăm nhìn người đàn bà không biết từ đâu đến, nhưng chỉ trong vòng vài giây bà ta lướt đến thật nhanh rồi đi XUYÊN qua cánh cửa, sau đó tôi nghe "rắc" một cái cánh cửa mở ra. Khi cửa mở, tôi phóng nhanh ra ngoài và chạy thẳng một mạch về đến nhà mà không dám quay đầu lại. Về đến nhà tôi mới biết má tôi đã gọi cảnh sát và họ đang lục soát tìm tôi khắp nơi trong khu chung cư tôi đang ở kể cả những nhà hàng xóm kế bên. Vừa thở hổn hển tôi vừa kể lại những chuyện đã xảy ra cho má tôi nghe, nhưng khi má tôi nghe đến cái phần tôi gặp một người đàn bà mở khóa cho tôi thì má tôi liền nổi giận nói là tôi bịa chuyện, và chỉ có tôi mới đặt ra câu chuyện ngu xuẩn như vậy...

Rốt cuộc chẳng có người nào tin tôi đến khi cảnh sát xuống dưới hầm nhà và tìm thấy trong căn phòng sau cánh cửa gỗ có nhiều bao giấy kẹo rải rác khắp nơi (bọn chuột đã có một bữa ăn thả vàng), vì vậy họ mới tin tôi thật sự đã bị nhốt ở đây nhưng làm cách nào mà tôi ra khỏi đó, họ không thể nào giải thích được. Tôi không biết người đàn bà tốt bụng đó là ai nhưng tôi xin cám ơn bà ta rất nhiều.

Còn cái thằng Donald thì bị ba mẹ anh ta phạt ba roi vì cái tội nhốt tôi. Từ đó anh ta không còn dám chọc phá tôi nữa, không biết vì anh ta sợ bị ba mẹ đánh hay là vì sợ người đàn bà tốt bụng theo nhát anh ta...

Sưu tầm (hông biết tác giả)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»