Không có được không khí hội hè tưng bừng, nhộn nhịp dễ thấy như ở các liên hoan sân khấu khác, song mỗi đêm diễn của Liên hoan Sân khấu xã hội hóa toàn quốc đang diễn ra đang có những sắc thái riêng...
Tối 15-10, vở kịch Đặng Thùy Trâm (*) đã mở màn tham dự liên hoan một cách khá lặng lẽ tại sân khấu Thế Giới Trẻ. Sàn diễn không hề có "sao", đề tài cũng chẳng thuộc loại dễ xem, vậy mà càng lúc khán giả càng bị hút theo những nỗi niềm chung - riêng của những con người sống trong thời chiến.
Cách viết kịch bản bám sát theo Nhật ký Đặng Thùy Trâm với những sự kiện, con người rất thật nên kịch gần gũi, không lên gân. Cách dựng đề tài chiến tranh đi vào những nỗi niềm yêu thương - mất mát, trăn trở - vững tin đã làm xúc động tất cả khán giả - những ai đến xem trong tình cảm biết ơn, ngưỡng mộ và quý yêu một thế hệ trẻ VN đã hồn hậu sống, chiến đấu và hi sinh vì quê hương với một tâm hồn và lý tưởng thật sáng trong, cao đẹp.
Sau hiệu ứng từ quyển nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm được công bố làm rung động toàn xã hội, một lần nữa êkip làm kịch đã lay động khán giả khi được nhìn ngắm một chị Thùy bằng xương bằng thịt trên sân khấu với lòng yêu thương con người, cuộc đời và tổ quốc vô hạn. Sân khấu đã có được những giây phút thiêng liêng tràn ngập với hiệu quả âm thanh, ánh sáng rất tốt làm nên một không gian tâm tưởng đẹp lung linh giữa tiếng đạn bom gào thét.
Chị Thùy hi sinh, vở kịch đã khép lại, vậy mà nhiều khán giả vẫn còn rơi lệ, nán lại với những tràng pháo tay liên tục. Nước mắt đọng cả trong mắt những vị giám khảo chen lên sân khấu ôm chặt, xiết tay từng nghệ sĩ như thể đang trao gửi tình cảm dâng tràn cho những liệt sĩ, chiến sĩ của quá khứ đáng tự hào!
Còn trước đó, ngày 14-10, tại Kịch Phú Nhuận, vở diễn Số đỏ tham dự liên hoan của đơn vị này đã xảy ra tình trạng nghẹt rạp. Từ trước 20g phòng vé đã treo bảng "hết vé", bãi giữ xe cũng thông báo trước, khán phòng cũng đã đầy nhưng không hiểu vì sao khán giả vẫn liên tục kéo đến.
Nhiều phóng viên đã phải đứng xem, một hàng ghế đặc biệt nữa đã được kê thêm, lối đi cũng được xếp đầy thêm những chiếc ghế nhựa nhưng vẫn không giải quyết hết tình trạng nghẹt rạp và vé trùng (không biết vì sao?). Kịch diễn ra đã được gần 20 phút mà bên dưới nhân viên soát vé vẫn còn tranh cãi, dàn xếp khá ồn ào với nhiều khách có vé mà không có chỗ ngồi khiến nhiều khán giả bị ảnh hưởng, không tập trung xem kịch được...
Nghẹt rạp là việc đáng mừng vì đây là tiêu chí hàng đầu Liên hoan Sân khấu xã hội hóa hướng đến; song nghẹt rạp kiểu này thì rõ ràng cần rút kinh nghiệm ở khâu tổ chức!
HÒA BÌNH
Tối 15-10, vở kịch Đặng Thùy Trâm (*) đã mở màn tham dự liên hoan một cách khá lặng lẽ tại sân khấu Thế Giới Trẻ. Sàn diễn không hề có "sao", đề tài cũng chẳng thuộc loại dễ xem, vậy mà càng lúc khán giả càng bị hút theo những nỗi niềm chung - riêng của những con người sống trong thời chiến.
Cách viết kịch bản bám sát theo Nhật ký Đặng Thùy Trâm với những sự kiện, con người rất thật nên kịch gần gũi, không lên gân. Cách dựng đề tài chiến tranh đi vào những nỗi niềm yêu thương - mất mát, trăn trở - vững tin đã làm xúc động tất cả khán giả - những ai đến xem trong tình cảm biết ơn, ngưỡng mộ và quý yêu một thế hệ trẻ VN đã hồn hậu sống, chiến đấu và hi sinh vì quê hương với một tâm hồn và lý tưởng thật sáng trong, cao đẹp.
Sau hiệu ứng từ quyển nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm được công bố làm rung động toàn xã hội, một lần nữa êkip làm kịch đã lay động khán giả khi được nhìn ngắm một chị Thùy bằng xương bằng thịt trên sân khấu với lòng yêu thương con người, cuộc đời và tổ quốc vô hạn. Sân khấu đã có được những giây phút thiêng liêng tràn ngập với hiệu quả âm thanh, ánh sáng rất tốt làm nên một không gian tâm tưởng đẹp lung linh giữa tiếng đạn bom gào thét.
Chị Thùy hi sinh, vở kịch đã khép lại, vậy mà nhiều khán giả vẫn còn rơi lệ, nán lại với những tràng pháo tay liên tục. Nước mắt đọng cả trong mắt những vị giám khảo chen lên sân khấu ôm chặt, xiết tay từng nghệ sĩ như thể đang trao gửi tình cảm dâng tràn cho những liệt sĩ, chiến sĩ của quá khứ đáng tự hào!
Còn trước đó, ngày 14-10, tại Kịch Phú Nhuận, vở diễn Số đỏ tham dự liên hoan của đơn vị này đã xảy ra tình trạng nghẹt rạp. Từ trước 20g phòng vé đã treo bảng "hết vé", bãi giữ xe cũng thông báo trước, khán phòng cũng đã đầy nhưng không hiểu vì sao khán giả vẫn liên tục kéo đến.
Nhiều phóng viên đã phải đứng xem, một hàng ghế đặc biệt nữa đã được kê thêm, lối đi cũng được xếp đầy thêm những chiếc ghế nhựa nhưng vẫn không giải quyết hết tình trạng nghẹt rạp và vé trùng (không biết vì sao?). Kịch diễn ra đã được gần 20 phút mà bên dưới nhân viên soát vé vẫn còn tranh cãi, dàn xếp khá ồn ào với nhiều khách có vé mà không có chỗ ngồi khiến nhiều khán giả bị ảnh hưởng, không tập trung xem kịch được...
Nghẹt rạp là việc đáng mừng vì đây là tiêu chí hàng đầu Liên hoan Sân khấu xã hội hóa hướng đến; song nghẹt rạp kiểu này thì rõ ràng cần rút kinh nghiệm ở khâu tổ chức!
HÒA BÌNH