Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Asin Tạp bút !

214 trả lời, 22.550 lượt xem — Trang 2 / 8

Trích đoạn: Asin

Phục Sinh

Hương khói trần gian còn chưa dứt
Lệ hoen mi ướt cũng vừa loang
Linh tiêu tối thượng chợt bàng hoàng
Lật sổ âm tào xé mấy trang
Vừa hay gia quyến thôi tang tóc
Gái trần gian chết đã phục sinh


Tuyệt tận Phù Âu...

Ai hương khói cho ai
Lệ ai khóc cho ai
Linh tiêu tối thượng của ai
Sổ âm tào ai viết
Chết buồn hay vui
Phục sinh ở cõi nào

Hương khói phai màu
Lệ tan lệ tan
Linh tiêu nào, linh tiêu nào
Sổ linh tào đâu để xé
Sống chết là gì
Phục sinh là gì

Tuyệt tận phù âu!

____________________

Vài dòng lãng đãng đêm sâu!
Mến,
Hoàng Hoa
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
Giữa Đàng Nhờ Ai?.

Bên vòng xuyến hỏng xe hư
Thậm thà thậm thụt hu hu muộn màng
Trách sao con tạo lỡ làng
Gái trần gian đứng giữa đàng ngóng ai?.
Dòng người qua lại thì đông
Sao không ai lại nên nông nỗi này
Buồn vương mắt lệ say say
Nhân duyên kể siết bao ngày u hương.
Khóc trôi nổi giữa đoạn trường
Nối dây em gọi người thương em cùng
Người thương xa cách muôn chùng
Thảng nhờ lữ khách anh hùng may chăng.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ Hoàng Hoa với Tuyệt Tận Phù Âu.
Thêm thơ cho anh nè.



Gái Trần Gian Dạy Trẻ.

Một xuân thắm liễu đang vừa
Một mai đào phụng gió thừa đông lai
Một thêm một nữa là hai
Một thêm hai nữa là bài có duyên*
Một từ tạ những thuyền quyên
Một linh tiêu biệt uyên nguyên gian trần
Một hành trang mấy muôn phần
Một trường một lớp trong ngần trẻ thơ
Một muôn trẻ nhỏ non tơ
Một tiên nga hoá giấc mơ mẹ hiền

(*) - Tam cúc


 
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Hoàng Tử Bé

Bức tranh em vẽ bao giờ
Vây quanh bốn bức tường ngờ nghệch câm
Lặng trong muôn một từ tâm
Dê con hôn lá hoàng hoa âm thầm
Ngửa mặt nhìn sao mặt tím bầm
Trầm kha héo úa hôn nhầm tương lai
Mộng vào thu nhãn bẻ bai
Tương tư ca hát hoài mong vô ngần
Ước sao xin được một lần
Chắp đôi cánh mỏng gian trần vụt bay
Về phương nao chẳng ai hay
Ngắm ô cửa nhỏ gió lay động rèm
Một mai thể phách lấm lem
Hoạ còn có thể kiêng khem hồng trần


 
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ Làng Cầm Sắt

Thương em vừa quá trăng tròn
Mẹ cha rầu rĩ héo hon muôn vàn
Hương đưa gót ngọc thiên đàng
Nhân gian nghi ngút điêu tàn khói bay
Hỏi rằng thượng đế có hay
Nam tào-Bắc đẩu múa may sai vần
Rằng:Mới gặp gỡ đôi lần
Cớ chi nên nỗi gian trần cách xa
Bao giờ gặp lại đôi ta
Cầm tiêu hòa nhịp hoan ca khúc tình


 
Đăng nhập để trả lời
0
Từ: Yêu Trộm


Từ xuân một chiếc trong ngần
Từ thu phong lá xoay vần nên thơ
Từ hạ thổ cũ bấy chờ
Từ đông lai vãng bất ngờ gặp tiên
Từ gác chuông cũ một miền
Từ căn gác trọ ưu phiền lắm thay
Từ đường cát trắng ai hay
Từ trong muôn một thương vay khóc trầm
Từ rằng nuôi một âm thầm
Từ nan hội ngộ thác trầm biệt ly
Từ say vóc dáng nhu mỳ
Từ miên man mộng vô kỳ vấn vương
Từ khi yêu trộm ôm ghì u hương
Từ khi hồng rủ bên đường
Từ khi ván chặt phai hường ngẩn ngơ
Từ khi đã đứt đường tơ
Từ khi yêu trộm bây giờ...

 
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng
(Đàm đạo với tri nhân)


Đừng nuôi kiếp sống lăn lê
Đừng như tầm gửi bốn bề quẩn quanh
Đừng bôi nhọ hết thanh danh
Đừng chìm đắm giữa thác ghềnh ẩm ương
Đừng vì một chút tơ vương
Đừng si cuồng vội phai hường ngẩn ngơ
Đừng điên như thể bây giờ
Đừng cuồng vọng hão giấc mơ ngàn ngàn
Đừng ca cho những điêu tàn
Đừng phiền muộn giữa con đàng thanh thiên
Đừng trầm u vọng triền miên
Đừng phi nhân ngã vô tiền vô minh.

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 15:41:17chialy1904>
Trích đoạn: Asin

Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng
(Đàm đạo với tri nhân)


Đừng nuôi kiếp sống lăn lê
Đừng như tầm gửi bốn bề quẩn quanh
Đừng bôi nhọ hết thanh danh
Đừng chìm đắm giữa thác ghềnh ẩm ương
Đừng vì một chút tơ vương
Đừng si cuồng vội phai hường ngẩn ngơ
Đừng điên như thể bây giờ
Đừng cuồng vọng hão giấc mơ ngàn ngàn
Đừng ca cho những điêu tàn
Đừng phiền muộn giữa con đàng thanh thiên
Đừng trầm u vọng triền miên
Đừng phi nhân ngã vô tiền vô minh.


Họa thơ của " nhà thơ bất đắc dĩ" một chút với Asin cho zui hén:

ĐỪNG...

Đừng là lá úa rơi thềm
Đừng là cơn gió chiều đêm đông tàn
Đừng là vực thẳm trần gian
Đừng là giọt đắng hoang tàn sầu bi
Đừng là lệ ướt hoen mi
Đừng là điên đảo cuồng si u tình
Đừng là đánh mất chính mình
Đừng là nhân ngã vô minh vô tài
Đừng là vạt nắng vàng phai
Đừng là cuộc sống bi ai nỗi niềm
Đừng là một lúc yếu mềm
Đừng là tuyệt vọng bên thềm vong ân.

TN
Địa vị ư? - Sẽ mất
Tiền tài ư? - Sẽ hết
Hoa đẹp ư? - Sẽ tàn
Chỉ có lòng người sống mãi với thời gian.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 16:04:46chialy1904>
Vì lý do kỹ thuật, Asin ko vào DD để post được, chialy post dùm chủ nhà bài thơ này:


Tâm Sự Với Người Yêu Cũ.

Từ em đi mãi bên trời
Từ anh lận đận đứng ngồi không yên
Từ uyên nguyên đến uyên nguyên
Từ bao u ảo đường duyên không lành
Từ mộng mà vẽ thành tranh
Từ em thiếu nữ xiêu thành quân vương
Từ anh bỏ hết niềm thương
Từ xuân xuân đáo minh tường nghinh xuân
Từ thu gặp gỡ ân cần
Từ đông e ấp muôn phần ấm êm
Từ rằng là phút êm đềm
Từ đây rũ bỏ bao đêm ngỡ ngàng.

Asin

Thêm bài nữa:


BỆNH TƯỞNG

Tưởng em như một cơn mưa
Mùa thu mát dịu gió đưa môi mềm
Tưởng đêm là chiếc gối êm
Ngả đầu ru mộng bên thềm hồng hoa
Tưởng mây như một bến phà
Đưa tình cô lẻ sang nhà tình nhân
Tưởng mình là một minh quân
Để hoàng hậu chuốc một lần cho say
Tưởng mình muôn vạn lần hay
Để khi ngã ngửa gió lay động đình
Tưởng mình vạn kiếp chung tình…

Asin.
Địa vị ư? - Sẽ mất
Tiền tài ư? - Sẽ hết
Hoa đẹp ư? - Sẽ tàn
Chỉ có lòng người sống mãi với thời gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ Chialy đã mang giúp mấy bài hôm qua.

Thêm nữa nè.

Vọng

Tri âm người ở phương nào
Để nhân gian ngóng hư hao mệnh trời?.

Đừng là muôn một ở đời
Trêu hoa ghẹo nguyệt có lời lãi chi?
Đừng là nan cốt họa bì
Mà trưng tâm phế cam tỳ lổ loang?.

Tri âm thống tuyệt ngàn ngàn
Ẩn tình thục nữ lỡ làng siết bao?
Đừng theo con tạo chiêm bao
Mộng hoàn nhân mộng lao lung trầm phù?

Tri âm xin khất phù du
Để nhân ngãi đặng tạc thù gió sương?.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ Ơn Try Kỷ Đã Nghe
(Xin gác bút tuyệt nghiên)
 
Tạ ơn tri kỷ đã nghe
Những lời thống tuyệt tà từ tâm can
Lửng lơ ở giữa con đàng
Mộng về sau trước thiên đàng âm ty.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Kiêu Hãnh
 
 
 
Ừ thì em cứ đi đi
Con đường phía trước nhu mỳ siết bao
Đếm cho muôn một tào lao
Anh ghì ôm mộng hanh hao đoạn trường.
Ừ thì em cứ đi đi
Đêm khuya reo rắc muôn vì sao xa
Ráng ôm một ánh trăng tà
Ngậm cười nửa miệng vui là vui sao?.
Ừ thì em cứ đi đi
Sáng rồi em nhỉ sao mai hiện tiền
Còn riêng muôn một tị hiềm
Gói em anh lại muộn phiền chia đôi.
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Giới Luật
 
Đêm qua loáng thoáng bóng Hằng Nga
Rớt cánh xiêm y mộng trăng hoa
Gấp gấp cúi đầu lần tràng hạt
Sa di thảng thốt A di Đà

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Asin

Giới Luật
 
Đêm qua loáng thoáng bóng Hằng Nga
Rớt cánh xiêm y mộng trăng hoa
Gấp gấp cúi đầu lần tràng hạt
Sa di thảng thốt A di Đà

 
Họa tí cho zui hén:
 
A di đà phật thảng thốt kêu
Lần tay tràng hạt niệm cô liêu
Đêm nằm lạnh lẽo sao cô quạnh
Mơ bóng Hằng Nga mộng chẳng thành.
 
TN
Địa vị ư? - Sẽ mất
Tiền tài ư? - Sẽ hết
Hoa đẹp ư? - Sẽ tàn
Chỉ có lòng người sống mãi với thời gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Asin

Giới Luật
 
Đêm qua loáng thoáng bóng Hằng Nga
Rớt cánh xiêm y mộng trăng hoa
Gấp gấp cúi đầu lần tràng hạt
Sa di thảng thốt A di Đà

A di đà Phật, lần tràng hạt
Trong lòng mong mỏi kiếp xa hoa
Bao nhiêu gái đẹp dành phần hết
Phật ở tại tâm có phải là?
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
3.
 
Hoà tan một chút nắng phai
Vào trong gió lộng trăng hoài viễn du
Nhạt nhòa nông nổi trầm phù
Lệ buồn đá lạnh khù khừ hắt hơi
Thu hanh cho nắng rớt rơi
Mây sầu mải miết rối bời hoàng hôn
Ba đào chợt thoáng bồn chồn
Long lanh sương khói ngập hồn lãng du

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
.
 

 
Ba đào chợt thoáng bồn chồn
Long lanh sương khói ngập hồn lãng du

 

 
Lênh đênh giữa cõi mịt mù
Gặp nhau đầu sóng hơi thu nhạt nhòa
Hiểu nhau  lặng lẽ chia xa
Chúc người những phút an hòa trong tâm
 
 
Chúc Asin bình tâm,
 
 
Ngọc Lý
 
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-29 03:59:40Asin>
 

Niệm Gia Cát Vũ Hầu 1.

Hoa dung khói toả tràn đầy
Triền xám mưa thời lất phất bay
Binh phục đôi bờ chờ giặc tới
Điều quân khiển tướng ấy mới hay


 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Niệm Gia Cát Vũ Hầu 1.

Hoa dung khói toả tràn đầy
Triền xám mưa thời lất phất bay
Binh phục đôi bờ chờ giặc tới
Điều quân khiển tướng ấy mới hay



 
Hoa dung nợ cũ tràn đầy
Tiếc kế Vũ Hầu tợ rồng bay
Tận lực nhưng thời cơ chẳng tới
Giặc Tào được thả biết ai hay?
 
.
Đăng nhập để trả lời
0
Thư Gửi Mẹ
 
 
Mẹ ơi,
Con sắp nửa đời người
Đã quá lâu chín tháng mười ngày
Mắt mẹ đã mờ, kính đeo không nhìn thấy chữ
Tay mẹ đã run, gậy nào chống khắp phố phường.

 
Mẹ ơi,
Vẫn chốn quê nghèo xơ xác
Ước mơ về một cái máy cày thay sức trâu cũng khó
Mẹ vẫn ra vườn, lúc gốc chuối khi bụi na, mùa nào cháu con cũng có quà
Cánh đồng vẫn nhớ, bàn tay reo mạ từng mùa tấp nập nông sâu.

 
Mẹ ơi,
Từ ngày cha con ngả bệnh nằm lâu
Các em nhỏ lại chuyện học hành trường lớp bù đầu
Con thì đã sớm rời đi
Chỉ còn mình mẹ với tháng năm vò võ.

 
Em con,
Đứa sẽ là cô giáo theo nghề truyền thống
Đứa nối gót anh xoay mộng làm giàu trên tỉnh
Chỉ có con, lạc lõng với vụn vặt thơ ca chữ nghĩa dông dài
Phẫn chí của lạc hồng trong huyết quản.

 
Cha con,
Mười mấy năm nay sống đời thực vật khổ thay
Mỗi lần chúng con về, hình như bàn tay cha cử động nhưng không
Khoé mắt cha...
Những tháng năm bên mẹ đã hoá ghèn u uất.

 
Con biết,
Mẹ và các em con cũng biết
Cha con muốn đi lâu rồi...
Con không khóc như các em con đã khóc
Và cũng không đủ niềm tin như mẹ dành lệ chảy ngược vào tim
Con thương cha, cách của con ích kỷ lạ thường..
Cha muốn đi...Con muốn cha về...
Nơi xa hội tụ.

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Họa bài thơ về mẹ với Asin, viết vội đọc tạm hén:
 
Mẹ ơi!
Nhớ đôi bàn tay mẹ gầy guộc sớm hôm
Đôi vai nhỏ run run vất vả tảo tần
Mẹ luôn mỉm cười không một tiếng thở than
Dù ba con luôn cách xa mẹ vạn dặm…
 
Mẹ sinh con ra trong thời khắc loạn ly
Mẹ tìm con giữa buổi trưa hè bỏng cháy
Bảo bọc cho con những tháng ngày thơ dại
Vùi vào lòng mẹ con chẳng nghĩ ngày mai
 
Mẹ ôm con trong những đêm dài trăn trở
Rời mẹ ra đi qua tháng ngày nông nổi
Mẹ ngóng theo từng bước chân con bước vội
Trên nẻo đường đời luôn nhớ mẹ không nguôi
 
Mẹ ơi!
Lẽ sống cuộc đời của mẹ là những đứa con,
Những hạnh phúc, yêu thương mẹ dành cả cho con
Trên đường đời con vượt qua bão tố phong ba
Mong được đền đáp những công ơn của mẹ
Nhưng nay nửa đời người con chưa đền đáp được
Xin mẹ hãy thứ tha cho đứa con bé nhỏ
Khi con trở về đứng trước mặt của mẹ, mẹ yêu!
 
TN
Địa vị ư? - Sẽ mất
Tiền tài ư? - Sẽ hết
Hoa đẹp ư? - Sẽ tàn
Chỉ có lòng người sống mãi với thời gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm tạ thân bằng tứ hữu ghé thăm tệ xá gửi lại mỹ ý.
 
Xin được bồi phụng bằng một niệm khúc.
 
 
Niệm Gia Cát Vũ Hầu 2.
 
Giặc trời được thả biết ai hay
Binh hùng tướng trực khá lạ thay
Dẫu biết tâm trường bao khí khái
Ân toàn nghĩa vẹn dốc lòng say.

Long trung định quốc khá phơi bày
Ngọa long sơn giả gió hồng đây
Ba lần hạ cố nơi thảo dã
Văn vương tầm Tử sánh lúc này.

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Sen nở trong đầm hương thoảng bay
Hạ viền vàng nắng vào hoa mây
Làm cơn gió nhẹ xao xuyến thổi
Quen rồi theo gió mây nhẹ bay ...
Bạn bè bèo nước gặp nhau thôi
Đó dù xa cách lắm với tôi
Trúc trắc vài dòng thơ vi vút
Xanh tình thắm bạn chút cũng hay
...
Xin chào! mùa hạ … đến mê say

:)
lặng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-01 21:34:58sóng trăng>


Niệm Gia Cát Vũ Hầu 2.
 
Giặc trời được thả biết ai hay
Binh hùng tướng trực khá lạ thay
Dẫu biết tâm trường bao khí khái
Ân toàn nghĩa vẹn dốc lòng say.

Long trung định quốc khá phơi bày
Ngọa long sơn giả gió hồng đây
Ba lần hạ cố nơi thảo dã
Văn vương tầm Tử sánh lúc này.












cưỡi lừa qua cầu nhỏ
thương tiếc gốc mai gầy
bỏ đồng xanh ngăn ngắt
đuổi mãi giấc mơ bay
 
đọc sách trong lều cỏ
càn khôn chuyển trên tay
sự đời tưởng đã tỏ
vương tâm huyền đức dầy
 
động thảo lư tam cố
rồng đang nằm bỗng bay
rực một trời Xích Bích
thành không, khảy đàn, hay!
 
giận đất trời không ngộ
lòng dân oán ngập mây
rồng chờ mưa mấy độ
sông cạn nguồn phương Tây
 
ai đăng đàn cầu gió
ai khấn đầu gọi mưa
người xưa giờ đâu tá
gió chao ngọn đèn thừa
 
những con rồng của lúa
những con rồng biển Đông
phương Nam chầu chín cửa
hãy bay lên, hỡi Rồng!
 


.

Đăng nhập để trả lời
0
Sơ Nguyên
 
 
Em đi sương khói lạnh lùng
Em về mây trắng tao phùng trời xưa
Anh còn ôm trọn mộng thừa
Nhớ vòng tay siết cho vừa vòng tay
Những chiều nghiêng ngả cơn say
Đêm hoang hồn lạnh thương vay khóc trầm
Tàn canh li biệt ru thầm
Ứa tình lữ thứ
Vui ngầm cô liêu
Anh xin nguyên mái phong tiêu
Hằng hằng giữ dạ canh tiều phong sơn
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Niệm Gia Cát Vũ Hầu 3.
 
 
 
Nam chinh bảy bắt bảy tha
Làm cho tâm phục ắt là thần xưng
Kỳ sơn xuất sáu binh hùng
Dẫu chưa thành cuộc cửu trùng cũng oai
Thương đất thục buổi ban mai
Tiếc cho thừa tướng tàn phai mệnh trời
Dâng sao giải hạn kéo đời
Những mong thiên hạ ngời ngời đức uy.

Than ôi! Dạ đẫm phù trì
Hắt ra! Não ruột! Ngủ khì đi thôi
Mệnh trời rồi! Mệnh trời rồi!
Tận nhân! Tận lực! Thương ôi! khóc trầm!.

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm nay tôi lại!
Hoá tôi muôn đời.

 
 



Đêm qua!
Ngồi đếm lại tôi
Đếm ngày đếm tháng!
Đếm rồi lại quên
Mộng ơi!
Mi đến bên thềm
Thân tàn!
Ngươi cũng nên tàn đi thôi.
Đôi khi!
Chết quách đi rồi
Bờ hoang vùi xác!
Sông sâu trôi đời
Sống làm chi!
Lại khóc cười
Làm anh!
Hề diễn cho người mua vui.
Rồi đêm đêm!
Lại xụt sùi
Lần tay!
Đếm ngón ngọt bùi chửa cam.

 
 
 



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 06:54:32Asin>
Chết!Không!Dễ.

 
 
Chết khó không!
Chết khó không!
Dạ thưa rằng!
Chết cũng không khó gì
Trước tiên!
Xuống dưới a tỳ
Hỏi!
Diêm vương lão!
Hồ nghi phơi bày.

Cách nào!
Gặp giữa ban ngày
Âm dương!
Biệt biệt nỗi này làm sao?
Chẳng cách nào!
Chẳng cách nào
Nhân gian!
Há có thể vào u minh.

Từ!
Khi đổ quán xiêu đình
Từ khi!
Trên trán tay mình!
Lãng du
Từ khi đoạn!
Tuyệt trầm phù
Từ khi rũ sạch bụi mù!
Về không.

 
 




 
Đăng nhập để trả lời
0
Tự Răn Mình.
(Tặng Huyền Nguyên)
 
 
 
Đãi!Đằng
Thổi mãi về xuôi
Vàng!Xanh!Đỏ!Tím!
Thắm màu nhân gian
Phố!Phường!
Lặng lẽ bồi hoàn
Giấc trưa ngắn ngủn hoang đàng!
Làm răng.


Miên miên!
Rồi lại nghĩ xằng
Mười năm!
Liệu có đất bằng mà chôn
Nghĩ!Đi!
Chớ liệu thần hồn
Nửa đời rong ruổi có khôn một phần.


Rằng khôn!
Khôn chẳng một lần
Đạo!Trời!
Cứ níu lấy hồn vãng lai
Âu lo chi nữa văn tài
Mạch làu thông suốt tuyệt phai phóng cuồng.


Giờ!Đây!Đã!Đổi
Bước đường
Múa tay cho dẻo minh tường!
Nghiệp văn.

 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Tình Ngủ Quên.
(Một bữa ngủ với bò)
 
 
 
Trăm năm!
Mộng trăm năm!
Tròn
Nắng trăm năm!
Vẫn xoe tròn!
Trăm năm
Mưa!
Cứ đuổi nắng giòn tan lạ
Về cuối đồi!
Sim chín lê la.

Cô liêu!
Là nắng gió theo nhau
Mải miết!
Bỏ quên!
Bờ cỏ lẫn
Lạch suối mơ đang tuổi xuân thì
Những con bò!
Mang họ bùi nằm khểnh
Nghe!
Lắng nghe!
Tiếng mùa thầm thĩ.

Trôi theo!
Dòng nước lạnh nguồn nào
Ngủ quên!
Những trái màu tim tím tròn lăn
Mùa xưa còn!
Rơi xuống tràn đầy
Ngõ hư hoang!
Khánh tận cửa mây dày.

Những con bò mặc áo mơ hoa
Pha lẫn!
Màu tuyết sương nửa bán cầu
Cứ bê hê!
Bản tình khúc yêu thương
Khi bàn chân!
Chợt vô tình hôn lên mặt suối.

 
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»