Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Suy ngẫm chóng già

9 trả lời, 318 lượt xem — Trang 1 / 1
Vạn vật khi được tạo hoá sinh ra, đã mang trong mình mình quy luật cân bằng bất di bất dịch. Theo thời gian, tuỳ điều kiện sinh tồn mà những quy luật ấy biến đổi để thích nghi phù hợp. Loài chim khoác bộ lông vũ để bay lượn trên bầu trời bao la, cây cối nhờ nước và ánh sáng mà sinh trưởng, những viên ngọc lóng lánh sắc màu chỉ có thể hình thành sau hàng trăm, hàng triệu năm tích tụ tinh hoa vũ trụ…loài người, trần trụi và yếu ớt, được ban tặng khả năng tư duy siêu việt… Nhưng hơn hết, tất cả vạn vật, sinh linh dù lớn dù nhỏ đều nằm trong tổng hoà các mối quan hệ sinh diệt…giữa các điều kiện cần và đủ…trong các điều kiện cần và đủ đó, tồn tại một khái niệm không bao giờ có thể thay đổi, thậm chí ngày càng được thể hiện mãnh liệt, con người gọi đó là nhu cầu.

Một đứa trẻ mới sinh ra sau nửa giờ đã biết lần tìm bầu sữa mẹ, bản năng hướng dẫn nó thoả mãn nhu cầu. Một khách bộ hành đi giữa trời hè nắng lửa, tìm một bóng cây ngả lưng, kinh nghiệm hướng dẫn anh ta thoả mãn nhu cầu…Rất đơn giản, cây cối mọc lên bao giờ cũng hướng về phía mặt trời, muôn loài thường tìm về nơi có nguồn nước mát…Đói phải ăn, khát phải uống, mưa gió rét mướt thì tìm nơi trú tránh… Đó là những nhu cầu vật chất tồn tại đã hàng triệu năm nay.

Xã hội loài người phức tạp, là bởi loài người sở hữu một bộ óc phức tạp…muốn đơn giản cũng không thể đơn giản hơn…Khi những nhu cầu vật chất cơ bản đã được giải quyết, họ đòi hỏi phải được thoả mãn những nhu cầu tinh thần. Đó có thể là nhu cầu giải trí, nghỉ ngơi, cao hơn là nhu cầu khẳng định bản thân, nhu cầu thoả mãn cái tôi cá nhân…Càng ngày, những nhu cầu tinh thần đó càng trở nên phức tạp và khó thoả mãn thích đáng, con người trở nên bế tắc vì không được đáp ứng đòi hỏi, quy luật cân bằng mà tạo hoá sinh ra để ổn định vạn vật dường như không giữ nguyên giá trị nữa, nguyên nhân là do con người không thể tự điều chỉnh được cuộc sống của mình, loay hoay trong cuộc sống hỗn loạn với bộ óc ngày càng chứa đựng nhiều điều rắm rối không thể giải quyết…Bế tắc và hoảng loạn, con người bây giờ thậm chí còn không biết mình muốn gì, không hiểu mình cần gì.

Toà lâu đài mà người ta đang ẩn nấp trong đó, xét đến cùng cũng chỉ là phương tiện để người ta tìm cách thoả mãn nhu cầu của mình thôi, nhu cầu được nghỉ ngơi thanh thản. Ích kỷ ư? Không phải đâu. Sau bấy nhiêu những trầm uất suy tư, người ta xứng đáng được ngơi nghỉ đôi chút, vì người ta biết, cuối cùng, cũng không thể rời xa cuộc sống vốn nó đã thế được. Cuộc sống có phải là một trận chiến không? Cũng không đến mức thế, nhưng rõ ràng cuộc đời mà chúng ta đang sống, có khác gì một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta là một nhân vật? Kép chính hay kép phụ thì cũng cần có thời gian suy nghĩ thận trọng trước khi nhập vai. Sau những chương hồi mà mâu thuẫn xung đột lên đến cao trào vẫn không thể giải quyết thoả đáng, người ta tự cho phép mình rời sân khấu, nhường sàn diễn cho kẻ khác và ngồi lặng lẽ nghĩ suy về những trải nghiệm đã qua, những tháng ngày phía trước…Ước nguyện đó đáng được chia sẻ.

Người ta đừng nhìn lên sân khấu nữa, dẫu ở đó có những mối quan tâm làm người ta phải bồn chồn, phải day dứt, phải âu lo như nỗi buồn không thể gột rửa sạch sau cơn mưa lớn. Hãy trở về với lâu đài yên ấm của mình, với thảm cỏ xanh ngập tràn ánh nắng, với tiếng chim hót líu lo sau những bụi hồng dại…nhưng chớ về đó một mình, nhớ, đừng bao giờ đi một mình. (Không phải vì những lâu đài u tịch thường hay có ma đâu!???). Lúc này, người ta cần những bàn tay xiết chặt, những đôi tai biết lắng nghe, những ánh mắt chia sẻ sâu sắc. Một người bạn với cái đầu lạnh và trái tim đam mê sẽ giúp người ta rất nhiều.

Hãy đi đi, đừng lo nghĩ gì cả, cuộc sống sẽ vẫn thế thôi, nhưng cuộc sống sẽ rất nhớ và luôn chờ đợi người ta trở lại để viết tiếp những câu chuyện còn dang dở…

Và người ta, chắc chắn không bao giờ muốn những điều dang dở…?
Người ta như chú chim non một lần trúng tên, sợ hãi và tránh xa tất cả những cành cong ve vãn, tránh xa cả bầy đàn vì ngần ngại rủi may. Trái tim cao thượng, lý trí kiên cường, sẵn sàng hy sinh bản thân để những điều tốt đẹp dành cho người khác, ôm lấy nỗi cô đơn để rời xa những cám dỗ tầm thường, những cạm bẫy vô hình. Muốn một mình, được một mình, điều đó cũng không quá lạ với một tâm hồn nhạy cảm, vị tha và giàu nghị lực.

Nghị lực của người ta, không dành cho những tranh đấu nghiệt ngã với người đời, lạ thay, lại đang âm thầm cào xé tâm hồn nhỏ bé, trái tim khát khao được sống và được yêu, đang đè nén và giết chết những xúc cảm chân thật. Phi lý. Người ta không sợ đời, không sợ người. Người ta đang run rẩy trước bản thân mình, trước những đòi hỏi cháy bỏng của con tim đang nghẹn thở. Nhưng người ta quên mất rằng, cảm xúc là bất tận và bất tử.

Cứ trở về lâu đài của mình đi, nhưng hãy mang theo một trái tim yêu thương nồng nàn. Cuộc sống không phải khi nào cũng nghiệt ngã và bất công đến thế. Hãy tin và yêu những tấm lòng đang ở bên cạnh người ta, hãy để cho những cảm xúc bật ra từ đáy con tim được tự do bay bổng, hãy thảnh thơi với lý trí luôn tự nguyện hiến dâng. Đừng sợ hãi chính mình nữa, một tấm lòng nhân hậu như thế, không thể và không bao giờ làm tổn thương kẻ khác, dù là vô ý cũng không!
Những nỗi đau rồi cũng sẽ trôi vào quá khứ, và cô đọng lại thành vết thương lòng, nếu như không nhìn lại nó, không chạm vào nó thì sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mãi mãi nó vẫn tồn tại ở một nơi nào đó nhất định trong lòng. Và nếu như có ai đó đi ngang qua quãng đời còn lại của mình, dẫu không vô tình nhưng lại đụng vào vết thương đó, thì nó sẽ như một con quái vật bị đánh thức sau giấc ngũ ngàn năm. Nó sẽ càng dữ dội và ác liệt hơn cả lúc ban đầu. Nó sẽ khiến cho mình xô ngã bước tường rêu cổ kính của toà lâu đài và xông ra bên ngoài như người điên loạn. Và lúc đó mình biết chắc mình sẽ không thể nào, không tài nào.. và không có một phép mầu nào có thể níu bước chân mình lại, như một lần mình đã tự nhốt mình.

Cũng không hẳn là mình có trái tim nhân hậu, tấm lòng cao thượng như người ta nói đâu.. Nhưng những gì mình đã đi qua và trải nghiệm quá đau đớn, quá khó khăn và cực nhọc. Không phải ai ai cũng có thể đứng dậy nỗi sau một lần vấp té, cho nên chỉ vì mình sợ phải một lần nữa vấp té, hoặc giả vô tình trong những bước chân mình đi đó.. vô tình cản đường người ta, và người ta vấp vào nó, và ngã gục không đứng dậy nổi.. thì có lẽ mình sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình được. Nói cách khác, có thể vì chính bản thân mình, mà mình đâm ra hiền hậu và bao dung chăng?..

Và không phải là nghị lực của mình không dành cho những đấu tranh nghiệt ngã với đời, mà lại âm thầm cào xé linh hồn nhỏ bé, trái tim khao khát được sống và được yêu.. nhưng vì mình đã thử đấu tranh và dành lây không phải chỉ một lần.. cuối cùng thì cũng phải nói với chính mình bỏ cuộc mà thôi. Mình không thể đứng nhìn hai người cùng khóc vì một nỗi đau. Mình không thể đứng cười khi một người đang gục ngã.. Đâu phải giữa người và người chỉ có đấu tranh, dành giựt và chiếm hữu phải không người ta?..

Và càng không phải mình lãng quên những đòi hỏi của con tim cháy bỏng và cảm xúc bất tận.. nhưng những thứ đó không nặng nề bằng nỗi đau. Ai lại không mong mõi những khát khao của linh hồn, và con tim lập đi lập lại, nhưng thử hỏi có ai lại muốn nỗi đau đến hai lần.. Và mình cũng vậy.

Mình sẽ đi, và trở về với thiên đường của riêng mình, nhưng sẽ không mang theo bất cứ một món gì, kể cả trái tim nồng nàn đang mòn mỏi, khao khát được một lần nữa yêu.. Vì nơi đây chỉ có mình và nỗi đâu bất định, sống lẽ loi với nhau đến già.. Có lẽ mình ích kỷ, không phải với người, mà với chính riêng mình. Mình sẽ lập tức dập tắt mọi ngọn lửa khát khao trong lòng bằng nỗi đau. Mình sẽ chôn dấu mắt, tai, miệng, và mũi để không có thể nào nếm được vị giác của nồng nàn. Mình sẽ giết chết trái tim nếu như nó có ý đồ phản chủ. Tất cả, tất cả.. chỉ vì chính riêng bản thân mình không cho phép mình dẫm lên cùng một lỗi lầm.. đến hai lần.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: langtoi

Vạn vật khi được tạo hoá sinh ra, đã mang trong mình mình quy luật cân bằng bất di bất dịch. Theo thời gian, tuỳ điều kiện sinh tồn mà những quy luật ấy biến đổi để thích nghi phù hợp. Loài chim khoác bộ lông vũ để bay lượn trên bầu trời bao la, cây cối nhờ nước và ánh sáng mà sinh trưởng, những viên ngọc lóng lánh sắc màu chỉ có thể hình thành sau hàng trăm, hàng triệu năm tích tụ tinh hoa vũ trụ…loài người, trần trụi và yếu ớt, được ban tặng khả năng tư duy siêu việt… Nhưng hơn hết, tất cả vạn vật, sinh linh dù lớn dù nhỏ đều nằm trong tổng hoà các mối quan hệ sinh diệt…giữa các điều kiện cần và đủ…trong các điều kiện cần và đủ đó, tồn tại một khái niệm không bao giờ có thể thay đổi, thậm chí ngày càng được thể hiện mãnh liệt, con người gọi đó là nhu cầu.

Một đứa trẻ mới sinh ra sau nửa giờ đã biết lần tìm bầu sữa mẹ, bản năng hướng dẫn nó thoả mãn nhu cầu. Một khách bộ hành đi giữa trời hè nắng lửa, tìm một bóng cây ngả lưng, kinh nghiệm hướng dẫn anh ta thoả mãn nhu cầu…Rất đơn giản, cây cối mọc lên bao giờ cũng hướng về phía mặt trời, muôn loài thường tìm về nơi có nguồn nước mát…Đói phải ăn, khát phải uống, mưa gió rét mướt thì tìm nơi trú tránh… Đó là những nhu cầu vật chất tồn tại đã hàng triệu năm nay.

Xã hội loài người phức tạp, là bởi loài người sở hữu một bộ óc phức tạp…muốn đơn giản cũng không thể đơn giản hơn…Khi những nhu cầu vật chất cơ bản đã được giải quyết, họ đòi hỏi phải được thoả mãn những nhu cầu tinh thần. Đó có thể là nhu cầu giải trí, nghỉ ngơi, cao hơn là nhu cầu khẳng định bản thân, nhu cầu thoả mãn cái tôi cá nhân…Càng ngày, những nhu cầu tinh thần đó càng trở nên phức tạp và khó thoả mãn thích đáng, con người trở nên bế tắc vì không được đáp ứng đòi hỏi, quy luật cân bằng mà tạo hoá sinh ra để ổn định vạn vật dường như không giữ nguyên giá trị nữa, nguyên nhân là do con người không thể tự điều chỉnh được cuộc sống của mình, loay hoay trong cuộc sống hỗn loạn với bộ óc ngày càng chứa đựng nhiều điều rắm rối không thể giải quyết…Bế tắc và hoảng loạn, con người bây giờ thậm chí còn không biết mình muốn gì, không hiểu mình cần gì.

Toà lâu đài mà người ta đang ẩn nấp trong đó, xét đến cùng cũng chỉ là phương tiện để người ta tìm cách thoả mãn nhu cầu của mình thôi, nhu cầu được nghỉ ngơi thanh thản. Ích kỷ ư? Không phải đâu. Sau bấy nhiêu những trầm uất suy tư, người ta xứng đáng được ngơi nghỉ đôi chút, vì người ta biết, cuối cùng, cũng không thể rời xa cuộc sống vốn nó đã thế được. Cuộc sống có phải là một trận chiến không? Cũng không đến mức thế, nhưng rõ ràng cuộc đời mà chúng ta đang sống, có khác gì một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta là một nhân vật? Kép chính hay kép phụ thì cũng cần có thời gian suy nghĩ thận trọng trước khi nhập vai. Sau những chương hồi mà mâu thuẫn xung đột lên đến cao trào vẫn không thể giải quyết thoả đáng, người ta tự cho phép mình rời sân khấu, nhường sàn diễn cho kẻ khác và ngồi lặng lẽ nghĩ suy về những trải nghiệm đã qua, những tháng ngày phía trước…Ước nguyện đó đáng được chia sẻ.

Người ta đừng nhìn lên sân khấu nữa, dẫu ở đó có những mối quan tâm làm người ta phải bồn chồn, phải day dứt, phải âu lo như nỗi buồn không thể gột rửa sạch sau cơn mưa lớn. Hãy trở về với lâu đài yên ấm của mình, với thảm cỏ xanh ngập tràn ánh nắng, với tiếng chim hót líu lo sau những bụi hồng dại…nhưng chớ về đó một mình, nhớ, đừng bao giờ đi một mình. (Không phải vì những lâu đài u tịch thường hay có ma đâu!???). Lúc này, người ta cần những bàn tay xiết chặt, những đôi tai biết lắng nghe, những ánh mắt chia sẻ sâu sắc. Một người bạn với cái đầu lạnh và trái tim đam mê sẽ giúp người ta rất nhiều.

Hãy đi đi, đừng lo nghĩ gì cả, cuộc sống sẽ vẫn thế thôi, nhưng cuộc sống sẽ rất nhớ và luôn chờ đợi người ta trở lại để viết tiếp những câu chuyện còn dang dở…

Và người ta, chắc chắn không bao giờ muốn những điều dang dở…?
Người ta như chú chim non một lần trúng tên, sợ hãi và tránh xa tất cả những cành cong ve vãn, tránh xa cả bầy đàn vì ngần ngại rủi may. Trái tim cao thượng, lý trí kiên cường, sẵn sàng hy sinh bản thân để những điều tốt đẹp dành cho người khác, ôm lấy nỗi cô đơn để rời xa những cám dỗ tầm thường, những cạm bẫy vô hình. Muốn một mình, được một mình, điều đó cũng không quá lạ với một tâm hồn nhạy cảm, vị tha và giàu nghị lực.

Nghị lực của người ta, không dành cho những tranh đấu nghiệt ngã với người đời, lạ thay, lại đang âm thầm cào xé tâm hồn nhỏ bé, trái tim khát khao được sống và được yêu, đang đè nén và giết chết những xúc cảm chân thật. Phi lý. Người ta không sợ đời, không sợ người. Người ta đang run rẩy trước bản thân mình, trước những đòi hỏi cháy bỏng của con tim đang nghẹn thở. Nhưng người ta quên mất rằng, cảm xúc là bất tận và bất tử.

Cứ trở về lâu đài của mình đi, nhưng hãy mang theo một trái tim yêu thương nồng nàn. Cuộc sống không phải khi nào cũng nghiệt ngã và bất công đến thế. Hãy tin và yêu những tấm lòng đang ở bên cạnh người ta, hãy để cho những cảm xúc bật ra từ đáy con tim được tự do bay bổng, hãy thảnh thơi với lý trí luôn tự nguyện hiến dâng. Đừng sợ hãi chính mình nữa, một tấm lòng nhân hậu như thế, không thể và không bao giờ làm tổn thương kẻ khác, dù là vô ý cũng không!
Những nỗi đau rồi cũng sẽ trôi vào quá khứ, và cô đọng lại thành vết thương lòng, nếu như không nhìn lại nó, không chạm vào nó thì sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mãi mãi nó vẫn tồn tại ở một nơi nào đó nhất định trong lòng. Và nếu như có ai đó đi ngang qua quãng đời còn lại của mình, dẫu không vô tình nhưng lại đụng vào vết thương đó, thì nó sẽ như một con quái vật bị đánh thức sau giấc ngũ ngàn năm. Nó sẽ càng dữ dội và ác liệt hơn cả lúc ban đầu. Nó sẽ khiến cho mình xô ngã bước tường rêu cổ kính của toà lâu đài và xông ra bên ngoài như người điên loạn. Và lúc đó mình biết chắc mình sẽ không thể nào, không tài nào.. và không có một phép mầu nào có thể níu bước chân mình lại, như một lần mình đã tự nhốt mình.

Cũng không hẳn là mình có trái tim nhân hậu, tấm lòng cao thượng như người ta nói đâu.. Nhưng những gì mình đã đi qua và trải nghiệm quá đau đớn, quá khó khăn và cực nhọc. Không phải ai ai cũng có thể đứng dậy nỗi sau một lần vấp té, cho nên chỉ vì mình sợ phải một lần nữa vấp té, hoặc giả vô tình trong những bước chân mình đi đó.. vô tình cản đường người ta, và người ta vấp vào nó, và ngã gục không đứng dậy nổi.. thì có lẽ mình sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình được. Nói cách khác, có thể vì chính bản thân mình, mà mình đâm ra hiền hậu và bao dung chăng?..

Và không phải là nghị lực của mình không dành cho những đấu tranh nghiệt ngã với đời, mà lại âm thầm cào xé linh hồn nhỏ bé, trái tim khao khát được sống và được yêu.. nhưng vì mình đã thử đấu tranh và dành lây không phải chỉ một lần.. cuối cùng thì cũng phải nói với chính mình bỏ cuộc mà thôi. Mình không thể đứng nhìn hai người cùng khóc vì một nỗi đau. Mình không thể đứng cười khi một người đang gục ngã.. Đâu phải giữa người và người chỉ có đấu tranh, dành giựt và chiếm hữu phải không người ta?..

Và càng không phải mình lãng quên những đòi hỏi của con tim cháy bỏng và cảm xúc bất tận.. nhưng những thứ đó không nặng nề bằng nỗi đau. Ai lại không mong mõi những khát khao của linh hồn, và con tim lập đi lập lại, nhưng thử hỏi có ai lại muốn nỗi đau đến hai lần.. Và mình cũng vậy.

Mình sẽ đi, và trở về với thiên đường của riêng mình, nhưng sẽ không mang theo bất cứ một món gì, kể cả trái tim nồng nàn đang mòn mỏi, khao khát được một lần nữa yêu.. Vì nơi đây chỉ có mình và nỗi đâu bất định, sống lẽ loi với nhau đến già.. Có lẽ mình ích kỷ, không phải với người, mà với chính riêng mình. Mình sẽ lập tức dập tắt mọi ngọn lửa khát khao trong lòng bằng nỗi đau. Mình sẽ chôn dấu mắt, tai, miệng, và mũi để không có thể nào nếm được vị giác của nồng nàn. Mình sẽ giết chết trái tim nếu như nó có ý đồ phản chủ. Tất cả, tất cả.. chỉ vì chính riêng bản thân mình không cho phép mình dẫm lên cùng một lỗi lầm.. đến hai lần.


Trước hết P.xin cảm ơn LT vì bài viết này của bạn trong mục "kinh nghiệm sống" chia sẻ cho mọi người cùng suy ngẫm.Vâng ! Biết chắc chắn là "suy ngẫm chóng già" như tên topic của bạn nhưng chẳng ai trong cuộc đời quá vô tâm đến độ không cần suy ngẫm mà sống cả.
Tuy nhiên đọc bài của bạn xong ,P . cũng không cảm thấy được “kinh nghiệm sống” nào ; mà qua đó P. chỉ cảm nhận được tâm tư cuả bạn là nhiều _1 tâm tư thật sâu lắng ,đầy nội tâm, chất chứa ,từng trải qua nhiều tâm trạng yêu thương ,đau khổ …rất “con người” ;hay nói khác hơn ,trong bạn có 1 tâm hồn ,1 trái tim giàu cảm xúc , có những khát khao yêu và được yêu rất mãnh liệt ,cháy bỏng …Nhưng vì một hoàn cảnh không mong đợi nào đó ,khiến cho bạn phải tự thu mình lại ,khép cửa tâm hồn ,giết chết trái tim đầy nhiệt huyết (với tình yêu hay tất cả mọi thứ…?)
(cái này giống tui nên tự nhiên hiểu được ) [:D]

Thật sự mà nói ,lâu lắm rồi P. mới có thời gian và hứng thú đọc 1 bài viết cho ra đọc (đọc có suy nghĩ theo những lý lẽ của tác giả) . Trở lại bài viết của bạn ,đoạn đầu bạn đã có những lý luận rất đúng về “nhu cầu” của con người ,tuy nhiên riêng tình yêu thì không thể có sự thỏa mãn tự nhiên như nhu cầu “đói thì ăn ,khát thì uống” được . Từ sự rung động của tâm hồn ,sự say mê một vẻ đẹp nội tâm hay hình thức …dẫn đến tình yêu là một khoảng cách xa và cần phải được thông qua sự cân nhắc của lý trí (chưa nói đến diễn tiến xa hơn của tình yêu) (đó là quan niệm của riêng P . bạn ạ) ; nhưng tiếc thay (mà cũng mừng thay) con người chúng ta với những tâm hồn lãng mạn ,yếu đuối ,những con tim giàu cảm xúc thường hay rung động trước tất cả những gì đáng yêu và yêu thật nhiều …Cũng không phải ngẫu nhiên mà ai đó đã nói lên 1 điều như là 1 danh ngôn (vì P ko nhớ rõ) “ tình yêu chỉ có một nhưng những cái giống như tình yêu thì rất nhiều” ,và con người vốn khó cưỡng lại sự nhu nhược của bản ngã nên thường dễ để tâm tư hướng theo sự ngọt ngào mơn trớn về 1 “tình yêu” trong tưởng tượng (điều này hay xảy ra ở những mối tình trên net trong thời đại @ _thời đại mà chính chúng ta đang hiện hữu ,dĩ nhiên cũng có cả ở ngoài đời). Điều này hoàn toàn không có gì đáng chê trách , “người với người sống để yêu nhau” mà ;chỉ đáng tiếc cho những ai bị vỡ mộng (không phải là ít) khi đi từ ảo sang thật . Ngược lại chúng ta nên phải cảm ơn thời đại mà chúng ta đang sống _thời đại của công nghệ thông tin hiện đại _đã giúp cho con người chúng ta được mở rộng tầm nhìn ra thế giới ,phát triển tri thức 1 cách nhanh nhất ,được giao lưu , quan hệ bè bạn trên phương diện văn hóa, tinh thần, tình cảm …1 cách vô tư và bổ ích ,không vụ lợi (đương nhiên ở đây P. chỉ đề cập đến phương diện tốt của sự tiến bộ khoa học vì hiện tượng ,sự vật nào luôn chẳng có 2 mặt phải ko bạn ?)

Cũng vẫn trên phương diện tích cực mà nói thì con người không phải là “không hiểu mình muốn gì , không biết mình cần gì” đâu bạn ạ ! Ngoài những nhu cầu vật chất bình thường để duy trì sự tồn tại trong cuộc sống ,những nhu cầu tinh thần ngày càng phong phú ,đa dạng cũng trở nên đầy đủ thì con người vẫn biết nâng cao tri thức ,hiểu biết về vạn vật ,về thế giới xung quanh …Kiến thức mênh mông ,vô tận ,một cuộc đời ngắn ngủi của một con người bé nhỏ không thể đủ để con người thỏa mãn nhưng gì mình muốn biết nên con người vẫn luôn phải tìm hiểu …,tìm hiểu thế giới xung quanh và tìm hiểu ngay chính trong bản thân mình .Vâng! Những nhà tâm lý học , tâm thần học , nhân loại học …vẫn còn đang trên con đường nghiên cứu về tâm hồn con người và cũng chưa thể hiểu hết về nó .Nó có thể yếu đuối ,mong manh cùng cực nhưng cũng có thể mạnh mẽ , cao siêu đến phi thường …mà nhờ đó những tác phẩm văn thơ ,hội họa , thi ca …ra đời và để đời trên thế giới .
Có thể LT cho là P. đã lạc đề với vấn đề của bạn chăng? Không hẳn , vì P. vẫn hiểu và cảm thông được những gì LT . đã viết đến tận câu cuối cùng ,chữ cuối cùng , nhưng như P. đã nói : P. coi đó là tâm trạng của bạn mà qua đó P. cảm thấy tâm trạng của bạn đang mang 1 sự mâu thuẫn đáng có,đáng trân trọng trong mỗi con người . Chúc bạn sẽ bằng nghị lực của mình để có một quyết định đúng đắn cho trái tim mình , hay bạn có thể hạnh phúc trong thiên đường riêng của mình bạn nhé !

Thân ái !
PS

[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Pansy ạ! Cuộc đời không đơn giản như chúng ta từng nghĩ đâu. Thậm chí ngay cả người thày, hay cha mẹ cũng không thể dạy hết cho con cái và học trò. Họ phải tự mình bươn trải trong mọt xã hội đầy bon chen và vất vả. Để rồi tự làm khổ mình, tự làm đau chính mình. Nhưng một lần vấp là một lần bớt dại, con người ta cần phải tự đứng dậy sau những vấp ngã bằng cái tôi bản ngã của mình chứ không nên trông đợi vào sự giúp đỡ của người khác. Nhưng làm sao để đánh thức cái tôi bản ngã lại là một vấn đề nhạy cảm, nếu bạn không sống bằng cảm xúc và lý trí, nếu bạn không có đức hy sinh, nếu... thì LT e là bạn hay bất ký ai cũng khó mà vươn dậy sau những mất mát, những nỗi khổ trong đời. Có thể là bạn và mọi người cho rằng mình đang nói về triết học! Cũng không sao, mình chỉ muốn chia sẻ thông tin cùng toàn thể đại gia đình Vnthuquan thôi!
Thân!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
LT thân mến !
P.chưa và không bao giờ nói rằng "cuộc đời đơn giản".Và có vẻ như LT muốn nhấn mạnh đến những cú vấp ngã ,những nỗi đau và sự mất mát trong cuộc đời của mỗi con người mà bản thân LT cũng phải từng trải ? Điều đó cũng thật đáng kể nhưng nếu cuộc sống ko có những chông gai , những bước ngoặt khúc khuỷu...cho chúng ta phải biết cách vượt qua thì đâu còn gọi là cuộc sống ! Nó đương nhiên có mặt như một quy luật cuộc đời trong hành trình làm người mà chúng ta phải đi. Nó thậm chí chi phối tình cảm ,tâm tư nguyện vọng và ảnh hưởng đến cả tương lai ,sự nghiệp (nếu có) của chúng ta nữa...Nhưng vấn đề của chúng ta_ đúng như LT nói_ là phải biết cách tự mình vươn tới thôi. Có một câu nói của Lê-nin mà P. thấy thích ,xin chia sẻ cùng LT :
"Đừng đổ lỗi cho quá khứ. Nếu anh bắn vào quá khứ bằng 1 khẩu súng lục tức là anh đã tự bắn váo tương lai anh bằng một khẩu đại bác"
P. không nói mà cũng ko bảo là LT đang nói về triết học ,vì chúng ta đâu phải là những triết gia . Đơn giản là chúng ta gặp nhau ở 1 hoàn cảnh ,quan điểm nào đó và cùng chia sẻ ,đúng ko bạn? [:)]
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Tranh luận mãi là tranh luận, LT biết PS quan tâm tới topic của LT nên mới tham gia vậy thôi. Cám ơn PS nhé, LT xin nhắc lại một lần nữa là khi LT mở topic này chỉ mong chia xẻ với mọi gnười được một cái gì đó
Thân,
LT
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: langtoi

Tranh luận mãi là tranh luận, LT biết PS quan tâm tới topic của LT nên mới tham gia vậy thôi. Cám ơn PS nhé, LT xin nhắc lại một lần nữa là khi LT mở topic này chỉ mong chia xẻ với mọi gnười được một cái gì đó
Thân,
LT


Dĩ nhiên có đồng cảm thì mới có quan tâm ,có quan tâm thì mới tham gia...
Và P. cũng đã và sẽ nói với LT hai chữ "chia sẻ" chứ không phải là "tranh luận" mà ![:)]
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Bản chất của vấn đề là một phạm trù mà chúng ta cần phải lưu ý khi chia sẻ thông tin. Muốn thông tin của mình thật sự có phần đúng thì chúng ta cần đánh giá thông tin, kiểm nghiệm thông tin sau đấy chúng ta chia sẻ cùng mọi người. Đó là một kỹ năng mà trong tiếng Anh gọi là "Information Literacy", kỹ năng này thực sự là cần thiết cho chúng ta trong học tập và trong cuộc sống. Đó là một phần những gì tôi biết và tôi muốn chia sẻ cùng các bạn
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn, Langtoi. Bài viết hay lắm !!

[sm=7.gif]

--


hello PS, khỏe hong huh ??

..dạo này còn hay buồn "vớ vẩn" nữa khg dzậy ?? [sm=beerchug.gif]


:) ..



"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: langtoi

Bản chất của vấn đề là một phạm trù mà chúng ta cần phải lưu ý khi chia sẻ thông tin. Muốn thông tin của mình thật sự có phần đúng thì chúng ta cần đánh giá thông tin, kiểm nghiệm thông tin sau đấy chúng ta chia sẻ cùng mọi người. Đó là một kỹ năng mà trong tiếng Anh gọi là "Information Literacy", kỹ năng này thực sự là cần thiết cho chúng ta trong học tập và trong cuộc sống. Đó là một phần những gì tôi biết và tôi muốn chia sẻ cùng các bạn


Bạn nói hay quá nhưng có vẻ ngoài tầm hiểu biết của tôi rồi [:)].
Nhưng không sao vì tôi vẫn giữ lập trường là không sa đà vào tranh luận. Tôi chỉ muốn chia sẻ với bạn bằng những gì tôi cảm nhận qua một ít hiểu biết , một ít giác quan và đương nhiên một ít tình cảm bạn bè...trong cùng diễn đàn VNTQ. Cảm nhận đó có thể đúng ,có thể sai với bản chất của vấn đề mà bạn muốn nói trong bài viết ,nhưng cái cốt lõi trong sự chia sẻ của tôi là :tôi cũng có một sự đồng cảm ít nhất nào đó qua tâm tư của bạn và muốn nói với bạn về những điều tốt đẹp hơn mà tất cả chúng ta_những con người của thời đại_nên hướng tới.
Nếu những chia sẻ của tôi không làm hài lòng bạn (vì hiểu chưa đúng) thì cho tôi thành thật xin lỗi. Bạn có thể pm cho tôi nếu có yêu cầu hay đề nghị khác.
Cám ơn bạn đã có một bài viết hay và tạo hứng thú chia sẻ cho tôi.
Chúc bạn sẽ còn có những bài viết hay nữa trong tương lai.
Thân ái !
Pansy.[:)]





@silhouette
Thaks sil.hỏi thăm nghen ![:)]
Dạo này tất cả đều bình thường , ko buồn,ko vui, ko sao ,ko trăng ,ko nóng ,ko lạnh...[:D]
Ít thấy bạn online ở đây thế?
Best wishes for you.
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Hì không có gì đâu PS, mình chi rmuốn làm rõ vấn đề thôi, cảm ơn PS đã ủng hộ và đóng góp ý kiến cho bài viết của mình thêm phần đầy đủ và dễ hiểu!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0