Vạn vật khi được tạo hoá sinh ra, đã mang trong mình mình quy luật cân bằng bất di bất dịch. Theo thời gian, tuỳ điều kiện sinh tồn mà những quy luật ấy biến đổi để thích nghi phù hợp. Loài chim khoác bộ lông vũ để bay lượn trên bầu trời bao la, cây cối nhờ nước và ánh sáng mà sinh trưởng, những viên ngọc lóng lánh sắc màu chỉ có thể hình thành sau hàng trăm, hàng triệu năm tích tụ tinh hoa vũ trụ…loài người, trần trụi và yếu ớt, được ban tặng khả năng tư duy siêu việt… Nhưng hơn hết, tất cả vạn vật, sinh linh dù lớn dù nhỏ đều nằm trong tổng hoà các mối quan hệ sinh diệt…giữa các điều kiện cần và đủ…trong các điều kiện cần và đủ đó, tồn tại một khái niệm không bao giờ có thể thay đổi, thậm chí ngày càng được thể hiện mãnh liệt, con người gọi đó là nhu cầu.
Một đứa trẻ mới sinh ra sau nửa giờ đã biết lần tìm bầu sữa mẹ, bản năng hướng dẫn nó thoả mãn nhu cầu. Một khách bộ hành đi giữa trời hè nắng lửa, tìm một bóng cây ngả lưng, kinh nghiệm hướng dẫn anh ta thoả mãn nhu cầu…Rất đơn giản, cây cối mọc lên bao giờ cũng hướng về phía mặt trời, muôn loài thường tìm về nơi có nguồn nước mát…Đói phải ăn, khát phải uống, mưa gió rét mướt thì tìm nơi trú tránh… Đó là những nhu cầu vật chất tồn tại đã hàng triệu năm nay.
Xã hội loài người phức tạp, là bởi loài người sở hữu một bộ óc phức tạp…muốn đơn giản cũng không thể đơn giản hơn…Khi những nhu cầu vật chất cơ bản đã được giải quyết, họ đòi hỏi phải được thoả mãn những nhu cầu tinh thần. Đó có thể là nhu cầu giải trí, nghỉ ngơi, cao hơn là nhu cầu khẳng định bản thân, nhu cầu thoả mãn cái tôi cá nhân…Càng ngày, những nhu cầu tinh thần đó càng trở nên phức tạp và khó thoả mãn thích đáng, con người trở nên bế tắc vì không được đáp ứng đòi hỏi, quy luật cân bằng mà tạo hoá sinh ra để ổn định vạn vật dường như không giữ nguyên giá trị nữa, nguyên nhân là do con người không thể tự điều chỉnh được cuộc sống của mình, loay hoay trong cuộc sống hỗn loạn với bộ óc ngày càng chứa đựng nhiều điều rắm rối không thể giải quyết…Bế tắc và hoảng loạn, con người bây giờ thậm chí còn không biết mình muốn gì, không hiểu mình cần gì.
Toà lâu đài mà người ta đang ẩn nấp trong đó, xét đến cùng cũng chỉ là phương tiện để người ta tìm cách thoả mãn nhu cầu của mình thôi, nhu cầu được nghỉ ngơi thanh thản. Ích kỷ ư? Không phải đâu. Sau bấy nhiêu những trầm uất suy tư, người ta xứng đáng được ngơi nghỉ đôi chút, vì người ta biết, cuối cùng, cũng không thể rời xa cuộc sống vốn nó đã thế được. Cuộc sống có phải là một trận chiến không? Cũng không đến mức thế, nhưng rõ ràng cuộc đời mà chúng ta đang sống, có khác gì một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta là một nhân vật? Kép chính hay kép phụ thì cũng cần có thời gian suy nghĩ thận trọng trước khi nhập vai. Sau những chương hồi mà mâu thuẫn xung đột lên đến cao trào vẫn không thể giải quyết thoả đáng, người ta tự cho phép mình rời sân khấu, nhường sàn diễn cho kẻ khác và ngồi lặng lẽ nghĩ suy về những trải nghiệm đã qua, những tháng ngày phía trước…Ước nguyện đó đáng được chia sẻ.
Người ta đừng nhìn lên sân khấu nữa, dẫu ở đó có những mối quan tâm làm người ta phải bồn chồn, phải day dứt, phải âu lo như nỗi buồn không thể gột rửa sạch sau cơn mưa lớn. Hãy trở về với lâu đài yên ấm của mình, với thảm cỏ xanh ngập tràn ánh nắng, với tiếng chim hót líu lo sau những bụi hồng dại…nhưng chớ về đó một mình, nhớ, đừng bao giờ đi một mình. (Không phải vì những lâu đài u tịch thường hay có ma đâu!???). Lúc này, người ta cần những bàn tay xiết chặt, những đôi tai biết lắng nghe, những ánh mắt chia sẻ sâu sắc. Một người bạn với cái đầu lạnh và trái tim đam mê sẽ giúp người ta rất nhiều.
Hãy đi đi, đừng lo nghĩ gì cả, cuộc sống sẽ vẫn thế thôi, nhưng cuộc sống sẽ rất nhớ và luôn chờ đợi người ta trở lại để viết tiếp những câu chuyện còn dang dở…
Và người ta, chắc chắn không bao giờ muốn những điều dang dở…?
Người ta như chú chim non một lần trúng tên, sợ hãi và tránh xa tất cả những cành cong ve vãn, tránh xa cả bầy đàn vì ngần ngại rủi may. Trái tim cao thượng, lý trí kiên cường, sẵn sàng hy sinh bản thân để những điều tốt đẹp dành cho người khác, ôm lấy nỗi cô đơn để rời xa những cám dỗ tầm thường, những cạm bẫy vô hình. Muốn một mình, được một mình, điều đó cũng không quá lạ với một tâm hồn nhạy cảm, vị tha và giàu nghị lực.
Nghị lực của người ta, không dành cho những tranh đấu nghiệt ngã với người đời, lạ thay, lại đang âm thầm cào xé tâm hồn nhỏ bé, trái tim khát khao được sống và được yêu, đang đè nén và giết chết những xúc cảm chân thật. Phi lý. Người ta không sợ đời, không sợ người. Người ta đang run rẩy trước bản thân mình, trước những đòi hỏi cháy bỏng của con tim đang nghẹn thở. Nhưng người ta quên mất rằng, cảm xúc là bất tận và bất tử.
Cứ trở về lâu đài của mình đi, nhưng hãy mang theo một trái tim yêu thương nồng nàn. Cuộc sống không phải khi nào cũng nghiệt ngã và bất công đến thế. Hãy tin và yêu những tấm lòng đang ở bên cạnh người ta, hãy để cho những cảm xúc bật ra từ đáy con tim được tự do bay bổng, hãy thảnh thơi với lý trí luôn tự nguyện hiến dâng. Đừng sợ hãi chính mình nữa, một tấm lòng nhân hậu như thế, không thể và không bao giờ làm tổn thương kẻ khác, dù là vô ý cũng không!
Những nỗi đau rồi cũng sẽ trôi vào quá khứ, và cô đọng lại thành vết thương lòng, nếu như không nhìn lại nó, không chạm vào nó thì sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mãi mãi nó vẫn tồn tại ở một nơi nào đó nhất định trong lòng. Và nếu như có ai đó đi ngang qua quãng đời còn lại của mình, dẫu không vô tình nhưng lại đụng vào vết thương đó, thì nó sẽ như một con quái vật bị đánh thức sau giấc ngũ ngàn năm. Nó sẽ càng dữ dội và ác liệt hơn cả lúc ban đầu. Nó sẽ khiến cho mình xô ngã bước tường rêu cổ kính của toà lâu đài và xông ra bên ngoài như người điên loạn. Và lúc đó mình biết chắc mình sẽ không thể nào, không tài nào.. và không có một phép mầu nào có thể níu bước chân mình lại, như một lần mình đã tự nhốt mình.
Cũng không hẳn là mình có trái tim nhân hậu, tấm lòng cao thượng như người ta nói đâu.. Nhưng những gì mình đã đi qua và trải nghiệm quá đau đớn, quá khó khăn và cực nhọc. Không phải ai ai cũng có thể đứng dậy nỗi sau một lần vấp té, cho nên chỉ vì mình sợ phải một lần nữa vấp té, hoặc giả vô tình trong những bước chân mình đi đó.. vô tình cản đường người ta, và người ta vấp vào nó, và ngã gục không đứng dậy nổi.. thì có lẽ mình sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình được. Nói cách khác, có thể vì chính bản thân mình, mà mình đâm ra hiền hậu và bao dung chăng?..
Và không phải là nghị lực của mình không dành cho những đấu tranh nghiệt ngã với đời, mà lại âm thầm cào xé linh hồn nhỏ bé, trái tim khao khát được sống và được yêu.. nhưng vì mình đã thử đấu tranh và dành lây không phải chỉ một lần.. cuối cùng thì cũng phải nói với chính mình bỏ cuộc mà thôi. Mình không thể đứng nhìn hai người cùng khóc vì một nỗi đau. Mình không thể đứng cười khi một người đang gục ngã.. Đâu phải giữa người và người chỉ có đấu tranh, dành giựt và chiếm hữu phải không người ta?..
Và càng không phải mình lãng quên những đòi hỏi của con tim cháy bỏng và cảm xúc bất tận.. nhưng những thứ đó không nặng nề bằng nỗi đau. Ai lại không mong mõi những khát khao của linh hồn, và con tim lập đi lập lại, nhưng thử hỏi có ai lại muốn nỗi đau đến hai lần.. Và mình cũng vậy.
Mình sẽ đi, và trở về với thiên đường của riêng mình, nhưng sẽ không mang theo bất cứ một món gì, kể cả trái tim nồng nàn đang mòn mỏi, khao khát được một lần nữa yêu.. Vì nơi đây chỉ có mình và nỗi đâu bất định, sống lẽ loi với nhau đến già.. Có lẽ mình ích kỷ, không phải với người, mà với chính riêng mình. Mình sẽ lập tức dập tắt mọi ngọn lửa khát khao trong lòng bằng nỗi đau. Mình sẽ chôn dấu mắt, tai, miệng, và mũi để không có thể nào nếm được vị giác của nồng nàn. Mình sẽ giết chết trái tim nếu như nó có ý đồ phản chủ. Tất cả, tất cả.. chỉ vì chính riêng bản thân mình không cho phép mình dẫm lên cùng một lỗi lầm.. đến hai lần.
Một đứa trẻ mới sinh ra sau nửa giờ đã biết lần tìm bầu sữa mẹ, bản năng hướng dẫn nó thoả mãn nhu cầu. Một khách bộ hành đi giữa trời hè nắng lửa, tìm một bóng cây ngả lưng, kinh nghiệm hướng dẫn anh ta thoả mãn nhu cầu…Rất đơn giản, cây cối mọc lên bao giờ cũng hướng về phía mặt trời, muôn loài thường tìm về nơi có nguồn nước mát…Đói phải ăn, khát phải uống, mưa gió rét mướt thì tìm nơi trú tránh… Đó là những nhu cầu vật chất tồn tại đã hàng triệu năm nay.
Xã hội loài người phức tạp, là bởi loài người sở hữu một bộ óc phức tạp…muốn đơn giản cũng không thể đơn giản hơn…Khi những nhu cầu vật chất cơ bản đã được giải quyết, họ đòi hỏi phải được thoả mãn những nhu cầu tinh thần. Đó có thể là nhu cầu giải trí, nghỉ ngơi, cao hơn là nhu cầu khẳng định bản thân, nhu cầu thoả mãn cái tôi cá nhân…Càng ngày, những nhu cầu tinh thần đó càng trở nên phức tạp và khó thoả mãn thích đáng, con người trở nên bế tắc vì không được đáp ứng đòi hỏi, quy luật cân bằng mà tạo hoá sinh ra để ổn định vạn vật dường như không giữ nguyên giá trị nữa, nguyên nhân là do con người không thể tự điều chỉnh được cuộc sống của mình, loay hoay trong cuộc sống hỗn loạn với bộ óc ngày càng chứa đựng nhiều điều rắm rối không thể giải quyết…Bế tắc và hoảng loạn, con người bây giờ thậm chí còn không biết mình muốn gì, không hiểu mình cần gì.
Toà lâu đài mà người ta đang ẩn nấp trong đó, xét đến cùng cũng chỉ là phương tiện để người ta tìm cách thoả mãn nhu cầu của mình thôi, nhu cầu được nghỉ ngơi thanh thản. Ích kỷ ư? Không phải đâu. Sau bấy nhiêu những trầm uất suy tư, người ta xứng đáng được ngơi nghỉ đôi chút, vì người ta biết, cuối cùng, cũng không thể rời xa cuộc sống vốn nó đã thế được. Cuộc sống có phải là một trận chiến không? Cũng không đến mức thế, nhưng rõ ràng cuộc đời mà chúng ta đang sống, có khác gì một câu chuyện dài mà mỗi chúng ta là một nhân vật? Kép chính hay kép phụ thì cũng cần có thời gian suy nghĩ thận trọng trước khi nhập vai. Sau những chương hồi mà mâu thuẫn xung đột lên đến cao trào vẫn không thể giải quyết thoả đáng, người ta tự cho phép mình rời sân khấu, nhường sàn diễn cho kẻ khác và ngồi lặng lẽ nghĩ suy về những trải nghiệm đã qua, những tháng ngày phía trước…Ước nguyện đó đáng được chia sẻ.
Người ta đừng nhìn lên sân khấu nữa, dẫu ở đó có những mối quan tâm làm người ta phải bồn chồn, phải day dứt, phải âu lo như nỗi buồn không thể gột rửa sạch sau cơn mưa lớn. Hãy trở về với lâu đài yên ấm của mình, với thảm cỏ xanh ngập tràn ánh nắng, với tiếng chim hót líu lo sau những bụi hồng dại…nhưng chớ về đó một mình, nhớ, đừng bao giờ đi một mình. (Không phải vì những lâu đài u tịch thường hay có ma đâu!???). Lúc này, người ta cần những bàn tay xiết chặt, những đôi tai biết lắng nghe, những ánh mắt chia sẻ sâu sắc. Một người bạn với cái đầu lạnh và trái tim đam mê sẽ giúp người ta rất nhiều.
Hãy đi đi, đừng lo nghĩ gì cả, cuộc sống sẽ vẫn thế thôi, nhưng cuộc sống sẽ rất nhớ và luôn chờ đợi người ta trở lại để viết tiếp những câu chuyện còn dang dở…
Và người ta, chắc chắn không bao giờ muốn những điều dang dở…?
Người ta như chú chim non một lần trúng tên, sợ hãi và tránh xa tất cả những cành cong ve vãn, tránh xa cả bầy đàn vì ngần ngại rủi may. Trái tim cao thượng, lý trí kiên cường, sẵn sàng hy sinh bản thân để những điều tốt đẹp dành cho người khác, ôm lấy nỗi cô đơn để rời xa những cám dỗ tầm thường, những cạm bẫy vô hình. Muốn một mình, được một mình, điều đó cũng không quá lạ với một tâm hồn nhạy cảm, vị tha và giàu nghị lực.
Nghị lực của người ta, không dành cho những tranh đấu nghiệt ngã với người đời, lạ thay, lại đang âm thầm cào xé tâm hồn nhỏ bé, trái tim khát khao được sống và được yêu, đang đè nén và giết chết những xúc cảm chân thật. Phi lý. Người ta không sợ đời, không sợ người. Người ta đang run rẩy trước bản thân mình, trước những đòi hỏi cháy bỏng của con tim đang nghẹn thở. Nhưng người ta quên mất rằng, cảm xúc là bất tận và bất tử.
Cứ trở về lâu đài của mình đi, nhưng hãy mang theo một trái tim yêu thương nồng nàn. Cuộc sống không phải khi nào cũng nghiệt ngã và bất công đến thế. Hãy tin và yêu những tấm lòng đang ở bên cạnh người ta, hãy để cho những cảm xúc bật ra từ đáy con tim được tự do bay bổng, hãy thảnh thơi với lý trí luôn tự nguyện hiến dâng. Đừng sợ hãi chính mình nữa, một tấm lòng nhân hậu như thế, không thể và không bao giờ làm tổn thương kẻ khác, dù là vô ý cũng không!
Những nỗi đau rồi cũng sẽ trôi vào quá khứ, và cô đọng lại thành vết thương lòng, nếu như không nhìn lại nó, không chạm vào nó thì sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng mãi mãi nó vẫn tồn tại ở một nơi nào đó nhất định trong lòng. Và nếu như có ai đó đi ngang qua quãng đời còn lại của mình, dẫu không vô tình nhưng lại đụng vào vết thương đó, thì nó sẽ như một con quái vật bị đánh thức sau giấc ngũ ngàn năm. Nó sẽ càng dữ dội và ác liệt hơn cả lúc ban đầu. Nó sẽ khiến cho mình xô ngã bước tường rêu cổ kính của toà lâu đài và xông ra bên ngoài như người điên loạn. Và lúc đó mình biết chắc mình sẽ không thể nào, không tài nào.. và không có một phép mầu nào có thể níu bước chân mình lại, như một lần mình đã tự nhốt mình.
Cũng không hẳn là mình có trái tim nhân hậu, tấm lòng cao thượng như người ta nói đâu.. Nhưng những gì mình đã đi qua và trải nghiệm quá đau đớn, quá khó khăn và cực nhọc. Không phải ai ai cũng có thể đứng dậy nỗi sau một lần vấp té, cho nên chỉ vì mình sợ phải một lần nữa vấp té, hoặc giả vô tình trong những bước chân mình đi đó.. vô tình cản đường người ta, và người ta vấp vào nó, và ngã gục không đứng dậy nổi.. thì có lẽ mình sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình được. Nói cách khác, có thể vì chính bản thân mình, mà mình đâm ra hiền hậu và bao dung chăng?..
Và không phải là nghị lực của mình không dành cho những đấu tranh nghiệt ngã với đời, mà lại âm thầm cào xé linh hồn nhỏ bé, trái tim khao khát được sống và được yêu.. nhưng vì mình đã thử đấu tranh và dành lây không phải chỉ một lần.. cuối cùng thì cũng phải nói với chính mình bỏ cuộc mà thôi. Mình không thể đứng nhìn hai người cùng khóc vì một nỗi đau. Mình không thể đứng cười khi một người đang gục ngã.. Đâu phải giữa người và người chỉ có đấu tranh, dành giựt và chiếm hữu phải không người ta?..
Và càng không phải mình lãng quên những đòi hỏi của con tim cháy bỏng và cảm xúc bất tận.. nhưng những thứ đó không nặng nề bằng nỗi đau. Ai lại không mong mõi những khát khao của linh hồn, và con tim lập đi lập lại, nhưng thử hỏi có ai lại muốn nỗi đau đến hai lần.. Và mình cũng vậy.
Mình sẽ đi, và trở về với thiên đường của riêng mình, nhưng sẽ không mang theo bất cứ một món gì, kể cả trái tim nồng nàn đang mòn mỏi, khao khát được một lần nữa yêu.. Vì nơi đây chỉ có mình và nỗi đâu bất định, sống lẽ loi với nhau đến già.. Có lẽ mình ích kỷ, không phải với người, mà với chính riêng mình. Mình sẽ lập tức dập tắt mọi ngọn lửa khát khao trong lòng bằng nỗi đau. Mình sẽ chôn dấu mắt, tai, miệng, và mũi để không có thể nào nếm được vị giác của nồng nàn. Mình sẽ giết chết trái tim nếu như nó có ý đồ phản chủ. Tất cả, tất cả.. chỉ vì chính riêng bản thân mình không cho phép mình dẫm lên cùng một lỗi lầm.. đến hai lần.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)