Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Đạo Đức Không Phân Biệt Giới Tính

35 trả lời, 2.523 lượt xem — Trang 1 / 2
Chuyện thật của một cô gái đồng tính
Tôi có một nỗi buồn không thể nói ra được. Do mẹ cha? Do tạo hóa trớ trêu? Tôi không biết. Chỉ biết một sự thật là nghịch cảnh này đeo nặng đời tôi như đá tảng không thể nào sẻ chia.

Tôi là ai?
Bố tôi rất thích con trai. Khi sinh tôi ra, mẹ không hề đi siêu âm trước. Nếu là con trai, đó là điều hạnh phúc của bố. Còn nếu không phải, mẹ không nỡ bỏ đứa con mang nặng đẻ đau 9 tháng trời. Tôi sinh ra cùng với cái tên mà dùng để gọi con gái hay con trai cũng đều được. Sau đó vài năm, một tai nạn nhỏ xảy ra và mẹ không thể mang thai được nữa. Tôi là đứa con duy nhất của bố mẹ, một đứa con gái. Tôi được cho mặc quần áo của con trai từ khi còn bé. Tóc không bao giờ để dài quá vai.
Những sở thích của tôi lúc bé cũng là chơi ôtô, robot và những trò thể thao của con trai. Tôi không thích búp bê và những chiếc váy lòa xòa. Là một đứa trẻ, tôi không ý thức được mình là ai, và phải là ai. Tôi chỉ biết sống theo bản năng mách bảo


Thông tin được cập nhật từ báo Sinh viên Việt namKhi được cho đi học mẫu giáo và cấp một, tôi chỉ thích chơi với bọn con trai. Khi học cấp hai, vẫn chơi thân với con trai hơn nhưng vì là con gái, tôi vẫn tiếp xúc với bọn con gái bình thường. Cách ăn mặc, đi đứng, nói năng, sở thích của tôi có lẽ là lí do khiến cho lũ con gái trong lớp gọi tôi là tomboy. Tôi không quan tâm, một con bé học lớp 8 thì lo gì ngoài việc học và chơi chứ.

Tôi vẫn cứ sống như vậy và không cảm thấy điều gì khác thường. Chỉ đơn giản vì tôi nghĩ đó là sở thích và tính cách của mỗi người. Cho đến khi tôi gặp cô bé đó.

Tình cảm đầu tiên

Cô bé học cùng trường, nhỏ hơn tôi một lớp. Tôi gặp bé khi tham gia trại ngoại khoá của trường tổ chức. Cô bé lanh lợi và rất năng nổ. Không biết từ lúc nào tôi luôn muốn ở gần cô bé. Có cảm giác nào đó kì lạ lắm. Không phải như khi tôi nói chuyện với bọn con gái trong lớp. Có lẽ tôi mến bé ấy thật. Cô bé ấy gọi tôi là “chị Hai”, ừ, phải rồi, bé xem tôi như chị của bé vậy. Tôi với bé ngày càng thân thiết hơn.
Một hôm tôi đi nhà sách để đọc truyện ké, tình cờ tôi làm rơi một quyển sách. Đó là quyển về những người đồng tính. Cũng vì tò mò, tôi đã nhặt nó lên và say sưa đọc. Hơn 2 tiếng đồng hồ trong nhà sách, tôi không thể dứt mình ra khỏi quyển sách ấy. Tại sao tôi lại cảm thấy bản thân mình hiện rõ mồn một trên từng trang sách? Tôi là con gái, tôi chỉ không thích mình là con gái thôi. À, không phải, là ai cũng được, nhưng tôi không phải người đồng tính. Tôi đã quay cuồng trong câu hỏi để tìm xem tôi là ai, để xác định giới tính của tôi. Và hình như đã đến lúc tôi phải chấp nhận sự thật. Tôi không phải là tomboy, tôi là lesbian.
Biết mình là ai có lẽ tốt hơn cho tôi nhiều. Mọi thứ đến với tôi cũng dễ dàng hơn. Và rồi tôi quyết định nói cho cô bé ấy tình cảm của mình. Cô bé nhìn tôi với ánh mắt khiếp sợ, khóc thét lên và chạy đi. Vài hôm sau thì không nói chuyện với tôi nữa. Cái tin ấy lan nhanh thật, cả trường đã biết tôi là người đồng tính. Dường như tôi đã trở thành trung tâm của mọi cuộc trò chuyện. Là cái tâm của mọi ánh mắt soi mói, tò mò lẫn khinh bỉ.
Tôi không thể đi chơi và mặc những bộ quần áo nhí nhảnh, đeo vòng tay hay bông tai nhiều màu. Đó không phải là tôi, đó chỉ là một cách để ngụy trang. Dù biết khi ra đường chẳng ai biết ai, nhưng cái cảm giác người ta đang nhìn mình và xì xầm về điều gì đó luôn ám ảnh tôi. Tôi bị cô lập. Con trai không chơi với tôi vì tôi là một lesbian. Con gái xua đuổi tôi vì chúng nó sợ tôi sẽ thích một đứa trong chúng nó. Thậm chí cả thầy cô cũng gọi tôi lên trả bài miệng nhiều hơn. Có lẽ họ muốn thử xem một lesbian sẽ trả bài miệng như thế nào?!

Học cách đối mặt

Nhiều chuyện đã thay đổi nhưng lạ thay tôi vẫn cảm thấy ổn. Có lẽ biết được mình là ai và học chấp nhận những thứ cuộc sống mang đến vẫn tốt hơn. Có bao giờ bố mẹ ngẫm lại xem con gái mình là ai không? Tôi bị đồng tính bẩm sinh hay do hoàn cảnh tạo ra? Cuộc sống của những người giống tôi như thế nào? Bố mẹ đối xử với tôi không khác gì với một cậu con trai. Cũng phải thôi, ngay từ khi sinh ra họ đã muốn tôi là con trai rồi kia nà.

Kết thúc cấp 2, tôi nghĩ mình đã thoát khỏi thế giới kinh khủng đó. Tôi đã hi vọng sẽ được sống ở một nơi khác và không ai biết tôi. Nhưng biệt danh đáng ghét bọn bạn ở trường cấp 2 “dành tặng” cho tôi đã theo tôi lên đến cấp 3. Cả trường biết. Thầy cô biết và bạn bè cũng biết. Lại là tâm điểm của mọi sự chú ý và các cuộc bàn tán đầy khinh miệt. Nhiều đứa bạn lân la hỏi chuyện chỉ để biết thêm thông tin về tôi và cung cấp tình tiết cho câu chuyện!!!

Đôi lúc tôi căm ghét chính bản thân mình và ao ước mình là một đứa con gái bình thường. Tôi chán ghét những ánh mắt săm soi, những lời xì xào. Tôi sợ mình sẽ có tình cảm với một người con gái nào đó để rồi bị từ chối và ruồng rẫy. Tôi cũng là con người. Con người thì có quyền yêu và được yêu, nhưng tôi không có gì cả.

Nhiều khi tôi rất muốn gần gũi con trai để mong sao có một anh chàng nào đó có thể đánh thức đứa con gái trong tôi. Nhiều khi tôi lại muốn tìm tình yêu thực sự cho mình. Nhưng đôi lúc tôi chỉ muốn ở một mình. Và đôi lúc khao khát tìm kiếm những con người giống tôi.
Tôi không cần bất kì một đặc ân nào, chỉ cần được đối xử như một con người. Đó là ước mơ không bao giờ thành hiện thực? Tôi chỉ muốn một ngày nào đó được nắm tay người tôi yêu mà không bị người khác dòm ngó. Không phải tất cả những người đồng tính đều sẽ yêu tất cả những người có cùng giới tính. Đôi khi ước muốn của họ chỉ là được sống dễ thở như một người bình thường.
Nếu như bỗng một ngày tôi có tình cảm với một cô gái bình thường không phải les như tôi, tôi sẽ phải chôn giấu tình cảm đó. Tại sao mọi người xem “gay” như một ngôn từ bình thường, còn “lesbian” thì lại không? Tại sao ngay cả khi là đồng tính, lesbian vẫn bị phân biệt đối xử?
Bề ngoài của tôi hiện giờ không khác gì một người con gái bình thường. Tôi không hề có ý định sang Thái để chuyển đổi giới tính. Tôi trân trọng những gì bố mẹ và cuộc sống cho tôi. Chạy trốn dư luận và định kiến không phải là cách hay.Tôi vẫn là chính mình.

Tôi không xấu hổ vì mình sinh ra là lesbian. Tôi đang học cách để đối mặt một cách dũng cảm nhất. Mọi người vẫn cười nói với tôi. Nhưng tôi biết trong thâm tâm, họ không dám lại gần tôi. Nỗi sợ và định kiến sẽ theo họ đến bao giờ? Và đến bao giờ tôi mới có được hạnh phúc đích thực? Điều đó có quá phù du không?


THẬT TÌNH ĐỌC THẤY HAY VÀ CẢM ĐỘNG NHƯNG KO BIẾT PSOT Ở ĐÂU ĐÀNH XIN ÍT ĐẤT Ở ĐÂY MONG MẤY BÁC KO PHIỀN [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
[&:] sao chẳng ai cho ý kiến gì hết dzị chời [8|] cái này gờm lém sao dzị [&:]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[&:] sao chẳng ai cho ý kiến gì hết dzị chời [8|] cái này gờm lém sao dzị [&:]


[:D] Zô đây mới bít SC nhìu tâm sự gớm [:D]
SC muốn có ý kín ,ý hở gì bây giờ?
Cái chiện này ko gớm lém nhưng khó nói vì đâu phải ai cũng có "may mắn" gặp và tiếp xúc được với mấy người đó (đồng tính nói chung)
Theo tui ,hình như họ có thế giới riêng của họ và người ngoài cuộc rất khó thâm nhập vào (trừ khi cũng...thích lại họ [:D])
Mình nhớ đã đọc ở đâu đó là ở nước ngoài (nước nào cũng wên rùi [:D] ) là dư luận xã hội ở đó đang xảy ra cuộc tranh cãi giữa việc cho phép hay ko cho phép hôn nhân đồng tính hợp lệ (còn việc "lấy nhau" chung sống hàng mấy chục năm ko hợp pháp là chuyện hằng hà sa số ) Điều đó chứng tỏ nhiều nơi trên thế giới đã quan tâm đến những người này từ lâu ,còn đối với cộng đồng người VN thì đây vẫn là chuyện tế nhị (khó nói ,ko bít có đúng ko [:D])
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] cảm ơn PS nha cuối cùng cũng có người lên tiếng hiiiii [:D]

SC ko phải là thấy họ gớm cũng có thể coi là bạn bè thôi nhưng tiến xa hơn thì hiiiii ko dám [:D] nhưng khi đọc bài viết này thấy thật bất ngờ ko nghỉ là trong giới les lại có nhiều tâm sự dzị [8|] mà SC nghỉ mãi ko hiểu tại sao mọi người ko thể coi họ như những người bình thường dc nhỉ họ cũng là con người thôi mà tại sao cứ phải tránh xa và coi họ như là cái gì đó ghê tỏm và coi hinh họ như thế [8|] ko hiều tại sao [8|]


còn việc cưới xin thì hiiiiiiii cái này SC nghỉ gớm thật đó [:D] ko hiểu sao kì lạ thế ko biết sao ko âm thầm mà về nhà nhau ở cho rồi còn cưới nhau rùm trời [:)] trùi thật là ko phải trong thế giới les nên ko hiểu họ muốn gì để mà nói [:D] nhưng còn về cô gái này ko có ai có lời khuyên và an ủi nào sao [&o][8D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Ran nghĩ những người bị mắc bệnh này họ ko chỉ bị đau đớn về mặt bệnh lý mà còn cả mặt xã hội.
Nhưng thật sự bây giờ mọi người cũng đã nhìn nhận rất khác so với trước, bớt kỳ thị và thông cảm hơn. Ở nhiều quốc gia tân tiến đã có những điều luật bảo vệ quyền lợi cho họ.
Một số nước Châu á cũng có nhiều người đã đi phẫu thuật và đòi hỏi được đối xử bình đẳng mừ.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Quyên Đỗ Tuấn Nam

Đạo là gì? Đạo là đạo tặc
Đức là gì? Đức là đức độ...
Ta đạo với đời... đạo chán đạo chê rồi ghép thêm cái đức vào. Thế là ta có đạo đức.
Đạo là biến cái của người thành của mình... rồi nghe thiên hạ chửi
Đức là biến cái của người thành của mình.. rồi thiên hạ lại khen nức khen nở. Cái đức nó cười.
Cuối cùng thì cái đạo vẫn cứ đi với cái đức.

Bi quan qúa Quyên ơi, hãy mở rộng lòng mình chút, đôi khi cuộc sống không tốt đẹp thật nhưng Ran thấy "muốn nhận được cái gì trước hết phải biết cho đi" Tại sao đồng tiền lại có hai mặt khác nhau tại sao thời gian lại phải chia ra ngày và đêm tại sao lúc này bạn là người tốt tại sao khi khác bạn lại là kẻ xấu??? Phải chăng chỉ là cái nhìn???
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: Quyên Đỗ Tuấn Nam

Đạo là gì? Đạo là đạo tặc
Đức là gì? Đức là đức độ...
Ta đạo với đời... đạo chán đạo chê rồi ghép thêm cái đức vào. Thế là ta có đạo đức.
Đạo là biến cái của người thành của mình... rồi nghe thiên hạ chửi
Đức là biến cái của người thành của mình.. rồi thiên hạ lại khen nức khen nở. Cái đức nó cười.
Cuối cùng thì cái đạo vẫn cứ đi với cái đức.

Bi quan qúa Quyên ơi, hãy mở rộng lòng mình chút, đôi khi cuộc sống không tốt đẹp thật nhưng Ran thấy "muốn nhận được cái gì trước hết phải biết cho đi" Tại sao đồng tiền lại có hai mặt khác nhau tại sao thời gian lại phải chia ra ngày và đêm tại sao lúc này bạn là người tốt tại sao khi khác bạn lại là kẻ xấu??? Phải chăng chỉ là cái nhìn???



Trời đã sinh ra chúa sao lại còn sinh ra Ran tiểu thư?
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
trời đã xin ra SC sao còn xin ra ma già? [8|]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

trời đã xin ra SC sao còn xin ra ma già?
Để thành mụt cặp vừa trai già gái xin[8|]


Ran ko có nói zì nha chủi là quote lại bài của bà thui [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: saochoihelen

trời đã xin ra SC sao còn xin ra ma già?
Để thành mụt cặp vừa trai già gái xin[8|]


Ran ko có nói zì nha chủi là quote lại bài của bà thui [:D]


uh 2 ngừoi hay lắm hùa nhau ăn hiếp tui, ghét tui chứ gì tui biết mất luôn khỏi phải làm gì hết cho mất công[&o]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng tính có là tội có ai người muốn mình ở thế giới thứ 3 tôi chẳng hiểu tại sao mọi ngừơi lại coi khinh họ coi họ như là quái vật thế ko biết [8|]

gay thì có thể chấp nhận còn les thì sao mọi ngừơi ko chấp nhận đến thế giới thứ 3 mà còn phân biệt thế sao [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
ủa câu trên vừa nói là biến mất mà sao câu dưới đã thấy lù lù mụt đống ngồi mút kẹo rùi. chep... kon gái đúng là khó tin (trừ Ran [:D])
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-11 07:31:31saochoihelen>
biến ngay bây giờ khỏi đuổi nha [:D]
Cát Tuyền: "Tôi suýt tự tử vì là đàn ông"

Thông tin được cập nhật từ web Dân Trí


Tên tôi là Đỗ Hải Vân, đúng là con trai khi đi học cấp I

Bố mẹ tôi có 5 người con: 3 con gái và 2 con trai. Tôi là con thứ tư trong gia đình. Lúc sinh tôi ra, theo như lời bố mẹ tôi, hai người đã vui mừng biết nhường nào vì tôi là đứa con trai đầu tiên của gia đình. Chính vì vậy, ngay từ nhỏ, tôi được bố mẹ chăm sóc rất kỹ lưỡng và hết mực cưng chiều.

Đi học, tôi không thích chơi những trò chơi mạnh bạo kiểu của con trai: đá banh, bơi lội. Tôi sợ chạy và nhảy cao. Thay vào đó, tôi thích chơi trò nhảy dây và chơi banh đũa. Khi ấy, tôi hạnh phúc nghĩ mình đúng như là những đứa con gái. Chẳng nghĩ ngợi gì.

Năm lớp 6, tôi để tóc dài, mặc đồ con gái. Đủ tuổi đi làm CMND, họ tưởng tôi là gái, nên cho thêm chữ "Thị" vào tên cho có vẻ "gái" hơn, rồi ghi luôn giới tính Nữ trong CMND ngay từ lúc đó.

Thời điểm khủng khiếp nhất chính là lúc tôi dậy thì. Mỗi khi đứng trước gương, thấy mình không giống như những thiếu nữ bình thường khác tôi thấy đau khổ và tự dằn vặt mình rất nhiều. Đã có lần, tôi suýt tự tử vì cảm thấy cuộc đời quá đen tối. Những lúc bình tĩnh trở lại, tôi thấy mình ngu dốt nếu như chọn cái chết để chấm dứt mọi vấn đề cuộc sống.

Để cải thiện tình hình, tôi mặc áo ngực và dùng giấy để độn ngực. Tôi xem mình là người khuyết tật. Thời gian học ở trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TP. HCM, tôi có quen với một bạn trai. Lúc anh ấy nắm tay, tôi đã hạnh phúc biết bao. Thấy mình được yêu thương, tôi vui lắm.

Nhưng sự thật về giới tính đã phá bỏ tất cả ước mơ của tôi, một cách tàn nhẫn. Anh ấy rủ tôi đi uống cà phê, tôi từ chối. Anh ấy mời xem phim, tôi lánh mặt. Tôi đau khổ khi buộc phải làm trái suy nghĩ của mình.

Tôi sợ bạn trai sẽ phát hiện ra điều mà tôi muốn giấu kín. Chuyện gì sẽ xẩy ra, nếu như anh ta đem điều này kể với mọi người trong trường. Khi ấy mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt ra sao. Thương hại? Khinh bỉ? Hay quá nữa là dè bỉu, xua đuổi? Tôi sợ hãi khi nghĩ đến những điều khủng khiếp này. Tôi tự nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền, không ăn uống gì cả. Có lẽ thấy theo đuổi tôi khó khăn nên người ấy đã tìm đến một cô gái khác để yêu.

Khi biết tin này, tim tôi vỡ ra từng mảnh. Tôi ngã quỵ vì không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng.

Về quê để giấu bí mật nhưng lại được yêu

Sau đó không lâu, tôi quyết định nghỉ học, quay về Cần Thơ để quên đi những chuyện không vui. Tôi hy vọng bản thân có thể nguôi ngoai phần nào từ mối tình đầu dang dở. Về Cần Thơ hát được một thời gian, thì có một người đến ngỏ ý yêu tôi.

Tôi hẹn người đó, hãy chờ tôi diễn xong và tôi sẽ cho anh ta biết câu trả lời của mình. Show diễn kết thúc, đèn sân khấu tắt vụt, một mình tôi còn đang loay hoay với trang phục diễn thì bất ngờ có một người phụ tôi thu dọn đồ đạc.

Sau đó, chúng tôi cùng nhau đi dạo phố. Anh ấy bắt đầu câu chuyện về trái tim mình loạn nhịp thế nào khi trông thấy tôi, và kể từ lần đó trở đi anh ấy theo sát tôi trong mọi buổi diễn. Nghe tôi hát, nhìn tôi diễn và trái tim anh ấy đã thuộc về tôi. Tôi đã cắt ngang lời anh bằng lời tự thú về giới tính thật của mình: ""Em nghĩ anh nên chọn người khác để yêu đi. Thân thể em không hoàn chỉnh. Em là gái trong một cơ thể đàn ông!".

Tôi quỵ xuống, người nấc lên và mắt tôi ướt nhòa từ bao giờ. Lúc đó, tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại có hành động như thế. "Thôi thà cứ thẳng thắn với nhau để khỏi đau khổ về sau!", tôi đã trấn an mình như thế. Bất chợt, anh ôm chặt tôi vào lòng. Tôi khóc òa lên như chưa bao giờ được khóc. Anh ấy vẫn ôm lấy tôi không rời, một tay xoa nhẹ đầu tôi và im lặng.

Khá lâu sau đó, anh mới thốt lên: "Anh đã biết tất cả rồi, em đừng dằn vặt mình như vậy. Anh muốn sống với em không phải vì em là con gái. Anh yêu nghề nghiệp và tính tình của em!". Tôi và anh ấy sống hạnh phúc bên nhau suốt 7 năm trời.

Quãng thời gian này là thời điểm tôi và anh cùng làm nên sự nghiệp. Thời gian đầu đi hát, tôi chỉ có đúng hai bộ áo dài, cát-sê thì 100.000đ/show. Khó khăn, nhưng bù lại khán giả rất thích nghe tôi hát.

Cứ thế, vừa đi hát vừa dành dụm tiềm. Đến khi có trong tay 5-6 cây vàng, tôi quyết định tách riêng và lập đoàn Ca nhạc tạp kỹ Cát Tuyền. Lúc này, tôi tuyệt nhiên không nghĩ đến chuyện giải phẫu làm gì, vì với tôi như vậy là quá đủ. Nếu ông trời có bắt tôi chết thì tôi cũng sẵn lòng.

Một hôm, anh nhận được điện thoại khẩn của gia đình báo là bố của anh đang hấp hối, phải về gấp. Chúng tôi tức tốc về ngay, vì sợ nếu chậm trễ dù chỉ một giây cũng khiến anh phải ân hận cả đời. Bản thân chúng tôi không hề biết đây là chuyến đi định mệnh, buộc tôi và anh phải chia tay.

Nỗi đau thực sự

Anh giới thiêu: ""Đây là người mà con đã chọn!"", ngay lập tức anh bị hai cái bạt tai đau điếng từ bố. Còn mẹ anh thì ngã quỵ xuống đất, khóc lóc rất nhiều và than thở: "Đúng là tai họa của gia đình!". Chỉ thẳng lên mặt tôi, bố anh hét lên: "Mày chỉ là thằng pêđê. Mày ở với con tao thì sau này con tao làm gì có hạnh phúc hả? Thứ cặn bã như mày cút ra khỏi nhà tao ngay, đồ khốn nạn!".

Là con trai duy nhất của gia đình và cũng vì chữ hiếu nên anh đành để chúng tôi chia tay nhau. Nếu không làm thế, thì mẹ anh sẽ cắn lưỡi tự vẫn ngay trước mặt anh và tôi!

Mọi thứ đều chấm hết! Đầu tiên tôi chia đôi tài sản có được để làm quà mừng cưới cho anh. Kế đó, tôi quyết định khăn gói sang Thái Lan để giải phẫu giới tính, sau quá nhiều đau khổ. Nếu không làm thế, tôi sợ rồi đây mình sẽ lại làm chuyện dại dột lần nữa vì sự dằn vặt của chính bản thân lẫn cái nhìn soi mói, thiếu thiện cảm của những người xung quanh.

Tôi ý thức rằng mình là nữ nhưng thân thể của tôi lại không được hoàn hảo như những người phụ nữ bình thường khác. Ngày anh đám cưới cũng là ngày tôi rời khỏi Việt Nam để bắt đầu hành trình tìm lại chính mình!

📎 1160389262_boyvn554
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Sc đúng là đa mang hén mọi vấn đề nóng của xh đều ko qua được SC, 2 thì hay 3 thì gì thì NP cũng đều từng gặp qua và có thể nói là bạn của họ nữa ,mỗi người 1 phong cách rất riêng ,nhưng NP ấn tượng nhất là 1 les có phong cách rất là phong trần mà tạo hóa chỉ dành cho nam giới, cách xử xự hay nói năng đi đứng và đặc biệt là có 1 cách nhìn đời rất là phóng khoáng có thể còn hơn cả những người đàn ông chính hiệu nữa, chị ta rất lạc quan yêu đời và không hề than van hay kể khổ với bất kì ai,chị ta có 1 ý chí mạnh mẽ mà tôi cứ ngỡ chỉ nam giới mới có mà thôi,Np còn phải học rất nhiều ở chị ta nữa á.
Vậy thì ta có nên sống cách biệt,hay kì thị với họ không khi mà cách đối nhân xử thế của họ,ý chí của họ đôi khi còn hơn cả những ngừi mà báo đài hay ca tụng là "hiện thân cho phụ nũa, hay những người đàn ông thành đạt "

Góp dzí SC nhiu đó đủ chưa [:D] có đề tài nào rủ NP nữa nha[:D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
uh cảm ơn NP nha cuối cùng thì cũng có dc 1 bài mà SC nghỉ sẽ nhận dc thật nhiều khi post cái này vào đây nhưng có vẻ hình như ko mấy ai có cách nhìn đúng về thế giới thứ 3 hầu như mọi người nghĩ đó là bệnh hoạn

cảm ơn NP nhé
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Lời nguyện cầu hạc giấy

Thông tin được cập nhật từ báo Người lao động

Đằng sau giọng nói, khuôn mặt, vóc dáng và cử chỉ yểu điệu đến lạ của người đồng tính là những tâm hồn hướng thiện và mong ước góp sức mình để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn K. là một thành viên trong đoàn từ thiện của nhóm đồng tính website thegioithu3.com mà tôi làm quen được trong chuyến đi từ thiện tại Đà Lạt. Khuôn mặt điển trai, vóc dáng cao ráo và ăn mặc khá thời trang, thật khó để nhận ra đây là một người đống tính ngoài cách xưng hô của K. Theo thói quen, thỉnh thoảng K. lại xưng “chị” với những người trong nhóm và hình như chẳng có ai bận tâm về cách xưng hô này. Làm từ thiện mà sợ bị…từ chối Nhóm hoạt động từ thiện của K. gồm có hơn 50 thành viên, hầu hết là các bạn trẻ ở độ tuổi từ 15 đến 20, đang sinh sống, học tập trong các trường trung học, cao đẳng, đại học tại thành phố Hồ Chí Minh. Họ khác nhau về độ tuổi, về quê quán, về ước mơ và sở thích, nhưng đều có chung một mong muốn là tham gia vào các hoạt động xã hội để khẳng định bản thân và dần xóa bỏ định kiến xấu của cộng đồng về những người đồng tính. Cứ 4 tháng một lần, nhóm của K. lại tổ chức đi từ thiện. Kinh phí hoạt động là do các thành viên trong nhóm đóng góp và một số nguồn tài trợ của các thành viên đồng tính đang làm việc tại nước ngoài. Trong năm 2004 và 6 tháng đầu năm 2005, đòan từ thiện của K. đã quyên góp được số tiền hơn 100 triệu đồng, ủng hộ cho các gia đình khó khăn ở An Sương, Cần Giờ, Mỏ Cầy – Bến Tre, Trà Vinh... và mới đây nhất là làng trẻ em SOS ở Đà Lạt. “Chỉ những lúc cả nhóm họp mặt đi làm từ thiện, bọn em mới có thể sống thật với bản thân mình, được làm những việc có ích và cảm thấy hạnh phúc”. K chia sẻ Nhóm của K. hoạt động tương đối quy củ và có một số quy định chặt chẽ: mọi thành viên phải tuân theo nội quy của nhóm, người quyết định cuối cùng là trưởng nhóm; không được đùa cợt quá đáng, không nói tục chửi thề. Tuy nhiên, với những ánh mắt thiếu thiện cảm, đôi khi làm các thành viên nản chí. Trưởng nhóm Minh Quân nói với giọng pha chút buồn rầu: “Thôi thì mình là như vầy, cũng đâu biết phải làm sao... Mình làm gì mà tự bản thân mình thấy việc làm đó có ích, giúp được người khác là được rồi, thấy cuộc sống còn có những phút giây có ích, thế là mừng rồi.” Những giây phút hoà nhịp hát, nhịp bước cùng các em trong làng trẻ SOS Đà Lạt có lẽ là những phút giây rạng rỡ nhất của những các thành viên trong nhóm. Mọi ưu phiền, tự ti về bản thân tạm thời lắng xuống trong tiếng cười trẻ nhỏ… Chốn trú ẩn bình yên Vào ngày đầu tuần, dạo một vòng Sài Gòn khi thành phố đã lên đèn, rất dễ bắt gặp những thân phận “hồn Trương Ba, da hàng thịt” ở những địa điểm “dành riêng cho gay” như Sàn nhảy Bến Thành (Mạc Đĩnh Chi – Quận 1), Café Sài Gòn Xưa (Trần Đình Xu – Quận 1), Chè Thanh Tâm (Quận 5)... Trong ánh sáng nhờ nhợ, có những gương mặt “con gái” thật đẹp mà cũng thật buồn. Tôi không thể hình dung người con gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt mình là Minh Quân trưởng nhóm từ thiện trong chuyến đi Đà Lạt trong một lần gặp lại ở Sài Gòn. Tóc dài chấm ngang vai, cặp chân mày thưa, đều và sắc như đường kẻ chỉ với tà áo dài thướt tha và giọng nói dịu dàng, đầy nữ tính. Quân đi cùng một nhóm bạn, có cả trai, cả “gái”... Minh Quân từng là sinh viên trường Sân Khấu Điện Ảnh (TP.HCM). Tại trường, được giao đóng những vai giả gái, Minh Quân đã diễn rất đạt. Không lâu sau Quân xác định được chính xác khuynh hướng giới tính của bản thân. Buồn bã và chán nản, nghĩ rằng tương lai của mình sẽ vô cùng mờ mịt, Minh Quân bỏ dở việc học hành, viết thư để lại cho cha mẹ và bỏ lên vùng kinh tế mới, chạy trốn cuộc sống thực tại. Sau một thời gian dò hỏi bạn bè, mẹ của Minh Quân đã tìm được đến chỗ của anh và bằng mọi cách kéo con trai quay lại Sài Gòn. Vừa động viên, an ủi vừa nhờ cậy đến sự giúp đỡ của các trung tâm Tư Vấn, bà đã tiếp thêm nghị lực sống cho cậu con trai. Với vốn kiến thức học được từ trường Sân Khấu Điện Ảnh và khả năng sẵn có, Minh Quân xin vào làm MC cho các quán Bar và câu lạc bộ hát với nhau trong thành phố để kiếm tiền tiếp tục theo đuổi việc học bị dang dở trước kia. Bên cạnh đó, anh còn lập lên website thegioithu3.com có thể xem như một địa chỉ tư vấn đồng tính và mái nhà chúng cho những người thuộc giới tính thứ 3 sinh hoạt và chia sẻ vui buồn trong cuộc sống. Từ năm 2003 đến nay, hàng trăm bạn trẻ đã tìm được lại niềm vui trong cuộc sống nhờ sự giúp đỡ về mặt tinh thần của chương trình tư vấn miễn phí này nhưng chắc hiếm có người nào biết được "Trung tâm tư vấn" ấy, ngày đầu thành lập chỉ có đúng... 1 thành viên. Lời nguyện cầu hạc giấy Niềm an ủi lớn nhất với những người đồng tính như Minh Quân, K…chính là gia đình. Tuy nhiên không phải gia đình nào cũng thông cảm và chấp nhận đứa con “khác người” của chính mình. Bố mẹ M. (Quận BT) sau khi bắt gặp cậu và người bạn trai ở trong phòng đã đốt hết quần áo, sách vở, đuổi ra khỏi nhà và đòi cắt hộ khẩu. Tuyệt vọng, không nhà cửa, không người thân, không tiền bạc, M. bỏ đi lang thang và được đám bạn “Pêđê” đón về ở nhờ ở một chung cư tồi tàn bên Quận 7. Trong một lần quẫn trí, M. đã cắt tay tự tử nhưng đã được mấy người bạn cùng cảnh ngộ cứu sống. Minh Quân và K. dẫn tôi đến thăm M. Căn phòng rộng chừng 20m2 với giá thuê 600.000đ một tháng được chia đều cho 14 con người. M. nằm một chỗ, dường như vẫn còn rất yếu sau cú sốc vừa qua. Khuôn mặt hốc hác, tóc tai lởm chởm, thân hình tiều tụy. M. có vẻ không quan tâm lắm đến sự có mặt của tôi, cậu vẫn tiếp tục gấp những con hạc bằng giấy trắng muốt, to có, nhỏ có, ngập khắp nền nhà. “Nó gấp hạc giấy cầu phúc cho người yêu nó đấy anh ạ” - Minh Quân lên tiếng. Bọn em vẫn thường gấp hạc giấy cầu bình an cho gia đình, cầu phúc cho cha mẹ và cho cả...“người yêu”.

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] mới lụm dc [:D]Thông tin được cập nhật từ trang Tic Tức

Nỗi đau không được làm mẹ
Tôi cảm nhận tình yêu thương không có giới hạn của con người trong chính khoảnh khắc nghiệt ngã nhất của sự sống. Những người bạn đồng tính tôi biết, không có được điều này. Không đủ điều kiện để sang Thái Lan giải phẫu nên họ buộc phải sống khác với chính mình, để không bị những người xung quanh dè bỉu.

Sự kỳ thị và áp chế quá sức chịu đựng của con người

Tôi có người bạn thân tên Xuân, nhà ở quận 5. Giống như tôi, Xuân khao khát được làm con gái, từ khi còn rất nhỏ nhưng phải giấu giếm. Lúc trưởng thành, khao khát ấy ám ảnh Xuân gần như suốt ngày đêm. Quần áo con gái, phấn son, Xuân gửi ở nhà bạn.

Mỗi buổi sáng, Xuân cố tỏ ra mình là một chàng trai khỏe mạnh nhưng thật vô hồn và thiếu sức sống. Tối đến, khoác lên người bộ đồ phụ nữ, Xuân mới cảm nhận được cuộc đời tươi đẹp biết bao.

Những lúc như thế, Xuân muốn hát, muốn được thể hiện mình. Có lần, do không kiềm chế được cảm xúc, Xuân đã thốt lên những lời không nên nói trong một đám tang: "Vỗ tay và vui lên các bạn ơi!".

Kết quả là Xuân cùng những người bạn đồng tính khác của mình, bị một trận đòn đến thừa sống thiếu chết. Rồi, bí mật cũng bị phát giác. Người mẹ không thể giữ được bình tĩnh khi biết đứa con trai duy nhất của mình đồng tính.

Chửi bới, đánh đập vẫn không thay đổi, bà quyết định dùng dây xích trói chặt chân con trai mình vào chân giường. Gia đình muốn Xuân phải là một người đàn ông thực thụ. Xuân chỉ được trả tự do khi làm đúng yêu cầu của gia đình.

Chỉ khi đến giờ ăn hay cần giải quyết nhu cầu cá nhân, Xuân mới được đưa ra khỏi phòng. Thời gian còn lại Xuân phải đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo, không chút ánh sáng.

Uất ức và tuyệt vọng cuối cùng Xuân đã chọn cách tẩm xăng đầy người và tự thiêu để giải thoát bản thân khỏi bi kịch cuộc sống, nhưng may mà không chết...

Không có gì trọn vẹn

Trở về từ Thái Lan, tôi bắt đầu cảm nhận sự thay đổi rõ nét trong cơ thể mình. Do bị gây mê quá lâu cộng với tiêm thuốc triệt tiêu hoóc môn nam một thời gian dài, tính tình tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi nóng tính và rất hay quên. Nhiều lúc, tôi không ý thức được hành động của chính mình.

Tôi và người chồng Thái Lan sống chung một thời gian. Sau đó đường ai nấy đi. Tôi biết rằng, anh rất thương yêu và lo lắng cho tôi, nhưng tôi không chịu đựng nổi sự ghen tuông của anh. Gia đình sợ tôi khổ, nên kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân giữa tôi và vũ công người Thái.

Một lần đoàn ca nhạc Cát Tuyền về Vũng Tàu biểu diễn tôi tình cờ gặp chồng cũ của mình. Chúng tôi đưa nhau vào quán cà phê bên đường trò chuyện, khi ấy người chồng Thái xuất hiện. Chẳng cần nghe lời giải thích đầu đuôi sự việc, anh đã lao thẳng vào xe tải đang lưu thông trên đường tự tử.

Tôi lặng đi, run bắn lên khi trông thấy cơ thể anh bị văng ra xa mấy mét. Người bê bết máu. Xương tai và tay chân bị gãy toàn bộ. Phổi và lá lách của anh dập nát do chấn động quá mạnh.

Bỏ hết mọi công việc, tôi sang Thái chăm sóc cho anh. Sau gần một năm chạy chữa khắp nơi, sức khỏe anh dần hồi phục, nhưng điều đáng tiếc là anh phải từ bỏ nghề vũ công vĩnh viễn.

Một thời gian sau, người chồng cũ chia tay với vợ quay về với tôi. Nhưng hạnh phúc không mỉm cười với tôi trọn vẹn. Cuộc sống của chúng tôi trôi qua một cách tẻ nhạt. Mặc dù không nói ra, nhưng tôi cảm nhận được sự buồn phiền lẫn nỗi thất vọng nơi anh.

Anh hay ngắm nhìn trẻ con chơi đùa. Anh mua ảnh trẻ con dán ở khắp nhà. Khi cầm những bộ đồ chơi của trẻ con mắt anh hạnh phúc như quên đi những chuyện không vui trước đó.

Nếu so với nỗi đau mổ xẻ để được làm người, thì nỗi đau không thể sinh con với tôi lúc này còn nặng nề hơn gấp trăm nghìn lần. Đến mức, tôi ước, thà tôi bị xé nát thành từng mảnh, có khi còn dễ chịu hơn nhiều. Bằng bất cứ giá nào tôi sẽ không đầu hàng số phận. Tôi quyết định để anh đi thụ tinh nhận tạo, nghĩa là tôi sẽ nhờ một người phụ nữ khác mang thai.

Anh phản đối ý nghĩ này của tôi, nhưng tôi quỳ xuống van xin anh hãy chấp nhận lời đề nghị này. Anh muốn có con và tôi rất muốn được làm mẹ. Nếu anh không đồng ý, thì chính khao khát được làm mẹ sẽ làm cho tôi loạn trí. Cuối cùng anh chấp nhận.

Thụ tinh lần thứ nhất, thất bại. Anh trở nên trầm lặng và ít nói hơn. Một lần nữa, tôi động viên anh hãy thử lại, biết đâu lần nay anh sẽ có một đứa con trai bụ bẫm.

Trong khoảng thời gian này, hầu như đêm nào tôi cũng thức trắng. Tôi lo sợ lại thất bại. Nhìn vẻ mặt khắc khổ của anh chập chờn trong giấc ngủ, tôi lấy tay che miệng để khỏi bật ra tiếng khóc. Và, điều tôi lo sợ vẫn đến. Lần thụ tinh thứ hai thất bại.

Một ngày, khi tỉnh dậy, thấy trong nhà vắng lặng, tôi linh cảm đã xảy ra chuyện gì...

Anh đã bỏ đi! Trước đây, anh phải bỏ tôi vì tôi không là phụ nữ. Bây giờ tôi đã trở thành phụ nữ cũng không giữ anh được vì tôi không có khả năng sinh con!

"Anh biết, em đã hi sinh rất nhiều vì anh! Nhưng điều kinh khủng nhất là chúng ta không thể nào có con được. Cuộc sống của em không còn nhiều thời gian, dường như nó đang được tính từng ngày từng giờ. Bây giờ, anh có thể chấp nhận chuyện không có con, nhưng anh e rằng khi anh có tuổi thì điều này chẳng thể nguôi ngoai vì khi ấy em cũng chẳng còn bên cạnh anh nữa".

Tôi suy sụp hoàn toàn trước sự nghiệt ngã của tạo hóa! Màn đêm tuyệt vọng và nỗi đau đớn tủi phận dường như nhấn chìm tôi trong bể khổ mà không chút xót thương...!









📎 1160728613_boyvn77
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

Trích đoạn: saochoihelen

trời đã xin ra SC sao còn xin ra ma già?
Để thành mụt cặp vừa trai già gái xin[8|]


Ran ko có nói zì nha chủi là quote lại bài của bà thui [:D]



Đúng là "rồng phượng tranh nhau, ăn mày hưởng lợi". SC dại quá chừng, hỏng phải chuyện của muội sao nhảy zô là gì?
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-15 22:06:19mafiana>
Đồng tính luyến ái có phải là bệnh?

Qua một cuộc phỏng vấn nhỏ, chúng tôi nhận thấy đa số, kể cả những nhà chuyên môn, cho rằng những người bị đồng tính ái là người bệnh. Lật lại “hồ sơ” nghiên cứu về giới tính trước đây, đồng tính luyến ái được xếp vào nhóm “lệch lạc tình dục” và cần chữa trị (dò theo bảng DSM - Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders - của Hội Tâm thần Mỹ). Đến năm 1973, nó lại được điều chỉnh và xếp vào nhóm “rối loạn định hướng tình dục”. Mười năm sau nữa thì người ta lại chia đồng tính luyến ái thành 2 nhóm: nhóm hài-lòng-với-chính-mình và nhóm không-hài-lòng-với-chính-mình. Các nhà chuyên môn cho rằng có thể chữa trị cho nhóm không-hài-lòng-với-chính-mình để họ trở nên yêu người khác giới. Sau đó, do việc điều trị liên tục thất bại, các nhà khoa học nhận ra là mình đã sai lầm nên kể từ 1994, đồng tính luyến ái không còn bị coi là bệnh nữa, không có tên trong bảng DSM nữa, không thể chữa gì được, có chăng là hỗ trợ tâm lý để họ yêu đời.

Theo BS Như Thành, SGTT.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Ca sĩ chuyển đổi giới tính đầu tiên được công nhận: Cindy Thái Tài ra mắt album đầu tiên

Thông tin được cập nhật từ báo Thanh Niên





Tối 19-10-2006, ca sĩ chuyển đổi giới tính Cindy Thái Tài đã ra mắt album đầu tiên ghi dấu mốc lần đầu tiên một ca sĩ chuyển đổi giới tính được chính thức công nhận. Được biết đến từ rất lâu trong nghề make up, chuyên gia trang điểm Thái Tài làm sửng sốt biết bao người khi một ngày nọ xuất hiện với dáng vẻ hoàn toàn phụ nữ.

Sau khi giải phẫu khá thành công, Thái Tài quyết định theo đuổi nghề hát đã bỏ dở trước đây và lấy nghệ danh Cindy Thái Tài.

Ca sĩ Cindy Thái Tài giới thiệu album đầu tiên, đánh dấu lần đầu tiên một ca sĩ chuyển đổi giới tính bằng phẫu thuật được chính thức công nhận, thông qua việc Bộ VHTT cấp phép phát hành băng đĩa, đồng nghĩa với việc cho biểu biểu diễn rộng rãi trước công chúng.

Album này có chủ đề Nỗi lòng... cô đơn gồm những bài hát nổi tiếng như Cho nhau lời nguyện cầu, Bên em là biển rộng, Nỗi đau ngọt ngào, Ước gì, Không còn mùa thu, Cô đơn, Cho em ngày gió xanh...

Trong mối quan hệ thân thiết với giới người mẫu, khá nhiều người mẫu thành danh và các cựu người mẫu đã đến xem và ủng hộ cho Cindy Thái Tài. Không những thế, nhiều ca sĩ ngôi sao cũng đến xem và cổ vũ rất nhiệt tình.

Trong lần xuất hiện này, nhìn chung Cindy đã có một giọng nữ khàn ấm áp và dễ nghe.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi lạc lối từ đêm ấy…


Tôi sinh ra trong gia đình êm ấm và khá giả. Bố là giáo sư, mẹ là doanh nhân thành đạt. 15 tuổi, tôi ngoan ngoãn, học giỏi. Nhưng bố mẹ tôi vẫn muốn có thêm cậu quý tử. Và tai họa ập xuống với tôi khi bố mẹ đưa T - anh họ tôi lớn hơn tôi 6 tuổi về làm con nuôi.
Nghe lời người ta mách, nhà phải có hơi con trai mới sinh được quý tử, bố mẹ lặn lội về quê đưa anh T, cháu ruột bên nội về làm con nuôi. Từ ngày có thêm người anh, tôi lại được chiều chuộng hơn. Tôi sung sướng bởi mình có người anh tuyệt vời.

Thiên đường của tôi sụp đổ bắt đầu vào một đêm mưa bão. Tôi chưa bao giờ quên được bởi cứ nhắm mắt là hình ảnh đó hiện lên.

Trong căn phòng xinh xắn của mình bên cạnh chú thỏ trắng mẹ mua hôm sinh nhật cách đó một tuần, tôi đang ngủ, tôi tỉnh dậy bởi tiếng động lạ, chưa kịp hoàn hồn thì có bàn tay bịt chặt miệng tôi. Tôi sợ hãi, đau đớn, khuôn mặt anh T gần quá. Tôi giãy dụa, vùng vẫy, cầu xin qua kẽ tay đang bịt chặt lấy miệng mình.

Đó là đêm kinh hoàng nhất của tôi nhưng không hiểu sao khi sáng dậy tôi không hé răng nói với ai. Hình như nỗi sợ hãi lấn át tất cả hay tại tôi quá yếu đuối, quá hèn nhát?

Nhưng nỗi ám ảnh không thể rời bỏ tôi. Sức khỏe của tôi giảm sút, sức học hành xuống dốc không phanh. Lần đầu tiên bị bố đánh khi cô giáo chủ nhiệm gọi điện nhắc nhở về tình hình học tập của tôi. Đêm đó tôi quyết định bỏ nhà ra đi để lại một bức thư kể lại chuyện của mình.

Một cô bé 15 tuổi, không mang theo gì ngoài một ít tiền lẻ, không biết đi đâu về đâu. Đêm đầu tiên tôi ngủ bên mái hiên gần đồn công an phường. Bình yên. Sáng hôm sau gặp chị P hiện thuê trọ gần nhà tôi. Tôi nói dối là giận ba mẹ nên bỏ nhà đi. Tối đó, chị cùng đám bạn rủ tôi vào vũ trường để “giải khuây”. Tôi không muốn đi nhưng lại sợ làm chị P giận nên đành tặc lưỡi theo.

Chị P đưa cho tôi cốc nước cam, tôi uống một hơi. Chỉ vài phút sau toàn thân như bốc lửa, chân tay không muốn đứng yên, tôi như người mất hết lý trí chỉ cảm thấy một cảm giác bồng bềnh trống rỗng rồi tỉnh lại trên giường không một mảnh vải che thân.

Tôi trầm mình trong nước, kỳ cọ da thịt đến bỏng rát nhưng vẫn thấy còn dơ bẩn. Tôi nghĩ đến cái chết nhưng cái cảm giác lạnh buốt đã đánh thức tôi. Một chút lý trí còn lại nhắc nhở tôi đừng đẩy mình vào đường cùng. Tôi quyết định trở về nhà.

Người anh đáng sợ sau khi nghe tin thì trốn biệt về quê. Bố tôi bị suy sụp và ốm nằm liệt giường. Ông tự trách mình đã rước họa về nhà. Mẹ tôi chỉ biết lang thang đi tìm con. Đêm đầu tiên tôi về nhà, mẹ nằm bên cạnh thủ thỉ với tôi.

Mẹ nói bố rất thương tôi, nếu tôi bịa chuyện như thế để bỏ nhà ra đi thì tôi đang giết chết bố của mình. Dù còn non nớt nhưng tôi biết mẹ hiểu những lời tôi nói là sự thật và mẹ không muốn tin. Nghe lời mẹ, tôi nói với bố là do bị bố đánh nên bịa ra lý do để bỏ nhà đi. Nghe vậy bố tôi khỏe lại rất nhanh.

Tâm tính tôi hoàn toàn thay đổi. Nỗi ghê sợ đàn ông ngày càng lớn. Một lần khi người bạn trai cùng lớp khoác vai trêu đùa tôi đã vớ một thanh gỗ đánh cậu bạn phải vào bệnh viện. Ba mẹ bỏ ra một số tiền bồi thường khá lớn để mọi chuyện lắng xuống.

Lần khác, tôi điên cuồng la hét chỉ vì một người đàn ông nhận nhầm tôi giữa đám đông và vỗ vai tôi. Người ta phải đưa tôi vào bệnh viện trong tình trạng kích động không thể dừng được.

Ngôi nhà cũng trở thành tù túng khi chính người thân yêu của tôi không chịu tin hoặc không muốn tin tôi. Vừa thương bố mẹ, vừa căm ghét họ, cái tâm trạng giằng xé ấy đã khiến một con bé 15 tuổi như tôi mệt mỏi. Đôi khi tôi nghĩ đến cái chết. Lần đầu tiên tôi cắt mạch máu tự tử. Cái cảm giác khi cắt vào da thịt mình thật đau đớn khiến tôi quên đi nỗi đau đớn trong tâm hồn.

Mẹ chấp nhận lý do… tôi bất cẩn cắt nhầm phải tay khi tôi tỉnh dậy trong bệnh viện. Và từ giây phút đó, cắt vào da thịt mình như một phương pháp làm giảm bớt nỗi khó chịu đến trống rỗng hay những giây phút hoảng loạn tôi phải trải qua. Nhưng những vết sẹo chằng chịt trên tay càng nhắc tôi nhớ đến cái quá khứ kinh hoàng của mình.

Đã hai năm trôi qua kể từ cái đêm định mệnh ấy nhưng tôi vẫn không thể ngủ được mỗi đêm trời đổ mưa. Tôi ghê sợ đàn ông. Và tôi thích những người cùng giới với mình.

Tôi biết mình không còn giống những cô gái bình thường khác. Tôi biết mình đã trở thành kẻ đồng tính và căm ghét đàn ông nhưng tôi không còn làm chủ được bản thân, không còn yêu bản thân nữa. Nếu bố mẹ tôi dũng cảm chấp nhận sự thật, để giúp tôi trong cơn hoảng loạn thì có lẽ cuộc đời tôi đã khác.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Tình trong thế giới thứ ba
 
Đa số những người đồng tính khi được hỏi về chữ "yêu" đối với người cùng giới, họ đều nghi ngờ và cho rằng không có chuyện yêu đương thực sự. Nếu có chăng đi nữa thì hầu hết các cuộc tình đó đều "thọ" trong một thời gian không dài. Chính điều này dẫn đến xu hướng quan hệ "bừa bãi" trong giới gay, les. Nhiều người không còn tin có một tình yêu đích thực và họ chỉ đặt mối quan hệ ở ngưỡng "bạn tình".
Đạt vốn chung thủy trong chuyện yêu đương đồng giới nhưng bạn anh thì không, lúc nào cũng "bắt cá" với vài người. Anh luôn vị tha và cho qua mọi chuyện, có điều bản thân anh phải tự lừa dối mình không đau khổ trước những lời nói không thật của bạn mình.

Chuyện tình của Đạt bắt đầu trong một lần lên mạng chat. Anh quen với người đàn ông hơn mình 5 tuổi, người tỉnh lẻ nhưng khá thành đạt trong công việc tại Hà Nội. Hai người "yêu" nhau sau một thời gian "tìm hiểu". Lúc trước, Đạt nghe những người bạn trong giới khuyên đừng vấp vào chuyện tình cảm với người đồng giới, nhưng anh không tin. Anh nghĩ rằng một người chân thành như mình sẽ tìm được "tiếng nói chung", người ta sẽ không thể phản bội để đi chơi cùng người khác. Đạt đã đánh lừa mình bằng chính những suy nghĩ như vậy.[/align]

Những ngày đầu, chuyện tình cảm thật êm đẹp, hai người thường có các buổi cuối tuần vui vẻ bên nhau. Nhưng sau đó chuyện gì đến rồi cũng đến. Có nhiều người đàn ông đồng tính khác chen vào cuộc sống giữa Đạt và bạn trai. Chỉ vì, Giang (bạn trai Đạt) đã có quá nhiều mối quan hệ khác ngoài Đạt. Mới đầu nghe bọn bạn thân "mách" "người yêu" lăng nhăng, Đạt không tin và bao giờ cũng nhìn những mặt tốt của anh ấy mà xí xóa hết. Nhưng cuối cùng anh cũng phát hiện "đối tác" là một "gã đàn ông đồng tính" đa tình.

Đạt tâm sự: "Không hiểu sao người ấy lại vậy. Em nghĩ mình đã làm tất cả để thể hiện sự quan tâm, và không lẽ gì mà anh ấy trôi nổi với những cuộc tình vô thưởng vô phạt ấy". Anh cho biết, hiện tại người yêu đã mua được nhà ở Hà Nội, bản thân Đạt cũng được thừa kế một căn nhà. Như vậy, hai người không hề có sự chênh lệch về kinh tế. Nhưng Đạt cũng phải thừa nhận: "Chắc cái đó ăn vào tâm tính người ta rồi, mình có cố gắng thay đổi cũng không làm được gì. Cơ bản là mình có chấp nhận được để tiếp tục mối quan hệ này không thôi".

Trong thế giới thứ ba, người ta ít khi thấy tính chung thủy. Theo chuyên viên tâm lý Hương Xuân, bệnh viện Tâm thần Trung ương, cho biết, việc tìm kiếm nhiều bạn tình là một chuyện thường xảy ra đối với giới gay hay lesbian. Có những người tìm chỉ vì những nhu cầu tình dục nhưng cũng có người tìm để được chia sẻ nhiều hơn về "sự cố" của mình, để thấy mình đỡ trống trải.

Cũng theo chuyên viên này, thực tế mối quan hệ giữa hai cá thể đồng tính vốn không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì. Chính điều đó tạo nên hiện tượng "quan hệ lung tung" với nhiều bạn tình. Chị dẫn chứng rằng, trong thời gian làm tư vấn tâm lý, đã có không ít trường hợp gọi điện đến phàn nàn chuyện tình yêu đồng giới, "người thương" của mình quan hệ tình dục linh tinh.
 


Đa số những người đồng tính khi được hỏi về chữ "yêu" đối với người cùng giới, họ đều nghi ngờ và cho rằng không có chuyện yêu đương thực sự. Nếu có chăng đi nữa thì hầu hết các cuộc tình đó đều "thọ" trong một thời gian không dài. Chính điều này dẫn đến xu hướng quan hệ "bừa bãi" trong giới gay, les. Nhiều người không còn tin có một tình yêu đích thực và họ chỉ đặt mối quan hệ ở ngưỡng "bạn tình".

Hạnh, nhân viên pha chế rượu tại Hà Nội là một dân les tâm sự: "Cách đây 2 năm, khi mới bước vào thế giới này, tôi cũng "thầm thương trộm nhớ" một người giống mình. Cuộc tình của tôi diễn ra êm đẹp khoảng 3 tháng, rồi mỗi người mỗi ngả chỉ vì tôi không chịu được sự "chung chạ" khá nhiều của bạn mình". Đến giờ, Hạnh chỉ chơi bời, người nào tốt, tử tế thì làm bạn lâu dài, thỉnh thoảng gặp gỡ đi cà phê. Còn không, qua đường hoặc "one night" là xong, không vướng víu, làm phiền nhau.


Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Đằng sau thế giới không có đàn ông
 
Sau lần ly hôn với chồng và sống với người tình, chị cứ ngỡ mình đã chọn con đường đúng nhưng không ngờ chẳng được như ý. Trong chị lại xuất hiện những khoảng trống cô đơn. Và người đàn bà ấy lại còn không bằng chồng chị khi xưa. Tâm sự với bà thẩm phán, chị cay đắng thú nhận mình đã sai lầm. Giá như ngày đó, chị tỉnh táo hơn, còn chồng chị quan tâm hơn một chút đến nhu cầu tình cảm của vợ thì đâu đến nỗi.
Thiếu thốn sự quan tâm, chăm sóc của người chồng mà các chị vô tình trở thành người tình đồng giới. Dưới đây là những câu chuyện đau lòng của họ.
Từ vùng chiêm trũng Nam Định, vợ chồng Liên ôm đứa con mới hơn một tuổi vào Biên Hòa lập nghiệp với hy vọng đổi đời.
Được người đồng hương đi trước chỉ giúp, hai vợ chồng mướn một phòng trọ trong khu Long Bình để ở, chồng đi làm phụ hồ, vợ ở nhà nhận hàng mây tre lá về đan. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn, nhưng so với những ngày ở quê thì đã khá hơn nhiều, tháng nào hai vợ chồng cô cũng để dành được chút ít làm vốn sau này. Sẽ không có gì đáng nói nếu như trong những ngày chồng Liên đi phụ hồ xa nhà, bà chủ nhà trọ không thường xuyên qua lại.
Ban đầu chỉ là những món quà nho nhỏ cho con trai Liên, sau là những món quà cho Liên khi hai chị em đi chợ chung. Trước những cử chỉ của bà chủ nhà trọ, Liên tỏ ra áy náy, song Thu (tên người phụ nữ) gạt phắt đi. Linh cảm của người phụ nữ khiến Liên cảm thấy có điều bất ổn khi nhiều lần vô tình cô bắt gặp ánh mắt khác lạ của Thu mỗi khi nhìn mình, rồi cả những lần "tình cờ" Thu vào buồng tắm khi Liên đang tắm. Một lần chồng đi vắng, mẹ con Liên sang nhà Thu xem tivi, trời mưa như trút khiến mẹ con cô phải ở lại nhà Thu ngủ. Đêm đó, những cử chỉ của Thu khiến Liên gai người, chỉ mong trời mau sáng để về.
Sau đêm đó, Liên có ý lẩn tránh, nhưng Thu thì vẫn kiên trì với những món quà đều đặn cho hai mẹ con cô. Với một người đàn bà chưa từng được biết đến bộ quần áo đẹp như Liên thì những món quà của Thu mua tặng cho cô quả có sức hấp dẫn kỳ lạ. Và thế là chỉ chưa đầy nửa năm, Liên đã ngả vào vòng tay của Thu, cho dù trong lòng cô cũng có chút áy náy với chồng. Chồng Liên vốn là người đàn ông nông dân chân chất nên không hề nghi ngờ gì mối quan hệ giữa vợ và "chị Thu" cho đến khi thằng con trai bi bô kể cho cha nghe những gì mà nó vô tình nhìn thấy.
Kể từ đó, anh chồng lặng lẽ theo dõi bắt quả tang hai người đang ân ái cùng nhau. Chẳng nói nhiều, anh chồng đánh vợ một trận và ôm con về quê vì "không muốn đứa trẻ nhìn thấy sự nhơ nhuốc của mẹ nó". Sau lần ấy, Liên chính thức chung sống với Thu như vợ chồng.
Cách đây hơn một năm, Tòa án nhân dân TP HCM thụ lý một vụ án ly hôn mà nguyên đơn là người chồng với lý do không hợp nhau và nhất quyết giành nuôi hai con. Ra trước tòa, người vợ không hề nói gì thêm ngoài những câu trả lời chung chung. Bằng cảm nhận của người phụ nữ và kinh nghiệm nhiều năm xét xử ly hôn, vị thẩm phán hiểu giữa họ có điều bất ổn.
Gợi mãi anh chồng mới thổ lộ rằng, lý do anh muốn ly hôn vì vợ đã ngoại tình và anh đã cố níu kéo nhưng không được và muốn giành nuôi hai con vì không muốn con bị ảnh hưởng lối sống bệnh hoạn của mẹ. Thì ra người tình của vợ anh không ai khác là một người đàn bà mà lâu nay vẫn thường đi đánh cầu lông với vợ anh. Một thời gian dài thấy vợ lạnh nhạt chuyện chăn gối, anh vẫn tin là do chị đang chữa bệnh phụ khoa. Chỉ đến khi có việc về nhà sớm, anh mới kinh hoàng khi nhìn cảnh vợ mình đang trong vòng tay âu yếm của người đàn bà nọ. Anh uất ức khi cho rằng mình đã rất yêu chiều vợ, chẳng để thiếu thốn thứ gì, vậy mà…
Cũng tại phiên tòa ấy, người vợ mãi mới lý giải hành động của mình. Chị quả quyết: "Quả đúng là anh ấy không để tôi thiếu thốn thứ gì. Là một người thành đạt nên chồng tôi mang về rất nhiều tiền. Tôi mua sắm gì cũng được, nhà có đến hai người làm nên khi rảnh rỗi thì tôi đi đánh cầu lông, tập thể dục. Nhưng tôi cô đơn lắm. Chồng không rượu chè, bài bạc, nhưng công việc không cho anh có thời gian ở gần. Tôi vốn là người đa cảm và lãng mạn. Người đàn bà là người tình của tôi bây giờ cũng chính là người đã đáp ứng được những đòi hỏi thường nhật trong cuộc sống của tôi và tôi đồng cảm với chị ấy".
Trong tiệc sinh nhật lần thứ 40 của chị, chỉ có bạn bè, anh thì bận công tác ở nước ngoài, và chị đã quá chén. Đêm đó, chị mới biết người đàn bà đó là một người đồng tính. Cô đơn và cả sự tò mò mới lạ mà người đàn bà kia đem lại khiến chị càng ngày càng lún sâu vào cuộc tình tội lỗi. Và cũng từ đó, chị lạnh nhạt hẳn với chồng. Thi thoảng chị cũng chạnh lòng khi nghĩ đến các con, nhưng lại tặc lưỡi cho qua. Khi chồng phát hiện ra mọi chuyện thì chị và người đàn bà kia đã có hơn hai năm gắn bó. Chị đã quá quen với mối quan hệ này nên không thể cắt đứt theo yêu cầu của chồng. Và anh đã nhất quyết xin ly hôn. Còn chị cũng đã dọn sang nhà người tình để sống.
Hai năm sau trận đòn ghen mà Liên phải chịu, mới đây, tình cờ gặp lại Liên cũng đến khám bệnh vì bị đòn ghen. Lần này, người đánh Liên không ai khác lại chính là Thu. Gặp lại tôi, Liên kể, Thu ghen khủng khiếp. Từ khi sống với nhau, Thu không cho Liên đi đâu hết, mọi nhu cầu vật chất của Liên đều được Thu đáp ứng đầy đủ vì ngoài khu nhà cho thuê, thỉnh thoảng Thu còn nhận được viện trợ từ người thân ở nước ngoài. Nhưng Liên như một kẻ bị tù giam lỏng, muốn đi đâu đều phải chờ Thu về đưa đi, đi một mình là thế nào cũng có chuyện.
Hôm vừa rồi tình cờ gặp một người đồng hương nên Liên đứng nói chuyện hơi lâu, bị Thu bắt gặp nên mới ra nông nỗi. PV Công An Nhân Dân hỏi cuộc sống như thế sao không tự giải thoát, Liên chỉ cười buồn. Cô đã quen với cuộc sống an nhàn rồi, buông Thu ra không biết phải làm gì để sống. Điều khiến cô dằn vặt nhất là đứa con mà cô dứt ruột đẻ ra. Năm ngoái, vì nhớ con và cũng vì muốn trốn chạy khỏi cuộc sống hiện tại, Liên đã lẻn trốn về quê tìm con, nhưng khổ nỗi, thằng bé giờ đây đã hoàn toàn xa lạ với mẹ, còn nhà chồng thì chửi bới, cha mẹ ruột cũng xua đuổi vì cho rằng, việc làm của Liên là quá ô nhục. Đang trong cơn tuyệt vọng thì gặp Thu đi tìm, chẳng còn cách nào khác, Liên đành theo "chồng" trở về cuộc sống cũ.
Sau lần ly hôn với chồng và sống với người tình, chị cứ ngỡ mình đã chọn con đường đúng nhưng không ngờ chẳng được như ý. Trong chị lại xuất hiện những khoảng trống cô đơn. Và người đàn bà ấy lại còn không bằng chồng chị khi xưa. Tâm sự với bà thẩm phán, chị cay đắng thú nhận mình đã sai lầm. Giá như ngày đó, chị tỉnh táo hơn, còn chồng chị quan tâm hơn một chút đến nhu cầu tình cảm của vợ thì đâu đến nỗi.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Liệu có tình yêu giữa hai người bạn gái???
 
 
Tâm sự bạn trẻ ơi! Chỉ vì chán nản với những cuộc tình trước đây nên em buồn lắm. Em đã thường xuyên đi chơi và tiếp xúc với một người bạn gái nhỏ hơn em ba tuổi. Người đó rất thương em và em cũng cảm nhận rằng mình cũng rất thương người đó. Thậm chí cả hai đều nói là rất yêu nhau và nhớ nhau. Vậy cho em hỏi thực sự có tình yêu như vậy không? Hay đó chỉ là tình yêu giữa chị em gái? Tụi em không có gì chỉ nắm tay khi đi chơi và hôn nhau khi tạm biệt thôi. (Bạn nữ, 26 tuổi, TP Hồ Chí Minh)
 Bạn thân mến!
Tâm sự bạn trẻ phần nào hiểu được băn khoăn của bạn về tình cảm với một người bạn gái kém bạn ba tuổi. Bạn và người ấy cảm nhận rằng hai bạn rất thương nhau và giữa hai bạn cũng đã xuất hiện cảm xúc yêu thương, nhớ nhung, cũng như những cử chỉ gần gũi như nắm tay, hôn… Bạn cũng đã trải qua một vài tình yêu, vậy những tình cảm hiện tại có tương tự như khi bạn yêu bạn trai kia không? Việc xác đinh có hay không tình yêu giữa hai người cùng giới, có ý nghĩa như thế nào với cuộc sống và mối quan hệ này của bạn? Nếu quả thực đó là tình yêu giữa hai bạn thì hai bạn nghĩ đến điều gì trong cuộc sống của mình?
Tình yêu là tình cảm xao xuyến, nhớ nhung, mong muốn được quan tâm, chăm sóc và gắn bó với người mình yêu, đồng thời có thể có cả nhu cầu tiếp xúc về cơ thể như nụ hôn, cầm tay, âu yếm vuốt ve người kia cũng như được vuốt ve và âu yếm. Xa hơn nữa là ham muốn được quan hệ tình dục với nhau… Liệu các bạn có nhận thấy những điều này trong mối quan hệ của mình không?
Tình yêu cũng hoàn toàn có thể nảy sinh giữa hai người cùng giới, vì con người có thể có 3 xu hướng tình cảm:  Tình cảm đồng giới, khác giới và lưỡng giới (có tình cảm với cả hai giới). Người có tình cảm đồng giới sẽ cảm thấy bị hấp dẫn trước người cùng giới và không muốn gần, hay không muốn đón nhận tình cảm của người khác giới.
Để có thể xác định tình cảm của hai bạn có phải là tình yêu hay không là điều không đơn giản, dựa trên những thông tin cung cấp trên đây hai bạn có thể tự nhìn nhận lại tình cảm của mình. Các bạn cũng cần lưu ý là những cảm xúc hiện nay cũng có thể không ổn định, bởi xu hướng tình cảm của mỗi người có thể thay đổi trong những giai đoạn/ thời điểm khác nhau của cuộc đời.
Hy vọng những trao đổi trên đây phần nào giúp ích cho bạn!
Chúc bạn một năm mới nhiều niềm vui!
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-13 06:18:20saochoihelen>
Xin cho người đồng tính một chút tình
 
Tôi thật sự buồn khi nghĩ đến tình trạng đồng tính văn phòng. Tôi là một sinh viên và tôi cũng không biết mình có mắc bệnh này hay không, tôi cảm thấy cô đơn và đau khổ. Ba rất khắc nghiệt với vợ con vì thế từ khi còn nhỏ cho đến bây gi, tôi rất căm ghét đàn ông. Khi đi học, tôi có quen một số bạn nữ và cả nhóm chúng tôi chơi với nhau rất vui. Tôi cảm thấy rất quý mến một bạn trong số đó nhưng tôi biết làm sao đây.
Người ta cần một cuộc sống bình thường trong cái xã hội này. Chẳng lẽ tôi nói ra tâm sự của mình để cho người ấy hiểu được tôi ghê sợ tránh xa tôi sao. Tôi không làm được, tôi rất muốn nhìn thấy người ấy tươi cười. Các bạn chỉ biết kêu người khác tránh xa những người mắc bệnh đồng tính, nhưng các bạn có hiểu được cho tâm trạng của những người như thế không. Tôi không hành xử như họ vì tôi không dám nói thật lòng mình, vì thế ngày ngày trôi qua với tôi thật buồn.
Có biện pháp nào tốt hơn để chia sẻ cho tâm sự của những người đồng tính luyến ái hay không hay chỉ là kêu gọi người khác tránh xa họ ra, bỏ mặc họ vất vưởng. Nếu những người đó không làm hai thì tại sao chúng ta không cho họ con đường để tâm hồn họ tồn tại. Còn nếu có những người đồng tính luyến ái quá khích thì chúng ta cần phải giáo dục cho họ về nhận định bản thân và xã hội nếu chúng ta không muốn làm tổn hại đến họ hoặc làm ảnh hưởng không tốt đến bản thân chúng ta. Trong mỗi con người đều có những điều khó nói, vậy thì tại sao chúng ta không thông cảm cho họ.
Cũng như tôi, tôi không biết mình có phải đã mắc bệnh không. Tôi vật vờ đi lại như bóng ma sau những giờ lên giảng đường mà không gặp người đó. Phải chăng đồng tính là một cái tội của thế gian. Xin mọi người đừng hiểu vậy vì con người ai cũng có linh hồn, mặc dù ta không biết nó có tồn tại hay không. Xin đừng phủ nhận họ. Nếu người đồng tính có thể đóng góp công sức của mình trong xã hội thì tại sao chúng ta lại gạt họ ra ngoài lề xã hội. Xin cho họ một chút tình để họ cảm thấy rằng cuộc đời này vẫn còn ý nghĩa và họ cần sống để cống hiến nhiều hơn cho xã hội.

📎 boyvn02-04-2007
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Ðồng tính luyến ái, chuyện cũ hay mới? (Kỳ 1: Bắt đầu từ tuổi thơ)
 
 
 
Câu chuyện duới đây liên quan đến một tập thể, với một đặc tính, đuợc (hoặc bị), xã hội quan niệm là đi nguợc lại tự nhiên. Ði nguợc tự nhiên nên tập thể ấy bị từ chối. Mức độ từ chối của xã hội đối với tập thể ấy không đồng nhất, tùy thuộc môi truờng, tập quán, văn hóa... Bất chấp sự chỉ trích, những câu chuyện duới đây là có thật, đang tồn tại, và đang thay đổi cách nhìn của xã hội.Họ là những nguời đồng tính luyến ái; những nguời nữ yêu những nguời nữ, những nguời nam yêu những nguời nam, những nguời yêu cả hai giới tính nam, nữ, và cả những nguời giải phẫu co thể để chuyển đổi giới tính (từ nam sang nữ, hoặc từ nữ sang nam).
Duới đây là những mẫu đối thoại đuợc ghi nhận từ những khán giả đứng xem cuộc diễn hành Tết 2007 tại San José. Cuộc diễn hành bao gồm gần 100 hội đoàn, trong đó, đi cuối cùng đoàn diễn hành là tổ chức của những nguời đồng tính luyến ái Việt Nam. Hãy xem nguời ta, tức xã hội, nói gì về họ, truớc khi đuợc nghe những gì họ trình bày về chính mình.
Một cu dân địa phuong, không nêu tên, phát biểu rằng ông “chấp nhận (accept) nhung không tán đồng (approve) hành động đồng tính luyến ái.” Ông nói rằng đồng tính luyến ái không nên đuợc cho phép kết hôn chính thức. Một cu dân khác, đến từ Los Angeles, xem diễn hành và cung không nêu tên, cho rằng “những nguời này cung bình thuờng nhu tất cả những nguời ‘straight’ khác,” và vì vậy “không có lý do gì để phân biệt họ cả.”
Nhóm đồng tính luyến ái Việt Nam, bao gồm gần 20 thanh niên nam, nữ. Họ đại diện cho bốn nhóm độc lập, nhung kết hợp chặt chẽ trong thời gian qua. Tên gọi tạm thời của họ là “LGBT,” tức “Straight, Lesbian, Gay, Bisexual and Transgender.”
Bốn nhóm có mặt trong LGBT gồm “Ðài Phát Thanh Sống Thật,” nhóm “Ô-Môi,” nhóm “GVA” (Gay Vietnamese Alliance) và “Bạn Gái Việt Nam.” Tùy theo tên gọi, mỗi nhóm đại diện một giới, của riêng mình. Chẳng hạn, nhóm Ô-Môi, do một giáo sư nguời Việt Nam tên là Gina Masequesmay tổ chức, đại diện cho những nguời đồng tính luyến ái nữ; nhóm GVA đại diện cho những nguời đồng tính luyến ái nam.
“Tôi chính thức biết mình là một nguời lesbian năm học lớp sáu.” Cô Justine Vi Anh Ngô, một thành viên trong đoàn diễn hành, cho biết. Vi Anh, 24 tuổi, sinh tại Sài Gòn, sang Hoa Kỳ từ nhỏ, và định cu tại San Francisco. Vi Anh nói rằng, cô nhớ lại, hồi còn nhỏ, rất nhỏ, cô chỉ thích choi với con gái, và không thích choi với con trai. Sở thích này ngày càng rõ hon. Cho đến năm lớp sáu, cô biết chắc chắn mình là ai, và muốn điều gì. Một ngày nọ, Vi Anh, với sự trợ giúp của em gái của mình, trình bày chuyện đồng tính luyến ái với mẹ. “Lúc đầu, mẹ phản ứng rất dữ, nhung em kiên trì thuyết phục. Dần dần, mẹ bắt đầu hiểu ra và chấp nhận chuyện của em.”
Quá trình nhận diện, thừa nhận, và công khai giới tính của một nguời đồng tính luyến ái phức tạp hon những gì chúng ta thuờng nghi. Nếu một nguời sinh ra, có ngay cuộc sống và đuợc thừa nhận lập tức; nguời đồng tính luyến ái, để đuợc gọi là “thừa nhận,” phải trải qua thêm một buớc nữa. Họ phải công khai giới tính của mình; công khai là một tiến trình phức tạp, đôi khi đến đau đớn. Vi Anh là một ví dụ. Hiện nay, mẹ cô đa thừa nhận giới tính lesbian của Vi Anh, nhung thân phụ cô chua biết chuyện này. “Em chua nói với cha, vì mẹ không cho.” Vi Anh muốn công khai chuyện giới tính của mình để một ngày nào, cô có thể “mang bạn gái về nhà giới thiệu.”
Vi Anh 24 tuổi, đến Hoa Kỳ từ lúc còn nhỏ, nên đuợc thừa huởng sự cấp tiến của xã hội mới. Một thành viên khác, năm nay 51 tuổi, truởng thành từ Việt Nam, nay sang Hoa Kỳ, có câu chuyện đời phức tạp hon nhiều. Chị Huỳnh Thị Nga, “nghi ngờ, thắc mắc về giới tính của mình từ rất sớm.” Nhung vào thời điểm ấy, tại Việt Nam, “đồng tính luyến ái là một chuyện ghê gớm lắm. Thời ấy, sách vở tại Việt Nam viết về đồng tính với đầy thành kiến (stereotype).” Năm 19 tuổi, tức là vào khoảng năm 1975, chị Nga bắt đầu yêu một nguời con gái. Trong tình cảm của Nga lúc ấy, theo lời chị kể, “con trai chỉ là bạn.” Nhung sách vở lúc ấy cho chị cảm giác lesbian là một điều không có thật; lesbian chỉ là vấn đề hoàn cảnh. “Sách vở viết rằng, trong tù có nhiều nguời đồng tính, và đó là hoàn cảnh.” Chị Nga tin vào sách vở thời ấy, và chị cố gắng chống trả cảm giác “yêu một nguời phụ nữ.” Chị đa bỏ ra hon 20 năm để nhắc đi nhắc lại với chính mình: “Tôi không phải là nguời đồng tính.” Cho dầu tự nhắc đi nhắc lại rằng mình không phải đồng tính, chị Nga luôn có “cảm giác dửng dung khi có nguời nhắc chuyện chồng con.”
Những dằn vặt tâm lý của chị Nga tuong tự lời giải thích trong ấn bản “Awakening,” số 1, phát hành năm 2005: “Phim ảnh, sách báo thuờng phô bày hình ảnh những nguời đồng tính luyến ái nữ cắt tóc húi cua, mặc áo quần nhu con trai, thái độ cộc cằn, cứng rắn, lái xe Jeep hay xe truck, do đó, nguời ta thuờng cho rằng nguời đồng tính nữ nào cung hành xử nhu vậy.”
Ðể chấm dứt cuộc chiến tinh thần giữa khuynh huớng đồng tính và dị tính, chị Nga quyết định lấy chồng. Năm 24 tuổi, Huỳnh Thị Nga lập gia đinh và có hai con trai. “Tôi mến chồng tôi, anh là nguời đan ông tốt. Nhung tôi không yêu chồng bằng tình yêu nam nữ.” Chị Nga kể. “Rồi chồng tôi qua đời. Tôi sang Hoa Kỳ cùng các con. Năm 42 tuổi, tôi quyết định công khai giới tính của mình.” Bây giờ, chị Nga đa “có một tình yêu tuyệt diệu. Tình yêu với một nguời phụ nữ, gốc Trung Hoa, cho tôi cảm giác ‘phụ nữ’ mà ngày xua tôi không có đuợc.”
Chị Huỳnh Thị Nga, cung nhu cô Justine Vi Anh Ngô, đa tìm đuợc tình yêu cho họ từ những nguời đồng giới tính. Cả hai cho biết, họ là những nguời nữ yêu nhau. Trong tình yêu này, cả hai đều là nữ giới, chẳng có chuyện một nguời phải đóng vai đan ông, nguời kia đóng vai đan bà. “Không phải nhu vậy, đon giản chỉ là hai nguời nữ yêu nhau.”
Ấn bản Awakening nhận định: “Nhìn chung, đối với nguời đồng tính ái luyến ái, không có cách ăn mặc hay dáng vẻ nào là đúng hay sai; tức là, không có chuyện ai sẽ chọn đóng vai đan ông, ai sẽ chọn đóng vai đan bà. Chỉ có một khác biệt, giữa những nguời quan hệ đồng tính ái và những nguời dị tính ái, là những nguời đan ông dị tính ái quan niệm trách nhiệm giữ con, nấu com là của phái nữ; đối với nguời đồng tính, đó là trách nhiệm chung của cả hai.”
Xã hội thuờng quan sát và xem xét nguời đồng tính luyến ái về phuong diện tính dục. Ðối với nguời đồng tính luyến ái, tính dục lại không phải là yếu tố quan trọng hàng đầu đuợc mang ra cân nhắc. Tuong tự nguời dị tính luyến ái, tức nguời đuợc định nghia là bình thuờng, tình yêu là yếu tố quan trọng. Những nguời tham gia diễn hành kể trên nhấn mạnh rằng “đây không phải là vấn đề dục tính, không phải chuyện sex.” Truớc hết, và hon bao giờ hết, đây là chuyện tình yêu, là cảm giác yêu thuong giữa một cá nhân với một cá nhân khác; chính xác hon, là cảm giác yêu thuong của một cá nhân với nguời đồng giới tính với mình.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
T________T
 
ủng hộ hết mình [sm=40.gif]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ran

T________T
 
ủng hộ hết mình [sm=40.gif]

 
^________^ cảm  ơn nhé R vì tất cả và quan trọng nhất bà là bạn tui dù cách xa nhau như thế ^_^
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Ðồng tính luyến ái, chuyện cũ hay mới? - Kỳ 2: Chuyện của nguời trong cuộc
 
 
 
Có những nguời, vào một ngày trong cuộc sống, chợt nhận ra mình đang đứng ở “ngã ba” đuờng. Họ đứng lại, suy nghi, và chọn, nên đi thẳng, nên rẽ phải, hay nên rẽ trái. Nếu một huớng đi nào trong cuộc sống là sự chọn lựa của mỗi cá nhân, họ sẽ chọn, sẽ đi, và sẽ chấp nhận sự thành công hay thất bại. Một nhóm nguời khác, chợt nhận ra mình ở ngã ba cuộc sống, nhung không thể chọn một huớng đi; lý trí và những uớc lệ xã hội bảo họ đi huớng này, nhung tình cảm khiến họ phải chọn một huớng khác.
Và rồi, họ quyết định không chọn gì cả; họ quyết định đứng giữa. M.C. Nguyễn, 32 tuổi, cu dân New Orleans, đa “đứng giữa” nhu vậy trong một thời gian dài của cuộc sống cô. “Cho tới năm 16 tuổi, em vẫn cho rằng em là một nguời 'straight,' tức dị tính luyến ái.” Cho tới tuổi 16, mọi chuyện, đối với Nguyễn, đều bình thuờng. Cho đến một ngày, theo lời cô, “Có một điều gì đó đang xảy ra với mình.” Nguyễn nhận ra mình, từ xua đến nay, chua sống đúng với những nhu cầu tình cảm và cả nhu cầu của co thể. Thì ra, 16 năm đầu của cuộc sống, Nguyễn đa đứng ở giữa, và cô chợt nhận ra, “đứng ở giữa khó thật.”
Cô quyết định chọn một con đuờng, cô hiểu rằng mình không phải là một nguời dị tính.
LGBT (Lesbian, Gay, Bisexual, Transgender)
Lesbian: Một nguời nữ có khuynh huớng tình cảm và dục tính với một nguời nữ khác.
Gay: Một nguời nam có khuynh huớng tình cảm và dục tính với một nguời nam khác.
Bisexual: Khuynh huớng tình cảm và tính dục với cả hai phái tính nam và nữ.
Transgender: Một trạng thái của sự tự định huớng giới tính; trong đó, giới tính tự định huớng không phù hợp với giới tính đuợc thừa nhận (bởi xã hội, bởi cấu tạo co thể hoặc bởi gene). Những nguời transgender có thể dị tính, hoặc đồng tính, hoặc luỡng tính luyến ái.
Nguyễn trình bày những suy nghi của mình với bố mẹ nuôi, nguời Mỹ, đang sinh sống tại New York. “Lúc đầu, bố mẹ nuôi tỏ vẻ không đồng ý. Em tiếp tục thuyết phục cho đến khi mọi nguời thừa nhận em.” Trong gia đinh ấy, những nguời anh em nuôi của Nguyễn cung đa từng đứng ở “ngã ba” nhu cô: nguời anh cả là một đồng tính luyến ái nam, nguời em gái là một đồng tính luyến ái nữ.
M.C. Nguyễn nhận ra rằng mình phức tạp hon những nguời anh em nuôi của cô. Nguyễn là nguời luỡng tính luyến ái; Nguyễn yêu những nguời đồng giới tính nữ với mình, và cô yêu cả những nguời thuộc phái nam. “Mỗi giới tính có một khía cạnh riêng,” Nguyễn nói về những quan hệ tình cảm với cả hai phái tính. “Riêng, nhung không khác nhau. Rồi đây, khi chọn bạn đời, em sẽ chọn hoặc là đan ông hoặc là đan bà.” Nguyễn có nguời yêu từ cả hai phái, và cô luôn thành thật với họ. “Em nói với cả hai về sự luỡng tính của mình.”
“Khó khăn trong cuộc sống?” Nguyễn cuời: “Sự khó khăn, chính bạn phải chọn lựa đấy thôi.” M.C. Nguyễn đang học năm cuối cùng ngành luật tại đại học U.C. Berkeley. Sắp tới đây, bố mẹ ruột của cô sẽ từ Việt Nam sang đoàn tụ tại Hoa Kỳ. Cô luật su tuong lai sẽ còn một buớc nữa để có thể đuợc, theo định nghia, thừa nhận công khai về mặt xã hội: cô sẽ phải nói với cha mẹ cô rằng, mình là một nguời luỡng tính.
Có những nguời đa đuợc gia đinh, bạn bè, anh em thừa nhận bản chất đồng tính luyến ái, nhung, một lúc này hay một lúc khác, có những điều xảy ra khiến họ không hài lòng với sự thừa nhận ấy. Bác Si Ðỗ Ðang Trị, 33 tuổi, giáo su y khoa tại đại học U.C. San Francisco cho biết: “Gia đinh đa biết và thừa nhận tôi. Bây giờ mọi chuyện đa xong rồi. Không nhu truớc đây.” Trị kể rằng, anh biết mình là nguời đồng tính luyến ái từ lúc 5 tuổi; nhung mãi đến năm 19 tuổi mới dám công khai. “Truớc đó, tôi không công khai vì sợ bố mẹ buồn. Gia đinh tôi theo Phật Giáo, và mẹ tôi muốn một con dâu Việt Nam theo đạo Phật.” Từ ngày biết đuợc giới tính của con trai, bố mẹ Trị đa chấp nhận và tỏ ra ủng hộ khuynh huớng của con mình. Trị, cao lớn, đẹp trai, thỉnh thoảng vẫn đi Việt Nam thăm gia đinh. Ðuợc hỏi, các cô gái ở Việt Nam có theo đuổi anh, Trị cuời, gật đầu. Anh kể rằng, những lần nhu vậy, mẹ anh hay nói: “Trị đa có vợ ở bên Mỹ.” Trị buồn vì câu trả lời này. Anh hiểu, giới tính của mình chỉ đuợc thừa nhận một phần. Trị đua bàn tay trái, chỉ ra ngón tay đeo nhẫn: “Anh thấy đấy, tôi đa có gia đinh.” Nguời yêu của Trị là một thanh niên Puerto Rico. Ðiều đặc biệt, Trị nói rằng anh đa có con. “Con nuôi?” “Không, con ruột!” Thì ra, chị của Trị là một nguời đồng tính luyến ái nữ. Anh đa cho tinh trùng của mình cho nguời yêu của chị mình. Bằng phuong pháp thụ thai nhân tạo, một đứa trẻ ra đời. “Ðó là con tôi, con ruột. Bây giờ chị tôi đang nuôi cháu.”
Cả Bác Si Ðỗ Ðang Trị và cô sinh viên M.C. Nguyễn đều ở lứa tuổi mới ngoài 30. Họ may mắn truởng thành trong một môi truờng xã hội tuong đối cởi mở. Câu chuyện của bà Vuong Nguyễn phức tạp hon, vì bà trải qua nhiều môi truờng sống, nhiều giai đoạn cuộc sống, với nhiều hoàn cảnh xã hội khác nhau. “Thế nào gọi là ‘biết’ mình đồng tính luyến ái? Theo tôi, sự ‘biết’ là một quá trình.” Bà Vuong kể lại những thay đổi tâm lý của mình. “Tôi nhớ hồi thập niên 70s, lúc ấy tôi tham gia một buổi trại Thanh Niên Thiện Chí tại Sài Gòn. Không hiểu sao, tôi đi theo sát một cô gái cùng trại.” Kết quả là một buổi họp với trại truởng. Vuong bị khiển trách. Vuong, lúc ấy là một cô gái, “cảm thấy rất sợ.” Cô tại hỏi: “Sao mình không giống nguời khác?” Cô liên tục tự vấn: “Ðây là cái gì?” Rồi cô tự trả lời: “Tôi không biết đây là cái gì nữa?” Vuong tuởng mình bị lãnh cảm; tức là không cảm thấy yêu thuong nguời khác phái. Năm ấy, cô 21 tuổi; 21 tuổi để roi vào câu hỏi tuởng nhu không có câu trả lời: “Tôi là ai? và tôi muốn gì?”
Theo thời gian, sự “biết” của Vuong phát triển dần. Cô kể: “Tâm lý tôi ổn định dần. Tôi đa hiểu mình muốn cái gì!” Hiểu, là một vế của câu chuyện, công khai sự hiểu lại là một chuyện khác. “Tôi không dám công khai. Tôi muốn bảo vệ bố mẹ mình.” Rồi Vuong sang Hoa Kỳ định cu sau biến cố 30 Tháng Tu, 1975. Vào môi truờng mới, Vuong có co hội để đi đến sự “định nghia” cuối cùng về giới tính của mình; cô nỗ lực đi tìm bạn gái. Bạn gái của Vuong Nguyễn có tuổi đời 46; đa công khai chuyện giới tính của cô với gia đinh. Bà Vuong Nguyễn hạnh phúc với nguời bạn gái của mình. Từ đây, bà quyết định thành lập một đai phát thanh, có tên Sống Thật Radio (www.songthat.com), nói tiếng Việt trên làn sóng KSJX 1500 AM tại San José. “Tôi muốn xây dựng nhịp cầu đồng cảm giữa những nguời đồng tính và dị tính.”
Bà Vuong Nguyễn, truớc 1975 là một biên tập viên cho một đai phát thanh tại Việt Nam. Từ khi sang Hoa Kỳ, bà làm kỹ thuật viên điện tử; sau đó, bà nghỉ huu cho đến nay.
Anh Thanh Ðỗ, 34 tuổi, tiến si computer, hiện đang làm program manager cho một công ty tại California, cho biết những nguời dị tính thuờng không hiểu ngay, một cách khoa học, những nhu cầu của nguời đồng tính. Anh kể rằng: “Tôi quyết định công khai giới tính của mình năm 23 tuổi. Thân phụ tôi đa phải cố gắng để hiểu đuợc tôi.” Khi biết con trai mình là nguời đồng tính luyến ái, thân phụ của Thanh đa gợi ý cho tiền để con trai đi giải phẫu giới tính. “Hiểu nhu vậy là sai; nó giống nhu một thành kiến.” Con đuờng công khai của Thanh không mấy đon giản. Thời gian đầu, khi thân phụ đa chấp nhận giới tính của Thanh, gia đinh anh nói chung, không chấp nhận. “Gia đinh lúc ấy cảm thấy xấu hổ về tôi; và họ giận tôi.”
Thanh Ðỗ đa có bạn trai đuợc năm năm nay. Gia đinh anh, thân phụ anh chấp nhận bạn trai của anh; nhung gia đinh bạn trai không chấp nhận, cho dầu bạn anh đa công khai từ năm ngoái. “Tất cả chúng ta đều là anh em. Tôi cung vậy, anh cung vậy, chị cung vậy. Tất cả đều là một nhà. Tôi muốn nguời Việt Nam nhìn chúng tôi nhu vậy.”
Thanh kết luận: “Ðon giản là nhu vậy; con nguời không có sự chọn lựa.”
Con nguời không có sự chọn lựa? Hay có những nguời tự chọn con đuờng trái với tự nhiên? Xã hội, nói chính xác, xã hội của những nguời dị tính luyến ái, nhìn vấn đề không giống những nguời đồng tính luyến ái. Sự khác nhau trong quan điểm về một hiện tuợng xã hội tùy thuộc nhiều vào tập quán, văn hóa, tôn giáo, và đôi khi, phụ thuộc rất nhiều vào “định nghia,” đuợc số đông thừa nhận.
Về đồng tính luyến ái và hành động gần gui giữa những nguời đồng tính luyến ái, Linh Mục Ðàm Xuân Lộ, thuộc Hội Thừa Sai Hoa Kỳ, phát biểu: “Quan điểm chính thức của Giáo Hội Công Giáo là, về bản chất, đồng tính luyến ái không có lỗi. Nhung hành động gần gui (act) là có tội.” Linh Mục Lộ nhận định rằng, con nguời cần sống trong luật tự nhiên; luật tự nhiên là khác giới tính. Sự “gần gui” phải có mục đích; mục đích đó đuợc quy định bởi Thuợng Ðế. Mục đích đó là duy trì nòi giống. Trong vai trò một nguời huớng dẫn tinh thần, Linh Mục Ðàm Xuân Lộ kêu gọi tình yêu thuong huớng về nguời đồng tính luyến ái; trong đó, cần tỉnh táo nhận diện những ý kiến khác biệt. “Mặc dầu có nguời cho rằng đồng tính luyến ái là một chuyện tâm lý; khuynh huớng hiện nay đa số thừa nhận đó là vấn đề sinh học. Họ sinh ra đa là nhu vậy.”
Anh Thành Nguyễn, cu dân Westminster, một nguời theo đạo Tin Lành, có ý kiến tuong tự. “Tôi chấp nhận, bởi không thể không chấp nhận một sự thật, về giới đồng tính luyến ái. Nhung tôi không chấp nhận hành động gần gui hoặc hôn nhân giữa họ.” “Vì sao?” “Vì Kinh Thánh không cho phép điều ấy.”
Ðại Ðức Thích Ðang Pháp, trụ trì Thiền Viện Chân Nguyên, nhận định rằng: “Ðây có vẻ là sự bất ổn về mặt tâm lý, và cả thể xác.” Theo đại đức, “Xã hội cung cần phải chịu trách nhiệm một phần về những bất ổn này.” Tuy nhiên, theo quan điểm cá nhân của Ðại Ðức Thích Ðang Pháp, “Ðiều chính yếu là sự huớng dẫn, đối xử với nhau bằng tình thuong hon là chặt cụt lối thoát của họ.”
(Theo nguoi-viet.com)
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Ðồng tính luyến ái, chuyện cũ hay mới? - Kỳ 3: Một câu chuyện cải tính
 
 
Những nguời đồng tính ái nữ (Lesbian), đồng tính ái nam (Gay), luỡng tính ái (Bisexual) và cải tính (hay chuyển đổi giới tính, Transgender), (gọi chung là LGBT) có những kinh nghiệm hoàn toàn khác nhau, tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Những yếu tố ảnh huởng mạnh lên kinh nghiệm của những nguời này bao gồm khuynh huớng giới tính, sự tự định huớng giới tính, chủng tộc, tầng lớp xã hội, và một số đặc tính xã hội khác. Vì sự đa dạng của các yếu tố ảnh huởng, không có, và sẽ không bao giờ có một hình ảnh duy nhất đại diện cho toàn bộ giới LGBT nói chung và giới LGBT gốc Châu Á Thái Bình Duong nói riêng.
Câu chuyện duới đây, của một thanh niên Việt Nam, tự xung tên là Alan, có thể cho chúng ta những quan niệm rõ ràng hon về kinh nghiệm của một nguời sinh ra là nữ, tự nhận là nam, và đa trải qua giải phẫu để chuyển đổi giới tính. Câu chuyện này, mặc dầu chỉ là kinh nghiệm của một cá nhân, có thể cho chúng ta một cái nhìn tuong đối tổng quát về những khó khăn mà một LGBT phải gánh chịu; những khó khăn bao gồm: công khai vấn đề giới tính với nguời thân trong gia đinh; đi tìm sự ủng hộ từ xã hội; hoặc đuợc quyền sống theo sở thích và khuynh huớng của mình.
Cho dầu câu chuyện của Alan cho chúng ta một cái nhìn tổng quát về vấn đề này, tôi xin nhấn mạnh, câu chuyện này không nên đuợc hiểu nhu một đại diện tổng quát cho toàn bộ giới cải tính gốc Châu Á Thái Bình Duong. Tôi tin rằng, câu chuyện này sẽ là nền tảng cho những tranh luận sâu hon nữa, trong tuong lai.
Alan, sinh ra trong hình hài một nguời nữ, đa chịu giải phẫu giới tính thành nam, khẳng định mình là một nguời đan ông, một nguời thuần chất đan ông. Alan
 

Tại sao gọi là Ô Môi?
 
Trong tiếng Việt, Ô Môi là tiếng lóng cho nguời nữ đồng tính ái. Chữ này xuất hiện vào cuối thập niên 1960 tới giữa thập niên 1970. Ô Môi là loại cây vùng nhiệt đới tìm thấy tại Việt Nam. Cách ăn trái Ô Môi thích hợp với sự diễn tả sự gần gui của nguời nữ đồng tính ái.
Có nguời cho rằng, Ô Môi xuất phát từ chữ “homo,” viết tắt của chữ “homosexuelle” trong tiếng Pháp. Cách giải thích này trùng hợp với cách dịch sang tiếng Việt của chữ “Bê Ðê” từ tiếng Pháp “pédéastre” để chỉ những nguời đồng tính ái nam.
Source: Tập San Awakening, số 1, 2005

tâm sự nhiều về những kinh nghiệm của riêng mình, từ lúc mới lên 6 tuổi. Alan nhớ nhu in một lần nọ, trong lúc choi đua với nguời anh trai của mình. Alan nói với anh mình: “Em không phải là em gái anh; em là em trai của anh.” Lời khẳng định ấy chẳng thay đổi đuợc điều gì: mọi nguời vẫn cứ khẳng định Alan là một cô bé. Bất chấp sự khẳng định của mọi nguời, hon ai hết, Alan biết rằng anh là một cậu bé, không phải cô bé. “Tôi là một cậu bé, một cậu bé bị đặt vào một co thể không phải của mình.”
Khi Alan bắt đầu cảm thấy thích nữ giới, anh tự hỏi mình: “Tôi có phải là một nguời đồng tính, nhung là một nguời đồng tính biến dạng? Vì tôi không phải là một phụ nữ, nên không thể nào là một lesbian.” Alan nghi rằng mình thuộc một phân nhóm của giới đồng tính ái. Mỗi một ngày trôi qua, những hình thức mang tính cách quy uớc về giới tính đều cho Alan cảm giác trái nguợc với khuynh huớng nam của mình. Alan cảm thấy đau đớn và chua xót về chính mình. Cảm giác đau đớn lại càng nhiều hon khi anh buớc vào tuổi dậy thì.
Alan hồi tuởng:
“Khi còn là một đứa trẻ, tôi đa biết đích xác rằng mình là con trai; nếu nhu tôi không có kinh, co thể tôi chắc chắn bị khiếm khuyết, và sự khiếm khuyết ấy, nếu có, chắc chắn sẽ giải thích đuợc tại sao tôi cứ nhất định tôi là con trai. Nhung không may thay, toàn bộ co thể tôi đều mang hình thức nữ một cách tự nhiên và hoàn toàn phù hợp về mặt sinh học. Tôi cảm thấy tuyệt vọng, tôi bị trầm cảm; tôi cứ nghi ngợi hoài: Có phải tôi điên? Hay bị bịnh tâm thần? Rõ ràng, đối với tôi, đây là vấn đề thể hình. Lúc ấy, tôi cứ nghi rằng đây chẳng qua chỉ là chuyện đứa con gái thích choi trò choi của con trai; đon giản vậy thôi. Tôi nghi, cứ từ từ, lớn lên, mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Nhung mọi chuyện chẳng “đâu vào đó!” Có một giai đoạn, hồi còn nhỏ, tôi nghi rằng mình bị bịnh tâm thần.
Vậy đó, Alan đa ghét cay ghét đắng cái hình hài phụ nữ anh mang trên nguời; vậy mà anh cứ phải đối mặt với nó. Cuộc sống anh khó khăn kinh khủng. Khó hon cả, giống nhu hình thức tra tấn, là lúc Alan đến truờng, một truờng tu.
Alan kể lại:
“Ở nhà, đuợc ở nhà là điều tôi ao uớc, vì tôi chẳng phải nghi ngợi gì. Ðến truờng? Tôi ghét đến truờng kinh khủng. Truờng là noi mọi thứ phải đuợc phân biệt rõ ràng. Truờng là noi tôi phải là con trai hoặc con gái. Tôi ghét điều này kinh khủng. Tôi chỉ ao uớc đuợc đi học truờng công. Tại sao? Ðon giản vì tôi có thể mặc bất cứ cái gì tôi muốn. Tôi muốn mặc quần chứ không phải mặc váy.”
Alan thích mặc quần, và ý nguyện của anh đuợc thỏa mãn. Một ngày nọ, anh nói dối với một truờng công rằng anh đa học xong lớp tám; và anh ghi danh vào truờng này. Alan bắt đầu mặc quần thay vì mặc váy. Từ chối nữ tính, cho dù là một giới tính ảnh huởng đậm trên mình, Alan tiếp tục gặp khó khăn noi truờng công. Alan tiếp tục tranh đấu để đuợc mặc đồ và hành xử nhu con trai.
Tuổi 17 đến với Alan với một tin vui: khi xem chuong trình Donahue trên TV, Alan học đuợc từ “transgender (cải tính)” để giải thích truờng hợp của mình. Cung trong chuong trình đó, Alan biết thêm về giải phẫu giới tính. Alan tự nhủ, nếu có giải phẫu giới tính, tức là có những nguời khác ở trong cùng truờng hợp với mình. Danh từ “transgender” khiến Alan cảm thấy tự tin; cảm giác của anh về giới tính của mình, nhu vậy, là đúng, là có thật.
Lại kẹt! Alan là một nguời Công Giáo. Khi anh yêu, cho dù mang hình hài của một nguời nữ, Alan biết đích xác mình là đan ông, anh yêu phụ nữ. Ðối với Công Giáo, một nguời “nữ” nhu Alan không thể yêu một nguời nữ. Alan bị ám ảnh rằng, rồi đây anh sẽ phải xuống địa ngục. Anh roi vào trầm cảm rất nặng, và anh nghi đến chuyện tự vẫn. May mắn cho anh, Alan sống trong một gia đinh có giềng mối vững vàng. Mối quan hệ gia đinh kéo anh ra khỏi ý nghi tự vẫn. Alan có nhiều anh chị em. Alan rất bận rộn; anh phải giúp đỡ anh em mình. Sự bận rộn đa cứu sống anh.
Thế rồi, Alan gặp nhóm Ô-Môi; một nhóm gồm những nguời Việt đồng tính luyến ái nữ, song tính nữ, và cải tính (nữ sang nam). Ô-Môi ủng hộ Alan; một số nhóm khác, có vai trò tuong tự, cung giúp đỡ anh. Anh chọn Ô-Môi làm môi truờng sinh hoạt chính của mình. Alan là nguời Việt, vì vậy anh cảm thấy rất thoải mái sinh hoạt trong Ô-Môi. Truớc đây, những nhóm đồng tính ái da trắng cung ủng hộ anh. Tuy nhiên, anh cảm nhận đuợc những khác biệt rất tế nhị trong vấn đề văn hóa. Sinh hoạt trong những nhóm da trắng, Alan phải liên tục giải thích cho các LGBT da trắng về những ràng buộc gia đinh của nguời Việt. Với Ô-Môi, Alan chẳng cần phải nói nhiều vì Ô-Môi gồm toàn nguời Việt nhu anh.
Bây giờ, Alan cảm thấy hạnh phúc. Anh đa công khai giới tính của mình với gia đinh và gia đinh anh ủng hộ anh. Alan đa chuyển đổi giới tính bằng cách dùng testosterones (hormon nam) và giải phẫu cắt bỏ ngực. Phần “duới” của co thể, Alan quyết định không giải phẫu vì quá tốn kém và có thể dẫn đến nhiều trục trặc.
Từ lúc chuyển đổi giới tính, Alan sống nhu một nguời đan ông thực thụ. Gia đinh anh đóng vai trò cực kỳ quan trọng; chính gia đinh là yếu tố giúp anh sống đích thực giới tính của mình. Thân phụ anh đặt cho anh một tên mới, di nhiên là tên Việt. Tên mới của anh là “Nam.”
Alan đa có bạn gái, và nguời bạn gái đuợc cả gia đinh anh chấp nhận và yêu mến!
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»