Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Tập truyện ngắn Lạc Giữa Chốn Quen của Đinh Lê Vũ

9 trả lời, 993 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-23 16:42:27Ct.Ly>
Tập truyện ngắn Lạc Giữa Chốn Quen của Đinh Lê Vũ


Về Phố

Dễ thường, chị xa phố đã gần mười năm. Ngày chị đi, phố vẫn còn ngủ yên, không như bây giờ, là khu du lịch phố cổ nổi tiếng, khách tây, khách ta luân phiên ra vào nườm nượp. Lúc đó, Quỳnh hãy còn nhỏ lắm, ngày cưới của chị, vẫn bộ váy xanh áo trắng đồng phục đi học thường ngày, tay còn lấm đầy mực xanh, chạy lăng quăng quanh xóm khoe : "Đám cưới chị tao, anh rể tao từ Mỹ về nhe, mai mốt chị tao qua Mỹ ở luôn !" trước những cặp mắt thán phục của tụi bạn cùng xóm. Đâu biết lần đó chị đi là suốt những đêm tiếp sau, Quỳnh ôm gối khóc vùi vì thiếu hơi mồ hôi nồng nồng của chị, cái gường hai chị em vẫn ngủ chung bỗng rộng thênh thênh... Và suốt khoảng thời gian từ một con bé chuyển thành thiếu nữ, Quỳnh chẳng có chị để thủ thỉ chuyện này chuyện nọ mỗi lúc đi học về, thư của chị thì họa hoằn mới nhận được, chỉ toàn là chuyện chồng con và nỗi nhớ của người xa phố. Phố trong tiềm thức của chị, với những nếp nhà cũ kỹ, mái ngói âm dương đọng rêu xanh rì, chiều chiều có tiếng rao lục tàu xá khàn khàn đầu ngõ, kèm theo tiếng mõ khua lốc cốc... Không phải phố của bây giờ, hàng ăn, hiệu vải bảng hiệu kẻ chữ lòe lọet, ồn ả, náo nhiệt...

Quỳnh tròn mười tám tuổi và nhận được tin chị về thăm. Tin một người từ Mỹ về đối với phố bây giờ không còn là tin sốt dẽo như cách đây mấy năm nữa, khi thông thương còn khó khăn và cuộc sống còn cực khổ. Cả nhà Quỳnh nôn nao và tự nhiên Quỳnh thấy thương chị hơn bao giờ hết, một thứ tình cảm dường như âm ỉ trong Quỳnh từ nhỏ mà Quỳnh chưa hề nhận ra. Quỳnh suốt ngày kể chuyện về chị đến nỗi Thông phát gắt lên : "Lúc nào cũng chị, Quỳnh làm như chỉ mình Quỳnh là có chị.". Quỳnh không thấy giận Thông, Thông làm sao hiểu được Quỳnh chỉ có mỗi mình chị. Ba đi làm xa cả tháng mới về, mẹ buôn bán suốt ngày ngoài chợ, chị là cả một thời thơ ấu của Quỳnh...

Rồi chị cũng về đến phố, vào một ngày trời chớm mưa, những giọt mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt tủi mừng hạnh ngộ trên má chị. Mẹ ôm lấy vai chị, nghẹn ngào : "Con tôi..." rồi nức nở. Ba vui lắm, mấy năm gần đây ba không được khỏe, lập cập huơ huơ chiếc gậy cầm tay trên nền gạch : "Hai đó hả con ?". Chị vùi mặt vào vai mẹ mà khóc. Chỉ có Quỳnh, một mình đứng đó, ngỡ ngàng không thốt được một lời. Chị đấy sao, một người phụ nữ trung niên trắng mập, sang trọng đến xa lạ ? Đến khi chị quay lại nhìn Quỳnh, đôi mắt ánh lên vẻ yêu thương một cách buồn rầu, chị thầm thỉ gọi Quỳnh : "Cún Con !" thì Quỳnh nhận ra chị ngay, chị của Quỳnh thật đây rồi. Bỏ qua những năm tháng cách biệt, bỏ qua hàng rào lối sống ngăn cách, chị lại là chị của Quỳnh ngày xưa, của những ngày cả hai chị em từng lóc ngóc ngồi chờ một tiếng rao lục tàu xá khàn khàn quen thuộc, chén lục tàu xá ngòn ngọt thơm lừng, vét sạch chén vẫn chưa đã thèm...

Chị không về một mình, theo chị là thằng Cún Con gần ba tuổi, mắt tròn xoe, miệng ngọng ngịu mấy câu tiếng Anh chưa rõ lời. Chị ngượng ngùng phân trần : "Hai đứa lớn đi học, con dẫn thằng nhỏ về cho biết phố. Nó không biết nói tiếng Việt." rồi giải thích : "Con gọi nó là Cún Con để đỡ nhớ dì Út.". Quỳnh nghe mắt mình cay cay, trong Quỳnh đang lan tỏa một thứ tình cảm ruột rà ấm áp. Bất giác, Quỳnh đưa tay vẫy vẫy thằng bé : "Lại đây chơi với dì Út, Cún Con !" để được đáp lại bằng một ánh mắt dè chừng, sợ sệt. Tự nhiên Quỳnh thấy buồn, thằng bé là con của chị Quỳnh, là cháu ruột của Quỳnh, hoàn toàn không phải là người của một thế giới xa lạ nào khác, sao nó lại không giống Quỳnh và chị, lại chẳng nói chung một thứ tiếng nói của Quỳnh và chị, của bà con nội ngoại. Quỳnh không hình dung được trong ngần ấy năm chị đã xoay xở như thế nào để tồn tại, chợt thấy đau lòng kinh khủng, mà không thể diễn tả được rạch ròi những điều đang xảy ra trong đầu mình...

Chị đòi Quỳnh đưa chị đi khắp nơi, thăm bạn bè cũ, luôn mồm hỏi thăm chỗ này chỗ nọ, người này người kia, ai còn ai mất... để rồi Quỳnh thấy chị như buồn hơn, trầm tư hơn. Chị đến thăm ngôi trường ngày xưa chị học, bây giờ cũng là trường của Quỳnh, nhưng chẳng tìm được người quen. Thầy Bách dạy Hóa, cô Tươi giám thị qua đời cách đây vài năm, các thầy cô khác người thì đã nghỉ hưu, người đã lưu lạc phương nào. Chị mừng đến phát khóc khi bắt gặp chiếc ghế đá cũ dưới hàng dương trước mặt cột cờ giữa sân trường, ngày xưa, giờ ra chơi chị hay ngồi hóng mát, nghe tiếng lá dương rì rầm trong gió, tiếc bây giờ hàng dương không còn, thay vào là mấy cây bàng uy nghi, sừng sững... Chị đi chợ với Quỳnh, gặp một chị bạn cùng lớp cũ đang bán hàng, ôm chầm lấy nhau giữa chợ không kể bộ áo quần lấm lem luốc của chị bạn. Hai người ríu ra đủ thứ chuyện, thật vui, và Quỳnh ngồi đó nghe hai chị nói chuyện, tự hỏi mười lăm, hai chục năm sau, Quỳnh và một đứa bạn nào đó của Quỳnh gặp lại, có sẽ như thế này... Đứa bạn đó chắc chắn sẽ không thể nào là Thông, Thông vốn không thích những trò mà Thông cho là tình cảm nhăng nhít. Không dưng, Quỳnh thấy buồn, nỗi buồn không nguyên cớ mà có thật, cố nén một tiếng thở dài...

Phố vẫn thế, vẫn những nếp nhà cũ kỹ, mái ngói âm dương đọng rêu xanh rì, bây giờ hàng quán nhiều hơn, nhưng không còn là của ngày xưa. Chị dẫn Quỳnh đi quanh, cố tìm một gánh lục tàu xá nhưng không thấy. Ông lão bán lục tàu xá già yếu lắm rồi, đã nghỉ bán từ lâu. Cả bà lão hay gánh xí-mà ngang qua nhà, hồi nhỏ ít tiền, chị hay nhường cho Quỳnh, phần mình chờ Quỳnh ăn xong vét chén, mới hay là từ lâu bà lão đã không còn. Cuộc sống chung quanh bây giờ có nhiều điều xao động quá, đến chén xí-mà của tuổi thơ cũng bị Quỳnh lãng quên thì làm sao mà bà lão không bị người đời quên lãng. Chị chép miệng : "Hồi nhỏ thì không có tiền, bây giờ định bụng về ăn cho đã thì mới biết nhiều thứ đã không còn. Thế thì làm sao Cún Con của chị biết phố.". Cún Con, sau một thời gian theo bà ngoại, đã biết vòi dì Quỳnh, bập bẹ mấy câu tiếng Việt ngọng líu, lơ lớ, đã dám ra ngõ chơi với tụi nhỏ hàng xóm, cũng đùa giỡn, la hét ì xèo. Quỳnh nhìn vào mắt chị, tưởng không còn niềm vui nào lớn hơn...

Chị hay rủ Quỳnh đi dạo quanh phố lúc gần nửa đêm, chính lúc nửa đêm chị mới tìm được phố của mình. Phố trong đêm, là những đường nét gân guốc, huyễn hoặc dưới bàng bạc ánh trăng, luôn gợi lên vẻ u hoài, trầm mặc. Không còn tiếng mõ khua lốc cốc của những hàng quà rong bán dạo trong đêm, phố dường như im ắng hơn. Chị mua bánh mì chả, hai chị em vừa đi dạo loanh quanh phố vừa nhấm nháp... Quỳnh nhớ hồi chị mới lớn, buổi tối đi đâu về, chị cũng đem về cho Quỳnh mấy miếng bánh mì chả thơm giòn, béo ngậy. Ngày đó, chị không xinh lắm nhưng có duyên, môi hồng, mắt sáng long lanh và tóc như mây. Quỳnh còn nhớ anh Phong bên cạnh nhà vẫn thường hối lộ bánh cho Quỳnh để được làm quen với chị... Suốt những cuộc chuyện trò của hai chị em, chị không hề nhắc đến một cái tên con trai nào nhưng có lần Thông đến rủ Quỳnh đi chơi bị Quỳnh từ chối làm Thông dằn dỗi bỏ về, chị đã buồn buồn với Quỳnh mà rằng : "Chỉ có những tình cảm thời học trò là chân thành, là đẹp nhất, em cố mà nâng niu, kẻo sau này chẳng bao giờ tìm lại được.". Ôi, chị của Quỳnh, chị về thăm phố có hơn tháng, Quỳnh chỉ có ý muốn thời gian này dành hết cho chị...

Thấm thoát, chẳng mấy chốc đến ngày chị đi. Cún Con lúc này đã bám đòi bà ngoại nhiều hơn mẹ, chị bịn rịn dắt con lên máy bay mà mắt rơm rớm. Cả nhà Quỳnh cũng không ai kìm được nước mắt, xem ra cuộc chia tay lần này còn nặng nề hơn lần chị đi lấy chồng. Sau chuyến về thăm phố, chị phải quay trở về với cuộc sống thường nhật, bổn phận làm người của mình bên kia bờ đại dương, mà sao Quỳnh thấy cái cuộc sống tha hương của chị cô đơn, nghiệt ngã quá. Sẽ cứ êm đềm mà bức bối như thế, rồi có qua đi một kiếp người ?

Thông cũng theo Quỳnh ra sân bay tiễn chị. Lúc máy bay cất cánh cũng là lúc Quỳnh, mặt nhòe nhọet nước mắt, từ từ khuỵu xuống trong cánh tay vững chải của Thông...
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
LẠC GIỮA CHỐN QUEN

1. Tôi vào lại Sài Gòn trong một chuyến đi bất ngờ, không hề dự tính trước, hoàn toàn vì công việc, sau gần sáu năm xa cách. Anh Hạo, khi bàn giao công việc cho tôi trước chuyến đi, vỗ vai thân tình : "Nếu mọi chuyện tốt đẹp, Mẫn có thể ở lại trong đó chơi vài ngày, thăm bạn bè, người yêu cũ." kèm theo một cái nheo mắt. Tôi cười : "Em đã book vé Thứ Hai đi, Thứ Tư về, sao anh không nói sớm hơn.". Chi, trên đường đưa tôi ra sân bay, dặn : "Anh vô trong đó, coi có cái gì đó hay hay thì mua về cho em !" . Cái gì đó hay hay của Chi là một cái kẹp tóc, hay một bộ dụng cụ làm bếp đầy rẫy ở các siêu thị Sài Gòn. Chi nói mà không hề nhìn mặt tôi, không biết lời dặn dò này của Chi làm tôi buồn lòng, như thể Chi không dặn dò gì thì tôi sẽ không hề nhớ đến Chi. Con đường dẫn ra sân bay có một đoạn đang được tráng nhựa lại, nắng, gió, và bụi tung mù mịt. Tôi chầm chậm đưa khăn tay lên chậm mắt, cay xè, mà hình như không phải vì bụi.

Sài Gòn đón tôi bằng cái nóng ghê người, ba mươi mốt độ rưỡi. Tôi ngã người khoan khoái trên chiếc taxi về khách sạn, chiếc taxi sơn độc một màu vàng vọt, người tài xế kính cẩn mở cửa, đóng cửa xe khi tôi bước lên, bước xuống. Khách sạn ở ngay trung tâm, cách chỗ tôi làm việc chưa đầy nửa cây số, máy lạnh mát rượi, thảm lót sàn êm như nhung, cũng những nhân viên phục vụ mở cửa, đóng cửa, và giúp mang hành lý lên phòng. Tôi cố để không tỏ ra ngượng nghịu, những tiện nghi phục vụ chu đáo này ngày thường tôi có mơ cũng đâu thấy được, trong đầu đang có tiếng tậc lưỡi : tiền trong tiêu chuẩn công tác, cơ quan chịu hết, có mất mát gì của mình. Nhìn bộ vó của tôi bây giờ, cà vạt, giày da bóng lộn, Samsonite sang trọng, điện thoại di động giắt lưng, có ai nghĩ là lột bộ vó này ra, tôi về ở nhà thuê, một căn gác, ẩm thấp, mùa hè nóng như một cái lò bánh mì. Cũng đâu ai biết được tôi đang phải dành dụm từng đồng để tìm cho được một chỗ ở của riêng mình, cho một đám cưới mà Chi đang từng ngày chờ đợi. Mà ngày thì vẫn trôi đi với viễn cảnh sống chung mãi hoài chỉ là dự tính...

2. Buổi tối rảnh rỗi đầu tiên ở Sài Gòn, tôi nằm dài ở phòng khách sạn, mát lạnh, mắt đăm đăm nhìn vào kênh âm nhạc MTV trên ti vi khách sạn, đầu óc như không nghĩ ngợi, không còn nhớ gì, trống rỗng. Đúng tám giờ thì tôi vùng dậy, phone cho Đạt. Đạt là bạn cũ của tôi, thời đi học chơi với nhau khá thân, bây giờ đang làm ở một công ty quảng cáo của Mỹ. Đạt không phải là đứa tôi không nhớ đến khi có dịp vào lại Sài Gòn, nhưng gặp nhau để nghe nó hỏi thăm, để thấy cuộc sống của nó bây giờ với mình khác nhau nhiều quá là điều tôi không hề muốn. Xem ra, cục mặc cảm nghèo khó trong tôi lúc nào cũng to, nhưng tối nay, tôi thèm gặp Đạt quá, lâu lắm rồi không gặp nhau. Chưa đầy mười phút sau cú phone của tôi, hai vợ chồng Đạt, mỗi đứa mỗi xe phóng đến, vừa ló mặt đến quầy lễ tân khách sạn đã cười ha hả. Hà, vợ Đạt, hoa khôi của lớp tôi ngày xưa, hồ hởi : "Lâu quá mới lại được gặp Mẫn, tụi này mừng ghê.". Đạt, trông chững chạc hơn nhiều, mập phệ, ra dáng thành đạt, mừng rỡ ôm vai tôi : "Mầy sao gầy quá ?" rồi kéo tay tôi : "Đi, đi một vòng, kiếm chỗ nào đó nói chuyện chơi.". Rồi Đạt chở Hà, giao một xe cho tôi, lòng vòng qua những con đường người xe vun vút, những con đường ngày xưa tôi quen thuộc lắm, bây giờ lại thấy mình như kẻ lạ.

Một chỗ nào đó ngồi nói chuyện chơi mà Đạt và Hà chọn là một tea-room sang trọng ở góc đường Hàm Nghi, nằm trên gác hai của một căn nhà cao tầng. Đạt nói với tôi : "Tao vẫn còn nhớ gu của mầy, chỗ này yên tĩnh, nghe nhạc thích lắm !". Khi chúng tôi vào, trên sân khấu nhỏ đặt giữa khán phòng trang trí bằng vô số những hình ảnh vẽ cách điệu cảnh đồng quê Việt Nam, một cô ca sĩ trẻ mặc áo dài, tóc dài rẽ xuống hai bên vai, đang hát : " Chiều một mình qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em...". Đèn sân khấu chiếu vào mặt cô một thứ ánh sáng xanh bệch làm cô trông giống một pho tượng, có vẻ hư thực. Bài hát này ngày xưa có lần My bắt tôi tập để hát tặng My nhân sinh nhật mười chín tuổi. Tôi chợt nhớ đến My, cách đây mấy năm, My đã theo chồng về một xứ sở xa lạ nào đó, một đời sống êm đềm với những đứa con lai kháu khỉnh chờ đón, không biết bây giờ, My có còn nhớ bài hát một thời mộng mị. Chuyện tình ngày xưa với My, và những kỷ niệm cũ, với tôi, cũng giống như một cơn mộng mị, bởi nó đẹp và tan biến nhanh. Mà có ai có thể sống trong mộng mị được suốt dời...

Cô phục vụ mang lại một cái menu đồ uống, tôi chọn một món cocktail rẻ tiền nhất có cái tên là lạ "Bare Foot : 4,7 USD/ly", Đạt gọi một ly Henessy và cho Hà một ly cocktail nhiều màu có cắm một chiếc dù nhỏ. Nhìn sơ qua giá trên menu, tôi biết Đạt sẽ trả một khoản bằng một phần ba lương tháng của tôi, không ít hơn. Thỉnh thoảng ở Đà Nẵng, tôi vẫn đi tiếp khách cơ quan ở chỗ này, chỗ nọ, tiền bạc cơ quan lo, lần nào nhìn vào hóa đơn, tôi vẫn thấy như có một cái nhói người. Trưa mai, trong một bữa cơm thân mật mời đối tác, cũng sẽ là những khung cảnh sang trọng đến choáng ngợp, cũng những khuôn mặt viên mãn, no đủ, và những hóa đơn với khoản tiền kếch xù tính bằng đô la. Tôi không biết là sau này, khi mình giàu có lên, những ý nghĩ tủn mủn vụn vặt như thế này có còn, nhưng lúc này, chỉ tổ làm day thêm trong tôi cục mặc cảm nghèo khó. Tôi ngồi đây, cảm thấy thật khó khăn để nói chuyện với vợ chồng Đạt một cách cởi mở. Đạt nói như phân trần để tôi yên lòng : "Lâu lâu có dịp, tụi tao mới vào đây, chứ ngày nào cũng thế này thì có nước bán nhà sớm.".

Câu chuyện cứ trôi đi theo một chiều hướng nhạt nhẽo, chỉ nóng lên khi Đạt nhắc lại đám bạn cũ và những kỷ niệm thời sinh viên. Hà cười suốt buổi, thỉnh thoảng phụ họa theo chồng những chi tiết Đạt quên. Đạt vui vẻ : "Lâu quá, tao mới có dịp được sống thật lòng như thế này. Hằng ngày, lúc nào cũng phải giữ mình, dè chừng trong quan hệ làm ăn, tao chán lắm.". Hà quan tâm tới chuyện khác : "Sao Mẫn không lấy vợ, My đi rồi, không lẽ ở hoài vậy sao ?". Tôi trả lời gượng gạo : "Chắc cũng sắp, cô ấy tên Chi." rồi một điều tự nhiên như cây cỏ, tôi nhớ đến Chi. Chi dường như thuộc về một thế giới khác hẳn với Đạt và Hà, càng khác xa với My, nửa căn cơ, nửa phù phiếm một cách rất đàn bà và hiền lành. Tôi chọn Chi bởi bên Chi, tôi thấy bình yên. Chợt nhớ : ngày mai, tôi sẽ tranh thủ mua quà cho Chi, một cái gì đó hay hay và rẻ tiền là đúng ý Chi, Chi sẽ vui. Tôi thấy mình thật có lỗi khi đem so sánh Chi với Đạt, với Hà, với My, với những gì không thuộc về Chi rồi thấy sao mà tội nghiệp tôi vô cùng...

Lúc đưa tôi về khách sạn, Hà hẹn : "Tối mai Mẫn còn ở đây, tụi mình đi uống cà phê ở tòa nhà ba mươi ba tầng ?". Đạt nói thêm : "Ngồi trên đó nhìn xuống thành phố dưới này, hay lắm !". Tôi cười : "Thành thật cám ơn hai người. Tối mai Mẫn bận rồi !". Hà chép miệng tiếc rẻ : "Vậy thì Đạt, Hà chia tay Mẫn ở đây. Mẫn về ngoài đó vui. Cưới vợ, báo tin sớm cho tụi này ra chơi !". Tôi gật đầu : "Chắc chắn !" rồi nghĩ chắc là tôi sẽ không mời hai bạn đâu, cảm thấy là mình thật tệ, cả vô lý nữa nhưng lại thấy là không thể khác đi được...

3. Bằng một cách nào đó, Tiến biết tôi đang ở Sài Gòn. Tiến phone cho tôi theo số máy điện thoại di động, giọng trách móc : "Sao mày vào Sài Gòn mà không báo tin cho tao biết ? Sao không về Biên Hòa chơi ?". Lúc Tiến phone là vào khoảng bốn giờ chiều, tôi đang loanh quanh trong một hiệu sách nơi đường Nguyễn Huệ : "Tao đi công tác, gấp lắm, chắc là không ghé thăm mầy được. Thôi, để dịp khác !". Tiến văng tục : "Mầy nói như c., hai giờ nữa tụi tao sẽ xuống Sài Gòn, tao và Kiên. Mầy ở đâu ?". Tôi nói tên khách sạn và nơi hẹn gặp Tiến. Tiến, Kiên là bạn cùng ở ký túc xá với tôi thời sinh viên, không học cùng lớp nhưng ở cùng phòng, thân nhau như anh em ruột. Cả Tiến và Kiên đang sống ở Biên Hòa, cách Sài Gòn ba chục cây số, mất một giờ đi xe máy. Tôi thấy cảm động, Tiến là vậy, bổ bã nhưng chân thành. Ít ra, tôi sẽ không có một buổi tối nằm chèo queo ở khách sạn, một mình với kênh âm nhạc MTV ồn ào, giậm giựt.

Đúng sáu giờ, chuông điện thoại trong phòng tôi reo. Giọng Tiến. Tôi hỏi : "Mầy đang ở đâu ?". "Tao với Kiên đang đứng trước khách sạn mầy ở." Tôi nôn nóng : "Sao không lên đây ?". Tiến nửa đùa nửa thật, vẫn giọng nói bổ bã thường ngày nhưng sao khó nghe quá : "Khách sạn của mầy sang trọng bỏ mẹ, hai thằng tao mà lên nó phí đi, không xứng.". Tôi đấu dịu : "Thôi được, tao xuống bây giờ đây. ", biết là Tiến đùa nhưng vẫn thấy buồn. Suy cho cùng, ở một chỗ sang trọng thì đâu phải là một cái tội. Tôi thấy nhớ thằng Tiến của ngày xưa, bổ bã thật đấy nhưng ăn nói đâu có cay độc như bây giờ.

Ba thằng kéo nhau vào một quán nhậu ven đường, Tiến gọi một xị rượu đế và dĩa gân bò hầm. Tôi giao hẹn trước : "Tao không uống được nhiều đâu !". Tiến nhìn tôi cười, mà sao trong mắt Tiến như có tia vằn : "Thằng Mẫn dạo này uống rượu Tây quen, đâu chơi được thứ này !.". Kiên đấu dịu : "Thôi, nâng ly đi, mừng sức khỏe và mừng gặp lại.", cầm đũa gắp một miếng gân bò : "Ăn thứ này để nhớ ngày gian khổ. Mầy còn nhớ nồi cháo gân bò bà Ba Khía ở phía sau trường không Mẫn ?". Tôi gật đầu : "Hồi đó, hôm nào lĩnh học bổng, ra mần một tô cháo bò, cho thật nhiều gừng, đời không còn gì để mơ ước.". Kiên trầm ngâm kể : "Sau này có lần đi qua trường, tao đĩnh đạc ghé vào gọi một tô cháo gân bò thật to, không còn thấy ngon, chỉ thấy hôi rình mùi bò. Tao không biết là do bà Ba nấu cháo dở đi, hay mình dở đi, có rủng rỉnh chút tiền là quên mất đi thời gian khổ.". Kiên chỉ kể chuyện như mọi câu chuyện bình thường khác mà sao tôi nghe giọng Kiên có chút sũng nước.

Tiến nâng ly : "Thôi, uống đi. Lâu ngày gặp nhau, thằng Kiên cứ nhắc chuyện cũ, nghe chán bỏ mẹ. Nói chuyện gì vui vui đi." quay sang vỗ vai tôi : "Hơn ba chục tuổi, già rồi chứ không còn nhỏ nhít gì đâu. Khi nào cưới vợ ?". Tôi nghĩ đến Chi, nhớ vẻ mặt hiền lành một cách tủn mủn của Chi : "Đang quen một em, con nhà lành, công nhân may.". Tiến tỏ ra quan tâm : "Mầy có mang theo ảnh, cho tụi tao xem mặt !". Tôi rút cái ví da từ sau túi quần ra đưa Tiến, cái ví da có lần Chi tặng tôi khi thấy cái ví cũ của tôi rách bem, khi mua về đã tẩn mẩn cắt cái ảnh đẹp nhất dán vào, dặn : "Để lúc nào cũng có em ở bên anh !". Tiến ngắm nghía hình Chi, đưa cho Kiên, nhận xét : "Trông hiền lành, được đấy ! Cưới cho rồi, đừng làm khổ con người ta nữa." rồi bô bô bày tỏ quan điểm : "Tao cũng chỉ ước mơ thế này thôi, cưói vợ là bà này bà nọ mà làm gì, chỉ tổ về làm tôi mọi cho nó.". Kiên đưa trả cái ví da lại cho tôi : "Tháng sau là đám cưới tao, cuối năm nay là đến thằng Tiến. Mẹ tao ở nhà giục quá, ngày nào cũng giục. Liệu mầy có thu xếp vào dự được ?". Tôi tính nhẩm một con số, ngập ngừng, như thể mình là thằng có lỗi : "Chắc là tao không vào được, tụi mầy thông cảm cho tao !". Tiến lại nâng ly : "Uống đi, băn khoăn mà làm quái gì. Ở hoàn cảnh mầy bây giờ, tụi tao cũng vậy thôi, tiền đâu mà bỏ cả triệu bạc từ Đà Nẵng vào Sài Gòn ăn cưới. Tụi tao hiểu mầy mà !". Tiến lúc này mới thực sự là thằng Tiến chí tình, tự nhiên tôi thấy mắt mình cay cay. Tôi muốn nói một điều gì đó với Tiến, với Kiên nhưng rồi lại thấy có nói gì cũng quá thừa. Sự thiếu thốn tiền bạc, đôi khi làm cho con người ta sống ít tình cảm với nhau hơn, dù lòng đâu hề muốn thế.

4. Công việc rồi cũng hoàn tất mỹ mãn, đúng như mong đợi và tôi không còn việc gì ở thành phố này nữa. Ngày Thứ Tư, đúng dự định, tôi ra sân bay lúc mười hai giờ trưa, chuyến bay vào lúc bốn giờ chiều, phải ra sớm như vậy vì sau mười hai giờ trưa, khách sạn sẽ tính thêm tiền. Giờ này, Đạt, Hà bận đi làm, không tiễn tôi được, mà tôi cũng không thích tiễn đưa, chỉ biết chào tạm biệt nhau qua điện thoại. Tiến với Kiên về lại Biên Hòa ngay đêm qua. Lúc chia tay nhau, Kiên nói : "Tụi tao chỉ xuống gặp mầy một chút vậy thôi, phải về để ngày mai đi làm sớm. Có gì, tin cho tụi tao biết.". Tiến kéo dài giọng khệ khạ như người say nhưng thật ra rất tỉnh : "Lần sau vào Sài Gòn mà mầy còn trốn thế này thì tao xuống cắt cổ.". Tôi cười : "Tao biết tội của tao rồi." chợt thấy buồn vì biết nếu không có dịp đi công tác, tự tôi cũng khó lòng vào được Sài Gòn đơn thuần chỉ để đi chơi, thăm viếng bạn bè.

Chuyến bay dời lại hai tiếng đồng hồ, vì một trục trặc kỹ thuật gì đó, Hàng Không Việt Nam thì thoảng vẫn trễ máy bay với lời xin lỗi và giải thích bằng hai thứ tiếng Việt và Anh lúc nào cũng giống hệt nhau. Tôi có thêm hai tiếng đồng hồ loanh quanh ở sân bay, lội quanh các shop bán hàng lưu niệm, mua cho Chi một lọ nước hoa ngoại bé tí với giá bán ghi bằng đô la. Từ lúc quen nhau đến giờ, chưa lần nào Chi dùng nước hoa, Chi nói Chi không thích nước hoa nhưng tôi thừa hiểu là Chi không dám phung phí một khoản tiền lớn vào những khoản xa xỉ. Tôi gỡ mảnh stick ghi giá tiền trên lọ nước hoa, vất đi, biết là dù có hạ giá tiền xuống bao nhiêu lần để nói dối Chi, Chi cũng sẽ ca cẩm tôi hoang phí cho mà xem.

Lúc máy bay cất cánh, trời đã sẫm tối. Từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn với cơ man là đèn sáng nhấp nháy, giống như một tấm thảm đẹp tuyệt vời có đính những viên kim cương lấp lánh. Cô tiếp viên xinh xắn nhắc tôi thắt dây an toàn, tôi nhìn khung cảnh êm đềm trên máy bay, hít một hơi thở dài rồi nhắm mắt lại, mơ hồ ước ao được nằm duỗi dài trên tấm thảm kim cương lấp lánh dưới kia mà ngủ một giấc thật say, quên hết những lo toan, buồn đau và hệ lụy của cuộc đời. Được thế, quả không còn gì sướng hơn !

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Theo Gió Bay Đi

Rồi một ngày chợt nhận ra công việc mình đang làm trở nên mệt mỏi quá, thành phố đang sống bỗng dưng ngột ngạt quá, tôi nghĩ mình nên đi xa một chuyến và nhớ tới Tuyên. Tự dưng thèm gặp Tuyên biết bao, để được nói với Tuyên mọi chuyện trên đời, được cười khóc với Tuyên những chuyện vui buồn mà với người khác, có thể là những chuyện ngớ ngẩn không đáng để tâm. Nếu trong cuộc sống có một người nào đó mà những bộn bề thường nhật có thể làm ta không nhớ đến nhưng lúc dường như thấy cô đơn nhất, đó luôn là người đầu tiên ta nghĩ về thì Tuyên là một người như vậy. Là bạn cùng lớp với tôi ngày xưa, bây giờ đang sống ở một nơi cách thành phố của tôi gần năm trăm cây số, Tuyên luôn biết cách làm dịu đi những nỗi đau buồn của tôi, ngày xưa cũng như bây giờ...

Vậy là tôi gọi điện cho Tuyên. Giọng Tuyên nghe trên phone thật hồ hởi : "Hôm nào mầy vào, để tao đi đón !". làm tôi tự nhiên thấy mủi lòng. Cái thằng đàn ông trong tôi tưởng mạnh mẽ, gan góc là vậy mà có lúc cũng như thế này sao. Tôi ghé cơ quan xin nghỉ phép, anh Định cười : "Xin nghỉ để hỏi vợ hả ? Gì chứ vụ đó là anh ủng hộ hai tay.". Tôi cũng cười lắc đầu : "Làm gì có ! Ai mà thèm ưa em.", chợt thấy chạnh lòng. Mọi khi, tôi vẫn trả lời nửa đùa nửa thật như vậy mỗi lần bị anh Định trêu nhưng lần này thì... Tôi nghĩ đến Kim, từ lúc quyết định chia tay, đã không hề gặp lại nhau. Kim bướng bỉnh, kiêu hãnh, vốn không chịu thua ai cái gì bao giờ đến hồi còn quen nhau, có lúc tôi đã tự hỏi không biết Kim có thực sự yêu mình không nữa. Ngẫm nghĩ về những chuyện đã xảy ra, tôi đến chẳng hiểu nổi mình. Ngày xưa, không gặp nhau một ngày đã quay quắt nhớ, bây giờ thì thấy mình như vô cảm, không còn muốn thiết tha với cái gì nữa...

Chuyến xe khách đến Tuy Hòa trễ gần hai tiếng đồng hồ so với dự tính, sau khi chạy lòng vòng rước khách và ì ạch qua một chặng hành trình dài gần chín tiếng đồng hồ, dù gã lơ xe đảm bảo chắc một trăm phần trăm với tôi là sẽ đến sớm hơn. Đường xá có nhiều chỗ đang được thi công lại, nắng gắt, bụi mù. Tôi vừa bước xuống xe, mỏi rừ, đã thấy Tuyên chạy ra gọi tôi rối rít từ một quán cà phê bên đường : "Tao ra đây từ lúc cơm trưa xong, ngồi uống nước chờ mầy ở ba quán rồi, cứ sợ xe vô sớm, không thấy tao đón lại lớ ngớ.". Rồi Tuyên ân cần : "Sao ? Đi đường mệt không ?", đưa tay đỡ lấy túi xách của tôi, vừa cười vui vẻ vừa nói : "Tao không nghĩ là có ngày mầy sẽ vô đây thăm tao như thế này, vui ghê luôn !". Tôi lúng búng giữ lại túi xách : "Để tao mang cũng được !", muốn nói với Tuyên là mầy đừng có coi tao như con nít như vậy, lại thấy sung sướng một cách ngượng ngùng vì sự quan tâm thật lòng của Tuyên. Hồi còn nhỏ, tôi là đứa bé nhất lớp, Tuyên luôn là người che chở tôi mỗi khi bị tụi cùng trường chặn đường bắt nạt, bây giờ lớn lên, mỗi đứa một nơi, Tuyên vẫn không hết thói quen coi tôi là một thằng bé cần được che chở. Và cũng chỉ với Tuyên, tôi mới có được cái cảm giác của ngày còn thơ dại, bình yên, vô tư, không vướng bận...

Tuyên líu ríu kéo tôi vào quán nước, gọi ly chanh đá, Tuyên vẫn chưa quên ngày xưa tôi có thói quen uống chanh đá mỗi lần đi ngồi cà phê với Tuyên. Tuyên hỏi thăm tôi đủ thứ chuyện, chuyện nọ xọ chuyện kia, làm tôi trả lời không ngớt miệng rồi đột ngột dừng lại : "Mầy vào đây được, tao mừng quá.". Bây giờ tôi mới có dịp nhìn kỹ Tuyên. Tuyên có gầy hơn, da ngăm đen hơn, nhưng lại trông có vẻ khỏe và rắn rỏi ra. Tuyên nhìn tôi cười : "Mầy vẫn không thay đổi gì mấy, có chững chạc lên được chút xíu.", rồi ngập ngừng đề nghị : "Chỗ của tao ở cách thị xã gần ba chục cây số, tối nay mình ở lại đây, tao đưa mầy đi chơi cho biết Tuy Hòa.". Tôi gạt đi : "Thôi, về thẳng chỗ mầy đi, tao cần nghỉ ngơi, tắm rửa một chút.". Tôi còn muốn nói thêm với Tuyên là tôi vào Tuy Hòa là vì Tuyên, chứ cái thị xã bé tí này đâu có gì hấp dẫn tôi. Tôi đang cần một nơi thật yên tỉnh...

Tuyên ở trong một căn hộ tập thể cùng với hai người bạn nữa, cũng độc thân như Tuyên. Từ nhà đi qua chỗ làm chỉ khoảng vài trăm mét nhưng là vài trăm mét đường đất đỏ, mùa nắng, cứ mỗi lần xe chạy qua là nhuộm đỏ hết áo quần, đầu tóc. Trên đường về, ngồi sau lưng Tuyên, mỗi lần xe chạy xóc ngang qua ổ gà là Tuyên nói : "Ở chỗ tao buồn lắm, nhà quê lắm, sợ mầy không chịu nổi.". Tôi cười, nhắc lại ngày xưa : "Mầy làm như tao chưa từng sống ở quê.". Ngày còn nhỏ, đã có những trưa hè nắng chang chang, tôi theo Tuyên đi lội đồng bắt cá lia thia về nuôi, có lần tôi bị cua kẹp khóc thét, làm Tuyên cứ suýt xoa... Dọc đường, chúng tôi gặp mấy xe tải lớn chạy qua, bụi tung mù mịt, Tuyên quay lại cười với tôi : "Đó, mầy thấy ngán chưa ?". Tôi chợt nhận ra hình như cách nói chuyện của Tuyên bây giờ có chút gì đó như thiếu tự tin, không giống một Tuyên "thích là chiều" như ngày xưa...

Hai người bạn cùng phòng của Tuyên đón tôi với một vẻ nồng hậu chân tình hiếm có. Đạt, dáng người gầy cao dong dỏng, tóc để rủ dài trước trán, chào tôi thân thiện : "Tụi em nghe anh Tuyên nói anh vô chơi, ngày hôm nay có ý chờ mãi.". Trực thấp, đẫy người hơn một chút, có nụ cười thật tươi : "Anh Nghĩa trông không khác trong hình là mấy.". Tôi hơi bối rối vì sự đón tiếp quá thân mật này, nhìn Tuyên, vẻ mặt Tuyên cứ tỉnh bơ đi. Trực, có lẻ đoán được ý tôi, cười trấn an : "Anh Nghĩa đừng ngại, tụi em sống ở đây như anh em một nhà, thân nhau lắm, lâu lâu có anh vô chơi là mừng rồi.".

Tuyên đưa tôi ra tắm ở cái giếng ở sau hè. Nước giếng mát rượi, trong veo, trong tôi có cảm giác thật nhẹ nhàng. Chỗ Tuyên ở là một vùng gò, đồng lúa bao xung quanh ngút mắt, xa xa là dãy núi nhấp nhô, xanh thẫm. Buổi chiều ở đây xuống nhanh, mới đó mà đã sụp tối. Tiếng ểnh ương kêu râm ran. Những căn hộ trong khu Tuyên ở đã lên đèn, những ngọn đèn bóng tròn vàng vọt giữa một không gian trống không làm cho khung cảnh ở đây càng trở nên hiu quạnh hơn. Trong những cái thư viết cho tôi, Tuyên không bao giờ kể cho tôi nghe những chuyện này. Cũng chưa từng có một lời than thở nào ! Tôi nhớ đến căn phòng mình ở, có ti-vi, có giàn máy CD âm thanh Hi-fi, vậy mà từ ngày Kim nói chia tay, vẫn có những buổi tối tôi nằm vật vã vì trống trải, cô đơn. Về đây, tôi ước ao được sống cảnh sống bình yên mà Tuyên đang sống, rồi lại sợ mình có lúc cũng sẽ không chịu nổi cái nhịp điệu trầm tĩnh như thế này. Có lẽ trong tôi là một chuỗi những ham muốn mâu thuẫn cứ luôn giằng xé nhau, chẳng thể nào rạch ròi được. Ngày Kim nói chia tay, tôi đã muốn níu kéo Kim trở lại, không phải là tôi không còn yêu Kim nhưng rồi lại thấy quá mệt mỏi trong một cuộc tình luôn có giận dỗi, trách cứ nhau hiện diện nhiều hơn những tháng ngày hạnh phúc. Tôi nhớ đến Kim, Kim luôn coi công việc và những mối quan hệ làm ăn hơn hết, đôi lúc quên mất những quan tâm nhỏ nhoi, vặt vãnh dành cho nhau. "Mình còn có cả một đời sống sau này để cho nhau mà !". Kim vẫn thường nói như vậy cho đến một ngày, Kim đột ngột gởi trả tôi những món quà tặng và mấy dòng chữ ngắn ngủi : "Em muốn chúng mình chia tay nhau vì em có cảm giác là gần đây, em không còn được yêu nữa !" mà không hề tự vấn điều gì đã dẫn đến kết cuộc như vậy. Tôi không biết được cảm giác của mình lúc đó để rồi sau này, thấy ngày thì dài ra, và nỗi buôn trong mình cứ chất chồng lên, đầy ắp...

Buổi tối đầu tiên ở chỗ Tuyên trôi qua thật lặng lẽ. Cơm nước xong, Đạt rủ Trực đạp xe vô trong xóm chơi, cách chỗ ở gần hai cây số, chỉ có Tuyên với tôi nằm nhà nói chuyện trên trời dưới đất. Tuyên hỏi tôi : "Mầy định khi nào cưới vợ ?" rồi không đợi tôi trả lời, kể chuyện tình cảm của mình với một cô bé cùng chỗ làm, rằng Lam hiền lắm, chịu khó lắm, bằng một dáng vẻ hạnh phúc không cần giấu làm tôi cứ thấy buồn buồn. Tuyên đột nhiên hỏi tôi : "Mầy có gì không ổn hả ?". Không dưng, bao dự định đến đây kể Tuyên nghe chuyện này chuyện nọ trong tôi tan biến : "Đâu có gì !". Tuyên im lặng, không hỏi thêm nữa, cũng không kể thêm cho tôi nghe gì nữa, lái câu chuyện giữa hai đứa sang một hướng khác. Buổi tối ở đây thật sâu, có tiếng dế rả rích kêu đầu hè. Nói chuyện chán, chúng tôi nằm yên lặng ngắm sao qua cửa sổ. Những vì sao trong đêm lung linh, huyễn hoặc như một thứ hạnh phúc chỉ để ao ước, thèm muốn, khó nắm bắt...

Sáng hôm sau, Tuyên dậy thật sớm, dù gần như suốt đêm qua, Tuyên uống trà với tôi, tán chuyện gẫu. Đạt với Trực đêm qua về nhà tận nửa đêm, xôn xao kể chuyện đi hát karaoke trong xóm vui lắm, cũng dậy sớm, lục đục chuẩn bị đi làm. Tuyên chờ tôi sửa soạn xong, rủ vô xóm uống cà phê : "Mầy vô, tao xin nghỉ phép đưa mầy đi chơi.". Hình như từ xưa đến giờ, chỉ có mình Tuyên là đối xử với tôi như vậy. Quán cà phê là một ngôi nhà lợp tranh trên mái, có song cửa bằng nứa kết lại, nằm ở giữa một khu vườn rộng, vòm lá xanh mướt. Buổi sáng, ngoài cà phê ra, người ta còn bán cháo lòng để điểm tâm và rượu. Mới sáng sớm đã có mấy ông trung niên ngồi khề khà bên đĩa lòng heo, mặt đỏ phừng phừng. Hình như ở đây mọi người đều quen biết nhau, tôi thấy Tuyên gật đầu chào hết thảy mọi người, có người còn kéo tay Tuyên vô "mần một ly". Tôi và Tuyên chọn một cái bàn ở cuối khu vườn rộng, thật yên tỉnh. Tuyên kể cho tôi về cuộc sống ở đây, lúc đầu mới đến thấy buồn lắm, không ciné, không có chỗ vui chơi, sách báo thì thiếu thốn, tưởng đã bỏ cuộc mà đi, cuối cùng rồi cũng quen. "Lúc mới về, tao nhớ mầy, nhớ thành phố ghê lắm." . Tôi chợt thấy thương Tuyên để chợt nhận ra mình sao vô tâm quá, sao đòi hỏi nhiều quá. Rồi lại thấy Tuyên như vậy mà ngon lành hơn mình, thành công hơn mình nhiều, lâu này mình cứ như đang loay hoay trong một cái bọc điều mà mình không biết...

Tuyên rủ : "Lam nghe mầy vào, nói tao chiều nay rủ mầy về nhà chơi cho biết.". Tôi khẽ gật đầu, lại nhớ đến Kim. Tôi không sao thôi nghĩ về Kim được dù cố tự nhủ lòng : đã là chuyện cũ. Nhiều lúc ngồi một mình, tôi vẫn cứ ray rứt hoài không biết mình có vô lý quá với Kim không. Mà sao Kim cũng tỏ ra bướng bỉnh quá chừng...


Mấy ngày ở chơi với Tuyên, tôi cứ loanh quanh sáng uống cà phê, chiều đánh banh, lúc rảnh rỗi thì nằm tán chuyện hão, rồi cũng qua. Chỉ được vài ngày là tôi băt đầu thấy tẻ nhạt, lại nao nức nhớ cái không khí làm việc vùi đầu quen thuộc của mình. Đã quá đủ cho một chuyến rong chơi, rồi phải trở về với cuộc sống thường nhật thôi. Tuyên vẫn ngày ngày chịu khó ở nhà chơi với tôi, hình như Tuyên biết tôi có chuyện buồn lắm mới tìm đến Tuyên, nhưng Tuyên chưa hề hỏi gặng tôi về Kim. Tuyên luôn luôn là vậy, thâm trầm, tế nhị và bây giờ thì tôi thấy không cần thiết để làm nhọc lòng Tuyên vì những chuyện lẩm cẩm của mình. Nỗi buồn, dù lớn đến mấy thì rồi cũng quen, chẳng thể để nó quật ngã mình, càng không thể nhốt mình hoài trong một cái vỏ ốc, vì những chuyện đã qua...

Tuyên, Lam, Đạt, Trực và mấy người bạn nữa tổ chức một buổi liên hoan tiễn tôi về. Có gà xé, có thịt nai khô, và đặc sản là món rắn xào xả, con rắn mà Đạt với Trực đập chết hồi đêm khi bắt gặp nó chui vào cuộn tròn trong chái bếp. Những món ăn mà ở hầu như nhà hàng nào ở thành phố tôi sống cũng có, tôi đã từng nếm qua trong các buổi tiệc chiêu đãi khách ê hề, chưa bao giờ có được cái không khí, sắc thái như ở đây. Một chiếc chiếu cũ trải giữa sàn nhà lau sạch bóng, mấy cái chén dĩa bằng sành, đũa tre trông rất dã chiến, mùi thức ăn từ căn bếp sau nhà bốc thơm lừng... Lam có rủ thêm hai cô bạn gái tới chơi, Duyên và Thúy, Duyên có đôi mắt đen tròn, hàng mi dày và cái nhìn như mơ, giống Kim kinh khủng, chỉ khác là cái nhìn của Kim quyết đoán hơn... Đạt khệ nệ bưng vào một thùng bia, giải thích : "Lâu lâu anh Nghĩa mới vào, mình mát trời một bữa.". Tôi quay sang Tuyên, trách nhẹ : "Mầy biết tính tao quá rồi, sao còn bày vẽ quá !". Tuyên không nói gì, chỉ nhìn tôi, mắt long lanh sáng...

Lam nhiệt tình mời : "Hôm nào anh Nghĩa rảnh, mời anh lại vô chơi với tụi em. Em nghe anh Tuyên nhắc tới anh hoài à, mà lần này anh vô chơi em ít được tiếp xúc quá.". Trực cười khùng khục, mặt đỏ bừng vì bia : "Vậy thì chị Lam phải làm sao giới thiệu cho anh Nghĩa một cô, để ảnh còn có cớ thường xuyên thăm viếng bọn mình.". Lam đưa tay chỉ Duyên và Thúy : "Có hai cô này nè, anh Nghĩa thấy sao ?", rồi cười, hai cô dúi vào lưng nhau, đỏ bừng mặt. Đạt sốt sắng : "Em với anh Tuyên định hôm nào nghỉ phép sẽ ghé thành phố thăm anh nhưng rồi cứ lừng khừng hoài, chưa đi được.". Tôi ngồi lúng búng, chả biết nói gì, hai tay cứ xoay xoay cái ly, lòng thấy ấm áp nhiều lắm. Thúy bạo dạn liếc tôi : "Ngó anh Nghĩa đỏ mặt kìa !" làm mọi người cười phá lên. Tuyên huých tay tôi : "Ăn đi chứ mầy, sao thấy ngồi làm thinh hoài vậy ?".

Ăn uống dọn dẹp xong, mọi người mang chiếu ra trải ngoài sân. Lam pha một bình trà nóng rồi ôm cây đàn guitar ra trao cho Tuyên. Mọi người ngồi chung quanh, Tuyên ôm đàn khảy khảy vài hợp âm rồi gọi Duyên : "Duyên thay mặt bọn mình hát bài gì đó tặng anh Nghĩa đi.". Duyên "dạ" khẽ rồi hát, giọng hát ấm và trong trẻo lạ lùng : "Những buồn đau đã qua rồi, tựa thoáng mù sương giữa khung trời, để gió đưa vào lãng quên..."*. Trong tôi có một điều gì đó mới mẻ vỡ òa ra, lan tỏa, chơi vơi. Duyên say sưa hát, nét mặt của Duyên trở nên thanh thoát, dường như lúc này Duyên không cần chú ý những gì đang diễn ra chung quanh mình, chỉ còn tiếng hát. Đêm chùng xuống, thẳm sâu, những vì sao trên cao sáng lấp lánh, như có ai đó đang nhìn tôi, mắt nheo nheo chế giễu... Còn chờ gì nữa mà không mở rộng lòng ra, thả nỗi buồn theo gió bay đi...

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Người Cũ

1. Anh thấy hình như năm ngón tay của mình đang nắm chặt lấy ống nghe điện thoại: “Em đang ở trên ga chờ tàu đi Hà Nội, chừng nửa tiếng. Em có thể gặp anh?”. Gần tám năm trôi qua rồi, giọng Quy vẫn thế, ngọt ngào và nũng nịu một cách rất dễ mềm lòng. Có một điều gì đó ngủ yên trong anh tám năm qua nay bỗng bừng thức dậy. Như thể chẳng hề có khoảng cách thời gian tám năm và khoảng cách không gian gần 500 cây số, không xa nhưng với anh tưởng đã nghìn trùng. Giọng Quy trong máy vẫn đầy vẻ ngoan hiền: “Anh có lên ga bây giờ được không?”. Anh liếc sang chỗ sếp, lúc này đang ngồi lục lọi đống hồ sơ cũ, một kiểu liếc ngang rất thậm thụt, vội vã đồng ý: “Ừ, anh lên ngay, em chờ anh nghe!”. Sếp chẳng bao giờ căn dặn mỗi khi anh ra khỏi cơ quan, việc của anh chủ yếu là chạy ngoài, nhưng lúc dắt xe ra khỏi cổng, anh vẫn thấy có cái gì đó len lén, thậm thụt... Chợt giật mình: chuyện gặp gỡ như thế này có gì là không chính đáng đâu, Quy vốn là cũ của anh mà. Không dưng anh nghĩ đến Giang, giờ này chắc Giang cũng đang túi bụi với đống giấy tờ sổ sách cuối quý ở cơ quan, anh vô tình mà nghĩ đến Giang thôi nhưng tự nhiên là một ý nghĩ ray rứt, anh không sao dứt ra khỏi đầu...


Quy ngồi chờ anh ở bậc thềm trước nhà ga cùng với người bạn, thấy anh đến, mấy người bạn tự dưng đứng dậy, cười cười chào anh rồi lảng đi mất. Tám năm không gặp nhau, không một dòng thư, không một lời thăm hỏi, bậy giờ nhìn lại, Quy vẫn thế, xinh xắn, chỉ hơi gầy và một vài đường chân chim nơi khóe mắt, tinh ý lắm mới thấy. Quy giải thích với anh ngắn gọn: “Em đi tham quan cùng với trường, chờ tàu đây. Gọi phone cho anh, cứ sợ không gặp”. Rồi Quy quay sang ngắm nghía anh, cười giòn giã: “Anh bây giờ nhìn bảnh ghê, mập và trắng ra, điện thoại di động giắt thắt lưng nữa, ái chà chà!”. Anh cười theo Quy, lần nào cũng vậy, gặp Quy, anh đều bị cuốn theo kiểu nói cười trẻ trung đến nao lòng của Quy. Quy hỏi anh, y như kiểu một cô em gái hỏi ông anh lâu ngày gặp lại: “Chị đâu rồi, dẫn lên giới thiệu với em đi chứ!”. Anh bối rối lắc đầu: “Anh chưa...” rồi hỏi lại Quy một cách khó khăn: “Em đi một mình?”, thở phào nhẹ nhõm khi nghe Quy cười: “Em ế rồi, chả ai thèm ưa!”. Quy với anh bây giờ chỉ là bè bạn, chỉ vài tháng nữa, anh và Giang sẽ cưới nhau, chuyện Quy đi cùng với ai thì cũng đâu có liên quan gì đến anh, sao tim anh lại đập rộn lên thế này... Chợt nhận ra, lâu nay anh vẫn tự hào nghĩ rằng mình vốn là người đàng hoàng, chung thủy trong chuyện tình cảm, bây giờ thì hình như không phải vậy. Rồi thấy sao mà chán bản thân mình đến thế, đến chẳng hiểu nổi mình...
Quy hẹn anh: “Tuần sau em ghé về Đà Nẵng chơi, anh có đưa em đi chơi được không?”. Anh không thể từ chối, tệ hơn nữa là còn cảm thấy vui vui khi Quy quyết định ghé Đà Nẵng chơi: “Em ghé chơi, anh đón!”. Quy reo lên như thể bắt được quà: “Anh hứa với em rồi nhe, không được sai lời đó!”. Anh bật cười, gần ba mươi tuổi rồi mà Quy vẫn cứ như hồi đi học, mọi chuyện cứ y như ngày xưa, anh luôn luôn phải là người phải chiều theo từng ý thích bất chợt, trẻ con của Quy. Anh tiễn Quy ra tận tàu, nhìn cái kiểu cười cười nheo mắt của mấy người bạn đồng nghiệp với Quy đang ngồi trên tàu, anh thấy hình như anh đang làm một việc liều lĩnh mà không lý giải được chuyện gì đang xảy đến với mình...


2. Giang ghé tạt ngang nhà anh trên đường tan sở: “Chiều nay má nhắn anh lên nhà, má đãi bún bò”. Anh giật mình, lúng túng: “À này, mà không, chiều nay anh bận chút công chuyện, chắc anh ghé trễ lắm. Xin lỗi má giúp anh”. Mắt Giang thoáng nét buồn: “Không sao, anh về sớm được thì ghé cho má vui. Má nói anh dạo này gầy đi, đừng có ham làm việc quá”. Giang là vậy, không bao giờ hỏi “Tại sao?”, cũng không bao giờ tỏ ý thắc mắc nghi ngờ khi anh bảo bận đi công chuyện này nọ. Anh nhìn lảng đi, tránh ánh mắt của Giang, nói như thể bâng quơ: “Có mấy người khách ở phía đối tác vào Đà Nẵng, nhờ anh buổi tối đưa đi chơi lòng vòng”. Chợt nghĩ sao mình không thể nói thật với Giang. Mấy người khách phía đối tác này là Quy, vừa vào Đà Nẵng sáng nay. Mà Quy thì cũng giống như bao người bạn bình thường khác, việc gì mà anh phải nói tránh đi như vậy. Anh nghĩ là anh chỉ nói tránh đi, không phải nói dối vì anh không bao giờ cho phép mình, dù là trong ý nghĩ, lừa dối Giang...


Năm giờ rưỡi chiều, anh đến chỗ hẹn với Quy, nhà Hằng, ngày xưa là bạn học cùng lớp với Quy. Quy đang loay hoay bày mấy bát đĩa ra sàn nhà, vừa thấy anh đến, trách nhẹ: “Sao anh đến trễ vậy, em chờ mãi”. Anh đang chưa biết trả lời Quy như thế nào thì Hằng đã bồng con ra: “Chào chú đi con!” rồi quở: “Tám năm rồi, anh Khôi chẳng khác trước là mấy” làm anh cũng chỉ biết cười cười cho qua. Có mấy người bạn nữa của Quy, có người ngày xưa anh biết, có người anh mới gặp lần đầu đang ngồi coi băng vidéo hoặc lúi húi làm gì đó sau nhà. Quy khoe: “Hôm nay mấy đứa bạn cũ của em làm liên hoan mừng gặp em. Anh thấy tụi nó thương em chưa!”. Vẫn cách nói của tám năm về trước, nũng nịu, ngọt ngào, bây giờ dường như có chút cố ý, làm anh ngạc nhiên. Không lẽ ngần ấy năm, Quy vẫn chỉ là cô bé con bướng bỉnh, thích được chiều chuộng như ngày xưa. Quy ngưng lau mấy bát dĩa ngồi nói chuyện với anh, thăm hỏi bâng quơ, kể chuyện về ngôi trường Quy dạy, về học trò, vẫn bằng một cách nói như thế, vẻ chăm sóc ngọt ngào dành cho anh như thế chẳng hề có tám năm anh và Quy không thư từ, không điện thoại, không còn là người yêu của nhau. Anh ngồi yên nghe Quy nói chuyện, cảm thấy trái tim mình hình như đã chai sạm lắm rồi, nỗi háo hức được gặp Quy bây giờ lắng xuống, cái mà anh cần khám phá là Quy như thế nào sau tám năm xa nhau không còn hấp dẫn anh nữa, chợt nghĩ đến Giang, cuối cùng rồi ý nghĩ của anh cũng lại về với Giang...


Bữa liên hoan của mấy người bạn Quy rồi cũng bắt đầu. Hằng hô hào: “Kiểm tra coi đủ chén đũa chưa Hạnh, Quy mời anh Khôi ngồi vào đi!”. Bấy giờ anh mới nhận ra ngoài Quy, Hằng, Hạnh, cô bé ít nói nhất của lớp Quy ngày xưa còn có thêm Yến, anh mới gặp lần đầu và ông xã của các cô, thêm anh với Quy làm thành bốn cặp. Mọi người đương nhiên cũng đối xử với anh và Quy như thể là một cặp thật sự. Cũng là những màn cụng ly chúc mừng, thăm hỏi, làm ra vẻ thân tình đấy nhưng thật ra rồi có thể sẽ chẳng nhớ gì nhau sau cuộc nhậu, anh còn lạ gì. Các cô tha hồ mà chọc nhau, nhắc lại thời đi học của các cô, và suốt buổi, Quy cứ luôn nép mình vào anh, vẻ hiền lành, tin cậy. Anh thấy thinh thích, thật lòng thấy thinh thích, trong anh tự ái dường như được vuốt ve, ngần ấy năm xa nhau, Quy vẫn còn yêu anh, bây giờ lại có vẻ như muốn phô diễn tình yêu ấy cho mọi người thấy. Cho đến lúc Quy cười nhìn anh: “Cả chiều hôm nay, lúc anh chưa qua, em buồn gì đâu. Tụi bạn em ai cũng có cặp hết, chỉ em là có một mình”. Và giọng Hằng hỏi anh: “Chừng nào thì anh Khôi với Quy cho tụi em ăn bánh hồng đây, hai người quen nhau lâu quá rồi!” thì anh không thấy thinh thích được nữa rồi. Anh không tránh được cái ý nghĩ ma quỷ tự nhiên trỗi dậy trong đầu rằng mình đang là cái để lấp đầy chỗ trống cho Quy, rằng bây giờ Quy sao khác xưa nhiều quá, chẳng còn là Quy ngày xưa. Rồi tự trách móc chính mình chứ chẳng ai khác đã đẩy mình tới tình huống khó nghĩ này, anh có lỗi với em rồi, Giang ơi!... Không dưng buổi tiệc đối với anh là một sự chịu đựng, anh đang mong cho thời gian chóng qua, cái mà anh cần nhất bây giờ là căn gác quen thuộc để anh có thể nằm vùi mà suy gẫm một mình, mà sám hối...


Buổi tiệc rồi cũng kết thúc. Hạnh hỏi anh, vẻ đầy quan tâm: “Anh Khôi có vẻ buồn?”. Quy cười vẻ rành rỏi: “Tính ảnh lầm lì vậy, chứ không phải buồn đâu”. Trong khi anh đang lịch sự nhếch môi gượng gạo. Vợ chồng Yến lục tục chào mọi người về vì ngày mai phải đi làm sớm. Anh nghĩ đến Giang và mẹ Giang, giờ này chắc đang ngồi bên nồi bún bò nguội ngắt chờ anh, chớm đứng lên thì Quy ngồi bên níu tay: “Anh định về?”. Anh ngập ngừng: “Ừ, cũng định thế, tối nay anh còn có chút việc bận”. Mắt Quy nhìn anh buồn rầu: “Ngày mai em về rồi, anh không ở lại chơi với em một chút được sao?”. Anh thấy mềm lòng, Quy luôn làm anh thấy mềm lòng, như có một tiếng tậc lưỡi trong đầu anh: ngày mai Quy về rồi. Hằng cũng cười cười nói vô: “Mới hơn chín giờ, anh Khôi ở lại chơi đã!”.


Quy vô phòng thay quần áo ra, chiếc áo đầm in hoa tím li ti trông Quy thật trẻ và xinh: “Anh chở em đi dạo lòng vòng. Lâu quá anh không được nói chuyện với anh!”. Anh dắt xe ra, đèo Quy đi, từ lúc dắt xe ra khỏi nhà cứ im lặng, không biết nói với Quy điều gì, cũng không biết bắt đầu câu chuyện với Quy bằng cách nào, câu chuyện của người yêu cũ sau tám năm gặp lại. Phố phường Đà Nẵng đông đúc, con đường Bạch Đằng chạy dọc bờ sông loang loáng người và xe, gió từ phía sông mơn man thổi. Anh bâng quơ phá tan không khí trống trải giữa hai người: “Gió thổi mát ghê!”. Giọng Quy sau lưng anh chậm rãi: “Em đã mong gặp lại anh biết là bao, không nghĩ là anh sẽ không còn chuyện để nói với em như thế này”. Anh cười bông lơn: “Em cứ nói thế, trong khi em cũng đâu biết nói với anh chuyện gì”. Giọng Quy không có vẻ gì là hưởng ứng theo trò đùa của anh: “Bây giờ anh miệng mồm ghê, ngày xưa anh ngờ nghệch hơn nhiều”. Anh nhún vai kiểu phớt đời: “Cũng phải khôn ra chứ, ngờ nghệch mãi sao sống được”. Trong bụng đang nghĩ một cách thích thú: rốt cuộc thì Quy cũng đã hết chê mình ngờ nghệch. Quy làm cho nụ cười nửa miệng của anh tắt ngúm: “Nhưng em yêu anh là yêu cái ngờ nghệch đó, anh có biết không?”. Anh lặng người, nhớ lại những con đường ở Huế của thời sinh viên lấp lóa ánh trăng, lần đầu tiên anh cầm tay Quy là cũng vào một đêm trăng. Đà Nẵng đèn điện sáng choang, bao nhiêu mùa trăng rồi, bộn bề làm anh quên mất còn có ánh trăng hiện hữu...


Đã khá khuya, đường phố bắt đầu vắng vẻ. Anh chạy xe chầm chậm, có cảm giác như đang trôi đi. Sau lưng anh, Quy vẫn thủ thỉ tâm sự, dường như vẫn chưa có ý muốn về: “Lần này em ra, chẳng còn được anh quan tâm như ngày xưa. Em thì chờ đợi một điều khác kia”. Không dưng anh có ý nghĩ chua chát: “Trễ quá rồi. Bao năm qua, anh vẫn sống mà không có em. Em cũng sống đâu cần có sự quan tâm của anh. Anh đã có những mối quan hệ khác, anh chắc em cũng vậy. Nên anh thấy sự quan tâm của anh chẳng còn cần thiết cho em nữa”. Quy gật đầu, trong giọng nói của Quy có chút sũng nước: “Anh nói chẳng có gì sai. Em cũng biết thế, nhưng khi gặp anh, em không cưỡng lại mình muốn được anh chăm sóc, như ngày xưa. Em đã gặp bao nhiêu câu chuyện buồn đau trong đời, mỗi lần tưởng sắp gục ngã, em lại mang cuốn nhật ký của anh ra đọc...”. Quy nhắc đến cuốn nhật ký mà nếu Quy không nhắc, anh đã quên, cuốn nhật ký ngày hai người chia tay, anh đã gởi Quy vì không biết làm gì để chứng tỏ tình yêu của anh dành cho Quy. Mọi chuyện đã qua hết rồi. Anh không nhìn Quy, nói nhanh: “Anh quên báo em biết, hai thánh nữa anh cưới vợ”. Giọng Quy ráo hoảnh: “Em biết, tối nay, anh tạm quên chuyện đó đi giùm em, được không? Em cũng chỉ dám phiền anh một buổi tối nay thôi”. Mà anh nghe sao giọng Quy buồn quá thể. Ngày xưa, anh yêu Quy, anh nghĩ nếu được trở lại thời sinh viên, có lẽ anh cũng sẽ chẳng làm khác. Nhưng bây giờ, Quy đã thuộc về một thế giới cũ, chẳng nên khơi lại làm gì. Anh đã có Giang, tối nay Giang đang chờ anh bên nồi bún bò lạnh ngắt, và anh cần Giang trong đời sống của mình biết bao...


Lúc anh đưa Quy về đến nhà Hằng, đã gần nửa đêm. Đường vô nhà Hằng phải đi qua một con hẻm nhỏ, đầy bóng cây. Chung quanh im lắng, anh phải tắt xe máy đi bộ cùng với Quy trong con hẻm bàng bạc ánh trăng. Ngày xưa, nhà Quy ở trọ ngoài Huế cũng nằm trong một con hẻm sâu đầy bóng cây như thế này, anh với Quy thường hôn nhau mỗi lần đi chơi về. Trong ánh trăng huyển hoặc, những nụ hôn ngọt ngào, đam mê, dài bất tận... Đến ngõ nhà Hằng, anh bắt tay Quy: “Mai em về, mạnh giỏi. Bye!”. Quy níu tay anh lại, thảng thốt: “Đứng lại với em chút nữa đi anh!”. Dưới ánh trăng, khuôn mặt Quy đẹp như tượng, bờ mi khép nhẹ, môi run run hờ hững. Anh tự nhiên nóng bừng mặt: “Không, anh phải về”, rồi nhận ra mình đang thật vô lý với Quy, đổi giọng dịu dàng: “Thôi, khuya lắm rồi, em vô đi, giữ sức khỏe ngày mai còn đi đường sớm!”.


Anh biết, với tuổi anh và Quy bây giờ, một nụ hôn vội vàng lúc chia tay sẽ chẳng khơi dậy được cuộc tình đã chết, có khi chẳng còn mang một ý nghĩa nào cả. Có thể Quy sẽ lấy làm hụt hẫng, nhưng chắc gì Quy sẽ không thấy hụt hẫng hơn sau nụ hôn trao vội bên ngõ nhà Hằng... Ngày mai, anh tự nhủ ngày mai, sẽ dành nguyên một ngày để sám hối với Giang.

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
HỌP MẶT


Không ai ngờ, kể từ lần chia tay cuối năm học phổ thông, là phải gần mười năm sau, cả bọn mới có dịp ngồi lại đầy đủ với nhau. Mà cái dịp gặp nhau này cũng kỳ lạ lắm, suốt mười năm, hết Tết rồi đến hè, năm nào cũng i ới hẹn ngày này ngày nọ họp mặt, vậy mà chẳng năm nào thực hiện được. Đùng một cái, không hẹn mà Huân từ Sài Gòn bay về dự đám cưới em gái cũng đúng vào lúc Thiện về Đà Nẵng dự một cuộc hội thảo về bệnh tim mạch tại chính bệnh viện nơi Thảo làm. Sáng Chủ Nhật, kéo về nhà Quyền - Thảo ngồi tán phét, đây là cặp duy nhất trong nhóm sau này thành vợ thành chồng, cả bọn mới chợt nhận ra sao mà đông đủ vậy, chỉ còn thiếu mỗi Nhạn. Quyền với Thiện cấp tốc phóng xe Honda vào Hội An kiếm Nhạn. Nghe nói cô giáo Nhạn bây giờ về dạy ở trường cũ, vẫn chưa lập gia đình, toàn đi chơi với học trò. Thoạt đầu thì Nhạn có hơi nhăn nhó : sao mà chẳng báo trước chi cả, tối nay tui có lớp dạy thêm, nhưng Thiện nói : dẹp, dẹp hết, Nhạn mà không đi thì đừng nhìn mặt tui nữa. Nhạn đắn đo một hồi, cuối cùng thì đi. Quyền rủ : ở lại nhà tao kiếm cái gì về nấu ăn đi, nhưng Thiện gạt đi, bảo cứ tới quán mà ngồi, ở nhà bắt Thảo với Nhạn lo nấu nướng suốt, vui gì nổi. Thảo thì khen : đúng là Thiện giỏi thiệt, lâu nay, cứ hễ báo bất ngờ thế này thì đố ai lôi được Nhạn ra khỏi nhà...
Nơi cả bọn ngồi họp mặt là một cái quán nhậu mái tranh vách nứa sơ sài bên bờ sông, phải chạy xe qua một chặng đường đất ngoằn ngoèo, hai bên là đồng ruộng mới đến được. Ngồi trong quán nhìn ra sông, thấy mặt sông sóng sánh nước, gió thổi nhè nhẹ, mơn man. Thiện là người dẫn đường đến đây, bắt đầu quảng cáo : ngó dzậy mà không phải dzậy nghe, đồ nhậu ở đây ngon số dzách. Khi Thảo thắc mắc sao Thiện ở Sài Gòn mà rành quán nhậu ở Đà Nẵng quá thì Quyền lườm Thảo là đàn bà nhiều chuyện. Vốn hiền lành, nên thấy chồng lườm mình, không biết vì sao mình bị lườm nhưng Thảo cũng ngồi im lặng. Chỉ có Huân và Nhạn là không có ý kiến gì. Khi gọi món nhậu cũng vậy, Thiện huyên thuyên giới thiệu hết món này đến món khác, trong sự phụ họa của vợ chồng Quyền - Thảo thì Nhạn với Huân vẫn làm thinh. Thảo giúi cái thực đơn vào tay Nhạn bảo Nhạn đi chợ đi, Nhạn cũng chỉ liếc qua một cái rồi đùn qua Huân : Huân đi chợ giùm Nhạn đi, Nhạn không rành ! Chỉ có Thảo là phát hiện sao hôm nay Huân và Nhạn có vẻ ít nói. Nhạn nhìn qua Huân, không biết Huân thế nào chứ Nhạn thì Nhạn thấy mình có vẻ như xa lạ với cái không khí này, mặc dù vẫn Thiện đó, vẫn Quyền, Thảo, và Thiện, những người bạn thân thiết của Nhạn ngày xưa.
Buổi họp mặt chỉ thực sự nóng lên khi chủ quán mang món nhậu đầu tiên ra, Quyền giục mọi người nâng ly : tụi mình cụng một cái mừng họp mặt, rồi nhắc lại hồi xưa, lúc liên hoan chia tay cuối năm mười hai, Thiện bị bọn con trai trong lớp phục rượu, chỉ mới mấy ly đế nhỏ nhỏ mà Thiện phải nằm li bì cả buổi tối. Thiện cười lớn : hồi đó thì vậy chứ bây giờ á, tao chấp cả Quyền, cả Huân, cả hai bà phụ nữ ngồi đây. Cả bọn râm ran nhắc lại chuyện thời đi học, cơ man là chuyện, rồi làm như vui miệng, Huân nhắc lại cả chuyện ngày xưa Huân để ý Nhạn. Nhạn ngơ ngác, sao mình chẳng biết gì, bất chợt giật mình vì thời đi học, Nhạn chỉ lo ngưỡng mộ Thiện, đâu có thèm biết đến thằng con trai nào khác. Mà công nhận hồi đó Thiện học giỏi thiệt, suốt ngày chỉ biết có học, không biết đến chuyện gì khác. Có như vậy, Thiện mới thành đạt như bây giờ, mới chừng gần ba mươi tuổi chớ mấy, mà đã chểm chệ là bác sĩ giỏi có tiếng ở một bệnh viện chuyên tim mạch lớn nhất nhì Sài Gòn. Càng lúc, Nhạn càng nhận ra Thiện thay đổi nhiều quá, Thiện "đời" hơn, nhưng lại như chẳng thay đổi gì, vẫn ham học và tiến thủ như xưa, như thể trong Thiện có hai con người, mà con người kia bây giờ Nhạn mới có dịp nhận ra.
Thảo đòi cụng ly chọc Huân : hồi đó, ông để ý Nhạn, sao không nói, mà bây giờ nói thì cũng đâu có muộn, ông chưa vợ, Nhạn chưa chồng, xáp lại với nhau cũng tốt. Huân lúng búng cười, chỉ tỏ ra lúng búng một lát thôi, rồi chống chế : để từ từ Huân vô lại Sài Gòn dứt khoát với bồ Huân đã rồi tính sau vì tụi Huân lỡ đám hỏi rồi. Câu khai báo thiệt thà của Huân làm cả bọn cười ngất, Nhạn thì đỏ rừ hai má. Huân bây giờ bạo miệng quá, ngày xưa, Nhạn toàn ăn hiếp Huân, bây giờ thì đáng đời Nhạn chưa. Cả cặp Quyền - Thảo cũng không được tha. Huân kể lại hồi Quyền còn học kỹ thuật điện, có lần Quyền rủ Huân đến trường trung cấp y tế kiếm Thảo, lúc đó Thảo học ở đó, mới tám giờ tối mà cổng trường đã đóng chặt, Huân với Quyền ở ngoài song sắt, Thảo ở trong song sắt nói chuyện đến gần mười một giờ đêm, y như cảnh đi thăm tù, rồi kết luận : hồi đó thằng Quyền kỳ công thiệt ! Quyền choàng vai Thảo, cười khoái trá : như vậy mới cưới được vợ chứ, đâu như tụi bây, giờ này vẫn cứ lông bông.
Thảo hỏi thăm Thiện đôi điều trong lĩnh vực y tế của hai đứa, Thiện trả lời, cặn kẽ và thấu đáo, lúc này thì Thiện không còn cái vẻ bông đùa tầm ruồng như lúc đầu gặp nhau. Thiện là vậy, khi nói tới học tập, công việc, trở nên nghiêm túc hẳn. Rồi luôn tiện, Thiện kể chuyện khám chữa bệnh ở Sài Gòn, lao vào việc mới thấy bệnh nhân tim mạch nhiều người có hoàn cảnh thương tâm lắm. Bệnh nhân đồng hương vào Sài Gòn chữa bệnh, tìm đến Thiện cũng nhiều. Vợ Thiện làm ở ngân hàng, đã có một con gái, và Thiện đang tính vài năm nữa bỏ hết về Đà Nẵng mở một bệnh viện tư chuyên ngành tim, để bệnh nhân quê mình đỡ đi xa chầu chực, tốn kém. Quyền nghe Thiện nói, vỗ tay : mầy về đây tao có bạn nhậu rồi, bất chợt quay qua nhìn Thảo, giả lả cười khi thấy Thảo lườm Quyền sắc lẻm. Phần Thiện là vậy, còn khi hỏi đến Huân, Huân chỉ cười : Huân làm thợ thôi, bây giờ có một cơ sở in lụa khoảng mười mấy công nhân trong Sài Gòn. Bạn gái của Huân là thợ may, dự định cuối năm nay sẽ cưới. Đời Huân chỉ thế thôi, hồi đi học thì mơ mộng đủ thứ, nhưng lại không làm được gì lớn lao, rồi cũng qua. Huân còn nói thêm là ở Sài Gòn, lúc nào buồn thì Huân đi tìm Thiện uống cà phê. Như là tìm lại chính mình, như để có một chỗ dựa tốt đẹp để mà sống tốt. Nói qua nói lại một hồi, cả bọn chĩa mũi dùi quan tâm về phía Nhạn. Nói về công việc, Nhạn bây giờ dạy ở trường cũ mà ngày xưa cả bọn vẫn học. Thầy cô cũ có người đã nghỉ hưu, có người vẫn còn dạy chung trường với Nhạn. Cô Hân, cô giáo chủ nhiệm ngày xưa, đã nghỉ hưu cách đây mấy năm. Thỉnh thoảng gặp Nhạn, cô vẫn hỏi thăm về Thiện, về Huân, không giấu giếm rằng ngày xưa trong lớp, cô thương hai người này hơn cả vì hai người đều học giỏi và ham học, chỉ tiếc là hoàn cảnh sau này có khác nhau. Nhạn kể bây giờ mời họp phụ huynh, thỉnh thoảng Nhạn có gặp bạn bè cũ đi họp cho em, cho cháu, vui lắm. Có một vấn đề ai cũng quan tâm là sao Nhạn chưa chịu lấy chồng thì Nhạn không chịu nói đến. Ừ, thì lấy chồng cũng quan trọng đấy, nhưng Nhạn không yêu thì làm sao Nhạn lấy chồng cho được. Nhạn kể là ba mẹ Nhạn cũng hối Nhạn lấy chồng, nhưng chẳng lẽ đẻ con gái ra, nuôi lớn lên chỉ để cho lấy chồng. Thiện nhìn Nhạn ca cẩm : không được, không được, Nhạn phải lấy chồng đi, Nhạn nhìn cái vẻ ca cẩm như ông già của Thiện, tức mình chọc lại : Tại Thiện cưới vợ rồi nên Nhạn không còn biết lấy ai. Hai tai Thiện đỏ lên, bối rối, trong lúc Thảo nheo mắt với Nhạn, ranh mãnh : hồi chiều đến giờ chỉ nghe Nhạn nói câu này là thật nhất.
Càng về sau, không khí như chùng xuống, lặng lẽ hơn. Thiện trầm ngâm : lần này gặp nhau, được ngồi nói chuyện thế này, Thiện thấy ấm áp nhiều lắm, Thiện có thể nói linh tinh mà không phải dè chừng ai, Thiện thấy nhẹ lòng vì được chia xẻ, tâm sự thoải mái với bạn bè. Quyền và Thảo thì nói chưa có lúc nào được cười giỡn thoải mái như hôm nay. Nhạn vui vẻ : chiều nay, Nhạn có cho học trò nghỉ học một bữa để đi chơi, rồi mai mốt về dạy bù, Nhạn cũng thấy xứng đáng. Huân ngồi im lặng ngắm nghía Nhạn từ nãy đến chừ, đột nhiên, buông một câu nhận xét : cả chục năm rồi mà hình như Nhạn chẳng thay đổi gì mấy, chẳng già đi chút nào, trong khi đứa nào bây giờ ra đường cũng bị tụi choai choai kêu là cô, là chú ! Quyền tò mò : Nhạn đi dạy có bị học trò chọc không, chứ tui mà làm học trò á, hà hà, cô giáo Nhạn chỉ có khóc với tui. Nhạn cười : tại vì Quyền là bạn của Nhạn nên nói vậy chứ là học trò Nhạn hả, Nhạn trừng mắt một cái thì chỉ có mà chết khiếp. Nhạn còn kể là học trò Nhạn vui lắm, lứa học trò đầu tiên của Nhạn bây giờ có đứa nào đám cưới, lại đến mời Nhạn, trên thiệp mời ghi là mời "thầy cô Nhạn", rồi Nhạn chê là "thầy cô Nhạn", tên gì mà dở òm. Huân chọc : Nhạn cố kiếm một ông đi, báo với Huân, Huân sẽ in thiệp cưới miễn phí cho, chắc chắn là tên sẽ hay hơn là "thầy cô Nhạn". Tự nhiên, cả bọn ngồi dự trù đám cưới Nhạn tụi nó sẽ làm gì. Thiện tình nguyện từ Sài Gòn về bưng quả và khám bệnh, chữa bệnh miễn phí cho hai vợ chồng Nhạn trước khi cưói, cười hà hà nói là phải kiểm tra si-đa, si-điếc đàng hoàng chứ thời buổi này không tin ai được. Quyền nhận lo phần văn nghệ, âm thanh ánh sáng, Thảo phụ trách nấu ăn, Huân lo khâu in thiệp và trang hoàng sân khấu... Tụi bạn bàn luận rôm rả quá, làm hai má Nhạn đỏ rừ, Nhạn phải làm bộ quát lên : quan trọng nhất là tìm cho tui một chú rể mà sao chẳng có ai xung phong tìm giùm hết vậy nè ?
Tìm cho Nhạn một chú rể ? Chuyện này khó đây, nhưng đâu có phải là không làm được. Như cây cỏ vun trồng rồi sẽ có ngày ra hoa, hạnh phúc tất sẽ đến với những ai sống tốt trên đời.

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Mơ Có Hoa Hồng Dại


1. Giữa năm, bỗng dưng được nghỉ lễ bốn ngày liên tiếp, anh quyết định lên Đà Lạt thăm cô. Bên cạnh nguyên nhân chính là anh muốn trốn cái nóng chớm hè của thành phố mình đang sống, muốn thay đổi không khí một chút, còn có một nguyên nhân khác không kém phần quan trọng nữa: anh muốn được nhìn thấy cô, được nghe cô nói chuyện, cũng khá lâu rồi anh và cô không gặp nhau. Cô chỉ là bạn, một người bạn rất thân của anh đã hơn mười năm rồi, mà nhiều người, cả anh nữa, có lúc đã hoài nghi làm sao có được tình bạn trong sáng như thế, tinh khiết như thế giữa một người nam và một người nữ trong khoảng thời gian dài đến vậy.

Đón anh và chở anh lên Đà Lạt là một đứa học trò cũ của cô, gọi là học trò cũ của cô nhưng bây giờ nhìn Việt cũng ngang ngửa cô rồi, đen sạm, râu ria xồm xoàng. Việt đang là tài xế xe du lịch tuyến Đà Nẵng – Đà Lạt. Anh lên xe, ngồi kế ngay sau ghế tài xế của Việt, lơ đãng ngắm phong cảnh hai bên đường đi, thỉnh thoảng nghe Việt hỏi chuyện và ừ hử trả lời. –"Anh là bạn của cô em hả ?". –"Ừ". –"Hồi nào giờ, không thấy cô em có bạn trai.". –"Vậy hả?". –"Cô em dặn di dặn lại là phải đón anh. Cô em nói anh không biết nhà cô. Cô em chu đáo quá anh héng?". Anh thấy buồn cười trước kiểu nói chuyện lém lỉnh của Việt, dù ra đời bươn chải lâu rồi nhưng Việt vẫn có một cách nói chuyện rất học trò khi nhắc tới cô. –"Hạ là vậy, luôn luôn chu đáo, và rất tốt." –"Anh lên đợt này, chắc cô em mừng phải biết!". Đến nước này thì anh không thể ừ hử với Việt được nữa rồi. Anh cố làm ra vẻ không hiểu ý Việt. "Thì bạn bè lâu ngày gặp nhau, phải mừng chứ!". Việt nhăn mặt: "Anh đừng giả bộ, em biết hết cả! Anh với cô em bao giờ tính chuyện lớn đây?". Rồi không đợi anh trả lời, Việt huyên thuyên kể về ông thầy dạy toán cùng trường nào đó ngày xưa tán cô, rồi có một ông giám đốc chưa vợ nào đó cô gặp ở lớp trung tâm ngoại ngữ ban đêm... Những chuyện này anh nghe không lạ, vì có lần cô kể anh nghe rồi, chỉ thấy lạ vì qua lời Việt kể, nó mang một màu sắc khác. Anh biết, Việt rất thân với cô và lần đầu tiên, qua lời Việt kể, cảm giác khi anh nghĩ về cô bỗng dưng khác trước.

Xe chạy đến Đơn Dương thì bị pan, phải dừng lại sửa. Đã bảy giờ tối, nếu xe chạy thông suốt thì giờ này anh đã chễm chệ ở Đà Lạt rồi. Việt bỏ mặc hai thằng bé phụ xe loay hoay giữa đống máy móc ngổn ngang, chạy đi đâu một lát, rồi quay lại cười hể hả : "Em điện thoại về cho cô Hạ rồi, không thì ở nhà, cô em lo cuống lên!" với một cái nhìn đầy ý nghĩa. Anh cười, bắt đầu thấy thiện cảm với Việt, chợt nhận ra bên trong cái vẻ bụi bặm thô nhám kia là một con người hoàn toàn khác, tình cảm, nhiệt thành. Việt trở nên gần gũi với anh biết bao nhiêu, nhờ cô. Đêm đầu tiên anh ở Đà Lạt, sương giăng đầy và se sắt lạnh, cái lạnh se sắt làm người ta rất dễ chùng lòng. Mười một giờ đêm, anh rủ cô đi dạo lòng vòng con đường quanh hồ Xuân Hương, ngắm những ánh đèn lấp lóa trên mặt nước và ánh trăng thượng tuần mảnh dẻ, bàng bạc. Anh đi bên cạnh cô, cứ nghĩ là gặp nhau sẽ nói chuyện nhiều lắm, hóa ra chẳng nói được gì, cũng chẳng biết nói gì. Anh thấy lòng bình yên, tưởng chừng có thể đi được suốt đêm như thế, cho đến khi nghe giọng cô khẽ khàng: "Mình về ngủ đi, Văn đi xe cả ngày mệt rồi.".

2. Những tia nắng buổi sáng của Đà Lạt dường như trong trẻo hơn, mềm mại và bừng sáng hơn nắng sớm ở thành phố của anh. Anh thức dậy sau một đêm rất sâu trên căn gác gỗ dành riêng cho khách ở nhà cô bằng tiếng chim lạ anh không biết tên, nghe mơ hồ nhưng lảnh lót, tiếng người đi nghe xôn xao trên con dốc bên nhà. Cô đang làm gì đó ở ngoài vườn bước vào lúc anh vừa mới xuống nhà, mắt long lanh sương sớm, nụ cười dịu dàng như sương: "Văn ngủ được không?". Anh mỉm cười gật đầu, lòng chợt ân cần lắm. Anh bước ra, chào ba mẹ cô đang hái rau trong khu vườn nhỏ xanh mướt, vun thành luống trồng đủ các loại rau, hàng rào là những cụm hoa hồng dại. Những bông hồng dại mọc tràn lan, không ai tưới táp, chăm nom, vẫn sống, vẫn lớn lên, nở hoa, hiền lành và dung dị như bao điều dung dị nào đó không thể thiếu được trong cuộc đời này.

Nơi đầu tiên cô đưa anh đến là một quán cà phê nằm trên đồi mà trong thư viết gởi anh, đã có lần cô kể anh nghe. Quán trồng đầy hoa trước sân nhà, có một khung cửa sổ bằng gỗ nhìn ra sân hoa và một dòng suối trong hòn non bộ giả sơn nước chảy róc rách. Cô giới thiệu một món đồ uống mới với anh, artichaut sữa, tên nghe là lạ, thật ra là một món đồ uống ngọt lừ, được pha bằng sữa khuấy trong nước trà túi lọc artichaut nóng. Cô gọi chủ quán bỏ đĩa nhạc cô thích, chỉ cho anh xem mấy loài hoa lạ chỉ có ở Đà Lạt, kể là lúc nào buồn thì cô rủ một người bạn gái đến đây, trước đây, cô ao ước được có lần dẫn anh đến đây biết bao, như là một điều một điều cô muốn chia xẻ cùng anh, rồi hỏi anh thấy thế nào. Dĩ nhiên anh chẳng thể nào nói được với cô là anh thấy thế nào bởi vì có điều rất lạ đang xảy ra trong anh, và anh đang cảm thấy choáng ngợp với điều lạ ấy. Chính lúc này, anh chỉ muốn nhìn cô, nghe cô hồn nhiên kể chuyện trường, chuyện lớp, chuyện học trò. Thỉnh thoảng, có một vài người vô quán chào cô và cười, cô giải thích là học trò cũ, hoặc là học viên mấy lớp ngoại ngữ ban đêm. Chiếc loa thùng được bài trí rất khéo ở các góc quán đang thả ra một giọng nam trầm ấm : "Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi..." Bao nhiêu năm đã qua đi, dăm ba cuộc tình không tên rồi cũng ra đi, để lại trong anh những dấu vết nhạt nhòe không rõ đường nét, chỉ còn cô vẫn ngồi đây hồn nhiên kể chuyện anh nghe, hồn nhiên lắng nghe anh nói, trong một lăng kính tình bạn trong veo. Anh bắt đầu thấy nghi ngờ chính mình, và tự hỏi cô là con gái, có lúc nào cô không thấy chắc chắn không, về tình bạn này.

Buổi chiều, cô dẫn anh đi ngang qua Nhà thờ lớn, vòng quanh hồ Xuân Hương, ngang qua đồi Cù, chọn cảnh đẹp chụp hình để "Mai mốt Văn về khoe với mấy cô bé ở Đà Nẵng.". Cô bắt anh đứng, ngồi và cười đủ kiểu cho cô làm nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhất định không chịu để anh đáp lễ chụp hình lại cho cô, lúc thì: "Hạ ở đây từ nhỏ đến lớn, lúc nào chụp mà không được", lúc thì: "Hạ chụp hình xấu lắm, hỏng hết cảnh.". Cô luôn miệng nói là cô xấu lắm, mà anh đâu có nhận ra cô xấu chỗ nào đâu. Chỉ có khuôn mặt, dạo này cô hơi gầy và mái tóc dài quá nên hơi xơ xác. Anh cố vấn sắc đẹp cho cô: "Có khi Hạ cắt một kiểu tóc gì đó tem tém vào, làm cho tóc Hạ có cảm giác mỏng hơn một chút là khuôn mặt đầy dặn hơn ngay.". Đây là mớ kiến thức anh có được do hay đọc ké mấy tạp chí thời trang, làm đẹp của cô em gái ở nhà trong những buổi trưa không có gì đọc để ngủ. Tiếng cô cười giòn tan: "Coi bộ Văn nghiên cứu nghệ thuật làm đẹp kỹ quá!" làm hai tai anh ngượng nghịu đỏ rừ.

Cô đưa anh ghé nhà chị bạn cô chơi. Chị Ngân, lớn hơn anh với cô chừng vài tuổi vồn vã rót nước, pha trà mời anh: "Chị ở đây nghe Hạ nhắc tới Văn hoài!", không để ý tới cái lườm mắt kín đáo của cô. Chị Ngân giành phần nói hết, liên tục tố cáo cô như thể anh là bạn trai của cô, chỉ có anh mới được vinh dự nghe những chuyện này, làm anh chẳng biết đính chính thế nào cả. Mà thật lòng, anh cũng đâu có muốn đính chính gì. Chị Ngân hào phóng khen anh dẹp trai và trẻ hơn nhiều so với tuổi, làm anh mặt đỏ bừng vì ngượng và cảm động, chợt chột dạ khi bắt gặp nét cười phụ họa gượng gạo của cô. Không dưng, câu chuyện có phần nhợt nhạt, điều anh lo nhất là đã vô tình làm cô buồn. Anh không biết là cô có thèm để ý những chuyện vụn vặt thế này rồi buồn không, nhưng quả thật, anh không muốn làm cô buồn. Chỉ biết sau đó, khi đi ăn tối cùng chị Ngân, rồi ghé một quán cà phê nhìn xuống hồ Xuân Hương xem thành phố lên đèn, anh không còn thấy sung sướng khi được chị Ngân hào phóng khen về một điều gì đó nữa. Đêm ở Đà Lạt sâu và yên tĩnh, mặt trăng hôm qua đã dần dần hiện ra rõ ràng và có đường nét hơn. Lâu lắm rồi, anh mới có được cảm giác thư thả ngồi ngắm trăng như thế này, lặng lẽ nghĩ về một điều mới mẻ đang từ từ rõ nét trong lòng. Một diều mơ hồ như là tình yêu, có phải?

3. Ngày thứ hai ở Đà Lạt, buổi sáng, anh với cô vừa dắt xe ra khỏi nhà thì một đám học trò ùa tới. Học trò nai nịt gọn ghẽ, chỉnh tề, giỏ xách lỉnh kỉnh, hình như là chuẩn bị đi chơi xa. Học trò cô vừa nhao nhao với cô vừa liếc anh: “Trời ơi, cô đi đâu vậy, ngày hôm qua, tụi em kiếm cô muốn chết!”. Cô cười: “Cô có bạn ở xa về nên dẫn cô dẫn bạn đi chơi loanh quanh.”. Mấy đứa con gái lém lĩnh: “Bạn của cô, vậy thì tụi em kêu bằng gì hở cô?”. Cô hơi bối rối, chỉ hơi bối rối rồi cô trấn tỉnh lại ngay, tủm tỉm cười nhìn anh: “Việt lớp mình kêu bằng anh đó, còn mấy đứa muốn gọi bằng gì cũng được.”, quay sang giải thích với anh: “Tụi nó là học trò cũ của Hạ, học cùng lớp với Việt!”. Học trò cô mời: “Tụi em đang chuẩn bị đi chơi thác, mời cô đi với tụi em.”. Nhìn mấy cô trò đùa với nhau, anh thấy vui vui, buột miệng: “Cho anh đi không?”. Một cô bé trông liếng láu nhất đám đáp trả: “Tụi em làm việc với cô em xong rồi mới mời thầy. Cô cho thầy em đi không cô?” rồi dúi vào lưng nhau cười rũ rượi. Cô nói chống chế: “Ừ, mấy em kêu bạn cô là thầy cũng được. Ngày xưa bạn cô cũng học Sư Phạm.”.

Mười một chiếc xe chở cả thảy hai mươi hai người phóng như bay về hướng Cầu Đất. Anh chở cô đi trước, đám học trò theo sau. Cô ngồi sau lưng anh, giọng rù rì: “Ngày xưa, Hạ dạy dưới này. Có một cái thác đẹp lắm, thác Đất Làng, đường đi hơi khó một chút. Không như thác Cam Ly, thác Frenn, người ta đã làm sẵn lối đi. Văn có bao giờ đi chơi những chỗ như thế này chưa?. Anh thật thà: “Chưa.”. Cô lại tiếp: “Phải băng rừng qua mấy ngọn đồi, thông mọc xanh ngắt, đẹp lắm, lội bộ gần hai cây số, cực lắm, sợ Văn đi không nổi!”. Anh nhún vai: “Nhằm nhò gì, đi thế này mới vui!”. Anh còn muốn nói thêm là lúc này, cô có dẫn anh đến cùng trời cuối đất nào thì anh cũng theo, sá gì hai cây số đường đồi, nhưng lại sợ mình hơi buông tuồng. Anh có thể bông lơn buông tuồng với nhiều người, nhưng với cô thì chưa bao giờ, dù chỉ là những ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Như thể anh sợ lắm một điều mong manh, dễ vỡ nào đó trong tình bạn giữa anh và cô tan biết đi mất.

Gần mười giờ thì cô trò và... anh đến Cầu Đất. Lục tục tìm chỗ gởi xe, lục tục lên đồi thông. Đồi thông vắng lặng, chỉ có gió ngan ngát và tiếng thông reo. Màu thông xanh mướt làm nắng buổi trưa như dịu đi. Dọc đường đi, Tâm, đứa học trò có vẻ như cầm đầu cả đám, mon men đi gần cô: “Tự nhiên hôm nay, em thấy cô trẻ ghê luôn!”. Cô gục gặc đầu: “À, thì ra lâu nay em chê tui già!”. Cô lúc nào cũng là cô, Tâm không biết nói gì, bẽn lẽn rồi lùi đâu mất. Đám học trò của cô lăng xăng chạy trước, la hét, đùa giỡn, tiếng cười nói lan xa cả một vùng đồi. Lúc cô kêu anh lại chỉ cho anh những đọt thông xanh mơn mởn, hát nho nhỏ cho anh nghe: “Hàng cây thắp nắng lên hai hàng...”, rồi hỏi anh là có thấy giống những ngọn nến đỏ không, chợt nghe một tiếng click nhẹ, quay lại thì thấy cả đám đang cười toe, Hưng lăm lăm máy ảnh trong tay. Cô ngượng ngập: “Đừng chụp bậy, để dành phim lát nữa xuống thác chụp.”. Hưng nheo mắt với cô: “Cái ảnh vừa rồi cũng đẹp lắm, em có chụp bậy đâu cô!”.

Cô và trò và anh đi loanh quanh theo một con đường mòn có sẵn, một bên là vách đồi, một bên là vực hơn một tiếng đồng hồ, vẫn không thấy thác đâu cả. Chỉ nghe tiếng nước chảy, giữa trưa nắng, tiếng nước chảy gợi nên cả một thế giới mát mẻ, thỏa thê và sạch sẽ. Mặt ai nấy cũng đầy mồ hôi và bụi. Quyên thả đôi guốc cao gót vẫn cầm trên tay, buông mình xuống thảm cỏ giữa rừng thông, thở phì phò: ”Em mệt quá, không đi nổi nữa.”. Bọn con trai cũng thả xuống các túi đựng bánh mì, trái cây, nước uống, cả một thùng bia nữa, la chọc Quyên: “Tụi tui vác bao nhiêu đồ mà chưa mệt, Quyên đi tay không với đôi guốc mà mệt gì.”. Tâm hô hào: “Mình nghỉ lại đây đi, giải quyết giùm đống đồ ăn này cho đỡ nặng.”. Vậy là chưa thấy thác đâu, đã thấy ăn. Anh tha thẩn đi chụp những cảnh là lạ chung quanh thì Hảo chạy theo gọi anh về, thắc mắc: “Sao thầy không chụp cho cô em?”. Cô thì che mặt, vẫn câu nói cố hữu: “Cô chụp hình xấu lắm!”. Suốt cả buổi đi chơi thác, Hưng còn chụp lén anh với cô mấy pô ảnh nữa, chỉ lén với cô thôi chứ anh thì anh giả vờ bị chụp lén. Cô thì la: “Chụp bậy bạ không à!” trong khi anh không giấu nổi là lòng mình đang vui. Dẫu biết vui vì dược chụp hình chung với cô, điều này mà nói ra thì nghe có vẻ ngớ ngẩn lắm.

Đến bốn giờ chiều thì về đến Đà Lạt, đi chơi thác mà không đến được thác. Sau khi ăn uống xong, mấy cô trò và anh đi tìm một lúc lâu nữa, chỉ nghe tiếng thác reo và thấy thấy dòng nước bạc trắng xóa dưới vực xa kia nhưng không tài nào xuống thác được. Ngọn thác như là một ảo ảnh dưới nắng hè, lúc ẩn lúc hiện như trêu ngươi. Suốt chặng đường về cô cứ áy náy vì không đưa anh xuống thác được, anh thì luôn mồm trấn an cô là không sao đâu, lại không nói được câu anh thật lòng đang nghĩ trong đầu là anh đang rất vui, vui vì được ở bên cô, đến được thác hay không thì đâu có gì quan trọng với anh. Chợt giật mình khi nhớ ra là cái câu định nói này nghe quen lắm, nhang nhác giống mấy câu tán tỉnh rẻ tiền trong mấy tiểu thuyết ba xu mà thỉnh thoảng người ta vẫn đem ra giễu nhau.

4. Ngày cuối cùng của anh ở Đà Lạt trôi qua rất nhanh. Buổi chiều, cô đưa anh ra chợ mua quà, hỏi anh có cần sắm quà tặng cô bạn nào không để nghe anh ngượng ngiụ lắc đầu, cuối cùng cũng bắt anh tha về một giở xách đầy toàn trái cây và đặc sản Đà Lạt. “Đằng nào thì Văn cũng chỉ xách thêm một giở sách nữa thôi.”.

Xe Đà Lạt - Đà Nẵng chạy sớm lắm, ba giờ sáng, cô đánh thức anh dậy đưa anh ra bến xe. Đêm, Đà Lạt vẫn nhấp nháy những ngọn đèn quanh hồ Xuân Hương và những quán ăn trong chợ Âm Phủ. Cô dúi vào tay anh một túi nylon đựng bánh mì, nước uống và chai dầu gió, một cử chỉ thân tình đến tự nhiên làm anh không dưng cảm động. Anh cứ đứng nhìn cô, không biết nói gì, nhìn cô đưa tay lên vuốt mái tóc ướt đẫm sương đêm, nao lòng khi nghe cô nói bâng quơ: “Sáng nay Hạ về sẽ đi cắt tóc.” Anh không dám nghĩ đến những điều xa xôi hơn, vì anh sắp xa cô rồi, khoảng cách giữa hai thành phố cách nhau hơn bảy trăm cây số với muôn ngàn trở ngại phát sinh, ít nhất là trong kỳ nghỉ lễ tới, nửa năm nữa, anh và cô mới có thể gặp lại nhau. Và vì không thể gần nhau, có một câu nói bập bùng nơi cửa miệng của anh cứ ngập ngừng, ngập ngừng, cho đến khi chiếc xe chở anh chạy vút đi, bỏ lại sau lưng một trời thông xanh mát lành, bình yên mà khi ra đi, anh biết mình sẽ khó lòng gặp lại.

Xe thả xuống đèo Ngoạn Mục, cũng là lúc anh ngã đầu vào thành ghế lơ mơ ngủ. Trong giấc mơ của anh, có một căn nhà có gác gỗ nằm giữa một khu vườn rau xanh mướt, hàng rào nở đầy hoa hồng dại, những buổi sáng thức dậy nghe một tiếng chim lạ không biết tên và tiếng người đi xôn xao bên dốc. Trong giấc mơ, còn có anh, có cả cô với mái tóc mới cắt tem tém áp sát khuôn mặt đầy đặn, không hề có những chuyến xe đi xa lúc ba giờ sáng...

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Sông ngầm


Chị Hoàng, chủ tịch công đoàn công ty cũ, gọi điện thoại vào máy cầm tay của Tuân: “Công ty của mình tổ chức đi chơi động Phong Nha, muốn mời em về cùng đi. Em thấy sao?”. Tuân gần như reo lên trong máy: “Trời ơi, có dịp đi chơi nào mà em từ chối đâu. Em sẽ xin nghỉ phép ở công ty mới”. Chị Hoàng hoan hỉ: “Vậy là đồng ý rồi nha! Đi thành hai đợt, đợt hai vào cuối tuần sau”. Chị đổi cách xưng hô: “Đăng ký đi đợt hai nha Tuân, có chị, chị Nga, chị Hiền nữa nè, vui lắm?”. Tuân biết mấy chị quý mình lắm nên cũng bông lơn một chút: “Trời, đi với mấy bà chị thì vui sao nổi. Có em nào trẻ trẻ cỡ tuổi em không?”. Chị Hoàng cười thành tiếng: “Thằng khỉ, có em Nhung, trẻ hơn mày mấy tuổi lận, vui rồi còn gì!”. Tuân làm bộ nhăn nhó: “Em Nhung mà cũng kể vô!”, rồi cũng gật đầu: “Chị đăng ký đợt hai cho em nhé!”.

Tuân rời công ty cũ chưa được bao lâu. Lý do xin chuyển công ty khác là do hoàn cảnh gia đình, nhưng thật ra là vì Tuân đã gặp được một cơ hội quá tốt nên công ty cũng không cách gì giữ Tuân lại. Cũng không có ý định giữ Tuân lại, khi Tuân quyết lòng muốn ra đi, ý của sếp là vậy. Dẫu gì, Tuân cũng đã gắn bó với công ty cũ gần tám năm trời, nên khi công đoàn tổ chức đi chơi, mọi người liền nhớ ngay tới Tuân. “Có công sức đóng góp của nó trong quỹ công đoàn mà!”. Nhung là đồng nghiệp của Tuân ở công ty cũ. Nữ đồng nghiệp này tướng bé loắt choắt, khô rang, không xấu, không đẹp, lanh lẹ một tí, xảnh xẹ một tí và đồng bóng kiểu đàn bà một tí, không phải là týp người Tuân thích. Dù có lúc, mấy chị cũng hay gán ghép và nữ đồng nghiệp cũng đã rất nhiều lần nhìn trộm Tuân. Không thích là không thích, dù chỉ để vui chơi, huống hồ gì Tuân là thằng rất biết rõ đâu là đồ cúng, đâu là đồ ăn. Dây dưa không đáng, Tuân không thèm!



Buổi sáng khởi hành, mọi người tập trung ở văn phòng công ty thật sớm. Khi Tuân đến thì hầu hết mọi người đã có mặt đầy đủ, kể cả sếp. Sếp thấy Tuân, đưa tay ra bắt, vẻ thân tình: “Chà, qua công ty mới, trông Tuân đẹp trai, trẻ ra!”. Chị Nga cười thật tươi: “Lâu ngày ghê há”, kèm theo một cái nháy mắt. Chị Hoàng, chị Hiền chừng mực hơn, chỉ cười hỏi Tuân: “Khỏe không em?”. Ngoài sếp và mấy chị ra, còn có mấy đấng anh hào làm ở bộ phận hiện trường, mấy người này Tuân không thân lắm, cả hai cô bé cháu chị Hiền đi cùng chị, năm nay chuẩn bị lên lớp mười hai, và Nhung. Nhung sáng nay thật lạ với áo thun sát nách, quần jeans lửng, giày sport, trông trẻ trung và khỏe khoắn hơn nhiều so với áo tay dài, cổ cao của đồng phục công sở hằng ngày. Tuân ngắm Nhung, lần đầu tiên ngắm kỹ Nhung sau mấy tháng không gặp, thấy Nhung đâu có khô như trước đây mình nghĩ. Ba vòng rõ ràng, những đường cong gợi cảm...



Hướng dẫn viên của công ty du lịch cũng là một cậu trẻ, chắc mới ra trường chừng vài năm, mặt nhìn non tơ nhưng miệng mồm thì láu lỉnh vô cùng. Sau vài câu e dè chào hỏi mào đầu, cậu bắt đầu nói về lịch trình chuyến đi và dặn dò mọi người những điều cần thiết. Xe chạy êm ru trên con đường Liên Chiểu - Thuận Phước dọc bờ biển, tiến về phía Bắc, chẳng mấy chốc đã lên đến đèo Hải Vân. Gió thổi vi vu, cây xanh hai bên lưng chừng đèo mượt xanh như tấm thảm lá lô nhô, điểm những vạt hoa trắng li ti mọc dày, loài hoa nào đó Tuân không biết tên, nhìn thật đẹp. Xe lên đến gần đỉnh đèo thì có sự cố xảy ra. Hai cô học trò cháu chị Hiền đi xe không quen, bắt đầu say xe. Các cô ói nhào lăn, như thể chẳng giữ gì lại trong bụng được. Vỹ, cậu hướng dẫn viên, luống cuống tìm bao ni lông, gom các thứ thải ra trên xe, tìm nước cho hai cô bé uống thuốc và hình như chính lúc ấy, cậu bắt đầu phát hiện ra đối tượng cậu cần phải quan tâm nhất trong chuyến đi này. Khi hai cô bé bắt đầu yên vị, không còn ói nữa, thì cậu ngồi thủ thỉ kể chuyện tiếu lâm cho hai cô nghe, nói là để hai cô thấy buồn cười mà quên chuyện say xe đi. Lúc đầu cậu kể nho nhỏ, rì rầm, sau to lên một chút vì có Nhung góp tai vào và cười. Tiếng cười rúc rích của tụi nhỏ làm cho mấy người lớn thấy nóng máy... Chị Nga hét lên: “Đề nghị mở volume to lên để mọi người cùng nghe!”. Vỹ quay lại cười bẽn lẽn: “Tụi cháu kể chuyện con nít mà!”. Chị Nga không chịu : “Chuyện con nít cũng nghe, hồi xưa các cô các chú đây trước khi là người lớn cũng là con nít!”. Mọi người xôn xao, cả sếp cũng bảo: “Kể chuyện tiếu lâm nghe cho vui đi!”.



Những câu chuyện tiếu lâm ban đầu kể cho nhau nghe còn hiền lành một tí, chay tịnh một tí, được một lúc thì chuyển sang tiếu lâm mặn, lúc đầu mặn ít, sau mặn quá xá cỡ. Chị Hiền rên rỉ: “Trời ơi, hai đứa cháu của tui, kiểu này khi về có ra sông Hàn rửa tai cả tháng cũng không hết được?”.



Xe dừng ăn trưa ở một quán ven đường. Trong lúc chờ dọn cơn, Vỹ lân la lại gần hỏi chuyện Tuân: “Anh Tuân có gia đình chưa?”. Tuân lắc đầu: “Chưa?”. Vỹ ranh mãnh thì thầm: “Em thấy chị Nhung chịu quậy lắm đó, anh không xáp lại văn nghệ một tí cho quên đường dài”. Tuân đỏ mặt, cái kiểu đỏ mặt của người bị bắt quả tang khi làm bậy, mặc dù trong thâm tâm, Tuân chưa có làm gì bậy bạ: “Nói gì đâu không à!”. Vỹ nháy mắt cười: “Ông anh hiền quá, ông anh thấy không, cô bé Nơ, cháu cô Hiền, tướng tá bốc ghê, thế nào em cũng phải xin địa chỉ cho được!”. Tuân nhìn theo hướng mắt của Vỹ về chỗ Nơ đứng, thấy Vỹ quả thật khá tinh mắt. Nơ da trắng, tóc dài, mắt đen láy, cao chừng một mét sáu mươi lăm, đã là thiếu nữ, thân hình nảy nở như người lớn...



Nói là làm, Vỹ tỏ ra quan tâm đến Nơ ra mặt. Liên tục gắp thức ăn bỏ vào chén Nơ, mua kẹo, mua ô mai cho Nơ ngậm, mang khăn lạnh cho Nơ lau với vẻ quan tâm không thèm giấu. Mọi người chọc: “Không chừng sau chuyến đi này, Hiền mang về thêm một cậu cháu rể kêu bằng dì”. Vỹ nói vọng sang chỗ chị Hiền ngồi: “Con kêu dì Hiền bằng dì nha, được không dì?”. Chị Hiền chỉ cười mà không biết nói chi. Tuân ngồi bên cạnh Nhung, cũng lăng xăng quan tâm, với một vẻ nửa đùa nửa thật, lại luôn miệng khen Nhung dễ thương, dù chuyển sang công ty khác, không gặp nhau, Tuân nhớ Nhung nhiều nữa. Nhung cười, vẻ hãnh diện: “Vậy à?”. Chị Hoàng chọc: “Chị thấy hai đứa mày xứng đôi đó, yêu nhau cho rồi, cuối năm nay cưới đi, tao đang thèm ăn cưới đây”. Nhung cười ré lên: “Trời ơi, em không lấy ông Tuân này đâu, em có người yêu rồi!”.



Cục tự ái của một người đàn ông đẹp trai, phong độ, đào hoa trong Tuân bắt đầu nổi lên: Anh sẽ cho em biết thế nào là lễ độ, hãy đợi đấy, em gái à! Vất bỏ cái vẻ mặt bông lơn thường ngày, tỏ ra nghiêm túc hơn, quan tâm một cách chân thành hơn, Tuân đã buộc Nhung cũng nói chuyện với mình bằng với vẻ e dè, nhỏ nhẹ và nữ tính hơn... Con mồi hình như bắt đầu dao động, lung lay, lung lay... Ở những điểm dừng lại tham quan, chụp hình dọc đường đi, rồi ghé chợ Đông Hà mua sắm đồ, lúc nào Tuân cũng ở bên cạnh Nhung, mang giùm túi xách, đưa tay đỡ Nhung lên xe xuống xe, kè kè máy ảnh chụp hình riêng cho Nhung... như một vệ sĩ tận tụy thứ thiệt. Chị Nga bắt đầu nhấp nháy với chị Hoàng: “Hình như tụi nó thích nhau thiệt!”. Chị Hoàng hỏi trống không: “Thiệt không vậy mày, để mấy chị còn tính!”, Tuân nghe, chỉ phớt lờ chứ không nói chi.



Đêm ngủ tại khách sạn ở Quảng Bình, Tuân rủ Nhung đi dạo, uống cà phê. Đi riêng hai đứa! Nhung mặc một chiếc áo thun sát nách và chiếc váy jean ngắn, trên váy gần bên hông có một đường vải rách lưa tưa tự tạo, tỏ vẻ rất sành điệu, khoe ra cặp đùi trắng toát và một đường hông loang loáng da thịt, nhìn rất đã... Chà chà, sao mà ăn mặc kiểu này, cô em? Tuân đưa Nhung đi dọc theo chiếc cầu duy nhất ở thị xã Đồng Hới, nơi có quốc lộ chạy qua, đến quán cà phê Trung Nguyên duy nhất có vẻ sang trọng nằm bên đường. Quán mở nhạc ồn ào, giậm giựt, trong quán toàn con trai, khi thấy một cô ăn mặc mát mẻ như vậy bước vào, hết thảy những ánh mắt trong quán đều ngoái lại nhìn. Tuân thấy mặt Nhung vênh lên, ra vẻ phớt đời, sành sỏi. Tuân khoác tay lên vai Nhung, vì đang làm ra vẻ sành điệu, không lẽ lại hất tay Tuân xuống nên Nhung để im. Nhưng mà Nhung ngồi ngọ nguậy dữ lắm. Nhạc ồn quá, hình như Nhung có nhắc Tuân bỏ tay xuống mấy lần nhưng Tuân giả đò không nghe! Bàn tay cứ từ từ, thật nhẹ nhàng, kéo bờ vai Nhung về sát bên Tuân. Được một lúc thì Nhung lách người ra: “Thôi, mình về đi, quán này ồn quá!”. Câu nói của Nhung, Tuân ngầm hiểu chắc Nhung thích chỗ nào đó vắng vẻ hơn. Vậy là về! Trên đường về, Nhung tung tăng vừa đi vừa nhảy chân sáo vẻ nhí nhảnh ngây thơ một cách cố tình. Tuân rủ Nhung lên lầu thượng khách sạn đứng hóng gió, Nhung thoái thác: “Nhung mệt rồi, Nhung đi ngủ đây để mai dậy đi sớm”. Tuân nhìn theo cái váy jean của Nhung khi đứng trong thang máy, cặp đùi trắng lóa, cái vệt rách loang loáng da thịt bên hông...



Buổi sáng, khi ở trên xe để ra động Phong Nha, Vỹ ngồi bên cạnh Tuân, cười cười: “Sao? Đêm qua vui vẻ chứ ông anh?”. Tuân cũng cười, nhưng trong bụng thấy khó chịu: “Sao chuyện gì mày cũng biết vậy nhóc?”. Vỹ nói, như phân trần: “Tối hôm qua, em đứng chơi trên sân thượng, thấy anh chị đi chơi về”. Tuân giật mình: Lỡ đêm qua mà gặp nó trên đó, chẳng biết ăn nói làm sao... Rồi như có linh tính nào đó, Tuân nhìn sang Nơ, thấy Nơ tự nhiên cúi mặt. Tuân làm bộ hỏi bâng quơ: “Hôm qua Vỹ đứng chơi trên đó một mình à? Lãng mạn ghê hả?”. Vỹ thì thầm vào tai Tuân, giọng rất đểu: “Em đâu có điên mà lên đó đứng chơi một mình hả ông anh? Tiết lộ riêng cho ông anh thôi nha, môi em Nơ mềm lắm?”, nói rồi phát lên cười như vừa kể cho Tuân nghe một câu chuyện tiếu lâm. Ở hàng ghế sau, sếp nghe Vỹ cười vui vẻ, liền lên tiếng: “Kể chuyện tiếu lâm nữa đi!”. Vỹ “dạ” ngọt xớt.



Ngọn núi cỏ kẻ dòng chữ khổng lồ Khu du lịch Phong Nha - Kẻ Bàng rồi cũng hiện ra trước mắt. Xe chạy vào khu vực bán vé tham quan, mọi người lục tục xuống xe, lục tục chuyển sang một chiếc thuyền sơn hình hai con mắt và vảy rồng xanh đỏ lòe loẹt để đi tham quan động Phong Nha. Dòng sông Son dẫn vào động Phong Nha đoạn ở ngoài nước trong vắt, hai bên bờ cây xanh mướt, đi được một lúc thì đến cửa động, trông như miệng một con cá mập lớn đang há. Thuyền bơi sâu vào bên trong động, tối om, chỉ có vài ánh đèn nhàn nhạt không đủ để soi đường. Nãy giờ đi ngoài sáng, bây giờ vào trong tối, không khí mát rượi làm mọi người thấy thoải mái, nhẹ lòng hẳn lại. Khung cảnh vắng lặng, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nước róc rách và tiếng người xôn xao nói chuyện vọng lại từ phía xa kia. Thuyền lẳng lặng trôi, mọi người luôn miệng trầm trồ chỗ này chỗ nọ, thỉnh thoảng, lại nghe tiếng ré lên ơi ới vì bị nước từ trên cao nhỏ xuống làm ướt đầu tóc, áo quần. Cả một thế giới thiên nhiên kỳ bí hiện ra với những mảnh thạch nhũ nhiều hình thù kỳ dị từ trên cao buông xuống, tạo thành một vùng không gian như hư như thực. Cả đoàn ghé lên ngắm cảnh ở một động lớn bên ngoài, sau đó đi tuốt vào trong sâu để lên một cái động khác hẹp hơn nhưng nhiều thạch nhũ hơn. Cảnh vật ở các động na ná nhau, cũng lung linh, huyền ảo như thế. Lúc đi ra, Tuân kéo Nhung xuống ngồi ở hàng ghế sau chót trên thuyền: “Xuống đây ngồi với anh, anh nói Nhung nghe cái này!”. Nhung lật đật đi theo Tuân, thắc mắc: “Có chuyện gì vậy anh?”, Tuân không trả lời. Ngồi bên cạnh Tuân một lúc lâu, vẫn không nghe Tuân nói gì, Nhung lại hỏi: “Chuyện gì vậy anh?”. Tuân bất ngờ ôm lấy Nhung: “Chuyện này nè” rồi hôn lên môi Nhung. Cái hôn bất ngờ quá làm Nhung không kịp tránh đi đâu được, cái ghế trên thuyền chật quá, Nhung lại bị Tuân ép sát vào phía trong, cũng không cách nào tránh được, giãy giụa mạnh quá thì sợ mọi người phía trước nghe thấy. Nhung chỉ biết mím chặt môi lại, trân người, làm như không có cảm xúc. Được một lúc thì Tuân chán, buông Nhung ra: “Em không thích anh à!”. Nhung im lặng một chút, sửa lại tóc: “Anh không thích em? Anh làm chuyện này chỉ để vui vẻ thoáng chốc thôi, phải không? Sao lại chọn em?”. Tuân chống chế một cách vụng về: “Anh thích em thật mà!”. Nhung làm như không để ý lời chống chế của Tuân, vẫn tiếp tục: “Trước đây, em thích anh lắm, vì anh chân thành, trung thực, dù không bao giờ anh thèm ngó ngàng gì đến em! Còn bây giờ thì em có người yêu rồi”. Nhung chỉ nói vậy thôi, không có thêm một câu nào, không một câu trách móc, không hề xỉ vả anh là thằng thế này thế nọ. Vậy mà làm Tuân đau nhói, Tuân không nói được tiếng nào, hai tai Tuân đỏ rừ lên. Tuân ước gì mình có thể nhảy ngay xuống dòng sông ngầm này mà biến mất đi lập tức, thoát khỏi ánh mắt Nhung...



Theo lời người chèo thuyền đưa đoàn tham quan vào động, độ sâu của dòng sông chảy ngầm này, chỗ cạn nhất cũng phải gần mười mét. Biết làm sao được, khi Tuân không biết bơi, lại là người sợ chết vô cùng...
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng Nghe Lời Gió Nói

1. An nhớ lần đầu tiên An biết Oanh là qua lời chị Huệ : ''Thôi, An lông bông tìm kiếm đâu cho xa, ở lớp ngoại ngữ ban đêm của chị có một con nhỏ tên Oanh, hiền lắm, lại chăm học. An để chị làm mai cho!''. Lúc đó, An vừa ở bộ đội xuất ngũ về, chưa tìm được việc làm, một mảnh tình vắt vai cũng chưa. Con gái hiền thì được chứ hiền lắm như lời chị Huệ nói thì An không ham. Nhưng cũng cười: "Ừ, thì hôm nào có dịp, chị làm mai con nhỏ đó cho em !''.
Chị Huệ chưa kịp tạo ra một dịp nào để làm mai thì một buổi sáng đi uống cà phê, An gặp Oanh đi với Thảo. Thảo là con nhỏ gần nhà An, hồi nhỏ chảnh chọe kinh khủng, lớn lên tự dưng thấy đằm thắm hẳn. Thảo gọi : ''Anh An ngồi cùng bàn với tụi này cho vui !'', chỉ cô gái đang ngồi bên cạnh, giới thiệu : ''Ðây là Oanh, bạn học bên trường Kinh tế với em''. Oanh nói giọng nhỏ nhẹ : ''Chào anh !'', rồi cười, nụ cười mỏng mảnh như sương. An nhìn Oanh, nhìn đôi mắt trong veo của Oanh, như có sợi gì đó đang vấn vít trong tim mình, thật nhẹ. Rồi Thảo chợt nhớ ra: "À, Thảo quên, Oanh học Anh văn ban đêm chung lớp với chị Huệ!''. À, thì ra là người quên. Panh tủm tỉm cười: ''Chị Huệ hay kể về anh An em chị hiền lắm. Oanh không ngờ được hân hạnh gặp người hiền ở đây''. An kêu thầm : ''Oan gia, chị Huệ ơi là chị Huệ!''.

2. An không nhớ mình bắt đầu chơi thân với Oanh và Thảo từ lúc nào. Chắc là nhờ chị Huệ đánh tiếng nhờ vả : ''Thằng em tao về đây chưa có bạn bè gì, hai đứa bây đi đâu, rủ nó đi với !''. Thật ra thì cũng chẳng ai rủ ai, chỉ toàn là tình cờ thôi. Chị Huệ bảo An ở nhà rảnh rỗi làm gì cho phí, đi học Anh văn đi, sau này sẽ có lúc cần dùng. An cắp sách đi học Anh ban đêm, lớp bằng A, tức là sau Oanh và chị Huệ một lớp. Thảo cũng đi học ở trung tâm ngoại ngữ này. Buổi tối tan học, An hay gặp Oanh và Thảo, ba anh em rủ nhau đi uống sữa đậu nành, hoặc ăn chè. Vì An chưa có việc làm nên đi ăn chè hoặc uống sữa đậu nành, có lúc An trả tiền, có lúc Oanh giành trả. An tỏ ra băn khoăn thì Oanh cười : ''Anh An đừng lo, tụi em giàu lắm !''. Chơi với nhau một hồi, An mới nhận ra, Oanh không hiền lắm như lời chị Huệ quảng cáo, chỉ ít lời thôi. Oanh cũng nói là hồi mới gặp Oanh thấy An hiền lắm rồi bỏ lửng câu ở chỗ này. Vậy là sao ? Buổi tối về nhà nằm mơ màng, An nhớ nhất là cặp mắt trong veo của Oanh. Trong veo đến mức, An không dám nói gì, làm gì để tiến đến gần Oanh hơn, vì sợ mình không khéo sẽ làm tổn thương đến cái tình bạn trong veo vừa mới chớm.
Rồi An cũng xin được việc làm, một chân lễ tân khách sạn do Oanh giới thiệu, vì chủ khách sạn là bạn thân với ba Oanh. Tháng lương đầu tiên, ba anh em rủ nhau đi lòng vòng suốt buổi chiều đến tối, đi ăn, rồi đi hát karaoke. Trong phòng karaoke, Thảo có vẻ vui lắm, nói cười nhiều lắm, nhưng đến lúc An tình cờ bấm bài Lời của gió, cười cười nói là để tặng Oanh thì không dưng, Thảo lặng lẽ hẳn, Oanh cũng im lặng làm An thấy áy náy vô cùng. Mình đã làm một điều gì không phải lúc ?

3. Oanh hẹn An đi uống cà phê riêng. Lần đầu tiên được hẹn đi uống cà phê riêng, An choáng người vì hạnh phúc. Ngồi trong quán vắng, Oanh nhìn thẳng vào mắt An, giọng nghiêm trọng hơn thường ngày : ''Anh An thấy Thảo thế nào ?''. Không dưng An cảm thấy có một điều gì đó, dè dặt : ''Thảo là một cô bạn tốt!''. Oanh cúi mặt, dùng ngón tay thấm nước vẽ mấy vòng tròn trên mặt bàn, ngọ ngoạy không yên, rồi ngập ngừng : ''Em cũng không biết nói sao nữa, Thảo mến anh lắm !''. Ðó không phải là điều An chờ đợi được nghe từ chính miệng Oanh. Bao nỗi hồi hộp, bối rối trong An tan biến đi hết, An thấy mình bình thản, như là đang nghe một câu chuyện không hề liên quan gì đến mình, buông một câu vô thưởng vô phạt : ''Anh cũng mến Thảo''. Oanh nhìn An thật lạ rồi lắc đầu : ''Nhưng cái cách anh nói không hề giống cái cách em vừa nói. Thôi, quên chuyện này đi, coi như em chưa hề nói gì với anh''. Im lặng một lúc lâu, rồi An rụt rè nhìn Oanh, nói một câu dò hỏi : ''Sao em cứ lo chuyện của Thảo mà không nghĩ gì đến mình ?''. Oanh cười cười : ''Anh đừng lo cho em. Em có bạn trai rồi''. An bất ngờ đến chẳng nói được câu nào. Một trò đùa với An, có phải ?
Không phải là chuyện đùa ! Thảo cũng công nhận : ''Oanh có bạn trai rồi!'' nhưng chị Huệ thì khăng khăng khẳng định : ''Con gái nói mà, tao học cùng lớp Oanh, tao biết, nó chưa có gì đâu ! Bồ bịch gì mà tối thứ bảy nào cũng thui thủi đi về một mình''. Rồi chị Huệ khuyên An : ''Mày cứ tiến tới đi!''. An thấy buồn và hoang mang. Mình thân với Oanh là thế, Oanh tốt bụng là thế, sao tình yêu vẫn mãi là một điều khó nói.

4. Bẵng đi một thời gian dài, có đến cả tháng, không thấy mặt Oanh, Thảo thì đi học một mình. Hai anh em vẫn hay đi uống sữa, ăn kem sau giờ tan học. Một bữa, An làm như vô tình : ''Sao lâu nay không thấy Oanh hở Thảo ?''. Thảo cười : ''Bây giờ thì Oanh quên anh em mình rồi. Bồ nó về!''. Giọng An nghe thật lạ: ''Ở đâu về?''. ''Ở Mỹ. Oanh với anh Phong quen nhau hồi còn đi học, anh Phong đi Mỹ bốn năm nay, bây giờ mới về''. Thảo còn làm như vô tình kể thêm vài chuyện vu vơ nữa về Oanh, về Phong, nhưng An không nghe được gì, hai tai An như ù đi. Không phải là lần đầu tiên An biết yêu nhưng cảm giác này thật khó mà chịu đựng nổi ! Ngốc thật!
Có một buổi chiều chạy xe trên phố, an gặp Oanh. Áo đầm trắng, tóc xõa bay bay, mắt môi ngời ngời hạnh phúc, Oanh ngồi sau xe máy của một gã con trai mặt trắng bệch, ria mép tỉa tót cẩn thận. Giọng Oanh nghe vui lạ lùng : ''Chào anh An ! Ðây là anh Phong, bạn em. Còn đây là anh An!''. Gã con trai cười chào An bằng một vẻ lịch sự dễ ghét. An khách sáo : ''Chà, lâu quá không gặp Oanh!''. Oanh cười rất tươi : ''Tụi em đang định hôm nào ghé mời anh đi uống cà phê với tụi em cho vui''. Rồi Oanh vội vã : ''Em đi đây, hôm nào gặp lại nghe anh An!.

5. Rồi chẳng có buổi cà phê nào để Oanh giới thiệu bạn trai như Oanh hứa hết. Khi An gặp lại Oanh, Phong đã trở về Mỹ. Oanh cười nói suốt ngày, giỡn cũng mạnh mồm hơn, thỉnh thoảng lại khoe về một đám cưới đã dự tính ngày. Cũng là Oanh, nói nửa như muốn tâm sự, nửa như muốn phân trần với An : ''Tụi em quen nhau từ hồi còn đi học, sau đó anh Phong mới đi H.O. Ảnh thương em lắm, tuần nào cũng điện thoại về cho em!''. Oanh kể về Phong nhiều lần đến nỗi An có linh cảm là Oanh làm thế một phần cũng để tự huyễn hoặc mình. Có phải hạnh phúc phải mang dáng vẻ mong manh như thế mới thật sự là hạnh phúc!
Một tuần trước khi đám cưới Oanh, ba anh em mới lại có dịp ngồi uống cà phê với nhau. Không khí lần này trầm lắng hẳn, không như mấy lần vẫn ngồi với nhau. Thảo khoác một dáng vẻ buồn rầu không thèm giấu. Oanh trông có vẻ mệt mỏi, dù vẫn cười nói nhiều. An thì không thể giữ được thái độ vô tư như nhau với hai cô bạn thân. Oanh mào đầu, giọng đùa cợt : ''Oanh cho anh An một cơ hội cuối đây. Anh An có thương một trong hai đứa em thì nói đi, chỉ còn một tuần nữa thôi. Anh không nói sau này hối hận không kịp, ráng chịu đó !''. An nhìn thẳng vào mắt Oanh, cái nhìn nói lên nhiều điều nhưng Oanh lảng mắt đi. Vậy là rõ ! An buông một câu nói đùa mà nghe rất thật : ''Anh thương cả Oanh với Thảo!''. Thảo đột nhiên gắt gỏng : ''Thảo không cần đâu. Thảo nhường hết cho Oanh đó !''. Ðêm trôi thật khẽ và sâu. An có cảm giác như đây là lần cuối cùng ba anh em ngồi với nhau. Ngồi vẩn vơ một lúc, Thảo đứng dậy trước, nhìn đồng hồ : ''Thôi, khuya rồi, mình về đi !''.
Ðám cưới Oanh, An xung phong lên hát Lời của gió, mắt cố không nhìn cô dâu, chú rể tay trong tay, đi vòng quanh chào quan khách. Oanh đã chẳng hề nghe được lời gió nói, cũng như lời An muốn nói, chỉ cho mình Oanh nghe.

6. Oanh theo chồng đi Mỹ được gần hai năm, trong hai năm đó, An cũng có gặp gỡ một vài người nhưng rồi chẳng đi đến đâu. Mối tình tưởng chừng thoảng qua với Oanh không ngờ lại làm An nhớ lâu đến thế. Gặp một cách hành xử nào đó của các cô gái từng quen biết, An vẫn nghĩ giá đó là Oanh, thì Oanh sẽ xử sự thế này, Oanh làm thế kia và dĩ nhiên là Oanh hay hơn nhiều. Từ ngày Oanh đi, An cũng ít gặp Thảo, nếu có gặp thì cũng chỉ là nụ cười xã giao hờ hững của hai người quen biết cũ. Rồi thôi. An muốn biết tin tức về Oanh biết bao nhưng lại không dám gặp hỏi thăm Thảo.
Rồi Oanh đột ngột trở về. Ðẹp, sang trọng hơn ngày xưa nhưng có những nét từng trải hơn. Và buồn. Nỗi buồn không thèm giấu giếm. Gặp lại An, Oanh vẫn tỏ ra vô tư, như không hề thay đổi chút nào sau ngần ấy thời gian xa nhau. Oanh nói mình đã ly dị chồng, nói về đổ vỡ của chính mình một cách bình thản, nhẹ nhàng như chuyện của ai đó không hề liên quan đến Oanh, càng không liên quan đến An. Như là những buồn vui trong Oanh, An chưa bao giờ được phép dự phần. Như là những ngọn gió suốt mùa chỉ thổi lớt phớt bên ngoài, có hay không thì người ta cũng không biết sự hiện diện của nó. Oanh không biết, hay không muốn biết ?
Những ngày Oanh ở Việt Nam rồi cũng qua mau. Rồi Oanh cũng sẽ ra đi, kỷ niệm về một tình yêu thầm lặng với Oanh trong An rồi cũng sẽ qua đi, sẽ phai mờ dần theo ngày tháng... An sẽ phải cố mà quên Oanh đi, như một giấc mơ không có thật. Tình yêu của An không có thật. Chỉ có nỗi buồn trong An là có thật, An không thể nào quên được, cứ ngày càng đầy...
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Thuận Tình

Khang nói : "Mầy rảnh không, tụi tao muốn rủ mầy đi Thuận Tình chơi.". Đang cuối tuần, nằm khèo ở nhà, rảnh rang lắm nhưng Hoan cũng hỏi lại : "Tụi mầy là những ai ?". Tiếng Khang cười hề hề trong điện thoại, nghe như đi thấu ruột gan của Hoan : "Mầy gây khó cho anh em quá. Tụi tao là tao, My và Chiêu, được không ?". Có một điều gì đó thật nhẹ nhàng, len vào tim Khang, khi nhắc tới tên Chiêu. Đã lâu lắm, Hoan không gặp Chiêu. Không còn cái không khí vô tư vui vẻ khi Hoan ghé nhà chơi, thỉnh thoảng được vinh dự đèo Chiêu đi lội hiệu sách... Chiêu vẫn thế, là em gái của Khang, gần gũi, thân tình đấy nhưng thật xa vời.
Đúng tám giờ sáng, Hoan nai nịt sẵn sàng, có mặt ở nhà Khang. Mọi người đã tụ họp đông đủ. Có cả anh Huy, chị Linh, anh chị của Khang. My thấy Hoan, cười giòn giã thay lời chào : "Anh Hoan hôm nay nhìn bảnh quá ta !". Mọi người cười ồ lên vui vẻ. Hoan cũng cười, mắt liếc nhìn sang Chiêu, vẻ ngập ngừng. Hoan những muốn Chiêu nói một câu nào đó, hay làm một cử chỉ nào đó với mình nhưng không thấy gì cả. Chiêu chỉ nói với mọi người : "Anh Hoan đến rồi, mình đi thôi !".
Sáu người, đi ba xe cả thảy, vậy là đương nhiên, Hoan chở Chiêu. Chiêu ngồi lên xe Hoan, nhẹ nhàng : "Lâu ngày quá, anh Hoan vẫn khỏe ?". Hoan "ừ" gật đầu rồi im lặng, cảm thấy thật khó mở lời nói chuyện với Chiêu. Cách đây mấy tháng, lần đầu tiên Hoan rụt rè nắm tay Chiêu trong một buổi tối mưa bay lướt thướt ở một quán cà phê ven đường, Chiêu rút tay ra một cách mềm mỏng nhưng dứt khoát : "Em không thể. Anh có biết Khôi không ?", Hoan đã thấy như mọi cánh cửa đã khép lại trước mình. Khôi là bạn trai của Chiêu, đi Mỹ định cư cùng gia đình cách đây gần bốn năm. Hoan vốn sống khép kín, càng thấy yếm thế hơn khi một lần gan cùng mình tỏ tình với Chiêu. Sau chuyện đó, Chiêu vẫn nói chuyện bình thường, chỉ tránh không còn đi riêng với Hoan nhưng Hoan thì không thể nghĩ về Chiêu, gặp gỡ Chiêu một cách vô tư như trước được nữa rồi.
Đường xuống Thuận Tình băng qua hai bên là đồng lúa, đang mùa gặt, mùi lúa mới nghe thơm lừng. Gió thổi mát rượi. Chiêu hồn nhiên : "Chiều chiều mà chạy xe đi dạo lòng vòng ở đây, thật tuyệt.". Hoan gật đầu đồng ý : "Ừ, tuyệt..." tự nhiên tắc tị, không biết nói gì thêm nữa vì chợt nghĩ : Chiêu nói điều này thì không hẳn là có ý muốn đi dạo trên con đường này, cùng Hoan. Không dưng, Hoan có cảm giác mình chở Chiêu đi trên con đường này, như thế này, sẽ là lần cuối cùng. Vì biết đâu, mai mốt, Khôi về, chắc chắn sẽ về, Hoan sẽ lại là ông bạn khả kính của anh trai Chiêu, thân tình nhưng xa cách. Hoan cứ chạy xe, nghĩ ngợi linh tinh, cho đến lúc thấy Khang vẫy tay ngang đường : "Quẹo vào lối này, chẳng lẽ mầy không biết đường ?". Hoan kín đáo nhìn Chiêu, cười bạo dạn : "Biết đường chứ, nhưng tao muốn kéo dài thời gian đi riêng cùng với Chiêu.". Mọi người cười vui vẻ, chỉ có Chiêu là không cười, môi mím lại. Hoan nghe trong tiếng cười của mình như có chút vị đắng ngắt.
Cả bọn kéo nhau xuống đò qua khu nghỉ mát Thuận Tình. Gọi là khu nghỉ mát cho oai, nguyên trước đây, Thuận Tình là khu vực nuôi tôm của xã Cẩm Thanh, một xã vùng ven của Hội An, nổi tiếng với rừng dừa nước Bảy Mẫu, căn cứ địa cũ của cách mạng. Dấu tích còn lại chỉ là rừng dừa nước bao bọc khu đầm nước rộng, bây giờ, người ta cải tạo thành khu nghỉ mát sinh thái. Ven bờ, người ta cho dựng những gian chòi lá nhỏ xinh xắn cho khách nghỉ ngơi. Việc đầu tiên là cả bọn lục tục tìm thuê một chiếc chòi để đồ đạc. Anh Huy, chị Linh duỗi dài người trong chòi, xua bọn trẻ : "Tụi bây muốn đi đâu thì đi. Tụi tao giữ đồ cho.". Khang cười nói vui: "Vậy là ông bà muốn tụi mình đi cho khuất mắt rồi.", kéo tay Hoan, My, Chiêu : "Mình đi thuê thuyền bơi vòng quanh hồ chơi.".
Bốn đứa chất lên một chiếc thuyền gỗ nhấp nhô, Khang giữ một mái chèo ở mũi thuyền, Hoan ngồi phía lái, hai cô gái vung vẩy tay nghịch nước ở giữa. Sau một hồi chèo vòng quanh, cuối cùng, Khang với Hoan cũng biết cách điều khiển con thuyền đường hoàng. My chỉ tay vào rặng dừa nước : "Mình bơi thuyền về phía đó đi ! Em muốn xem hoa dừa nước !". Khang khoát tay : "Mùa này, làm gì có hoa dừa nước. Khi nào tụi mình đi riêng thì hãy vô trong đó, còn bây giờ thì...", kèm theo một cái liếc mắt ý nhị về phía Hoan. Chiêu vô tư : "Mình bơi xuồng ra sông đi, anh Khang dạy em chèo thuyền nhe !". Hoan nghe Chiêu nói, tự nhiên thấy buồn. Khang là anh trai của Chiêu, Chiêu nhờ Khang như vậy thì cũng là chuyện bình thường thôi, nhưng sao không phải là nhờ Hoan. Hoan nhận ra mình đang vô lý nhưng vẫn thấy buồn...
Lúc vừa bơi ra đoạn sông rộng, có một chiếc thuyền khác lướt đến, rồi có tiếng con gái gọi xôn xao : "A, anh Hoan, anh Hoan tụi bây ơi ! Bắt quả tang anh Hoan à nhe !". Hoan quay lại, nhận ra một đám con gái cùng trường, cười ngượng nghiụ. Mấy cô trêu chọc ỏm tỏi : "Anh Hoan giới thiệu chị đi !", làm Hoan thấy lúng túng. My cười : "Anh Hoan ghê quá ta, mấy cô quan tâm quá trời vậy mà cứ giấu !". Hoan liếc sang phía Chiêu, vẫn thấy Chiêu không có một phản ứng nào. Tự nhiên, Hoan thấy mình sao mà xuống nước quá với Chiêu, suy cho cùng Chiêu cũng đâu là cái đinh gì, quay sang cười với các cô : "Tụi em đi chơi cuối tuần à ?". Một cô trong bọn đáo để : "Đâu có, tụi em đi tìm anh !" rồi dúi vào lưng nhau cười. Chiếc thuyền của các cô chao nghiêng như muốn lật úp. Tiếng la hét í ới vang động cả một khúc sông. Một cô than : "Chèo thuyền mỏi tay quá ! Anh Hoan sang chèo giúp tụi em với !". Hoan không biết thế nào thì Khang đã giục : "Mầy sang chèo giúp mấy em đi !". Cả Chiêu cũng nói : "Anh sang chèo giúp đi !".
Hai chiếc thuyền đi song song bên nhau, bên này nói một tiếng, bên kia đùa lại một tiếng, chủ yếu là Khang và Hoan đùa với các cô, thỉnh thoảng My cũng góp giọng. Chỉ có Chiêu là im lặng, bình thản, như thể mọi người nói gì, đùa gì thì cũng không liên quan gì đến Chiêu. Được một lúc thì chia tay, vì các cô phải về sớm. Khang có ý mời ghé lên chòi lá của cả bọn ngồi chơi nhưng các cô chỉ cười : "Tụi em lên, đâm thừa ra, tụi em tủi thân lắm !". Chia tay, cũng bịn rịn, hẹn nhau í ới, Hoan biết rồi mai mốt xuống trường, thế nào các cô cũng đeo theo vặn vẹo, chọc phá nữa cho mà xem.
Buổi trưa, anh Huy, chị Linh gọi bia, đồ ăn từ trong nhà hàng mang ra. Anh Huy đưa ly lên cụng : "Chúc sức khỏe nghe ! Chúc những ai tình chưa thuận, đi Thuận Tình về thì tình sẽ thuận.". Mọi người cười ồ tán thưởng câu pha trò có lý của anh Huy.". Chiêu đáp lại, nửa đùa nửa thật : "Ai mà tin là đi Thuận Tình về, tình sẽ thuận là sống trong ảo tưởng.". Tưởng chừng một câu nói đùa vu vơ của Chiêu, không nhằm vào ai nhưng làm Hoan giật mình. Hoan thấy giận mình kinh khủng, Hoan đã làm gì quá đáng để bị răn đe như vậy. Trước đây, Hoan vẫn hy vọng là có lúc, Chiêu sẽ hiểu Hoan, rằng Hoan yêu Chiêu biết là bao. Bây giờ thì không cần nữa rồi, vì Hoan cảm thấy những gì Hoan dành cho Chiêu, với Chiêu, dường như là một nỗi phiền toái. Phải quên, phải cố mà quên Chiêu đi thôi. Buổi ăn trưa dường như nhợt nhạt hẳn. Hoan ngồi trầm ngâm nhìn xuống nước, bỗng dưng phát hiện mấy con cá nhỏ bơi lội tung tăng. Có cả tôm nữa, những chú tôm nhỏ đơn độc lách tách búng từ chỗ này sang chỗ khác. Hoan nhìn mấy chú tôm một hồi, cảm thấy mình cần phải học ở chú tôm kia những cú búng mình lách tách, rạch ròi, không vướng bận.
Chiêu và My ôm cần câu cả buổi, than vãn : "Sao chẳng có con cá con tôm nào đớp mồi của mình ?". Anh Huy cười : "Thì hai cô câu được hai con cá bự chảng, mỗi con sáu chục kí lô lận, còn muốn gì nữa.". Hoan buột miệng : "Nhưng không phải là những con cá muốn câu.". My cười, Chiêu thì như không nghe thấy gì, không bày tỏ một điều gì. Đến lúc này, Hoan mới thấm thía một điều, mình không khác gì một cái bóng mờ dưới mắt Chiêu, dù có nói gì, làm gì thì Chiêu cũng không cần biết.
Gần năm giờ chiều, cả bọn lục tục thu xếp đồ ra về. Chị Linh trầm trồ : "Không ngờ ở Hội An mình lại có một chỗ đi chơi như thế này, thích thật.". Khang chọc lại chị Linh : "Chị Linh thì đúng là thích quá rồi. Mai mốt xuống đây, thế nào em với My cũng dành cho được một cái chòi, giống như hai anh chị hôm nay.", làm chị Linh la bai bải : "Khang không được nói bậy à nhe !". Hoan và Chiêu thì không có nhận xét gì. Lúc dắt xe ra khỏi bãi giữ xe, gặp một gia đình có dáng vẻ như là Việt kiều mới về, cậu con trai bằng cỡ tuổi Hoan, hình xăm, bông tai đầy người, My bấm tay Chiêu : "Nhìn kìa, ghê quá !". Khang nháy mắt với Hoan, nói như răn đe : "Không chừng mai mốt Khôi về, cũng xăm mình và đeo bông tai như vậy đó Chiêu.". Hoan nghe Khang nói, trong bụng thấy hả hê khi nghĩ đến viễn cảnh mai mốt của Chiêu, nhưng rồi nhìn Chiêu lặng yên, mặt cúi xuống, Hoan thấy mình sao mà nhỏ nhen, bất nhẫn.
Hóa ra, Chiêu không chọn Hoan cũng đúng thôi. Hoan cũng tầm thường, ích kỷ như ai và lần đầu tiên Hoan nhận ra, mình đâu có yêu Chiêu nhiều như mình tưởng.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn nào có nhu cầu xem ebook thì có thể tải tại đây:

http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=3593

Đây là trọn tác phẩm, một phần chúng tôi lấy nguồn từ mạng và đánh máy những phần chưa có trên mạng dưới sự đồng ý của anh Đinh Lê Vũ

Thân ái!
Thư viện sách điện tử tiếng Việt phong phú: www.thuvien-ebook.com
Đăng nhập để trả lời
0