Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

BA thương!

10 trả lời, 693 lượt xem — Trang 1 / 1
Ba ơi sáng nay con có ghé qua chổ BA nhưng ko gặp được BA , ko biết bây giờ BA đang ở nơi nào , nhiều lần con muốn ghé BA nhưng tại sao họ giàu hơn mình BA nhỉ? con biết gia đình mình ko bằng họ , họ cũng như BA, ôi con ước gì con có thật nhiều tiền BA nhỉ? để BA khỏi phải đi làm, nhưng liệu MẸ có hiểu cho BA và con ko? tại sao MẸ ko hiểu con phải đi học , làm gì có tiền để gửi về quê, tại sao ko hiểu, ôi nhiều chuyện đến với gia đình mình quá, con làm sao? con biết khi BA biết chuyện của con BA rất buồn tuy BA ko nói nhưng ngày BA có mạt ở bệnh viện , con biết rằng BA buồn lắm, con thật có lỗi với BA nhưng có bao giờ BA MẸ quan tâm đến con ko? có bao giờ có được 1 lời hỏi thăm , tiền là quan trọng ư?
ko biết đến bao giờ con sẽ đựoc gặp lại BA khi sặp tới đây con se làm 1 chuyện mà cả gia đình mình ko đồng ý nhưng con chấp nhận , bởi vì con thật sự sợ lắm....... , con ko cần 1 người yêu con vì sẽ ko ai chấp nhận 1 người như con , con ko cần 1 gia đình hạnh phúc.........chỉ có điều con sẽ ko là của gd mình nữa cũng sẽ chẳng giúp gì được cho gd nữa , nhưng đây là con đường hạnh phúc của con, biết rằng đi trái lai con đường của gd mình.
BA thương! dù chưa bao giờ con nói con thương BA nhưng con đang cảm thấy mình cần có BA, con dang cần gd mình vui vẻ hạnh phúc , 1 bữa cơm là như thế nào hả BA, con xin hứa con sẽ cô gắng học đễ cho gd nội ko khinh thường gd mình, BA ơi con biết BA sẽ chẳng bao giờ đọc đựoc những dòng này nhưng con hy vọng BA biết rằng con thương BA nhiều lắm, gió ơi ngươi hãy giúp ta nha hãy đến bên BA của ta.
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào chú ốc sên màu trắng!
Bạn biết không,ốc sên là loài vật có tính nhẫn nại vô cùng.Dẫu người đời chung sta ai ai cũng chê nó chậm chạp,nhưng với lòng tin của mình,chú ốc sên giàu nghị lực ấy luôn luôn là chính chú,vẫn bền bĩ,tự tin dẫu qua bao lần vấp ngã khó khăn.
con chấp nhận , bởi vì con thật sự sợ lắm....... , con ko cần 1 người yêu con vì sẽ ko ai chấp nhận 1 người như con , con ko cần 1 gia đình hạnh phúc.........
Sói khuyên bạn không nên có cách nghĩ như vậy.Có lẽ sói không gặp nhiều chuyện như bạn,cũng không phải đối mặt với khó khăn như bạn,nhưng sói hiểu một điều rất rõ rằng,hơn 6 tỉ người trên Quả Đất này không hề có một ai lẻ loi,cô độc cả.Chỉ là bạn chưa thể mở rộng trái tim mình vì những mặc cảm cá nhân mà thôi.Có thể bây giờ cha mẹ chưa hiểu ban,bởi bạn và sói đều ở tuổi có những điều cần giấu cha giấu mẹ,hay ít nhất là mình nghĩ như thế!Thế nhưng cha mẹ dẫu thế nào vẫn là cha mẹ,đừng vội bi quan mà phủ nhận vai trò của họ,cho nên bạn vẫn luôn có một gia đình bạn ơi.
Chúng ta còn trẻ,cuộc sống mới chỉ bắt đầu,đừng quá đặt nặng vấn đề tiền bạc như vậy,nó chỉ là phương tiện chứ không phải là cuộc sống,lẽ sống của một ai.Hãy thử một lần thật can đảm nói chuyện thẳng thắn với bạn bè,với gia đình chứ đừng mãi thu mình trong chiếc vỏ ốc bạn đã tạo ra.Sói tin rằng rồi mọi người sẽ hiểu bạn,và bạn sẽ hạnh phúc bạn ơi!
Chúc bạn vui vẻ!
Thân
alonewolf
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>quang vu</b> -- <b>24.6.2004 17:51:38 </b> &gt;>
wow "chú" không ngờ "cháu" ốc bưu trắng của chú cũng có những nỗi khổ tâm như vậy ah ! Mặc dầu chú và cháu chỉ có một vài lần trò chuyện ,nhưng chú cũng hình dung ra được con đường của cháu đang đi."một con đường đầy trông gai và thử thách cháu ah. với những ước mơ đầy nhân hậu của cháu, một "Blouse trắng " cho người nghèo cho người mắc bênh aids, một hoài bão rất đáng trân trọng. Không những đối với gia đình cháu mà còn đối với xã hội nữa. Nhưng trong cuộc sống thì lúc nào cũng có những khó khăn và để vượt qua khó khăn là một quá trình phấn đấu. Và chú hy vọng cháu của chú sẽ phấn đấu hết mình để đạt được nhửng ước mơ và những hoài bảo cho tương lai và chúc mọi sự bình an sẽ trỏ lại với cháu. vì bên cháu cũng còn có những người thân , bạn bè và đặc biệt là các bạn của Vn thư quán lúc nào cũng sẽ ủng hộ cháu.


Hy vọng cháu sẽ sớm vượt qua những khó khăn

Chú của Ốc bưu trắng.
Đăng nhập để trả lời
0
Con gái,

Có lẽ lúc này con đang buồn lắm, phải không? Con à, ba cũng từng ở vào hoàn cảnh của con, cũng với suy nghĩ như con vậy, rằng tại sao người ta giàu, còn mình thì không... rằng nếu như có tiền, ba sẽ không cần phải ngày ngày đi làm, mẹ sẽ có thể chăm sóc các con thật chu đáo, con sẽ được đến trường như những đứa trẻ khác và khi lớn lên con sẽ được gửi đến trường điểm của trung tâm thành phố, bất kể là trường PTTH hay Đại học Quốc gia. Rồi thì khi trưởng thành con sẽ là một cô gái có nhiều người theo đuổi, phong thái thanh nhã thuần khiết. Người làm cha làm mẹ, ai chẳng muốn điều tốt nhất cho con mình, con biết không?... nhưng có lẽ vì gia đình mình nghèo quá, nghèo quá nên mỗi người trong gia đình phải mang vác những gánh nặng suy tư trên vai mình. Ba đi làm và ba cố gắng làm việc thật tốt để lo cho gia đình. Còn mẹ con phải suy nghĩ ngày đêm để tính toán sao cho sự chi tiêu của gia đình mình nằm gọn trong khoảng tiền mà ba kiếm được. Vỏn vẹn chỉ bấy nhiêu đó thôi, ba thấy mẹ già hơn trước rất nhiều, con chắc cũng thấy nét mặt ba bây giờ cũng khắc khổ hơn trước rất nhiều, phải không? Ba biết con có tâm sự, ba cũng biết mẹ không phải với con, ba không muốn dùng hai chữ "hoàn cảnh làm lí do, ba chỉ muốn con thông cảm cho mẹ. Bất cứ ai cũng có giới hạn chịu đựng của mình, và mẹ con cũng vậy... cuộc sống lam lũ mẹ con phải trải qua có lẽ đã khiến mẹ con dần kiệt sức. Hãy hiểu cho mẹ con nhé! Dù thế nào đi nữa thì ba mẹ là ba mẹ của con, và ba mẹ yêu con nhiều lắm! Nỗi lo cơm áo gạo tiền đã làm ba mẹ quên mất những câu nói động viên, an ủi con những khi con cần có ba mẹ bên cạnh. Ba biết hết con à, ba biết, ba biết nhiều gia đình khác cũng nghèo khổ nhưng không hẳn gia đình người ta không có những lời yêu thương được nói ra. Ba mẹ sẽ cố gắng bỏ qua nỗi lo cuộc sống để đối mặt với các con, và để cho các con biết rằng ba mẹ rất yêu các con.

Con gái của ba, trước đây ông bà thường bảo con gái yêu cha, con trai yêu mẹ. Con có nghĩ vậy không? Ba nghĩ con gái yêu ba nhiều lắm, tin tưởng ba nhiều lắm, hơn cả tình yêu đối với mẹ nữa. Ba cũng yêu con nhiều và ba mong ba luôn có thể là người mà con tìm đến để giãy bày tâm sự. Có thể đã muộn rồi vì ba biết con sẽ không thay đổi quyết định của mình. Ba chỉ muốn nhắc con nhớ một điều, mọi con đường hạnh phúc hay đau khổ đều giống nhau, khác là khác ở cách mà người ta đi và khác là khác ở cách mà người ta cảm nhận. Đừng bao giờ làm điều gì trái với lương tâm để đánh mất bản thân, đừng bao giờ cho rằng mình không xứng đáng với những điều tốt đẹp mà những người khác có thể có, đừng bao giờ làm điều gì khiến con phải hối hận... như thế ba đã yên tâm rất nhiều, vì ba biết con hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.

Con gái của ba, bên nội nghĩ gì không quan trọng con à, nếu được thì con hãy học vì con, tiến lên phía trước vì con. Con có biết tiến lên và thành đạt rồi con cũng sẽ không hạnh phúc chỉ với lòng thù hận hay không? Bỏ qua sự khinh thường của bên nội, bỏ qua và tha thứ sẽ giúp con sống thanh thản. Ba muốn con sống với nghị lực và chí cầu tiến chứ không vì nỗi đau bị người khác khinh thường, con có hiểu? Cuộc sống không dễ như chúng ta tưởng, nhưng cũng không quá khó nếu chúng ta là một gia đình. Con hãy nói với ba mẹ những gì con muốn nói, như thế chúng ta mới mãi mãi là một gia đình, ba mong bây giờ và cả sau này nữa con luôn ghi nhớ điều này con nhé! Nếu như chúng ta là một gia đình, và con vì gia đình này thì ba, mẹ, và con nữa... chúng ta luôn có thể nói chuyện với nhau như những người lớn.

Ba của con.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay tình cờ trở về hãng xanh đi lễ và vô tình gặp lại BA, con cứ nghĩ BA sẽ vui mừng nhưng ko lần này cũng như bao lần khác BA đều hỏi " con đi đâu?"trong suốt cả buổi lễ con đã khóc và chẳng tập trung được gì, tại sao vậy BA nhỉ?BA chỉ hỏi con có tiền xài ko? thế là xong chẳng lẽ BA nghĩ lúc nào con gặp BA cũng là để xin tiền hết sao?con cũng ko biết nói gì với BA lúc này cả, thật sự trong lúc này con đang chán chán thât nhiều, ngoài chuyện học ra mọi chuyện con điều thất bại tất cả, con buồn lam khi các bạn gọi con là " ocbuou" con đã tự tách mình ra khỏi mọi người để rồi giờ đây con cảm thấy vô cùng cô đơn và buồn tẻ.
con chẳng biết làm gì cả BA ơi!
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Con gái,

Ba lại bắt đầu viết cho con những dòng thư mà ba nghĩ nó sẽ có ích cho con. Ba cũng như những người làm cha khác trên trái đất này, không biết cách để diễn đạt điều mình muốn nói. Nhưng ba vẫn được việc hơn những người cha chỉ biết lắng nghe khi đã nốc rượu thật say phải không con?

Con gái của ba, con biết không, có một sự khác nhau giữa "một con người" và "con người mà người ta muốn là". Một con người hành xử thế nào trong cuộc sống rất khác với con người thật sự mà họ muốn bộc lộ. Mà người đàn ông thì khó thể hiện tình thương qua nét mặt, nhất là ba nữa, để đến khi đọc được những dòng tâm sự của con ba mới vỡ lẽ ra một điều rằng.. với ba thì tất cả là chuyện bình thường, nhưng với con đó cũng lại là một niềm mất mát. Thật ra ba từng nghĩ con là một đứa con gái kiên cường, không bao giờ biết khóc, hoặc có khóc cũng không để ai nhìn thấy. Bởi vì con luôn tự bước trên con đường của mình, con luôn tự vạch ra lối đi và con luôn theo đuổi cái mình đã chọn. Nhưng hôm nay ba biết con đã khóc, khóc suốt cả buổi lễ và chẳng tập trung được gì. Con gái, khóc không có gì đáng phải xấu hổ cả, nếu con còn cảm thấy mình có thể khóc con hãy cứ khóc đi. Điều đau khổ nhất không phải là phải khóc, mà là không thể khóc được nữa. Con biết không, trước đây còn nhỏ, ba đã ý thức được mình là phái mạnh và ba chỉ cho phép mình khóc khi gặp phải việc rất, rất đau lòng như bị ông bà nội đánh chẳng hạn. Lớn lên, trưởng thành, ba càng lúc càng quên mất ba cũng là một con người với bao nhiêu áp lực của cuộc sống, thành công thì không nói, khi thất bại ba cảm thấy giống như trời đất sụp đổ dưới chân mình. Có lúc đã qua cơn khó khăn, nhìn lại ba còn tự hỏi không biết mình đã vượt qua bằng cách nào để tồn tại. Rồi thì ba không thể khóc được nữa, cứ như ba không có nước mắt vậy.

Con gái của ba, một số người khóc vì họ yếu đuối, một số khác khóc vì họ quá mạnh mẽ. Mạnh mẽ đến nỗi họ chấp nhận đánh đổi điều họ trân trọng để đạt được cái họ muốn, vì thế họ đau lòng. Nếu suy nghĩ của con là tích cực, con khóc rồi sẽ thấy khuây khỏa hơn, con sẽ ý thức được ngày mai không phải là hôm nay và con sẽ có một ngày hoàn toàn mới. Một ngày hoàn toàn mới mà cái con nhận được sẽ là cái mà con cố gắng. Ba tin là con sẽ vượt qua được, đứng lên trên cảm xúc của mình.

Mọi người gọi con là gì quan trọng lắm sao, con gái của ba? Nếu con muốn thay đổi biệt danh người khác gọi mình, con hoàn toàn có thể làm được điều đó. Con đâu cần phải tự ti tách mình khỏi mọi người để rồi cảm thấy cô đơn buồn tẻ? ngay cả con ốc bươu cũng có giá trị của mình mà con? Xem nào con gái, con dám chọn con đường mà gia đình không muốn, con dám trách mẹ không phải với mình, con dám nói với ba con không chỉ cần có tiền... nhưng con lại không dám nhìn thẳng vào vấn đề, con không dám hòa nhập với mọi người. Người ta hạnh phúc, vì thế mà người ta đáng sợ lắm sao con? con thấy mình bất hạnh, vì thế mà con cảm thấy mình không xứng đáng có được những điều tốt đẹp ở xung quanh sao con? Con chưa chiến thắng được bản thân nên con chưa thấy được con là ai, con nên làm gì. Chính vì vậy con cảm thấy mình thua sút, thấy mình vô dụng và thất bại mọi chuyện, ngoại trừ việc học. Hãy nhìn lại mình và xem con có thể làm được gì, trân trọng sự cố gắng của mình, con hiểu không?

Ba không biết mình có nên tiếp tục viết cho con những dòng thư này không, con luôn có một người cha ngoài thực tế, còn trong những lá thư con có một người cha tinh thần mà thôi. Giãy bày cảm xúc là một điều tốt chừng nào ta còn có thể kìm chế được mình không sa đà vào việc phụ thuộc những trang thư. Ba không muốn làm con trở nên yếu đuối và tin tưởng về điều gì đó quá tốt đẹp mà người cha ngoài thực tế này của con không thể đạt đến. Cái ba muốn là bất cứ ai cũng có quyền được biết cái người ta nói với họ, để mà họ có cơ hội giải thích, có cơ hội bào chữa cho mình, có cơ hội một lần nữa thay đổi hình tượng trong mắt người khác để giúp đỡ cả hai. Con sẽ không giận ba chứ? Bất cứ lúc nào con cũng có thể viết cho người cha tinh thần của con nếu như con còn muốn viết. Một người cha không phải khi con muốn gặp là gặp được, muốn trò chuyện là trò chuyện được, nhưng quan tâm đến những gì con nói và biết cách lắng nghe con nói.

Hôm nay không phải là hôm qua, con hãy mỉm cười và tiếp tục công việc của mình, và ít nhất ba muốn con hãy vui lên chỉ vì có một người cha tinh thần luôn dõi theo từng bước đi của con, được không con?

Ba của con.
Đăng nhập để trả lời
0
Hông ngờ anh Hell, O My 9mare có đứa con gái lớn & ngoan như vậy ! [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Con lại viết tiếp cho BA nữa nè bây giò ba đang làm gì nhỉ? có lẽ ba đang vất vả với công việc lắm đúng ko?Hôm qua con vừa về quê ko hiểu sao con đã định ở lại đến thứ 7 mới trở lên nhưng rồi hôm nay con đã trở lên rất sớm, khi lên đây trong đầu con mang 1 suy nghĩ sẽ bảo lưu kết quả để đi làm , thật sự khi nhìn GD mình như thế con ko sao cam lòng,thật sự con muốn đi làm con biết rằng nếu bây giờ đi làm thì lương của con cũng sẽ chẳng được bao nhiêu để có thể phụ giúp GD mình nhưng làm sao trong khi ở dưới quê có 5ngan là cũng quý rồi, còn ở trên này thì sao BA nhỉ?? ở dưới 400 nước đá còn mua được còn trên này thì ko, đồng tiền !tại sao lúc nào nó cung chi phối tất cả ba nhỉ? ước gì bây giờ con có thât nhiều tiền con sẽ giúp GD mình và cho các bệnh nhân phong BA nhỉ?
ko biết con có đủ nghị lực để học tiếp 5 năm DH nữa ko? người ta nói chỉ cần tin vào những gì có thật thì bạn sẽ có nhưng đối với con bây giờ con chẳng tin được ai ngay cả chính con nữa ba ah,con sẽ nối nghiệp cái nghề của ba trước đây được nữa hay ko? con ko dám hứa, ba ơi con phải lám sao đây hả ba con ko muốn bỏ học nhưng con muốn đi làm để có thể phục giúp ba 1 phần nào , ba có biết rằng con thương ba nhiều lăm ko? con biết ba sẽ chẳng bao giờ đọc được nhưng con tin ba sẽ được đọc thôi vì con sẽ in ra và dán vào nhật ký của con , khi nào con ko tồn tại nữa thì ba sẽ đọc được đúng ko ba, ba hãy giữ gìn sức khoẻ nha ba.con thương ba nhiều lắm!con sẽ viết tiếp cho BA nữa ba nhé.
cám ơn BQT của DD thuquan đã cho tôi muợn nơi này để nói lên những gì tôi muốn nói với BA tôi, một lần nữa xin cảm ơn.
Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi.
Đăng nhập để trả lời
0
blousetrang vẫn còn là một người hạnh phúc, khi có một gia đình quan tâm đến mình, khi có một gia đình, một người cha để mình có thể chăm sóc và lo lắng.
Tt không biết nói gì nhiều đâu. Nhưng chỉ có một lời cho blousetrang.
Hãy cố gắng học, học thật nhiều. Phải biết vươn lên vượt qua khó khăn.
blousetrang Xung quanh ta vẫn còn bạn bè, còn những điều kỳ diệu mà cuộc sống mang lại cơ mà.
Và blousetrang hãy tin vào điều kỳ diệu đó.

Cu?c thi thi?t k? m?u l?ch nam 2005 t? ngày 13/06/2004 - 13/11/2004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>hellomy9</b> -- <b>22.9.2004 18:44:05 </b> &gt;>
Điều nghịch lý là mọi người lao đầu vào làm việc, làm sống làm chết để rồi một số người vẫn không nhận ra vị trí của mình trong xã hội. Điều đó giống như một chị buôn gánh bán bưng chẳng bao giờ biết mình cũng đang làm việc có lương. Chẳng phải mỗi ngày chị bán lời được 30.000, 1 tháng chị có 900.000 đó sao. Lại cũng phải nghĩ đến cái bọn sinh viên mới ra trường phải đi gõ cửa từng nhà để tiếp thị, lương tháng nào đến 900.000, đã vậy còn cái ăn - cái ở - cái mặc, chưa tính vào đấy tiền uống nước vì lang thang mệt mỏi phờ người ngoài đường kia kìa, chưa tính vào đấy tiền đóng học phí, thôi thì đủ thứ chuyện, nhiều lắm!
Ai cũng bảo dưới quê đồng tiền sao mà kiếm ít thế! Nhưng ngồi xuống, ngẫm kỹ lại mà xem, ở đâu cũng có cái giá của nó cả. Ở dưới quê, cái ăn cái uống rẻ hơn nhiều, được thêm cái tình làng nghĩa xóm, cái thói quen tằn tiện, mà tính thế thôi chứ, làm quái gì có những cái khoản phí "trời cho" như dân thành thị người ta. Người dưới quê suy ra có cái khổ của họ, dân thành thị cũng có cái khổ của họ. Thử tính sơ thôi đã thấy, giá cả trên thành phố nó "loạn" đến là thế nào, nay lên.. mai tưởng rằng xuống, ấy thế chứ lại lên nữa, lên đến khi dân nó than rồi thì "trên" ngó xuống, báo chí đưa tin, giá cả lại giảm.. một thời gian nó lại đội lên cho thật cao, có vừa đủ cao thì người ta mới ngó xuống mà thấy chứ lị, không thì mạnh ai nấy biết chứ có để làm gì. Dân thành thị người ta không có thói quen tằn tiện, mà lắm người muốn có cũng không được, vì cái mức sống nó đã thế, cái cách sống nó đã thế. Cả bọn người lao vào mà cạnh tranh nhau, chia nhau từng mảnh nhỏ lợi nhuận trên thương trường. Đâu có phải đồng tiền trên này kiếm được dễ dàng lắm đâu, mà nó cũng chẳng "có giá" hơn các tỉnh các miền, chỉ là mức bình quân trên này nó thế, thì là nó phải thế. Khổ lắm, dân ta đi nước ngoài, làm thuê làm mướn tính từng đồng theo giờ lương, nhà ở cũng phải đóng thuế cực lắm. Ngày làm, đêm cũng làm, nhịn ăn nhịn mặc mà gửi về, bà con ở ta mừng lắm, cứ cho là ở Tây sướng lắm, có phải sự đời dễ thế đâu, đâu phải cứ thế là hạnh phúc hay đầy đủ đâu, có khi nghĩ mà "nhục" lắm! Xem tới xem lui, thấy cũng hay hay, Việt kiều về nước cứ giống như dân trên thành phố mà về miền - về tỉnh vậy. Dân thành thị thấy Việt kiều cũng như dân quê thấy dân thành phố ấy, cứ cái cung cách ấy mà so mà sánh. Được gì nào? đố có mà được gì! Chen chúc nhau vào cái thành phố chật chội này, có khi lại chẳng bằng có đôi tay tự gặt tự trồng. Bảo bọn dân thành phố cả đời cha ông ở thành phố về miền về tỉnh thì có mà mơ, cái cách sống, cái mớ kiến thức ấy nó bám rễ cả vào trong mất rồi, thế thì còn hiểu được. Chứ những kẻ xuất thân từ ruộng từ vườn, hất hủi cả gốc rễ mình thì còn gì là hai chữ quê hương.
Ngồi đây nói ngông nói cuồng theo phong cách cụ Nam Cao thật không xứng tí tẹo nào, vì mình còn mỉa mai cái thói đời này nhẹ hơn ông nhiều quá, cũng chẳng hay ho gì khi mà bản thân phê phán đố có thuyết phục vào đâu! Nhớ hồi đọc đến đoạn con Vàng bị ông lão độc mà chết, cái lý do của ông thật hay, nghe thật đau, mà cái nhìn của con Vàng ấy mới sâu làm sao... Thiết nghĩ sống cũng đừng phê phán, so sánh đời nhiều quá, chỉ có thể lấy sự công bằng trên cuộc đời này bằng nỗ lực mà thôi. Mà công bằng, công bằng nó có đấy chứ, cố mà tìm sự công bằng ấy trong đôi mắt ẩn chứa sự công bằng mới được, cứ phiến diện thế, thì chỉ có chết mất thôi!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào tất cả mọi người.

Ngẫm lại quả là HL nói đúng thật.Ở đâu cũng có cái giá của nó cả,và để có thể tự nuôi sống mình thì con người ta ai cũng phải đổ mồ hôi cả,có ai ngồi mát ăn bát vàng đâu(tất nhiên trừ một số công tử con qua chúng ta miễn bàn).Vấn đề HL nói không sai,đối với dân mình,cứ mỗi lần nghe có Việt Kiều về là lại xôn xao,lại thầm thì sướng nhé.Ngay cả chuyện gã chồng ĐL hay xuất khẩu lao động,miễn cứ có "mác" lấy chồng ngoại hay vợ ngoại hay làm ngoại là nghiễm nhiên người ta phán vào "chiếu trên" của xã hội.
Lật ngược lại,hằng đêm,những người công nhân vệ sinh môi trường,đấy,người ta cũng phải bỏ công sức lao động của mình để kiếm sống,tại sao không một ai quan tâm,thậm chí một số người còn hắt hủi khinh rẻ.
Nói một câu hơi tiêu cực,cuộc sống này đôi khi đảo lộn hết cả,người ta sống vì cái danh cái tiếng quá nhiều,chả biết đường nào mà lần.
Đăng nhập để trả lời
0