<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>alonewolf</b> -- <b>23.6.2004 8:30:50 </b> >>
Vâng,văn hoá lùn hay lùn văn hoá là căn bệnh đang phổ biến không chỉ trong giới trẻ chúng ta,nó có ở mọi nơi và gay nguy hại chẳng kém gì sars hay HIV,điều nguy hiểm hơn nữa là đôi khi nó trở thành...chuyện thường ngày ở huyện!
Vậy,văn hoá lùn là gì?
Tóm một câu là bệnh lùn văn hoá.Đó là những cử chỉ vặt xấu tính xảy ra ở mỗi người chứ không chỉ người ít văn hoá,thậm chí vào những nơi có nền văn hoá cao như trường ĐH,sở làm hay thậm chí hội nghị,quốc hội ta vẫn bắt gặp nó.
Khó coi nhất là hôm bế mạc festival Huế,trong khi ngài Lê Viết Xê đang gân cả cổ,xái cả hàm đọc bài bế mạc thì phía dưới,tại hàng ghế đại biểu,các bậc đại biểu đức cao vọng trọng đáng kính đang....thả hồn vào giấc mộng an nhàn,đang xỉa lại hàm răng ăn vội còn mắc cọng rau hay...phe phẩy cái quạt chống nóng!!!!Không biết các du khách nghĩ sao chứ với một người dân Huế như sói thấy nó...chướng tai gai mắt vô cùng.Một điều nhỏ nhặt đến như vậy chả lẽ phải có thông báo gửi các vị đại biểu từ trước ư?![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Xa hơn một chút,trong các kì họp báo,đại biểu tha hồ đọc,còn quý bô lão khác vô từ ngủ,chống cằm suy tư xem tối nay ai đá với ai.Các cô,các bà đáng kính đang bận chăm chút mái tóc.Khi có ống kính lướt qua,ồ,họ mới uy nghiêm,đạo mạo làm sao.Nghiêm túc thế hỏi sao đại hội...chẳng thành công tốt đẹp???????![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
Nhỏ hơn một chút,đó là chuyện sân khấu Việt Nam,nhiều nhiều chuyện rất vui.Ca sĩ gắng sức thể hiện bài hát thì khán giả cũng gắng sức.....tặng hoa,bắt tay,ôm hôn,chụp hình một cái làm kỉ niệm,một người,hai người,rồi thì loạn...Hỏi có vở kịch nào vui thế không?
Vào công viên tính thư giản một chút thì ôi thôi,ghế kia anh chị đang tâm tình,anh bận ngã người trên chị để ngủ chút(chắc tối qua bạn xem Anh VS Pháp)còn chị thì...uỷ mị làm sao,lùa tóc..tìm chí giùm người yêu.Bên bãi cỏ có đôi đang thả hồn cho nhau bắt giữa thanh thiên,có đôi đang bận ngửi mồm nhau.Hết cả ý kiến.
Vào dịch vụ Net thấy có anh chàng đang bận ngậm điếu thuốc,gác chân lên bàn,lâu lâu lại văng một câu kiểu như mẹ nó,cha nó,dm nhà nó làm cho cả quán ngỡ ngàng như ở chợ!
Đến trường học thấy có các bà bán rong đang chấp hành hết sức nghiêm túc luật 36 CP bằng cách thay vì ngồi vỉa hè ta lấn.....vào sân trường học,nơi đào tạo thế hệ trẻ lại xôn xao bát nháo cảnh đòi nợ,giựt,đưa tiền,hàng vặt như....ăn cướp
Phía trong lớp,dưới tấm hình Bác đang tập thể dục có quý thầy đang phì phèo điếu thuốc....
Tôn trọng mọi người nơi công cộng,điều đó có lẽ cần dạy lại cho HS,SV Đh lẫn công chức,cán bộ sao?
Đồng ý rằng đó chỉ là chuyện vặt,nhưng khi nó thành thói quen thì sao?Có ai nghĩ đến không,hay chỉ lắc đầu thằng nhiều chuyện,chuyện bé như cái kim mũi chỉ cũng xé ra to!
Vậy xin hỏi thế nào mới là chuyện lớn?
Vậy,văn hoá lùn là gì?
Tóm một câu là bệnh lùn văn hoá.Đó là những cử chỉ vặt xấu tính xảy ra ở mỗi người chứ không chỉ người ít văn hoá,thậm chí vào những nơi có nền văn hoá cao như trường ĐH,sở làm hay thậm chí hội nghị,quốc hội ta vẫn bắt gặp nó.
Khó coi nhất là hôm bế mạc festival Huế,trong khi ngài Lê Viết Xê đang gân cả cổ,xái cả hàm đọc bài bế mạc thì phía dưới,tại hàng ghế đại biểu,các bậc đại biểu đức cao vọng trọng đáng kính đang....thả hồn vào giấc mộng an nhàn,đang xỉa lại hàm răng ăn vội còn mắc cọng rau hay...phe phẩy cái quạt chống nóng!!!!Không biết các du khách nghĩ sao chứ với một người dân Huế như sói thấy nó...chướng tai gai mắt vô cùng.Một điều nhỏ nhặt đến như vậy chả lẽ phải có thông báo gửi các vị đại biểu từ trước ư?
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Xa hơn một chút,trong các kì họp báo,đại biểu tha hồ đọc,còn quý bô lão khác vô từ ngủ,chống cằm suy tư xem tối nay ai đá với ai.Các cô,các bà đáng kính đang bận chăm chút mái tóc.Khi có ống kính lướt qua,ồ,họ mới uy nghiêm,đạo mạo làm sao.Nghiêm túc thế hỏi sao đại hội...chẳng thành công tốt đẹp???????
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
Nhỏ hơn một chút,đó là chuyện sân khấu Việt Nam,nhiều nhiều chuyện rất vui.Ca sĩ gắng sức thể hiện bài hát thì khán giả cũng gắng sức.....tặng hoa,bắt tay,ôm hôn,chụp hình một cái làm kỉ niệm,một người,hai người,rồi thì loạn...Hỏi có vở kịch nào vui thế không?
Vào công viên tính thư giản một chút thì ôi thôi,ghế kia anh chị đang tâm tình,anh bận ngã người trên chị để ngủ chút(chắc tối qua bạn xem Anh VS Pháp)còn chị thì...uỷ mị làm sao,lùa tóc..tìm chí giùm người yêu.Bên bãi cỏ có đôi đang thả hồn cho nhau bắt giữa thanh thiên,có đôi đang bận ngửi mồm nhau.Hết cả ý kiến.
Vào dịch vụ Net thấy có anh chàng đang bận ngậm điếu thuốc,gác chân lên bàn,lâu lâu lại văng một câu kiểu như mẹ nó,cha nó,dm nhà nó làm cho cả quán ngỡ ngàng như ở chợ!
Đến trường học thấy có các bà bán rong đang chấp hành hết sức nghiêm túc luật 36 CP bằng cách thay vì ngồi vỉa hè ta lấn.....vào sân trường học,nơi đào tạo thế hệ trẻ lại xôn xao bát nháo cảnh đòi nợ,giựt,đưa tiền,hàng vặt như....ăn cướp
Phía trong lớp,dưới tấm hình Bác đang tập thể dục có quý thầy đang phì phèo điếu thuốc....
Tôn trọng mọi người nơi công cộng,điều đó có lẽ cần dạy lại cho HS,SV Đh lẫn công chức,cán bộ sao?
Đồng ý rằng đó chỉ là chuyện vặt,nhưng khi nó thành thói quen thì sao?Có ai nghĩ đến không,hay chỉ lắc đầu thằng nhiều chuyện,chuyện bé như cái kim mũi chỉ cũng xé ra to!
Vậy xin hỏi thế nào mới là chuyện lớn?

![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
