NGÀY THỨ NHẤT
Mới bốn giờ sáng tôi đã thức giấc, mặc dù đêm qua không ngủ được.Có lẽ một phần do lần đầu tiên xa nhà lâu như thế; một phần nữa là sắp đến được đất nước Trung Hoa vĩ đại mà trước đây chỉ được biết qua phim ảnh và sách vở.
Xe của Công ty du lịch Hà Nội đến đón đoàn chúng tôi tại khách sạn lúc năm giờ và khởi hành đi Lạng Sơn; đến Lường Mẹt cả đoàn được nghỉ giải lao và ăn sáng với món phở bò, gà (tôi ăn một bát phở bò ấm nóng mùi gừng, quế, hồi ..... chưa dám đụng đến gà vì dư âm của bệnh SARS vẫn còn đâu đó ).
Tiếp tục cuộc hành trình khi trong bụng đã có bát phở lưng lửng, đoàn chúng tôi đến cửa khẩu Hữu Nghị Quan lúc 9giờ 30. Khi qua cửa khẩu, hải quan chỉ kiểm tra giấy thông hành và mọi người ai cũng phải "ngữa cổ lên" để được "uống thuốc phòng dịch".![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Tại đây đòan chúng tôi được một cô bé hướng dẫn viên người Trung Quốc ra đón - Cô bé người dân tộc Chuang, thông minh, dí dỏm và nói tiếng Việt rất soĩ, cô có dáng người chắc khỏe và đi đứng rất uyển chuyển. Cô bé tự giới thiệu mình tên là Nông Kỳ và còn biết đuà: "Em là cháu của bác Nông Đức mạnh" (Tôi rất thích cô bé naỳ).![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Cô bé bảo chúng tôi hãy chỉnh đồng hồ lên 1h để cho phù hợp với giờ ở Trung Quốc vì các anh, chị đang ở trên đất nước Trung Quốc rồi.
Cô bé đưa chúng tôi đến Bằng Tường bằng ô-tô của Công ty du lịch nơi cô làm việc. Bữa cơm trưa đầu tiên ở đây đã thấy khó nuốt vì thiếu "nước mắm" - món "quốc hồn, quốc tuý" - Người Trung Quốc không thích số 4 vì phát âm giống chữ "TỬ", họ thích nhất số 8 vì phát âm giống chữ "PHÁT" (phát taì); vì vậy mà bàn ăn lúc nào cũng dọn đến 8 món (Tôi nghĩ bụng, cũng may mà họ không thích số 20 hơn số 8 ). Đoàn chúng tôi có những anh nam ăn rất khoẻ, vậy mà cũng chẳng hết được số thức ăn mỗi ngaỳ. Có lẽ do quen ăn nhiều từ bé nên người Trung Quốc ăn rất khỏe ????
Ăn xong cả đoàn lên tàu đi Nam Ninh.
Nhìn ra hai bên đường chỉ thấy núi non trùng điệp, phong cảnh không khác gì vùng núi Việt Nam. Vùng này là vùng dân tộc Chuang sinh sống - họ có số dân đông thứ hai sau dân tộc Hán - Phong tục tập quán có nhiều nét giống người Nùng ở Việt Nam (đặc biệt là về ngôn ngữ, y phục và cả ngày tết cổ truyền).
Nam Ninh là thủ phủ của tỉnh Quảng tây; bây giờ được gọi là khu tự trị dân tộc Chuang - Quảng Tây.
Mất bốn giờ đồng hồ tàu mới đến Nam Ninh.
Nông Kỳ nói cho chúng tôi nghe nhiều điều khá hay về đất nước Trung Hoa rộng lớn naỳ:
* Người Trung Hoa thường noí:
-"Ăn ở Quảng Châu, uống ở Quý Châu, lấy vợ Tô Châu, chơi thì đến Hàng Châu và khi chết về Liễu Châu"
-"Chưa đến Bắc Kinh chưa biết mình là QUAN NHỎ; chưa đến Thẩm Quyến chưa biết mình ÍT TIỀN; chưa đến Hải Nam chưa biết mình YẾU"
- Trung Quốc hiện tại có 5 khu tự trị:
1. Khu tự trỉ dân tộc Chuang - Quảng Tây
2. Khu tự trị Tây Tạng
3. Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ - Tân Cương
4. Khu tự trị Nội Mông Cổ
5. Khu tự trị dân tộc Hồi - Ninh Hạ
Tàu hỏa đi Nam Ninh khá rộng có hai hàng ghế - dãy băng ghế bên trái mỗi ghế có thể ngồi 3 người và dãy bên phải mỗi ghế chỉ ngồi được 2 người; các băng ghế này được ghép từng cặp đối diện nhau, ỡ giữa có một cái bàn nhỏ. Người phục vụ trên tàu mặc đồng phục hẳn hoi; họ đẩy xe đi dọc tàu bán nước uống và các gói đồ khô để cho khách "nhâm nhi"; họ còn quảng cáo để bán một số hàng hóa linh tinh nữa như đồ lưu niệm, hộp quẹt, bít-tất .... Để "giết thời gian" một số người trong đoàn chơi bài tiến lên và bài "tá lả"..... làm ồn ào cả một góc toa taù !
Đến Nam Ninh, giao thông tại thành phố này rất trật tự: xe hơi không được bấm coì; xe đạp không được chở người phía sau; xe máy thì rất ít vì bây giờ chính quyền thành phố không cho đăng ký nữa, nhưng đã leo lên xe máy rồi thì phải đội nón bảo hiểm và không được mang dép lê. Có đường dành riêng cho người đi xe đạp, người đi bộ ..... và xem ra họ tuân thủ những điều này khá nghiêm.
Đoàn chúng tôi nghỉ đêm ở khách sạn Nam Phương (Nanfang); khách sạn này khá đẹp và tiện nghi (Điều mà tôi thích nhất là ở đây có dịch vụ internet 24/24 ).
Tôi nhờ Nông Kỳ mua dùm một thẻ điện thoại để gọi về nhà; từ đây gọi Việt Nam 8 tệ/phút, cũng không đắt và điện thoại công cộng thì có ở khắp nơi, rất tiện lợi.
Nhận phòng xong, chúng tôi lên ăn tối tại nhà hàng xoay trên tầng 22 của khách sạn ... lại một bữa ăn với 8 món ... ( ngán rồi đó !)
Cơm nước xong, xe đưa chúng tôi đền một hiệu thuốc. Người phụ nữ tiếp khách Việt Nam nói tiếng Việt còn giỏi hơn cả Nông Kỳ, mới nghe cứ tưởng bà ấy là dân Hà Nội. Tại đây người ta biểu diễn nhiều trò để quảng cáo thuốc "thấy mà ghê" :
- Đầu tiên họ nung đó một sợi dây xích sắt (có thể lên đến khoảng 700 độ C), một cô gái tiến lên đưa bàn tay của cô cho khách xem để chứng tỏ bàn tay này chưa hề được bôi thuốc. Sau đó cô gái chạm tay và lướt dọc theo sợi dây xích. Tiếng "xèo xèo" vang lên thật khủng khiếp; một người bạn của cô ta vội bôi thuốc bỏng vaò, chỉ 10 phút sau da tay của cô trở lại bình thường. Thật là "thần dược" ???![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
- Tiết mục thứ hai họ lấy 1 ly nước lọc, người giới thiệu uống một ngụm để chứng tỏ đây là nước tinh khiết ? Rồi bà ta bỏ vào ly nước một ít huyết thanh của con chuột bạch và khuấy đều lên, ly nước đỏ tươi như máu người. Sau đó bà ta xin đầu lọc của một điếu thuốc đã hút và nhúng vào ly huyết thanh, màu đỏ của máu chuột chuyển ngay thành màu nâu đen trông rất kinh. Cuối cùng bà ta bỏ một tí mật gấu - đã được tinh chế thành những hạt màu cam rất đẹp - và khuấy đều .... thật kỳ lạ, ly nước trở nên màu đỏ tươi rói như ban đầu... "thần dược nữa" ???![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
- Lần thứ ba là một ông bác sĩ và một con gà; ông ta lấy dao mổ cắt đứt gân 2 chân của nó rồi còn bẻ cho gãy cả đôi (tôi xem mà thấy dã man quá !!!); rồi ông lấy thuốc cao đắp vào chỗ cắt và quấn giấy báo xung quanh; ông để con gà nằm yên trong 10 phút. Lạ thật, khi mở ra con gà đi đứng như thường .... "lại thần dược ???"![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
- Rồi cũng chính ông bác sĩ đó biểu diễn khí công: ông hét lên một tiếng to lắm và dậm chân đứng tấn, ông co mấy ngón tay laị, tôi quan sát kỹ thấy khói từ mấy đầu ngón tay của ông bay ra như từ những đầu thuốc lá đang cháy ??? Ông ta vận công điều trị cho một anh cao tuổi nhất trong đoàn bị bệnh đau lưng - với miếng giấy bạc đắp vào chỗ đau và truyền khí công vaò - anh bạn chúng tôi bảo rát và nóng lắm, sau đó thì chỗ da có đắp giấy bạc bị bỏng luôn ???![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Đến đây mới thấy cái tài kinh doanh của người Trung Quốc. Họ nghĩ ra đủ thứ để biểu diễn quảng cáo, lại còn bắt mạch khám bệnh miễn phí nữa. Dù đã được dặn dò trước ở nhà là đừng mua gì vì dù thuốc hay thật mà uống một lần cũng không khỏi được bệnh; thế nhưng rồi ai cũng mua không ít thì nhiều (có lẽ vì thấy người ta nhiệt tình quá mà không mua gì hết thì cũng kỳ hoặc là bị "quyến rũ" bởi mấy cái màn biểu diễn của họ) với giá thuốc ở "trên trời" ...
Ngày đầu tiên ở Trung Quốc trôi qua với khá nhiều điều lạ lùng và thú vị như thế. Xin hẹn các bạn ngày hôm sau nhé .....
Mới bốn giờ sáng tôi đã thức giấc, mặc dù đêm qua không ngủ được.Có lẽ một phần do lần đầu tiên xa nhà lâu như thế; một phần nữa là sắp đến được đất nước Trung Hoa vĩ đại mà trước đây chỉ được biết qua phim ảnh và sách vở.
Xe của Công ty du lịch Hà Nội đến đón đoàn chúng tôi tại khách sạn lúc năm giờ và khởi hành đi Lạng Sơn; đến Lường Mẹt cả đoàn được nghỉ giải lao và ăn sáng với món phở bò, gà (tôi ăn một bát phở bò ấm nóng mùi gừng, quế, hồi ..... chưa dám đụng đến gà vì dư âm của bệnh SARS vẫn còn đâu đó ).
Tiếp tục cuộc hành trình khi trong bụng đã có bát phở lưng lửng, đoàn chúng tôi đến cửa khẩu Hữu Nghị Quan lúc 9giờ 30. Khi qua cửa khẩu, hải quan chỉ kiểm tra giấy thông hành và mọi người ai cũng phải "ngữa cổ lên" để được "uống thuốc phòng dịch".
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Tại đây đòan chúng tôi được một cô bé hướng dẫn viên người Trung Quốc ra đón - Cô bé người dân tộc Chuang, thông minh, dí dỏm và nói tiếng Việt rất soĩ, cô có dáng người chắc khỏe và đi đứng rất uyển chuyển. Cô bé tự giới thiệu mình tên là Nông Kỳ và còn biết đuà: "Em là cháu của bác Nông Đức mạnh" (Tôi rất thích cô bé naỳ).
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Cô bé bảo chúng tôi hãy chỉnh đồng hồ lên 1h để cho phù hợp với giờ ở Trung Quốc vì các anh, chị đang ở trên đất nước Trung Quốc rồi.
Cô bé đưa chúng tôi đến Bằng Tường bằng ô-tô của Công ty du lịch nơi cô làm việc. Bữa cơm trưa đầu tiên ở đây đã thấy khó nuốt vì thiếu "nước mắm" - món "quốc hồn, quốc tuý" - Người Trung Quốc không thích số 4 vì phát âm giống chữ "TỬ", họ thích nhất số 8 vì phát âm giống chữ "PHÁT" (phát taì); vì vậy mà bàn ăn lúc nào cũng dọn đến 8 món (Tôi nghĩ bụng, cũng may mà họ không thích số 20 hơn số 8 ). Đoàn chúng tôi có những anh nam ăn rất khoẻ, vậy mà cũng chẳng hết được số thức ăn mỗi ngaỳ. Có lẽ do quen ăn nhiều từ bé nên người Trung Quốc ăn rất khỏe ????
Ăn xong cả đoàn lên tàu đi Nam Ninh.
Nhìn ra hai bên đường chỉ thấy núi non trùng điệp, phong cảnh không khác gì vùng núi Việt Nam. Vùng này là vùng dân tộc Chuang sinh sống - họ có số dân đông thứ hai sau dân tộc Hán - Phong tục tập quán có nhiều nét giống người Nùng ở Việt Nam (đặc biệt là về ngôn ngữ, y phục và cả ngày tết cổ truyền).
Nam Ninh là thủ phủ của tỉnh Quảng tây; bây giờ được gọi là khu tự trị dân tộc Chuang - Quảng Tây.
Mất bốn giờ đồng hồ tàu mới đến Nam Ninh.
Nông Kỳ nói cho chúng tôi nghe nhiều điều khá hay về đất nước Trung Hoa rộng lớn naỳ:
* Người Trung Hoa thường noí:
-"Ăn ở Quảng Châu, uống ở Quý Châu, lấy vợ Tô Châu, chơi thì đến Hàng Châu và khi chết về Liễu Châu"
-"Chưa đến Bắc Kinh chưa biết mình là QUAN NHỎ; chưa đến Thẩm Quyến chưa biết mình ÍT TIỀN; chưa đến Hải Nam chưa biết mình YẾU"
- Trung Quốc hiện tại có 5 khu tự trị:
1. Khu tự trỉ dân tộc Chuang - Quảng Tây
2. Khu tự trị Tây Tạng
3. Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ - Tân Cương
4. Khu tự trị Nội Mông Cổ
5. Khu tự trị dân tộc Hồi - Ninh Hạ
Tàu hỏa đi Nam Ninh khá rộng có hai hàng ghế - dãy băng ghế bên trái mỗi ghế có thể ngồi 3 người và dãy bên phải mỗi ghế chỉ ngồi được 2 người; các băng ghế này được ghép từng cặp đối diện nhau, ỡ giữa có một cái bàn nhỏ. Người phục vụ trên tàu mặc đồng phục hẳn hoi; họ đẩy xe đi dọc tàu bán nước uống và các gói đồ khô để cho khách "nhâm nhi"; họ còn quảng cáo để bán một số hàng hóa linh tinh nữa như đồ lưu niệm, hộp quẹt, bít-tất .... Để "giết thời gian" một số người trong đoàn chơi bài tiến lên và bài "tá lả"..... làm ồn ào cả một góc toa taù !
Đến Nam Ninh, giao thông tại thành phố này rất trật tự: xe hơi không được bấm coì; xe đạp không được chở người phía sau; xe máy thì rất ít vì bây giờ chính quyền thành phố không cho đăng ký nữa, nhưng đã leo lên xe máy rồi thì phải đội nón bảo hiểm và không được mang dép lê. Có đường dành riêng cho người đi xe đạp, người đi bộ ..... và xem ra họ tuân thủ những điều này khá nghiêm.
Đoàn chúng tôi nghỉ đêm ở khách sạn Nam Phương (Nanfang); khách sạn này khá đẹp và tiện nghi (Điều mà tôi thích nhất là ở đây có dịch vụ internet 24/24 ).
Tôi nhờ Nông Kỳ mua dùm một thẻ điện thoại để gọi về nhà; từ đây gọi Việt Nam 8 tệ/phút, cũng không đắt và điện thoại công cộng thì có ở khắp nơi, rất tiện lợi.
Nhận phòng xong, chúng tôi lên ăn tối tại nhà hàng xoay trên tầng 22 của khách sạn ... lại một bữa ăn với 8 món ... ( ngán rồi đó !)
Cơm nước xong, xe đưa chúng tôi đền một hiệu thuốc. Người phụ nữ tiếp khách Việt Nam nói tiếng Việt còn giỏi hơn cả Nông Kỳ, mới nghe cứ tưởng bà ấy là dân Hà Nội. Tại đây người ta biểu diễn nhiều trò để quảng cáo thuốc "thấy mà ghê" :
- Đầu tiên họ nung đó một sợi dây xích sắt (có thể lên đến khoảng 700 độ C), một cô gái tiến lên đưa bàn tay của cô cho khách xem để chứng tỏ bàn tay này chưa hề được bôi thuốc. Sau đó cô gái chạm tay và lướt dọc theo sợi dây xích. Tiếng "xèo xèo" vang lên thật khủng khiếp; một người bạn của cô ta vội bôi thuốc bỏng vaò, chỉ 10 phút sau da tay của cô trở lại bình thường. Thật là "thần dược" ???
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
- Tiết mục thứ hai họ lấy 1 ly nước lọc, người giới thiệu uống một ngụm để chứng tỏ đây là nước tinh khiết ? Rồi bà ta bỏ vào ly nước một ít huyết thanh của con chuột bạch và khuấy đều lên, ly nước đỏ tươi như máu người. Sau đó bà ta xin đầu lọc của một điếu thuốc đã hút và nhúng vào ly huyết thanh, màu đỏ của máu chuột chuyển ngay thành màu nâu đen trông rất kinh. Cuối cùng bà ta bỏ một tí mật gấu - đã được tinh chế thành những hạt màu cam rất đẹp - và khuấy đều .... thật kỳ lạ, ly nước trở nên màu đỏ tươi rói như ban đầu... "thần dược nữa" ???
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
- Lần thứ ba là một ông bác sĩ và một con gà; ông ta lấy dao mổ cắt đứt gân 2 chân của nó rồi còn bẻ cho gãy cả đôi (tôi xem mà thấy dã man quá !!!); rồi ông lấy thuốc cao đắp vào chỗ cắt và quấn giấy báo xung quanh; ông để con gà nằm yên trong 10 phút. Lạ thật, khi mở ra con gà đi đứng như thường .... "lại thần dược ???"
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
- Rồi cũng chính ông bác sĩ đó biểu diễn khí công: ông hét lên một tiếng to lắm và dậm chân đứng tấn, ông co mấy ngón tay laị, tôi quan sát kỹ thấy khói từ mấy đầu ngón tay của ông bay ra như từ những đầu thuốc lá đang cháy ??? Ông ta vận công điều trị cho một anh cao tuổi nhất trong đoàn bị bệnh đau lưng - với miếng giấy bạc đắp vào chỗ đau và truyền khí công vaò - anh bạn chúng tôi bảo rát và nóng lắm, sau đó thì chỗ da có đắp giấy bạc bị bỏng luôn ???
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Đến đây mới thấy cái tài kinh doanh của người Trung Quốc. Họ nghĩ ra đủ thứ để biểu diễn quảng cáo, lại còn bắt mạch khám bệnh miễn phí nữa. Dù đã được dặn dò trước ở nhà là đừng mua gì vì dù thuốc hay thật mà uống một lần cũng không khỏi được bệnh; thế nhưng rồi ai cũng mua không ít thì nhiều (có lẽ vì thấy người ta nhiệt tình quá mà không mua gì hết thì cũng kỳ hoặc là bị "quyến rũ" bởi mấy cái màn biểu diễn của họ) với giá thuốc ở "trên trời" ...
Ngày đầu tiên ở Trung Quốc trôi qua với khá nhiều điều lạ lùng và thú vị như thế. Xin hẹn các bạn ngày hôm sau nhé .....
(một cảm giác "hơi rờn rợn" )




)
Nơi bà Từ Hy "răn" Vua
Sen trong Di Hòa Viên
Thuyền trên Côn Ninh hồ
Trường Lang
Tuy vậy chúng tôi cũng đã nói được đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất, rất vui ! Cậu này còn khen tôi phát âm hay và dễ nghe (không biết có nịnh hay không đây??) 

Cổng vào Thập Tam Lăng
Thành phố Nam Kinh
Cổng vào lăng Tôn Trung Sơn
Bên trong Lăng Tôn Trung Sơn
Bến Phong Kiều
Tháp chuông Hàn Sơn Tự
Paris của phương Đông
Thượng Hải về đêm


