Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Miên Man Tình Buồn

321 trả lời, 39.899 lượt xem — Trang 4 / 11
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 06:13:08Huyền Băng>
Còn Chi Mà Hối Tiếc

Không đâu em, chẳng bao giờ tôi hối tiếc
Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu
Yêu em ít nhiều tự tôi mới biết
Em đào làm gì hố thử thách cho sâu

Rồi cứ như con đê bào mòn lần lữa
Tình tôi cho em rã nát từng ngày
Có lẽ em chưa bao giờ thấy rõ
Hạnh phúc nhỏ dần lọt qua khỏi kẽ tay

Để mỗi khi giấc mơ em về trống rỗng
Em kiếm tìm những hoài vọng đã xa
Có thể em gặp lại linh hồn còn hơi nóng
Nhưng nồng nàn đã chết buổi can qua

Không giống em, tôi đã trao ra tất cả
Nên cuối đường đi chỉ còn lại hoang tàn
Em cũng biết không thể trồng hoa trên đá
Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng

Lã Thế Phong
04/07
 [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Đi Đâu Vội Thế Em?

Này cô bé đi đâu sao vội thế?
Đường Sài Gòn chật chội lắm người qua
Nếu về nhà cần chi mà sợ trễ
Chậm bước cùng anh, mình ngắm phố chiều tà

Em cứ bảo mau về cùng ông xã
Nhẫn trên tay em đeo trật ngón rồi!
Có phải chăng em ngại mình xa lạ
Đi một đoạn đường rồi cũng quen thôi

Nói nhỏ em nghe, anh là người nhút nhát
Gặp em thơ ngây nên bấm bụng làm liều
Sao vội lắc đầu để tình anh ngơ ngác
Rơi theo chiếc lá bàng giữa gió liêu xiêu

Phố tan giờ xe ngược xuôi như kiến
Em dịu dàng áo lụa chắc khó qua
Thong thả cho anh nụ cười kiều diễm
Để lối anh về khói bụi bớt xót xa

Lã Thế Phong
03/07 [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm Ơn Em!

Tôi không biết rõ điều gì em đang nghĩ
Chắc là không mang vết bầm nhức nhối như tôi
(Ừ! Có lẽ đời dạy em phải nên ích kỷ)
Lúc không cần cứ giở giọng đãi bôi

Những gì tôi cho em, có khi vượt xa giới hạn
Rất tiếc em xem là lẽ đương nhiên
Ngoảnh mặt với chân tình mà không hề hối hận
Khư khư ôm cái Tôi mình như một kẻ cuồng điên

Cảm ơn em biến tôi thành người bất mãn
Biết giẫm lên mặt phải của đời thường
Dám vứt bỏ mặt trời khi vẫn cần ánh sáng
Mạt sát cả loài người và đảo ngược kỷ cương

Tôi phải tự giam mình lẻ loi như con bệnh
Để không làm tôi đòi cho thù hận dằng dai
Không nghi hoặc tấm lòng người muốn đến
Và cho linh hồn mình thoát khỏi kiếp khổ sai

Lã Thế Phong
03/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 06:16:25Huyền Băng>
Ngộ Nhận

Em ạ! có thể hai ta đều ngộ nhận
Cái xao xuyến ban đầu cứ ngỡ là tình yêu
Chỉ vì tôi lăn lóc đã khá nhiều
Nên sớm hiểu điều em chưa kịp hiểu

Con đường ta đi có lúc như đơn điệu
Trực giác dè chừng sau tay lái ngủ quên
Từng nỗi nhớ lướt qua đời khi lạ, khi quen
Lời bóng gió chỉ là ngọn đèn pha chói loè trong đêm tối

Nếu ánh mắt ta lỡ cắt nhau giữa lằn ranh bối rối
Thì em ơi! chắc hẳn rất vô tình
Tôi còn đang mải mê với thổn thức riêng mình
Em cũng thế, bộn bề với những ước mơ hào nhoáng

Tỉnh dậy đi! bước ra nhìn bình minh rực sáng
Có khác không em? màu nắng nhạt hoàng hôn
Em với niềm vui và tôi với nỗi buồn
Cứ quay mãi giữa hai vòng quanh quẩn

Cũng có thể chẳng phải là ngộ nhận
Nhưng thà thế còn hơn phải hụt hẫng một lần.

Lã Thế Phong
04/07
 [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Gọi Lời Ăn Năn

Rồi như tiếng a lô ở ngoài vòng phủ sóng
Tôi chới với gọi em giữa tuyệt vọng khôn cùng
Khoảng cách đời nhau giờ bỗng như quá rộng
Lời ăn năn tan biến dưới bão bùng

Ngỡ buông tay sẽ là người thắng cuộc
Hoá ra mình là kẻ bị lãng quên
Chỉ muốn lặng im nhìn chân trời phía trước
Mưa giông chưa ngừng xô ngã góc bình yên

Đâu trông mong gì em sẽ còn luyến tiếc
Những chuỗi ngày đã dậy sóng phong ba
Tôi cũng thử giả làm người câm điếc
Mà trong lòng không cản nổi tiếng kêu ca

Gửi vào biển xanh lời tim muốn nói
Mai có trôi sang bên ấy cùng người
Nhớ tạc trên cát vàng câu sám hối
Cho tình này ngoi ngóp giữa trùng khơi

Lã Thế Phong
04/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngỡ buông tay sẽ là người thắng cuộc
Hoá ra mình là kẻ bị lãng quên

 
Và con tim đã vui trở lại
 
Thật sự ngỡ buông tay là thắng cuộc
Nhưng thật tình mình là kẻ bị lãng quên
Chiều hôm nay ai thắp lên ngọn nến
Hình như còn chút lưu luyến không tên.
 
"Một ngày cũng nghĩa trăm năm"
Một lần hạnh ngộ duyên tằm hoà dâu
Cho em...những khúc ca sầu
Là lời muốn nói phải không người tình?!
 
Ngỡ rằng em đã quên mình
Trăm năm ru ngủ, đăng trình mình em
Đêm nay lửa ấm môi mềm
Người bên kia phố ,...có tìm về em?! 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bài thơ họa nhe em gái [;)]
____________________________
 
Thản Nhiên Đi Em Nhé!

Thôi thì hãy thản nhiên đi em nhé!
Biết làm gì có kẻ lén đứng trông
Nghìn năm nữa cuộc đời này cũng thế
Có mấy tình yêu được kết cuộc thoả lòng

Trong nụ cười em hàm chứa nhiều ẩn ý
Ta đâu khù khờ đến nỗi chẳng nhận ra
Chỉ sợ tình em mang ra cho phung phí
E có ngày phá sản cả tim ta

Đành an phận làm cánh bướm trên cành khép nép
Lòng muốn ngọt ngào, nhưng phải cố làm thinh
Ai cũng bảo em người con gái đẹp
Mà xưa nay, người đẹp vốn đa tình

Gắng gượng trân mình mặc lửa si thiêu đốt
Để mai đây siêu thoát khỏi lụy phiền
Dẫu sao em vẫn là hiện thân cơn gió lốc
Đến quá gần, vũ trụ cũng ngả nghiêng

Lã Thế Phong
04/07
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-18 07:07:08Biển Pha Lê>
Em về qua khung trời mùa cũ...
 
Em trở về đây bên lối xưa
Bâng khuâng thương nhớ phút giao mùa
Lá rụng ngoài sân như thay áo
Lất phất đầy trời thoảng cơn mưa

Ôi một mùa yêu dấu đã xa
Úa phai lối cỏ dẫn qua nhà
Em xưa hay dỗi hờn vô cớ
Ngày ấy đâu rồi chẳng tìm ra

Níu kéo người - mười ngón tay ngoan
Tình xưa vuột mất đã bàng hoàng
Chiều mây phủ tràn cơn mộng mị
Gió hát bên trời khúc dở dang

 
Mây buồn tan chảy giọt ngân nga
Rơi tiều tụy lên ngón tay ngà
Em thơ thẩn nỗi sầu xưa cũ
Nhớ thương về người cũ đã xa


 
Em chào anh LTP lâu rồi không thấy anh ở ls , em là otv !
Quên đi tình yêu thế nhân
Trở về thân cỏ cây ......................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-25 12:12:04Viet duong nhan>
Hi muội OTV, huynh vẫn ở bên đó mùh, chắc muội ít ghé nên khg thấy thôi [;)]
________________

Hương Dạ Lý

Ta gặp em giữa vườn khuya Dạ Lý
Hương còn bay mà đã muộn đêm Xuân
Mé bờ tim lạnh ngắt một mộ phần
Sầu len kín trên môi cười gượng gạo

Nỗi đăm chiêu dài theo bưóc em kiêu ngạo
Rất vô tình khua nhịp điệu bâng quơ
Ta cố tìm chút cảm giác nguyên sơ
Mà chẳng thể kéo thời gian quay ngược

Em dốc vào đời ta một liều linh dược
Bỗng thấy mình lạ lẫm cuối con mê
Nỗi niềm riêng chợt thoáng cũng theo về
Trên nhánh gãy, dáng xưa còn lấp lửng

Em có dạy ta câu nói yêu chập chững
Vẫn ngọt ngào như thuở biết đắm say
Ta sẽ vì em xua đuổi nỗi đau này
Cho Dạ Lý đêm tàn hương vẫn ngát

Lã Thế Phong
12/06
 [/align]R[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Cần Nói Thêm Lời Xin Lỗi

Em không cần nói thêm lời xin lỗi
Niềm tin tôi từ lâu đã lơ lửng giữa dòng
Nói thêm nữa cũng không ngoài giả dối
Có gì vui khi em chẳng thật lòng

Em thấy đó, cơn mưa về mát lạnh
Nhưng vào mùa ngập lụt mấy người ưa
Nếu vì nguyên nhân nào em cố tình né tránh
Thì chớ bận tâm lời hoa mỹ quá thừa

Thế gian này đâu chỉ mình em mới bận
Ai có một ngày hơn hai bốn tiếng để thảnh thơi
Hời hợt thế bảo sao tôi đừng giận
Những thêu dệt bâng quơ đã cũ lắm rồi

Thà em cứ vô tư như chưa bao giờ hứa
Để tôi còn quẩn quanh kiếm cớ tự trả lời
Cho dù phải buồn lòng thêm lần nữa
Vẫn thế thôi, một chút đắng cho đời

Lã Thế Phong
04/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Tôi mời em về thăm quê tôi Thủ Đức
Phía bên này giòng nước ngọt Đồng Nai
Cũng có đồng lúa xanh, hàng dừa cao vút
Và sáu câu hò vọng cổ miền Tây
.
 
Thủ đức quê anh em chưa bao giờ  đến.
và cũng chưa từng uống nước ngọt đồng nai
giá như anh cho câu hò giữa bến trang đài
em sẽ ngắm quê anh qua rừng dừa bát ngát
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn 4 câu thơ họa thật hay nhé GNMT [:)]
____________________
 
Lại Là Chuyện Chú Cháu

Tôi cũng có một người thích gọi tôi bằng chú
Giống buổi đầu cô bé ghé nhà chơi
Mùa Thu trong tôi, còn chiếc lá chưa rơi
Tiếng gọi khẽ đã lay niềm thương nhớ

Cung Nguyệt lão khéo bày trò cắc cớ
Em, cành mẫu đơn từ một sớm tinh khôi
Tôi, biết yêu thuở em còn vẫn nằm nôi
Như bất chợt nối cầu qua ý nghĩ

Để bây giờ vướng ngang vào thế bí
Xưng bằng anh ngọng nghịu chẳng thành lời
Mà làm chú thì sao âu yếm tiếng…Em ơi!
Cái cảm giác lưng chừng, ôi tệ hại

Chiều ra phố đi cạnh thôi cũng ngại
Cảnh so le thiên hạ ngoáy cổ nhìn
Cứ như là kẻ lạ ngoài hành tinh
Hay ganh tị tôi có riêng mình kho báu???

Mặc kệ đi, mình vẫn gọi nhau chú cháu
Miễn trong lòng thấu hiểu một tình yêu

Lã Thế Phong
04/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
ĐƯỜNG BIÊN
 
Nếu anh đã có đường biên.
Em sẽ không dám bước sang bên ấy.
Chỉ lặng lẽ một mình giữa dòng đời lệ ứa
Hé bờ tim lạnh ngắt  để gượng cười.
 
Đường biên chính là biên giới anh ơi.
em không thể để một đời liều lĩnh.
nhìn đường biên bỗng thấy mình lạ lẫm.
nỗi niềm riêng chợt thoáng bay về.
 
giữa dòng đời chỉ một thoáng đam mê.
yêu thương đấy nhưng phải cần né tránh
em không muốn xé con tim thành trăm mảnh
để dệt thiêu hoa mỹ giữa đời thường.
 
em biết mình phải giữ khoảng cách mến thương.
không dám phá đường biên qua bên ấy.
nhưng em vẫn ước ao một ngày kia được thấy
phá đường biên anh bước nhẹ giữa tim mình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-21 10:40:27Huyền Băng>
Hmm...Đường Biên, bài thơ hay và lạ, cảm ơn nha GNMT, chúc vui.
______________________

Tưởng Chừng Như Quên

Cứ tưởng quên em là điều rất dễ
Không tìm nhau một dạo ắt cũng xong
Nào ngờ như cát bỏng rớt vào lòng
Ngày tháng cũ vẫn thập thò trong trí nhớ

Hương tóc em còn đi qua từng hơi thở
Quyện trong sương cho đêm đến bồi hồi
Tôi mong một lần, chỉ một lần thôi
Niềm ray rứt không theo tôi vào giấc ngủ

Tôi đã nghe tiếng gió khuya thầm nhắn nhủ
Cố quên đi ước mộng đã xa vời
Có tìm về chốn ảo ảnh mù khơi
Thêm uất nghẹn trăm nghìn lần mất mát

Gom lại hết vùng tâm tư vỡ nát
Chỉ còn vang xa thẳm bước em về
Nụ hôn đã nhoà mà đêm chưa nhạt đam mê
Em có thấu nỗi đau này không em hỡi!

Lã Thế Phong
01/07
 [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

Hmm...Đường Biên, bài thơ hay và lạ, cảm ơn nha GNMT, chúc vui.
______________________

Tưởng Chừng Như Quên

Cứ tưởng quên em là điều rất dễ
Không tìm nhau một dạo ắt cũng xong
Nào ngờ như cát bỏng rớt vào lòng
Ngày tháng cũ vẫn thập thò trong trí nhớ

Hương tóc em còn đi qua từng hơi thở
Quyện trong sương cho đêm đến bồi hồi
Tôi mong một lần, chỉ một lần thôi
Niềm ray rứt không theo tôi vào giấc ngủ

Tôi đã nghe tiếng gió khuya thầm nhắn nhủ
Cố quên đi ước mộng đã xa vời
Có tìm về chốn ảo ảnh mù khơi
Thêm uất nghẹn trăm nghìn lần mất mát

Gom lại hết vùng tâm tư vỡ nát
Chỉ còn vang xa thẳm bước em về
Nụ hôn đã nhoà mà đêm chưa nhạt đam mê
Em có thấu nỗi đau này không em hỡi!

Lã Thế Phong
01/07
[/align]

 
Xin Chào anh bạn, lâu lắm rồi tôi không ghé chơi, dạo này anh bạn vần hồn thơ lai láng thế, cho tôi họa lại bài thơ trên một tí nhé... gọi là... nhiều chuyện đôi chút thôi ấy mà[:D]
 
Tôi Cố Lòng Chờ Đợi Em
 
Đánh chìm nỗi nhớ vào trống vắng
Cứ ngỡ tình theo gió chẳng về
Hôm qua đứng đón cơn mưa lại
Mới biết sầu thảm khắp sơn khê
 
Bóng dáng em tan giữa mưa chiều
Tôi biết lòng tôi xót bao nhiêu
Tóc em nay đã buồn vô tận
Hết một đời tôi chưa nói yêu
 
Tôi nhặt từng lời gió than van
Em nhặt dùm tôi chút bẽ bàng
Nếu đêm em mộng chung gối ấm
Thì hồn tôi cũng bớt hoang mang
 
Tôi biết kết tình cho thơ sầu
Tôi biết trọn đời không có nhau
Nhưng em hỡi! Hàng nghìn năm trước
Có ai không ôm một giấc đau
 
Em nhớ cho rằng kẻ tình si
Chưa yêu mà sớm đến chia ly
Đâu dám lạc tình khi em mộng
Nhỡ lúc em thương còn những gì?
 
Đăng Từ
Đăng nhập để trả lời
0
DT: Bận lắm sao mùh lâu vô thế bạn hiền, cảm ơn bài thơ thật hay nhé.
_________________
 
Dặn Hờ Thế Thôi

Anh bây giờ không còn bên em nữa
Hai buổi đi về con phố chắc bơ vơ
Ong bướm lạ thức thời vây trước cửa
Sợ em cả tin nên anh mới dặn hờ

Nhớ em nhé! mỗi chiều khi tan học
Đừng ghé mua quà vặt trước cổng trường
Có những gã lừng khừng thích làm thơ trêu chọc
Nhỡ em cười lại mất mấy phần thương

Chiều ra phố em cũng đừng trang điểm
Em sẽ đẹp hơn tài tử của xứ Hàn
Rồi có người nảy sinh điều tà niệm
Gánh phiền hà vô cớ phải cưu mang

Nếu ai gạn em không trả lời tin nhắn
Cứ đổ thừa điện thoại mới hết pin
Cho dù phút giây cũng đừng quên anh đi vắng
Gắng giữ cho nhau những nhung nhớ riêng mình

Lã Thế Phong
04/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng Xuân Cũng Khóc

Không chỉ mình tôi đang thầm nhớ đến em
Nàng Xuân vừa về bỗng dưng cũng khóc
Hạt rơi chưa đầy để xanh nhánh cây còi cọc
Nhưng đã ướt một mùa dĩ vãng ở trong tôi

Khuất nơi nào giữa giòng mực tím phai phôi
Còn những ước mơ chưa bao giờ nao núng
Còn những lời yêu mà em chưa xé vụn
Xếp đủ cánh dù che chắn hết đời nhau

Mây ở đâu về thân xác đã hư hao
Vỡ thành khói sương phủ chân trời tối sẫm
Từ phía bên em tôi chờ tia nắng ấm
Hong lại cuộc tình lỡ đánh mất hôm xưa

Tôi thấy mắt em buồn hắt hiu trong giọt mưa
Rơi xuống hồn tôi ở tận cùng giá buốt
Quay quắt giữa hư không một lời ve vuốt
Đã lặng câm rồi từ độ ấy chia tay

Lã Thế Phong
05/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-21 10:43:09Huyền Băng>
Bài Thơ Bỏ Lửng

Hôm qua con bướm chết
Dưới gốc cây hoa hồng*
Linh hồn còn chưa biết
Về đâu nơi mênh mông

Hôm qua tình đã hết
Buồn vui trong tim người
Bài thơ còn đoạn kết
Đành bỏ lửng vậy thôi

Ôi! đời ta phù phiếm
Vét cạn lời mượn vay
Giờ hoá thân đã điểm
Cánh hồng chẳng buồn lay

Gió nghiêm mình mặc niệm
Từng ý thơ không thành
Mây đan màu áo liệm
Vớt hoàng hôn mong manh

Ta tìm trong cô quạnh
Một niềm đau chợt về
Ta vùi trong huyệt lạnh
Một cuộc tình hôn mê

*Thơ một người

Lã Thế Phong
05/07
 [/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

Bài Thơ Bỏ Lửng

Hôm qua con bướm chết
Dưới gốc cây hoa hồng*
Linh hồn còn chưa biết
Về đâu nơi mênh mông

Hôm qua tình đã hết
Buồn vui trong tim người
Bài thơ còn đoạn kết
Đành bỏ lửng vậy thôi

Ôi! đời ta phù phiếm
Vét cạn lời mượn vay
Giờ hoá thân đã điểm
Cánh hồng chẳng buồn lay

Gió nghiêm mình mặc niệm
Từng ý thơ không thành
Mây đan màu áo liệm
Vớt hoàng hôn mong manh

Ta tìm trong cô quạnh
Một niềm đau chợt về
Ta vùi trong huyệt lạnh
Một cuộc tình hôn mê

*Thơ một người

Lã Thế Phong
05/07
[/align]

 
Xin chào anh bạn, lại ghé vào đây thật tình cờ, và bài thơ nghe buồn lạ. Cho tôi mượn ý thơ của anh họa theo một bài nhé anh bạn.[:)]
 
Hôm Qua Con Bướm Chết
 
Hôm qua con bướm chết
Gió da diết mãi thôi
Đêm nay còn chưa hết
Kể suốt chuyện một đời
 
Hôm qua con bướm chết
Có hoa khóc đêm thâu
Khóc hoài không thấm mệt
Sẽ khóc đến bạc đầu
 
Hôm qua con bướm chết
Mây bay về khăn tang
Xa xôi nào hay biết
Nấm mộ cánh hoa tàn
 
Hôm qua con bướm chết
Mộng hoa còn dở dang
Thế mà con bướm chết
Trách sao quá vội vàng
 
Hôm qua tôi cũng chết
Vì hoa nhạt màu thơ
Tình ơi! Đây đoạn kết
Thôi gặp nhau trong mơ
 
Đăng Từ
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn DT đã ghé thăm và để lại bài thơ họa thật hay nhé.
_______________
 
Có Đi Xa Mới Thấy Được Tình Gần

Em thường hỏi tôi - một ngày không còn nhau nữa
Tôi sẽ làm gì suốt khoảng trống đơn côi
Cau mặt trách em sao bỗng dưng ngớ ngẩn
Thích đọc thơ buồn nên sinh tính dở hơi

Như người ta nói - đường đời khó biết
Chuyện vui buồn lắm lúc chẳng là mơ
Trong xum họp đã có mầm tan vỡ
Em chợt đi, như lần đến, bất ngờ

Đời hạnh phúc mong manh vành lá mỏng
Chút dỗi hờn cũng đủ xé tim đau
Em tìm tương lai trong ân tình ngắn ngủi
Tôi nhặt dư âm tàn trên phố lạ xôn xao

Cái chân lý tầm thường - bây giờ tôi mới hiểu
Có đi xa mới thấy được tình gần
Kiểm nghiệm lại hành trang thời được, mất
Chỉ có em - điều duy nhất tôi cần

Lã Thế Phong
Sask. 05/07
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

Cảm ơn DT đã ghé thăm và để lại bài thơ họa thật hay nhé.
_______________

Có Đi Xa Mới Thấy Được Tình Gần

Em thường hỏi tôi - một ngày không còn nhau nữa
Tôi sẽ làm gì suốt khoảng trống đơn côi
Cau mặt trách em sao bỗng dưng ngớ ngẩn
Thích đọc thơ buồn nên sinh tính dở hơi

Như người ta nói - đường đời khó biết
Chuyện vui buồn lắm lúc chẳng là mơ
Trong xum họp đã có mầm tan vỡ
Em chợt đi, như lần đến, bất ngờ

Đời hạnh phúc mong manh vành lá mỏng
Chút dỗi hờn cũng đủ xé tim đau
Em tìm tương lai trong ân tình ngắn ngủi
Tôi nhặt dư âm tàn trên phố lạ xôn xao

Cái chân lý tầm thường - bây giờ tôi mới hiểu
Có đi xa mới thấy được tình gần
Kiểm nghiệm lại hành trang thời được, mất
Chỉ có em - điều duy nhất tôi cần

Lã Thế Phong
Sask. 05/07

 
Nếu Như Là Muôn Trùng
 
Nàng hỏi: "Chàng ơi! Nếu xa nhau
Chàng đan cho thiếp chút thơ sầu
Để giữa mênh mông của trống vắng
Thiếp còn biết được tình chàng đâu!"
 
Chàng cười: "Nàng ạ, Nếu xa nhau
Đôi mắt nàng mơ trong muôn màu
Và giữa miên man ta đón lấy
Vài giọt u buồn thế là... đau!"
 
Nàng khóc: "Chàng ơi! Nếu đêm nay
Ái ân lần cuối rồi... chia tay,
Đêm mai thiếp khóc bao giọt lệ
Cách biệt muôn trùng chàng có hay!"
 
Chàng buồn: "Nàng ạ, Nếu đêm nay
Nàng khóc cho ta một vai đầy
Đêm mai tê tái thêm lần nữa
Nghìn chén rượu sầu ta khó say!"
 
Tiễn bước nhau trong niềm vương vấn
Kẻ ở người đi... đau lắm thay!
Giữa trái tim côi còn xót lại
Một chút đắng và một chút cay.
 
Đăng Từ
Gửi tặng chuyện tình của LTP.  Anh đừng buồn nữa nhé, ở đời chuyện mình muốn thật là khó lắm.[:)]
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đăng Từ

Hôm Qua Con Bướm Chết
 
Hôm qua con bướm chết
Gió da diết mãi thôi
Đêm nay còn chưa hết
Kể suốt chuyện một đời
 
Hôm qua con bướm chết
Có hoa khóc đêm thâu
Khóc hoài không thấm mệt
Sẽ khóc đến bạc đầu
 
Hôm qua con bướm chết
Mây bay về khăn tang
Xa xôi nào hay biết
Nấm mộ cánh hoa tàn
 
Hôm qua con bướm chết
Mộng hoa còn dở dang
Thế mà con bướm chết
Trách sao quá vội vàng
 
Hôm qua tôi cũng chết
Vì hoa nhạt màu thơ
Tình ơi! Đây đoạn kết
Thôi gặp nhau trong mơ
 
Đăng Từ


Bướm Tình
Trường Phi Bảo
 
Con bướm vừa rời mộng
Em khoác áo theo chồng
Thôi nhé người trong mộng
Còn chi nửa mà mong
 
Còn chi nữa mà trông
Chia đời ra hai ngã
Anh giờ xa xôi quá
Tình yêu hết diết da
 
Con bướm rời cành hoa
Bay về nơi vĩnh tuyệt
Em tự mình đào huyệt
Chôn chuyện buồn ngổn ngang
 
Chôn hết chuyện nhỡ nhàng
Anh giờ là dĩ vãng
Không còn thời lãng mạn
Qua cả thời lang thang
 
Con bướm chết bên đàng
Xác còn nguyên chưa rửa
Nửa hồn em chết nửa
Từ anh thôi đón đưa
 
Từ anh thôi đón đưa
Em buồn như trời mưa
Em lưa thưa trời nắng
Và muôn ngày quạnh vắng
 
Con bướm chết bên sân
Thềm rêu mùa tình cũ
Tình yêu say giấc ngủ
Tình yêu thành thiên thu
 
Con bướm vừa rời mộng
Em khoác áo theo chồng
Thôi đừng tìm trong mộng
Em sợ lần bão giông...
 
3-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
SA: Có người thích phá phách đến nỗi không chờ post bên TV ha. Ở đâu thì cũng thế thôi mà [:)]. Thử lòng chàng kiểu này coi chừng bị sóng to gió lớn đó nha.
 
TPB: Cảm ơn hai bài thơ thật hay nhé, chúc vui.
___________________
 
Em Giữ Giùm Ta Chút Thơ Ngây

Em giữ giùm ta chút thơ ngây
Chờ mai vực dậy khỏi bùn lầy
Còn bàn tay mịn cho ta nắm
Còn giấc mơ hồng để ta xây

Vẫn biết ngoài kia muôn trò lạ
Khó mà giữ mãi nét trinh nguyên
Em chớ vội rắp tâm cay cú
Trả thù đời bằng nụ cười duyên

Tóc huyền xưa nhuộm màu tím đỏ
Đừng chói chang như nắng mùa Hè
Đốt cháy hết dịu dàng còn lại
Ta sẽ buồn hơn cả tiếng ve

Treo nửa hiền từ trên môi thắm
Cho cỏ hoa thơm ngát lối về
Hy vọng ta xanh màu lá biếc
Buổi tương phùng, mát ngọn gió quê

Lã Thế Phong
06/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-08 09:54:10SuongAnh>
Trích đoạn: Lathephong

SA: Có người thích phá phách đến nỗi không chờ post bên TV ha. Ở đâu thì cũng thế thôi mà [:)]. Thử lòng chàng kiểu này coi chừng bị sóng to gió lớn đó nha.

___________________

Em Giữ Giùm Ta Chút Thơ Ngây

Em giữ giùm ta chút thơ ngây
Chờ mai vực dậy khỏi bùn lầy
Còn bàn tay mịn cho ta nắm
Còn giấc mơ hồng để ta xây


Lã Thế Phong
06/07

[/align]



Hihihi....Anh LTP ơi...SA đâu có phá phách,chỉ là xem tài chịu đựng cuả anh tới đâu thôi hà....ai đã xúi SA cứ "tự nhiên phá cho vui nhà" nè... [sm=9.gif]

**  NGÂY THƠ **
 
 
Ngây thơ lắm _ biết gì yêu và nhớ !
Đùa chút thôi đừng có ngỡ thiệt nha
Bắt chước người ta yêu thử thôi mà
Xem vị ngọt đắng tình ra sao đó ...

 
Nhìn phim đọc sách và ra đường ngó
Thấy người ta hôn đắm đuối mê ly
Những buổi chiều tay nắm dạo phố đi
Bé thích quá ước mình là như vậy

 
Rồi còn nưã bé còn được nhìn thấy
Cảnh hai người ôm khóc khi chia tay
Tội nghiệp quá tại sao lại thế này
Anh hỡi, tình yêu hẵn là thế đấy ?!

 
Nếu tình yêu luôn phải buồn như vậy
Thì thôi đi ... yêu chi... khổ hận đâỳ
Bé không biết nên  làm mắt anh cay
Giờ anh khóc biết làm sao đây nhỉ !

 
Có gì đâu anh ơi đừng suy nghĩ
Bé muốn thử yêu chỉ chút thôi mà
Muốn tập làm thơ khi ánh dương tà
Xem đời mơ mộng đến đâu cho biết

 
Bé không ngờ để anh buồn da diết
Chả có chi đâu bé biết gì yêu ?.
Thấy ngưòi ta muốn bắt chước đôi điều
Thử  Nhớ_Thương_Buồn khi chiều xuống

 
Đừng vì bé mà tim anh luống cuống
Có gì đâu...bé chỉ muốn đuà chơi
Còn ngây thơ _ mới chập chững vào đời
Hay mơ mộng ... giả vờ yêu chơi thử.


Sương Anh
 
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
SA: giời ạ, sao nỡ đem tình yêu ra đùa thế nhỉ, có ngày giống như bài thơ này nhé [;)]
_______________
 
Bài Vỡ Lòng Cho Em
 
Ai khiến xui em cợt đùa với lửa
Đem tình yêu gạ gẫm giữa chợ đời
Gửi nhung nhớ bên người dăm ba bữa
Rồi ngang nhiên lấy lại chẳng cần lời
 
Em chỉ muốn giải khuây qua cơn chán
Nhưng tim người chả phải chiếc xích đu
Lá thư kín em chuyền tay bè bạn
Chắc đâu ngờ giấy trắng biết ngầm đau
 
Điều phải đến cuối cùng rồi cũng đến
Một chiều về mưa đổ hạt tương tư
Không còn nữa những trò chơi bướng bỉnh
Có nỗi buồn lăn trên má tiểu thư
 
Bài học vỡ lòng - niềm riêng bối rối
Ngắt cánh hoa rừng đếm có đếm không
Là những đêm thâu giận mình nông nỗi
Ước mơ thầm người ấy cũng đợi trông
 
Lã Thế Phong
06/07
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

SA: giời ạ, sao nỡ đem tình yêu ra đùa thế nhỉ, có ngày giống như bài thơ này nhé [;)]


 
Hihihihi...Anh LaThePhong ơi... sao la giời thế, mà nè...đừng có ...trù SA à nha... [sm=47.gif]
 
 
** Sợ lắm Tình yêu Ơi **
 
 
Chuyện tình yêu có lắm nhiều cay đắng
Mật ngọt hôm nay chẳng biết ngày mai
Yêu thương tin tưởng lòng cảm chẳng sai
Nhưng vẫn có điều chi như trắc trở
 
Hình bóng ai kia đã như hơi thở
Đeo nặng lòng em nhung nhớ đêm về
Có ngàn lời muốn nói cho thoả thuê
Nhưng ngôn ngữ đã ngủ mê đâu hết
 
Muốn mộng mơ quên đi bao mỏi mệt
Tìm chút vui lấp khoảng trống ê chề
Quên đời thường cay nghiệt vào đam mê
Có như thế mới thấy hồn êm dịu
 
Chuyện tình yêu, thăng trầm từng cung điệu
Có nốt nhạc buồn, nốt nhạc vui tươi
Bởi không may...sợ lắm tình yêu ơi!
Vô tư chọn, yên bình đời quên khổ.
 
Sương Anh

Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
SA: Có điều ray rứt hở SA? hình như "tiểu thư" đang yêu thì phải [:D]
________________
 
Cháy!

Cứ cháy đi, mùa Hè ta nóng đỏ
Hóa tro than lời lá úa thì thào
Khi mây trắng chở hờn đi ngang phố
Đã vô tình xóa sạch bóng xanh xao

Cứ cháy đi, ngọn đồi khô hoang trọc
Suốt ngàn năm chưa ngủ giấc yên lành
Khi biển cả uốn mình xoay cơn lốc
Niềm đau kia theo cát bụi tan tành

Cứ cháy đi, góc trời ta lơ đãng
Tự rất lâu quên lãng những vui buồn
Khi em đến giẫm trên vùng ánh sáng
Biết đâu làm sống lại một hoàng hôn

Cứ cháy đi, miền dư âm khắc khoải
Biến hồn này thành bình địa hoang vu
Khi sỏi đá nhú mầm xanh cỏ dại
Tình sẽ về ươm sắc lá vàng Thu

Lã Thế Phong
06/07 [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

SA: Có điều ray rứt hở SA? hình như "tiểu thư" đang yêu thì phải [:D]


 
Anh LTP nè...lỡ anh nói đúng cũng hổng trả lời đâu... ai dại mà khai ra ha...[sm=9.gif]
 
 
Cầu Cứu!!
 
 
Trận lưả trong lòng đang hừng hực cháy
Như muốn thiêu đốt cả trái tim ta
Trận mưa xối xả nước ngập đầy nhà
Nhưng không đủ dập tắt đi ngọn lưả

 
Chỉ còn biết chấp đôi tay ngưả mặt
Xin ông trời ban phép lắng dịu lòng
Kẻo không tim thành tro, xác hư không
Anh biết được chắc đau lòng lắm nhỉ?!

 
Em kêu cứu sao anh còn đòi cháy
Muốn hồn em thành sa mạc hoang vu
Tâm tưởng em như đang trong ngục tù
Muốn vượt thoát ra ngoài nhưng khó quá!!

 
Em cầu cứu...anh đâu vào đây nhá!
Vòi rồng tia, dập tắt hết đi anh
Lòng đang cháy, được tưới nước trong lành
Tâm tươi mát, hồn em bình an lại

 
 
Sương Anh
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lathephong

Cháy!

Cứ cháy đi, mùa Hè ta nóng đỏ
Hóa tro than lời lá úa thì thào
Khi mây trắng chở hờn đi ngang phố
Đã vô tình xóa sạch bóng xanh xao

Cứ cháy đi, ngọn đồi khô hoang trọc
Suốt ngàn năm chưa ngủ giấc yên lành
Khi biển cả uốn mình xoay cơn lốc
Niềm đau kia theo cát bụi tan tành

Cứ cháy đi, góc trời ta lơ đãng
Tự rất lâu quên lãng những vui buồn
Khi em đến giẫm trên vùng ánh sáng
Biết đâu làm sống lại một hoàng hôn

Cứ cháy đi, miền dư âm khắc khoải
Biến hồn này thành bình địa hoang vu
Khi sỏi đá nhú mầm xanh cỏ dại
Tình sẽ về ươm sắc lá vàng Thu

Lã Thế Phong
06/07
[/align]

Dâng Hiến
Trường Phi Bảo
 
Ôi hùng vĩ, ngọn đuốc! Ôi hùng vĩ...,
Chàng hiên ngang phóng hỏa trái tim ta
Bao đền đài, bao cảnh sắc nguy nga
Một thời xanh giờ sắp là hoang phế
 
Cửa tâm hồn, hành lang dài rộng thế
Đôi mắt ta như chứa sẳn căm hờn
Lửa lan xa, từ phía nỗi cô đơn
Cháy, cháy hết mọi mạch nguồn cảm xúc
 
Ta oằn oại ôm vết thương buốt nhức
Khóc ngây thơ và bất lực trước mình
Sao chàng đến còn mang theo ái tình
Ta khiếp sợ ngọn lửa hình cuộc sống
 
Mọi thứ giờ vây quanh ta nóng bỏng
Thành phố buồn, cõi lòng quá thê lương
Ta mờ mịt đứng trước ngã ba đường
Hồn hoa cỏ chết theo hương tình nhớ
 
Chàng đã cướp nơi ta từng hơi thở
Phút yên bình thời thiếu nữ mơ xuân
Lửa bốc cao, ta sụp đổ dần dần
Ôi trong trắng ta dâng chàng hết thảy
 
...
 
22-6-2007
Đăng nhập để trả lời
0
SA: Mèn ơi, lửa tình đang cháy, ai nỡ lòng xịt vòi rồng cho tắt ngủm chứ ha. Miễn có người cùng cháy với mình là vui rồi. Cảm ơn bài thơ hay nha muội.
 
TPB: Cảm ơn bài thơ hay nhá.
_____________________
 
Hương Quê

Có tiếng tự tình vang từ gốc rạ
Luyến tiếc mùa xanh hoa lúa rộn ràng
Ai thả hương quê trên đầu ngọn gió
Lan khắp ruộng đồng hồi ức thênh thang

Mênh mông quá, tìm đâu ra ngày cũ
Hàng cau non chỉ vừa vặn tầm nhìn
Nghiêng vai dỗi anh học trò bỏ xứ
Cô bé bên nhà sau cửa lặng thinh

Hàng xén trả treo phiên làng nhóm chợ
Mà đã đi đâu tiếng réo gọi đò
Bến cũ bỏ hoang, lục bình chen cỏ
Bầy vịt lăng xăng cắm cổ rình mò

Hàng cau bây giờ cao hơn ngọn trúc
Cô bé ngày xưa chắc cũng theo chồng
Chỉ còn bờ đê nước tràn róc rách
San sớt nỗi buồn lãng đãng ven sông

Lã Thế Phong
06/07[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»