Bờ biến vàng Golden Coast
[color=darkblue]
Tôi mê biển, mê cái mênh mang của trời của đất, mê tiếng sóng vỗ cồn cào, cái mặn mòi của muối và mê được chạy chân trần trên cát trắng. Thành phố có bờ biển vàng Golden Coast thật có sức cuốn hút kỳ lạ. Chúng tôi đến nơi đây vào những ngày đầy nắng. Khác với vẻ thanh bình nơi thủ đô, đây đúng là thiên đường mặt đất, là điểm đến cho khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới đổ về.
Bờ biển vàng rực rỡ khí hậu ôn hoà, nắng đẹp mà không nóng. Nước biển xanh như ngọc và sạch sẽ. Dù đã được cảnh báo về cá sấu ở các biển của Úc, buổi sáng sớm chúng tôi vẫn ùa ra biển, ngắm ban mai, mặc áo tắm chụp ảnh, xuống biển đùa giỡn cũng những con sóng lớn khoảng 30 phút mới chịu vào. Hơn hai năm trước đây một khách du lịch người Đức đã bị cá sấu ăn thịt trong khi bơi đêm vì vậy các công ty Du lịch vẫn phải cảnh báo cho khách tham quan.
Khách đến thành phố không chỉ để tắm biển mà còn được vui chơi giải trí ở những trung tâm Điện ảnh hoặc chơi các trò chơi tìm cảm giác mạnh.
Chúng tôi đã có một ngày tuyệt vời tại Movie World, xem phim 3D, 4D bay vèo vèo trong vũ trụ, xô hết vào toà nhà này đến toà tháp khác, rơi vào xứ sở của những vì sao, những câu chuyện cổ tích.
Màn trình diễn của cảnh sát khá đặc sắc với các cảnh nhào lộn, tiếng nổ, lửa cháy thật rợn người. Nhưng vui nhất là có một anh chàng cảnh sát cứ nhắm lúc mọi người đi qua mà bắt chước điệu bộ, giống khủng khiếp làm mọi người cười nghiêng cười ngả, còn nạn nhân thì cứ vô tư đi tiếp mà chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra với mình nữa.
Đúng là một trung tâm giải trí, ở đây ta bỗng quên mình là ai để hưởng cái cảm giác được chơi đùa như trẻ nhỏ, được la thét váng trời trong những cuộc chơi mà dám chắc mình không dám lặp lại nữa vì quá sợ.
Lúc đầu chúng tôi chỉ chơi trò trượt nước, thuyền tám người. Sau nụ cười rất thân thiện và câu chào bye bye của cô phục vụ rất xinh chúng tôi rơi ào xuống từ độ cao khoảng 30m. Thót hết cả tim nhưng vì vận tốc qua nhanh nên chưa kịp sợ đã xuống đến nơi rồi. Có kinh nghiêm chơi hơn, các bạn Tây thả tay lên trời cho người rơi tự do nên giảm được nỗi sợ, bọn tôi hãi quá bám chặt vào ghế, sức ỳ lớn hơn nên có người suýt khóc…
Sau một chút thử thách với các trò chơi đơn giản chúng tôi ăn trưa theo kiểu buffet của khu vui chơi. Đồ ăn ngon tuyệt, có lẽ mọi người chơi nhiều nên đói.
Buổi chiều là màn trình diễn chính của khu vui chơi. Các vở kịch của địa phương cùng với trò lướt ván được biểu diễn rất ngoạn mục. Khung cảnh ở đây thật tuyệt vời và các nghệ sỹ rất tài ba.
Ở sâu phía trong khu vui chơi là các tiết mục biểu diễn cá voi, nhiều màn trình diễn rất đẹp mắt.

Đang lơ ngơ phía bên ngoài toà nhà Scooby Doo thì một cậu trọng đoàn rủ, chị vào đây với bọn em, trò này nhẹ nhàng lắm, không sợ đâu. Tôi bị đẩy vào trong khoang xe và cài dụng cụ an toàn. Bắt đầu xe đi chỉ từ từ, qua các hình hài quỷ quái xung quanh, vào hang sâu tối thỉnh thoảng le lói ánh đèn. “Cái này chỉ doạ trẻ con” tôi đang nghĩ bụng thì bỗng nhiên xe lao sầm sập xuống dốc với tốc độ chóng mặt trong hang tối om. Nhắm tịt mắt lại không dám nghĩ gì tiếp nữa, người tôi run lên vì sợ. Tiếng la hét trong hang, gào rú còn tôi thì sợ quá không hét được nữa, mồ hôi toát hết cả ra. Xuống đến hết dốc trên trán tôi mồ hôi thành từng giọt lớn. Cậu đi cùng đoàn an ủi, không sao đâu chị, một chút thôi mà. Chiếc thang máy từ từ đưa chúng tôi trở lại độ cao ban đầu. Qua một chiếc trục xoay tròn với tốc độ chậm tôi nghĩ trò chơi đã kết thúc thì xe lại đi vào khoang tối và bất thình lình bị kéo ngược xuống dốc ra phía sau. Rơi ở tư thế ngửa còn khủng khiếp hơn nhiều, có lẽ chưa bao giờ trong đời tôi lại sợ đến như thế. Vẫn biết đai và các thiết bị rất chắc chắn nhưng sức ỳ cố hữu trong mỗi con người nay bị phá vỡ làm tôi gần như mất mọi cảm giác, chắc mình đang đi về thế giới bên kia. Muốn dừng cuộc chơi cũng không được, thôi đành phó mặc. Vài lần đâm sấp dập ngửa với các tư thế rơi khác nhau trong một nhà hầm ma quái thật đáng sợ. Cái cảm giác mình đang rơi tõm vào địa ngục, nhỏ nhoi không một chỗ níu kéo trong đêm đen ngòm, sâu thẳm…Ra đến ngoài thì mặt tôi đã tái nhợt và gần như đứng không vững nữa trong khi bọn thanh niên thì cực kỳ khoái chí hò nhau đi vòng tiếp.
Vẫn còn nhiều trò chơi nữa như “cướp biển”, “Superman”, nhào lộn trên các trục đường ray rất cao xoắn xuýt nhiều vòng nhưng tôi không dám chơi tiếp nữa. Chỉ đứng dưới nhìn dòng người la thét trên những vòng xoắn với độ cao chóng mặt là đã muốn rụng hết cả tim rồi. Vẫn biết các thiết bị vui chơi ở nước ngoài là rất an toàn, về đến Việt nam sẽ không dám thử, nhưng tôi tự động viên mình “ biết dừng lại” cũng là một nghệ thuật sống.
Chiều về trên Movie World trả lại vẻ thanh bình vốn có của nó.
Trên đường về chúng tôi đi ngang qua Dream World, cô hướng dẫn viên cho biết ỡ đây các trò chơi cảm giác mạnh còn mạnh hơn rất nhiều. Những người chơi rơi thẳng đứng tự do từ một chiếc tháp cao hơn 100m…[/color]