Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

NHUNG NHAN VAT DANG CHU Y TRONG VAN HOC

41 trả lời, 2.525 lượt xem — Trang 1 / 2
Đọc sách, có nhiều nhân vật để lại trong ta những ấn tượng, đẹp có, xấu có, căm ghét có, mến phục có.

Nếu bạn yêu thích một ai đó, hay muốn viết về một nhân vật đặc biệt nào đó, hãy viết vào đây.

========================================================

Nhân vật mà tôi ấn tượng nhất, ko biết là thích hay ghét, là cô gái Remediot trong "Trăm năm cô đơn". Một vẻ đẹp dữ dội, một tính cách lạ đời. Vẻ đẹp của cô thật kỳ lạ. Hoang dại, bí ẩn.

Một nhân vật nữa, nếu ai đọc truyện tranh Nhật bản mới biết, đó là Grimmer trong "Monster". Tôi thì ít đọc truyện tranh, nhưng một người bạn nhất định thuyết phục đọc bộ này. Đọc xong, uh, thấy cũng hay, nhưng ko phải là quá đặc sắc, nhưng Grimmer đã để lại ấn tuọng khá sâu sắc. Một người là nạn nhân của các cuộc thí nghiệm hoá học, ko còn biết phân biệt cảm xúc nữa. Miệng lúc nào cũng cười. nhưng trong mỗi hoàn cảnh, đều tự hỏi "mình nên làm gì, cười hay khóc", vì cảm xúc thực đã ko còn. Thậm chí khi con anh ta chết, anh ta cũng ko hiểu anh ta nên làm gì lúc đó. Anh ta ko cảm thấy gì hết. Nhưng rồi, kết thúc (dĩ nhiên) là anh ta tìm lại được cảm xcus thực của mình. Lúc đó đã muộn rồi.

===========================================================
Còn gì nữa nào, các bạn viết tiếp nhé

Nhắn SH: đừng làm nhiều topic cho cùng một chủ đề. Cố gắng reply vào topic đó để mọi nguòi dễ theo dõi. Thân


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Đối với tôi, nhân vật tôi thích nhất trong cả văn học Đông Tây (đương nhiên là giới hạn trong phần nhỏ nhoi mình đã đọc) có lẽ chính là Tào Tháo, nhân vật có lẽ có tính cách thực nhất, sinh động nhất trong cả truyện Tam Quốc. Tôi ngưỡng mộ ông ta là một người dám sống thực với chính mình, dám cười vào mũi ông vua nhóc con bất tài của nhà Hán, dám nói thẳng ra những gì mình muốn, dám nhận những gì mình làm, dám công khai ước mơ và thực hiện hoài bão của mình. Thật tiếc là ngòi bút của La Quán Trung, bị ảnh hưởng quá lớn bởi tư tưởng "ủng Lưu phản Tào" đã tâng bốc lên mây Lưu Bị bất tài nhưng thủ đoạn nham hiểm, đạo đức giả, trong khi lại mô tả Tào Tháo một cách thù địch khá công khai. Nhưng cũng nhờ thế nhân vật này lại trở nên rất người, rất sinh động và thu hút được cảm tình của tôi. Trong cả truyện Tam Quốc đó, đám "anh hùng" mưu bá đồ vương có ai chẳng ích kỷ vì chính mình, có ai chẳng "rãi thây trăm họ làm công một người", vậy mà chỉ có Tào Tháo dám can đảm (nhưng cũng thật dại dột thay) thốt ra mồm điều mà cả đám "anh hùng" đó đều tâm niệm trong đầu: "Thà ta phụ người chứ không để người phụ ta." để rồi bị biến thành gian hùng mãi mãi. Cuối cùng, về phương diện văn học, ai cũng phải thừa nhận Tam Quốc chỉ thú vị khi còn Tào Tháo, một nhân vật bạn không thích thì cũng ghét thậm tệ chứ không bỏ qua được, và từ sau khi Tào Tháo chết thì truyện Tam Quốc cũng trở nên nhạt nhẽo hơn nhiều.

seahawk1
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Một nhân vật nữa mà SH cũng rất ấn tượng là anh chàng Pablo trong "Chuông nguyện hồn ai" của Hemingway. Không hành động nào của anh ta, từ đầu cho đến cuối truyện không làm cho SH thấy "quái" (chẳng biết diễn tả thế nào cho ổn cảm giác khi đọc truyện). Khó có ai có thể mô tả tính cách một con người đã bị cuộc nội chiến khốc liệt, tàn nhẫn nhào nặn một cách tài tình như Hemingway đã làm với anh chàng Pablo này. Đến nỗi không thể nói nổi anh ta là một người như thế nào nữa: can đảm hay hèn nhát, trung thành hay phản bội... vì mỗi hành động của anh ta đều xuất phát hoàn toàn từ bản năng sinh tồn rất tự nhiên. Đến mức nhiều lúc (như lúc anh chàng này ra tay bắn chết đồng đội để có đủ ngựa chạy thoát) không thể không phẫn nộ với anh ta để rồi tự hỏi mình. "Nếu là ta, trong hoàn cảnh đó, liệu có thể hành động khác đi không?"

seahawk1
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Một nhân vật nữa, nếu ai đọc truyện tranh Nhật bản mới biết, đó là Grimmer trong "Monster". Tôi thì ít đọc truyện tranh, nhưng một người bạn nhất định thuyết phục đọc bộ này. Đọc xong, uh, thấy cũng hay, nhưng ko phải là quá đặc sắc, nhưng Grimmer đã để lại ấn tuọng khá sâu sắc. Một người là nạn nhân của các cuộc thí nghiệm hoá học, ko còn biết phân biệt cảm xúc nữa. Miệng lúc nào cũng cười. nhưng trong mỗi hoàn cảnh, đều tự hỏi "mình nên làm gì, cười hay khóc", vì cảm xúc thực đã ko còn. Thậm chí khi con anh ta chết, anh ta cũng ko hiểu anh ta nên làm gì lúc đó. Anh ta ko cảm thấy gì hết. Nhưng rồi, kết thúc (dĩ nhiên) là anh ta tìm lại được cảm xcus thực của mình. Lúc đó đã muộn rồi.
Grimmer,một sản phảm của nền khoa học Đức quốc xã,suốt cuộc đời ngắn ngủi đi tìm chính bản thân mình và tìm kiếm những điều chính anh không biết,luôn bị ám ảnh bởi một hình ảnh siêu nhân anh hùng và cuối cùng,anh thật sự là anh hùng trong cái thị trấn chết chóc ấy.
Monter thật sự là con quỷ dữ,từ những điều bình thường nhất đã phát sinh trong lognf ta con quỷ tội ác,đó có lẽ là nét đáng sợ nhất của sinh vật mà chúng ta gọi là con người chăng?
Đăng nhập để trả lời
0
Đối với sói,nhân vật có ấn tượng nhất chính là bác Tom trong túp liều bác Tom.Một con người quá chân thiện,vẻ đẹp tâm hồn của bác quá bao la,có lẽ khó có thể tìm kiếm một nhân vật nào có vẻ đẹp thánh thiện như bác.
Một trái tim nhân từ đến kinh ngạc,khuôn mặt phúc hậu ấy đã hứng chịu bao đòn roi để rồi ra đi trong sự tiếc thương của mọi người.Một tính cách rất Người.Lấy thiện phục ác,chân lí ấy xuyên suốt trong tác phẩm.Nổi lên như một vị thánh,một niềm tin của tầng lớp nô lệ thời chiến tranh Nam_Bắc,bác Tom với niềm tin tuyệt đối vào chúa đã cảm hoá biết bao con người,những con quỷ dữ đã mất nhân tính ấy đã trở nên cao đẹp,trở thành con người.
Gắng tìm trong cả tác phẩm một từ,một câu có thể bộc lộ chút ác tâm của bác,nhưng tuyệt nhiên không,từ câu từng chữ chỉ toát lên một tấm lòng vị tha đến kinh ngạc.Bao lần sói ấm ức,muốn bác phản kháng,dẫu chỉ một lần thôi,vậy mà bác không thế!Một con người quá chân_thiện_mỹ!
Lần đầu đọc sói đã khóc cho bác,để rồi khi lật lại từng trang sách ta vẫn ngậm ngùi,điều nuối tiếc duy nhất của sói là chỉ mới được đọc tác phẩm này khi đã bị lượt bỏ ít nhiều.Túp liều bác Tom thật sự là một bản thánh ca của chúa!
Đăng nhập để trả lời
0
Đã ai đọc "Bay trên tổ chim cúc cu" (one flew over the cuccu's nest) chưa?

TRUYỆN này đã được dựng thành phim, tôi chưa xem. Nhưng đọc truyện, thấy lạnh người. Thủ Lĩnh Mop (Bromden), giả ngây giả ngô, nhưng trong lòng là những căm phẫn cho cuộc đời, cho nhân tinh thế thái.

Cả truyện được tái hiện dưới con mắt nhìn nhận của Bromden, để rồi hình ảnh mụ y tá, McMurphy hiện ra rõ nét, hoàn hảo với những chi tiết đặc tả nhất về những con người đó.

Bromden là điển hình cho những người bị coi rẻ ở đất Mỹ, họ sống khép mình lại, đóng cửa mọi cảm xúc, chỉ để an lành mà tồn tại. Vậy đấy.

=========================================================

Nhân vật đáng yêu nhất là Hoàng tử bé. Cậu bé đáng yêu. Làm người lớn, là bỏ qua những điều kỳ diệu trong cuộc sống, là đánh mất những giây phút bình yên với thiên nhiên. Đọc hoàng tử bé, thấy mọi vật xung quanh dưới một góc độ khác, dễ thwuwogn đến kì lạ.


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
tớ đã đọc nhiều truyện, truyện tranh cũng có, tiểu thuyết, kiếm hiệp,..vv.v. Mẹ tớ bảo tớ là cứ cái gì có chữ thì đều đọc. Có nhiều nhân vật làm cho tớ phải chú ý.
đã ai đọc Tình sử ANGELIC chưa, tớ thấy rất khâm phục nhân vật này.
một người mẹ hết lòng về con
một người vợ chung thuỷ
một người phụ nữ cao cả.
Cả tập truyện là một cuộc hành trình dài của ANGELIC, bắt đầu từ việc dời xa chốn thị thành xa hoa, kiều diễm. Rời bỏ địa vị, của cải.. những thứ mà bao nhiêu có mơ cũng không đc. ANGELIC bỏ tất cả để đi tìm chồng, mặc dù chồng cô đã_đc_biết_đến_là_đã_chết.
nhiều lúc, cô đã rất gần chồng, nhiều lúc tưởng chừng như đã chết. Nhưng mọi khó khăn, gian khổ đều không cản đc bước chân của cô.
Hạnh phúc cuối cùng cũng đến, Phần cuối rất cảm động mà cũng rất phù hợp tuy rằng nó có " quá_ có _ hậu"

khi đọc một cuốn truyện, nó làm cho ta có cảm giác như tham gia vào câu chuyện đó, thế đã đc gọi là thành công chưa nhỉ?
[8|]
Đăng nhập để trả lời
0
À có phải bạn muốn nhắc đến "Angélique nữ hầu tước của các thiên thần" của vợ chồng Golon không? Jolly cũng nghe nói nhiều về serie tiểu thuyết (15 cuốn thì phải?) này, có vẻ hấp dẫn mà chưa tìm được ở đâu để đọc. Nếu đúng thì hay là phải rồi, serie này xuất bản rải rác suốt từ năm 1957 đến khoảng 1984 mà độc giả vẫn đón nhận hăng hái lắm. Thậm chí truyện chưa kết đã có một serie phim được làm và cũng rất ăn khách. Mình đã được xem phim (do Michelle Mercier đóng vai Angélique, đúng là phim rất hay, rất ...Pháp) nhưng tiếc chưa có dịp đọc truyện.
Bạn có biết có thể tìm được ở đâu trên mạng ko? HOặc nếu có bản text bạn gửi cho mình. Nói vui vậy thôi chứ 15 tập truyện đâu phải ngắn ngủi gì. [;)]
I came - I saw - I stayed
Đăng nhập để trả lời
0
ui', gửi text ah', nếu cái bản gốc của tớ nó còn nguyên, chứ cái quyển tớ đọc nó Xuất Bản lâu rùi, giấy vàng ố, còn chữ thì như là gõ từ máy chữ ý!!!!
đó là do anh tớ tặng, lâu rùi, thực ra thì tớ cũng chỉ bít đọc thôi, không nắm rõ về nó lắm, mà tớ đọc lâu rùi, sau đợt thi đại học, đọc trong mùa hè.
hum trước vào hàng truyện tớ thấy họ xuất bản lại rùi, có vẻ ngắn hơn. Ấy ra hàng truyện hỏi xem. Còn trên mạng thì tớ chưa tìm thử.

còn Phim thì tớ chưa đc xem, nhưng mừ khi đọc truyện tớ đã nghĩ là vai Angelique do Julia Robert đóng thì sẽ rất hay, chẳng hiểu sao lại như vậy!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>thanhtung_p</b> -- <b>26.6.2004 5:18:57 </b> &gt;>
Hôm nay dạo thư quán bỗng nhìn thấy cái bài này. Đọc xong Tt thấy thật thú vị.
--------------------------------------------------------------------------------------
Chưa có một bộ phim nào lại ấn tượng với tôi như thế, chưa có một bộ phim nào đã làm tôi phải bật lên tiếng khóc lần đầu tiên khi xem phim.
Phạm Công - Cúc Hoa. Từ khi còn bé tôi đã được xem bộ phim này và đã khóc khi nhìn thấy một gia đình thật hạnh phúc bỗng nhiên phải nát tan. Nhìn cảnh 2 đứa bé lang thang khắp nơi, ra tận nơi chiến trường để tìm Cha tôi cảm thấy thật thương tâm. Cứ mỗi lần câu hát của đứa bé vang lên: Mồ côi khổ lắm ai ơi.. đói cơm khát nứoc biết người nào lo... Tôi lại khóc. Có chăng một sự đồng cảm giữa 2 hoàn cảnh giống nhau chăng. Bây giờ đã lớn và khi nghĩ lại phải chăng đó là định mệnh báo trước cho tôi. Tôi không còn nhớ tên câu bé đó. Nhưng cậu đã gây cho tôi một xúc cảm thật lớn, suốt 18 năm trời tôi vẫn nhớ như in hình tượng nhân vật cậu bé đó, người em gái và cả bộ phim này.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tt muốn nói thật nhiều nhưng mỗi khi nhớ tới bộ phim và 2 đứa trẻ tt lại cảm tháy mình tủi thân và lại thật buồn. Vài dòng cảm xúc của Tt tâm sự cùng các bạn. Tt chỉ hy vọng và mơ ước trên thế gian này ko còn những đứa trẻ phải như tt nữa. Hãy cầu cho mọi người được hạnh phúc và bình an trên khăp nơi cùng Tt nhé các bạn.

Cu?c thi thi?t k? m?u l?ch nam 2005 t? ngày 13/06/2004 - 13/11/2004
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc xong Wuthering Height, quả thực tôi tự hỏi mình liệu anh chàng Headcliff này có đáng được ca ngợi như tôi đã đọc được đâu đó hay không. Có vẻ như anh ta yêu nhất chính bản thân mình, chà đạp lên tất cả để dành giật lấy thứ mình muốn, để rồi không ăn được thì đạp đổ, trả thù hành hạ chính con đẻ của người yêu và cháu nội của ông lão Earnshaw năm xưa đã nhặt anh ta từ vỉa hè về. Nhưng bi hài nhất trong tấn bi kịch của Headcliff là ở chỗ anh ta yêu Catherine thực sự, và sâu sắc đến mức không thể quên được cô ( nhưng cái kiểu say mê đến quật mộ người yêu lên của anh ta tôi thấy mất vệ sinh và khó chấp nhận quá), và đến đúng lúc lòng hận thù mù quáng và tình yêu ích kỷ của anh ta được thoả mãn khi thấy tất cả những người anh ta căm ghét đều gục ngã dưới tay mình, thay vì sự vui sướng của kẻ chiến thắng, Headcliff lại nhận ra anh ta chẳng còn lý do nào cho sự tồn tại của mình nữa. Một con người không biết đáng thương hại hay đáng ghê tởm. Đọc suốt câu chuyện có thể thấy Headcliff xuất hiện như một bóng ma đe doạ, một tay đao phủ sẵn sàng giáng chết chóc xuống đầu người khác, để rồi trở thành nạn nhân cuối cùng của chính vai đao phủ anh ta đã sắm. Đã đọc Wuthering Heigh một lần, chỉ cần ai nhắc đến tên chuyện là không thể không hình dung ra Headcliff, một nhân vật không thể nào quên được; một con người luôn sống với những khát vọng mâu thuẫn sôi sục trong mình để rồi khi phần Ác trong anh ta lấn át phần Thiện, ngọn lửa tàn bạo của cái ác đã thiêu trụi chính người đã sinh ra nó.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thanhvien</b> -- <b>4.7.2004 2:37:07 </b> &gt;>
Chào mọi người,

Bữa nay TV rảnh vào đây thấy các bạn viết hay quá.[sm=35.gif][sm=35.gif][sm=35.gif]
Nếu TV viết dở, đừng có cười trước mặt TV nghen (sau lưng thì OK [8D][:D])

Tất cả những nhân vật mà các bạn nêu ra TV đều đồng tình với những lời nhận xét, phê bình.
Mà sao truyện ngoại nhiều hơn truyện Việt vậy?[sm=33.gif]
Vậy để TV góp vào đề mục này 1 quyển sách Việt (ngược lại với bà con cho nó vui[;)]) đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Những nhân vật trong quyển sách "Đường xưa mây trắng", (Old path, white cloud by Nhất Hạnh) đã để lại trong lòng TV rất nhiều cảm xúc . Quyển truyện này kể lại cuộc đời của đức Phật (còn được gọi là Bụt) Gotama, một nhân vật lịch sử có thật, và đã để lại cho thế giới một chân lý sống (theo thiển ý của TV).
Qua quyển sách này, TV nhận ra được một đức Phật lịch sử, rất người, rất từ bi, hỷ xả.... và nhất là rất tâm lý đối với mọi người chung quanh. Một con người có tất cả nhưng đã từ bỏ mọi thứ để đi tìm "Chân lý". Và với sự quyết tâm, sự hy sinh, can đảm, và tình thương nhân loại, vị thái tử đã giác ngộ, thành Bụt, và Bụt đã đem sự hiểu biết của mình để giáo hoá cho mọi người. Bụt thường nói, "Ta chỉ là kẻ chỉ đường, các người phải tự thắp đuốc lên mà đi".


- Rất người : là 1 vị hoàng tử, cũng có vợ con... cũng có những thắc mắc về đời sống con người, cũng hỉ, nộ, ái, ố (đây là lúc trước khi thái tử giác ngộ thành Phật).

- từ bi, hỷ xả : Devadetta là anh em họ với Phật, đã nhiều lần hãm hại đức Phật, nhưng Phật vẫn tha thứ cho ông. Chuyện này nè đã làm TV suy nghĩ và sau đó là kính nể, và phục đức Phật quá xá . Một lần đi khất thực, đức Phật bị 1 ông kia kêu tên chửi (vì học trò ông đã bỏ ông để đến nghe đức Phật thuyết pháp), đức Phật chỉ im lặng mà đi không trả lời. Ông ta tức quá mới nói, "Ngài Gotama, ngài có điếc không?". Đức Phật trả lời, "Không, ta không điếc". "Vậy sao Ngài không trả lời tôi". Đức Phật từ tốn đáp,"Nếu ông đem quà đến cho người ta mà người ta không nhận thì ông sẽ làm gì?" Ông ta nói, "Cho quà mà không nhận thì tôi đem quà về, chứ sao." Phật nói, "Cũng vậy. Ông tặng ta những lời khó nghe, ta không nhận. Chúng thuộc về ông." [sm=35.gif][sm=35.gif][sm=35.gif]

- tâm lý : Những đệ tử đều được đức Phật cho những thời pháp, để tu tập. Những bài pháp không bao giờ giống nhau. Có bài pháp về "cách chăn trâu" - 10 bức tranh mục đồng chăn trâu hiện nay ta thường thấy) dành riêng cho một vị đệ tử từng là mục đồng chăn trâu trước khi gia nhập tăng đoàn của Phật. Một lần khác chỉ có một câu "phủi bụi, trừ dơ" đã giúp cho 1 vị đệ tử nổi tiếng là "ngu xuẩn" thấy được lẽ đạo và giác ngộ, đạt tỉnh thức.

Đánh máy nhiều TV mỏi tay quá hà ... [&amp;:] Còn nhiều nữa nhưng TV ngừng ở đây vậy, bấy nhiêu đây đủ rồi hén. Quyển sách này dầy lắm TV phải bỏ gần 4 tuần lễ để đọc đó. Bây giờ muốn xem lại chắc phải đi mua cái khác quá. [:-]
TV hy vọng bạn nào có thời giờ mà muốn tìm hiểu về Phật giáo thì nên tìm quyển này đọc trước. Hay hết xẩy luôn đó ![:D]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Biết nói thế nào nhỉ, triết lý của đạo Phật thiên về từ ái, khoan hoà, có lẽ trong tất cả các tôn giáo lớn trên thế giới đây là tôn giáo duy nhất kiên quyết từ chối bạo lực, thù hận, coi đó là ngọn nguồn của "kiếp khổ" của chúng sinh. Ý tưởng không sai, nhưng cao thượng bao dung quá, có lẽ không phù hợp với thế gian "người với người còn tệ hơn lang sói này". Thực tế cho thấy sự nhân từ không chấp nhận bạo lực đã làm Phật giáo bị các tôn giáo cực đoan, bạo lực hơn đánh bại, đẩy lùi khỏi ngay cả nơi hình thành là Ấn Độ, chưa kể đến cả vùng trung Á. Phải chăng một triết lý sống nhân bản làm còn người yếu đuối, mất tính cạnh tranh chăng?
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>Thanhvien</b> -- <b>1.7.2004 4:17:27 </b> &gt;>
Trích đoạn: seahawk1

Biết nói thế nào nhỉ, triết lý của đạo Phật thiên về từ ái, khoan hoà, có lẽ trong tất cả các tôn giáo lớn trên thế giới đây là tôn giáo duy nhất kiên quyết từ chối bạo lực, thù hận, coi đó là ngọn nguồn của "kiếp khổ" của chúng sinh. Ý tưởng không sai, nhưng cao thượng bao dung quá, có lẽ không phù hợp với thế gian "người với người còn tệ hơn lang sói này".

Thực tế cho thấy sự nhân từ không chấp nhận bạo lực đã làm Phật giáo bị các tôn giáo cực đoan, bạo lực hơn đánh bại, đẩy lùi khỏi ngay cả nơi hình thành là Ấn Độ, chưa kể đến cả vùng trung Á. Phải chăng một triết lý sống nhân bản làm còn người yếu đuối, mất tính cạnh tranh chăng?



Chào SH1. Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi. [:D]
Đứng về phương diện con người của xã hội đảo điên, của cuộc đời trần tục thì những nhận xét của SH1 hoàn toàn đúng.
Nhưng đứng về phương diện tâm linh đạo đức thì sự từ chối bạo lực, lấy ân báo oán, luôn luôn từ ái, khoan hoà là những điểm nổi bật của triết lý đạo Phật. Nếu nhìn vào lịch sử VN thì những triều đại vàng son nhất là của nhà Lý & nhà Trần.
Ở 2 triều đại đó, các vị vua đều là Phật tử. Khi có giặc thì vua, quan, dân đều đồng tâm hiệp lực chống ngoại xâm. Khi nước nhà thái bình, thì vua lo giảm thuế cho dân, giúp đỡ người già, trẻ mồ côi, ân xá tội phạm, khuyên dân làm lành tránh dữ, v..v...... Khi cần thì rời bỏ cung vàng để vào núi tu tập, và VN giờ có thể tự hào về Thiền Tông VN của phái Trúc Lâm Yên Tử. Thời nhà Trần, dân chúng không ai khoá cửa hết vì nhân dân đồng lòng tu tập theo vị vua của họ, ấy là giữ 5 giới (không giết, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu). Điều này thể hiện rằng vua 1 nước phải thanh liêm, chánh trực, ngay thẳng, thì thần dân mới phục mới bắt chước. Cho nên thời đó không có vụ "Thượng bất chánh, hạ tất loạn".

Phật giáo ở Ấn độ bị tàn sát, khủng bố... Cũng là lẽ đương nhiên 1 khi các tăng sĩ chỉ bám vào chữ nghĩa, hình thức... Nhưng có một số tăng sĩ sẵn sàng để tóc, cởi bỏ áo cà sa để trốn qua các nước lân cận khác. Một số tăng sĩ đã trà trộn vào giới thương buôn, băng qua "Con đường tơ lụa" để sang đất Tây Tạng, bao nhiêu tinh hoa của Mật Tông Phật giáo cho tới nay vẫn là nằm trong đất Tây Tạng... Trong khoảng đầu thế kỷ thứ I (hổng nhớ rõ, già rồi, thông cảm bỏ qua dùm nha, nếu TV sai hén) cũng có các tăng sĩ Ấn độ đầu tiên sang VN giảng dạy và thời đó người VN gọi đức Phật là Bụt, sau này với 1000 năm đô hộ của Trung hoa, chúng ta mới đổi sang gọi Phật. Nhờ việc các tăng sĩ trốn chạy cuộc tàn sát đẫm máu thời đó mà đạo Phật được truyền bá khắp nơi. Hiện nay ở các nước Âu Mỹ người ta theo học Thiền rất nhiều, và có rất nhiều người đã trở thành tăng, ni Phật giáo.

Triết lý sống nhân bản của đạo Phật, nếu áp dụng ngay từ lúc còn thơ, từ trong gia đình, ra đến xã hội, theo kiểu "Tu thân, Tề gia, Trị nước, Bình thiên hạ", thì sẽ có ích chứ không có hại. Bởi vì cái gốc của đạo Phật là "Luật Nhân Quả, Nghiệp Báo". Nếu lấy con mắt phàm của chúng ta chỉ sống tới 70, 80 năm thì thấy triết lý này có vẻ yếu đuối, mất tính cạnh tranh. Nhưng về phương diện tâm linh thì nếu những người chúng ta gặp hôm nay là anh em, cha mẹ, cô bác trong đời trước của mình thì liệu ta có nở nhẫn tâm chèn ép, tranh dành, hại chết họ để phần lợi về mình không???? Hiện nay phần đông chúng ta , ai ai cũng sống mạnh mẽ, phải cạnh tranh tới cùng.... cho nên mới có những bịnh tâm thần, căng thẳng, tội ác đầy dẫy... có những kẻ tha hồ sống trên xương máu đồng loại mà chẳng hổ thẹn.... Như thế có nên không???

[color=#339900]Tóm lại, triết lý của đạo Phật dành cho nhân loại, để chúng ta sống an vui, hạnh phúc.... Triết lý ấy không dành riêng một dân tộc nào, nhưng liệu chúng ta có đủ can đảm để học và hành hay không lại là một chuyện khác. Đất nước VN đã có được truyền thống Phật giáo lâu đời, tại sao không áp dụng triết lý sống ấy vào cuộc đời... như xưa kia nhà Trần đã làm?
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: seahawk1

Biết nói thế nào nhỉ, triết lý của đạo Phật thiên về từ ái, khoan hoà, có lẽ trong tất cả các tôn giáo lớn trên thế giới đây là tôn giáo duy nhất kiên quyết từ chối bạo lực, thù hận, coi đó là ngọn nguồn của "kiếp khổ" của chúng sinh. Ý tưởng không sai, nhưng cao thượng bao dung quá, có lẽ không phù hợp với thế gian "người với người còn tệ hơn lang sói này". Thực tế cho thấy sự nhân từ không chấp nhận bạo lực đã làm Phật giáo bị các tôn giáo cực đoan, bạo lực hơn đánh bại, đẩy lùi khỏi ngay cả nơi hình thành là Ấn Độ, chưa kể đến cả vùng trung Á. Phải chăng một triết lý sống nhân bản làm còn người yếu đuối, mất tính cạnh tranh chăng?



Nói chung, quy luật của muôn đời là một vòng tròn (cirle), cái gì cũng thế, đi đâu rồi cũng quay trở lại với điểm xuất phát. Mọi người cứ để ý đí.

Vì vậy, việc Phật giáo một thời gian dài bị các tôn giáo khác thống trị, đẩy lui khỏi chính quê hương của mình là chuyện đương nhiên, quy luật sinh tồn. nhưng rồi, thời gian qua đi, cái gì lại về chỗ đó, các bạn thấy không? Sau nhiều thế kỷ bị thiên chúa giáo, hồi giáo … lấn át, giờ đây, đạo phật lại bắt đầu ngôi bá chủ của mình. Từng bước, từng bước thôi, hiện giờ có lẽ chưa rõ ràng đâu, nhưng qua vài chục năm hay vài trăm năm nữa sẽ là quy luật tất yếu.

Lý do vì sao? Nguyên lý cơ bản của đạo Phật là “sắc sắc không không”, everything is dust in the wind. Và đạo Phật lấy bao dung, độ lượng, từ bi hỉ xả làm trọng. Nhưng trong một thời buổi mà mọi người đều bon chen kiếm cho mình được một chỗ đứng, một địa vị, miếng cơm manh áo, giành giật nhau đủ thứ để sống, để tồn tại thì cái nguyên lý bao dung đó không hợp thời lắm. và thế là, vô hình chung, đạo phật trở thành lạc lõng giữa những bon chen của cuộc đời. Nhưng rồi, sau khi đã mỏi gối chồn chân, kiếm được cho mình những gì mình muốn, có được những gì mình tưởng là mình ao ước, con người chợt nhận ra, tất cả những điều đó chỉ là “sắc sắc không không” mà thôi. Họ sẽ chẳng làm được gì khi tinh thần không thanh thản. Và họ lại muốn quay về với điểm xuất phát, về với cái thiện trong con người mình. Và họ quay lại với đạo phật, chính xác hơn là quay về với niềm tin trong họ mà họ cố tình quên trong thời gian dài.

Nói thì ngắn, nhưng đó là quá trình diễn ra trong một thời gian rất dài, và phải có thời gian trải nghiệm thì mới nhận ra được.

Ở thời đại mà tiền là cái quan trọng, thì đạo phật bị đẩy lui, nhưng rồi, sẽ có ngày, tiền chẳng còn có ý nghĩa gì nữa, thì tôi tin rằng, đạo Phật lại trở lại thống lĩnh. Ngày đó là bao h? tôi không biết.

=========================================================
Một vài ý nghĩ lộn xộn, hy vọng mọi người hiểu được ý mình muốn nói.


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
mỗi nhân vật của một trường phái tớ lại thích phéng 1 người chọn ai bỏ ai bi giờ?. thôi tớ cứ nói toạc hết, bạn nào không thích đọc vì dở wa1 thì nói cho tớ, để tớ xì tóp lại

Đầu tiên về văn học dã sử tớ thích nhất Triệu Vân-Triệu Tử Long trong Tam quốc, Lâm xung của Thuỷ Hử
Văn học nước ngoài tớ thích D'artanhang của Ba người lính ngự lâm
Kiém hiệp tớ thích Tiêu phong của Thiên long bát bộ,Dương qua của Thần điêu hiệp lữ
Văn học hiện đại, cho đến nay vẫn chưa thích ai nhất, có lẽ tớ không thích văn học hiện đại [:o]

Triệu Tử Long của Tam quốc
Trong ngũ hổ tướng của nhà Thục, Triệu tử Long là người tớ thích nhất, ko kiêu ngạo như Quan Công, ko hùm beo như Trương phi, ko tự tôn như cái lão gì Trung ấy( tớ we6n tên mất rồi), ko kiêu dũng như Mã Siêu, ở Triệu Vân là một cái gì chắc chắn như tường thành, là bức tượng sừng sững còn tồn tại của nhà Thục,Triệu vân chưa hề thất bại một trận nào dù ko phải thiên hạ vô địch(Trong TQ Lữ Bố mới là dũng tướng vô địch)
Với tấm lòng trung thuần chất, Tử long chưa bao giờ thay lòng đổi dạ với nhà Thục dù có phải cắp dao chay toé khói, mà rút chạy là một phần rất thường xuyên của quân Hán trong đoạn đầu.Tướng được Khổng Minh tin dùng nhất chắc chỉ có Triệu mà thôi, việc lớn quan trong không thể thất bại thì giao cho Triệu, mà chưa 1 lần Triệu làm thất vọng ông.Một mình 1 giáo bảo vệ A Đẩu, ấu chúa của Lưu Bị, một đaon5 hào hùng nhất trong Tam quốc,mà Tào tháo phải khâm phục truyền lệnh phải bắt sống thế mà rốt cuôc cũng phải bó tay,tiếc thay hành đông mua lòng tướng của Lư Bi phần nào gây phản cảm cuối đoạn
Cho đến khi già chát khú, Triệu vẫn là một chiến tướng, ra trận đi đầu,rút lui chặn hậu , vẫn đánh cho 2 tướng của Tư Mã đầu 1 nơi thân 1 nẻo
Để chọn xung trân hãm địch thì chọn Trương Phi, cần ra oai trang trong thì chon Quan Vũ, nhưng chopn5 cân vệ thì chắc chỉ chọn Tử Long mà thôi
Lẹp bẹp lẹp bẹp
Đăng nhập để trả lời
0
Trong truyện ngắn " Đời thừa", Nam Cao đã để cho nhân vật của mình tự bộc lộ " Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả các bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng được một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn, lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình... Nó làm cho người gần người hơn ". Với mình, tác phẩm ấy là " Tiếng chim hót trong bụi mận gai "
"Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy" . Tình yêu của Meggie và cha Ranph chỉ có thể diển tả trong bốn chữ " Nỗi đau tuyệt vời ". Và để có được sự tuyệt vời đó họ đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mình. Meggie không thể có được Ranph, cô không dành được Ranph từ chúa. Nhưng cô đã ăn cắp đứa con từ Ranph, đó cũng đồng nghĩa với việc ăn cắp đứa con của chúa. Và chỉ từng ấy thôi cũng đủ để cô có thể sống hết quãng đời còn lại. Dám ăn cắp đứa con của chúa. Tình yêu quả thực có sức mạnh ghê ghớm. Nó khiến cho con người ta có thể làm tất cả. Và điều mà Meggie đã làm thực sự là vĩ đại. Nhưng. Mình ghét từ " nhưng" Meggie đã phải trả giá tất cả cho việc làm ấy. Cô đã cả gan lấy của chúa vốn thuộc về người và lẽ dĩ nhiên cô phải trả lại tất cả. Đúng hơn là chúa đòi lại tất cả. Cái chết của Dane là một sự trừng phạt. Chỉ còn lại nỗi đau đớn. Meggie luôn thua chúa. Đúng vậy. Meggie chỉ là một con người, một người phụ nữ bé nhỏ, vậy mà dám tranh giành với chúa. Hai người đàn ông mà Meggie yêu thương nhất trong cuộc đời do chúa tạo ra và điều đó không thể nào thay đổi được. Những gì của chúa sẽ mãi mãi vẫn là của chúa. Và cho dù có cố gắng đên mấy thì Ranph và Dane cũng chưa bao giờ thuộc về Meggie. Khoảng thời gian ở bên 2 người ấy là tất cả nụ cười, tình yêu và hạnh phúc của Meggie. Và cái giá mà Meggie phải trả để có được hạnh phúc mong manh và ngắn ngủi ấy là quá lớn.
Trong truyện không thể không kể tới hai người phụ nữ khác, Fiona và Justine cùng với Meggie là ba thế hệ trong một gia đình. Nếu như Fiona là người chịu cam phận và luôn cố bằng lòng với những gì mình có thì Justine là người nổi loạn không bao giờ chấp nhận thực tại. Fiona luôn sống vì người khác, không dám đấu tranh và vươn lên thì Justine là người luôn hành động, luôn muốn thay đổi và sống cho riêng mình. Một già một trẻ. Một bà một cháu. Ba con người ấy luôn mâu thuẫn với nhau. Và cầu nối giữa họ ngoài dòng máu mẹ con đang chảy trong huyết mạch là những người đàn ông. Giữa Fiona và Meggie là Frank và giữa Meggie và Justine là Dane. Nhưng cuối cùng những người đàn ông ấy luôn ra đi mãi mãi để lại trong họ là những nỗi đau không gì có thể xóa nhòa được. Có chăng bởi họ giống nhau quá, từ cuộc đời, số phận, suy nghĩ, may rủi và những đau đớn. Chỉ khác Justine sẽ là người hạnh phúc nhất bởi cô có thể sống trọn vẹn với tình yêu và người đàn ông của đời mình.
Ranph yêu Meggie nhưng ông còn yêu chúa hơn. Nếu như chúa chiếm trọn lí trí ông thì đôi khi chúa lại tạo ra những khoảng trống vô hình trong trái tim người đàn ông ấy và Meggie Cleary chính là người lấp đi khoảng trống đó. Nhưng tình yêu dành cho Meggie luôn đứng sau tình yêu ông dành cho chúa. Chúa là lí trí, Meggie là con tim. Và với Ranph lí trí là tất cả.
" Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế ! "
Mình đã đọc truyện này đến 5 lần. Riêng cái lời tựa đề đọc đến nghìn lần rồi ấy chứ . Thế mà vẫn không thấy chán. Vẫn biết cốt truyện như thế nào, kết thúc như thế nào mà vẫn ham hố đọc, không bỏ xót một chương. Và cái nhân vật nữ chính ấy, Meggie Cleary là người phụ nữ vĩ đại nhất trong văn học mà mình từng biết đến.
Đăng nhập để trả lời
0
mình đọc không nhiều nhưng thật sự bị ấn tượng mạnh về 2 nhân vật của cervantes. chỉ với  dont kihote và xantro panxa cũng đủ  cho ông đứng trogn hàng ngũ những nha văn tiêu biểu của nhân loại. xin cám ơn
  các nhà văn bây giờ ngày càng viết nhiều hơn. các tác phẩm của họ chất chồng thành từng đống. nhưng tiếc mình ko nhớ nhân vật nào tiêu biểu đẻ mà ấn tương
Đăng nhập để trả lời
0
theo minh noi ve cac nhan vat trong van hoc thi cac nhan vat trong cac tac pham cua cac nha van truong quoc la noi bat hon ca
cac ban co dong y voi minh ko
Đăng nhập để trả lời
0
Mình cũng share với mọi người cảm nhận về 1 số nhân vật của mình..........
  Mình thích những nhân vật bị người đời xếp vào hàng Phản diện!!!!! Kiểu như Lý Thông: rất có đầu óc, biết toan tính.... Mẹ của Cám: lo lắng cho con, biết cách lấy lòng con chồng và có những quyền uy làm con chồng phải sợ hãi...... Thích nhân vật Phú Ông, biết cách lấy đc cái quạt mo của Bờm bằng 1 giá rẻ bất ngờ....... Hay Huyện Hinh trong đồng hào có ma, Bàng Thái Sư trong Bao Thanh Thiên..... Các nhân vật phù thủy trong tiểu thuyết..... 
 Có thể họ vô cùng xấu ở 1 số mặt nhưng những cái đẹp của họ cũng nhiều lắm, mọi người thử nghĩ sâu sắc 1 chút xem.........

  Còn những nhân vật "diến chịnh" mờ nhạt, hay đề cao những cái đạo đức tẻ nhạt và khô khan kiểu như Tống Giang, Lưu Bị, Nàng Bạch Tuyết, các ông vua, các chàng hoàng tử, công chúa xinh đẹp, tài giỏi.... nghe rất xáo và vô nghĩa......... Công nhận là hay, đẹp, giỏi thật đấy nhưng gượng gạo quá..........
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi thì ít đọc truyện tranh, nhưng một người bạn nhất định thuyết phục đọc bộ này. Đọc xong, uh, thấy cũng hay, nhưng ko phải là quá đặc sắc, nhưng Grimmer đã để lại ấn tuọng khá sâu sắc
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là đã sửa xong "Nỗi buồn chiến tranh". Một cảm giác thực sự buồn, nặng nề khi đọc xong dòng cuối. Giữa Kiên và anh lính Paul Baumer của Remarque mới giống nhau làm sao. Thậm chí chưa ra khỏi chiến tranh Baumer đã hiểu anh và bạn bè thuộc về một thế hệ không phải người lớn, cùng chẳng còn trẻ con, không còn chỗ đứng ở bất cứ đâu bên ngoài chiến hào. Đó cũng là số phận chung của những thế hệ không may đã phải sinh ra trong thời chiến tranh loạn lạc. Thắng hay bại, những người lính vô danh đó đâu khác gì nhau khi phải quay lại đời thường. Một bi kịch của con người do chính con người tạo ra, ai cũng biết nhưng vẫn cứ lập đi lập lại mãi mãi. Tolstoi nói thật có lý khi ông viết rằng con người chỉ là công cụ của lịch sử, chúng ta chẳng thể làm gì để tránh khỏi những tai hoạ mà lịch sử đã định đoạt trước, cho dù ai cũng nhìn thấy được bóng đen bi thảm đến gần. Và sẽ chẳng có gì thay đổi, sau Remarque, sau Bảo Ninh, sẽ còn nhiều "nỗi buồn chiến tranh" nữa chờ đợi các thế hệ tương lai của loài người.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>seahawk1</b> -- <b>9.7.2004 17:50:30 </b> &gt;>
Vui thật, lâu lắm mới nhìn thấy tên Alexei Tolstoi. Ko ngờ ông này cũng viết chuyện giả tưởng về sao Hoả kiểu Edgar Rice Burrough. [:D]Đúng là kiểu chiến tranh lạnh. Burrough cho người hùng Mỹ John Carter lên sao Hoả thì Liên Xô cũng phải có đại diện. Vui ghê.
[:D][:D]
Xưa đến giờ mới chỉ đọc "Pierre Đệ Nhất" và "Con đường đau khổ" (cả hai bộ đều khuân từ gánh đồng nát về chỉ hết tổng cộng có 30.000 đồng, phi vụ lãi nhớ đời). Giá mà ông Alexei này đầu tư thời gian viết cho trọn bộ "Pierre đệ nhất" thay cho mấy cái chuyện viễn tưởng trời ơi đất hỡi này thì tuyệt biết bao nhiêu. Làm mỗ đỡ bị cụt hứng khi đọc đến đoạn "Pierre đệ nhất" bị bỏ dở lưng chừng. Tiếc ghê.[8|]
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-10-11 15:52:28NuHiepDeThuong>
Trước hết, xin chào mọi người. Ben là thành viên mới, và Ben không biết program nào để dấu vào tiếng Việt, cho nên xin lỗi nếu có gì hơi confuse quá.

Theo ý kiến của Ben thì nhân vật ở TQ không ai địch nổi, phải nói Hạng Võ. "Sống là kẻ tuấn kiệt, chết là quỷ anh hùng, người đó là Hạng Võ, chẳng chịu về Giang Đông!" Lữ Bố chỉ đứng hạng 5-6 theo tướng giỏi của TQ thôi. Ben thấy một người anh hùng mà phải thất bại vì cái tự kiêu, tự ngạo, thì tiếc và thuơng cho Hạng Võ dữ lắm. Nói về dũng thì như vậy, nhưng nói về lanh lẹ, thì phục Yến Anh của Đông Chu Liệt Quốc. Rất thú vị qua nhũng cái lanh lẹ, cái phản ứng, và cái hai tiêu trong những lời nói của ông. Ben xin góp ý nhiêu thôi :)



*********************

Ben chịu khó xem bài Cách gõ tiếng Việt trong diễn đàn nằm ở đầu trang của diễn đàn.

Cảm ơn Ben đã góp ý cho mục CNBVTP.[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Vừa đọc lại Papillon, người tù khổ sai. Thấy ghê sợ những cảnh tù đày, những căn hầm ngục. Nhưng mà ấn tượng không phải là tù đày, mà là ý chí vươn lên của một con người.
Anh ta cũng chỉ là một con người bình thưưòng, cũng dại dột tham gia vào vài vụ theo đúng tinh thần của một người trẻ tuổi hăng máu. Nhưng rồi xô đẩy của số phận, khiến anh ta phải tìm mọi cách để thoát ra khỏi địa ngục trần gian còn tồn tại ở đất Pháp văn minh, để đi đòi lại công lí cho chính mình. Đã bao lần anh ta bị đánh ngã, bị bắt lại, nhưng cái ý chí đó không hề lụi tắt.

Đọc xong, chợt nhớ đến VH VN. Tại sao chúng ta cũng có Côn Đảo, cũng có Hoả Lò, cũng có nhiều người trải qua những giây phút như Papi, sao chúng ta không có tác phẩm nào gây một tiếng vang như thế nhi? Cũng có, chứ không phải không. nhưng hình như ít người biết đến quá. Một tác phẩm gì đó của Nguyễn Đức Thuận mà quên mất tên rồi kể về Côn Đảo, cũng hay, nhưng mà hình như nó thiếu cái gì đó, hình như là chất thật của cuộc sống. Cũng không hiểu nữa!!!!



Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
Đó là truyện Bất khuất. Truyện đấy cũng hay, nhưng vì tác giả không phải nhà văn chuyên nghiệp nên truyện mang tính tường thuật hơi nhiều.

Đăng nhập để trả lời
0
Bất khuất là một cuốn sách mang dáng dấp tường thuật, mức độ tiểu thuyết hóa hay văn học hóa nói chung hầu như không đậm nét, nên có vẻ khô khan khi đọc. Song có lẽ chính sự khô khan này lại làm cho câu chuyện được kể rất thực và có sức thuyết phục. Khi SH đọc cuốn sách này đôi lúc cảm thây gai người vì mức độ man rợ mà con người ta có thể đạt tới, lại là với chính đồng bào cùng dân tộc với mình. Đọc xong gấp sách lại chỉ mong những cảnh như thế không bao giờ đến trên quê hương mình nữa, đồng thời cũng thấy để dành được thống nhất, hòa bình, cái giá những người đi trước phải trả không rẻ chút nào.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Đây chắc chắn là một topic thu hút nhiều ý kiến tham gia hả?
Ôi, các bạn ở đây đọc nhiều sách quá. Mình thật ngưỡng mộ đó.
Nói về nhân vật mình thích, có lẽ đó là Scarlet trong "Cuốn theo chiều gió". Cô có một ý chí rất kiên cường và một khả năng quyến rũ đáng sợ.
Ngòai ra tôi cũng chú ý đến Julien Sorel trong "Đỏ và đen", tuy nhiên anh ta có tham vọng lớn mà lại không dám hy sinh cái sĩ diện của mình (trong một xã hội như thế) nên cuối cùng phải chết.
Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao!
Đăng nhập để trả lời
0
BT say mê kiếm hiệp Kim Dung nên nhân vật nào của tiên sinh đối với BT dều đáng chú ý nhưng người để lại ấn tượng nhất là Chu chỉ Nhược.Với vẻ ngoài nhu mỳ ,thanh nhã CCN làm mọi người tưởng nàng yếu đuối.Trái lại CCN thông minh tuyệt đỉnh ,thủ đoạn tàn khốc : sẵn sàng rạch nát mặt AL ,lập mưu giết TT để bịt đầu mối.Nhưng nếu chỉ có vậy thì đâu có gì để nói ,cái làm BT ấn tượng nơi nàng chính là tình yêu đối với TVK.CCN yêu TVK từ cái thuở thơ dại trên sông HT ,mối tình ấy khắc cốt ghi tâm với nàng nhưng vẫn còn đó lời thề năm xưa với sư phụ ,vẫn còn đó trách nhiệm chưởng môn nhân và những tham vọng của chính nàng,tất cả giằng xé tâm can.Nhát kiếm trên QMD đã đâm thẳng vào con tim nàng để rồi mãi mãi không thể nảo quên hình bóng TVK.Nàng yêu TVK thật lòng nhưng chính nàng là người lừa dối ,gây đau thương choTVK nhất để rồi phải hờn ghen ,lặng lẽ nhìn TVK chải lông mày cho TM.Cuộc đời nàng rồi sẽ ra sao khi trong tim luôn khắc sâu hình bóng TVK
Nhất phiến băng tâm tựa ngọc hồ
Đăng nhập để trả lời
0
Thoạt tiên tôi không thích Chu Chỉ Nhược vì cô ta độc ác quá, nhưng đúng là cô ấy có những nỗi đau đớn mà không người nào hiểu hoặc chịu hiểu cho cô ấy. Kết cục cô ấy thấy thật đáng thương.
Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»