Diễn Đàn » Thể Thao

Giải ngoại hạng Anh 2006-2007( English PremierShip)

9 trả lời, 1.239 lượt xem — Trang 1 / 1
Khi giải V-League sắp ngã ngũ chúng ta lại cùng nhau sống trong không khí sôi động của giải ngoại hạng.
Hãy trổ tài đoán xem đội nào sẽ đăng quang tại mùa giải năm nay nhé.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Xem trận mở màn thấy Arsenal với Liverpool chán quá. Chelsea sẽ vô địch thôi, đây là cuộc đua đường trường mà, quan trọng là CL.
You can win if you want.
Go out and show them who you are.
Đăng nhập để trả lời
0
Man Utd lần đầu toàn thắng cả 4 lượt trận

(VietNamNet) - Không có nhiều bàn thắng và cũng không thật sự hấp dẫn như những lần đối đầu trước nhưng Man Utd vẫn giành trọn 3 điểm trước Tottenham với chiến thắng tối thiểu.

Bàn thắng sớm của Ryan Giggs ở phút thứ 9 đủ để giúp Manchester United lần đầu tiên thắng cả 4 trận đấu đầu mùa giải và tất nhiên, đảm bảo vị trí số 1 trên BXH.


M.U đang có được khởi đầu như mơ với 4 trận toàn thắng



Đó là một pha ghi bàn có phần may mắn của Giggs khi thủ môn Robinson đã bị chói nắng sau cú sút phạt không mấy nguy hiểm của Ronaldo và buộc phải đấm bóng ra. Giggs, cầu thủ xuất sắc nhất Premier League trong tháng 8, đã chọn đúng vị trí để đánh đầu đập mép dưới xà ngang đưa bóng đi qua vạch vôi mở tỷ số trận đấu.

Vòng 4 Premier League
Everton 3 - 0 Liverpool
Bàn thắng: Cahill 24', Johnson 36', 90'

Arsenal 1 - 1 Middlesbrough
Bàn thắng: Morrison 22', Henry (pen) 67'

Bolton 1 - 0 Watford
Bàn thắng: G.Speed (pen) 90'

Chelsea 2 - 1 Charlton
Bàn thắng: Drogba 6', Carvalho 63' - Hasselbaink 54'

Newcastle 1 - 2 Fulham
Bàn thắng: Parker 54' - McBride 82', Bocanegra 88'

Portsmouth 1 - 0 Wigan
Bàn thắng: Benjani 49'

Sheffield 0 - 0 Blackburn

M.U 1 - 0 Tottenham
Bàn thắng: Giggs 9'

Ronaldo và Saha là hai cầu thủ thi đấu xông xáo trên hàng công Man Utd. Tiền vệ người Bồ Đào Nha có 2 pha dứt điểm nguy hiểm trong hiệp 1 nhưng cả 2 đều bị Robinson xuất sắc cản phá. Trong khi đó, chân sút người Pháp, Luis Saha cũng bỏ lỡ một cơ hội tốt trong nửa sau của hiệp 2 khi không chiến thắng được thủ thành Robinson trong tình huống đối mặt.

Tuy nhiên, Spurs đáng ra đã phải có được một kết quả hòa nếu như tận dụng được một trong số các cơ hội của mình.

Sau khi có được bàn thắng mở tỷ số, Man Utd chơi có phần chùng xuống và để đội khách chiếm thế chủ động trong phần lớn thời gian thi đấu. Lần lượt những cơ hội gỡ hòa đã đến với Michael Dawson, Ledley King, Jenas, Jermain Defoe và Mido nhưng tất cả đều không thể chuyển hóa thành bàn thắng.

Man Utd phải nhờ đến kinh nghiệm của thủ thành Edwin van der Sar mới thoát khỏi một bàn thua mười mươi vào cuối hiệp 1 khi Davids chuyền bóng thông minh để Dawson đối mặt với thủ môn người Hà Lan. Tuy nhiên, cú lốp bóng của trung vệ này cùng với pha đá bồi của cầu thủ đá cặp của anh ở hàng thủ, Ledley King, đều không thắng được Van der Sar.

Các cầu thủ Spurs cũng phải tự trách mình khi không thể tận dụng được những cơ hội trong hiệp 2, hiệp đấu mà họ đã dồn Man Utd về sân nhà. Đáng kể nhất là cú đánh đầu vọt xà ngang từ cự ly có 6 mét của tiền đạo Jermain Defoe sau quả tạt chính xác của Benoit Assou-Ekotto vào phút 68.


Edwin van der Sar cứu thua cho Man Utd sau 2 pha uy hiếp liên tiếp của cặp trung vệ Dawson và King bên phía Spurs



Cũng một pha treo bóng tương tự từ chân tiền vệ vào sân thay người, Reto Ziegler 10 phút sau đó nhưng lần này, tiền đạo Mido đã đánh đầu hụt bóng.

Thiếu vắng Aaron Lennon và tiền đạo Berbatov, lối chơi của Spurs có phần đơn điệu và điều này không giúp họ có được nhiều cơ hội trong những phút cuối, khi mà Man Utd chủ trương bảo toàn tỷ số.

Với trận thua thứ 3 sau 4 trận ra quân, Tottenham của HLV Martin Jol đã có khởi đầu tồi tệ nhất kể từ năm 1995. Họ sẽ phải nỗ lực rất nhiều trong thời gian tới để cải thiện vị trí trên BXH, nhất là khi các trận đấu tại UEFA Cup cũng sẽ bắt đầu vào giữa tuần sau.

Đội hình ra sân
Man Utd: Van der Sar, Neville, Ferdinand, Brown, Evra, Ronaldo (Silvestre 90), Carrick (Fletcher 79), O'Shea, Richardson (Park 70), Giggs, Saha.
Tottenham: Robinson, Chimbonda, Dawson, King (Murphy 81), Assou-Ekotto, Jenas, Zokora, Davids (Ziegler 57), Ghaly, Keane (Defoe 57), Mido.
Bàn thắng: Giggs 9'


M.Đ

ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Với khởi đầu thật ấn tượng so với những mùa giải gần đây. MU đã chính thức lên tiếng thách thức tham vọng tạo dựng nên một đế chế bóng đá mới tại Anh Quốc đế chế Chelsea. Góp công cho những trận thắng đó là một tập thể liên kết chặt chẽ và có sự bùng nổ của các tuyến đặc biệt là sự hồi sinh của Ryan Gigg. Tiền vệ tưởng đã hết thời tại sân Old Trafford. Những tưởng sau vòng đấu thứ nhất khi mà Rooney bị treo giò MU sẽ mất hết lợi thế so với các đối thủ. Tuy nhiên, như một mãnh hổ khi bị dồn vào chân tường họ đã bùng nổ và hứa hẹn sẽ tiếp tục phong độ ấn tượng kể từ đầu mùa bóng thêm một thời gian khá dài nữa.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-14 12:51:34aloha256>
1-4-9-17. Một dãy số rời rạc. Thế nhưng, nó đánh dấu vị trí hiện tại của Tốp 4 “ông lớn” (lần lượt là Man United, Chelsea, Liverpool và Arsenal), cái Tốp mà kể từ năm 2001 đến nay chưa bao giờ rời nhau quá 1 đơn vị. Dường như, bản thân những giá trị vĩ đại tại Premiership đang (hoặc bên bờ) bị chia cắt, ít nhất là như đã thấy ở vòng 4.

Liverpool đã bị chia cắt, không chỉ là khoảng cách 450 mét từ Anfield đến Goodison Park (ngang qua công viên Stanley), mà còn là khoảng cách 3 bàn không gỡ trước kẻ thù số 1: Everton. Chẳng còn chút nào nét lầm lì của nhà VĐ châu Âu năm 2005. Cũng chẳng có sức đấu tranh phi thường của đội bóng đã vượt qua Chelsea, vượt nốt West Ham trong trận chung kết khó tin (3 lần bị dẫn trước, sau đó san bằng 3-3, rồi thắng trên chấm penalty) để nâng cao Cúp FA tháng 5/06. Ở Goodison Park hôm 9/9 là một Liverpool của sai lầm và cam chịu. Vì thế, hai bờ sông Mersey giờ đã đổi màu: sắc đỏ chuyển dần thành màu tối, còn màu xanh trên áo Everton, sau nhiều thập kỷ nhạt nhòa, giờ trở nên tươi rói. Liverpool rớt xuống thứ 9, còn Everton leo lên thứ 3, chỉ kém điểm duy nhất MU.

Ở Emirates, ngôi nhà mới 60 ngàn chỗ dường như quá rộng so với bản thân Arsenal. Bởi thế, Pháo thủ chẳng còn giữ được nét nào là chính mình. Mùa trước, Arsenal chơi cực tốt tại sân nhà, bất bại 17/19 trận ở Premiership. Sân Highbury, trong năm cuối cùng của đời mình trước khi bị san phẳng để xây chung cư, cũng là điểm tựa để thầy trò Wenger lần đầu tiên tiến đến trận chung kết Champions League. Nhưng giờ, Arsenal hoang mang trên mảnh đất mới: hòa cả 2 trận (cùng tỷ số 1-1 trước Villa và Boro), hai lần đều bị đối thủ chọc thủng lưới trước. Để rồi, Highbury và Emirates không chỉ bị chia cắt bởi diện tích chênh nhau hơn 1.000m2, mà sau chỉ 2 tháng, Arsenal trong kỷ nguyên mới đã kém Tốp đầu tới 10 điểm và 16 bậc (so với MU).

Cũng trong loạt trận cuối tuần qua, MU đã không quá tốn sức để chia cắt thế lực tưởng như hồi sinh mạnh mẽ thời gian gần đây: Tottenham. Đội bóng đến từ London đã để lại nhiều ấn tượng đẹp ở phần lớn thời gian thi đấu mùa 05/06 (31/38 vòng nằm trong Tốp 4, nhưng bị gạt khỏi nhóm dự Champions League đúng ở vòng cuối cùng). Hè 2006, Spurs tiếp tục đầu tư 33,5 triệu bảng, tức gần gấp đôi so với tổng số tiền mua sắm của MU, thế nhưng, những liên tưởng và so sánh đó trở nên vô nghĩa. Sự lọc lõi và lợi thế sân nhà đã giúp Fergie thắng vừa đủ (1-0), duy trì chuỗi 4 trận thắng liên tiếp, để lần đầu tiên sau 4 năm, họ mới lại tìm thấy cảm giác dẫn đầu. Tương tự, ngoại trừ một vài cặp đấu của những CLB trung bình và yếu, vòng 4 còn chứng kiến một vài sự “tách tốp” hiển nhiên: Chelsea - với quá nhiều lợi thế - hạ gục Charlton bất chấp chơi không vượt trội. Trong khi đó, Portsmouth - một màu xanh khác ở miền Nam, đang lên giống như Everton - cũng hạ Wigan với chênh lệch 1 bàn, nối dài chuỗi trận bất bại lên con số 4 (3 thắng, 1 hòa).

Mùa bóng 06/07 mới chỉ trải qua 4 loạt trận. Nhưng, rõ ràng là Premiership đã chia cắt và phân hoá. Khác biệt ở chỗ, cơ cấu phân chia này không giống quá khứ một chút nào. Và nó báo hiệu những diễn biến đầy bất ngờ và hấp dẫn ở phía trước.

(Theo www.epop.com.vn)

http://www.tinhhoa.com.vn/dudoan_epop_com_vn/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-15 10:25:51ABCD>
Bạn aloha có những nhận xét về giải ngoại hạng thật tinh tế.
Trong những đội bóng bạn kể trên thật tình Liverpool là đội gây thất vọng nhất. Dường như đội này không thể thích ứng với việc được dẫn dắt bởi 1 huấn luyện viên nước người thì phải. Mặc các huấn luyện viên nước ngoài gần đây mang lại những chiến thắng ấn tượng cho họ ở Châu Âu như houlier với Cup UEFA và Siêu Cup châu Âu. Benitez Với Champion league Cup và Siêu Cup châu Âu.
Nhưng ở trong nước họ thi đấu cứ xìu xìu ểnh ểnh. Lúc bốc lửa lúc lạnh ngắt. Cứ đà này thì ngày trở lại ngôi vua của họ trong nước dường như còn xa lắm.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Giờ đây, chúng ta đang mong chờ vòng 5 ngoại hạng Anh với những trận chiến khốc liệt.

Dù chưa bắt đầu nhưng vẫn có thể chia vòng 5 thành 2 nửa rõ rệt: Ngày thứ Bảy của những thách thức khắc nghiệt và đặc biệt, ngày Chủ nhật của những đại chiến rực lửa.

MU và Arsenal. Đó là đại chiến. Bởi trăm năm thù hận. Bởi những giằng co liên miên ở nửa cuối thập kỷ 1990 nhằm chiếm lĩnh ngôi thống trị bóng đá Anh. Bởi quan hệ chưa bao giờ yên ả giữa Ferguson và Wenger. Và ngay lúc này, bởi MU trên ngôi số 1, còn Arsenal ở tận thứ 17. Dẫu biết, một trận đấu ở Old Trafford chưa đủ để Ferguson tìm ngay được vinh quang mà MU đã tìm kiếm suốt 3 năm nay; trận đấu đó cũng chẳng thể bắt Wenger phải xuống hạng tức thì, nhưng kết quả đối đầu (ngoài lòng tự trọng) còn ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đua ở tầm vĩ mô. Mùa 01/02, Arsenal từng hạ MU ở cả 2 lượt đi và về (3-1 ở Highbury và 1-0 ở Old Trafford) để VĐ Premiership. Còn sau đó 1 năm, chính MU đã đòi lại (2-0 ở Old Trafford, 2-2 ở Highbury) để chiếm ngôi số 1 mùa 02/03, hơn Arsenal chỉ 5 điểm. Rõ ràng, đại chiến đêm Chủ nhật này hoàn toàn có thể kéo theo một kết cục tương tự mà lợi thế đương nhiên thuộc về kẻ chiến thắng.

Chelsea và Liverpool. Đó cũng là đại chiến. Bởi sự ganh tị của những người Iberia (Chelsea là BĐN, Liverpool là TBN). Bởi Liverpool đã đạp lên Chelsea ở các trận đấu Cúp (Champions League 2005, Cúp FA 2006), còn Mourinho đè đầu cưỡi cổ Benitez ở Premiership suốt 2 năm qua (thắng cả 4 lần đối đầu). Và hiện, còn một lý do khác: cả hai đều khởi đầu chệch choạc, đặc biệt là Liverpool. Những kẻ đến từ Anfield mới thắng được 1 trong 4 trận chính thức đầu mùa. Ở trận gặp PSV hôm thứ Tư, Benitez đã để tới 6 trụ cột đá dự bị với chủ đích dành sức cho chuyến làm khách tối ngày 17/9 và chắc chắn họ sẽ bằng mọi cách chiến đấu với Chelsea hòng tránh cuộc khủng hoảng đã rất cận kề. Còn với Mourinho, gần như tất cả các tân binh của ông vẫn chưa bắt nhịp với guồng máy. Phải chăng, vòng 5 sẽ là vòng đấu của Ballack và Sheva?

Bắt đầu từ The Valley và kết thúc ở Old Trafford. Và lộ trình ấy trọn vẹn khép tròn một vòng đấu đặc kín các đại chiến!

(Trích www.epop.com.vn)
http://www.tinhhoa.com.vn/dudoan_epop_com_vn/
Đăng nhập để trả lời
0
Vòng 5 Ngoại hạng Anh năm nay đã chứng kiến cảnh quần hùng tàn sát nhau thật khốc liệt. Tính cạnh tranh của giải ngoại hạng không cho phép các đội được phép lơ là hay chủ quan. Thực tế các trận đấu diễn ra tối qua đã nói lên điều đó.
Liverpool của ông Benitez quả thực đã không dám đánh giá thấp Chelsea bằng chứng là họ quyết buông trận đấu với PSV ở đấu trường Champion League hồi giữa tuần để dồn sức cho cuộc đụng độ với Chelsea tối qua. Nhưng quả là người tính không bằng trời tính. Cú dứt điểm trên cả tuyệt vời của Drogba đã không cho hậu vệ lẫn thủ môn Liverpool cơ hội cản phá và dù nỗ lực hết mức cộng với việc Ballack bị đuổi khỏi sân Liverpool vẫn không tài nào giành được 1 điểm đành chấp nhận tay trắng rời sân.
Trận cầu đinh giữa MU và Asernal diễn ra sau đó khoảng 1 giờ đồng hồ thực sự làm thỏa mãn người hâm mộ. Không thiếu sự quyết liệt, không thiếu các toan tính của hai huấn luyện viên Ferguson và Wenger. Không thiếu những pha bóng đẹp mắt những tình huống làm nổ tung cầu trường. Các trận đấu giữa hai đối thủ này luôn như vậy. Tuy nhiên, các cơ hội của hai đội tạo ra trong hiệp 1 chỉ dừng lại ở quả phạt đền hòng ăn của Gilberto Silva và cú sút tưởng chừng đã hạ đo ván (đúng nghĩa đen) thủ môn Lehman của Ronaldo.
Hiệp 1 kết thúc không bàn thắng nhưng không mang lại sự tẻ nhạt cho người xem. Có thể nói ngày hôm qua là ngày của các tiền đạo Châu Phi. Nếu Drogba mang lại chiến thắng cho Chelsea bằng một bàn thắng mẫu mực thì Aderbayor cũng biết cách ghi bàn vào lưới MU một cách tinh tế không kém.
Thắng trận. Asernal đã chấm dứt mạch khởi động ấn tượng của MU, đồng thời cũng là trận thắng đầu tiên của họ ở mùa này. Để thua trận đấu tối qua, MU đã nghe được hơi thở của Chelsea sau lưng còn Liverpool chỉ biết than ôi thời oanh liệt nay còn đâu.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
Đăng nhập để trả lời
0
Premiership run sợ trước Chelsea. Đó là điều tất nhiên, bởi 2 mùa giải vừa rồi, đoàn quân triệu phú của Mourinho là kẻ thống trị tuyệt đối.

Khi tìm kiếm những đối thủ đủ sức cạnh tranh ngôi vô địch với Chelsea, người ta sẽ kể tên lần lượt từ Manchester United, sau đó là Arsenal, và cuối cùng mới là Liverpool; Mặc dù nếu xét về thành tích, nhà vô địch Champions League 04/05 phải “có giá” hơn so với một kẻ bị loại từ vòng bảng (Man Utd), và 1 kẻ lần đầu tiên trong lịch sử có được ngôi Á quân (Arsenal). Sự tôn trọng mà Liverpool nhận được ở Premiership đang ở mức thấp nhất so với 3 đại gia kể trên. Một đội bóng chỉ được tôn trọng thực sự khi họ có đẳng cấp và bản lĩnh; mà điều đó không phải được xác định chỉ qua những trận thắng tưng bừng trước các CLB nhỏ. Một đội bóng có bản lĩnh là phải biết cách vượt qua những đối thủ đồng cân đồng hạng, trong những trận đấu đáng được xem là những trận chiến. Tiếc rằng, đó là điều mà Liverpool ít khi làm được, nhất là trong những mùa giải gần đây.

Cứ quên đi những chuỗi ngày u ám trước đó, hãy bắt đầu cuộc thống kê từ thời điểm Rafael Benitez đặt chân xuống Anfield. Sự có mặt của chiến lược gia người TBN rõ ràng đã thay đổi rất nhiều hình ảnh của Liverpool, đã mang đến những hi vọng về sự thống trị trở lại của Quỷ đỏ ở cả Premiership cũng như Champions League. Tuy nhiên, nếu Liverpool vẫn thể hiện được bản lĩnh của mình trong những trận đấu cúp - cả cúp nhỏ (Community Shield), cúp vừa (FA Cup) cho tới cúp lớn (Champions League), thì trong những trận chiến lớn ở đấu trường Premiership, Liverpool lại bạc nhược đến kỳ lạ. Hai mùa giải gần đây, trong tổng số 12 trận đấu với 3 kỳ phùng địch thủ Chelsea, Manchester United và Arsenal, thành tích tốt nhất mà Liverpool có được chỉ là 2 thắng lợi với cách biệt tối thiểu trước Arsenal và 1 trận hòa không tỉ số trước MU, đều trên thánh địa Anfield. Còn lại là thua, thua và thua.

Trở lại trận đấu với Chelsea vào tối Chủ Nhật vừa rồi. Không bàn về khía cạnh chuyên môn, bởi thế trận mà Benitez tạo được trước nhà ĐKVĐ không hề tồi. Cái mà Liverpool thiếu chính là tinh thần, là bản lĩnh. Các cầu thủ Liverpool xử lý tình huống bằng những cái đầu sợ sệt, xử lý bóng bằng những đôi chân run rẩy. Kết quả là những khi cần sự lạnh lùng và chính xác, họ đã không có được. Đừng trách những Gerrard, Crouch hay Kuyt đã bỏ qua những cơ hội quá ngon ăn. Xét cho cùng, họ chỉ là những biểu hiện nổi trội hơn cả của cái gọi là sự yếu bóng vía của Liverpool mà thôi.

(Theo www.epop.com.vn)
http://www.tinhhoa.com.vn/dudoan_epop_com_vn/
Đăng nhập để trả lời
0
Em là 1 Fan của MU ! Em chọn MU ! Đây là 4rum của MU nè ! http://redcafevn.net/diendan
Đăng nhập để trả lời
0