Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Tôi đã trở lại

45 trả lời, 1.293 lượt xem — Trang 1 / 2
Tôi đã trở lại
Tôi đã ẩn mình bao nhiêu năm
Không làm thơ nữa mà làm vợ
Không còn sầu khổ như bao kẻ
Quên cánh Ti-gôn của một thời

Tôi đã trở lại sau bao năm
Ở trong căn phòng đầy tăm tối
Và lấy cánh hoa Ti-gôn đầu
Để họa tình cũ cho người mới
TTKH
Đăng nhập để trả lời
0
Chào weocom lão lão lão lão lão.....bà hihi ([8D])

Nếu thật là người của ngày xưa
Bn xin phép khoanh tay thưa
Thưa rằng cụ lão nay còn khoẻ?!
Để đi vòng hết Thư Quán chưa?! [8D][:D]

Vui với bạn mới xíu đừng giận bn tụi nghiệp nha.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Ui, trời đất ui ! có phải T.T.Kh thật không vậy? Nếu thật thì hay lắm nhưng đừng có ít thật rồi tạo một giai thọai mới nữa thì khổ cho hậu sinh lắm lắm !

Nếu thật thì luôn tiện cho hậu sinh hỏi một chữ mà hậu sinh tự thắc mắc thế này:

Chữ VỚI là đúng nguyên tác hay chữ CỦA là đúng nguyên tác trong đoạn sau của Hai sắc hoa tigon ?

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo CỦA chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim một bóng người.

Rất cảm ơn T.T.Kh (nếu là thật !)
Đăng nhập để trả lời
0
Chào thiên tình sử bi ai của tác giả. Nếu đúng là TTKH xịn

Một nhánh ti gôn một bài thơ
Đọc rồi sao nghe thấy chơ vơ
Tình nay tan rã người hai ngã
Mà mãi con tim vẫn đợi chờ
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã già … cùng kỉ niệm
Giờ đã già còn ham muốn chi đâu
Chuyện tình xưa là dĩ vãng lâu rồi
Cánh Ti-gôn đâu còn nguyên vẹn nữa
Mà viết lên chuyện tình thời trẻ non.

Anh đã ra đi cùng thời trẻ
Em giờ là gái có chồng con
Mỗi người mỗi ngã phương trời đã
Nhạt nhoà vào trong kỉ niệm xưa.

Nếu còn thương xin hãy quên giùm
Câu chuyện ngày cũ ở vườn Thanh
Khung trời thương nhớ em còn giữ
Không biết anh còn nhớ không anh?

Cánh Ti-gôn tựa tim tan vỡ
Tình đã vỡ cũng giống như hoa
Không thể lành như chuyện có hậu
Xin anh đừng hàn gắn nó nha anh.
TTKH
Đăng nhập để trả lời
0
Em sợ …
Máu tim em đã khô rồi anh ạ!
Không biết máu tim anh giờ ra sao
Nó còn chảy hay là nó khô khốc
Nhưng em xin nó hãy khô hoài đi
Vì còn chảy lòng anh càng nhiệt huyết
Sẽ tìm em và sẽ khổ cho anh
Em vẫn sợ cái vẻ mặt đau khổ
Và em sợ cái ghẻ lạnh chồng em.
TTKH
Đăng nhập để trả lời
0
T.T.KH trả lời đi
Câu hỏi mà người trước lúc đi
Có phải là thật không vậy hả
Thật thì hân hạnh gặp nữ thi ( sĩ )
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: T.T.KH

Tôi đã già … cùng kỉ niệm
Giờ đã già còn ham muốn chi đâu
Chuyện tình xưa là dĩ vãng lâu rồi
Cánh Ti-gôn đâu còn nguyên vẹn nữa
Mà viết lên chuyện tình thời trẻ non.

Anh đã ra đi cùng thời trẻ
Em giờ là gái có chồng con
Mỗi người mỗi ngã phương trời đã
Nhạt nhoà vào trong kỉ niệm xưa.

Nếu còn thương xin hãy quên giùm
Câu chuyện ngày cũ ở vườn Thanh
Khung trời thương nhớ em còn giữ
Không biết anh còn nhớ không anh?

Cánh Ti-gôn tựa tim tan vỡ
Tình đã vỡ cũng giống như hoa
Không thể lành như chuyện có hậu
Xin anh đừng hàn gắn nó nha anh.


HB Thân chào T.T.KH hiện đại...

Dù là T.T. KH hiện đại hay T.T.Kh thời xa xưa chúng tôi cũng hân hoan đón chào bạn. Và chúc bạn vui với trang thơ...

Tại sao HB dám khẳng định TTKH này không phải của Thâm Tâm, vì nếu TTKH của Thâm Tâm chắc không viết tựa là "tôi đã già.... cùng kỉ niệm".

Nêú HB đoán không lầm thì TTKH này của chúng ta còn rất trẻ hay ít nhất cũng chưa vượt qua tuổi 30... vậy ai là Thâm Tâm của TTKH này, hãy vào đây đối họa.. thơ nàng.

Hoa tim vỡ

Hoa tim vỡ không riêng là của Khánh,
Của muôn người, mọi kẻ biết từ "yêu"
Khi bên nhau trong những bước đường chiều
Sợ chia cách, sợ tình tan theo nắng nhạt

Và một lúc vô tình chân bước lạc,
Người xa người tim vỡ tựa hoa kia
Dẫu có đau, nhưng trời hởi!.. phải lìa,
Không duyên nợ thì thôi đành, ai nhé...

Và người đi để hồn tôi quạnh quẽ,
Đếm trăng sầu hết khuyết lại tròn đây...
Một bàn tay lạc lõng, mất bàn tay...
Trong đêm vắng ai hoài không chỗ níu

Em có về đây, hong đời ta chút xíu,
Ấm tình xưa - sống lại tim gầy
Hay em về dẫm nát đám cỏ may
Làm tan biến người thơ trong lối cũ.

Huyền Băng



Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giữ trong tim một bóng người.

Ta đọc câu thơ trên có thể hiểu tình cảm của người con gái vẫn còn đối với người cũ. Cô gái được tôi ví bị chồng cô ruồng bỏ mà không nói ra mà chỉ đối xử với nhau bằng những ái ân ghẻ lạnh. Nên ta dùng từ “của” mới hợp với khổ thơ trên.

Các bạn thử thay từ “của” thành từ “với” thì nghĩa của khổ thơ trên sẽ trái ngược nhau. Rằng người con gái ấy phũ phàng với chồng mà thương nhớ người cũ. Thời đó, con gái không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Khi có chồng rồi thì họ sẽ luôn đó đối xử tốt với chồng.
Nên dùng từ “của” mới hợp hơn dùng từ “với”.
TTKH
Đăng nhập để trả lời
0
T.T.KH

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giữ trong tim một bóng người.

Ta đọc câu thơ trên có thể hiểu tình cảm của người con gái vẫn còn đối với người cũ. Cô gái được tôi ví bị chồng cô ruồng bỏ mà không nói ra mà chỉ đối xử với nhau bằng những ái ân ghẻ lạnh. Nên ta dùng từ “của” mới hợp với khổ thơ trên.

Các bạn thử thay từ “của” thành từ “với” thì nghĩa của khổ thơ trên sẽ trái ngược nhau. Rằng người con gái ấy phũ phàng với chồng mà thương nhớ người cũ. Thời đó, con gái không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Khi có chồng rồi thì họ sẽ luôn đó đối xử tốt với chồng.
Nên dùng từ “của” mới hợp hơn dùng từ “với”.


Xin "bạn" lý giải giùm KN: sao bạn lại dùng từ "lạnh lẽo" trong khổ thơ trên, mà không là "lạt lẽo" theo nguyên tác?

"... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người... "


Và, theo bạn - từ nào hợp hơn đây?
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã già … cùng kỉ niệm
Giờ đã già còn ham muốn chi đâu
Chuyện tình xưa là dĩ vãng lâu rồi
Cánh Ti-gôn đâu còn nguyên vẹn nữa
Mà viết lên chuyện tình thời trẻ non.


T.T.KH huyền thoại của hoa Ty-gôn ngày xưa sẽ & không bao giờ xuất hiện nữa. Vì như thế sẽ chẳng còn huyền thoại về bài thơ ấy nữa phải không? T.T.KH bây giờ cũng nhiều lắm ... T.T.KH ngày ấy sẽ bất tử mãi mãi với kỷ niệm qua những cánh Ty-Gôn chứ không già cùng kỷ niệm như thế..

...Tôi sợ chiều thu nắng phớt mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng. chiều thu
Gío về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy xang sông đứng đợi đò.

**
HN




- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Khải Nguyên

T.T.KH

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giữ trong tim một bóng người.

Ta đọc câu thơ trên có thể hiểu tình cảm của người con gái vẫn còn đối với người cũ. Cô gái được tôi ví bị chồng cô ruồng bỏ mà không nói ra mà chỉ đối xử với nhau bằng những ái ân ghẻ lạnh. Nên ta dùng từ “của” mới hợp với khổ thơ trên.

Các bạn thử thay từ “của” thành từ “với” thì nghĩa của khổ thơ trên sẽ trái ngược nhau. Rằng người con gái ấy phũ phàng với chồng mà thương nhớ người cũ. Thời đó, con gái không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Khi có chồng rồi thì họ sẽ luôn đó đối xử tốt với chồng.
Nên dùng từ “của” mới hợp hơn dùng từ “với”.


Xin "bạn" lý giải giùm KN: sao bạn lại dùng từ "lạnh lẽo" trong khổ thơ trên, mà không là "lạt lẽo" theo nguyên tác?

"... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người... "


Và, theo bạn - từ nào hợp hơn đây?


Hoa tigon thời nay có lẽ khác rồi Khải Nguyên ơi ! Hoa tigon bằng giấy, bằng plastic, polymer... nên cái gốc nó không có rể đâu ! Chán cho phong trào hoa giả lắm rồi ! Thật còn chưa hay ho mấy mà còn giả nữa !!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-05 18:28:00MM_Ngoc>
Lạc vào thơ

Có muốn không em - muốn không em
Ngắm sắc Ti Gôn mãi mà xem
Maù hoa xưa ấy cho người ấy
Người nay kỷ niệm lại vơi đầy

Dẫu cho hoa nọ xa vời vợi
Ti Gôn ai chẳng thể ngất ngây
Nhìn hoa bỗng lạc vào Thu ấy
Ngỡ tưởng mình trong giấc mơ này
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa vỡ

Ép cánh hoa tim vào trong mộng
Chỉ ước mơ thôi đã có chồng
Làm sao hờ hững người bên cạnh
Nhưng chẳng dám quên nhớ trong lòng

Hoa vỡ thật rồi tuyết mùa đông
Một mình lạnh lẽo ngắm đông phong
Còn ai lang bạt ngòai mưa gió
Có biết tôi mong nhớ trong lòng
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: James Carlos

Hoa vỡ

Ép cánh hoa tim vào trong mộng
Chỉ ước mơ thôi đã có chồng
Làm sao hờ hững người bên cạnh
Nhưng chẳng dám quên nhớ trong lòng

Hoa vỡ thật rồi tuyết mùa đông
Một mình lạnh lẽo ngắm đông phong
Còn ai lang bạt ngòai mưa gió
Có biết tôi mong nhớ trong lòng


Cho Người Tôi Yêu
-Trường Phi Bảo-


Hãy xót thương em chuyện đã rồi
Má hồng phận bạc tợ như vôi
Gởi dòng dư lệ cùng tâm khảm
Cho kẻ tôi yêu cả một thời

Muôn đời hoa ấy chẳng biến suy
Tình em, anh chớ có hoài nghi
Tình em, muôn đời thôi chắc vậy!
Câm nín yêu nhau trong biệt ly.

Dù cho đôi bóng, người đôi ngã
Dù rằng mai tóc điểm sương pha
Sợi buồn, sợi nhớ, sợi vương vấn
Theo máu tim em, ngấn lệ nhòa.

Mặc anh bán thơ của riêng anh
Hãy để yên em với tháng năm
Đừng dấy phong ba vào cuộc sống
Mà khổ thân em những thăng trầm

Ti Gôn hẹn lại kiếp lai sinh
Tâm nhé! ngày sau chung chữ tình
Bận lòng chi nữa, người trong mộng
Dẫu là một chuyến chửa sang sông.

6-8-2006
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Trích đoạn: James Carlos

Hoa vỡ

Ép cánh hoa tim vào trong mộng
Chỉ ước mơ thôi đã có chồng
Làm sao hờ hững người bên cạnh
Nhưng chẳng dám quên nhớ trong lòng

Hoa vỡ thật rồi tuyết mùa đông
Một mình lạnh lẽo ngắm đông phong
Còn ai lang bạt ngòai mưa gió
Có biết tôi mong nhớ trong lòng


Cho Người Tôi Yêu
-Trường Phi Bảo-


Hãy xót thương em chuyện đã rồi
Má hồng phận bạc tợ như vôi
Gởi dòng dư lệ cùng tâm khảm
Cho kẻ tôi yêu cả một thời

Muôn đời hoa ấy chẳng biến suy
Tình em, anh chớ có hoài nghi
Tình em, muôn đời thôi chắc vậy!
Câm nín yêu nhau trong biệt ly.

Dù cho đôi bóng, người đôi ngã
Dù rằng mai tóc điểm sương pha
Sợi buồn, sợi nhớ, sợi vương vấn
Theo máu tim em, ngấn lệ nhòa.

Mặc anh bán thơ của riêng anh
Hãy để yên em với tháng năm
Đừng dấy phong ba vào cuộc sống
Mà khổ thân em những thăng trầm

Ti Gôn hẹn lại kiếp lai sinh
Tâm nhé! ngày sau chung chữ tình
Bận lòng chi nữa, người trong mộng
Dẫu là một chuyến chửa sang sông.

6-8-2006



Ti gôn ...

Ti gôn hai sắc hoa tàn héo
Em nay cũng đã nhạt màu theo
Người xưa ơi hỡi tình tan vỡ
Ái ân bây giờ lạt lẽo theo

Ti gôn tàn úa em cũng thế
Nhưng mãi một đời vẫn si mê
Người xưa có nhớ thì trong mộng
Một chút thương đau mãi đem về

Ti gôn hoa sắc phai năm tháng
Thương mối tình em cũng trái ngang
Tàn theo cơn gió hoa bay mất
Cuốn lấy tim em lệ hai hàng

Ti gôn thương nhớ ti gôn hỡi
Sao đến giờ đây vẫn chơi vơi
Dù nay êm ấm bên người mới
Vẫn nhớ người xưa tiếng gọi mời
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Với nhiều những nguyên cớ khác nữa, mà KN rất muốn chúng ta cùng nâng niu "Hai sắc hoa ti gôn" như nâng niu "tác giả - tác phẩm" là nâng niu mối tình của họ. Để mỗi lần đọc lại, bắt gặp lại loài hoa này... ta lại nhớ... khó quên...!

Và dù T.T.KH vốn chẳng được ai biết đến như một thi sĩ bằng xương bằng thịt, thì mọi hành vi giả mạo T.T.KH, kể cả vì yêu quý, là điều đáng chê trách.

Chỉ cần đọc mấy bài thơ ngắn của tác giả "Tôi đã trở về đây" cũng có thể biết đây chỉ là một trò đùa rẻ tiền của một người chỉ bằng tuổi cháu của T.T.KH thứ thiệt.

Cho tôi xin lỗi, vì đã nói thẳng điều mình cảm nhận.
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0
đồng ý với Nguyên Hùng

@James Carlos: Câu thơ đấy không có nghĩa.
Tại sao ko?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Hùng

Và dù T.T.KH vốn chẳng được ai biết đến như một thi sĩ bằng xương bằng thịt, thì mọi hành vi giả mạo T.T.KH, kể cả vì yêu quý, là điều đáng chê trách.

Chỉ cần đọc mấy bài thơ ngắn của tác giả "Tôi đã trở về đây" cũng có thể biết đây chỉ là một trò đùa rẻ tiền của một người chỉ bằng tuổi cháu của T.T.KH thứ thiệt.

Cho tôi xin lỗi, vì đã nói thẳng điều mình cảm nhận.

Với "người thơ" - KN rất muốn có sự "nhạy cảm", nên khi ghé vào nơi này những mong có được sự nhẹ nhàng mà thấm thía. "thơ tức là người" - ko lẫn lộn được đâu. Và, "người thơ" nhạy cảm lắm, đọc là hiểu, là nhận diện, là đặt tên cho đứa con tinh thần của mình được ngay.

Cảm ơn Nguyên Hùng đã nêu chính kiến thay cho những người yêu thơ ở vnthuquan.net. Rất đồng ý với anh: dù là "vì yêu quý, cũng là điều đáng chê trách".

To bạn T.T.KH của "Tôi đã trở lại": bạn có thể đính chính vì vui và xin lỗi T.T.KH bằng cách đưa trọn vẹn "Hai sắc hoa ti gôn" với fon màu đỏ (màu đặc trưng của hoa tigon) để chúng tôi - những người bạn của bạn cùng vào đây viết tiếp về mối tình của họ, ok?!
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
4 bài thơ của tác giả T.T.Kh theo sách "Giải mã nghi án văn học T.T.Kh" - Trần Đình Thu

Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?

Bài thơ thứ nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.

Bài thơ cuối cùng

Anh hỡi, tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu.

Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh “ti gôn” ấy
Mà viết tình em được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng
Bài thơ đan áo của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.

Là giết đời nhau đấy biết không?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh em viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng.

Từ đây anh hãy bán thơ anh
Còn để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thờ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Đêm hỡi, làm sao tối thế này?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.

Tôi biết làm sao được hỡi trời
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người …

Bài thơ đan áo

Chị ơi, nếu chị đã yêu
Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Đã xa hẳn quãng đời hương
Đã đem lòng gửi gió sương mịt mùng
Hay chăng chị mỗi chiều đông
Đáng thương những kẻ có chồng như em
Vẫn còn giá lạnh trong tim
Đan đi đan lại áo len cho chồng
Con chim ai nhốt trong lồng
Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
Hay đâu gió đã sang bờ ly tan
Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo lam cho chồng
Như con chim nhốt trong lồng
Tháng ngày than tiếc ánh hồng nơi nao
Ngoài trời hoa nắng xôn xao
Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm
Ai đem lễ giáo giam em
Sống hờ hết kiếp trong duyên trái đời
Lòng em khổ lắm chị ơi
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng năm dài
Đêm đêm nằm tưởng ngày mai giật mình.


T.T.Kh


Cô nhạn Nam phi, hồng Bắc khứ
Nhàn vân Tây vãng, thuỷ Đông lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Hồng Tuyên Kiều
Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?[/color]

Cảm ơn Hồng Tuyên Kiều đã gửi 4 thi phẩm của T.T.KH. KN xin được bổ sung một khổ thơ thứ 2 và vài từ, chữ, dấu chấm, phảy... càn thiết cho bài thơ. Vì nếu thiếu, sẽ giảm thiểu ý nghĩa, ý tứ, câu chữ của nội dung bài thơ "Hai sắc hoa ti gôn", xin các bạn cùng đối chiếu:

Hai sắc hoa ti gôn
T.T.KH

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu thương

Người ấy thương hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thắm mờ sương, cát
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài những lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

Thuở đó, nào tôi đã biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy; thu rồi, thu, lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng "một người"

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ.
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?

(nguồn: Hai sắc hoa ti gôn - NXB Hội nhà văn Việt Nam, 2000 - trang 25)

Riêng từ "lạt lẽo" là chính xác. Mời các bạn cùng tham khảo tại đây:
http://sager-pc.cs.nyu.edu/vnpf/Conf2004/Papers/Nguyen_Ngoc_San_-_Thu_ban_ve_van_de_phien_Nom.pdf
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn thơ

Theo CtLy nghĩ, nên đem vào mục Bình luận văn hóa thì đúng hơn, cho mọi người dùng nhau bàn luận

Bình luận văn học

Khg biết ý kiến của Ct.Ly thế nào

Nếu được thì nhờ thi sĩ Khải Nguyên đem ra mục bàn luận dùm CtLy đi nhé

Chúc các nhà thi sĩ luôn vui

Tình thân
Đăng nhập để trả lời
0
Ct.Ly

Chào các bạn thơ

Theo CtLy nghĩ, nên đem vào mục Bình luận văn học thì đúng hơn, cho mọi người dùng nhau bàn luận

Bình luận văn học

Khg biết ý kiến của Ct.Ly thế nào

Nếu được thì nhờ thi sĩ Khải Nguyên đem ra mục bàn luận dùm CtLy đi nhé

Chúc các nhà thi sĩ luôn vui

Tình thân

Thưa Ct.Ly! Theo KN - người bạn của chúng ta khởi xướng chủ để này cũng không ngoài dự định "thử" đặt mình vào tác giả của "Hai sắc hoa ti gôn" để bộc bạch theo cách riêng của bạn ấy, khi "mình" đã ở tuổi "thất thập cổ lai hy". Nhưng bạn ấy đã "không đúng" khi lập một cái nick là "T.T.KH" và tự nhận "Ta đã trở về", khiến những người bạn yêu thơ, yêu người thơ "khá bất bình".

KN nghĩ, cứ tạm để topic này ở đây khi mà các thi sỹ của thuquan vẫn đang muốn dệt tiếp những vần thơ về mối tình bất thành của Khánh - Tâm 70 năm về trước. Miễn sao đừng "thái quá" đến mức "xúc phạm" để "vi phạm" quy định chung thôi.

Và, cũng theo KN - những vấn đề "về chủ nhân của topic này", có lẽ chúng ta cũng nên dừng lại không đề cập, không "xoáy sâu" nữa để chờ bạn ấy trở lại, hy vọng với một lời đề nghị BQT đổi một cái nick khác để cùng họa thơ với chúng ta. Và, nếu "khác đi" xin BQT cứ làm phận sự.

Thú thật, topic này đưa qua "bình luận văn học" - e không hợp lắm! Khi topic này xuất hiện, đọc và tìm hiểu thêm KN đã dự định cùng vài người bạn bổ sung và gắng hoàn thiện những bài viết xoay quanh "Hai sắc hoa ti gôn" nhưng là ở chuyên mục "Tác giả - Tác phẩm" cơ đấy.

Ý kiến KN là vậy, được không Ct.Ly!
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Khải Nguyên

Trích đoạn: Nguyên Hùng

Và dù T.T.KH vốn chẳng được ai biết đến như một thi sĩ bằng xương bằng thịt, thì mọi hành vi giả mạo T.T.KH, kể cả vì yêu quý, là điều đáng chê trách.

Chỉ cần đọc mấy bài thơ ngắn của tác giả "Tôi đã trở về đây" cũng có thể biết đây chỉ là một trò đùa rẻ tiền của một người chỉ bằng tuổi cháu của T.T.KH thứ thiệt.

Cho tôi xin lỗi, vì đã nói thẳng điều mình cảm nhận.

Với "người thơ" - KN rất muốn có sự "nhạy cảm", nên khi ghé vào nơi này những mong có được sự nhẹ nhàng mà thấm thía. "thơ tức là người" - ko lẫn lộn được đâu. Và, "người thơ" nhạy cảm lắm, đọc là hiểu, là nhận diện, là đặt tên cho đứa con tinh thần của mình được ngay.

Cảm ơn Nguyên Hùng đã nêu chính kiến thay cho những người yêu thơ ở vnthuquan.net. Rất đồng ý với anh: dù là "vì yêu quý, cũng là điều đáng chê trách".

To bạn T.T.KH của "Tôi đã trở lại": bạn có thể đính chính vì vui và xin lỗi T.T.KH bằng cách đưa trọn vẹn "Hai sắc hoa ti gôn" với fon màu đỏ (màu đặc trưng của hoa tigon) để chúng tôi - những người bạn của bạn cùng vào đây viết tiếp về mối tình của họ, ok?!


OK ! NHD cũng đồng ý với các bạn ý kiến này. Cái bài ngăn ngắn NHD viết về "Hoa giả, hoa thật" trên kia là NHD muốn nói đến sự không thật của người tự xưng là TTKh ở topic này, ngòai ra không có ý gì khác ! NHD trân trọng nhưng không đồng ý với bạn nào đó dùng cái nick này ! Vì không những dùng một cái nick bằng bút danh người khác mà còn tự xưng nữa ! Nếu là "không thật" thật thì nên công khai ngay trên topic này, còn nếu là thật thì... NHD xin lỗi vì đã có suy nghĩ nghi ngờ này !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ngo Huu Doan

Trích đoạn: Khải Nguyên

Trích đoạn: Nguyên Hùng

Và dù T.T.KH vốn chẳng được ai biết đến như một thi sĩ bằng xương bằng thịt, thì mọi hành vi giả mạo T.T.KH, kể cả vì yêu quý, là điều đáng chê trách.

Chỉ cần đọc mấy bài thơ ngắn của tác giả "Tôi đã trở về đây" cũng có thể biết đây chỉ là một trò đùa rẻ tiền của một người chỉ bằng tuổi cháu của T.T.KH thứ thiệt.

Cho tôi xin lỗi, vì đã nói thẳng điều mình cảm nhận.

Với "người thơ" - KN rất muốn có sự "nhạy cảm", nên khi ghé vào nơi này những mong có được sự nhẹ nhàng mà thấm thía. "thơ tức là người" - ko lẫn lộn được đâu. Và, "người thơ" nhạy cảm lắm, đọc là hiểu, là nhận diện, là đặt tên cho đứa con tinh thần của mình được ngay.

Cảm ơn Nguyên Hùng đã nêu chính kiến thay cho những người yêu thơ ở vnthuquan.net. Rất đồng ý với anh: dù là "vì yêu quý, cũng là điều đáng chê trách".

To bạn T.T.KH của "Tôi đã trở lại": bạn có thể đính chính vì vui và xin lỗi T.T.KH bằng cách đưa trọn vẹn "Hai sắc hoa ti gôn" với fon màu đỏ (màu đặc trưng của hoa tigon) để chúng tôi - những người bạn của bạn cùng vào đây viết tiếp về mối tình của họ, ok?!


OK ! NHD cũng đồng ý với các bạn ý kiến này. Cái bài ngăn ngắn NHD viết về "Hoa giả, hoa thật" trên kia là NHD muốn nói đến sự không thật của người tự xưng là TTKh ở topic này, ngòai ra không có ý gì khác ! NHD trân trọng nhưng không đồng ý với bạn nào đó dùng cái nick này ! Vì không những dùng một cái nick bằng bút danh người khác mà còn tự xưng nữa ! Nếu là "không thật" thật thì nên công khai ngay trên topic này, còn nếu là thật thì... NHD xin lỗi vì đã có suy nghĩ nghi ngờ này !


Theo JC thì "Hai sắc hoa ti gôn" đã gắn liền với bút danh T.T.Kh và một ai đó ( xin lỗi mình có hơi quá trong ngôn từ ) giả mạo vì bất cứ lý do gì thì James cũng cảm thấy hành động đó xúc phạm đến T.T.Kh. James đồng ý với các thành viên trên là mong muốn chủ nhân của cái topic này nên đổi một cái ních khác cho phù hơp hơn. Có thể BQT sẽ giúp đỡ bạn trong quá trình đổi nick. Vì T.T.Kh mãi mãi là T.T.Kh của " Hai sắc hoa ti gôn " thôi. Không thể là của những bài thơ này được. Những người yêu thơ, những đọc giả trung thành của " Hai sắc hoa ti gôn " sẽ lấy làm rất khó chịu và phản cảm khi bút danh thần tượng, người mình hâm mộ được copy một cách trắng trơn và công khai như thế này.

Những lời nói trên cũng xuất phát từ những tâm tư suy nghĩ của JC thôi. Có gì quá đáng xin chủ nhân topic này đừng giận nhé.

Chúc vui
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn,

Theo ý QTV Ct.Ly, thì chúng ta nên đưa topic này vào mục bình luận văn học.

Mặc dù đầu tiên topic này được thành lập với mục đích sáng tác và đối đáp. Nhưng vì bốn chữ "tôi đã trở lại..." kèm theo bài thơ Hai sắc hoa tigon và chữ T.T.KH, trang thơ này trở thành đề tài bình luận cho mọi, người...

HB thấy lời đề nghị của Ct.Ly cũng hợp lý... Tuy nhiên, do những bài thơ của tác giả T.T.KH trên không có gì để bình luận. Đọc sơ qua lời thơ cũng như giọng thơ, tất cả đều khác biệt hẳn với T.T.KH của ngày xưa... nên HB nghĩ chúng ta không cần phải bàn luận nữa ! Vấn đề chúng ta ở đây là : nếu có ngẩu hứng từ những vần thơ của TTKh ngày xưa, chúng ta cứ tiếp tục làm thơ...

Riêng về tác giả T.T.Kh của topic này, chữ T.T.Kh không là độc quyền của ai hết, bạn ấy có thể lấy tên T.T.Kh cho bút danh của mình, nhưng việc dùng chữ "Tôi đã trở lại.." với bài thơ Hai Sắc Hoa Ti gôn để làm mọi người nhầm lẫn HB nghĩ là không nên... HB đề nghị bạn rút lại chữ "tôi đã trở lại..." để tranh hiểu lầm. Và mọi người yêu mến T.T.Kh xưa sẽ cùng T.T.Kh mới làm thơ ca ngợi tình yêu dựa theo những xúc cảm từ Hai sắc hoa tigôn của 69 năm về trước (1937) được đăng trên Tiểu Thuyết Thứ Bảy.

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Ct.Ly

Chào các bạn thơ!

Theo CtLy nghĩ, nên đem vào mục Bình luận văn hóa thì đúng hơn, cho mọi người dùng nhau bàn luận...

Tình thân

Huyền Băng

Chào các bạn!

Theo ý QTV Ct.Ly, thì chúng ta nên đưa topic này vào mục bình luận văn học.


[:D]

Ngọt ngào thế, đám con trai chỉ còn biết cười cười rồi gật đầu đánh "rụp!!!". Xin mời mấy sis "thừa hành công dzụ"!

Có lẽ nên thế, để "người thơ" dành tâm huyết cho "thơ"...

Cảm ơn mấy sis luôn coi sóc "vườn thơ" để làm nên sự bình yên cho nơi này! [:D]
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-07 17:25:01kelangdu>
BQT đã nói hết rồi. Có lẽ sẽ là thừa khi tiếp tục tham gia vào vấn đề này. Duy chỉ có điều vẫn nên nói thêm điều nữa. Ai đó hãy là chính mình. Những gì đã là tượng đài hãy để nó thấm sâu vào lòng người ngưỡng mộ.Hãy đừng khoác cho mình chiếc áo mang tên "người xưa " bởi như vậy có khác nào như một trò lố bịch. Hãy cứ để cái tên T.T.Kh in sâu vào lòng người mộ điệu. Và có muốn là T.T.Kh thì hãy dùng trái tim và tài năng tạo dựng nên
Xin lỗi nếu như có điều gì xúc phmạ

Thank
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: kelangdu

BQT đã nói hết rồi. Có lẽ sẽ là thừa khi tiếp tục tham gia vào vấn đề này. Duy chỉ có điều vẫn nên nói thêm điều nữa. Ai đó hãy là chính mình. Những gì đã là tượng đài hãy để nó thấm sâu vào lòng người ngưỡng mộ.Hãy đừng khoác cho mình chiếc áo mang tên "người xưa " bởi như vậy có khác nào như một trò lố bịch. Hãy cứ để cái tên T.T.Kh in sâu vào lòng người mộ điệu. Và có muốn là T.T.Kh thì hãy dùng trái tim và tài năng tạo dựng nên
Xin lỗi nếu như có điều gì xúc phạm

Thank


Mình đồng ý với những gì bạn kelangdu nói. Thật tình thì bút danh T.T.Kh đã đi vào lòng người với bài thơ tuyệt vời : Hai sắc hoa ti gôn". Hãy là một người khác đi bạn nhé. Có thể lắm chứ nếu một người khác , một bút danh khác , và một ngày nào đó bút danh đó sẽ sánh ngang T.T.Kh thì sao ?
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
mọi người cũng đừng quá nặng lời. Bản thân mọi người cũng không biết TTKH là ai. Đọc vài bài thơ thì mình thấy TTKH có vẻ lụt nghề. Cũng có thể đây là hậu nhân của TTKH thì cũng tạm chấp nhận được. Nói chung là chúng ta cứ đừng ngoài và không bàn luận, cũng chẳng võ đoán, vậy là quá được rồi, đúng không !?
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»