Cám ơn Ruth
Pierre Bellemare
Sylvia Morrison, 19 tuổi, mới làm y tá cách đây 3 tuần tại bệnh viện Cheyenne - Wyoming (Hoa Kỳ). Cô gái trông thật xinh, thích bắt chuyện với những bác sĩ điển trai.
Chiều hôm ấy, đến lượt Sylvia trực đêm. Một vị bác sĩ trẻ măng và đầy nam tính rảo bước trong hành lang. Có lẽ anh ta mới tôt nghiệp, vì chưa đến 25 tuổi, răng trắng như áo blouse, tóc nâu, cao dễ chừng 1,85 mét. Anh ta khẽ nghiêng đầu:
- Cô có thể cho tôi số phòng của bệnh nhân Ruth Nichols?
Sylvia lật sổ, bắt đầu thấy xúc động:
- Phòng 25 thưa bác sĩ.
Chàng bác sĩ mỉm cười:
- Cảm ơn.
Sylvia thấy tim đập mạnh:
- Bác sĩ có cần tôi đi theo không ạ?
- Không một mình tôi đủ rồi.
Chàng trai khuất sau cầu thang và Sylvia vẫn còn bần thần. Có hai lý do để cô muốn lên phòng 25: được đi cùng chàng bác sĩ đẹp trai và nhân thể biết tình hình về nữ bệnh nhân Ruth Nichols. Cô ta vừa nhập viện ban sáng vì lãnh 3 phát đạn. Một ca phẫu thuật và Ruth được đưa về phòng 25... Sylvia chợt nhảy dựng: có tiếng súng nổ. Một tiếng nữa. Lại một tiếng nữa. Cô ta rú lên...
Mười lăm phút sau, bệnh viện Cheyenne chìm trong cơn hoảng loạn. Cảnh sát phải vất vả lắm mới vãn hồi được trật tự. Trung uý Neil Hoffimann đang trò chuyện với ông John Appleby, giám đốc bệnh viện, trong phòng 25. Sylvia thì run như cầy sấy. Trung uý Hoffimann khẽ lật lại tấm drap đầy máu, bên dưới là thi thể một phụ nữ trạc 30 tuổi, bị bắn 3 phát đạn vào đầu. Hoffimann khẽ hỏi:
- Tên bà ta?
Appleby cất giọng hổn hển.
- Maggy Bennett. Vừa nhập viện buổi trưa vì viêm ruột thừa. Theo lời cô Sylvia thì thủ phạm không định giết Maggy.
Sylvia nức nở:
- Hắn ta hỏi tôi số phòng của Ruth Nichols. Tôi không thể ngờ được. Trông hắn rất lịch thiệp, tri thức, cứ như bác sĩ ấy.
Hoffimann nhíu mày:
- Và tại sao cô lại chỉ phòng 25 cho hắn?
Sylvia đáp nhanh:
- Vì số ấy có ghi trong sổ trực.
Appleby xen vào:
- Tình trạng sức khỏe của Ruth rất tệ nên chúng tôi đã chuyển cô ta sang phòng khác. Còn Maggy đến ngay sau đó nên nằm phòng cũ của Ruth. Tại thế mà...
Hoffimann quay sang Sylvia:
- Cô có thể tả lại nhân dạng của hắn?
Sylvia chùi nước mắt:
- To cao, tóc nâu, đẹp trai. Trông rất có vẻ bác sĩ.
Trung uý Hoffimann khẽ lắc đầu:
- Tôi rất tin cô. Gregor Matthews vừa kết thúc chương trình y khoa. Hắn là người đã bắn vào cô Ruth và đang bị chúng tôi truy tìm. Hắn là chồng chưa cưới của Ruth, cô ta muốn ra đi nhưng hắn không chịu. Nhưng chúng tôi không thể ngờ hắn dám lẻn vào bệnh viện để giết cô ấy.
Hoffimann đậy tấm drap lại, hỏi nhanh:
- Hắn đang ở đâu?
Appleby đáp gọn:
- Phòng bên cạnh số 24, đang ở cùng một nữ bệnh nhân.
- Hắn vẫn cầm súng?
- Vâng theo lời các nhân chứng, hắn vừa cầm súng vừa bước vào phòng 24.
Hoffimann rời phòng 25, đến trước cửa phòng 24:
- Matthews! Anh nghe tôi chứ? Trung uý Hoffimann đây...
Giọng nói vọng ra có vẻ phấn khích tột độ:
- Vâng tôi nghe rõ, trung uý ạ. Đừng có nhấc tay nhấc chân đấy. Tôi đang ngồi cạnh một nữ bệnh nhân và đang kê súng vào thái dương bà ta đây. Nếu ông dại dột xoay tay nắm cửa, tôi sẽ bắn bà ta ngay. Nào, nói đi!
Một giọng đàn bà vọng ra, rên rỉ:
- Đúng thế! Hãy là theo lời hắn! Nếu không hắn giết tôi mất.
Hoffimann gắt:
- Anh muốn gì, Matthews?
- Muốn gặp Ruth, tất nhiên. Tôi đã giết nhầm người khác, nhưng rất tiếc, đáy đâu phải lỗi của tôi. Đừng có dùng những con y tá ngu xuẩn như thế.
- Vì sao anh cần gặp Ruth?
- Để nói chuyện với cô ta.
- Để nói chuyện hay là để nã ba phát vào đầu, như với nạn nhân ban nãy?
- Để nói chuyện, tôi nhắc lại đấy. Ông không có sự lựa chọn nào đâu. Phải tin tôi. Hãy đưa Ruth đến đây, tôi hứa sẽ không làm gì cô ta đâu. Nếu không tôi bắn ngay con tin đấy.
Cả Hoffimann và Appleby đều lùi lại, nhìn trừng trừng vào cửa phòng 24. Viên trung uý khẽ nói:
- Tôi sẽ cố gắng thương thuyết với hắn để kéo dài thời gian và gọi một đội đặc nhiệm.
Gương mặt của vị giám đốc bệnh viện bỗng tối sầm lại:
- Không còn thời gian đâu. Bà bệnh nhân trong phòng 24 đang bị tiểu đường nặng. Trong vòng nửa giờ, nếu không được tiêm insuline, bà ta sẽ chết.
Hoffimann lặng ngắt. Tình thế hết sức nguy ngập. Trong những vụ uy hiếp con tin thì thời gian là chìa khoá vàng. Nghĩ ngợi đôi chút, Hoffimann tiến lại gần cửa phòng 24:
- Matthews, con tin của anh cần được tiêm thuốc ngay, hãy để một cô y tá vào phòng!
Chỉ có một tiếng cười khan đáp lại. Hoffimann vã mồ hôi trán:
- Tôi thề đấy là sự thật. Nếu anh không đồng ý một cô y tá thì tôi sẽ vào, hai tay sau gáy, cởi trần.
Matthews gào lên:
- Đứng yên đấy. Không ai được vào cả. Cánh cửa mà động đậy là tôi bóp cò ngay tức khắc.
- Matthews, nếu không được tiêm insuline trong vòng nửa giờ, bà ta sẽ chết.
- Đó là chuyện của các ông. Đem Ruth đến đây!
- Nhưng cô ta liệt giường rồi, đâu có nói chuyện với anh được.
- Tôi cóc cần biết, đem đến đây.
Hoffimann lại im lặng và thở dài. Còn biết làm gì bây giờ. Phòng 24 không có cửa sổ. Lối vào duy nhất là cánh cửa đó. Đúng lúc đó, Appleby nói khẽ:
- Trung uý ạ, có một cách...
Vài phút sau, Hoffimann gào to trước cửa phòng 24.
- Thôi được, Matthews! Chúng tôi đem Ruth đến cho anh. Tôi đã nói rồi, cô ta đang hôn mê, nằm trên giường đẩy.
Lại có tiếng cười vọng ra:
- Thôi được. Mở cửa từ từ và đẩy giường vào, nếu không phải Ruth mà là bất cứ ai khác là tôi sẽ bắn con tin đấy. Rõ chưa?
- Rõ, giường đây.
Tay nắm cửa xoay nhè nhẹ. Cửa mở, một chiếc giường đẩy ló vào. Matthews vẫn dí súng vào thái dương con tin, nhìn trừng trừng mọi việc. Đúng là Ruth rồi... cô ấy xanh như tàu lá và đang thiêm thiếp. Matthews cười rùng rợn:
- Chào Ruth! Đến gặp anh là biết điều đấy. Sáng nay em vuột khỏi tay anh rồi, phải không? - Hắn lại cười và cất giọng lạnh lùng - Vĩnh biệt, Ruth.
Sự việc tiếp theo diễn ra chưa đầy một giây. Hai tiếng nổ phát ra gần như cùng lúc. Matthews bắn vào vợ ngay thái dương, còn Hoffimann nhảy bổ vào phòng và bắn ngay giữa trán Matthews.
Appleby và cô y ta chạy về phía con tin để tiêm insuline, Hoffimann nghiêng người về phía vị giám đốc:
- Có sao không?
- Không vừa kịp lúc.
Appleby nhìn xác Matthews:
- Ông bắn cừ quá, trung uý ạ.
Hoffimann liếc cái xác của Ruth, khẽ đáp:
- Hắn cũng thế. Tội nghiệp cô ta.
Appleby lấy tấm drap phủ lên mặt Ruth:
- Lo còn cách nào khác, trung uý ạ. Gia đình cô ấy đã...
Vài phút sau, hai cái xác được đưa ra khỏi phòng 24. Hoffimann và Appleby vẫn đứng ngoài hành lang, chưa hết xúc động. Hoffimann nở một nụ cười cay đắng:
- Cảm ơn ông, tôi không nghĩ ra được cách ấy.
Appleby khẽ lắc đầu:
- Đừng cảm ơn tôi, cảm ơn Ruth mới phải, cô ấy đã đồng ý đến gặp Matthews khi biết mình khó qua khỏi.
Trung uý Hoffimann rùng mình. Đúng là vụ giải thoát con tin rùng rợn nhất mà anh đã trải qua. Ngay lúc anh tuyệt vọng, bác sĩ Appleby đã đến báo là Ruth đã đồng ý gặp Matthews và Appleby đã xin phép gia đình Ruth.
______________________
Pierre Bellemare
Sylvia Morrison, 19 tuổi, mới làm y tá cách đây 3 tuần tại bệnh viện Cheyenne - Wyoming (Hoa Kỳ). Cô gái trông thật xinh, thích bắt chuyện với những bác sĩ điển trai.
Chiều hôm ấy, đến lượt Sylvia trực đêm. Một vị bác sĩ trẻ măng và đầy nam tính rảo bước trong hành lang. Có lẽ anh ta mới tôt nghiệp, vì chưa đến 25 tuổi, răng trắng như áo blouse, tóc nâu, cao dễ chừng 1,85 mét. Anh ta khẽ nghiêng đầu:
- Cô có thể cho tôi số phòng của bệnh nhân Ruth Nichols?
Sylvia lật sổ, bắt đầu thấy xúc động:
- Phòng 25 thưa bác sĩ.
Chàng bác sĩ mỉm cười:
- Cảm ơn.
Sylvia thấy tim đập mạnh:
- Bác sĩ có cần tôi đi theo không ạ?
- Không một mình tôi đủ rồi.
Chàng trai khuất sau cầu thang và Sylvia vẫn còn bần thần. Có hai lý do để cô muốn lên phòng 25: được đi cùng chàng bác sĩ đẹp trai và nhân thể biết tình hình về nữ bệnh nhân Ruth Nichols. Cô ta vừa nhập viện ban sáng vì lãnh 3 phát đạn. Một ca phẫu thuật và Ruth được đưa về phòng 25... Sylvia chợt nhảy dựng: có tiếng súng nổ. Một tiếng nữa. Lại một tiếng nữa. Cô ta rú lên...
Mười lăm phút sau, bệnh viện Cheyenne chìm trong cơn hoảng loạn. Cảnh sát phải vất vả lắm mới vãn hồi được trật tự. Trung uý Neil Hoffimann đang trò chuyện với ông John Appleby, giám đốc bệnh viện, trong phòng 25. Sylvia thì run như cầy sấy. Trung uý Hoffimann khẽ lật lại tấm drap đầy máu, bên dưới là thi thể một phụ nữ trạc 30 tuổi, bị bắn 3 phát đạn vào đầu. Hoffimann khẽ hỏi:
- Tên bà ta?
Appleby cất giọng hổn hển.
- Maggy Bennett. Vừa nhập viện buổi trưa vì viêm ruột thừa. Theo lời cô Sylvia thì thủ phạm không định giết Maggy.
Sylvia nức nở:
- Hắn ta hỏi tôi số phòng của Ruth Nichols. Tôi không thể ngờ được. Trông hắn rất lịch thiệp, tri thức, cứ như bác sĩ ấy.
Hoffimann nhíu mày:
- Và tại sao cô lại chỉ phòng 25 cho hắn?
Sylvia đáp nhanh:
- Vì số ấy có ghi trong sổ trực.
Appleby xen vào:
- Tình trạng sức khỏe của Ruth rất tệ nên chúng tôi đã chuyển cô ta sang phòng khác. Còn Maggy đến ngay sau đó nên nằm phòng cũ của Ruth. Tại thế mà...
Hoffimann quay sang Sylvia:
- Cô có thể tả lại nhân dạng của hắn?
Sylvia chùi nước mắt:
- To cao, tóc nâu, đẹp trai. Trông rất có vẻ bác sĩ.
Trung uý Hoffimann khẽ lắc đầu:
- Tôi rất tin cô. Gregor Matthews vừa kết thúc chương trình y khoa. Hắn là người đã bắn vào cô Ruth và đang bị chúng tôi truy tìm. Hắn là chồng chưa cưới của Ruth, cô ta muốn ra đi nhưng hắn không chịu. Nhưng chúng tôi không thể ngờ hắn dám lẻn vào bệnh viện để giết cô ấy.
Hoffimann đậy tấm drap lại, hỏi nhanh:
- Hắn đang ở đâu?
Appleby đáp gọn:
- Phòng bên cạnh số 24, đang ở cùng một nữ bệnh nhân.
- Hắn vẫn cầm súng?
- Vâng theo lời các nhân chứng, hắn vừa cầm súng vừa bước vào phòng 24.
Hoffimann rời phòng 25, đến trước cửa phòng 24:
- Matthews! Anh nghe tôi chứ? Trung uý Hoffimann đây...
Giọng nói vọng ra có vẻ phấn khích tột độ:
- Vâng tôi nghe rõ, trung uý ạ. Đừng có nhấc tay nhấc chân đấy. Tôi đang ngồi cạnh một nữ bệnh nhân và đang kê súng vào thái dương bà ta đây. Nếu ông dại dột xoay tay nắm cửa, tôi sẽ bắn bà ta ngay. Nào, nói đi!
Một giọng đàn bà vọng ra, rên rỉ:
- Đúng thế! Hãy là theo lời hắn! Nếu không hắn giết tôi mất.
Hoffimann gắt:
- Anh muốn gì, Matthews?
- Muốn gặp Ruth, tất nhiên. Tôi đã giết nhầm người khác, nhưng rất tiếc, đáy đâu phải lỗi của tôi. Đừng có dùng những con y tá ngu xuẩn như thế.
- Vì sao anh cần gặp Ruth?
- Để nói chuyện với cô ta.
- Để nói chuyện hay là để nã ba phát vào đầu, như với nạn nhân ban nãy?
- Để nói chuyện, tôi nhắc lại đấy. Ông không có sự lựa chọn nào đâu. Phải tin tôi. Hãy đưa Ruth đến đây, tôi hứa sẽ không làm gì cô ta đâu. Nếu không tôi bắn ngay con tin đấy.
Cả Hoffimann và Appleby đều lùi lại, nhìn trừng trừng vào cửa phòng 24. Viên trung uý khẽ nói:
- Tôi sẽ cố gắng thương thuyết với hắn để kéo dài thời gian và gọi một đội đặc nhiệm.
Gương mặt của vị giám đốc bệnh viện bỗng tối sầm lại:
- Không còn thời gian đâu. Bà bệnh nhân trong phòng 24 đang bị tiểu đường nặng. Trong vòng nửa giờ, nếu không được tiêm insuline, bà ta sẽ chết.
Hoffimann lặng ngắt. Tình thế hết sức nguy ngập. Trong những vụ uy hiếp con tin thì thời gian là chìa khoá vàng. Nghĩ ngợi đôi chút, Hoffimann tiến lại gần cửa phòng 24:
- Matthews, con tin của anh cần được tiêm thuốc ngay, hãy để một cô y tá vào phòng!
Chỉ có một tiếng cười khan đáp lại. Hoffimann vã mồ hôi trán:
- Tôi thề đấy là sự thật. Nếu anh không đồng ý một cô y tá thì tôi sẽ vào, hai tay sau gáy, cởi trần.
Matthews gào lên:
- Đứng yên đấy. Không ai được vào cả. Cánh cửa mà động đậy là tôi bóp cò ngay tức khắc.
- Matthews, nếu không được tiêm insuline trong vòng nửa giờ, bà ta sẽ chết.
- Đó là chuyện của các ông. Đem Ruth đến đây!
- Nhưng cô ta liệt giường rồi, đâu có nói chuyện với anh được.
- Tôi cóc cần biết, đem đến đây.
Hoffimann lại im lặng và thở dài. Còn biết làm gì bây giờ. Phòng 24 không có cửa sổ. Lối vào duy nhất là cánh cửa đó. Đúng lúc đó, Appleby nói khẽ:
- Trung uý ạ, có một cách...
Vài phút sau, Hoffimann gào to trước cửa phòng 24.
- Thôi được, Matthews! Chúng tôi đem Ruth đến cho anh. Tôi đã nói rồi, cô ta đang hôn mê, nằm trên giường đẩy.
Lại có tiếng cười vọng ra:
- Thôi được. Mở cửa từ từ và đẩy giường vào, nếu không phải Ruth mà là bất cứ ai khác là tôi sẽ bắn con tin đấy. Rõ chưa?
- Rõ, giường đây.
Tay nắm cửa xoay nhè nhẹ. Cửa mở, một chiếc giường đẩy ló vào. Matthews vẫn dí súng vào thái dương con tin, nhìn trừng trừng mọi việc. Đúng là Ruth rồi... cô ấy xanh như tàu lá và đang thiêm thiếp. Matthews cười rùng rợn:
- Chào Ruth! Đến gặp anh là biết điều đấy. Sáng nay em vuột khỏi tay anh rồi, phải không? - Hắn lại cười và cất giọng lạnh lùng - Vĩnh biệt, Ruth.
Sự việc tiếp theo diễn ra chưa đầy một giây. Hai tiếng nổ phát ra gần như cùng lúc. Matthews bắn vào vợ ngay thái dương, còn Hoffimann nhảy bổ vào phòng và bắn ngay giữa trán Matthews.
Appleby và cô y ta chạy về phía con tin để tiêm insuline, Hoffimann nghiêng người về phía vị giám đốc:
- Có sao không?
- Không vừa kịp lúc.
Appleby nhìn xác Matthews:
- Ông bắn cừ quá, trung uý ạ.
Hoffimann liếc cái xác của Ruth, khẽ đáp:
- Hắn cũng thế. Tội nghiệp cô ta.
Appleby lấy tấm drap phủ lên mặt Ruth:
- Lo còn cách nào khác, trung uý ạ. Gia đình cô ấy đã...
Vài phút sau, hai cái xác được đưa ra khỏi phòng 24. Hoffimann và Appleby vẫn đứng ngoài hành lang, chưa hết xúc động. Hoffimann nở một nụ cười cay đắng:
- Cảm ơn ông, tôi không nghĩ ra được cách ấy.
Appleby khẽ lắc đầu:
- Đừng cảm ơn tôi, cảm ơn Ruth mới phải, cô ấy đã đồng ý đến gặp Matthews khi biết mình khó qua khỏi.
Trung uý Hoffimann rùng mình. Đúng là vụ giải thoát con tin rùng rợn nhất mà anh đã trải qua. Ngay lúc anh tuyệt vọng, bác sĩ Appleby đã đến báo là Ruth đã đồng ý gặp Matthews và Appleby đã xin phép gia đình Ruth.
______________________