Bóng ma trong hí viện
Jennifer Bassett
Nhà hát Paris là một toà nhà nhà nổi tiếng và lộng lẫy. Nó là nhà hát lớn nhất thế giới. Xây dựng từ năm 1861, hoàn thành năm 1875, và tốn 47 triệu france.
Nó gồm mười bảy tầng, mười ở trên và bảy dưới lòng đất. Đằng sau và bên dưới sân khấu có nhiều cầu thang và hành lang và rất nhiều, rất nhiều phòng: phòng hoá trang, phòng cho nghệ sĩ và vũ công, phòng cho nhân viên sân khấu, phòng quần áo và giày dành cho các vở nhạc kịch... Có hơn 2500 cửa trong toà nhà. Bạn có thể đi bộ trong nhiều giờ mà không thấy ánh sáng ở phía dưới Nhà hát Paris.
Và Nhà hát có một con ma, một bóng ma, một người đàn ông trong bộ đồ đen. Ông ta là cái xác không đầu, hay có đầu mà không có thân. Mặt ông ấy màu vàng, không có mũi, chỉ có hai lỗ nhỏ cho đôi mắt...
Đây là sự thật về câu chuyện Bóng ma trong hí viện. Nó bắt đầu vào một ngày trong năm 1880, tại phòng thay đồ của các vũ công...
Những nữ vũ công
- Nhanh lên! Nhanh lên! Đóng cửa lại! Ông ta đấy! - Annie Sorelli chạy vào phòng thay quần áo mà mặt trắng bệch.
Một trong các cô gái chạy và đóng cửa lại, và sau đó tất cả họ quay về phía Annie Sorelli.
- Ai? Ở đâu? Chuyện gì thế? - họ la hét.
- Đó là con ma! - Annie nói - Trong hành lang. Tôi đã thấy ông ta. Ông ấy đi xuyên qua tường ngay trước mặt tôi! Và... và tôi thấy gương mặt ông ta!
Hầu hết các cô gái đều hoảng sợ, nhưng có một người, một cô gái cao, tóc đen, thì lại cười.
- Hừm! - cô nói - Mọi người đều bảo họ thấy con ma trong nhà hát, nhưng thật sự thì không có con ma nào cả. Cậu chỉ thấy cái bóng trên tường. - Nhưng cô gái không mở cửa hay nhìn ra hành lang.
- Nhiều người đã thấy ông ta - cô thứ hai nói - Hai ngày trước đây Joseph Buquet lại nhìn thấy. Cậu không nhớ à?
Rồi ngay sau đấy các cô gái lại bắt đầu nói chuyện.
-Joseph nói con ma cao và ông ta mặc một bộ dạ phục màu đen-.
- Ông ấy có cái đầu của một người chết, với gương mặt màu vàng, và không có mũi... Và không có mắt - chỉ có những cái lỗ nhỏ!
Kế tiếp cô bé Meg Giry mới nói
- Đừng nói về ông ta nữa. Ông ấy không thích đâu. Mẹ tớ bảo thế.
- Mẹ cậu ư? - cô gái có mái tóc đen nói - Mẹ cậu biết gì về con ma ấy?
- Bà nói Joseph Buquet là tên điên. Con ma không thích mọi người đều nói về ông ta, và một ngày nào đó Joseph Buquet sẽ phải hối tiếc, rất hối tiếc.
- Nhưng mẹ cậu biết được những gì? Hãy kể cho chúng tôi nghe, kể đi! - tất cả các cô gái đều van nài.
- Ồ, các cậu! - Meg nói - Nhưng xin đừng nói với ai hết nhé. Các cậu biết đấy mẹ mình là người gác cửa cho vài căn phòng trong nhà hát. Và phòng số 5 chính là phòng của con ma! Ông ta xem các vở kịch ở đó, và thỉnh thoảng để hoa lại cho mẹ mình.
- Con ma có một cái phòng! Và để hoa trong đó! - Ồ, Meg, mẹ cậu kể cậu những câu chuyện này ư! Làm sao con ma lại có một phòng cho mình?
- Tôi nói thật đấy mà! - Meg nói - Không ai mua vé vào phòng 5, nhưng con ma thường vào đó trong các đêm diễn.
- Có lẽ ai đó vào đấy chăng?
- Tại sao, không!... Con ma vào, nhưng không có ai cả.
Những vũ công nhìn Meg.
- Nhưng làm sao mẹ cậu biết? - một cô hỏi.
- Không có người đàn ông nào mặc bộ lệ phục màu đen với gương mặt màu vàng cả. Tất cả đều sai. Mẹ mình chưa bao giờ thấy con ma trong phòng số 5, nhưng bà nghe tiếng ông ấy! Ông ta nói chuyện với bà, nhưng lại không có ai ở đấy! Và ông không thích người ta nói về mình!
Nhưng tối đó những vũ công không thể ngừng bàn tán về con ma trong nhà hát. Họ nói trước khi diễn, trong suốt vở diễn, và sau khi diễn. Nhưng họ nói rất nhỏ, và nhìn về đằng sau trước khi nói.
Khi vở diễn kết thúc, các cô gái trở về phòng thay quần áo. Bất ngờ, họ nghe tiếng ai trong hành lang, và bà Giry, mẹ của Meg, chạy vào phòng. Bà ấy là một người phụ nữ mạnh khỏe, phúc hậu với gương mặt vui tươi, đỏ ửng. Nhưng tối nay mặt bà lại trắng nhách.
- Ôi, các cô gái ạ - bà khóc - Joseph Buquet chết rồi! Các con biết đó ông ta làm việc trên một đoạn đường dài phía dưới, trên tầng bốn dưới sân khấu. Những nhân viên sân khấu khác tìm thấy xác ông ta ở đấy một giờ trước - với một sợi dây thừng quanh cổ!
- Chính là con ma! - Meg Giry nói - Con ma đã giết ông ấy!
Hết
______________________
Jennifer Bassett
Nhà hát Paris là một toà nhà nhà nổi tiếng và lộng lẫy. Nó là nhà hát lớn nhất thế giới. Xây dựng từ năm 1861, hoàn thành năm 1875, và tốn 47 triệu france.
Nó gồm mười bảy tầng, mười ở trên và bảy dưới lòng đất. Đằng sau và bên dưới sân khấu có nhiều cầu thang và hành lang và rất nhiều, rất nhiều phòng: phòng hoá trang, phòng cho nghệ sĩ và vũ công, phòng cho nhân viên sân khấu, phòng quần áo và giày dành cho các vở nhạc kịch... Có hơn 2500 cửa trong toà nhà. Bạn có thể đi bộ trong nhiều giờ mà không thấy ánh sáng ở phía dưới Nhà hát Paris.
Và Nhà hát có một con ma, một bóng ma, một người đàn ông trong bộ đồ đen. Ông ta là cái xác không đầu, hay có đầu mà không có thân. Mặt ông ấy màu vàng, không có mũi, chỉ có hai lỗ nhỏ cho đôi mắt...
Đây là sự thật về câu chuyện Bóng ma trong hí viện. Nó bắt đầu vào một ngày trong năm 1880, tại phòng thay đồ của các vũ công...
Những nữ vũ công
- Nhanh lên! Nhanh lên! Đóng cửa lại! Ông ta đấy! - Annie Sorelli chạy vào phòng thay quần áo mà mặt trắng bệch.
Một trong các cô gái chạy và đóng cửa lại, và sau đó tất cả họ quay về phía Annie Sorelli.
- Ai? Ở đâu? Chuyện gì thế? - họ la hét.
- Đó là con ma! - Annie nói - Trong hành lang. Tôi đã thấy ông ta. Ông ấy đi xuyên qua tường ngay trước mặt tôi! Và... và tôi thấy gương mặt ông ta!
Hầu hết các cô gái đều hoảng sợ, nhưng có một người, một cô gái cao, tóc đen, thì lại cười.
- Hừm! - cô nói - Mọi người đều bảo họ thấy con ma trong nhà hát, nhưng thật sự thì không có con ma nào cả. Cậu chỉ thấy cái bóng trên tường. - Nhưng cô gái không mở cửa hay nhìn ra hành lang.
- Nhiều người đã thấy ông ta - cô thứ hai nói - Hai ngày trước đây Joseph Buquet lại nhìn thấy. Cậu không nhớ à?
Rồi ngay sau đấy các cô gái lại bắt đầu nói chuyện.
-Joseph nói con ma cao và ông ta mặc một bộ dạ phục màu đen-.
- Ông ấy có cái đầu của một người chết, với gương mặt màu vàng, và không có mũi... Và không có mắt - chỉ có những cái lỗ nhỏ!
Kế tiếp cô bé Meg Giry mới nói
- Đừng nói về ông ta nữa. Ông ấy không thích đâu. Mẹ tớ bảo thế.
- Mẹ cậu ư? - cô gái có mái tóc đen nói - Mẹ cậu biết gì về con ma ấy?
- Bà nói Joseph Buquet là tên điên. Con ma không thích mọi người đều nói về ông ta, và một ngày nào đó Joseph Buquet sẽ phải hối tiếc, rất hối tiếc.
- Nhưng mẹ cậu biết được những gì? Hãy kể cho chúng tôi nghe, kể đi! - tất cả các cô gái đều van nài.
- Ồ, các cậu! - Meg nói - Nhưng xin đừng nói với ai hết nhé. Các cậu biết đấy mẹ mình là người gác cửa cho vài căn phòng trong nhà hát. Và phòng số 5 chính là phòng của con ma! Ông ta xem các vở kịch ở đó, và thỉnh thoảng để hoa lại cho mẹ mình.
- Con ma có một cái phòng! Và để hoa trong đó! - Ồ, Meg, mẹ cậu kể cậu những câu chuyện này ư! Làm sao con ma lại có một phòng cho mình?
- Tôi nói thật đấy mà! - Meg nói - Không ai mua vé vào phòng 5, nhưng con ma thường vào đó trong các đêm diễn.
- Có lẽ ai đó vào đấy chăng?
- Tại sao, không!... Con ma vào, nhưng không có ai cả.
Những vũ công nhìn Meg.
- Nhưng làm sao mẹ cậu biết? - một cô hỏi.
- Không có người đàn ông nào mặc bộ lệ phục màu đen với gương mặt màu vàng cả. Tất cả đều sai. Mẹ mình chưa bao giờ thấy con ma trong phòng số 5, nhưng bà nghe tiếng ông ấy! Ông ta nói chuyện với bà, nhưng lại không có ai ở đấy! Và ông không thích người ta nói về mình!
Nhưng tối đó những vũ công không thể ngừng bàn tán về con ma trong nhà hát. Họ nói trước khi diễn, trong suốt vở diễn, và sau khi diễn. Nhưng họ nói rất nhỏ, và nhìn về đằng sau trước khi nói.
Khi vở diễn kết thúc, các cô gái trở về phòng thay quần áo. Bất ngờ, họ nghe tiếng ai trong hành lang, và bà Giry, mẹ của Meg, chạy vào phòng. Bà ấy là một người phụ nữ mạnh khỏe, phúc hậu với gương mặt vui tươi, đỏ ửng. Nhưng tối nay mặt bà lại trắng nhách.
- Ôi, các cô gái ạ - bà khóc - Joseph Buquet chết rồi! Các con biết đó ông ta làm việc trên một đoạn đường dài phía dưới, trên tầng bốn dưới sân khấu. Những nhân viên sân khấu khác tìm thấy xác ông ta ở đấy một giờ trước - với một sợi dây thừng quanh cổ!
- Chính là con ma! - Meg Giry nói - Con ma đã giết ông ấy!
Hết
______________________
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
???