Trả lại anh những gì còn sót lại
Nhận không anh hay ngoảnh mặt làm ngơ
Lần cuối cùng tôi chẳng dám ước mơ
Nhận đi anh rồi xa mãi mãi
Xa nhau rồi anh có nhớ không anh
Hay chỉ như gió thoảng qua cành
Yêu thương đó chỉ trong chốc lát
Tôi xa anh không bao giờ quen được
Không oán hờn, không trách móc đâu anh
Quá khứ đầy chờ mong khắc khoải
Tôi yếu đuối nên nhớ hoài kỷ niệm
Tôi dại khờ nên ôm chặt niềm đau
Ngày lại ngày thổn thức dâng cao
Tình không trọn mình tôi nhận lấy thương đau
Tôi cầu mong phép lạ ban hành
Cho anh sống và anh quên kỷ niệm ./
Ngày cuối cùng
Hết mất rồi, chỉ sau ngày hôm nay
Ta và Người, sẽ chia tay hai ngả
Hết mất rồi, những ngày xưa êm ả
Ta và Người, sẽ chẳng còn của nhau.
Hết mất rồi, chỉ sót lại niềm đau
Lời cuối cùng, cuốn buồn vui đi mất
Hết mất rồi, chẳng còn gì ân hận
Người cũng buồn, có nuối tiếc gì đâu.
Ngày hôm nay, chôn chặt đáy tim sâu
Cố thổi bùng, nến thời gian sắp tắt
Phút một mình, nghe đầu môi đắng mặn
Đưa Người về, ta tiễn cả ta đi.
Tự hỏi lòng, ta còn lại được gì
Không gì cả, mà như là tất cả
Có một nơi, giữa đời thường nghiệt ngã
Đáy tim mình, ta chạy tới tìm Ai.
--------------------
Một... nỗi buồn vô cớ
Một... nỗi nhớ vô hình
Nhận không anh hay ngoảnh mặt làm ngơ
Lần cuối cùng tôi chẳng dám ước mơ
Nhận đi anh rồi xa mãi mãi
Xa nhau rồi anh có nhớ không anh
Hay chỉ như gió thoảng qua cành
Yêu thương đó chỉ trong chốc lát
Tôi xa anh không bao giờ quen được
Không oán hờn, không trách móc đâu anh
Quá khứ đầy chờ mong khắc khoải
Tôi yếu đuối nên nhớ hoài kỷ niệm
Tôi dại khờ nên ôm chặt niềm đau
Ngày lại ngày thổn thức dâng cao
Tình không trọn mình tôi nhận lấy thương đau
Tôi cầu mong phép lạ ban hành
Cho anh sống và anh quên kỷ niệm ./
Ngày cuối cùng
Hết mất rồi, chỉ sau ngày hôm nay
Ta và Người, sẽ chia tay hai ngả
Hết mất rồi, những ngày xưa êm ả
Ta và Người, sẽ chẳng còn của nhau.
Hết mất rồi, chỉ sót lại niềm đau
Lời cuối cùng, cuốn buồn vui đi mất
Hết mất rồi, chẳng còn gì ân hận
Người cũng buồn, có nuối tiếc gì đâu.
Ngày hôm nay, chôn chặt đáy tim sâu
Cố thổi bùng, nến thời gian sắp tắt
Phút một mình, nghe đầu môi đắng mặn
Đưa Người về, ta tiễn cả ta đi.
Tự hỏi lòng, ta còn lại được gì
Không gì cả, mà như là tất cả
Có một nơi, giữa đời thường nghiệt ngã
Đáy tim mình, ta chạy tới tìm Ai.
--------------------
Một... nỗi buồn vô cớ
Một... nỗi nhớ vô hình
someone