Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Có hay không 'kiếp luân hồi'?

14 trả lời, 1.395 lượt xem — Trang 1 / 1
Sau khi chết, con người có trở lại mặt đất theo một vài dạng khác? Giới khoa học phương Tây và các chuyên gia tâm lý đã dày công nghiên cứu một cách có hệ thống về "kiếp luân hồi" từ rất lâu, nhằm phân tích dưới ánh sáng khoa học về bản chất vấn đề.

Dẫn đầu là một nhóm giáo sư thuộc Đại học Yale ở Mỹ từng thu thập khắp thế giới các bằng chứng liên quan đến “kiếp trước” hoặc sự “đầu thai vào kiếp sau”. Rồi họ nghiên cứu chúng một cách tỉ mỉ, logic và nghiêm túc. Nếu phát hiện ra điều gì đó “không bình thường”, họ liền phân tích một cách chuyên sâu hơn nhằm khám phá xem có liên quan gì tới “kiếp luân hồi” - theo quan điểm tín ngưỡng cố hữu - hay không.

Mảnh đất màu mỡ cho các cuộc nghiên cứu nói trên đa số là trẻ em. Roberta Morgan, sinh ngày 28/8/1961 ở tiểu bang Minnesota (Mỹ), bắt đầu kể về “kiếp trước” của mình trong thời còn là một bé gái. Người mẹ thì cho rằng con bé nói toàn những chuyện ngốc nghếch và luôn tìm cách ngắt lời đứa bé. Nhưng Roberta vẫn không ngừng kể về “cha mẹ trước đây” của mình. Em còn kể về chiếc ôtô mà “người cha kiếp trước” từng có và khẳng định rằng em đã cùng sống với “cha mẹ cũ” tại một khu trang trại. Khi bé gái lên 4 tuổi, em được dẫn tới một trại chuyên thuần ngựa nòi. Roberta rất tự nhiên và phấn chấn nói: “Con từng cưỡi ngựa thuần thục nhiều lần rồi”. Thật ra, em đã trèo lên mình ngựa bao giờ đâu. Roberta còn đòi mẹ làm những món thức ăn khoái khẩu mà “mẹ trước” đã từng nấu. Em tả lại cách thức nấu các món đó hoàn toàn chính xác. Tới năm 9 tuổi, Roberta Morgan đột nhiên quên hẳn quãng đời “kiếp trước” của mình và không bao giờ nhớ lại được nữa.

Còn Samlini Permac sinh đầu năm 1962 ở Colombo (Sri Lanka). Trước khi bé biết nói, cha mẹ nhận thấy rằng em rất sợ... nước. Mỗi khi người mẹ định tắm cho bé, đều gặp phải các phản ứng dữ dội cùng tiếng kêu khóc. Em còn rất sợ ôtô. Khi Samlini nói được, em đã mô tả “quãng đời trước đây” của mình một cách tỉ mỉ. Em kể: “Một hôm cha mẹ 'kiếp trước' sai em đi mua bánh mì. Phố xá đang bị lụt, chiếc xe buýt đi sát bên cạnh, hất em xuống đồng nước. Em cố giơ tay quá đầu cầu cứu và hét lên: Mẹ ơi!. Sau đó, em bị chìm hẳn vào giấc ngủ vô biên”.

Cha mẹ của Samlini suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Sau đó một thời gian, họ biết được câu chuyện của một bé gái 11 tuổi từng bị chết đuối trong hoàn cảnh tương tự, y hệt câu chuyện mà cô con gái họ đã kể lại. Còn bản thân Samlini Permac không thể biết được sự kiện này vào bất cứ trường hợp nào, bởi đơn giản lúc ấy bé chưa ra đời.

Hai trường hợp tiêu biểu trên được bác sĩ tâm lý học nổi tiếng người Mỹ John Stevenson - người đã nghiên cứu các hiện tượng về “kiếp trước” suốt nửa thế kỷ nay - kể lại. Ông cùng các đồng nghiệp thuộc Đại học Tổng hợp Virginia đã thử tìm các bằng chứng, được tồn tại như một “thực trạng X”, mặc dù không tìm được những yếu tố vô lý trong các X và họ cũng không thể lý giải chúng dưới ánh sáng khoa học được. Giáo sư J.Steveson cùng các đồng nghiệp đi tới quyết định chỉ tồn tại một khả năng duy nhất: giống như ảo giác - nếu nói về khả năng phân tích khoa học hiện nay. Còn một nhà phân tâm học người Mỹ, bác sĩ Scot Rogo, cũng đã từng dày công nghiên cứu các trường hợp liên quan tới sự “đầu thai” hoặc “kiếp luân hồi” hơn ba thập niên gần đây, cũng mới chỉ đưa ra các giả thuyết, chứ chưa dám nêu lên một kết luận khoa học chắc chắn nào cả.

Trước đây nhiều năm, đa số các nhà khoa học phủ nhận sự đầu thai, cho đó là một trò hoàn toàn lừa bịp. Nhưng ngày nay đa phần trong số họ đã thừa nhận hiện tượng này như là một phương cách chữa các chứng khủng hoảng tâm lý. Còn giáo sư Abraham Kelsy, trưởng khoa Y học lâm sàng của Đại học New York, trong các thực nghiệm riêng của mình đã dùng những phương pháp giúp bệnh nhân nhớ lại “quãng đời kiếp trước” của họ, và bằng cách này giúp họ giải phóng khỏi những vướng mắc hiện tại.

Ông giải thích: “Tôi đã rút ra được kết luận là, rất nhiều biểu hiện hiện tại của người bệnh là hệ lụy của kiếp trước và chính chúng là những trở ngại phong tỏa nghị lực của cuộc sống thực tại. Theo tôi, cơ thể con người luôn mang sẵn những thứ phi vật chất, những thứ vẫn tồn tại sau khi thân xác đã chết. Nôm na như người phương Đông gọi là “hồn”. Chính thứ “hồn” này được tái sinh, đầu thai lại. Niềm tin này của tôi càng được củng cố qua các phân tích tỉ mỉ về chất lượng riêng của mỗi cá nhân. Tại sao trong một gia đình, trẻ em thường khác biệt nhau, dù rằng chúng được sinh ra cùng cha cùng mẹ, có cùng một tổng thể gene và lớn lên trong cùng một môi trường? Rất nhiều trẻ em, khi đang chơi, luôn có xung quanh chúng “những người bạn vô hình” nào đó mà chúng luôn cho là đang hiện hữu thật sự. Tới độ 4-5 tuổi, thứ cảm giác ấy đột nhiên biến mất. Điều này theo các nhà khoa học chính là kỷ niệm về những người bạn "kiếp trước" của chúng".

Vẫn chưa có một nhà tâm lý học nào có thể giải thích một cách logic về những cá tính khác nhau, cũng như các chất lượng cá nhân khác nhau của đám con trẻ được sinh ra từ một gia đình chung. Trong từng trường hợp, thể hiện những dấu hiệu ảnh hưởng từ “kiếp trước”, được giới tâm lý học nêu ra các giả thuyết về những biến dạng của tâm lý: như mê ngủ, nghe hoặc đọc được ở đâu đó... Giới vương quyền Ai Cập thời cổ cũng từng hay nói về các “kiếp luân hồi”, cả Hoàng đế Pháp Napoléon, cũng như nhiều nhân vật lịch sử nổi tiếng khác cũng vậy – những người thường nhớ về "kiếp trước", để chỉ muốn tạo ra cái ấn tượng về xuất xứ thần thánh của họ. Đa phần trong chúng ta không hề gợi nhớ lại “kiếp trước” ngay cả qua những cách tân tiến hoàn thiện nhất. Trong trường hợp đó, không tồn tại quan niệm đầu thai trong thực tế. Ngoài ra cũng còn nhiều điểm bất đồng ngay cả giữa những người vốn luôn tin vào “kiếp trước”.

Tới giờ, giới khoa học vẫn chưa có sự đồng nhất về thực chất của tiến trình này, đó là cơ sở gây nên sự hoài nghi về khả năng đầu thai trong “vòng xoay luân hồi” của mỗi người.

(Theo CAND, Sự thật thanh niên)

Các bạn nghĩ sao về chuyện này?
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
Đề tài này em nghe nói nhiều rùi ha.Lúc trước em còn có cả 1 quyển nói về kiếp luân hồi và ma quỷ nữa,chỉ tiếc la đã bị thất lạc trong 1 lần dọn nhà mất rùi.Nếu ko em đăng cả quyển lên cho các bác đọc luôn[:D]
Trọn Kiếp Chỉ Yêu Mình Em
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 21:21:37diên vỹ>
Kiếp Luân Hồi theo phật giáo thì quả thật có , nhưng Thánh Kinh thì không...

Kinh Phật bảo con người sau khi chết sẽ đến địa ngục chờ phán tội, tùy theo nặng nhẹ để phân xử , và có thể trở lại thế gian tùy theo tội đã xét kia.... hoặc ở lại địa ngục vĩnh diễn để chịu phạt...

Thánh Kinh thì bảo con người sau khi chết có tội thì bị vào lò lửa đời đời, còn tiếp nhận Chúa và ăn năn thì sẽ được lên thiên đàng...


dv thắc mắc là....nếu theo cái luật luân hồi thì có lẽ đúng, vì...con người ai ai cũng có 1 linh hồn...., linh hồn cứ chuyển hoá chết và trở lại kiếp người...bởi vì khi chết, thì chỉ có thể xác bị tiêu huỷ, linh hồn thì không...nhưng nếu luật luân hồi đúng, thì ngay từ lúc bắt đầu trái đất ...linh hồn làm sao mà có? Có được do đâu mà cho đến ngày nay, trên trái đất đầy dẫy người thế kia ?

còn như Thánh Kinh thì...nếu trần gian ai ai cũng có tội, vậy trong lò lửa đời đời kia..có bao nhiêu linh hồn nhỉ....? và trên thiên đàng...có bao nhiêu...còn những linh hồn mới làm sao sinh ra được trên thế gian?

hihih nói tóm lại..thắc mắc vẫn là thắc mắc...vì thực tế không ai đã chết đi và sống lại để hiểu được sau cái chết đó...là như thế nào....

và dù quả thực có ai đó đã chết đi...và bảo được đi vào một thế giới khác.....nhưng thực tế họ có vào thế giới khác không? hay do mê man sợ hãi mà tâm trí vẽ ra một cảnh tượng mà tiềm thức của họ đã được biết..., rồi khi tỉnh dậy bảo đó là lò lửa hay địa ngục hay thiên đàng chăng?

cho nên có thể nói ....vấn đề sau cái chết dù bao nhiêu thuyết về nó đi nữa dv cũng thấy không đáng tin cậy ....bởi nó rất mập mờ, nó chẳng giống như trái đất và dãi ngân hà, mà người ta có thể đi ra để xem xét, hoặc trắng hoặc đen để người ta so sánh ..., ....mà nó được đánh đổi bằng cái chết .....và sự sống .....con người thì chỉ có thể sống và chết 1 lần ...nên sự thật sau cái chết coi như là điều nan giải á .....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 07:49:42Ngo Huu Doan>
Nếu bạn không tin là có một "đời sống" sau khi chết, và không tin là có kiếp luân hồi và bạn cứ làm mọi chuyện ác đức trên đời để rồi chết là xong thì bạn đã thua nặng trong một cuộc chơi mà lẽ ra chỉ có hòa hoặc thắng !

Tôi nói vậy là vì: thí dụ có 2 người

Người thứ nhất tin có thì họ ít nhiều đã chuẩn bị hành trang, mà sự chuẩn bị này chẳng tốn đồng nào, hơn nữa càng làm tốt đẹp hơn cho xã hội.

Người thứ hai nói không thì dĩ nhiên họ sống cho sướng cái xác, có thể làm mọi thứ bất nhân trên đời, và không chuẩn bị chút hành trang nào cả.

Kết quả: (sau khi chết mới biết)

Nếu không có một thế giới bên kia, thì không ai mất cái gì cả !

Nếu có thật một thế giới bên kia thì người thứ nhất đã có hành trang sẽ không gặp khó khăn nhiều, còn người thứ 2 sẽ thật tệ hại với bao nhiêu điều không ngờ trước.

TÓM LẠI: DÙ CÓ HAY KHÔNG CÓ THÌ CỨ TIN LÀ CÓ VẪN CÓ LỢI, TỨC LÀ TỪ THẮNG TỚI HUỀ, KHÔNG CÓ CHUYỆN THUA !
Đăng nhập để trả lời
0
chời !!*xỉu* ..cái thí dụ của bạn chẳng khác gì đang chửi vào mặt tất cả những người có lòng hảo tâm trên trái đất này là "đạo đức gỉa" - vì sợ khg đủ "hành trang" cho "kiếp sau" nên họ mới tốt bụng !!

sil có biết 2 người này họ tốt với người khác đến nỗi quên luôn cả bản thân mình, mà sil hỏi họ có tin vào luật luân hồi khg thì họ chỉ nói: "kiếp này chưa biết ra sao nữa, lo chi tới kiếp sau"

như bạn viết thì chắc hẳn bạn có chuẩn bị "hành trang" cho kiếp sau theo cách thí dụ của bạn, đúng khg ?? vậy bây giờ sil hỏi bạn cái này, thí dụ(cũng thí dụ) bạn đang trên đường đến đón người thương đi ăn cơm tối rồi đi coi movie, đang hí hửng huýt sáo tản bộ, có 1 thằng bé ăn-mày móc bóp của bạn, nhưng thằng nhóc đó đói qúa, tay run-run nên xuất chiêu khg thuận, bị bạn bắt được. bạn xử lý ra sao ?? bạn kêu nó vô quán cơm đãi nó ăn uống no nê hay bạn quay lại cho nó 1 cái bợp tai xiểng niểng ?? rồi còn kêu lính tới bắt nó nữa !?!

sil nói tới "lính" là nhắc nhở bạn là xã hội cũng có những hình phạt dành cho kẻ ác trong "kiếp này" chứ khg như bạn thí dụ cái kiểu: "Người thứ hai nói không thì dĩ nhiên họ sống cho sướng cái xác, có thể làm mọi thứ bất nhân trên đời, và không chuẩn bị chút hành trang nào cả." --trích Ngo Huu Doan

"Nếu không có một thế giới bên kia, thì không ai mất cái gì cả !" --trích Ngo Huu Doan


làm chuyện bậy trong "kiếp này" thì "dĩ nhiên" phải ngồi tù đấy bạn ạ !! [:D]..
"..the imagination, the one reality
in this imagined world.."
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 13:46:50diên vỹ>
í ủa....ngộ dạ...bộ khi mình không nghĩ đến kiếp sau thì mình phải làm chuyện bậy sao kà... :).....

dv thì nghĩ làm chuyện bậy hay không thì tùy lương tâm của mỗi con người chứ đâu phải gì nghĩ có kiếp sau thì mới không dám làm chuyện bậy đâu....

với một người có lương tâm thì làm chuyện bậy khó ngủ thấy mồ.....chứ đừng nói chi đến việc chết được yên thân....

cuộc sống sau khi chết thế nào thì dv không biết được, cũng không tin hẳn được thuyết nào vì.....thật tình không căn cứ được vào đâu để xác nhận đó là thực như 1 + 1 = 2 để mà tin.....có điều dv tin ở nhân quả của kiếp này lắm....mình làm chuyện xấu với người thì...người khác làm chuyện xấu lại với mình, có khi gấp bội... (có lẽ nhờ thế mà dv ....chỉ làm việc xấu xíu xíu thui chứ chưa dám làm nhiều ..:) )

và đúng như bạn của Sil đã nói...."kiếp này chưa biết ra sao nữa, lo chi tới kiếp sau", mà cần gì 1 kiếp, cả ngày mai hay 1 giờ đồng hồ sau , thậm chí 15 phút sau chuyện gì xảy ra mình còn không biết được á...., ai biết đâu đang ngồi đây type những dòng chữ này thì điện cúp mất tiêu...hay 1 giờ sau đang ra bang công hứng gió tự nhiên có chiếc máy bay đâm thẳng vào lầu nhà dv đang ở......v.v.v kết quả ...chết queo ... :)

[sm=5.gif][:)][;)]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-21 03:12:30Ngo Huu Doan>
Ô chào Sil và Diên Vỹ !

Tôi thực sự không hề có ý định nói những người không tin có kiếp luân hồi là sẽ làm điều không thiện, không tốt. Có thể vì tui bận quá nên đưa cái ví dụ không được rõ ràng cho mấy và từ đó có thể gây hiểu lầm.

Ý toàn bài viết của tôi là chỉ tóm lại như thế này: Dù có hay không có kiếp luân hồi hoặc một "đời sống" sau khi chết thì nên tin là có thì tốt hơn, và "tin là có ở đây" không có nghĩa là mê tín dị đoan, đụng đâu cũng vái lạy !

Có những người suốt đời hoàn toàn không có một lần vào chùa, vào nhà thờ nghe giáo lý nhưng đôi khi họ là một người đức độ mà trên đời ai ai cũng nhìn nhận. Ngược lại có những người đội lốt thầy tu nhưng lại làm điều vô đạo hoặc có cái tâm không thiện.

Mà thượng đế chính là con người chúng ta. Nếu ai đó sống mà bị cả xã hội lên án thì Thượng đế cũng chẳng bao giờ gọi là tốt đâu (chỉ ngọai trừ bị hiểu nhần, oan sai thôi hoặc do giới hạn hiểu biết của con người). Còn nếu là người mà được mọi người cho là đức độ thì hiển nhiên Thượng đế cũng không ghép tội họ bao giờ ! Chỉ có con người mới có những quyết định oan sai chứ vô vi thì không đâu !

Mong rằng các bạn hiểu tui, tui không có ý nói như Sil và DV đã nói đâu. Tôi cũng mong mọi người sống sao cho đừng phải 'mang nợ" khi lìa đời. Bởi vì nếu có một sự phán xét của tòa án vô vi thì có lẽ không có tội oan và không lọt lưới tội đồ ! Tui thì đã từ lâu tôi đã tin và lo lắng cho "đời sống" sau khi chết ! Và khi tội đã biết lo như vậy thì khi một lòng tham, một ác ý nảy sinh tui đã phần nào diệt được. Đó là điều tốt cho tui nói riêng và cả cộng đồng nói chung. Nếu để ý một chút, dòng chữ màu đỏ bên dưới bài viết thì các bạn cũng hiểu là tui tin có đời sống bên kia rùi (ngọai trừ khi tui dối trá) !

Thân chào các bạn !
Đăng nhập để trả lời
0
hihihhihi...bạn vì vội mà gõ thế khiến Sil ngất xỉu, còn dv thì ngẩn ngơ :)

nhưng có hề gì, mỗi người có một cái lòng tin khác nhau mà :) không ai bảo bạn sai, cũng không ai cho là dv đúng :)

thôi thì cứ theo lòng tin của mình mà sống hén bạn :), vì mình sống cho mình chứ có cho ai đâu....phước thì mình nhận, họa cũng mình lãnh thôi..phải không?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-17 12:23:25honghoavi>
Trích đoạn: Ngo Huu Doan

Nếu bạn không tin là có một "đời sống" sau khi chết, và không tin là có kiếp luân hồi và bạn cứ làm mọi chuyện ác đức trên đời để rồi chết là xong thì bạn đã thua nặng trong một cuộc chơi mà lẽ ra chỉ có hòa hoặc thắng !

Tôi nói vậy là vì: thí dụ có 2 người

Người thứ nhất tin có thì họ ít nhiều đã chuẩn bị hành trang, mà sự chuẩn bị này chẳng tốn đồng nào, hơn nữa càng làm tốt đẹp hơn cho xã hội.

Người thứ hai nói không thì dĩ nhiên họ sống cho sướng cái xác, có thể làm mọi thứ bất nhân trên đời, và không chuẩn bị chút hành trang nào cả.

Kết quả: (sau khi chết mới biết)

Nếu không có một thế giới bên kia, thì không ai mất cái gì cả !

Nếu có thật một thế giới bên kia thì người thứ nhất đã có hành trang sẽ không gặp khó khăn nhiều, còn người thứ 2 sẽ thật tệ hại với bao nhiêu điều không ngờ trước.

TÓM LẠI: DÙ CÓ HAY KHÔNG CÓ THÌ CỨ TIN LÀ CÓ VẪN CÓ LỢI, TỨC LÀ TỪ THẮNG TỚI HUỀ, KHÔNG CÓ CHUYỆN THUA !



Đây là một cách nghĩ rất hay.... của người tích cực anh Đoàn ạh....

Thế này nhé tư tưởng phủ trùm hết tất cả giáo lý Phật giáo là khẳng định cuộc đời là khổ đau nhưng chúng ta hoàn toan có thể chấm dứt khổ đau trong đời sống hiện tại bằng những phương pháp tu tập khác nhau..... Đức Phật (là một người có thật trong lịch sử nhân loại) cho rằng ông chỉ là người tìm ra được chân lý, những quy luật của đời sống. Trong đó quy luật nhân quả là một trong những quy luật tuyệt đối đúng, không ai có thể đứng ra ngoài quy luật này kể cả đức Phật. Và tôi rất tâm đắc câu này trong kinh điển Phật giáo: "Kẻ nào không tin vào nhân quả thì không điều ác nào không dám làm".
Đạo Phật du nhập vào VN rất sớm vào khoảng trước thế kỷ thứ bảy.... có tài liệu lịch sử còn cho rằng Phật giáo du nhập vào Vn trước cả Trung Hoa... người Vn đã tiếp thu và thẩm thấu tư tưởng PHẬT giáo Ấn độ để chuyển hóa thành tư tưởng dân tộc Việt Nam, các câu ca dao tục ngữ như: đời cha ăn mặn đời con khát nước, gieo gió gặt bão... đó thể hiện tư tưởng nhân quả rất rõ nét... gieo nhân nào thì gặt quả ấy.... còn nhân ắt có quả vì còn phải trả quả nên còn phải tái sinh.... vậy nếu ta không gieo nhân thì làm sao có quả đó là giải thích vì sao có luân hồi và vượt ra khỏi luân hồi tái sinh trong Phật giáo.

.... Tôi có đọc một bài viết đăng trên tạp chí Tia Sáng cách đây mấy năm bàn về vấn đề băng hoại đạo đức của thanh niên Vn nói chung rất hay có tựa là: "Có một điểm mà ở đó xuất phát mọi chuyện".... khá hay lúc khác sẽ post lên....


honghoavi
[color="darkgreen"]Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ 
Hồng sơn sơn hạ Quế giang thâm
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 19:41:37So Luu Huong>
Trích đoạn: diên vỹ

Kiếp Luân Hồi theo phật giáo thì quả thật có , nhưng Thánh Kinh thì không...

Kinh Phật bảo con người sau khi chết sẽ đến địa ngục chờ phán tội, tùy theo nặng nhẹ để phân xử , và có thể trở lại thế gian tùy theo tội đã xét kia.... hoặc ở lại địa ngục vĩnh diễn để chịu phạt...

Thánh Kinh thì bảo con người sau khi chết có tội thì bị vào lò lửa đời đời, còn tiếp nhận Chúa và ăn năn thì sẽ được lên thiên đàng...


dv thắc mắc là....nếu theo cái luật luân hồi thì có lẽ đúng, vì...con người ai ai cũng có 1 linh hồn...., linh hồn cứ chuyển hoá chết và trở lại kiếp người...bởi vì khi chết, thì chỉ có thể xác bị tiêu huỷ, linh hồn thì không...nhưng nếu luật luân hồi đúng, thì ngay từ lúc bắt đầu trái đất ...linh hồn làm sao mà có? Có được do đâu mà cho đến ngày nay, trên trái đất đầy dẫy người thế kia ?

còn như Thánh Kinh thì...nếu trần gian ai ai cũng có tội, vậy trong lò lửa đời đời kia..có bao nhiêu linh hồn nhỉ....? và trên thiên đàng...có bao nhiêu...còn những linh hồn mới làm sao sinh ra được trên thế gian?

hihih nói tóm lại..thắc mắc vẫn là thắc mắc...vì thực tế không ai đã chết đi và sống lại để hiểu được sau cái chết đó...là như thế nào....



Phật nhập Niết Bàn và mong muốn chúng sanh cũng chứng ngộ giống mình. Phật coi thế gian là cõi ta bà đảo điên đau khổ, con người ở trong đó chính là đã chịu đau khổ của bánh xe luân hồi rồi. Vì thế Phật thuyết cho chúng sanh, giáo hoá chúng sanh (chúng ta đọc kinh Phật chính là những cuốn sách ghi lại lời Phật dạy) nhằm đưa tới tâm bình an, giải thoát cuộc đời đau khổ.
Câu hỏi linh hồn có từ bao giờ Phật tuyệt đối không trả lời vì theo Phật, nó chẳng giúp ích gì trên con đường tu tập. Niết Bàn, sự giải thoát khỏi luân hồi chỉ có thể thực hiện trong kiếp làm người, trong tất cả con đường tái sinh khác chúng sanh không thể đạt giác ngộ vì không có đủ khả năng nhận thức được yếu tố chính của luân hồi, đó là tham và vô minh.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: trungnghia

Sau khi chết, con người có trở lại mặt đất theo một vài dạng khác? Giới khoa học phương Tây và các chuyên gia tâm lý đã dày công nghiên cứu một cách có hệ thống về "kiếp luân hồi" từ rất lâu, nhằm phân tích dưới ánh sáng khoa học về bản chất vấn đề.................................

Tới giờ, giới khoa học vẫn chưa có sự đồng nhất về thực chất của tiến trình này, đó là cơ sở gây nên sự hoài nghi về khả năng đầu thai trong “vòng xoay luân hồi” của mỗi người.

(Theo CAND, Sự thật thanh niên)

Các bạn nghĩ sao về chuyện này?




Trước khi trả lời câu hỏi : « Có hay không có kiếp luân hồi ? »
Có lẽ cần phải hiểu ý nghĩa của hai chữ « luân hồi ».

Vậy Luân Hồi là gì ?
Hai chữ Luân Hồi được dịch theo âm Hán Việt, mà chữ gốc là Samsara (Sankrit.)
Theo ngữ nghĩa Phật giáo : Luân là xoay vần và hồi là trở lại.
Như vậy, chữ luân hồi là một cái vòng tròn lẩn quẩn không có chỗ bắt đầu, cũng như không có nơi chấm dứt.

NH tin có Luân Hồi, và đây là những lý do tại vì sao mà tin.

Hiện giờ ai ai cũng biết là trái đất của chúng ta xoay chuyển luôn, và vì trái đất xoay quanh mặt trời, nên chúng ta có Ngày và Đêm. Hết ngày tới đêm, hết đêm rồi trở lại ngày.
Trong một ngày chúng ta có hai mươi bốn tiếng đồng hồ, ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai đều y như vậy, không thay đổi. Từ ngày đến đêm rồi ngày sang ngày, rồi sang tới tháng, tới năm… Chúng ta có bốn mùa : Xuân, Hạ, Thu, Đông… cứ luân phiên thay đổi…
Nhìn về phương diện trái đất, ngày đêm, bốn mùa… đã chứng tỏ được sự xoay vần trong cuộc sống của thế giới nầy.

Ngay trái đất cũng là xoay vần và trở lại, tức là Luân Hồi. Thế cho nên, con người cũng chỉ là một trong những sinh vật của hành tinh trái đất và chắc chắn bị lệ thuộc vào sự luân hồi - xoay vần và trở lại.

Những câu ca dao, thành ngữ xưa cũng đã nhắc và nói đến sự Luân Hồi :
- Thiện lai thiện báo, ác lai ác báo.
- Gieo gió, gặt bão / Gieo nhân nào, gặt quả đó.
- Lưới trời tuy thưa mà khó lọt.
- vân vân và vân vân…

Nếu không có sự xoay vần và quay trở lại thì làm gì có việc ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác…

Chỉ là suy nghĩ riêng của NH chia sẻ với mọi người về chủ đề hấp dẫn nầy.

Mỗi người có một quan niệm và lối sống khác nhau và không ai giống ai hết. Riêng NH cho rằng điều quan trọng nhất là : « nếu không giúp ích được gì cho ai, thì ít ra cũng đừng làm hại ai. » Câu nầy NH lượm lại của Ngài Dalai Lama.[:D]


Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Bài của NH hết sức súc tích và rõ ràng, tui thích câu trích dẫn cuối bài "nếu không giúp ích được gì cho ai, thì ít ra cũng đừng làm hại ai".

Thôi chủ đề này khép lại được rồi ha các bạn. Xin chân thành cảm ơn các bạn.
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi nghĩ là có! Rất rất nhiều điều mà hiện nay khoa học không thể chứng minh được, trong đó có đề cập đến "kiếp luân hồi" Tuy nhiên, vì đây là các vấn đề tế nhị, nó mang hình thái huyền bí, thậm chí phản khoa học nên phương tiện thông tin đại chúng rất ít đề cập đến vấn đề này. [:o]
Never thought I'd need someone
Someone who could make me smile
Never thought I'd meet someone
Someone who could brighten all my days.
http://s1.gladiatus.vn/game/c.php?uid=60061
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-16 13:10:43congâu>
CG cũng nghĩ là có. Chỉ "nghĩ " thôi, chư trong thâm tâm, CG không chắc chắn lắm...

Trên trái đất nầy, có người sanh ra sung sướng về mọi phương diện, có người sanh ra đau khổ, cực khổ, nhọc nhằn suốt đời. Có kẻ sanh ra nguyên vẹn, người thì tàn tật từ trong bụng mẹ. Nếu không có luân hồi, ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác thì thiệt là bất công...

Đôi khi, CG cũng nghĩ ngược lại: "Hay là mình lấy cái luân hồi để tự cắt nghĩa những gì minh không cắt nghĩa được..."

Gởi bạn NHD: Bạn cứ yên tâm đi. CG có đọc bài đầu tiên của bạn. CG không có nghĩ là bạn nói xấu những người hảo tâm đâu.... Chắc CG không là người duy nhất nghĩ như vậy, khi đọc bài đó của bạn... [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Bàn thêm với anh Vương Trí Nhàn về đạo lý văn hóa

Có một điểm mà ở đó phát sinh mọi chuyện
Hồ Trung Tú

Hoàn toàn đồng ý với anh Vương Trí Nhàn khi đặt vấn đề và tìm cách đi tìm căn nguyên của các hiện tượng tha hóa đạo đức trong bản sắc văn hóa dân tôc. Quả thật cái cách xét tật mình như thế là luôn cần thiết và cũng tỏ ra khá hiệu quả. Tuy vậy thật khó mà đồng ý với anh khi bảo rằng căn nguyên của những căn bệnh ấy đã có từ thời xa xưa khi người ta tạo nên những câu tục ngữ như: Ăn cỗ đi trước lội nước theo sau; sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi; đèn nhà ai nấy rạng; trống làng nào làng ấy đánh, thánh làng nào làng ấy thờ... thật ra trong đời sống nhiều câu tục ngữ không hản đã là một sự đúc kết có tính chân lý mà chỉ nhằm nhận xét một sự kiện nào đó, con người nào đó. Không thể nào bảo câu “sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi” là một câu có tính khuyên bảo được, nó chỉ có thể là một nhận xét chua xót của người lao động khi bị lừa chứ không phải châm ngôn của người đi lừa kẻ khác.
Mặt khác nhiều người quên rằng tục ngữ nó có cách nói nước đôi mà không để ý ta dễ bị ngộ nhận. Giọt máu đào hơn ao nước lã nhưng cũng có câu bán bà con xa mua láng giềng gần; gần mực thì đen gần đèn thì sáng nhưng cũng có gần bùn thì đen gần đèn thì sáng nhưng cũng có gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn; Đèn nhà ai nhà nấy rạng nhưng cũng có câu ba câu chụm lại....
Mà thật ra đi tìm những căn nguyên của sự tha hóa đạo đức trong văn hóa là điều tương tự như chuyện húc đầu vào đá. Nếu quả thật một cái góc nào đó của cái văn hóa dân tộc ta phải chịu trách nhiệm trước các tha hóa đạo đức, các dấu hiệu tiêu cực trong đời sống xã hội, thì thiết nghĩ sự bắt mạch ấy không hiệu quả vì sẽ chỉ nhận ra căn bệnh nan y, bất khả trị. Nếu có quả thật là lối sống, lối nghĩ, đã trở nên nền nếp của dân tộc thì cho dầu có bắt ra bệnh cũng khó mà chữa khỏi được nếu không nói là không thể.
Ở đâu cũng vậy, ở xã hội nào cũng thế, luôn có người tốt kẻ cấu. Khi cái xấu thành phổ biến thì xã hội đó có vấn đề. Nhưng thật ra ở đây ta cũng cần phải xác định thế nào là phổ biến nữa. Người bi quan sẽ có ý kiến khác với người lạc quan. Người bình thường, người thành dạt sẽ có ý kiến khác với người bị hại, bị tác động của các hiện tượng tiêu cực, các quan chức sẽ có ý kiến khác với dân thường. Vậy lấy gì để bắt mạch một xã hội? Có thể lấy ý anh Nhàn và triển khai thêm một chút, đó là: thái độ của mỗi con người ở chỗ dư luận và luật pháp dừng lại.
Không cần phải bàn chuyện luật pháp cấm, chỉ những chuyện nhỏ nhỏ thôi, hoặc như chuyện to nhưng nơi kín đóa, không một ai biết, không một ai hay nhưng người này thì làm còn người kia thì không. Cái gì thúc đẩy hay ngăn chặn bàn tay họ lúc ấy, lúc chỉ có một mình họ với họ? Luật pháp Mỹ quy định khi nói trước tòa con người ta phải đặt tay lên Kinh Thánh và thề là sẽ nói sự thật. Quả thật không điều gì che giấu được Chúa nếu con người ta tin là Chúa có thật. Với những tín đồ của Chúa họ làm gì ở đâu Chúa của họ cũng biết và ghi nhận. Ở đây chẳng cần cái văn hóa nào cả.
Ở đạo Phật cũng vậy, nhân nào quả nấy, gieo gì gặt nấy rồi niết bàn địa ngục thưởng phạt công minh. Không một luật pháp nào có thể giám sát con người ta chặt chẽ hơn thế. Và đó là văn hóa của nước Lào. Bạn tôi nói ở đó cho dù có vứt chiếc Dream 2 giữa đường, có chìa khóa lủng lẳng trong ổ, và đi đâu cả ngày về nó vẫn nằm im ở đó.
Ở ta với cái đạo Lương, cái đạo thờ ông bà truyền thống của Việt Nam, vẫn có nhiều cách để gìn giữ con người ta xa những điều ác. Sống đẻ phúc cho con là cái ví dụ lớn nhất cần phải nói. Khi người ta ở một mình thì người ta vẫn có cái tương lai cần phải giữ gìn. Chuyện cổ tích “Cái cân thủy ngân” là lời răn đe có giá trị lâu dài nhất. Sự răn đe lớn hơn và đáng sợ hơn bất cứ cái hình phạt nào mà luật pháp đã đưa ra.
Xã hội ta hôm nay không ít người sống không tìm cách để phúc cho con mà tìm cách để lại càng nhiều thứ vật chất càng tốt. Và đó mới là sự bắt mạch chính xác nhất căn bệnh xã hội hôm nay, nó chẳng dính dáng gì đến vấn đề văn hóa cả mà phải chăng là do tình trạng: chhủ nghĩa duy vật biện chứng vốn là cái thứ cần nhiều sự uyên bác, hiểu biết và trải nghiệm lại bị phổ cập và đơn giản hóa thành một thứ duy vật thô sơ: Con người ta chết là hết!
Những điều chúng ta đã từng lo lắng về một xã hội xuống cấp về mặt đạo đức phần nào đó xuất phát từ sự tan vỡ của các ý niệm về tương lai truyền thống. Chỉ một câu ngạn ngữ đơn giản: Sống để phúc cho con thôi nó đã gìn giữ cho bao nhiêu người khỏi cám dỗ, khỏi những buông thả, khỏi những thù hận; gìn giữ cho bao nhiều đời cái nề nếp, cái tôn ti, cái ổn định của một xã hội. Ông bà ta đã từng nghĩ trong mỗi hành động của mình rằng để lại cho con cái một núi vàng mà không có phúc thì con cái cũng không hưởng được.
Có hàng trăm cách để phục hồi cái ý niệm về tương lai cho mỗi con người, nhưng cái khó nhất là những suy nghĩ rằng con người chết đi là hết, một thời đã ăn sâu vào suy nghĩ của nhiều người, thậm chí của những người chỉ học chưa xong tiểu học.
Gần đây đời sống xã hội đã tạo điều kiện để con người ta quay về với sự gìn giữ cái trong sáng của tâm hồn nhưng lại chỉ tiếc là quá sa đà vào sự mê tín – Lênin đã từng nói đại ý những người duy vật, vô thần phải thực sự là những người mạnh mễ và được trang bị tất cả cái vốn văn hóa mà nhân loại đã tích lũy trong suốt lịch sử tồn tại của mình.
Và ngày nay thật là đáng sợ với cái suy nghĩ rất duy vật thô sơ rằng: con người ta chết là hết. Và đó là điểm phát sịnh mọi điều bất ổn.

Theo Tia Sang

honghoavi
[color="darkgreen"]Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ 
Hồng sơn sơn hạ Quế giang thâm
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0