Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Cảm xúc về những bài thơ hay

3 trả lời, 151 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-16 17:16:48Minh Nguyệt>
Cảm xúc về bài thơ "Không phải tơ trời... không phải sương mai" của Đỗ Trung Quân

Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất .
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc...

Mình đã nhiều lần nghe nói đến tơ trời nhưng chưa bao giờ hình dung ra nó như thế nào cả, có lẽ là mong manh lắm! Nhưng chắc ai cũng có lần ngắm một nụ hồng đang hé nở, e ấp và nhè nhẹ hương thơm, nhưng chỉ vài buổi sớm thôi nó đã lụi tàn. Cũng giống như giọt sương trên nhành lá mỗi buổi sớm mai, long lanh và dịu nhẹ. Khi mặt trời lên,lúc đầu nó càng long lanh lắm rồi nhẹ bước bay lên… Mong manh là thế nhưng đó chưa phải là điều mong manh nhất!
Xưa nay người ta vẫn nói về một tình yêu vĩnh cửu, thuỷ chung cho đến khi đầu bạc răng long, cho đến khi hoà vào cát bụi. Như vậy Tình Yêu phải bền vững lắm, như núi như sông, như rừng như biển. Nếu thật sự như vậy thì chẳng cần phải gìn giữ nâng niu, thì Tình Yêu mãi mãi trường tồn với thời gian.
Với Đỗ Trung Quân thì không như vậy bởi Tình Yêu là điều mong manh nhất!
Thật rõ lạ lùng hai chữ Tình Yêu, người ta nói về nó quá nhiều mà lại chẳng hiểu vì sao cả. Có người thì cho rằng Tình Yêu là sự hoà hợp của hai tâm hồn, nhưng người ta vẫn cứ yêu nhau khi chẳng ai là ai cả. Có người thì nói rằng Tình Yêu là xứ sở của ảo giác, cũng gần đúng thôi! Hình như khi yêu người ta chẳng thể là mình được nữa! Nói đúng hơn đó là điều không có lời giải thích. Vì lẽ đâu trong sáu tỷ người em chỉ hướng tới một mình anh? Vì lẽ gì mà trong từng bữa cơm, giấc ngủ của em luôn có anh đâu đó! Vẫn có cả tỷ người đi bên em, em vẫn cảm thấy cô đơn, để khi gặp nhau lại hờn ghen vô lý…

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Mà có vô lý gì đâu, khi Tình Yêu đã chính là một sự vô lý mất rồi! Đã bao nhiêu cuộc tình đã bao cuộc chia tay và Ônga Béc gôn đã viết:

Lớp trẻ bây giờ lại bước theo ta
Lại lắp lại vị ngọt ngào thủa trước
Vẫn sông Nhe va sớm chiều sóng nước
Nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh…

Thực ra mỗi một cuộc tình, mỗi một cuộc chia tay đều chẳng giống nhau, nhưng có một điều giống nhau duy nhất đó là sự hối tiếc là niềm đau day dứt mãi…

Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Cách ví của nhà thơ thật tài tình, ta bước vào đời với cái hăm hở của cô bé mới lớn. Một buổi chiều nào đó gặp ánh mắt bối rối của cậu bạn cùng lớp, má ta ửng hồng, cái cảm giác khác lạ mà ta chưa bao giờ biết đến, cái thánh thiện của Tình yêu thủa ban đầu! Nhưng khi yêu là khi có những giận hờn và chỉ một lần thôi trót dại, thế là chia xa mãi mãi. Để rồi linh cảm mãi mang theo suốt cuộc đời, cái cảm giác hẫng hụt khi đánh rơi chiếc cốc pha lê vì vụng dại, vì một lần đã kiêu ngạo bước đi…
Nói như tác giả, thì chỉ có những người từng trải mới có những chiêm nghiệm sâu sắc thế :

“Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...”

Cảm ơn Đỗ Trung Quân đã nói hộ những điều ai cũng biết mà chẳng thể nói ra bằng bài thơ ăn sâu vào lòng người đến thế!
Trăng Quê viết lời bình này để dành tặng cho bạn bè và tặng những người đang giữ trong tay những chiếc bình pha lê mong manh nhất. Để tặng cho mình một buổi chiều tản mạn, rằng Tình Yêu không vĩnh cửu bao giờ!

Trăng Quê
Đăng nhập để trả lời
0

Nếu một ngày thành phố vắng em

Phan Chí Thắng

Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt
Chiều Hồ Tây gió lay trời trong vắt
Phố bụi mù, cay nỗi nhớ trong anh

Khi đêm buông, thành phố ngủ yên lành
Em lấp lánh một vì sao xa lắm
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em

[color=#000099]Nếu một ngày thành phố vắng em thì có gì là lạ đâu nhưng với người đang yêu thì là nỗi nhớ đến cháy lòng. Câu thơ mở đầu thật là bình dị nhưng khi đọc đến câu thứ hai thì ta thấy tim mình gần như ngộp thở
“ Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt”.
Có lẽ khi người ta đang nhớ thì chiếc lá kia rất vô tình rơi nghiêng như ánh mắt của người tình lang theo bóng người yêu đã đi xa. Hình ảnh chiếc lá rơi nghiêng trong chiều Hồ Tây trong vắt gơi cho người đọc một cái gì chơi vơi lắm. Phố Hà nội vốn bụi mịt mù nhưng tại sao không phải là cộm lên nỗi nhớ mà lại là “cay”. Tôi cứ thử đổi đi đổi lại vài từ nhưng quả là từ “cay” này đắt quá! Chia tay em rồi có lệ rơi đâu nhưng mà bụi phố làm cay mắt người ở lại. Bài thơ mới lô gic làm sao, tôi bỗng hiểu tại sao chiếc lá lại rơi nghiêng đến thế!

Chỉ có một ngày thôi, mà nỗi nhớ cứ không nguôi khi đêm về. Thành phố đã chìm sâu trong giấc ngủ mà em thì xa lắm như vì sao kia trong mắt anh. Khoảng cách mênh mông vô tận như trời đêm làm nỗi nhớ cứ mênh mang mênh mang…

Nhưng rồi chỉ bằng hai câu thơ cuối khoảng cách xa xôi được tác giả kéo lại rất nhanh và gần lắm. Vì xa em anh mới hiểu rằng sự đằm thắm của em có ý nghĩa như thế nào trong cuộc đời này. Và vì nụ cười rạng rỡ của em luôn ở trong con tim yêu nên em tuy xa xôi mà gần gần lắm.

Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em

Bài thơ nhẹ nhàng với lời thơ trong như ngọc. Đó chính là phong cách của người viết mà càng đọc càng thấy rung động nhiều hơn. Đó là tình yêu của những người từng trải, khác xa với sự nồng nàn của tuổi trẻ.
Đó là thứ tình yêu lắng sâu trong tâm hồn mỗi người khi đã qua bao nhiêu bão dông của cuộc đời này.
Trăng Quê đã đọc bài thơ của Phan Chí Thắng trên con đường đẹp như mơ của nước Úc cho các bạn của mình. Lòng cứ nhớ miên man về Hà nội với Hồ Tây, những con phố bụi mịt mù. Nhớ đến người thân, nhớ các bạn, nhớ đến vẻ “thâm trần sâu lắng lạ“ rất Huế của tác giả.

***

Xin gửi tặng các bạn chùm thơ dưới đây của Phan Chí Thắng.

Huế

Anh muốn đưa em về thăm quê
Nơi nắng lóa những vành nón trắng
Dòng Hương Giang suy tư trầm lặng
Cầu Tràng Tiền mấy nhịp hò ơ

Anh muốn đưa em về tuổi thơ
Con đường làng níu chân anh bước
Hàng cau gầy không còn xanh mướt
Bà O già mắt đục, tay run

Em sẽ về nguồn cội nỗi buồn
Của dân Huế, dịu dàng nhỏ nhẻ
Vì biết đau nỗi đau nhân thế
Dòng sông Thơm chở mãi tháng ngày

Anh sẽ đưa em vào đắm say
Khúc Nam ai một chiều Vĩ Dạ
Em sẽ thấy rất quen và rất lạ
Huế đâu còn là quê của riêng ai


Vài khoảnh khắc tháng Tư

1.
Cả lớp gặp nhau Bánh tôm Hồ Tây
Ngày mai tám thằng ra trận
Cô bạn má bỗng hồng hoa phượng
Mênh mang sóng nước mắt buồn.
(Ba thằng trở về, bị thương
Năm thằng là con trai mãi mãi)

2.
Cô giao liên dẫn đội quân vượt suối
Cởi áo quần khỏi ướt, quấn quanh vai
Từ phía sau nhìn mái tóc dài
Cả trung đội cắn môi khỏi khóc
Cô thản nhiên dâng lên Tổ quốc
Trên tất cả - xuân thì
Lúc chia tay cô bỗng rụt rè
Chào từng đứa
biết không ngày gặp lại
Cô bé nhỏ khẳng khiu xanh tái
Thánh Gióng ơi, trên mỗi cung đường!

3.
Tháng Tư giữa những hàng bạch dương
Tuyết xào xạo nơi chân em nhẹ bước
Không khí dịu và trời xanh hẹn ước
Mùi bạch dương thoang thoảng gió chiều
Chẳng nói gì dù chỉ một tiếng yêu
Hàng cây khẽ nghiêng mình che chở...


Nếu một ngày thành phố vắng em

Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt
Chiều Hồ Tây gió lay trời trong vắt
Phố bụi mù, cay nỗi nhớ trong anh

Khi đêm buông, thành phố ngủ yên lành
Em lấp lánh một vì sao xa lắm
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em


Gửi Trăng

Em cứ là vầng trăng
Ở trên cao vời vợi
Giát vàng lên trần giới
Ru hồn thơ nhân gian

Trăng khi khuyết khi tròn
Bởi tròn nên phải khuyết
Như người ta ly biệt
Để rồi đến bên nhau

Trăng treo trên đỉnh đầu
Ước mơ thời trai trẻ
Tóc bạc rồi, có lẽ
Nhuốm màu trăng tinh khôi?

Tình yêu của muôn đời
Trăng chở che chia sẻ
Ai muốn mình buồn tẻ
Như những đêm không trăng?

Em cứ là vầng trăng
Đồng quê hay thành phố
Anh xin làm em nhỏ
Đón Trung Thu suốt đời

Em hãy cứ sáng ngời
Cao xa, gần gũi thế
Bút lòng anh có thể
Chấm mực trăng làm thơ


Đêm

Khi xưa tôi chưa biết em
Đêm về thì chỉ là đêm lạnh lùng
Bây giờ nghe giữa thinh không
Tiếng con dế vợ – dế chồng gọi nhau
Đầu nhà thoang thoảng hương cau
Giọt sương nào khẽ rơi vào thơ tôi

Bây giờ lòng chẳng nguôi ngoai
Hình như ở tận cuối trời có giông ...
Trăng kia được mấy đêm tròn
Ngôi sao lấp lánh nỗi buồn xa xưa

Bây giờ, đêm đến bây giờ
Có em đang cũng thẫn thờ như tôi./.

Ghét

Ghét ai mặc áo giống màu
Để tôi vội vã theo sau bẽ bàng
Ghét ai giọng nói dịu dàng
Để tôi thảng thốt, ngỡ ngàng tưởng em
Ghét ai có dáng thân quen
Để tôi xao xuyến ngỡ em đến rồi

Ghét con đường phố đông người
Để tôi không thấy em tôi chỗ nào
Ghét hàng cây cứ lao xao
Làm tôi nhớ tiếng thì thào yêu thương

Ghét tôi: yêu ghét lạ thường
Ghét em cứ để tôi vương tơ lòng./.


Một mình

Điếu thuốc lá một mình cháy đỏ
Không có em hay không có anh?
Con chim khiếu hót điệu gì nhung nhớ
Trên lầu cao nó cũng một mình

Cho ánh sáng, ngọn nến dần thui chột
Em yêu anh thổn thức hao gầy
Tơ óng ả nhờ con tằm rút ruột
Và làm thơ, anh chết từng giây

Nếu biết yêu nhau mà khổ thể
Xin trả về thời cũ chưa quen
Nhưng nếu để
cuộc đời
trôi qua trong lặng lẽ
Thì đâu phải là anh
Càng không phải là em./.

Rằm

Đêm nay đúng rằm, trăng sáng quá
Em ở nơi nào, có ngắm trăng?
Ánh trăng sáng đẫm từng khe lá
Như thể quanh ta được dát vàng

Tôi tắm trong trăng thành mê muội
Ai người đơn chiếc giữa trời khuya?
Lẳng lặng cất trăng vào đắm đuối
Để cho rằm sáng lúc em về...


Vô cảm

Làm sao viết được bài thơ vô tình
Mà có đủ cả nắng mưa, mây nước
Tả khoé mắt em bỗng nhiên chợt ướt
Làn môi tươi nâng lấp lánh nụ hôn?

Làm sao viết được bài thơ vô hồn
Có người mẹ còng lưng, nhăn nheo má
Chợ lao động trai quê ngồi như quạ
Cô thợ xây vôi bạc hết cuộc đời?

Làm sao viết được bài thơ vô tâm
Đât nước đang oằn mình lên phía trước
Người nông dân cúi gằm trên ruộng nước
Mấy trẻ ranh chích choác ngõ không người?

Làm sao viết được bài thơ, em ơi
Không có tím bằng lăng đau nỗi nhớ
Lúa non xanh vui đùa như trẻ nhỏ
Hàng phượng hồng nồng thắm một tình yêu?


Thêm và bớt

Thêm một nhà chung cư
Bớt bên thềm nắng lá
Xe chen thêm phố xá
Bớt tà áo dài em

Thêm xa lộ thông tin
Nỗi nhớ như mỏng bớt
Có thêm nhiều fast food
Xa dần bát canh riêu

Thêm - ta thêm thật nhiều,
Bớt - cũng nhiều cái bớt
Cái mất và cái được
Là hai mặt cuộc đời

Nhưng người ơi, người ơi
Thêm cho nhau tình bạn
Là nước về ruộng hạn
Là nắng đến cùng hoa

Ta thêm bạn - thêm ta
Chỉ thêm, không có bớt!
Đăng nhập để trả lời
0
Và có thể

Nguyễn Bình

Có thể rồi em chẳng nhớ
Góc hồ buồn và câu chuyện thoáng qua
Có thể rồi em lơ đãng
Một bóng hình, một kỷ niệm mờ xa…

Anh như ánh trăng muộn màng
Nửa đêm còn rạng ngời bóng lẻ
Em đợi chờ một bình minh chợt hé
Để vành trăng mặc cảm với trời xuân!

Và có thể, rồi em chẳng ngờ
Bên đời em có một người như thế:
Mãi là vành trăng đơn lẻ
Nuốt lặng thầm trong náo nức bình minh…

Và có thể…

Đầu đề bài thơ đã đưa ta vào bao nhiêu những kết cục chẳng ngờ.
Có lẽ ai cũng đã hơn một lần ở tâm trạng này.
Anh cứ hẹn Và có thể em không đến.
Và có thể anh là nhiều lần hơn thế trong lòng em.
Và có thể em muôn đời lơ đãng, coi anh hơn một ngàn lần đáng bỏ đi.
Nhưng còn anh, anh chỉ có thể làm những điều mình mong muốn.
Và hơn bất cứ ai trên đời này muốn gặp em chỉ một lần thôi.
Rồi chấp thuận như “Một bóng hình, một kỷ niệm mờ xa…” mặc dù trong lòng anh ước ao nhiều hơn thế!
Tình yêu là những cuộc đuổi bắt vòng quanh.
Anh đang chạy theo em còn em theo người khác, trái đất vốn rất tròn nhưng mình chẳng gặp nhau.
Anh như ánh trăng muộn màng
Nửa đêm còn rạng ngời bóng lẻ
Em đợi chờ một bình minh chợt hé
Để vành trăng mặc cảm với trời xuân!

Biết là vậy nhưng ánh trăng muộn vẫn luôn rạng ngời đến chút ánh sáng cuối cùng, dù biiết rằng chỉ để mặc cảm với trời xuân. Ý tứ này thật hay và điêu luyện. Chắc tác giả phải thực sự đang yêu thì mới viết được những câu thơ hay như vậy!

Hạnh phúc sao người con gái được yêu và tôi bỗng muốn đổi lại câu thơ cuối cùng là
Và có thể, rồi Anh sẽ chẳng ngờ
Bên đời Anh có một người như thế:
Mãi là vành Trăng đơn lẻ
Nuốt lặng thầm trong náo nức bình minh…
Tôi đã ngắm vầng trăng trong một buổi sớm mai và thấy lòng mình buồn lắm. Vầng trăng đơn lẻ đã cố vắt đến tận cùng để yếu ớt mong manh mà rọi sáng. Để biết rằng mình chỉ còn lại một niềm đau…
Tôi xin gửi thêm một bài thơ nữa của tác giả Nguyễn Bình - một kiến trúc sư - Một trong năm nhà hài sỹ lớn của Việt nam

Em vẫn về bên anh...

- Nguyễn Bình -

Em vẫn về bên anh
Êm đềm cơn sóng vỗ
Một dòng sông xa xanh
Dội vào trong giấc ngủ

Em vẫn về bên anh
Khi ráng chiều cháy đỏ
Sườn đồi cao lộng gió
Tim tím sắc hoa mua,

Khi trong đêm sao thưa
Anh đi tìm điểm sáng
Ngôi sao nào lấp lánh
Cũng đều là mắt em…

Em vẫn về bên anh
Như ngàn ngày vẫn thế
Hoa trên đồi vẫn nở
Sao vẫn sáng long lanh

Em vẫn về bên anh
Khi cơn sóng dịu êm
Khi dòng đời dữ dội
Vì trái tim mãi gọi
Bằng ngôn ngữ tình yêu !
Đăng nhập để trả lời
0


CHIẾC GÁO DỪA

Đoàn Văn Nghiêu

Tôi về thăm quê cũ
Ngày xưa
Mát một thời
Tuổi trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.

Nhớ nội làm chiếc gáo dừa
Thả vào vại sành non màu đất
Bên gốc cau mập nhất
Hấng trời.

Gáo dừa nghiêng
Đỡ cơn khát một đời
Chiêm gặt tháng năm
Mùa gặt tháng mười
Mẹ mấy lần vá áo
Thương cho kiếp nghèo
Gáo dừa vẫn y nguyên.

Rồi hạ đốt đồng
Mưa vẫn nghủ quên
Vại sành ngả nghiêng
Gáo dừa nứt nẻ
Quầng thâm mắt mẹ
Đói
Nghèo
Khát
Khô.

Giờ mảnh gáo dừa vỡ mẹ đựng mấy hạt giống ngô
Cây cau gày khô
Vại sành rêu phủ
Cán gáo dừa buồn
Thương
Nhớ chủ
Xiên nghiêng bờ rào.

Mẹ nay tuổi đã cao
Nội thành người thiên cổ
Một mảnh gáo dừa vỡ
Găm lòng kẻ xa quê.

Thương yêu tôi tìm về
Nơi miền quê có mẹ
Nhớ lại thời trai trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.
Còn đâu chiếc gáo dừa
Từng múc trời
Dội đất.

Kỷ niệm
Quê nghèo
Không bao giờ đánh mất
Như một mảnh gáo dừa găm sâu lòng đất
Một miền quê
Yêu thương.
........

Đọc bài thơ của Đoàn Văn Nghiêu như được uống một gáo dừa nước mát giữa trưa hè nóng rát này. Nó làm dịu cả ngày hè, nhất là với những người lớn lên từ bãi lúa rặng tre như tôi.

Bài thơ rất hay vì được viết bởi một cảm xúc thật sâu và tình cảm ấm áp với quê hương, từ những ngày gian khó. Hình ảnh chiếc gáo dừa nơi thôn dã luôn gắn liền với mẹ với bà và tuổi ấu thơ. Chiếc gáo dừa của quê hưông những ngày gian khó như một hành trang đi cùng cuộc sống với những kẻ tha hương luôn nhớ về nơi chôn rau cắt rốn.

Đã có rất nhiều những bài thơ hay về Tình yêu, tình bạn về những điều cao siêu nhất nhưng một bài thơ về Chiếc Gáo Dừa thì thật là hiếm. Nhất là một bài thơ được viết lên rất thật từ trái tim. Tôi bỗng nhớ đến tuổi thơ của mình, ra đồng mót lúa vào những vụ gặt có sâu cắn dé. Chạy về nhà mái tóc đỏ như râu ngô, da nâu cháy, vớ chiếc gáo dừa vục vào bể nước mưa mà uống cạn. Chao ôi mát thế, xanh dịu cả trời quê… Cái ngọt ngào của nước mưa trong chiếc gáo lúc khô khát có lẽ đã là một Hạnh phúc của tuổi thơ.
Bài thơ của Đoàn Văn Nghiêu thật là cảm động bởi “ Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”. Xa quê nhiều năm cứ mỗi độ về thăm, bà con cô bác người dúi cho tôi nải chuối xanh, chục trứng gà, dăm cân gạo tám…vẫn cứ làm cho tôi ứa nước mắt…
Tình quê hương là vậy, là mái tranh nghèo, là bãi lúa, bờ tre những hàng râm bụt. Những tiếng bà, tiếng mẹ gọi lũ trẻ con trong làng, xen tiếng mắng mỏ yêu thương.

Thương yêu tôi tìm về
Nơi miền quê có mẹ
Nhớ lại thời trai trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.
Còn đâu chiếc gáo dừa
Từng múc trời
Dội đất.


Nếu không thật sự sinh ra từ miền quê chắc chắn bác không thể viết những câu thơ hay như thế. Đúng là trong con mắt trẻ thơ, chiếc gáo dừa đã múc trời ( nước mưa) dội đất, cho lũ trẻ con tắm mát sau khi chạy nhảy đùa chơi trong nỗi lo toan của bà, của mẹ…
Con cái chúng ta ngày nay sống trong nhung lụa, có thể nói là không thiếu thốn thứ gì, nhưng tôi vẫn cảm thấy chúng thiếu tuổi thơ vì không được chạy nắng ngoài đồng, không được nấp tìm trong những đống rơm. Không bị mẹ đét đít vì trèo lên cây sung cả buổi, mồm mép xám ngoét vì nhựa sung. Không được nặn những con trâu bằng đất sét, làm con trâu từ những lá bàng và con nghé bẵng lá mít. Không được nút cuộng hoa dâm bụt, được chơi đồ hàng từ lá hoa đủ loại…
Và nhất là không được uống nước mưa từ những chiếc gáo dừa!

Vài vụ hè năm trước tôi có đi nghỉ ở Lăng Cô, dưới chân đèo Hải Vân. Nơi mà trời mây non nuớc, sơn thuỷ hữu tình có lẽ đẹp nhất Việt nam. Tôi lại được nhìn thấy chiếc gáo dừa treo cạnh chum nước bằng sành màu nâu đỏ trước mỗi biệt thự của khách sạn. Đây là một khu nghỉ đặc biệt mà mỗi phòng là những biệt thự mang tên các loài hoa khác nhau. Tôi ở biệt thự Hoa Hồng ngay sát biển.
Các biệt thự đều được lợp ngói ( như mơ ước của tôi) rất xinh xắn.
Đồ đạc trong biệt thự đều được làm bằng gỗ hoặc cây, kể cả gáo dừa và những chất liệu của thiên nhiên. Buổi sáng ở đây đẹp vô cùng, trời mây non nước bao la, cát biển trắng xoá dưới chân mịn ơi là mịn. Sau một hồi chạy nhảy trên bãi biển trở về, Tôi đứng ngây ra trước chum đựng nước và chiếc gáo dừa. Có lẽ tôi chưa nhìn thấy ở một khách sạn nhiều sao khác. Múc từng gáo nước dội lên chân, những hạt cát mịn li ti chảy xuống, khoái thật…

Kỷ niệm
Quê nghèo
Không bao giờ đánh mất
Như một mảnh gáo dừa găm sâu lòng đất
Một miền quê
Yêu thương.


Đó là miền quê Thái Bình năm xưa còn nghèo lắm, của Đoàn Văn Nghiêu, của tôi và rất nhiều các bạn.
Viết đến những dòng này tôi lại nhớ đến chiếc cối đá của bà ngoại. Mỗi lần giã vừng xong, bà chữa lại một ít để giã cơm cho tôi. Nắm cơm giã ấy dẻo thơm đến bây giờ. Bà mất ngày tôi học xong năm thứ nhất ở Liên xô, không thể nào về được chỉ bỏ cơm nhiều ngày. Bây giờ thì mình đã sắp đến tuổi bà ngoại rồi vẫn nhớ da diết vòng tay ấm êm, những đêm đông tôi cuộn mình chui vào lòng bà cho thật kỹ.

Căm ơn Đoàn Văn Nghiêu đã cho đọc một bài thơ hay về miền quê nơi ta đã sinh ra và lớn lên trong tình thương yêu vô tận của miền quê nghèo khó, để mỗi khi nhớ về tự nhủ mình cần sống tốt hơn!

Trăng Quê
Đăng nhập để trả lời
0