Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH YÊU

1 trả lời, 351 lượt xem — Trang 1 / 1
Câu chuyện về tình yêu

Ngày xửa ngày xưa, trên một hòn đảo nọ, ở đó tất cả cái gọi là sự sống bao gồm Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Hiểu Biết và tất cả những thứ khác kể cả Tình Yêu.

Một ngày nọ, sự sống trên đảo được thông báo rằng hòn đảo sẽ sụp, vì vậy tất cả chuẩn bị lên những chiếc thuyền và rời khỏi đảo.

Tình Yêu muốn kiên nhẫn chờ đợi cho đến phút cuối cùng nhưng khi hòn đảo hầu như sụp hoàn toàn, Tình Yêu bèn quyết định nhờ đến sự giúp đỡ.

Giàu Có đi ngang qua Tình Yêu trong một cái thuyền lớn.
Tình Yêu nói, "Giàu Có, bạn có thể mang tôi đi cùng không?".
Giàu Có trả lời, "Không, tôi không thể. Có nhiều vàng và bạc trong thuyền của tôi. Ở đây không có chỗ dành cho bạn".

Tình Yêu quyết định hỏi Kiêu Căng .Kiêu Căng cũng đi ngang qua trong một chiếc thuyền lớn xinh đẹp,
"Kiêu Căng, xin hãy giúp tôi!".
"Tôi không thể giúp bạn, Tình Yêu ạ. Bạn đang bị ướt sũng và có thể làm hỏng thuyền của tôi", Kiêu Căng trả lời.

Nỗi Buồn cảm thấy gần gũi hơn, nên Tình Yêu nhờ giúp đỡ,
"Nỗi Buồn, hãy đi cùng tôi".
"Ồ... Tình Yêu, tôi chỉ có thể cần chính mình".

Hạnh Phúc cũng bỏ qua Tình Yêu, vì trái tim cô không rung động khi Tình Yêu gọi cô!

Bất ngờ, một giọng nói vang lên, "Chào Tình Yêu, tôi sẽ dẫn bạn đi". Đó là một người lớn tuổi.
Tình Yêu cảm thấy may mắn và vui mừng khôn xiết nhưng anh ấy đã quên hỏi tên của đàn ông lớn tuổi ấy.

Tình Yêu hiểu rõ rằng anh ấy biết ơn người lớn tuổi đến dường nào và hỏi Hiểu Biết, một người lớn tuổi khác, "Ai có thể giúp tôi?".
"Đó là Thời Gian", Hiểu Biết trả lời.
"Thời Gian à?", Tình Yêu hỏi. "Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp tôi?",
Hiểu Biết cười với sự thông hiểu sâu rộng và trả lời,
"Vì chỉ có Thời Gian mới có thể thấu hiểu Tình Yêu lớn như thế nào".


Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn. KT có một câu chuyện về tình yêu khác, đã đăng ở mục truyện. Mình xin đăng lại thêm cho các bạn đọc ha.
Cảm ơn bạn đã có một câu chuyện rất hay về tình yêu.[sm=----.gif]


Tình yêu

Văn Đức dịch

Sa mạc Arizona trải ra trước mặt tôi tất cả vẻ đẹp của những tảng đá bị thời gian và gió cát mài đến nhẵn bóng, những ốc đảo xinh xắn với những khóm cây xanh rờn khiến tôi có cảm giác sảng khoái lạ thường. Niềm xúc động trước cảnh vật làm tôi vô tình mắc phải một sai lầm lớn: Tôi đã say sưa kể lại cho vợ tôi nghe một kỷ niệm của thời thơ ấu, câu chuyện về mối tình đầu của tôi, nếu có thể gọi như vậy.

Hồi đó tôi vừa lên chín tuổi, và có một cô bạn gái tên là Valentine. Để chứng tỏ "tình yêu" của tôi đối với "nàng", tôi đã làm một việc phi thường: ăn một chiếc giày của mình.

Thực ra, theo yêu cầu của cô bạn gái, tôi đã nuốt một bộ tem rất quý từ châu Phi mà cha tôi đã âu yếm tặng tôi nhân dịp sinh nhật. Tôi đã ăn đến con bướm bé tí ti...

Người đàn ông nào mà chả thích kể về những mối tình xa xưa của mình một cách kiêu hãnh không quên từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Tôi cũng chẳng đòi hỏi ai phải tin nhưng quả thật là để làm vừa lòng Valentine, tôi đã gặm cả chiếc quạt giấy Nhật Bản đẹp tuyệt vời, tôi đã nuốt hàng đống hạt anh đào mà cô bé ăn xong đã nhè lên bàn tay bé xíu của tôi. Tôi đã có lần ăn cả ba con cá cảnh màu sắc sặc sỡ mà chúng tôi ăn trộm ở bể cá của ông giáo sư âm nhạc...

"Người yêu" của tôi chưa đầy tám tuổi nhưng cũng đã có những nũng nịu đến khó chiều. Cô bé chạy nhanh như một con sóc nhỏ giữa vườn hoa và chỉ một lúc sau mang lại một chú ốc sên con. Trước cái nhìn van nài, khẩn khoản của cô bé, làm sao tôi đành lòng từ chối. Tôi nhắm mắt lại và nuốt gọn cả chú ốc sên ấy.

Ở lứa tuổi của chúng tôi, đấy có phải là tình yêu không nhỉ? Tôi chỉ thấy mến Valentine bằng thứ tình cảm ngọt ngào kỳ lạ, khác hẳn tình cảm đối với thằng Jean, thằng Pierre học cùng một lớp. Tôi cố gắng làm tất cả những gì để cô bạn gái của tôi được vui lòng và không hề từ chối một ý muốn nào của cô bé.

Buồn nhất là những cố gắng của tôi không làm cô bé cảm động. "Thằng Jean đã ăn tới 50 con ruồi theo ý muốn của tớ", có khi nó còn ăn nữa đấy, nếu như mẹ tớ không gọi tớ vào nhà". Cô bé khoe với tôi như vậy.

Lại thằng Jean nữa. Tôi hơi bực. Tôi cũng có thể ăn 50 con ruồi đó chứ, nếu như vì thế mà Valentine coi tôi là người bạn thân nhất.

Bỗng tôi rụt rè: - Tớ hôn cậu nhé.

- Ừ, nhưng không được làm ướt má người ta cơ - Cô bé trả lời.

Thế là tôi bắt đầu ghé môi hôn cô bé, rất cẩn thận để khỏi dính nước bọt của mình lên chiếc má thơm tho và bầu bĩnh. Tôi quỳ xuống bụi cây, hôn từng chiếc một. Trong khi đó, Valentine quay chiếc vòng gỗ quanh ngón tay, ngoan ngoãn:

- Bao nhiêu cái rồi? - Cô bé hỏi.

- Chín mươi bảy. Tớ hôn cậu một nghìn cái nhé.

- Ừ, nhưng một nghìn là bao nhiêu?

- Tớ cũng chẳng biết. Tớ chưa học đếm đến một nghìn. Hôn tai được không?

- Cũng được. Nhưng nhanh lên cơ.

Tôi hôn tới tấp, thật nhanh. Có một cái gì ngọt lịm. Tim tôi đập rộn ràng.

Rồi tôi hôn Valentine lên mũi, lên trán, lên tóc, lên môi, ngày một nhanh hơn.

Sau đó tôi ngồi trên bãi cỏ, tháo giày ra.

- Nếu cậu muốn tớ sẽ ăn hết chiếc giày này.

- Thật à? - Valentine mở tròn đôi mắt to và xanh biếc như nước biển. Trong đôi mắt đẹp ấy, lấp lánh một niềm vui ngạc nhiên. Tôi chẳng mơ một điều gì khác nữa. Tôi rút trong túi quần ra con dao nhỏ, cắt chiếc giày ra từng miếng con con...

- Cậu ăn sống à?

- Chứ sao nữa. Tôi trả lời một cách anh hùng. Tôi nuốt miếng đầu tiên rồi miếng thứ hai... Nhìn đôi mắt cô bé đầy vẻ cảm phục, tôi cảm thấy mình là một chàng trai thực sự. Tôi cắt một miếng lớn hơn, lại nuốt...

Đêm hôm ấy, tôi bị ốm, Mẹ tôi phải đưa tôi đi bệnh viện tẩy dạ dày. Người làm sao biết được tôi đã thực hiện một chiến công phi thường để chứng minh tình yêu.

Tôi đã kể chuyện đấy cho vợ tôi nghe khi chúng tôi ngồi sát bên nhau, nhìn ra sa mạc hoang vu của xứ Arizona. Không hiểu vì sao, đã 60 năm trôi qua, tự nhiên tôi nhớ lại kỷ niệm ngộ nghĩnh của mối tình đầu rất trẻ thơ ấy.

Vợ tôi ngồi nghe yên lặng, nhưng đột nhiên tôi thấy trên nét mặt thoáng vẻ buồn buồn, thất vọng. Rồi thay đổi một cách khó hiểu, tuy vợ tôi cố giấu và chẳng nói với tôi một lời nào. Phải chăng tôi đã kể lại câu chuyện xa xưa ấy một cách quá say sưa. Nhưng tôi cũng tin rằng qua gần 40 năm chung sống, chúng tôi đã hiểu nhau nhiều.

Khi đôi mắt tôi bắt gặp cái nhìn của vợ, tôi bỗng đọc được trong đó sự hờn dỗi, trách móc, đau khổ và cả ... những giọt lệ long lanh.

Mấy hôm sau, vợ tôi bị ốm. Tôi bước vào phòng. Vợ tôi quay ra nhìn, một cái nhìn đầy thất vọng và buồn bã, rồi lặng lẽ quay lưng lại. Mớ tóc đã bạc trắng vương trên gối.

Cả hai đứa con gái chúng tôi đều lấy chồng xa. Tôi bối rối không hiểu mình có lỗi gì làm người vợ yêu thương phải buồn và ốm đến như vậy.

Một hôm, tôi bước vào phòng giữa lúc vợ tôi đang ngủ. Lá thư viết cho con gái đặt trên gối còn ướt đẫm nước mắt. Tôi đọc một dòng chữ: "Cha con chưa bao giờ yêu mẹ thực sự..."

Tôi chợt hiểu tất cả, ngồi xuống chiếc ghế bành, suy nghĩ. Ngoài kia, những cây xương rồng gai nhọn hoắt như đâm vào trái tim tôi.

Bỗng nhiên, tôi đứng dậy, ra phố, tìm đến một hiệu giày.

- Tôi muốn mua một đôi giày nhỏ. Cho trẻ em chín tuổi.

- Vâng thưa cụ. Đôi này đẹp nhất đây.

Tôi mang đôi giày về nhà. Tôi xuống bếp, cho đôi giày vào luộc với nước. Tôi vớt ra đĩa, thầm lặng đi vào phòng vợ.

Vợ tôi nhìn ra, vẫn lặng lẽ và buồn rầu. Tôi trịnh trọng đặt chiếc đĩa xuống. Tôi cắt chiếc giày ra thành từng mảnh nhỏ và cho vào miệng nhai. Tôi nhìn vợ tôi, lúng túng. Dạ dày tôi chẳng phải là dạ dày của cậu bé chín tuổi nữa rồi. Nhưng kìa, đôi mắt vợ tôi sáng lên lạ thường: một vẻ hài lòng, sung sướng đến cực điểm. Tôi nhắm mắt lại cố gắng nuốt.

Tôi cũng chẳng biết vợ tôi cầm lấy con dao từ bao giờ. Đến lúc tôi mở mắt ra thì thấy vợ tôi cũng đang cầm chiếc giầy kia, cắn và nhai. Đôi mắt cũng giàn giụa nước mắt và đang nhìn tôi mỉm cười, nụ cười chan chứa yêu thương. Chao ôi, đúng là nụ cười của người đang yêu và được yêu. Chúng tôi nắm tay nhau yên lặng trong khoảng không gian mờ sáng. Đã ở mùa thu của cuộc đời, chúng tôi bỗng cảm thấy một niềm hạnh phúc tràn trề của tình yêu.

Trước mắt chúng tôi, chiếc đĩa sạch trơn nằm yên như đang ngủ.
Đăng nhập để trả lời
0