Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Chủ nghĩa lãng mạn phải chăng đã biến mất trong Văn học Việt Nam hiện đại?

12 trả lời, 251 lượt xem — Trang 1 / 1
Đã từ lâu rồi, tôi không thấy một tác phẩm Văn học Việt Nam có dấu ấn của Chủ nghĩa lãng mạn, thay vào đó là một Chủ nghĩa hiện thực, siêu thực hay hiện thực huyền ảo như người ta vẫn gọi. Do đâu có hiện tượng này?
1. Ở nước ta, người ta thường đánh giá yếu tố lãng mạn gần với sến. Điều này sai lầm. Chủ nghĩa lãng mạn đã làm nên những tác giả lớn của văn học thế giới như Shakespeare Victor Hugo, Verlaine, Rimbaurd, Haine, Pauxtopki..., thậm chí làm nảy sinh trường phái cổ điển trong hội hoạ, âm nhạc phương Tây. Chủ nghĩa lãng mạn rất gần với tư duy của người phương Đông, lối tư duy duy tâm, thần linh và đi sâu vào bản ngã. Vậy thì thật là phi lý khi Việt Nam không có đất cho Chủ nghĩa lãng mạn mà thay vào đó là lối lãng mạn theo kiểu sến, kiểu phim Hàn Quốc.
2. Hoặc là người dân nước ta hiện nay quá bận rộn nên thích đọc những gì hiện thực, dễ hiểu, giúp họ giảm stress khi bắt gặp những điều khó chịu trong đời sống hàng ngày trong tác phẩm văn học, và tác giả đã thay họ nói điều họ không dám nói. Vì vậy, chủ nghĩa hiện thực dần tiếm quyền của chủ nghĩa lãng mạn- yếu tố không thể thiếu trong văn học nghệ thuật.
Làn sóng văn học 8x vừa qua nổi lên không có một tác giả theo chủ nghĩa lãng mạn nào là một mối lo ngại lớn. Liệu Chủ nghĩa lãng mạn có thật sự bị lãng quên trong văn đàn Việt Nam?
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-26 14:34:08chem48aUNS>
Cho phép mình phát biểu một ý kiến riêng nhé:
Liệu ta có cần phân biệt rõ ràng như thế không giữa hiện thực và lãng mạn. Đọc các tác phẩm của nhiều nhà văn đương đại cả những nhà văn trẻ, cả những tác gia đã có tiếng trên văn đàn, tôi thấy hầu như tất thẩy đều đề cập tới những góc cạnh (thậm chí là gai góc) của cuộc sống. Nhưng thế cũng phải thôi vì thực tại có biết bao điều để viết trong một không gian cuộc sống rộng lớn đầy trải nghiệm như ngày hôm nay, văn học vẫn là tấm gương phản chiếu thời đại mà.
Còn trong tư duy của tôi Nhà văn chưa lúc nào là không gắn liền với lãng mạn, tôi vẫn luôn nhận thấy chất lãng mạn ấy lan tràn trong hầu hết những tác phẩm nổi bật mà tôi được đọc. Cảm nhận của tôi ngày hôm nay một tác phẩm văn học là sự kết hợp hài hòa của hiện thực sôi động của cuộc sống và âm hưởng lãng mạn của tâm hồn.
Bạn sẽ cảm nhật thấy thật nhiều những dòng văn dịu dàng, những ấm áp của tình cảm; một buổi chiều bên bờ biển, cơn mưa hạ vội vã, đêm khuya một mình bên li cà fê đơn độc... bện xoắn trong những số phận bất hạnh, sự thù hận nghiệt ngã và nỗi ám ảnh về những cuộc đời người phụ nữ khao khát được yêu, khát khao trở che và che trở trong những truyện ngắn của Thùy Linh (Gió mưa gửi lại, Chuyện cổ tích cho đàn ông, Mặt trời bé con của tôi...). Bạn cũng có thể bắt gặp những trăn trở ấy ở một mầu sắc khác với Y Ban, Nguyễn Thị Thu Huệ... những cũng ở họ không thiếu những lãng mạn đâu nhé, họ vốn luôn là những người phụ nữ mà.
Những nhà văn nữ trẻ khá nổi trên văn đàn hiện nay như Nguyễn Ngọc Tư hay Đỗ Bích Thúy mình cũng cảm nhận thật nhiều những cái lãng mạn mới mẻ đặc trưng - một miền cải lương "tử vì nghệ"(Ng Ngọc Tư), một miền xa xăm trên những bản làng sương mờ cùng những làn gió mới (Đỗ Bích Thúy - Ngải Đắng Ở trên núi, Tiếng đàn môi sau bờ rào đá) thật sự đọng lại trong mình những xúc cảm khó phai.
Vậy đấy ai bảo hiện thực không thể gắn liền cùng lãng mạn, chúng vẫn song hành cùng nhau đó thôi, tư muôn đời vẫn vậy.
Nhưng cũng không chỉ có vậy trên văn đàn vẫn xuất hiện khá nhiều những tác phẩm mang chỉ một mầu sắc lãng mạn hoài cổ đặc trưng đấy chứ, bạn hãy đọc "Bóng câu qua của sổ-Thùy Linh", "Hàng Xóm - Nguyễn Mỹ Nữ"... thực sự đó sẽ là những lãng mạn theo phong cách cổ điển đó. Và nếu như đặt dấu hỏi cho lãng mạn của hiện đại mình sẽ bỏ phiều cho "Cõi ảo-Nguyễn Văn Thọ".
Thời gian gần đây mình cũng cảm thấy buồn khi nhiều nhà văn trẻ không đủ sức trải nghiệm, không có được bản lĩnh vững vàng để có thể tìm ra con đường mới trong văn học, họ a dua một cách máy móc với lối văn chương hiện thực trần trụi của Nguyễn Huy Thiệp (lối viết kiểu như Chuyện Ông Móng, Trương Chi, Con Gái Thủy Thần - với mình Trương Chi vẫn luôn là một sai lầm của Ng Huy Thiệp ) và gần đây là Vệ Tuệ... . Mình vẫn tin phong cách ấy không phản cảm, con đường ấy không sai; cái sex cũng có thể kết hợp một cách hài hòa với sự lãng mạn (điều mình cảm nhận được khi đọc "Thiếu nữ đánh cờ vây" gần đây mặc dù đó là một tác phẩm nước ngoài).
Cuối cùng là một niềm tin tưởng của mình với nền văn học Việt Nam đương đại; cũng hãy tin như thế đi bạn ạ vì đó là những gì con ta, cháu ta sẽ học.


Điều mình buồn nhất là không biết bao giời thơ đương đại lại được như thơ mới?!. Có ai chia sẻ với mình điều này chăng?.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-27 01:21:54Ngọc Lý>
.

Tôi rất đồng ý với cả hai bạn.

Hathuynguyenhn có lẽ nên nói rõ khi bạn viết "Đã từ lâu" là từ giai đoạn nào, và các tác phẩm bạn đã đọc đã đủ đại diện cho khuynh hướng văn học hiện nay của Việt Nam chưa, hay chỉ là một số ít trên "bề nổi" vì hướng đi mới của nó.

Bạn Chem48aUNS đã nói rất đúng và đưa ra các thí dụ rất chính xác khi nói rằng tinh thần lãng mạn vẫn còn chan chứa trong thi văn Việt hiện đại, nếu không nói là còn mạnh mẽ hơn các thập kỷ trước rất nhiều.

Bạn vào mọi diễn đàn văn học Việt hôm nay, sẽ thấy tràn lan những mưa, những biển, những tím, tím, và tím... và bao giờ cũng là những chuyện tình trái ngang ướt át... những người đã lỡ câu thề... Nói theo đúng nghĩa "lãng mạn": sóng tình cảm không ngừng tràn bờ cát... [:(]

Trong thơ văn, những hình ảnh đẹp lập đi lập lại dễ thành sáo rỗng. Cho nên những mưa những tím những nhớ nhung chập chùng lên nhau dễ bị những kẻ chưa yêu cho là "Sáo", là "Sến", tuy với người "đang yêu" thì vẫn rất "tới".

Chúng ta phải ghi nhận sự cố gắng đổi mới của những cây viết trẻ Việt hiện nay. Họ muốn thoát ra khỏi các khuôn sáo cũ, để tạo cho chính họ một nét riêng. Điều này rất đáng ca ngợi và khuyến khích.

Nguyễn Thanh Sơn đã nhận xét rất đúng, khi nói những cây viết trẻ trong nước hơi chú trọng quá mức đến các cách tân hình thức. Tuy nhiên, bao giờ cũng cần những đột phá trong thử nghiệm.

Ngày nay, quan niệm chung của sáng tạo là "Không Chủ Nghĩa".

Hãy để nhà văn tự sáng tạo bằng sự thăng hoa của chính tâm huyết nhà văn, với những rung động và cảm xúc đặc thù của chính nhà văn ấy, mà không phải là từ khuôn thức xã hội đặt ra.

Một vị Thầy đã dạy tôi: "Hãy hứng nước mưa bằng cái thùng trống, chúng ta sẽ hứng được nhiều hơn".

Tôi nghĩ trong tương lai, chúng ta sẽ có nhiều ngạc nhiên thích thú khi đón nhận các sáng tác mới bằng một cái tâm rỗng, không định kiến.

[:)]

Ngọc Lý

.
Đăng nhập để trả lời
0

Ngày nay, quan niệm chung của sáng tạo là "Không Chủ Nghĩa".


Tôi nghĩ trong tương lai, chúng ta sẽ có nhiều ngạc nhiên thích thú khi đón nhận các sáng tác mới bằng một cái tâm rỗng, không định kiến.

[:)]

Ngọc Lý

.


Tui nghĩ nên thảo luận thêm về quan niệm mà Ngọc Lý đưa ra, nếu có thể, mong bạn giải thích rõ hơn về quan niệm này, tôi hy vọng cùng được tham gia
Đăng nhập để trả lời
0
"Giống như cách chia thì ở Ngôi thứ ba số ít..."

Ở thời đại nào , giai đoạn nào bắt buộc sẽ xuất hiện một phong cách ngôn ngữ đặc trưng của nó. Như xã hội chúng ta đang sống , những mảng văn , tập bút hiện nay nghiêng hẳn về phong cách hiện thực chủ nghĩa. Càng châm biếm , càng tả thực...càng được coi là Phong cách mới , sáng tạo mới , biết đi sâu vào quần chúng...nắm bắt hơi thở thời đại ( Cánh đồng bất tận chẳng hạn ) !

Nhưng theo tôi hiện nay chủ nghĩa lãng mạn thể hiện ở văn phong và cảm xúc người viết. Dù có cách tân hay hiện thực phê phán thì trong từng câu chữ vẫn có thể toát lên sự lãng mạn và quan trọng là cách nhìn nhận của "bạn đọc" trong việc "tìm tòi" giữa hiện thực và lãng mạn. Hồ Anh Thái có đi theo chủ nghĩa hiện thực không , thế văn phong chú ấy có lãng mạn không.....???

Đôi khi sự lãng mạn bắt nguồn từ cảm xúc về thế giới xung quanh nhưng có khởi điểm từ hiện thực cuộc sống !

Vài dòng cảm nhận ,

We belong to the Sea....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-28 17:26:40Ngọc Lý>
Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

Ngày nay, quan niệm chung của sáng tạo là "Không Chủ Nghĩa".

Tôi nghĩ trong tương lai, chúng ta sẽ có nhiều ngạc nhiên thích thú khi đón nhận các sáng tác mới bằng một cái tâm rỗng, không định kiến.

[:)]

Ngọc Lý

.


Tui nghĩ nên thảo luận thêm về quan niệm mà Ngọc Lý đưa ra, nếu có thể, mong bạn giải thích rõ hơn về quan niệm này, tôi hy vọng cùng được tham gia




Đây là một quan niệm rất giản dị, như tôi đã viết ở trên:

Hãy để nhà văn tự sáng tạo bằng sự thăng hoa của chính tâm huyết nhà văn, với những rung động và cảm xúc đặc thù của chính nhà văn ấy, mà không phải là từ khuôn thức xã hội đặt ra.

Thực ra, tất cả các nhà văn có thực tài, từ xưa đến nay, đều viết theo chính bản tâm của họ, mặc kệ khuôn thuớc xã hội. Do đó, mà có nhiều tác giả đi trước thời điểm họ sống đến hàng thế kỷ, và họ chỉ được khám phá hay tôn vinh sau khi đã qua đời.

Cho nên, nói về "sự sáng tạo", thì người nghệ sĩ như con tầm bắt buộc phải nhả tơ mà thôi, họ sẽ sáng tạo theo nhu cầu chính họ, đó là sự sống của họ, không thể khác.

Điều khác, là cách đón nhận của chúng ta. Vì có phải, mỗi tác phẩm khi thành hình, hầu như có một đời sống và định mệnh riêng, ra ngoài tác giả, định mệnh này nằm trong sự tiếp nhận của xã hội.

Tại sao có tác phẩm trong xã hội này thì bị vùi dập, mà chỉ sang bên kia bờ đại dương thì lại được tôn vinh, được trao giải Nobel?

Chính trị chăng?

Nhân sinh quan khác biệt?

Có lẽ cả hai. Vì nhân sinh quan là gốc của chính trị.

Những "Chủ nghĩa" là bàn tay của xã hội muốn thò vào nhào nặn bộ óc của người viết văn, bằng cách ảnh hưởng trên sự tiếp nhận của đám đông đối với các tác phẩm ra ngoài khuôn phép xã hội.

Mà văn sĩ là gì, nếu không phải là người xác quyết được chủ quyền của chính mình trên tư duy của mình?

Do đó, luôn có sự mâu thuẫn và tranh chấp mãnh liệt giữa nhà văn và khuôn phép xã hội, để đạt đến một tác phẩm trinh nguyên, một sáng tạo hoàn toàn thuộc về chính nhà văn ấy, mà không ai khác.

Xã hội có cơ duyên tiếp nhận những sáng tạo này hay không, là ở khả năng mở rộng của xã hội ấy: cái thùng hứng nước mưa của chúng ta rỗng hay đầy định kiến?

Những nhà văn Âu Châu, từ xưa đến nay, luôn luôn có may mắn "tạo phong trào", khi họ đưa ra một lối tư duy mới.

Những nhà văn Á Đông, nhất là chúng ta, ảnh hưởng sâu xa cách suy nghĩ giáo điều và từ chương của Trung Hoa, hay bị lếch thếch chạy theo sau. Khi thế giới đã đến Star Wars thì chúng ta còn ngâm "Phong Kiều Dạ Bạc", khi người ta đã đập tan mọi chủ nghĩa, chúng ta còn ngẩn ngơ đi tìm cái "chủ nghĩa lãng mạn" của những năm 1940.

Đã đến lúc chúng ta trao lại khả năng suy nghĩ và sáng tạo vào tay chính người viết.

Đã đến lúc chúng ta tập đón nhận các tác phẩm bằng một cái tâm rỗng, không định kiến.

Vì chỉ như thế, chúng ta mới mong hứng được vài giọt tinh khí nguyên sơ của sáng tạo.


Ngọc Lý

Đăng nhập để trả lời
0
Xã hội cho dù phát triển đến mức độ nào vẫn không ra khỏi qui luật của nó. Ai có thể khẳng định thơ ca của thời kỳ Star War hay hơn "Phong Kiều dạ bạc". Triết học phương Tây đi tới mốt hiện đại nhất là Chủ nghĩa hiện sinh cũng không ra ngoài được tư tưởng tiêu diêu tự tại của đạo Lão- Trang cách đây hàng nghìn năm. Tất nhiên bản thân nhà văn không có mục tiêu mình theo chủ nghĩa gì, nhưng cá tính của nhà văn lại khẳng định chủ nghĩa mà nhà văn đi theo. Cá tính của các nhà văn càng đa dạng thì nền văn học càng đa chủ nghĩa.
Chủ nghĩa lãng mạn, chủ nghĩa hiện thực, siêu thực hay hiện thực huyền ảo luôn tồn tại cho dù ở thời điểm lịch sử nào. Số lượng các chủ nghĩa chỉ có thể tăng chứ không bao giờ có chuyện không chủ nghĩa, do con người ngày càng trở nên đa nhân cách.
Đó là vài dòng thiển cận của tôi, mong các bác góp ý thêm cho.
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-28 21:02:36Ngọc Lý>
.
Chào Hathuynguyenhn,

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Xã hội cho dù phát triển đến mức độ nào vẫn không ra khỏi qui luật của nó.



Hoàn toàn đồng ý.

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Ai có thể khẳng định thơ ca của thời kỳ Star War hay hơn "Phong Kiều dạ bạc".



Không cần khẳng định.

Đây chính là bức tường do thói quen của văn hóa "định hướng" đặt ra.

Chúng ta hãy thưởng thức Star Wars như Star Wars,

Và thưởng thức "Phong Kiều Dạ Bạc" trong không khí Phong Kiều Dạ Bạc.

Vì chỉ có như thế, chúng ta mới nhập vào được cái hay của mỗi phong cách riêng biệt.

Chúng ta vẫn có thói quen chê bai, bài bác, hạ giá trị một số ý tưởng quá mới, rồi đem so sánh nó với các điều chúng ta đã bị nhồi sọ từ ngàn năm, và kêu ầm lên là "giá trị cũ đâu rồi?"

Đây chính là cái nút thòng lọng không ngừng kéo chúng ta trở lại với những trói buộc tâm thức, ngăn cản khả năng bộc phát của sáng tạo.

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Triết học phương Tây đi tới mốt hiện đại nhất là Chủ nghĩa hiện sinh cũng không ra ngoài được tư tưởng tiêu diêu tự tại của đạo Lão- Trang cách đây hàng nghìn năm.



Đây lại là một thói quen "ngã tâm" khác.

Chúng ta không cần "nhận bản quyền", hay hô hoán lên rằng: "Tây ăn cắp tư tưởng Phương Đông".

Điều này không hề cần thiết.

Nó chỉ cần thiết khi chúng ta mang một mặc cảm tự tôn, cho rằng mọi khôn ngoan trên trời đất đều bắt nguồn từ chính chúng ta. Đó là tư tưởng "Thiên Tử", "Trung Hoa", hợm hĩnh và buồn cười của Hoa Hán.

Con người tại bất kỳ nơi nào cũng có đủ ngũ quan lục dục và một số nhu cầu phát triển giống nhau. Cho nên cách suy nghĩ trùng hợp là chuyện thường tình, nếu không nói là may mắn lớn cho con người, giúp hai nhóm người cách xa nửa trái đất có thể cùng thông cảm nếu cùng đặt trên căn bản chung là "NGƯỜI."

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Tất nhiên bản thân nhà văn không có mục tiêu mình theo chủ nghĩa gì, nhưng cá tính của nhà văn lại khẳng định chủ nghĩa mà nhà văn đi theo.



Bạn nghĩ sao khi nhà văn ấy nằm ra ngoài tất cả các chủ nghĩa đã được đặt tên?

Và đó mới chính là sáng tạo thực sự.

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Cá tính của các nhà văn càng đa dạng thì nền văn học càng đa chủ nghĩa.



Nhận định này của bạn rất đúng, và nó tiến dần tới điều chúng ta đang bàn.

"Chủ Nghĩa" là gì? Trong chữ "Chủ" đã hàm ý một hướng đi chính, trổi bật, được yêu thích, quý trọng, tôn vinh, hơn các hướng kia, do khuôn thức của xã hội. Đó chính là sự định hướng.

Khi chúng ta tôn trọng cái hay của mọi hướng khác biệt, thì không còn một hướng "chủ" nữa, mà mọi khuynh hướng sẽ có cơ hội triển khai và hòa nhập.

Thay vì Một mũi tên định hướng, chúng ta có 360 hướng, và chúng ta đạt: hoàn cầu.

Điều này mở tâm thức chúng ta ra rất bao la, giúp người viết dẽ dàng diễn đạt mọi rung động tế vi họ cảm nhận, không phải loay hoay "định hướng" vì sợ "bị phê bình, kiểm thảo".

Điều này cũng mở tâm thức người đọc ra một không gian của hoàn vũ, giúp chúng ta đón nhận các tư tưởng mới dễ dàng hơn, tránh mọi xung đột về giá trị, tránh những "lên án, kỳ thị, tự tôn, tự ti, vọng ngoại, tự ngã..." những vấn đề tạo các bức tường ngăn sự thông cảm.

Trích đoạn: hathuynguyenhn

Chủ nghĩa lãng mạn, chủ nghĩa hiện thực, siêu thực hay hiện thực huyền ảo luôn tồn tại cho dù ở thời điểm lịch sử nào. Số lượng các chủ nghĩa chỉ có thể tăng chứ không bao giờ có chuyện không chủ nghĩa, do con người ngày càng trở nên đa nhân cách.



Hoàn toàn đồng ý với bạn.

Như thế, chúng ta đã đồng ý trên căn bản.

Nếu bạn đọc lại các ý tưởng đã đóng góp trong phần này, như của Chem48UNS, thì đúng là điều bạn vừa nói đó. Trong các tác phẩm, có tính lãng mạn hoà vào với văn cách, phong cách, dù tác phẩm đó không được xếp vào "Chủ Nghĩa Lãng Mạn". Khi đó tính lãng mạn không còn là tính chủ, nhưng không hề mất đi.

Thế giới luôn tuyệt đẹp khi chúng ta nhận ra hương sắc của vạn loại hoa khác biệt, không chỉ một loại hoa hồng.

Thế giới luôn tuyệt diệu khi chúng ta nhận ra thoảng trong gió có vạn tiếng chim hót, suối reo, nước chảy, mưa rơi, và cả tiếng thì thào của lá.

Mà không có tiếng LOA chủ nghĩa.

[:)]


Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-29 12:09:23chem48aUNS>
Tớ có nhớ hai tuyên ngôn thời "nghệ thuật vị nghệ thuật-nghệ thuật vị nhân sinh" thế này:

Là thi sĩ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăn và vơ vẩn cùng mây,
Để tâm hồn ràng buộc với muôn dây
Hay chia sẻ bởi muôn tình yêu mến.
........................... (Xuân Diệu)

.............................
Là thi sĩ nghĩa là hồn cao khiết
Chí kiên cường và sứ mệnh cao siêu
Ca tự do tiến bộ với tình yêu
Yêu nhân loại, yêu hòa bình và công lí
..............................
Lấy cán bút làm đòn xoay chế độ
Mỗi vần thơ bom đạn phá cường quyền
(Sóng Hồng)

Tớ không nghĩ là trong văn học nên tồn tại chủ nghĩa, chỉ có những khuynh hướng là đáng được nhắc tới. Mọi chủ nghĩa chỉ sinh ra rồi để biến mất nó không để lại điều gì cụ thể, những thứ tồn tại trong văn học được gọi là chủ nghĩa thực ra chỉ là những khuynh hướng trong một thời điểm, một khu vực nào đấy có sự ảnh hưởng hoặc ít hoặc nhiều với những chủ nghĩa mà nó tiếp xúc. Vốn bản thân nó mang hình hài của nhiều thứ chủ nghĩa mà trong có có thể có một cái hoặc một số cái chủ đạo mà thôi.

Dù là chủ nghĩa nào ảnh hưởng như thế nào thì văn học thì luôn luôn có thể nhận thấy một cách không tường minh bao gồm hai nhánh tác phẩm: nhánh tác phẩm viết cho mình và nhánh tác phẩm viết cho người khác (mặc dù viết cho người khác xét cho tới cùng là viết cho mình). Khuynh hướng lãng mạn là khuynh hướng thiên cho người viết cho mình còn khuynh hướng hiện thực thiên cho người viết cho người khác.

Ở mọi thời điểm để tồn tại con người đồng thời phải tự bó hẹp cũng đồng thời cần phải rộng mở với xã hội, đó như hai mặt trong ngoài của một con người, thế nên mọi lúc viết cho mình để hiểu mình và viết cho người để trải nghiệm song hành với nhau một các ngang bằng. Khuynh hướng lãng mạn vì thế cũng tồn tại song song cùng hiện thực. Một món ăn ngon thì phải hài hòa, dù món ăn đó vị mặn, ngọt hay chua cay là chủ đạo thì vẫn cần trong đó những vị khác để phụ họa và làm tôn lên chính vị ấy. Có nghĩa là trong một tác phẩm thành công không những chỉ trần trụ là hiện thực mạnh mẽ vẫn luôn cần những cả lãng mạn, dịu dàng (ngược lại).

Nói như thế theo tớ, khuynh hướng lãng mạn sẽ chẳng bao giờ biến mất.

Cũng giống như một điều đơn giản, nếu không còn lãng mạn nữa thì ta biết đâu hiện thực, giống như không có mầu trắng ta biết thế nào là mầu đen. Chúng là hai mặt đối lập vừa thống nhất lại vừa đấu tranh với nhau, sự đấu tranh giữa chúng trong một phương diện nào đó chính là động lực cho sự phát triển. Các bạn đã từng biết tới một cuộc tranh luận về "nghệ thuật vị nghệ thuật" và "nghệ thuật vị nhân sinh" và những năm 30 thế kỉ trước phải chăng chính đó là một động lực lớn lao để ta có môt vết son "thơ mới", một "tân nhạc", và những tập truyện ngắn, tiểu thuyết buổi đầu xuất xắc của nền văn học Việt Nam hiện đại (tớ chỉ dám dẫn ra hai tuyên ngôn "ngớ ngẩn" trên đầu bài viết này mà thôi).

Còn về chủ nghĩa á ...
... "bây giờ lí thuyết nhiều, chủ nghĩa lắm nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, cách mạng nhất là chủ nghĩa Mác - Lênin."
-Nguyễn Ái Quốc-

(xin thứ tội nếu tớ có điều gì không phải nhé, tớ nói hơi "vô tư", gõ xong tớ cũng chẳng biết tớ vừa phát biểu cái gì nữa ... hích hích !.)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 05:44:12Cún con yêu mèo con>
Rồi, tui ko phải là mọt sách để có thể ngồi soi rọi từng câu, từng chữ. Theo tôi hiểu một cách ngắn gọn theo nghĩa tường minh mà Ngọc lý đưa ra, Chủ nghĩa là sự định hướng???? (tôi ngại trích, các bạn xem ở trên của Ngọc lý- và mới chỉ giải thích chữ CHỦ thôi, còn NGHĨA thì chưa. Mà cụm từ này nếu giải thích một cách tách rời theo nghĩa từ nguyên, tôi nghĩ là có chuyện ko ổn, đây còn là một khái niệm của Triết học nữa).
Vậy thì theo Ngọc lý: Chủ nghĩa là định hướng. Vậy thì văn chương "không chủ nghĩa" =&gt; "không định hướng". Vậy không định hướng ở đây là không định hướng cái gì???? Tôi chịu.
- Nếu là không mắc mớ tới chính trị? vậy ai là người sống ngoài chính trị????????
- Nếu không là tôn giáo? Vậy ai là người sống không có tôn giáo??? (Tôn giáo hiểu theo nghĩa rộng nha, điều này tôi ko nói, tự tra cứu).
- Nếu không liên quan tới nhân sinh quan nào???? Vậy thì người đó là ai? Họ sống để làm gì? (Cái này liên quan đến lịch sử Tâm lý học và Mỹ học).

Giở lại lịch sử văn học thế giới, đã từng có nhiều cách tân, nhưng cách tân liên quan trực tiếp tới vấn đề mà chúng ta đang thảo luận là: CHỦ NGHĨA CHIM ĐA ĐA. Tôi tạm nói tóm tắt: Một nhóm người làm thơ và viết văn vì không muốn đi theo lề thói cũ nên đã tự mình đề ra một cách làm thơ mới: gọi là nhặt chữ ghép vần. (Tên nhóm - tên trường phái - tên chủ nghĩa - tên định hướng được chọn bằng cách: giở từ điển ra, chọn một từ được quy ước trước. Ví dụ: lấy từ đầu tiên của trang 256 chẳng hạn.) Từ ĐA ĐA được chọn như thế đấy.

Vậy, lấy cái ngẫu nhiên nhất, vẫn được gọi là CHỦ NGHĨA còn gì. Và thơ của họ ban đầu gây sốc (vì lạ, vì quái chiêu, vì chẳng ai hiểu) rồi cuối cùng cũng chỉ còn cụm từ CHỦ NGHĨA CHIM ĐA ĐA là sống đến bây giờ bởi TỪ ĐIỂN THUẬT NGỮ VĂN HỌC mà thôi.

Còn thế nào là tâm rỗng, đợi mọi người cho ý kiến rồi tôi xin lạm bàn sau
Kính.
Hãy kick vào đây, bạn sẽ yêu thích đó
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đồng ý với ý kiến với Cún con yêu mèo con. Tác phẩm văn học là cái nhìn nhận của tác giả đối với cuộc sống, vì vậy không nằm ngoài các yếu tố chính trị, tôn giáo, nhân sinh... Tôi khẳng định một lần nữa, khi nhà văn viết văn không xác định mình thuộc chủ nghĩa gì nhưng chính những điều thể hiện trong tác phẩm của họ lại giúp ta biết được họ có tư tưởng và chủ nghĩa nào.
Từ "định hướng" các bạn dùng có vẻ khá nhạy cảm, tôi không có ý ám chỉ điều ấy.
Tôi không phủ nhận các yếu tố hiện đại trong văn chương thời nay, nhưng cũng không thể phủ nhận sự tinh tế, sâu sắc trong các tác phẩm văn học cổ. Tôi nghĩ với một nhà văn, nhà thơ chuyên nghiệp, cần thiết phải biết từ Cổ chí Kim, không thể "đi tắt đón đầu" được.
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi xin nói về cái tâm rỗng !

Theo Ngọc Lý nói tức là phải đứng ở khía cạnh một người không theo chủ nghĩa , định hướng hay bất cứ yếu tố cấu thành nào mà để cái Tôi xen vào nhận định tác phẩm. Nói cho hoa văn là người có cái Tâm rỗng - trống không - sơ sinh - đón nhận cái mới - cái háo hức mới vừa nhận thấy....để thấy được cái đẹp , cái hay mà nội dung tác phẩm đề cập !

Tôi nghĩ điều này là không thể , đối với những ai yêu thích thơ văn và yêu chuộng phong cách cổ điển. Vậy thì càng không thể áp dụng với các nhà phân tích , phê bình văn học ! Vì sao?

Ta không thể đứng trước biển và tự nhủ rằng , không , trước mặt là là bờ cát trắng , không có nước , ko có những nguy hiểm dưới đáy đại dương kia....

Dĩ nhiên , bạn Ngọc Lý đang nói Tâm rỗng theo hướng tích cực nhất , giống như cách suy nghĩ của tôi đó là đón nhận tác phẩm bằng tâm hồn chứ không bằng lý trí , bằng phán đoán , bằng xét nét , bằng lời tán dương của người khác....

Chung quy trở lại với chủ đề của Topic , một khi con người còn sáng tạo , những trang viết còn lôi kéo được người xem , còn có thể làm người ta bật lên tiếng khóc...thì lãng mạn không bao giờ bị mất đi. Nó giống như cảm hứng vậy , không có cảm hứng con người không thể viết , không có cảm hứng không sinh ra tưởng tượng , không tưởng tượng lấy đâu ra hình thức trình bày. Mà tác phẩm đâu phải chỉ cần nội dung mà quên đi hình thức. Hãy cứ còn cảm hứng về cuộc đời là còn có những dòng thơ , văn lãng mạn.

Bạn không bao giờ đào thải được lãng mạn mà chỉ có lãng mạn vô tình đào thải bạn khỏi hiện thực mà thôi !

Kính !
We belong to the Sea....
Đăng nhập để trả lời
0
Phật tổ (nếu có thật) và một đứa trẻ sơ sinh phải chăng cùng có một cái "tâm rỗng" nhưng nếu thế thì cái tâm rỗng của họ thực khác nhau.

"bảo là hạt bụi thì là hạt bụi, nói rằng không thì là không"
Cái "tâm rỗng" một nhà văn cần nên là cái tâm rỗng nào đây ?!.
---Ta chỉ đổi thay vì tình yêu hoặc vì thù hận---
(cái này là Thùy Linh nói thế - tớ không trích nguyên văn)
Đăng nhập để trả lời
0