Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

cấp cứu (^_^)

9 trả lời, 350 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-11 04:25:31hoahuongduong09j>
khi phân tích bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải, em thấy cả Thanh Hải và Xuân Diệu điều có chung 1 cái ham muốn :ham muốn được sống.Đều là ham muốn được sống nhưng mỗi người lại có cái chất riêng cho riêng mình.Nếu đối với Thanh Hải,cháy bỏng trong ông là niềm khao khát cống hiến sức lực cho quê hương,đất nước:
"Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa
Ta nhập vào hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến"
Khát khao dâng hiến trọn đời cho đất mẹ thân yêu càng dâng lên cực điểm:
"Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc"
Ước nguyện của ông thật vô cùng mạnh mẽ.Như nguyện cầu đinh ninh ấy,trong quãng cuối cuộc đời, ông đã tiếp tục cống hiến:làm ra nhiều bài thơ hay thúc giục thế hệ sau nối tiếp ông tiếp tục góp sức xây dựng quê hương...
Còn Xuân Diệu:
"Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non ,nghĩa là xuân sẽ già
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất".
Biết là "xuân hết"thì "tôi cũng mất "nên tác giả đã cố níu kéo:
"Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc nắng lại
Cho hương đừng bay đi"
Ông đã "không chờ nắng hạ mới hoài xuân".Ông sống "vội vàng" và tận hưởng một cách "chếch nhoáng" và "no nê" tất cả hương vị, âm thanh,sắc màu của cuộc sống:
"Của ong bướm này đây tuần tháng mật
................
Tháng năm ngon như một cặp môi gần."
Cái ham muốn sống đó mang một cái gì đó có vẻ cá nhân, như để thỏa mãn những giục vọng trong ông.
Vậy giữa hai thi nhân,một bên là "tay bút hàng đầu về sự cống hiến",một bên là "ông hoàng thơ tình"có sự đánh giá , so sánh thế nào từ phía độc giả???[:D][:D][:D]

( hic.[:(]..em chỉ định hỏi :khi phân tích bài thơ "MXNN"của TH có nên so sánh với "VV"của XD không thôi. Vì thơ hai người này viết về 2 lĩnh vực khác xa nhau...nhưng lại ngồi..."tụng"đến bây giờ...nếu pà kon cô bác có ai bị làm phiền, xin bỏ quá cho!!!)[:D][:D][:D]
---&gt;(Còn nếu điều em nói trên là hoàn toàn sai thì ai đó...làm ơn giảng dễ hiểu chút nhe![:D][:D][:D])
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
TL đều không thích 2 nhà thơ trên[8D]( xin lỗi nhé) nhưng theo TL nghĩ:

em thấy cả Thanh Hải và Xuân Diệu điều có chung 1 cái ham muốn :ham muốn được sống.Đều là ham muốn được sống nhưng mỗi người lại có cái chất riêng cho riêng mình

Luận điểm này mình nghĩ là không đúng:

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc"

Làm một mùa xuân dâng đời dù là mùa xuân nho nhỏ không phải là ham sống, mà là muốn sống cho có ý nghĩa như Nguyễn Công Trứ đã có câu "
Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông
nếu bạn nghĩ vậy thật tội nghiệp cho Thanh Hải,

Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc

không phải là khẳng định khi làm mùa xuân ở tóc bạc thì là muốn sống đến bạc đầu để cống hiến, mà đó là khi người ta sống ở đời, dù ở tuổi nào cũng có giá trị nếu như biết sống

Ông đã "không chờ nắng hạ mới hoài xuân".Ông sống "vội vàng" và tận hưởng một cách "chếch nhoáng" và "no nê" tất cả hương vị, âm thanh,sắc màu của cuộc sống:

"Của ong bướm này đây tuần tháng mật
................
Tháng năm ngon như một cặp môi gần."
Cái ham muốn sống đó mang một cái gì đó có vẻ cá nhân, như để thỏa mãn những giục vọng trong ông.


Không phải XD ham sống, ông hiểu được quy luật của cuộc sống:

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non ,nghĩa là xuân sẽ già

chính vì vậy ông muốn sống vội, sống vội kẻo muộn, đời người ngắn ngủi tranh thủ để hưởng thụ[8D] chứ không phải sợ chết hay tham sống...

Và khi biết sống vội cũng vô ích, cũng không đạt được như ý muốn nên XD viết:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc nắng lại
Cho hương đừng bay đi

Ông ta hiểu được quy luật tự nhiên, hiểu được sự giới hạn của con người nên đó không phải là ham sống và là sống vội vàng, nuối tiếc thanh xuân, nuối tiếc sự tươi đẹp của cuộc đời nói là thỏa mãn giục vọng là không hợp lý

Khi phân tích bài " MXNN" của Thanh Hải nếu so sánh có thể so sánh với bài Đất Nước của NKD có lẽ hay hơn
Đây là thiển ý cá nhân của TL thôi, đừng nghĩ gì[:)]




Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: tulipdenus

TL đều không thích 2 nhà thơ trên[8D]( xin lỗi nhé) nhưng theo TL nghĩ:

em thấy cả Thanh Hải và Xuân Diệu điều có chung 1 cái ham muốn :ham muốn được sống.Đều là ham muốn được sống nhưng mỗi người lại có cái chất riêng cho riêng mình

Luận điểm này mình nghĩ là không đúng:

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc"

Làm một mùa xuân dâng đời dù là mùa xuân nho nhỏ không phải là ham sống, mà là muốn sống cho có ý nghĩa như Nguyễn Công Trứ đã có câu "
Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông
nếu bạn nghĩ vậy thật tội nghiệp cho Thanh Hải,

Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc

không phải là khẳng định khi làm mùa xuân ở tóc bạc thì là muốn sống đến bạc đầu để cống hiến, mà đó là khi người ta sống ở đời, dù ở tuổi nào cũng có giá trị nếu như biết sống

Ông đã "không chờ nắng hạ mới hoài xuân".Ông sống "vội vàng" và tận hưởng một cách "chếch nhoáng" và "no nê" tất cả hương vị, âm thanh,sắc màu của cuộc sống:

"Của ong bướm này đây tuần tháng mật
................
Tháng năm ngon như một cặp môi gần."
Cái ham muốn sống đó mang một cái gì đó có vẻ cá nhân, như để thỏa mãn những giục vọng trong ông.


Không phải XD ham sống, ông hiểu được quy luật của cuộc sống:

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn non ,nghĩa là xuân sẽ già

chính vì vậy ông muốn sống vội, sống vội kẻo muộn, đời người ngắn ngủi tranh thủ để hưởng thụ[8D] chứ không phải sợ chết hay tham sống...

Và khi biết sống vội cũng vô ích, cũng không đạt được như ý muốn nên XD viết:

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc nắng lại
Cho hương đừng bay đi

Ông ta hiểu được quy luật tự nhiên, hiểu được sự giới hạn của con người nên đó không phải là ham sống và là sống vội vàng, nuối tiếc thanh xuân, nuối tiếc sự tươi đẹp của cuộc đời nói là thỏa mãn giục vọng là không hợp lý

Khi phân tích bài " MXNN" của Thanh Hải nếu so sánh có thể so sánh với bài Đất Nước của NKD có lẽ hay hơn
Đây là thiển ý cá nhân của TL thôi, đừng nghĩ gì[:)]

Tới giờ này HHD chỉ biết"nửa đêm vỗ gối,nước mắt đầm đìa "thôi!!![:(][:(][:(]
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hoahuongduong09j

khi phân tích bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải, em thấy cả Thanh Hải và Xuân Diệu điều có chung 1 cái ham muốn :ham muốn được sống.Đều là ham muốn được sống nhưng mỗi người lại có cái chất riêng cho riêng mình.

_______________________________________________________________________________

Cho CP ké một chút nha, CP nghĩ nếu HHD09 thử bỏ 1 từ "riêng" (thứ 2) thì mọi việc thật dễ giải quyết phải không? Vẫn biết rằng cái "TÔI" trong Thơ mới đầy cá tính và góc cạnh. (Ta là MỘT, là RIÊNG, là THỨ NHẤT...), CP thấy hiểu như vậy về Thanh Hải thì ko vấn đề gì, nhưng với XD "cái ham muốn được sống" của ông chỉ khác mọi người một điều, ông nhanh nhạy quá. Tự nhiên luân chuyển: xuân - hạ - thu - đông. Hết đông rồi lại đến xuân (cái giá lạnh tiêu điều được thay bởi sắc màu tươi thắm - 1 năm 1 lần, năm này qua năm khác, không chuyển, mùa xuân luôn được "làm mới" mình). Còn XD và chúng ta thì sao: Sinh - Lão - Bệnh - Tử. (Là hết, ta không bàn đến thuyết luân hồi ở đây). Biết bao nhà thơ, nhà văn nổi tiếng vẫn viết về mùa xuân, Mãn Giác Thiền Sư từng viết: "Những tưởng xuân tàn hoa rụng hết, Đêm qua sân trước một nhành mai". Mùa xuân mang sức mạnh như vậy đấy, còn tuổi trẻ (tạm ví là mùa xuân của con người) liệu có 2 lần trở lại, XD khác mọi người là ông đã nắm bắt được điều này (dĩ nhiên nhiều người cũng đã nắm bắt) nhưng XD "vội vàng" hô hoán lên, cảnh báo mọi người, "giục giã" mọi người, (kể cả khi ông dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất "TÔI muốn...". Xét về khía cạnh này, XD cũng như TH mà thôi, nhưng điểm khác biệt của XD và TH (ở 2 bài thơ này) là ở chỗ khúc nhạc tình si này mang hơi hướng của tình yêu đôi lứa, được sử dụng biện pháp tu từ để diễn tả.
Đặc biệt hơn, đây ko phải là 1 sự "xúi giục" sống gấp, đây chỉ là 1 lời cảnh báo, nếu ta không sống đẹp, không cống hiến hết mình, kết cục sẽ là một con số không tròn trĩnh.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoaì xuân.

(Em trai tui có một cái nick như này: Trẻ không xông pha - Già ngồi hối hận)
Vài lời không hết ý, mong mọi người góp ý.



Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hải Triều

(Em trai tui có một cái nick như này: Trẻ không xông pha - Già ngồi hối hận)
Vài lời không hết ý, mong mọi người góp ý.

Thầy ui, nick này có thiệt hôn hả thầy???[:D][:D][:D]
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoahuongduong09j

Trích đoạn: Hải Triều

(Em trai tui có một cái nick như này: Trẻ không xông pha - Già ngồi hối hận)
Vài lời không hết ý, mong mọi người góp ý.

Thầy ui, nick này có thiệt hôn hả thầy???[:D][:D][:D]


Trò iu. Thiệt chứ sao không, cứ chat thử đi. Mà này, trò mà ko nhanh tay, kẻo già lại ngồi hối hận đấy[:D]
Chào trò iu nha, tui về với cô đây.[:D]
Hãy kick vào đây, bạn sẽ yêu thích đó
Đăng nhập để trả lời
0
Troài, hic...[:(][:(][:(], thầy này hay thiệt! Nói giúp em mà hỏng thấy làm chi hết...[:(][:(][:(].Thắc mắc cần giải đáp sao cứ y như vậy hử thầy???[&amp;:][&amp;:][&amp;:]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-25 07:50:19huyennguyen>
Kể ra cũng được. Nhưng không hẳn Diệu đã khác Hải. Nghệ sỹ là những thằng cố chạy trốn tinh cầu khi vẫn biết rằng mình đang ở trong tinh cầu. Sự nhạy cảm đưa nghệ sỹ về những chân trời liễu ngộ rất mực thăng hoa. Nhưng cách phát tiết của mỗi kẻ cũng khác nhau.
Thanh Hải chỉ mong làm một mùa xuân nho nhỏ, Diệu lại mong muốn níu kéo mùa xuân, vội vàng đi chứ. Tâm tư ai đúng? E rằng, nếu xét đúng và sai, phải đứng trên quan điểm công dân này, địa vị kia. Mà như thế thì chỗ nào cho Thơ đứng?
Hai bài Thơ đều hay. Xuân Diệu hay hơn, vì Xuân Diệu người hơn. Và cũng vì Xuân Diệu tế vi hơn, rúng động hơn, u khuất hơn.
Vì sao tế vi, rúng động, u khuất?
Vì khuất u trong cảm nhận thời gian của Diệu là nỗi đớn đau của những thằng người trước ngơ ngẩn cuộc đời thác chảy, mà lăng quăng tìm mãi không thấy lối ra. Thiên hạ thế cả, đau như dần trước cuộc vần xoay của Thời Gian!
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Nghệ sỹ là những thằng cố chạy trốn tinh cầu khi vẫn biết rằng mình đang ở trong tinh cầu.


_______________________________

Troài, HN gọi bằng thằng kìa, Thằng nghệ sĩ. Chu choa, ác nghiệt quá. Thương thay, thương thay.
Hãy kick vào đây, bạn sẽ yêu thích đó
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-26 18:07:05Ngọc Lý>
.
Để tất cả chúng ta dễ theo dõi ý tưởng cuả các bạn đang tham luận, cho phép Ngọc Lý mang vào đây những bài thơ đang được nhắc đến nhé:

Một Mùa Xuân Nho Nhỏ
Thơ Thanh Hải



    Mọc giữa dòng sông xanh một bông hoa tím biếc
    Ơi con chim chiền chiện hót chi mà vang trời
    Từng giọt long lanh rơi tôi đưa tay hứng về
    Mùa xuân người cầm súng lộc giắc đầy trên lưng
    Mùa xuân người ra đồng trải dài nương lúa

    Đất nước bốn nghìn năm vất vả và gian lao
    Đất nước như vì sao vững vàng phía trước
    Ta làm con chim hót ta làm một nhành hoa
    Một nốt trầm xao xuyến ta biến trong hoà ca

    Mùa xuân mùa xuân một mùa xuân nho nhỏ lặng lẽ dâng cho đời Mùa xuân , mùa xuân mùa xuân tôi xin hát Nam Ai , Nam Bằng
    Nước non ngàn dặm tình
    Nước non ngàn dặm mình đất Huế nhịp phách tiền mùa xuân ...




Xuân Diệu
Vội Vàng

(Tặng Vũ Đình Liên)


    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất;
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đị



    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
    Này đây lá của cành tơ phơ phất;
    Của yến anh này đây khúc tình si;
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
    Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoaì xuân.
    Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
    Nói lam` chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị
    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
    Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt ....
    Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?
    Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữạ..
    Mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm,




Nguyễn Khoa Điềm
Đất nước



    Khi ta lớn Đất Nước đã có rồi
    Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa.." mẹ thường hay kể
    Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
    Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
    Tóc mẹ thì bới sau đầu
    Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
    Cái kèo, cái cột thành tên
    Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
    Đất Nước có từ ngày đó..
    Đất là nơi anh đến trường
    Nước là nơi em tắm
    Đất Nước là nơi ta hò hẹn
    Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
    Đất là nơi "con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc"
    Nước là nơi "con cá ngư ông móng nước biển khơi"
    Thời gian đằng đẵng
    Không gian mênh mông
    Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
    Đất là nơi Chim về
    Nước là nơi Rồng ở
    Lạc Long Quân và Âu Cơ
    Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
    Những ai đã khuất
    Những ai bây giờ
    Yêu nhau và sinh con đẻ cái
    Gánh vác phần người đi trước để lại
    Dặn dò con cháu chuyện mai sau
    Hằng năm ăn đâu làm đâu
    Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
    Trong anh và em hôm nay
    Đều có một phần Đất Nước
    Khi hai đứa cầm tay
    Đất Nước trong chúng ta hài hòa nồng thắm
    Khi chúng ra cầm tay mọi người
    Đất Nước vẹn tròn, to lớn
    Mai này con ta lớn lên
    Con sẽ mang Đất Nước đi xa
    Đến những tháng ngày mơ mộng
    Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
    Phải biết gắn bó và san sẻ
    Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
    Làm nên Đất Nước muôn đời..
    Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu
    Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên hòn Trống Mái
    Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua còn trăm ao đầm để lại
    Chín mươi chín con voi góp mình dựng đất Tổ Hùng Vương
    Những con rồng nằm im góp dòng sông xanh thẳm
    Người học trò nghèo góp cho Đất Nước mình núi Bút non Nghiên
    Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh
    Những người dân nào đã góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm
    Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi
    Chẳng mang một dáng hình, một ao ước, một lối sống ông cha
    Ôi Đất Nước sau 4.000 năm đi đâu ta cũng thấy
    Những cuộc đời đã hóa núi sông ta
    Em ơi em
    Hãy nhìn rất xa
    Vào 4.000 năm Đất Nước
    Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
    Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
    Cần cù làm lụng
    Khi có giặc người con trai ra trận
    Người con gái trở về nuôi cái cùng con
    Ngày giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh
    Nhiều người đã trở thành anh hùng
    Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhỏ
    Nhưng em biết không
    Có biết bao người con gái, con trai
    Trong 4.000 lớp người giống ta lứa tuổi
    Họ đã sống và chết
    Giản dị và bình tâm
    Không ai nhớ mặt đặt tên
    Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
    Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
    Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con cúi
    Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
    Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
    Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
    Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
    Có nội thù thì vùng lên đánh bại
    Để Đất Nước là Đất Nước nhân dân
    Đất Nước của nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại
    Dạy anh biết "yêu em từ thở trong nôi"
    Biết quý công cầm vàng những ngày lặn lội
    Biết trồng tre đợi ngày thành gậy
    Đi trả thù mà không sợ dài lâu
    Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu
    Mà khi về Đất Nước mình thì bắt lên câu hát
    Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác
    Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi
    Người dạy ta nghèo ăn cháo ăn rau
    Biết ăn ớt để đánh lừa cái lưỡi
    Cái cuốc, con dao, đánh lừa cái tuổi
    Chén rượu đánh lừa con mỏi, cơn đau
    Con nộm nag tre đánh lừa cái chết
    Đánh lừa cái rét là ăn miếng trầu
    Đánh lừa thằng giặc là chuyện Trạng Quỳnh
    Nhưng lạ lùng thay, nhân dân thông minh
    Không hề lừa ta dù cao dao, cổ tích
    Ta lớn lên bằng niềm tin rất thật
    Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời
    Dẫu phải cay đắng dập vùi
    Rằng cô Tấm cũng về làm hoàng hậu
    Cây khế chua có đại bàng đến đậu
    Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta
    Đất đai cỗi cằn thì người sẽ nở hoa
    Hoa của đất, người trồng cây dựng cửa
    Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa
    Thì tin yêu ngay thẳng đón ta vào
    Ta nghẹn ngào, Đất Nước Việt Nam ơí
    Em nghe không trái thị đã rơi xuống tay người
    Trai không chỉ rơi vì sức hút đất đai
    Trái rơi vì tay người ao ước
    Khi trái chạm tay người và người ấm ủ
    Thì lừng hương và cô Tấm bước ra
    Đi trả thù và sống Tự do
    Không rơi xuống bùn, ôi trái thị quê ta
    Để bùn lấm và thành bùn vạn kiếp
    Rơi vào tay người, đó là định luật
    Của đấu tranh và nhân nghĩa Việt Nam
    Tuổi trẻ ơi trong sương gió tháng năm
    Ta đã lớn rồi, chín đầy hy vọng
    Hãy ngã xuống tay nhân dân, hỡi sắc vàng của nắng
    Hỡi hương thơm của nồng mặn mồ hôi..
    Hãy ngã vào tay nhân dân, đừng vãi đừng rơi
    Đừng do dự, đừng hoài nghi nữa
    Hãy yêu nhân dân và nghe người nhắn nhủ
    Hãy tìm sức mạnh trên cơ thể nhân dân
    Nhân dân đang đi lên đội ngũ trùng trùng
    Thế vô tận của nghìn năm giết giặc
    Lửa đã cháy hồng hào mặt đất
    Mùa chín tình yêu, mùa chín hận thù
    Không bao giờ xương máu phải bơ vơ
    Ôi sông núi uy nghi ngàn dặm đất
    Có nghe tiếng chúng con: Xin có mặt
    Nguyện làm người xung kích của quê hương
    Đấy tiếng hát chúng con: tiếng hát xuống đường!




Trích đoạn: hoahuongduong09j

khi phân tích bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải, em thấy cả Thanh Hải và Xuân Diệu điều có chung 1 cái ham muốn :ham muốn được sống.Đều là ham muốn được sống nhưng mỗi người lại có cái chất riêng cho riêng mình.
....

( hic.[:(]..em chỉ định hỏi :khi phân tích bài thơ "MXNN"của TH có nên so sánh với "VV"của XD không thôi. Vì thơ hai người này viết về 2 lĩnh vực khác xa nhau...


Tôi hoàn toàn đồng ý với Hoa Hướng Dương, mỗi nhà thơ có một nét đặc thù và họ viết về những lãnh vực khác xa nhau.

Nếu "Mùa Xuân nho nhỏ" của Thanh Hải là một đoá sen, thì "Vội Vàng" của Xuân Diệu có nét thắm thiết hương sắc của một đóa hồng nhung, và bài "Đất Nước" của Nguyễn Khoa Điềm thì lại đỏ thắm một tình yêu nước.

Hoa Hướng Dương và các bạn có thể cho tôi biết cách bình thơ văn như thế này thuộc về lớp nào trong chương trình học Việt Văn của chúng ta hiện nay không?

Cám ơn rất nhiều,

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0