<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 09:44:01meta4954>
Chúng ta tuy cùng sống trong 1 thế giới nhưng không phải chúng ta cùng chung 1 quan điểm ở mỗi vấn đề . Một sự kiện đáng đuợc ca ngợi nơi này có thể bị nguyền rủa nơi kia, cái đặc biệt ở một cộng đồng nào đó lại có thể là cái rất tầm thuờng trong cộng đồng khác. Hãy khảo sát kỹ hơn 1 chút về những dị biệt này, biết đâu khi cùng nhau buớc qua 1 kích thuớc mới, chúng ta thấy đuợc tuy khác nhau, chúng ta vốn tách ra từ 1 điểm chung .
Tuởng tuợng có khả năng đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần mở cửa . Thực ra căn nhà của bạn là 1 cái hộp kín mít không có cửa . Muốn vào, cứ việc đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần đi vòng quanh chân núi, cứ chui vào lòng núi để băng qua . Lúc đói, không cần mở tủ lạnh, bạn cũng không cần lo lắng việc bỏ quên chìa khóa xe bên trong xe nữa . Tuởng tuợng bạn có thể biến mất, hiện ra bất cứ lúc nào, ở đâu . Thay vì lái xe đi làm, cứ việc biến mất nơi cũ và hiện ra ở nơi mới theo ý muốn . Bạn không cần máy bay và không bao giờ bị kẹt xe trong giờ cao điểm vì khả năng biến hiện của bạn . Tuởng tuợng bạn có thể ăn 1 múi cam mà không cần bóc vỏ vì bạn có khả năng xuyên thấu những vật rắn, bạn đuợc đánh giá như 1 nhà phẫu thuật tăm tiếng vì có thể sửa chữa, cắt bỏ những bộ phận hư hỏng trong cơ thể bịnh nhân mà không cần mổ xẻ . Tuởng tuợng một kẻ phạm pháp có khả năng này . Ông ta có thể đi xuyên qua các bức tuờng nhà băng kiên cố nhất, thò tay xuyên qua tủ sắt để lấy vật quý giá và tiền bạc và thản nhiên buớc đi giữa cơn mưa đạn của nhân viên bảo vệ . Với khả năng ấy, không nhà tù nào có thể giam hãm ông ta . Tóm lại không còn gì gọi là bí mật với chúng ta nữa . Không một bảo tàng nào có thể che giấu đuợc với chúng ta . Chúng ta thực sự là những con nguời đầy phép lạ, thực hiện đuợc những kỳ công ngoài vòng sinh tử thông thuờng . Chúng ta thực sự toàn năng như Thuợng Đế .
Cái gì làm cho chúng ta có quyền năng như Thuợng Đế ? Xin thưa : là một sinh vật từ một vũ trụ có hơn 3 chiều kích thuớc . Những quyền phép vừa kể vuợt ra ngoài khả năng của con nguời sống trong vũ trụ có 3 chiều như chúng ta . Chúng ta có 3 chiều đó là chiều cao, dài và rộng . Để tập trung vào đề tài, Meta tránh không nói đến một chiều đặc biệt là chiều thời không gian theo quan điểm Einstein. Chúng ta đang sống trong một vũ trụ đang giãn nở . Khi chiều dài, rộng, cao giãn nở đến đâu thì thời gian giãn nở theo đến đấy . Chúng ta hoàn toàn tự do di chuyển trong không gian nghĩa là quẹo phải, quẹo trái và tung bay trên không trung nhờ vào máy bay nhưng chúng ta vẫn bị lôi cuốn không sức gì cuỡng nổi với thời gian . Chúng ta bị bắt buộc cuốn hút từ cái nôi đến nấm mồ vì thưa các bạn, là 1 vật thể trong sự giãn nở, chúng ta không thể trì lại không trôi theo thời gian . Đâm đầu vào tuờng đem lại hậu quả là lỗ mũi ăn trầu nhưng với sinh vật sống trong vũ trụ 4 chiều không gian, kỳ công này chỉ là trò con trẻ .
Để tìm hiểu tại sao những kỳ công đầy quyền phép kia như thế nào, mời các bạn cùng Meta thám hiểm vũ trụ 2 kích thuớc theo khái niệm của Gauss (Carl Friedrich Gauss (1777-1855) nhà thiên văn và toán học Đức). Tuởng tuợng một vũ trụ chỉ có 2 chiều là dài và rộng như một mặt bàn, trên đó có những con nguời không có chiều cao . Hãy cắt một tờ giấy theo hình nguời, dán xuống mặt bàn . Để nhốt một phạm nhân, nguời ở vũ trụ hai chiều này chỉ cần vẽ một vòng tròn bao quanh cái hình nhân cắt bằng giấy là xong . Dù phạm nhân có di chuyển thế nào đi nữa, anh ta cũng đụng phải cái vòng tròn đuợc vẽ "nhốt" anh ta bên trong . Meta là con nguời trong vũ trụ 3 chiều . Với Meta, việc "phóng thích" anh chàng phạm nhân dán xuống mặt bàn chỉ là bóc anh ta khỏi mặt bàn, nhấc anh ta ra khỏi cái vòng tròn ấy, dễ dàng như trò trẻ . Việc này đối với con mắt của con nguời trong vũ trụ 2 chiều, là cả một phép lạ .
Đối với bạn đồng tù, họ chỉ thấy tên phạm nhân ấy biến mất khỏi nhà tù là cái vòng tròn kín mít, bất khả vuợt thoát và đột ngột tái xuất hiện ở một nơi nào đó bên ngoài vòng tròn . Nếu Meta cắt nghĩa cho những tù nhân khác rằng, Meta vừa nhấc anh chàng tù nhân kia ra khỏi vũ trụ 2 chiều (vì nhấc lên là bóc anh chàng, nâng lên khỏi chiều dài, rộng đưa vào kích thuớc mới là chiều cao), nguời ở vũ trụ 2 chiều không bao giờ hiểu . Từ ngữ của họ không có chữ "cao" hoặc "nhấc lên" . Họ cũng không thể hình dung "nhấc lên" là nhấc làm sao .
Những "kỳ công" khác cũng đuợc cắt nghĩa tuơng tự như vậy . Lại tuởng tuợng trái tim con nguời ở vũ trụ 2 chiều nằm bên trái như chúng ta . Hãy thử giải phẫu 1 bịnh nhân mà không cần phải mổ . Chúng ta chỉ việc "bóc" bịnh nhân khỏi mặt bàn, lật úp bịnh nhân từ vị trí ngửa . Thế là mọi cơ quan bên trong của bịnh nhân này, trái lộn thành phải và nguợc lại . Trái tim anh ta đã nằm bên phải mà không cần giải phẫu .
Đối với nguời trong vũ trụ 2 chiều, chúng ta "toàn năng" như Thuợng Đế . Ngay cả khi hắn trốn trong nhà, duới hầm, chúng ta cũng nhìn thấy rõ ràng, bởi ta nhìn từ chiều cao, chiều mà hắn không tài nào hiểu nổi . Đối với chúng ta, chúng ta biết thừa rằng chẳng phải phép lạ gì hết, chúng ta chỉ có đuợc thêm một kích thuớc nhiều thuận lợi hơn thôi .
Tại sao chúng ta không thấy nhiều hơn 3 kích thuớc và tại sao nguời ở vũ trụ 2 chiều không thấy nhiều hơn 2 kích thuớc ? Những câu chuyện tuởng tuợng trên Meta vừa kể có vẻ kỳ lạ là vì chúng ta mặc nhiên quan niệm vũ trụ có 3 chiều . Nhà bác học Heinz pagels nói : Một đặc điểm rõ rệt trong thế giới vật lý mà chúng ta không bao giờ thèm thắc mắc rằng tại sao vũ trụ có 3 chiều . Nó hiển nhiên đến nỗi chúng ta không cần tìm hiểu tại sao nữa . Chỉ với bản năng không thôi, không cần học hành gì cả, chúng ta biết mọi vật thể có thể đuợc mô tả bằng 3 kích thuớc : dài, rộng, cao . Nếu chúng ta muốn hẹn hò với bồ nhí, 1 thông tin thế này là quá đầy đủ : Gặp nhau ở tầng thứ 2 nhà hàng Fong Chong, nằm trên đuờng số 4 và Davis . Fong Chong và đuờng 4 xác định vị trí, tầng 2 xác định chiều cao . Ngay cả 1 em bé sơ sinh cũng sở đắc khái niệm 3 chiều này : Đặt em bé lên mặt bàn . Em bé bò đến mép bàn và lùi lại . Em bé sợ ngã . Em bé biết rằng em an toàn với dài và rộng nhưng không an toàn với chiều cao .
Khoa học ngày nay chú tâm nhiều đến kích thuớc thứ tư hoặc cao hơn . Xin hiểu rằng Meta muốn nói đến kích thuớc không gian thứ tư chứ không phải kích thuớc thời không gian theo quan điểm Einstein . Vậy thì làm sao để thấy đuợc chiều thứ 4 ?
Vấn đề là chúng ta không thể thấy đuợc . Chúng ta có 5 giác quan đuợc phát triển hàng tỉ năm theo tiến hóa . Thoạt tiên, từ những sinh vật đơn bào, áp lực môi truờng thúc đẩy chúng ta phải phát triển mắt để "thích nghi" với ánh sáng, rồi tai, mũi, xúc giác để cảm nhận môi truờng, tay chân để dễ dàng di chuyển trong không gian 3 chiều . Sống trong không gian 3 chiều, luật thích nghi với môi truờng huớng chúng ta tiến hóa về phía phát triển, hoàn chỉnh những giác quan để nhận ra, vận dụng những kích thuớc ấy để sinh tồn . Không có áp lực ngoại tại nào buộc chúng ta phải tiến hóa về huớng phát triển thêm 1 giác quan cảm nhận chiều thứ 4 . Nó không giúp gì hết trong việc nhận ra nguy cơ của 1 mãnh hổ xông đến . Mãnh hổ không tấn công chúng ta từ kích thuớc thứ 4 . Ta không có giác quan để cảm nhận kích thuớc thứ 4, thứ 5 vì lẽ ấy . Giải thích 3 chiều với con nguời dẹp lép sống trong vũ trụ 2 chiều cũng khó khăn như mô tả màu sắc với nguời mù bẩm sinh . Dù dài dòng văn tự đến mấy, cái vẻ mỹ miều của đóa hoa hồng không tài nào tạo thành 1 khái niệm màu sắc rực rỡ trong nhận thức của kẻ mù .
Tuy vậy không phải là không có những cách để nhận biết, am hiểu nó . Trong lịch sử văn minh con nguời, mọi khám phá, phát minh đều do những con nguời kiệt xuất "thấy" truớc chúng ta những gì chúng ta không thấy . Không cần phải nhắc đến tên hằng hà sa số các nhà bác học ra đây .
Bây giờ trở lại những vấn đề gần gũi hơn với chúng ta . Cùng trên một hành tinh nhưng chúng ta sống ở những môi truờng khác nhau . Ở một góc nhỏ của thế giới, có hàng triệu con nguời giống như chúng ta, sống thảnh thơi, sống phây phây không cần tự do dân chủ . Ở một góc khác của thế giới, con nguời đuợc sống trong một kích thuớc cao hơn . Họ có những khả năng mà đối với con nguời thiếu tự do dân chủ coi như phép lạ . Họ lựa chọn vị lãnh đạo, cung cấp cho vị ấy một số quyền hành, gia giảm quyền hành tuỳ theo nhu cầu công việc, lấy quyền lại hoặc trừng phạt vị lãnh đạo bất cứ lúc nào muốn . Trả lời đề nghị của nguời ở 1 kích thuớc cao hơn, kẻ thiếu tự do dân chủ phát biểu :
- Chúng tôi không cần tự do dân chủ . Không có nó chúng tôi vẫn phây phây . Chúng tôi cũng có tự do dân chủ theo khái niệm của chúng tôi . Chúng tôi tự do dân chủ... gấp triệu lần các anh. Các anh đừng nằm mơ giữa ban ngày .
Chúa tôi ! Như nguời mù không thấy màu sắc, như kẻ nằm bẹp trên một vũ trụ phẳng 2 chiều, việc tự do di chuyển trong chiều dài, chiều rộng là quá đủ với họ . Họ không cần biết 1 kích thuớc nào nữa hết . Có thêm 1 kích thuớc nữa, họ sợ bị các ông các bà trong vũ trụ của họ nhốt . Họ tuyệt nhiên không hề biết rằng trên 1 bình diện mới, 1 kích thuớc mới, chính họ vẽ ra nhà tù và họ có khả năng đi xuyên qua 4 bức tường nhà tù . Vì sợ như thế, họ tự khép mình trong 1 quy luật là tránh nói đến chiều thứ 3 . Họ lý luận rằng chiều thứ 3 chỉ các ông các bà có thẩm quyền mới đuợc nói . Họ giới thiệu 1 khái niệm mới : Nói tới chiều thứ 3 là nói đến chính trị, mà chính trị luôn lôi kéo theo bọn xấu, tư tuởng xấu . Họ gạt bỏ 1 điều phi lý rằng nếu nói chính trị mà ngợi ca chứ không chê bai cái vũ trụ 2 chiều của họ thì lại đuợc hoan nghênh . Như thế cấm chính trị thực ra chỉ là cấm chê bai . Một điều phi lý đáng kinh hoàng hơn nữa, tại sao không đuợc nói đến chính trị khi nó ảnh huởng trực tiếp đến sinh mạng mình . Cho ví dụ : Chính sách của nhà nuớc là 1 gia đình chỉ cho phép 2 đứa con . Bạn đang mang thai đứa thứ 3 và như thế bắt buộc phải phá thai . Nguời ta sắp mổ bụng mình moi đứa con ra mà mình không đuợc quyền nói chỉ vì phạm đến chánh sách . Luật cấm nói đến chính trị từ đâu mà ra ? Từ những kẻ muốn hoàn toàn thống trị con nguời . Họ không cho chúng ta nói ngay cả khi họ định mổ bụng chúng ta . Viễn ảnh 1 vũ trụ có thêm kích thuớc tự do dân chủ, truớc mắt đầy hiểm nguy vì sự bách hại của những con nguời đầy tham vọng toàn trị làm cho những con nguời bị trị tê liệt sức đối kháng mà cái kích thuớc mới ấy vì họ chưa từng hiểu qua nên họ không cần . Ngày xưa khi chưa có cell phone, chẳng ai thấy nó là cần thiết . Chỉ khi có rồi, ta nâng ta lên 1 kích thuớc mới là ta không cảm thấy cô đơn giữa biển khơi, ngoài sa mạc hay lạc giữa rừng sâu vì chỉ cần mở cell phone, bấm vài cái ta lại tiếp xúc với thế giới văn minh ngay . Chỉ khi ở trong kích thuớc đó ta mới thấu hiểu đuợc không có nó, ta rất yếu đuối, không có gì hết .
Tỷ lệ nghịch với ổn định.
Vâng tự do mang lại bất ổn ít nhất là trong biểu kiến . Biểu kiến có nghĩa là truớc mắt, Tốc độ biểu kiến của gió khi ta đưa tay ra ngoài cửa xe không phải là tốc độ thực của gió . Gió ấy phát sinh một cách biểu kiến vì khi ngừng xe, gió biến mất .
Trước tiên phải rõ ràng vài dòng về dân chủ tự do cái đã. Đây là 2 thực thể riêng biệt nhưng tại sao luôn đi đôi với nhau.
Tự do phản nghĩa với độc tài. Tự do quá đưa đến hỗn loạn, vô chánh phủ mà độc tài đưa đến chỗ phi nhân bản. Tưởng không cần mất công giải thích phi nhân bản là gì.
Sống quá lâu trên đất Mỹ, Meta nhận thấy tự do thì sướng thật đấy. Ai lại không muốn tự do. Nhưng tự do mang lại nhiều phiền toái và không khéo léo, cái an toàn bản thân cũng mất đi.
Nước Mỹ là nước duy nhất trên thế giới tự do súng ống. Nhân dịp vấn đề mặc đồng phục ở học đường, 1 tờ báo mỉa mai : bắt trẻ em mặc đồng phục theo những quy định khắt khe như váy phải kín đáo đối với các em nữ, cấm mặc quần baggy đối với các em nam nhưng vấn đề sử dụng súng ống lại hợp pháp, các tiệm nhảy đầm khỏa thân có cảnh sát gác cửa v.v... Chuyện này không thể quy tội cho người dân Mỹ thích bạo động như những cái mồm máy móc của nhà nuớc ta thuờng nói. Nó là vấn đề văn hóa.
Để có 1 đất nước bao la rộng lớn đầy tài nguyên và giàu có như hiện nay, tổ tiên của người Mỹ hàng hàng lớp lớp thi nhau tiến về miền Tây . Khác với dân ta khai khẩn miền nam thời Trịnh Nguyễn, các chúa Nguyễn ngoài việc phong thưởng quan chức cho các đầu lãnh ( coi 10000 hộ được phong Vạn hộ hầu, 1000 hộ được phong thiên hộ hầu), lại còn phải xuôi quân xuống phía nam mỗi khi dân ta bị bọn Miên, Thái đe doa, thì người tiền phong Bắc Mỹ không được an toàn như vậy. Mỗi 1 người trong gia đình bất kể đàn bà con nít phải là 1 tay súng chống chọi với thú dữ, da đỏ và cướp bóc ngoài cái lạnh buốt xuơng da của khí hậu. Chính những bọn buôn súng, buôn da thú, bọn tìm vàng cướp bóc lẫn nhau . Lúc đó chính phủ liên bang còn non nớt, chưa đủ sức thiết lập công lý ở những nơi hoang dã . Không có cảnh sát theo đoàn dân đi khai quốc. Cũng như cái nóp, cái xuồng của tiền nhân ta trong cuộc khai phá miền Nam, cây súng trở nên người bạn đồng hành của những người tiền phong Mỹ. Không có súng không có nước Mỹ ngày nay, không có cái nóp cái xuồng không có miền nam VN. Ngày nay cây súng không còn là người bạn đồng hành và nó cũng không phải là vật bảo vệ sinh mạng hay duy trì công lý nữa nhưng nó thiêng liêng như 1 di sản văn hóa. Đối với người Mỹ cấm sử dụng súng được coi như chối bỏ công lao tiền nhân, 1 thời oanh liệt cả thắng thiên nhiên lẫn nghịch cảnh mở rộng đất nước. Hãy tưởng tượng VN ta đột nhiên cấm đốt nhang thờ cúng tổ tiên vì lý do hoả hoạn, dân phản đối ngay. Nó là vấn đề văn hoá .
Giã ơn cái cối cái chầy
Đêm khuya giã gạo có mầy có tao
Giã ơn cái nhịp cầu ao
Đêm khuya vo gạo có tao có mầy .
Nếu chúng ta hãnh diện vì cái cối, cái chầy, cái cầu ao, cái xuồng, cái nóp như là 1 di sản văn hóa, như những biểu tuợng của ý chí tiền nhân một thời oanh liệt chinh phục thiên nhiên thì cây súng của nguời Mỹ trong thời kỳ tiến về miền Tây cũng thiêng liêng không kém . Tuởng tuợng một đêm lạnh lẽo, một đoàn nguời quây tròn một đống lửa bằng những cỗ xe ngựa, xung quanh là tiếng hò reo man rợ của mọi da đỏ . Giữa cảnh tên bay đạn réo ấy, đàn bà, con trẻ mỗi nguời 1 khẩu súng chiến đấu . Thua là chết, không đuờng chạy cũng như không thưa kiện vào đâu đuợc . Ngày nay, ngồi trong 1 căn nhà ấm cúng, bên tách cà phê bốc khói với đầy đủ tiện nghi hiện đại, thử hỏi nguời dân Mỹ nào quên đuợc cây súng thô sơ nhưng có khả năng mở nuớc này .
Thế nhưng tự do súng ống mang lại bất an . Nước Mỹ có tỷ lệ tội phạm nhiều nhất . Lập luận của NRA ( National Rifle Assosiation) cho rằng tội phạm là do người chứ không phải do vũ khí không đứng vững khi tội phạm ngày càng nhiều . Bởi không phải chỉ bọn tội phạm chuyên nghiệp mới gây tội ác . Biết bao án mạng xảy ra chỉ vì nóng giận mà hung thủ là người lương thiện . Không sẵn súng trong tay và 1 khi cơn nóng giận qua đi, người lương thiện không giết người . Mỗi khi tỷ lệ tội phạm lên cao, vấn đề cấm súng lại được đưa ra bàn cãi và rốt cuộc người dân vẫn không muốn bỏ đi truyền thống khai quốc của họ . Họ chọn tự do súng ống cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Xét thêm 1 sự việc nữa trước khi nhảy qua chuyện phát triển kinh tế và ổn định chính trị . Sau vụ khủng bố 9/11, chính phủ xin người dân cho phép mình được quyền theo dõi điện thoại, điện thư và bưu chính . Đây là 1 đặc điểm dân chủ không thấy có ở những nước Cộng Sản . Người dân có toàn quyền ban phát và thu hồi quyền hành của chính phủ bất cứ lúc nào. Nhưng hãy nói về tự do trước đã, vấn đề dân chủ nói sau . Từ đây chuyện phòng the, chiến lược làm ăn buôn bán không còn bí mật nữa . Vợ chồng làm tình với nhau cũng bị FBI theo dõi, cách pha chế hamburger của Burger King, Mac Donald cũng trở thành công khai . Người dân không cho phép chính phủ cái quyền ấy . Cho dù mỗi khi ngồi trên máy bay, nhất là ngồi kế 1 bác Ả Rập , người ta phập phồng sợ hãi . Họ chọn tự do cá nhân cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Bây giờ nói đến dân chủ . Như thế tự do đánh đổi lấy an ninh . Nó cao quý đến mức người dân không màng an nguy bản thân để giữ gìn nó. Người dân bị cái tự do của mình làm phiền không ít . Con cái có thể bị bắt cóc, sát hại trên đường đến trường học . Tự do thư tín gây trở ngại trong việc phát giác và truy tầm bọn ma tuý cũng như khủng bố . Nếu không có 1 cái thắng để điều hoà tình trạng thăng bằng giữa tự do và an ninh, nước Mỹ quả là 1 địa ngục trần gian . May mắn thay, dân chủ đóng vai trò điều hoà sự quân bình giữa 2 thực thể đối nghịch này : Người dân ban quyền cho chính phủ trong một thời hạn nào đó trở nên độc tài, ví dụ như đột nhập vào nhà dân lúc nửa đêm không cần án lệnh hoặc theo dõi điện đàm công dân để theo dõi, ngăn ngừa tội phạm . Dĩ nhiên mất đi tự do cá nhân, 1 khi tình trạng an ninh khả quan, người dân lấy lại quyền đó . Chính phủ lại bị ngăn cấm xâm phạm những quyền căn bản của công dân . Đặc điểm dân chủ này không hề có dưới chế độ Cộng Sản vì bọn chúng quan niệm tư do là ân sủng của đảng, lúc nào ban phát, lúc nào lấy đi tuỳ tiện . Khổ 1 nỗi tự do luôn mang lại bất ổn chính trị nên chẳng bao giờ dân ta có tự do .
Như bài trước Meta đã chứng minh, ổn định chính trị là thành quả của 1 nền kinh tế thịnh vượng. Nó không là 1 tiền đề đi trước 1 nền kinh tế thịnh vượng . Nó lại càng không thể đi song song với sự phát triển kinh tế . Giống như trói chân người ta rồi bắt người ta phải chạy làm sao được ? Ổn định chính trị thì phải kiểm soát thông tin . Kiểm soát thông tin thì làm sao bắt kịp những biến chuyển chứng khoán, những khuynh hướng thị trường thế giới ? Làm sao làm ăn ? Không làm ăn sao phát triển kinh tế ? Nó không thể song song với kinh tế mà nó chỉ có được khi kinh tế đã phát triển . Không đâu ổn định chính trị bằng Mỹ . Không phiến loạn, không đảo chánh, không có những nổi loạn tầm vóc sinh tử cho đất nước. Được như thế vì là hậu quả 1 nền kinh tế phồn thịnh . Sự ổn định mất dần khi nạn thất nghiệp, thiên tai làm cho nền kinh tế suy đồi. Cho nên ổn định chính trị đến sau kinh tế phồn thịnh và mất đi sau khi nền kinh tế suy đồi . Đúng không ?
Tước đoạt quyền ăn nói của người dân, dùng những lời lẽ nguỵ biện phản khoa học, phi kinh tế mà lừa bịp những kẻ ít hiểu biết là thủ đoạn của nhà nuớc ta. Thực chất của luận điệu này chỉ để biện hộ cho cái việc làm vừa lòng bọn tư bản. Có ổn định chính trị thì tư bản mới bỏ vốn. Xiết cổ dân cho lắm vào cho tư bản hài lòng. Nếu bạn đuợc tự do chọn lựa giữa ổn định và tự do, dân chủ bạn chọn cái nào ?
Kim Đao Metamorph.

Tuởng tuợng có khả năng đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần mở cửa . Thực ra căn nhà của bạn là 1 cái hộp kín mít không có cửa . Muốn vào, cứ việc đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần đi vòng quanh chân núi, cứ chui vào lòng núi để băng qua . Lúc đói, không cần mở tủ lạnh, bạn cũng không cần lo lắng việc bỏ quên chìa khóa xe bên trong xe nữa . Tuởng tuợng bạn có thể biến mất, hiện ra bất cứ lúc nào, ở đâu . Thay vì lái xe đi làm, cứ việc biến mất nơi cũ và hiện ra ở nơi mới theo ý muốn . Bạn không cần máy bay và không bao giờ bị kẹt xe trong giờ cao điểm vì khả năng biến hiện của bạn . Tuởng tuợng bạn có thể ăn 1 múi cam mà không cần bóc vỏ vì bạn có khả năng xuyên thấu những vật rắn, bạn đuợc đánh giá như 1 nhà phẫu thuật tăm tiếng vì có thể sửa chữa, cắt bỏ những bộ phận hư hỏng trong cơ thể bịnh nhân mà không cần mổ xẻ . Tuởng tuợng một kẻ phạm pháp có khả năng này . Ông ta có thể đi xuyên qua các bức tuờng nhà băng kiên cố nhất, thò tay xuyên qua tủ sắt để lấy vật quý giá và tiền bạc và thản nhiên buớc đi giữa cơn mưa đạn của nhân viên bảo vệ . Với khả năng ấy, không nhà tù nào có thể giam hãm ông ta . Tóm lại không còn gì gọi là bí mật với chúng ta nữa . Không một bảo tàng nào có thể che giấu đuợc với chúng ta . Chúng ta thực sự là những con nguời đầy phép lạ, thực hiện đuợc những kỳ công ngoài vòng sinh tử thông thuờng . Chúng ta thực sự toàn năng như Thuợng Đế .
Cái gì làm cho chúng ta có quyền năng như Thuợng Đế ? Xin thưa : là một sinh vật từ một vũ trụ có hơn 3 chiều kích thuớc . Những quyền phép vừa kể vuợt ra ngoài khả năng của con nguời sống trong vũ trụ có 3 chiều như chúng ta . Chúng ta có 3 chiều đó là chiều cao, dài và rộng . Để tập trung vào đề tài, Meta tránh không nói đến một chiều đặc biệt là chiều thời không gian theo quan điểm Einstein. Chúng ta đang sống trong một vũ trụ đang giãn nở . Khi chiều dài, rộng, cao giãn nở đến đâu thì thời gian giãn nở theo đến đấy . Chúng ta hoàn toàn tự do di chuyển trong không gian nghĩa là quẹo phải, quẹo trái và tung bay trên không trung nhờ vào máy bay nhưng chúng ta vẫn bị lôi cuốn không sức gì cuỡng nổi với thời gian . Chúng ta bị bắt buộc cuốn hút từ cái nôi đến nấm mồ vì thưa các bạn, là 1 vật thể trong sự giãn nở, chúng ta không thể trì lại không trôi theo thời gian . Đâm đầu vào tuờng đem lại hậu quả là lỗ mũi ăn trầu nhưng với sinh vật sống trong vũ trụ 4 chiều không gian, kỳ công này chỉ là trò con trẻ .
Để tìm hiểu tại sao những kỳ công đầy quyền phép kia như thế nào, mời các bạn cùng Meta thám hiểm vũ trụ 2 kích thuớc theo khái niệm của Gauss (Carl Friedrich Gauss (1777-1855) nhà thiên văn và toán học Đức). Tuởng tuợng một vũ trụ chỉ có 2 chiều là dài và rộng như một mặt bàn, trên đó có những con nguời không có chiều cao . Hãy cắt một tờ giấy theo hình nguời, dán xuống mặt bàn . Để nhốt một phạm nhân, nguời ở vũ trụ hai chiều này chỉ cần vẽ một vòng tròn bao quanh cái hình nhân cắt bằng giấy là xong . Dù phạm nhân có di chuyển thế nào đi nữa, anh ta cũng đụng phải cái vòng tròn đuợc vẽ "nhốt" anh ta bên trong . Meta là con nguời trong vũ trụ 3 chiều . Với Meta, việc "phóng thích" anh chàng phạm nhân dán xuống mặt bàn chỉ là bóc anh ta khỏi mặt bàn, nhấc anh ta ra khỏi cái vòng tròn ấy, dễ dàng như trò trẻ . Việc này đối với con mắt của con nguời trong vũ trụ 2 chiều, là cả một phép lạ .
Đối với bạn đồng tù, họ chỉ thấy tên phạm nhân ấy biến mất khỏi nhà tù là cái vòng tròn kín mít, bất khả vuợt thoát và đột ngột tái xuất hiện ở một nơi nào đó bên ngoài vòng tròn . Nếu Meta cắt nghĩa cho những tù nhân khác rằng, Meta vừa nhấc anh chàng tù nhân kia ra khỏi vũ trụ 2 chiều (vì nhấc lên là bóc anh chàng, nâng lên khỏi chiều dài, rộng đưa vào kích thuớc mới là chiều cao), nguời ở vũ trụ 2 chiều không bao giờ hiểu . Từ ngữ của họ không có chữ "cao" hoặc "nhấc lên" . Họ cũng không thể hình dung "nhấc lên" là nhấc làm sao .
Những "kỳ công" khác cũng đuợc cắt nghĩa tuơng tự như vậy . Lại tuởng tuợng trái tim con nguời ở vũ trụ 2 chiều nằm bên trái như chúng ta . Hãy thử giải phẫu 1 bịnh nhân mà không cần phải mổ . Chúng ta chỉ việc "bóc" bịnh nhân khỏi mặt bàn, lật úp bịnh nhân từ vị trí ngửa . Thế là mọi cơ quan bên trong của bịnh nhân này, trái lộn thành phải và nguợc lại . Trái tim anh ta đã nằm bên phải mà không cần giải phẫu .
Đối với nguời trong vũ trụ 2 chiều, chúng ta "toàn năng" như Thuợng Đế . Ngay cả khi hắn trốn trong nhà, duới hầm, chúng ta cũng nhìn thấy rõ ràng, bởi ta nhìn từ chiều cao, chiều mà hắn không tài nào hiểu nổi . Đối với chúng ta, chúng ta biết thừa rằng chẳng phải phép lạ gì hết, chúng ta chỉ có đuợc thêm một kích thuớc nhiều thuận lợi hơn thôi .
Tại sao chúng ta không thấy nhiều hơn 3 kích thuớc và tại sao nguời ở vũ trụ 2 chiều không thấy nhiều hơn 2 kích thuớc ? Những câu chuyện tuởng tuợng trên Meta vừa kể có vẻ kỳ lạ là vì chúng ta mặc nhiên quan niệm vũ trụ có 3 chiều . Nhà bác học Heinz pagels nói : Một đặc điểm rõ rệt trong thế giới vật lý mà chúng ta không bao giờ thèm thắc mắc rằng tại sao vũ trụ có 3 chiều . Nó hiển nhiên đến nỗi chúng ta không cần tìm hiểu tại sao nữa . Chỉ với bản năng không thôi, không cần học hành gì cả, chúng ta biết mọi vật thể có thể đuợc mô tả bằng 3 kích thuớc : dài, rộng, cao . Nếu chúng ta muốn hẹn hò với bồ nhí, 1 thông tin thế này là quá đầy đủ : Gặp nhau ở tầng thứ 2 nhà hàng Fong Chong, nằm trên đuờng số 4 và Davis . Fong Chong và đuờng 4 xác định vị trí, tầng 2 xác định chiều cao . Ngay cả 1 em bé sơ sinh cũng sở đắc khái niệm 3 chiều này : Đặt em bé lên mặt bàn . Em bé bò đến mép bàn và lùi lại . Em bé sợ ngã . Em bé biết rằng em an toàn với dài và rộng nhưng không an toàn với chiều cao .
Khoa học ngày nay chú tâm nhiều đến kích thuớc thứ tư hoặc cao hơn . Xin hiểu rằng Meta muốn nói đến kích thuớc không gian thứ tư chứ không phải kích thuớc thời không gian theo quan điểm Einstein . Vậy thì làm sao để thấy đuợc chiều thứ 4 ?
Vấn đề là chúng ta không thể thấy đuợc . Chúng ta có 5 giác quan đuợc phát triển hàng tỉ năm theo tiến hóa . Thoạt tiên, từ những sinh vật đơn bào, áp lực môi truờng thúc đẩy chúng ta phải phát triển mắt để "thích nghi" với ánh sáng, rồi tai, mũi, xúc giác để cảm nhận môi truờng, tay chân để dễ dàng di chuyển trong không gian 3 chiều . Sống trong không gian 3 chiều, luật thích nghi với môi truờng huớng chúng ta tiến hóa về phía phát triển, hoàn chỉnh những giác quan để nhận ra, vận dụng những kích thuớc ấy để sinh tồn . Không có áp lực ngoại tại nào buộc chúng ta phải tiến hóa về huớng phát triển thêm 1 giác quan cảm nhận chiều thứ 4 . Nó không giúp gì hết trong việc nhận ra nguy cơ của 1 mãnh hổ xông đến . Mãnh hổ không tấn công chúng ta từ kích thuớc thứ 4 . Ta không có giác quan để cảm nhận kích thuớc thứ 4, thứ 5 vì lẽ ấy . Giải thích 3 chiều với con nguời dẹp lép sống trong vũ trụ 2 chiều cũng khó khăn như mô tả màu sắc với nguời mù bẩm sinh . Dù dài dòng văn tự đến mấy, cái vẻ mỹ miều của đóa hoa hồng không tài nào tạo thành 1 khái niệm màu sắc rực rỡ trong nhận thức của kẻ mù .
Tuy vậy không phải là không có những cách để nhận biết, am hiểu nó . Trong lịch sử văn minh con nguời, mọi khám phá, phát minh đều do những con nguời kiệt xuất "thấy" truớc chúng ta những gì chúng ta không thấy . Không cần phải nhắc đến tên hằng hà sa số các nhà bác học ra đây .
Bây giờ trở lại những vấn đề gần gũi hơn với chúng ta . Cùng trên một hành tinh nhưng chúng ta sống ở những môi truờng khác nhau . Ở một góc nhỏ của thế giới, có hàng triệu con nguời giống như chúng ta, sống thảnh thơi, sống phây phây không cần tự do dân chủ . Ở một góc khác của thế giới, con nguời đuợc sống trong một kích thuớc cao hơn . Họ có những khả năng mà đối với con nguời thiếu tự do dân chủ coi như phép lạ . Họ lựa chọn vị lãnh đạo, cung cấp cho vị ấy một số quyền hành, gia giảm quyền hành tuỳ theo nhu cầu công việc, lấy quyền lại hoặc trừng phạt vị lãnh đạo bất cứ lúc nào muốn . Trả lời đề nghị của nguời ở 1 kích thuớc cao hơn, kẻ thiếu tự do dân chủ phát biểu :
- Chúng tôi không cần tự do dân chủ . Không có nó chúng tôi vẫn phây phây . Chúng tôi cũng có tự do dân chủ theo khái niệm của chúng tôi . Chúng tôi tự do dân chủ... gấp triệu lần các anh. Các anh đừng nằm mơ giữa ban ngày .
Chúa tôi ! Như nguời mù không thấy màu sắc, như kẻ nằm bẹp trên một vũ trụ phẳng 2 chiều, việc tự do di chuyển trong chiều dài, chiều rộng là quá đủ với họ . Họ không cần biết 1 kích thuớc nào nữa hết . Có thêm 1 kích thuớc nữa, họ sợ bị các ông các bà trong vũ trụ của họ nhốt . Họ tuyệt nhiên không hề biết rằng trên 1 bình diện mới, 1 kích thuớc mới, chính họ vẽ ra nhà tù và họ có khả năng đi xuyên qua 4 bức tường nhà tù . Vì sợ như thế, họ tự khép mình trong 1 quy luật là tránh nói đến chiều thứ 3 . Họ lý luận rằng chiều thứ 3 chỉ các ông các bà có thẩm quyền mới đuợc nói . Họ giới thiệu 1 khái niệm mới : Nói tới chiều thứ 3 là nói đến chính trị, mà chính trị luôn lôi kéo theo bọn xấu, tư tuởng xấu . Họ gạt bỏ 1 điều phi lý rằng nếu nói chính trị mà ngợi ca chứ không chê bai cái vũ trụ 2 chiều của họ thì lại đuợc hoan nghênh . Như thế cấm chính trị thực ra chỉ là cấm chê bai . Một điều phi lý đáng kinh hoàng hơn nữa, tại sao không đuợc nói đến chính trị khi nó ảnh huởng trực tiếp đến sinh mạng mình . Cho ví dụ : Chính sách của nhà nuớc là 1 gia đình chỉ cho phép 2 đứa con . Bạn đang mang thai đứa thứ 3 và như thế bắt buộc phải phá thai . Nguời ta sắp mổ bụng mình moi đứa con ra mà mình không đuợc quyền nói chỉ vì phạm đến chánh sách . Luật cấm nói đến chính trị từ đâu mà ra ? Từ những kẻ muốn hoàn toàn thống trị con nguời . Họ không cho chúng ta nói ngay cả khi họ định mổ bụng chúng ta . Viễn ảnh 1 vũ trụ có thêm kích thuớc tự do dân chủ, truớc mắt đầy hiểm nguy vì sự bách hại của những con nguời đầy tham vọng toàn trị làm cho những con nguời bị trị tê liệt sức đối kháng mà cái kích thuớc mới ấy vì họ chưa từng hiểu qua nên họ không cần . Ngày xưa khi chưa có cell phone, chẳng ai thấy nó là cần thiết . Chỉ khi có rồi, ta nâng ta lên 1 kích thuớc mới là ta không cảm thấy cô đơn giữa biển khơi, ngoài sa mạc hay lạc giữa rừng sâu vì chỉ cần mở cell phone, bấm vài cái ta lại tiếp xúc với thế giới văn minh ngay . Chỉ khi ở trong kích thuớc đó ta mới thấu hiểu đuợc không có nó, ta rất yếu đuối, không có gì hết .
Tỷ lệ nghịch với ổn định.
Vâng tự do mang lại bất ổn ít nhất là trong biểu kiến . Biểu kiến có nghĩa là truớc mắt, Tốc độ biểu kiến của gió khi ta đưa tay ra ngoài cửa xe không phải là tốc độ thực của gió . Gió ấy phát sinh một cách biểu kiến vì khi ngừng xe, gió biến mất .
Trước tiên phải rõ ràng vài dòng về dân chủ tự do cái đã. Đây là 2 thực thể riêng biệt nhưng tại sao luôn đi đôi với nhau.
Tự do phản nghĩa với độc tài. Tự do quá đưa đến hỗn loạn, vô chánh phủ mà độc tài đưa đến chỗ phi nhân bản. Tưởng không cần mất công giải thích phi nhân bản là gì.
Sống quá lâu trên đất Mỹ, Meta nhận thấy tự do thì sướng thật đấy. Ai lại không muốn tự do. Nhưng tự do mang lại nhiều phiền toái và không khéo léo, cái an toàn bản thân cũng mất đi.
Nước Mỹ là nước duy nhất trên thế giới tự do súng ống. Nhân dịp vấn đề mặc đồng phục ở học đường, 1 tờ báo mỉa mai : bắt trẻ em mặc đồng phục theo những quy định khắt khe như váy phải kín đáo đối với các em nữ, cấm mặc quần baggy đối với các em nam nhưng vấn đề sử dụng súng ống lại hợp pháp, các tiệm nhảy đầm khỏa thân có cảnh sát gác cửa v.v... Chuyện này không thể quy tội cho người dân Mỹ thích bạo động như những cái mồm máy móc của nhà nuớc ta thuờng nói. Nó là vấn đề văn hóa.
Để có 1 đất nước bao la rộng lớn đầy tài nguyên và giàu có như hiện nay, tổ tiên của người Mỹ hàng hàng lớp lớp thi nhau tiến về miền Tây . Khác với dân ta khai khẩn miền nam thời Trịnh Nguyễn, các chúa Nguyễn ngoài việc phong thưởng quan chức cho các đầu lãnh ( coi 10000 hộ được phong Vạn hộ hầu, 1000 hộ được phong thiên hộ hầu), lại còn phải xuôi quân xuống phía nam mỗi khi dân ta bị bọn Miên, Thái đe doa, thì người tiền phong Bắc Mỹ không được an toàn như vậy. Mỗi 1 người trong gia đình bất kể đàn bà con nít phải là 1 tay súng chống chọi với thú dữ, da đỏ và cướp bóc ngoài cái lạnh buốt xuơng da của khí hậu. Chính những bọn buôn súng, buôn da thú, bọn tìm vàng cướp bóc lẫn nhau . Lúc đó chính phủ liên bang còn non nớt, chưa đủ sức thiết lập công lý ở những nơi hoang dã . Không có cảnh sát theo đoàn dân đi khai quốc. Cũng như cái nóp, cái xuồng của tiền nhân ta trong cuộc khai phá miền Nam, cây súng trở nên người bạn đồng hành của những người tiền phong Mỹ. Không có súng không có nước Mỹ ngày nay, không có cái nóp cái xuồng không có miền nam VN. Ngày nay cây súng không còn là người bạn đồng hành và nó cũng không phải là vật bảo vệ sinh mạng hay duy trì công lý nữa nhưng nó thiêng liêng như 1 di sản văn hóa. Đối với người Mỹ cấm sử dụng súng được coi như chối bỏ công lao tiền nhân, 1 thời oanh liệt cả thắng thiên nhiên lẫn nghịch cảnh mở rộng đất nước. Hãy tưởng tượng VN ta đột nhiên cấm đốt nhang thờ cúng tổ tiên vì lý do hoả hoạn, dân phản đối ngay. Nó là vấn đề văn hoá .
Giã ơn cái cối cái chầy
Đêm khuya giã gạo có mầy có tao
Giã ơn cái nhịp cầu ao
Đêm khuya vo gạo có tao có mầy .
Nếu chúng ta hãnh diện vì cái cối, cái chầy, cái cầu ao, cái xuồng, cái nóp như là 1 di sản văn hóa, như những biểu tuợng của ý chí tiền nhân một thời oanh liệt chinh phục thiên nhiên thì cây súng của nguời Mỹ trong thời kỳ tiến về miền Tây cũng thiêng liêng không kém . Tuởng tuợng một đêm lạnh lẽo, một đoàn nguời quây tròn một đống lửa bằng những cỗ xe ngựa, xung quanh là tiếng hò reo man rợ của mọi da đỏ . Giữa cảnh tên bay đạn réo ấy, đàn bà, con trẻ mỗi nguời 1 khẩu súng chiến đấu . Thua là chết, không đuờng chạy cũng như không thưa kiện vào đâu đuợc . Ngày nay, ngồi trong 1 căn nhà ấm cúng, bên tách cà phê bốc khói với đầy đủ tiện nghi hiện đại, thử hỏi nguời dân Mỹ nào quên đuợc cây súng thô sơ nhưng có khả năng mở nuớc này .
Thế nhưng tự do súng ống mang lại bất an . Nước Mỹ có tỷ lệ tội phạm nhiều nhất . Lập luận của NRA ( National Rifle Assosiation) cho rằng tội phạm là do người chứ không phải do vũ khí không đứng vững khi tội phạm ngày càng nhiều . Bởi không phải chỉ bọn tội phạm chuyên nghiệp mới gây tội ác . Biết bao án mạng xảy ra chỉ vì nóng giận mà hung thủ là người lương thiện . Không sẵn súng trong tay và 1 khi cơn nóng giận qua đi, người lương thiện không giết người . Mỗi khi tỷ lệ tội phạm lên cao, vấn đề cấm súng lại được đưa ra bàn cãi và rốt cuộc người dân vẫn không muốn bỏ đi truyền thống khai quốc của họ . Họ chọn tự do súng ống cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Xét thêm 1 sự việc nữa trước khi nhảy qua chuyện phát triển kinh tế và ổn định chính trị . Sau vụ khủng bố 9/11, chính phủ xin người dân cho phép mình được quyền theo dõi điện thoại, điện thư và bưu chính . Đây là 1 đặc điểm dân chủ không thấy có ở những nước Cộng Sản . Người dân có toàn quyền ban phát và thu hồi quyền hành của chính phủ bất cứ lúc nào. Nhưng hãy nói về tự do trước đã, vấn đề dân chủ nói sau . Từ đây chuyện phòng the, chiến lược làm ăn buôn bán không còn bí mật nữa . Vợ chồng làm tình với nhau cũng bị FBI theo dõi, cách pha chế hamburger của Burger King, Mac Donald cũng trở thành công khai . Người dân không cho phép chính phủ cái quyền ấy . Cho dù mỗi khi ngồi trên máy bay, nhất là ngồi kế 1 bác Ả Rập , người ta phập phồng sợ hãi . Họ chọn tự do cá nhân cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Bây giờ nói đến dân chủ . Như thế tự do đánh đổi lấy an ninh . Nó cao quý đến mức người dân không màng an nguy bản thân để giữ gìn nó. Người dân bị cái tự do của mình làm phiền không ít . Con cái có thể bị bắt cóc, sát hại trên đường đến trường học . Tự do thư tín gây trở ngại trong việc phát giác và truy tầm bọn ma tuý cũng như khủng bố . Nếu không có 1 cái thắng để điều hoà tình trạng thăng bằng giữa tự do và an ninh, nước Mỹ quả là 1 địa ngục trần gian . May mắn thay, dân chủ đóng vai trò điều hoà sự quân bình giữa 2 thực thể đối nghịch này : Người dân ban quyền cho chính phủ trong một thời hạn nào đó trở nên độc tài, ví dụ như đột nhập vào nhà dân lúc nửa đêm không cần án lệnh hoặc theo dõi điện đàm công dân để theo dõi, ngăn ngừa tội phạm . Dĩ nhiên mất đi tự do cá nhân, 1 khi tình trạng an ninh khả quan, người dân lấy lại quyền đó . Chính phủ lại bị ngăn cấm xâm phạm những quyền căn bản của công dân . Đặc điểm dân chủ này không hề có dưới chế độ Cộng Sản vì bọn chúng quan niệm tư do là ân sủng của đảng, lúc nào ban phát, lúc nào lấy đi tuỳ tiện . Khổ 1 nỗi tự do luôn mang lại bất ổn chính trị nên chẳng bao giờ dân ta có tự do .
Như bài trước Meta đã chứng minh, ổn định chính trị là thành quả của 1 nền kinh tế thịnh vượng. Nó không là 1 tiền đề đi trước 1 nền kinh tế thịnh vượng . Nó lại càng không thể đi song song với sự phát triển kinh tế . Giống như trói chân người ta rồi bắt người ta phải chạy làm sao được ? Ổn định chính trị thì phải kiểm soát thông tin . Kiểm soát thông tin thì làm sao bắt kịp những biến chuyển chứng khoán, những khuynh hướng thị trường thế giới ? Làm sao làm ăn ? Không làm ăn sao phát triển kinh tế ? Nó không thể song song với kinh tế mà nó chỉ có được khi kinh tế đã phát triển . Không đâu ổn định chính trị bằng Mỹ . Không phiến loạn, không đảo chánh, không có những nổi loạn tầm vóc sinh tử cho đất nước. Được như thế vì là hậu quả 1 nền kinh tế phồn thịnh . Sự ổn định mất dần khi nạn thất nghiệp, thiên tai làm cho nền kinh tế suy đồi. Cho nên ổn định chính trị đến sau kinh tế phồn thịnh và mất đi sau khi nền kinh tế suy đồi . Đúng không ?
Tước đoạt quyền ăn nói của người dân, dùng những lời lẽ nguỵ biện phản khoa học, phi kinh tế mà lừa bịp những kẻ ít hiểu biết là thủ đoạn của nhà nuớc ta. Thực chất của luận điệu này chỉ để biện hộ cho cái việc làm vừa lòng bọn tư bản. Có ổn định chính trị thì tư bản mới bỏ vốn. Xiết cổ dân cho lắm vào cho tư bản hài lòng. Nếu bạn đuợc tự do chọn lựa giữa ổn định và tự do, dân chủ bạn chọn cái nào ?
Kim Đao Metamorph.

Đấy, cái bài dài ở trên của MHL kia kìa, vào xem có gì nói ko đích đáng ko.
Lại thêm một nhân cách mới !