Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

Vì đâu chúng ta không hiểu nhau? 🔒

33 trả lời, 3.787 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 09:44:01meta4954>
Chúng ta tuy cùng sống trong 1 thế giới nhưng không phải chúng ta cùng chung 1 quan điểm ở mỗi vấn đề . Một sự kiện đáng đuợc ca ngợi nơi này có thể bị nguyền rủa nơi kia, cái đặc biệt ở một cộng đồng nào đó lại có thể là cái rất tầm thuờng trong cộng đồng khác. Hãy khảo sát kỹ hơn 1 chút về những dị biệt này, biết đâu khi cùng nhau buớc qua 1 kích thuớc mới, chúng ta thấy đuợc tuy khác nhau, chúng ta vốn tách ra từ 1 điểm chung .
Tuởng tuợng có khả năng đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần mở cửa . Thực ra căn nhà của bạn là 1 cái hộp kín mít không có cửa . Muốn vào, cứ việc đi xuyên qua tuờng . Bạn không cần đi vòng quanh chân núi, cứ chui vào lòng núi để băng qua . Lúc đói, không cần mở tủ lạnh, bạn cũng không cần lo lắng việc bỏ quên chìa khóa xe bên trong xe nữa . Tuởng tuợng bạn có thể biến mất, hiện ra bất cứ lúc nào, ở đâu . Thay vì lái xe đi làm, cứ việc biến mất nơi cũ và hiện ra ở nơi mới theo ý muốn . Bạn không cần máy bay và không bao giờ bị kẹt xe trong giờ cao điểm vì khả năng biến hiện của bạn . Tuởng tuợng bạn có thể ăn 1 múi cam mà không cần bóc vỏ vì bạn có khả năng xuyên thấu những vật rắn, bạn đuợc đánh giá như 1 nhà phẫu thuật tăm tiếng vì có thể sửa chữa, cắt bỏ những bộ phận hư hỏng trong cơ thể bịnh nhân mà không cần mổ xẻ . Tuởng tuợng một kẻ phạm pháp có khả năng này . Ông ta có thể đi xuyên qua các bức tuờng nhà băng kiên cố nhất, thò tay xuyên qua tủ sắt để lấy vật quý giá và tiền bạc và thản nhiên buớc đi giữa cơn mưa đạn của nhân viên bảo vệ . Với khả năng ấy, không nhà tù nào có thể giam hãm ông ta . Tóm lại không còn gì gọi là bí mật với chúng ta nữa . Không một bảo tàng nào có thể che giấu đuợc với chúng ta . Chúng ta thực sự là những con nguời đầy phép lạ, thực hiện đuợc những kỳ công ngoài vòng sinh tử thông thuờng . Chúng ta thực sự toàn năng như Thuợng Đế .
Cái gì làm cho chúng ta có quyền năng như Thuợng Đế ? Xin thưa : là một sinh vật từ một vũ trụ có hơn 3 chiều kích thuớc . Những quyền phép vừa kể vuợt ra ngoài khả năng của con nguời sống trong vũ trụ có 3 chiều như chúng ta . Chúng ta có 3 chiều đó là chiều cao, dài và rộng . Để tập trung vào đề tài, Meta tránh không nói đến một chiều đặc biệt là chiều thời không gian theo quan điểm Einstein. Chúng ta đang sống trong một vũ trụ đang giãn nở . Khi chiều dài, rộng, cao giãn nở đến đâu thì thời gian giãn nở theo đến đấy . Chúng ta hoàn toàn tự do di chuyển trong không gian nghĩa là quẹo phải, quẹo trái và tung bay trên không trung nhờ vào máy bay nhưng chúng ta vẫn bị lôi cuốn không sức gì cuỡng nổi với thời gian . Chúng ta bị bắt buộc cuốn hút từ cái nôi đến nấm mồ vì thưa các bạn, là 1 vật thể trong sự giãn nở, chúng ta không thể trì lại không trôi theo thời gian . Đâm đầu vào tuờng đem lại hậu quả là lỗ mũi ăn trầu nhưng với sinh vật sống trong vũ trụ 4 chiều không gian, kỳ công này chỉ là trò con trẻ .
Để tìm hiểu tại sao những kỳ công đầy quyền phép kia như thế nào, mời các bạn cùng Meta thám hiểm vũ trụ 2 kích thuớc theo khái niệm của Gauss (Carl Friedrich Gauss (1777-1855) nhà thiên văn và toán học Đức). Tuởng tuợng một vũ trụ chỉ có 2 chiều là dài và rộng như một mặt bàn, trên đó có những con nguời không có chiều cao . Hãy cắt một tờ giấy theo hình nguời, dán xuống mặt bàn . Để nhốt một phạm nhân, nguời ở vũ trụ hai chiều này chỉ cần vẽ một vòng tròn bao quanh cái hình nhân cắt bằng giấy là xong . Dù phạm nhân có di chuyển thế nào đi nữa, anh ta cũng đụng phải cái vòng tròn đuợc vẽ "nhốt" anh ta bên trong . Meta là con nguời trong vũ trụ 3 chiều . Với Meta, việc "phóng thích" anh chàng phạm nhân dán xuống mặt bàn chỉ là bóc anh ta khỏi mặt bàn, nhấc anh ta ra khỏi cái vòng tròn ấy, dễ dàng như trò trẻ . Việc này đối với con mắt của con nguời trong vũ trụ 2 chiều, là cả một phép lạ .
Đối với bạn đồng tù, họ chỉ thấy tên phạm nhân ấy biến mất khỏi nhà tù là cái vòng tròn kín mít, bất khả vuợt thoát và đột ngột tái xuất hiện ở một nơi nào đó bên ngoài vòng tròn . Nếu Meta cắt nghĩa cho những tù nhân khác rằng, Meta vừa nhấc anh chàng tù nhân kia ra khỏi vũ trụ 2 chiều (vì nhấc lên là bóc anh chàng, nâng lên khỏi chiều dài, rộng đưa vào kích thuớc mới là chiều cao), nguời ở vũ trụ 2 chiều không bao giờ hiểu . Từ ngữ của họ không có chữ "cao" hoặc "nhấc lên" . Họ cũng không thể hình dung "nhấc lên" là nhấc làm sao .
Những "kỳ công" khác cũng đuợc cắt nghĩa tuơng tự như vậy . Lại tuởng tuợng trái tim con nguời ở vũ trụ 2 chiều nằm bên trái như chúng ta . Hãy thử giải phẫu 1 bịnh nhân mà không cần phải mổ . Chúng ta chỉ việc "bóc" bịnh nhân khỏi mặt bàn, lật úp bịnh nhân từ vị trí ngửa . Thế là mọi cơ quan bên trong của bịnh nhân này, trái lộn thành phải và nguợc lại . Trái tim anh ta đã nằm bên phải mà không cần giải phẫu .
Đối với nguời trong vũ trụ 2 chiều, chúng ta "toàn năng" như Thuợng Đế . Ngay cả khi hắn trốn trong nhà, duới hầm, chúng ta cũng nhìn thấy rõ ràng, bởi ta nhìn từ chiều cao, chiều mà hắn không tài nào hiểu nổi . Đối với chúng ta, chúng ta biết thừa rằng chẳng phải phép lạ gì hết, chúng ta chỉ có đuợc thêm một kích thuớc nhiều thuận lợi hơn thôi .
Tại sao chúng ta không thấy nhiều hơn 3 kích thuớc và tại sao nguời ở vũ trụ 2 chiều không thấy nhiều hơn 2 kích thuớc ? Những câu chuyện tuởng tuợng trên Meta vừa kể có vẻ kỳ lạ là vì chúng ta mặc nhiên quan niệm vũ trụ có 3 chiều . Nhà bác học Heinz pagels nói : Một đặc điểm rõ rệt trong thế giới vật lý mà chúng ta không bao giờ thèm thắc mắc rằng tại sao vũ trụ có 3 chiều . Nó hiển nhiên đến nỗi chúng ta không cần tìm hiểu tại sao nữa . Chỉ với bản năng không thôi, không cần học hành gì cả, chúng ta biết mọi vật thể có thể đuợc mô tả bằng 3 kích thuớc : dài, rộng, cao . Nếu chúng ta muốn hẹn hò với bồ nhí, 1 thông tin thế này là quá đầy đủ : Gặp nhau ở tầng thứ 2 nhà hàng Fong Chong, nằm trên đuờng số 4 và Davis . Fong Chong và đuờng 4 xác định vị trí, tầng 2 xác định chiều cao . Ngay cả 1 em bé sơ sinh cũng sở đắc khái niệm 3 chiều này : Đặt em bé lên mặt bàn . Em bé bò đến mép bàn và lùi lại . Em bé sợ ngã . Em bé biết rằng em an toàn với dài và rộng nhưng không an toàn với chiều cao .
Khoa học ngày nay chú tâm nhiều đến kích thuớc thứ tư hoặc cao hơn . Xin hiểu rằng Meta muốn nói đến kích thuớc không gian thứ tư chứ không phải kích thuớc thời không gian theo quan điểm Einstein . Vậy thì làm sao để thấy đuợc chiều thứ 4 ?
Vấn đề là chúng ta không thể thấy đuợc . Chúng ta có 5 giác quan đuợc phát triển hàng tỉ năm theo tiến hóa . Thoạt tiên, từ những sinh vật đơn bào, áp lực môi truờng thúc đẩy chúng ta phải phát triển mắt để "thích nghi" với ánh sáng, rồi tai, mũi, xúc giác để cảm nhận môi truờng, tay chân để dễ dàng di chuyển trong không gian 3 chiều . Sống trong không gian 3 chiều, luật thích nghi với môi truờng huớng chúng ta tiến hóa về phía phát triển, hoàn chỉnh những giác quan để nhận ra, vận dụng những kích thuớc ấy để sinh tồn . Không có áp lực ngoại tại nào buộc chúng ta phải tiến hóa về huớng phát triển thêm 1 giác quan cảm nhận chiều thứ 4 . Nó không giúp gì hết trong việc nhận ra nguy cơ của 1 mãnh hổ xông đến . Mãnh hổ không tấn công chúng ta từ kích thuớc thứ 4 . Ta không có giác quan để cảm nhận kích thuớc thứ 4, thứ 5 vì lẽ ấy . Giải thích 3 chiều với con nguời dẹp lép sống trong vũ trụ 2 chiều cũng khó khăn như mô tả màu sắc với nguời mù bẩm sinh . Dù dài dòng văn tự đến mấy, cái vẻ mỹ miều của đóa hoa hồng không tài nào tạo thành 1 khái niệm màu sắc rực rỡ trong nhận thức của kẻ mù .
Tuy vậy không phải là không có những cách để nhận biết, am hiểu nó . Trong lịch sử văn minh con nguời, mọi khám phá, phát minh đều do những con nguời kiệt xuất "thấy" truớc chúng ta những gì chúng ta không thấy . Không cần phải nhắc đến tên hằng hà sa số các nhà bác học ra đây .
Bây giờ trở lại những vấn đề gần gũi hơn với chúng ta . Cùng trên một hành tinh nhưng chúng ta sống ở những môi truờng khác nhau . Ở một góc nhỏ của thế giới, có hàng triệu con nguời giống như chúng ta, sống thảnh thơi, sống phây phây không cần tự do dân chủ . Ở một góc khác của thế giới, con nguời đuợc sống trong một kích thuớc cao hơn . Họ có những khả năng mà đối với con nguời thiếu tự do dân chủ coi như phép lạ . Họ lựa chọn vị lãnh đạo, cung cấp cho vị ấy một số quyền hành, gia giảm quyền hành tuỳ theo nhu cầu công việc, lấy quyền lại hoặc trừng phạt vị lãnh đạo bất cứ lúc nào muốn . Trả lời đề nghị của nguời ở 1 kích thuớc cao hơn, kẻ thiếu tự do dân chủ phát biểu :
- Chúng tôi không cần tự do dân chủ . Không có nó chúng tôi vẫn phây phây . Chúng tôi cũng có tự do dân chủ theo khái niệm của chúng tôi . Chúng tôi tự do dân chủ... gấp triệu lần các anh. Các anh đừng nằm mơ giữa ban ngày .
Chúa tôi ! Như nguời mù không thấy màu sắc, như kẻ nằm bẹp trên một vũ trụ phẳng 2 chiều, việc tự do di chuyển trong chiều dài, chiều rộng là quá đủ với họ . Họ không cần biết 1 kích thuớc nào nữa hết . Có thêm 1 kích thuớc nữa, họ sợ bị các ông các bà trong vũ trụ của họ nhốt . Họ tuyệt nhiên không hề biết rằng trên 1 bình diện mới, 1 kích thuớc mới, chính họ vẽ ra nhà tù và họ có khả năng đi xuyên qua 4 bức tường nhà tù . Vì sợ như thế, họ tự khép mình trong 1 quy luật là tránh nói đến chiều thứ 3 . Họ lý luận rằng chiều thứ 3 chỉ các ông các bà có thẩm quyền mới đuợc nói . Họ giới thiệu 1 khái niệm mới : Nói tới chiều thứ 3 là nói đến chính trị, mà chính trị luôn lôi kéo theo bọn xấu, tư tuởng xấu . Họ gạt bỏ 1 điều phi lý rằng nếu nói chính trị mà ngợi ca chứ không chê bai cái vũ trụ 2 chiều của họ thì lại đuợc hoan nghênh . Như thế cấm chính trị thực ra chỉ là cấm chê bai . Một điều phi lý đáng kinh hoàng hơn nữa, tại sao không đuợc nói đến chính trị khi nó ảnh huởng trực tiếp đến sinh mạng mình . Cho ví dụ : Chính sách của nhà nuớc là 1 gia đình chỉ cho phép 2 đứa con . Bạn đang mang thai đứa thứ 3 và như thế bắt buộc phải phá thai . Nguời ta sắp mổ bụng mình moi đứa con ra mà mình không đuợc quyền nói chỉ vì phạm đến chánh sách . Luật cấm nói đến chính trị từ đâu mà ra ? Từ những kẻ muốn hoàn toàn thống trị con nguời . Họ không cho chúng ta nói ngay cả khi họ định mổ bụng chúng ta . Viễn ảnh 1 vũ trụ có thêm kích thuớc tự do dân chủ, truớc mắt đầy hiểm nguy vì sự bách hại của những con nguời đầy tham vọng toàn trị làm cho những con nguời bị trị tê liệt sức đối kháng mà cái kích thuớc mới ấy vì họ chưa từng hiểu qua nên họ không cần . Ngày xưa khi chưa có cell phone, chẳng ai thấy nó là cần thiết . Chỉ khi có rồi, ta nâng ta lên 1 kích thuớc mới là ta không cảm thấy cô đơn giữa biển khơi, ngoài sa mạc hay lạc giữa rừng sâu vì chỉ cần mở cell phone, bấm vài cái ta lại tiếp xúc với thế giới văn minh ngay . Chỉ khi ở trong kích thuớc đó ta mới thấu hiểu đuợc không có nó, ta rất yếu đuối, không có gì hết .

Tỷ lệ nghịch với ổn định.

Vâng tự do mang lại bất ổn ít nhất là trong biểu kiến . Biểu kiến có nghĩa là truớc mắt, Tốc độ biểu kiến của gió khi ta đưa tay ra ngoài cửa xe không phải là tốc độ thực của gió . Gió ấy phát sinh một cách biểu kiến vì khi ngừng xe, gió biến mất .

Trước tiên phải rõ ràng vài dòng về dân chủ tự do cái đã. Đây là 2 thực thể riêng biệt nhưng tại sao luôn đi đôi với nhau.

Tự do phản nghĩa với độc tài. Tự do quá đưa đến hỗn loạn, vô chánh phủ mà độc tài đưa đến chỗ phi nhân bản. Tưởng không cần mất công giải thích phi nhân bản là gì.

Sống quá lâu trên đất Mỹ, Meta nhận thấy tự do thì sướng thật đấy. Ai lại không muốn tự do. Nhưng tự do mang lại nhiều phiền toái và không khéo léo, cái an toàn bản thân cũng mất đi.

Nước Mỹ là nước duy nhất trên thế giới tự do súng ống. Nhân dịp vấn đề mặc đồng phục ở học đường, 1 tờ báo mỉa mai : bắt trẻ em mặc đồng phục theo những quy định khắt khe như váy phải kín đáo đối với các em nữ, cấm mặc quần baggy đối với các em nam nhưng vấn đề sử dụng súng ống lại hợp pháp, các tiệm nhảy đầm khỏa thân có cảnh sát gác cửa v.v... Chuyện này không thể quy tội cho người dân Mỹ thích bạo động như những cái mồm máy móc của nhà nuớc ta thuờng nói. Nó là vấn đề văn hóa.

Để có 1 đất nước bao la rộng lớn đầy tài nguyên và giàu có như hiện nay, tổ tiên của người Mỹ hàng hàng lớp lớp thi nhau tiến về miền Tây . Khác với dân ta khai khẩn miền nam thời Trịnh Nguyễn, các chúa Nguyễn ngoài việc phong thưởng quan chức cho các đầu lãnh ( coi 10000 hộ được phong Vạn hộ hầu, 1000 hộ được phong thiên hộ hầu), lại còn phải xuôi quân xuống phía nam mỗi khi dân ta bị bọn Miên, Thái đe doa, thì người tiền phong Bắc Mỹ không được an toàn như vậy. Mỗi 1 người trong gia đình bất kể đàn bà con nít phải là 1 tay súng chống chọi với thú dữ, da đỏ và cướp bóc ngoài cái lạnh buốt xuơng da của khí hậu. Chính những bọn buôn súng, buôn da thú, bọn tìm vàng cướp bóc lẫn nhau . Lúc đó chính phủ liên bang còn non nớt, chưa đủ sức thiết lập công lý ở những nơi hoang dã . Không có cảnh sát theo đoàn dân đi khai quốc. Cũng như cái nóp, cái xuồng của tiền nhân ta trong cuộc khai phá miền Nam, cây súng trở nên người bạn đồng hành của những người tiền phong Mỹ. Không có súng không có nước Mỹ ngày nay, không có cái nóp cái xuồng không có miền nam VN. Ngày nay cây súng không còn là người bạn đồng hành và nó cũng không phải là vật bảo vệ sinh mạng hay duy trì công lý nữa nhưng nó thiêng liêng như 1 di sản văn hóa. Đối với người Mỹ cấm sử dụng súng được coi như chối bỏ công lao tiền nhân, 1 thời oanh liệt cả thắng thiên nhiên lẫn nghịch cảnh mở rộng đất nước. Hãy tưởng tượng VN ta đột nhiên cấm đốt nhang thờ cúng tổ tiên vì lý do hoả hoạn, dân phản đối ngay. Nó là vấn đề văn hoá .

Giã ơn cái cối cái chầy
Đêm khuya giã gạo có mầy có tao
Giã ơn cái nhịp cầu ao
Đêm khuya vo gạo có tao có mầy .

Nếu chúng ta hãnh diện vì cái cối, cái chầy, cái cầu ao, cái xuồng, cái nóp như là 1 di sản văn hóa, như những biểu tuợng của ý chí tiền nhân một thời oanh liệt chinh phục thiên nhiên thì cây súng của nguời Mỹ trong thời kỳ tiến về miền Tây cũng thiêng liêng không kém . Tuởng tuợng một đêm lạnh lẽo, một đoàn nguời quây tròn một đống lửa bằng những cỗ xe ngựa, xung quanh là tiếng hò reo man rợ của mọi da đỏ . Giữa cảnh tên bay đạn réo ấy, đàn bà, con trẻ mỗi nguời 1 khẩu súng chiến đấu . Thua là chết, không đuờng chạy cũng như không thưa kiện vào đâu đuợc . Ngày nay, ngồi trong 1 căn nhà ấm cúng, bên tách cà phê bốc khói với đầy đủ tiện nghi hiện đại, thử hỏi nguời dân Mỹ nào quên đuợc cây súng thô sơ nhưng có khả năng mở nuớc này .
Thế nhưng tự do súng ống mang lại bất an . Nước Mỹ có tỷ lệ tội phạm nhiều nhất . Lập luận của NRA ( National Rifle Assosiation) cho rằng tội phạm là do người chứ không phải do vũ khí không đứng vững khi tội phạm ngày càng nhiều . Bởi không phải chỉ bọn tội phạm chuyên nghiệp mới gây tội ác . Biết bao án mạng xảy ra chỉ vì nóng giận mà hung thủ là người lương thiện . Không sẵn súng trong tay và 1 khi cơn nóng giận qua đi, người lương thiện không giết người . Mỗi khi tỷ lệ tội phạm lên cao, vấn đề cấm súng lại được đưa ra bàn cãi và rốt cuộc người dân vẫn không muốn bỏ đi truyền thống khai quốc của họ . Họ chọn tự do súng ống cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Xét thêm 1 sự việc nữa trước khi nhảy qua chuyện phát triển kinh tế và ổn định chính trị . Sau vụ khủng bố 9/11, chính phủ xin người dân cho phép mình được quyền theo dõi điện thoại, điện thư và bưu chính . Đây là 1 đặc điểm dân chủ không thấy có ở những nước Cộng Sản . Người dân có toàn quyền ban phát và thu hồi quyền hành của chính phủ bất cứ lúc nào. Nhưng hãy nói về tự do trước đã, vấn đề dân chủ nói sau . Từ đây chuyện phòng the, chiến lược làm ăn buôn bán không còn bí mật nữa . Vợ chồng làm tình với nhau cũng bị FBI theo dõi, cách pha chế hamburger của Burger King, Mac Donald cũng trở thành công khai . Người dân không cho phép chính phủ cái quyền ấy . Cho dù mỗi khi ngồi trên máy bay, nhất là ngồi kế 1 bác Ả Rập , người ta phập phồng sợ hãi . Họ chọn tự do cá nhân cho dù phải đánh đổi lấy bất ổn .
Bây giờ nói đến dân chủ . Như thế tự do đánh đổi lấy an ninh . Nó cao quý đến mức người dân không màng an nguy bản thân để giữ gìn nó. Người dân bị cái tự do của mình làm phiền không ít . Con cái có thể bị bắt cóc, sát hại trên đường đến trường học . Tự do thư tín gây trở ngại trong việc phát giác và truy tầm bọn ma tuý cũng như khủng bố . Nếu không có 1 cái thắng để điều hoà tình trạng thăng bằng giữa tự do và an ninh, nước Mỹ quả là 1 địa ngục trần gian . May mắn thay, dân chủ đóng vai trò điều hoà sự quân bình giữa 2 thực thể đối nghịch này : Người dân ban quyền cho chính phủ trong một thời hạn nào đó trở nên độc tài, ví dụ như đột nhập vào nhà dân lúc nửa đêm không cần án lệnh hoặc theo dõi điện đàm công dân để theo dõi, ngăn ngừa tội phạm . Dĩ nhiên mất đi tự do cá nhân, 1 khi tình trạng an ninh khả quan, người dân lấy lại quyền đó . Chính phủ lại bị ngăn cấm xâm phạm những quyền căn bản của công dân . Đặc điểm dân chủ này không hề có dưới chế độ Cộng Sản vì bọn chúng quan niệm tư do là ân sủng của đảng, lúc nào ban phát, lúc nào lấy đi tuỳ tiện . Khổ 1 nỗi tự do luôn mang lại bất ổn chính trị nên chẳng bao giờ dân ta có tự do .
Như bài trước Meta đã chứng minh, ổn định chính trị là thành quả của 1 nền kinh tế thịnh vượng. Nó không là 1 tiền đề đi trước 1 nền kinh tế thịnh vượng . Nó lại càng không thể đi song song với sự phát triển kinh tế . Giống như trói chân người ta rồi bắt người ta phải chạy làm sao được ? Ổn định chính trị thì phải kiểm soát thông tin . Kiểm soát thông tin thì làm sao bắt kịp những biến chuyển chứng khoán, những khuynh hướng thị trường thế giới ? Làm sao làm ăn ? Không làm ăn sao phát triển kinh tế ? Nó không thể song song với kinh tế mà nó chỉ có được khi kinh tế đã phát triển . Không đâu ổn định chính trị bằng Mỹ . Không phiến loạn, không đảo chánh, không có những nổi loạn tầm vóc sinh tử cho đất nước. Được như thế vì là hậu quả 1 nền kinh tế phồn thịnh . Sự ổn định mất dần khi nạn thất nghiệp, thiên tai làm cho nền kinh tế suy đồi. Cho nên ổn định chính trị đến sau kinh tế phồn thịnh và mất đi sau khi nền kinh tế suy đồi . Đúng không ?
Tước đoạt quyền ăn nói của người dân, dùng những lời lẽ nguỵ biện phản khoa học, phi kinh tế mà lừa bịp những kẻ ít hiểu biết là thủ đoạn của nhà nuớc ta. Thực chất của luận điệu này chỉ để biện hộ cho cái việc làm vừa lòng bọn tư bản. Có ổn định chính trị thì tư bản mới bỏ vốn. Xiết cổ dân cho lắm vào cho tư bản hài lòng. Nếu bạn đuợc tự do chọn lựa giữa ổn định và tự do, dân chủ bạn chọn cái nào ?

Kim Đao Metamorph.

📎 normal_2dimension
0
BS thích tìm hiểu về Vật lý, một chút thôi vì lúc trước học Lý cũng dở lắm. Nghe không gian chiều thứ 4 thấy thích thích, ko ngờ đọc đến cuối cùng lại là bàn luận về chính trị. Thôi không dám bàn đến vấn đề này đâu. Bye bye.
Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao!
0
Đọc hết bài mà không thấy chất văn đâu cả? vậy nó nằm ở box Văn này làm gì?

Cũng xin mạo muội hỏi Meta bao nhiêu tuổi rồi
Có đi ắt tới

Ráng lên!!! sắp tới rồi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-18 14:22:39chiec_la_cuoi_cung>
MT làm gì nói chuyện văn chương ở đây, chỉ lợi dụng diễn đàn văn chương để ra sức tuyên truyền ca ngợi cho nước Mỹ cái gọi là ổn định chính trị "Không đâu ổn định chính trị bằng Mỹ . Không phiến loạn, không đảo chánh, không có những nổi loạn tầm vóc sinh tử cho đất nước. Được như thế vì là hậu quả 1 nền kinh tế phồn thịnh " ca ngợi Mỹ ổn định chính trị mù quáng đến mức một vụ điển hình là Mỹ bị khủng bố vào ngày 11/9/2001, làm sụp đổ toàn bộ tòa nhà WTC với hàng ngàn người chết...mà chưa sáng mắt ra sao?? ( Xem link dưới đây)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_b%E1%BB%91_ng%C3%A0y_11_th%C3%A1ng_9

Bài viết của MT thường cố ý bài xích, chống phá nhà nước và nhân dân VN một cách quá u mê, mù quáng ( chắc bị mỹ nhồi sọ chống cộng), "Tước đoạt quyền ăn nói của người dân, dùng những lời lẽ nguỵ biện phản khoa học, phi kinh tế mà lừa bịp những kẻ ít hiểu biết là thủ đoạn của nhà nuớc ta. Thực chất của luận điệu này chỉ để biện hộ cho cái việc làm vừa lòng bọn tư bản. Có ổn định chính trị thì tư bản mới bỏ vốn. Xiết cổ dân cho lắm vào cho tư bản hài lòng". ( Vậy mà vẫn tự vỗ ngực cho rằng mình là yêu dân, yêu nước được sao??? - nực cười thay).

Meta cần học tập và hành động như Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê - người được xem là "Con gà đẻ trứng vàng" cho các tập đoàn lớn tại Mỹ - đã quyết định hồi hương năm 2002. Sau 20 năm ở nước ngoài, anh đã có 30 phát minh, sáng chế khoa học tại Nhật và 36 phát minh tại Mỹ, đem lại những hiệu quả khoa học và ứng dụng kinh tế to lớn trong lĩnh vực máy tính, máy photocopy... Và cuối cùng, anh đã thực hiện được điều trăn trở lớn nhất trong mình: trở về quê hương để xây dựng Tổ Quốc....Quê hương là thiên đường để thực hiện ước mơ, hoài bão kể cả nghiên cứu khoa học. Không gì hạnh phúc bằng làm việc, cống hiến cho quê hương, đất nước mình...".

Đất nước Việt Nam, nhà nước và nhân dân VN cần những con người dám dũng cảm hành động như TS. Khê. Chứ ko cần những con người hèn nhát như Meta, chỉ dám nói nhăng nói cuội, nói tầm bậy tầm bạ, hơn thích làm điều đúng, điều thiện....


Xem bài viết về TS. Khê ở đây:
http://viet.vietnamembassy.us/tintuc/story.php?d=20040507135010

Vậy mà BQT vẫn làm ngơ, vẫn để bài chình ình trên DD, có phải chăng tự mình mâu thuẫn với nội quy mà mình đưa ra?

Không muốn nói mà cũng buộc phải nói.
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
0
Bài này nên để ở trang khoa học thì đúng hơn.
Bạn CLCC hay lẫn lộn đất nước với nhà nước quá. Nó không chống phá đất nước mà chỉ nghịch tai nhà nước thôi. Ngược lại nó kêu gọi những người không hiểu nhau phải nên thông cảm cho nhau.

Mến.
0
Trích đoạn: meta4954

Bài này nên để ở trang khoa học thì đúng hơn.
Bạn CLCC hay lẫn lộn đất nước với nhà nước quá. Nó không chống phá đất nước mà chỉ nghịch tai nhà nước thôi. Ngược lại nó kêu gọi những người không hiểu nhau phải nên thông cảm cho nhau.

Mến.


Theo yêu cầu "hợp lý" của Meta và các Bạn, ttl dời bài này về phòng Khoa Học Phổ Thông .
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 02:39:45TTL>
Trích đoạn: chiec_la_cuoi_cung
MT làm gì nói chuyện văn chương ở đây, chỉ lợi dụng diễn đàn văn chương để ra sức tuyên truyền ca ngợi cho nước Mỹ cái gọi là ổn định chính trị "Không đâu ổn định chính trị bằng Mỹ . Không phiến loạn, không đảo chánh, không có những nổi loạn tầm vóc sinh tử cho đất nước. Được như thế vì là hậu quả 1 nền kinh tế phồn thịnh " ca ngợi Mỹ ổn định chính trị mù quáng đến mức một vụ điển hình là Mỹ bị khủng bố vào ngày 11/9/2001, làm sụp đổ toàn bộ tòa nhà WTC với hàng ngàn người chết...mà chưa sáng mắt ra sao?? ( Xem link dưới đây)
http://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_b%E1%BB%91_ng%C3%A0y_11_th%C3%A1ng_9

Bài viết của MT thường cố ý bài xích, chống phá nhà nước và nhân dân VN một cách quá u mê, mù quáng ( chắc bị mỹ nhồi sọ chống cộng), "Tước đoạt quyền ăn nói của người dân, dùng những lời lẽ nguỵ biện phản khoa học, phi kinh tế mà lừa bịp những kẻ ít hiểu biết là thủ đoạn của nhà nuớc ta. Thực chất của luận điệu này chỉ để biện hộ cho cái việc làm vừa lòng bọn tư bản. Có ổn định chính trị thì tư bản mới bỏ vốn. Xiết cổ dân cho lắm vào cho tư bản hài lòng". ( Vậy mà vẫn tự vỗ ngực cho rằng mình là yêu dân, yêu nước được sao??? - nực cười thay).

Meta cần học tập và hành động như Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê - người được xem là "Con gà đẻ trứng vàng" cho các tập đoàn lớn tại Mỹ - đã quyết định hồi hương năm 2002. Sau 20 năm ở nước ngoài, anh đã có 30 phát minh, sáng chế khoa học tại Nhật và 36 phát minh tại Mỹ, đem lại những hiệu quả khoa học và ứng dụng kinh tế to lớn trong lĩnh vực máy tính, máy photocopy... Và cuối cùng, anh đã thực hiện được điều trăn trở lớn nhất trong mình: trở về quê hương để xây dựng Tổ Quốc....Quê hương là thiên đường để thực hiện ước mơ, hoài bão kể cả nghiên cứu khoa học. Không gì hạnh phúc bằng làm việc, cống hiến cho quê hương, đất nước mình...".

Đất nước Việt Nam, nhà nước và nhân dân VN cần những con người dám dũng cảm hành động như TS. Khê. Chứ ko cần những con người hèn nhát như Meta, chỉ dám nói nhăng nói cuội, nói tầm bậy tầm bạ, hơn thích làm điều đúng, điều thiện....


Xem bài viết về TS. Khê ở đây:
http://viet.vietnamembassy.us/tintuc/story.php?d=20040507135010

Vậy mà BQT vẫn làm ngơ, vẫn để bài chình ình trên DD, có phải chăng tự mình mâu thuẫn với nội quy mà mình đưa ra?

Không muốn nói mà cũng buộc phải nói.


*************




Vậy mà BQT vẫn làm ngơ, vẫn để bài chình ình trên DD, có phải chăng tự mình mâu thuẫn với nội quy mà mình đưa ra?
Không muốn nói mà cũng buộc phải nói.

CLCC "xin vào" điều hành diễn đàn đi . Nhưng với cách suy nghĩ và hành xử của Bạn, tôi nghĩ thành viên của DĐ (sau một thời gian) chắc sẽ còn là clcc, vợ, con trai, con gái ... và may be few buddies... xin lỗi hén "lời thật thì có thể mất lòng" ... Và tôi cũng " không muốn nói mà cũng buộc phải nói " nè .


đến mức một vụ điển hình là Mỹ bị khủng bố vào ngày 11/9/2001, làm sụp đổ toàn bộ tòa nhà WTC với hàng ngàn người chết...mà chưa sáng mắt ra sao?? ( Xem link dưới đây)

Căn cứ vào những gì CLCC viết ... thì bạn đúng thiệt là " con người mà suy nghĩ rất bịnh hoạn" ... No more comments (hết ý kiến) ... BẠN GHÉT MỸ LÀ MỘT CHUYỆN ... BẠN NÊN ĐỌC KỸ VÀ SUY NGHĨ NHỮNG ĐIỀU BẠN VIẾT VỀ VIỆC NÀY .. tôi nói bạn "bịnh hoạn" không quá đáng đâu vì suy nghĩ của bạn sao giống "quân khủng bố" (terrorists) quá. Những người Mỹ đã chết trong vụ 9/11 hầu hết là những thường dân vô tội của Mỹ và một số khác là dân vô tội của các quốc gia khác trên thế giới đó bạn ạ !

một cách quá u mê, mù quáng ( chắc bị mỹ nhồi sọ chống cộng)

Chuyện này, nếu CLCC không biết thì ôm cột ngồi nghe, thiên hạ cũng không ai nói CLCC "dốt" đâu .... Nói như "con két" thì cũng chẳng giúp được ai đâu (như ý bạn muốn, mà tuyên truyền của bạn còn có thể bị phản tác dụng nữa, vì không có khả năng "thuyết phục" )

Thôi đi Bạn ơi .. thế kỷ 21 rồi, làm ơn "nhảy ra khỏi giếng" nhìn trời cao, đất rộng chút ....

Tôi nói điều này, nếu bạn không tin thì có thể hỏi "thầy" của Bạn đó hay tự tìm hiểu kỹ càng thêm =&gt; Bạn sẽ thấy tôi nói đúng .

Chính phủ Mỹ "chỉ" lo cho quyền lợi của dân Mỹ và đất nước Mỹ là chính

VN ( hay bất cứ quốc gia nào) khác có "lợi" cho Mỹ thì Mỹ chơi, "bất lợi" cho Mỹ thì Mỹ triệt .. và họ làm được vì "lãnh đạo" của họ giỏi và họ làm việc như một chính quyền do dân, vì dân và đất nước Mỹ ... đúng nghĩa ... Đảng nào cũng vậy, nắm quyền mà không hoàn thành được nhiệm vụ tối cao này sẽ bị mời đi chỗ khác chơi . =&gt; Trước mắt VN, TC ... có là những quốc gia cộng sản không ? Mỹ vẫn "giao hảo" ... Và trước đây miền Nam VN có phải là không cộng sản không? Tại sao Mỹ lại "phản phé" và bỏ rơi Miền Nam. Chẳng những vậy còn "sắp xếp ngầm" với Liên sô và Trung Quốc để "bán đứng" miền Nam cho phía Cộng Sản Bắc Việt .

Trong trường hợp ở Miền Nam "thua" có lợi hơn "thắng" cho quyền lợi Mỹ lúc đó ... đừng có tưởng bở rồi nói là " VN thắng Mỹ" .. VN chỉ là một con cờ ... trên bàn cờ thế giới... và thắng thua đã định đoạt bởi các "cường quốc" rồi . Tôi tưởng hơn 30 năm rồi, sách vỡ thiếu chi.. . và bạn còn access Net được nữa mà . Tôi hơi ngạc nhiên là kiến thức bạn sao còn quá hạn hẹp vậy? Kế tiếp, bạn nhìn trường hợp Taiwan và Trung cộng đó (rồi tự rút những nhận xét về phương cách "chống cộng" của Mỹ).

"Mỹ nhồi sọ dân Việt Nam chống cộng" ... hahahaha ... Mỹ chẳng có thì giờ để "cho người VN" nhiều đến vậy đâu ... Vì "vị trí chính trị "của VN trong hệ thống thế giới mới .... thì chẳng có quan trọng lắm trong chính sách của Mỹ như ngày xưa đâu . Coi chừng khi "bể đông dậy sóng", VN lại thành con rùa đen nằm phơi bụng "cầu may mắn", trong cuộc tranh chấp giữa Đô Đốc Zhang He (ông Bổn) của Tàu và Mr. Christopher Columbus ( Kha Luân Bố) của Mỹ , vì tiến thoái lưỡng nan đó. Đức Thánh Trần nhìn lực lượng hải quân của VN ngày nay chắc cũng phải lắc đầu. Có khả năng thì bạn nên "hiến kế" cho chính quyền VN đó chứ lo đi "ăn thua" hoặc "dạy đời" những người Việt hải ngoại thì chỉ mất thì giờ vô ích. Vì đây không phải là "thượng sách" để có thể làm cho cho dân chúng và đất nước VN phú cường đâu.

"Mỹ nhồi sọ (dân VN) chống cộng" .... Ở vào thời điểm hiện tại, mà nói chuyện này cũng "giống giống" như nói chuyện "kem đi đầy phố" hay "Lê Văn Tám tẩm xăng đốt thân để phá kho đạn" vậy đó. Và nếu ngày xưa không có Mỹ vào miền Nam thì hông chừng mọi việc có thể đã khác rồi.

Ngươì Việt hải ngoại "hiểu biết" nhiều và rõ ràng hơn là bạn nghĩ . Và tại sao họ phải chọn lựa sinh sống ở các quốc gia khác mà không là Việt Nam? ( bạn có thể chửi họ là dân bơ sửa, vong bản .... tùy bạn) . Nhưng bạn phải chấp nhận một "sự thực" là họ không thể "thăng hoa" (phát triển và sử dụng tài năng, xây dựng một cuộc sống vật chất và tâm linh... v.v ) ở dưới chế độ cộng sản. Mấy triệu người VN đã từng là những con "gà bịnh hoạn" dưới chế độ cộng sản và tại sao họ lại có thể biến thành đại bàng ở xứ người vậy? Bạn giải thích đi ? Và nếu là họ có khả năng tại sao Cộng sản lại "ém tài" họ chi vậy? Vì họ không phải là người Việt Nam? Chắc chắn họ là ngươì Việt . Những lý do khác ? Chính quyền cộng sản biết, bạn "có thể" biết (vì vậy CLCC đừng có nói những điều trái với lương tâm của bạn và lừa gạt người khác nhé …)

Ông Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê mà bạn nói đó, là "gà đẻ trứng vàng" cho các tập đoàn ngoại quốc. Ông NCK , học ở Nhật, qua Mỹ làm về VN "giúp" từ năm 1982 . Hãy nghe ông trả lời trong cuộc phỏng vấn năm 2003 :
http://www.vysa.jp/modules.php?op=modload&name=News&file=article&sid=284

“- Điều anh vừa nhắc đến đã được nghe rất nhiều trí thức Việt kiều về nước phản ánh. Các anh và đội ngũ khoa học trong nước chưa có tiếng nói chung?

- Tôi đã có dịp hợp tác với Viện Khoa học Việt Nam (nay là Trung tâm Khoa học tự nhiên và Công nghệ quốc gia) từ năm 1982. Những nhiêu khê, phiền phức trong cơ chế hợp tác vẫn còn. Tôi nghĩ điều này không biết có đúng không, người trong nước rất thích hỗ trợ để làm báo cáo khoa học; thành quả khoa học được đánh giá bằng báo cáo, bằng nghiệm thu cuối năm trên giấy mà ít quan tâm đến sản xuất. Làm báo cáo thì dễ lắm, nhưng quan trọng là phải đem đến cơm áo cho xã hội. Nếu nhà quản lý khoa học không làm được điều này thì có nghĩa là chưa làm tròn chức năng. Người ta bảo họ ngại. Còn tôi vẫn tâm niệm: Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông. Những rào cản đó cần phải sớm được phá bỏ mới mong khai thác được tiềm năng trí thức Việt kiều. Tiềm năng này theo đánh giá, ở Mỹ có khoảng hơn 1 triệu người Việt Nam thì tính đổ đầu đã có 5% làm nghiên cứu, như vậy là có 6.000 chuyên gia. Trong đó có khoảng 60 người ưu việt có thể tạo được đầu vào cho Việt Nam. Nhưng họ sẽ là những người đóng góp cho nghiên cứu, hướng dẫn phương pháp nghiên cứu thực tiễn, tạo sự cạnh tranh về công nghệ chứ không phải là cán bộ giảng dạy lý thuyết. Với sự hỗ trợ này, trong tương lai chúng ta nên nắm đầu một ngành công nghệ nguồn và một Silicon Việt Nam, xin nhắc lại không phải là điều bất khả thi.”

Bạn CLCC đọc và tự kết luận nhé . Theo nhận xét của tôi thì NCK chỉ có thể "đẻ trứng vàng" trên đất người ( Mỹ và Nhật) thôi . Còn hơn 10 năm ở VN, theo cách nói của ông ( qua cuộc phỏng vấn) thì chắc công việc nghiên cứu để "đẻ trứng vàng" cho dân VN, đa số dường như chỉ còn là "trứng vẽ" trên những bản báo cáo cho "hài lòng cấp trên" dưới sự quản lý và chỉ đạo của nhà nước (hồng thôi cần chi chuyên).

Và cái cảnh 1 ông chả biết cái mốc chi hết (chỉ vì là đảng viên) chỉ đạo những ông nhiều kiến thức và khả năng hơn tính toán "đường lên cung trăng" thì chắc chỉ có trong xã hội cộng sản thôi (đặc biệt là VN) =&gt; Bất cứ "đề án" nào mà như vậy, đứng trên phương diện khoa học, xét về mặt "khả thi", thì người ta có thể nhìn thấy sự thất bại từ ngay điểm khởi hành rồi. Và đâu phải chính quyền cộng sản VN "ngu" đến mức không nhìn thấy việc này. Họ biết chứ, nhưng đó là "phong cách làm việc" (working culture) thấm sâu vào cốt tuỷ của đa số đảng viên . Trông chờ họ tự sửa đổi để thích hợp chỉ là chuyện "chiêm bao". Xa hơn, cộng với những điều kiện xã hội và chính trị khác … cũng không cho phép họ làm như vậy . Tóm lại, đây là con đường có thể nói là "khó có lối thoát" cho đảng cộng sản VN. Giữa quyền lợi của dân tộc (kinh tế, phát triển, đời sống xã hội, dân phú quốc cường … ) và quyền lợi chính trị của đảng, phải có một bên nhượng bộ. Nhưng như ở trước mắt thì … ai cũng có thế thấy là .. quyền lợi nào đang được "ưu tiên" .

Tôi hỏi CLCC nè : Nếu bạn đang là Tổng Giám Đốc (với đủ thứ quyền lợi hết), bạn không có thực tài xứng với chức vụ, nhưng được "thưởng công trung thành" với đảng . Bạn có chịu tự nguyện "bước xuống" và nhường chức cho người có thực tài hơn không? Dĩ nhiên là 99% bạn sẽ tìm mọi cách để nắm cái chức vụ đó lại . Dẫn đến cái chuyện bằng cấp giả, tiến sĩ giấy… để "trang điểm" cho xứng với chức vụ là hiện tượng phổ thông ở VN. Kế đến, hối lộ cấp trên để giữ vững chức vụ (tiền đâu bạn hối lộ ? =&gt; dĩ nhiên bạn phải ăn hối lộ trước). Vì vậy, tham nhũng ở VN xếp vào loại đầu bảng của thế giới cũng chẳng có chi ngạc nhiên hết. Một hậu quả tất yếu của một hệ thống chính quyền như vậy .

Còn một chuyện thực tế khác nữa nè : Ngoài 3 triệu đảng viên và những thành phần 5C được xã hội VN ưu đãi thì đa số dân VN còn lại khi được Mỹ nhận cho "vào Mỹ" làm việc và sinh sống. Tôi nghĩ chắc rất ít ai (dân VN) từ chối. Cho con người thì sống ở quê hương xứ sở của mình thường là chọn lựa ưu tiên (nhất là cho dân VN) . Nhưng tôi nghe nhiều dân Việt Nam nói "cái cột đèn đi được cũng muốn tìm cách ra nước ngoài sinh sống". Bạn giải thích "hiện tượng" này thử xem .

TÔI NÓI VỚI TRÁI TIM CỦA TÔI LÀ CẦU MONG CHO DÂN VIỆT NAM CÓ ĐƯỢC KHẢ NĂNG ĐỂ THẮNG MỸ (thắng thiệt tình chứ không phải một phe phái nào "thắng" - mà thực chất là Mỹ chịu như vậy. Nói khác là "cho" vì tốt cho quyền lợi của Mỹ )

Nhắn nhủ thiệt tình cho CLCC nè ...

1) Nếu bạn có khả năng sinh ngữ (chưa đủ trình độ thì ráng học thêm), tìm sách, tài liệu ... (đúng đắn, khách quan, không có tuyên truyền) mà đọc, tham khảo về VN và thế giới (lịch sử, bối cảnh chính trị...) để hiểu rõ vấn đề mình nói hơn ... "Cười mĩm chi" khi đọc những gì bạn viết thì có lẽ cũng là một cử chỉ mất lịch sự và hơi thái quá ... Nhưng tội cho cho dân tộc và đất nước VN thiệt ... Thân phận nhược tiểu, lại bị "trời đày" (trù ếm) nữa .

2) Cuối cùng, CLCC tìm và chỉ cho tôi một NGƯỜI CỘNG SẢN (đúng như Marx, Lenin, Mao, Hồ ... định nghĩa) ở Việt Nam, thử xem.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 09:45:37Chuột lắc>
Gửi TTL: MHL thấy chỉ cần viết vắn tắt nhưng mọi người sẽ hiểu.

1- Bản chất của chiến tranh là giết dân, từ xưa đến nay, trong nhiều học thuyết quân sự đều công nhận như vậy (Claudovid - Phổ). Nước Mỹ, hay nói đúng hơn là chính quyền Mỹ đã đem chiến tranh tới nhiều nơi trên thế giới và ko đâu là ko thực hiện điều này. 1 ví dụ dễ thấy cho người Việt nhất: 12 ngày đêm B52 ở HN, phố Khâm Thiên, Bà Triệu, Bệnh viện Bạch Mai thành gạch vụn...

2- Sắp xếp ngầm về cuộc chiến VN? Giả sử đúng thì cũng đã có hơn 58.000 con em của Họp chúng quốc có tên trên tấm bia tưởng niệm tại Washington và hàng vạn cựu chiến binh là nạn nhân của chất hoá học diệt cỏ bị cấm sử dụng Dioxin cũng như hội chứng chiến tranh sâu nặng và vấn đề cuộc chiến tranh VN trong lòng nước Mỹ vẫn nhức nhối đến tận bây giờ.

3- Mỹ ko có thời gian quan tâm tới VN? Oh... Ko... Trong quá khứ chưa xa đã từng như vậy với gần 400 tỷ USD (tương đương 4.000 tỷ USD thời giá hiện nay) chi phí cho cuộc chiến + thêm vài trăm triệu USD bồi thường cho các cựu binh Mỹ sau khi họ chứng minh thành công tác hại mà họ phải gánh chịu vì Dioxin.

4- Họ không thể "thăng hoa", phát triển ở VN? Điều này đúng nhưng sự nguỵ biện đã dẫn đến TTL vạch sai bản chất của vấn đề. Hiện nay VN chưa có điều kiện về cơ sở để nghiên cứu khoa học cũng như ứng dụng những công nghệ mới nhất, đất nước sau nhiều năm chiến tranh dai dẳng còn nghèo và thiếu thốn nhưng đã đào tạo ở cấp phổ thông ra nhiều con người mà sau đó khi ở một môi trường tốt hơn đã đạt được những thành tựu lớn. Do điều kiện vật chất và kéo theo là điều kiện xã hội chứ ko phải do "Cộng sản ém tài" như TTL viết.

Tiểu nhi MHL mới 22 tuổi và học hoàn toàn ở trong nước nhưng ít nhất thành thạo hơn TTL vài ngoại ngữ và vì vậy chẳng có điều gì phải than trách về điều kiện của quê hương xứ sở như TTL cả.

Tóm lại: TTL viết hoàn toàn thiếu khách quan, ngoa ngôn, kỳ thị.

1 lời khuyên cho suy nghĩ của TTL: Hãy làm những việc có ích và hãy đóng góp dù chỉ vài xu lẻ để ủng hộ hàng triệu nạn nhân thuốc diệt cỏ Dioxin cả ở Mỹ và VN hơn là phí thời gian viết dăm ba câu lảm nhảm. Thứ 2: Hãy học chữ "Nghĩa" của con chó: "Chó ko chê chủ nghèo". Nước mẹ còn nghèo nhưng mặc áo rách còn hơn bán quốc cầu vinh, uốn ba tấc lưỡi đen nói sai sự thật và rất thiếu thiện chí. MHL ko bao giờ bênh vực những kẻ vì bất cứ lý do gì đem bom đạn đến gây ra chết chóc cho hơn 4 triệu người VN và còn hàng triệu người đến nay vẫn phải quằn quại với nỗi đau tác hại qua nhiều thế hệ của chất độc hoá học mà quân đội Mỹ đã rải xuống đất nước tươi đẹp này.

Xin lỗi mọi người, lúc nãy CL lỡ tay sửa bài MHL, nhưng giờ đã phục hồi lại nguyên trạng.


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 06:30:43meta4954>
Đầu tiên xin đặt câu hỏi: Mục đích những trao đổi này là thuyết phục, trong đó hai bên ôn tồn vạch rõ phải trái hay chỉ để mạ lỵ, theo đó trút mọi hận thù lên đối phương?

Chắc các bạn gân cổ nói rằng mục đích của tôi là thuyết phục. Không phải thế. Có cần gán nhân cách này, nhân cách nọ để thuyết phục không? Có cần xỉ vả đối phương là cuồng si, u mê, là chó v.v... để thuyết phục không?
Rõ ràng các bạn nói chuyện một cách vô bổ mà trái lại làm tổn thương hòa khí. Khi nóng giận, ta thường nói sai. (Rút kinh nghiệm bản thân, khi nóng Meta cũng nói bậy)MHL nói :" Bản chất của chiến tranh là giết dân, từ xưa đến nay, trong nhiều học thuyết quân sự đều công nhận như vậy" Điều này không đúng, không học thuyết nào nói thế. Một trong những hậu quả của chiến tranh là giết dân mới đúng. Bản chất của chiến tranh là hủy diệt trong đó binh sĩ, dân, chó mèo, cây cối và môi trường đều bị hủy diệt. Cái nhà ông Claudovid gì đó có lẽ là Claudian, (c.370-404 A.D.) một nhà thơ thế kỷ thứ tư dưới thời vua Honorius, đế quốc La Mã. Và Ovid (43 trước Công Nguyên) cũng là nhà thơ La Mã thời vua Augustus. Meta chưa từng nghe ai tên Claudovid nước Phổ cả. Nếu MHL biết, xin chỉ giáo.
Xin mọi người tự chế để ít nhất mỗi bên lãnh hội được chút lợi ích.
0
To: MT & TTL

Tôi là một độc giả, ko có ý muốn tranh luận những vấn đề chính trị ở diễn đàn này, chỉ muốn góp vài ý kiến của mình cho Meta khi đọc bài của Meta với thiện ý để diễn đàn chúng ta sẽ có nhiều bài viết hay và bổ ích hơn là những bài viết với những quan điểm thiếu công tâm, thiếu khách quan, không đúng sự thật như MT đã viết, thế thôi. Nhưng cuối cùng cả MT và TTL đều ko hiểu thiện ý của tôi nên dẫn đến những bài viết trả lời ngụy biện, bảo thủ, với dụng ý ko tốt, vô bổ…
Tôi chỉ nói những vấn đề đơn giản nhất, ngay bản thân trong mỗi con người chúng ta đã luôn luôn tồn tại song song 2 mặt “ thiện”, “ác”, “tốt” và “xấu”, huống hồ gì là một xã hội Việt Nam rộng lớn với hơn 80 triệu dân…vì thế, bất cứ Quốc gia nào trên thế giới đều có tồn tại những mặt tốt và chưa tốt. Do đó thay vì khích bác, chê bai, thổi phồng, cường điệu hóa, nói sai sự thật ở những vấn đề nêu ra trong bài viết vừa qua, thì hành động của người công dân tốt, có trách nhiệm với đất nước là phải góp phần hiến kế của mình đưa ra kiến nghị, giải pháp có giá trị góp phần kiến thiết, xây dựng đất nước. Những bài viết như thế chắc có lẽ sẽ làm tăng giá trị của tác giả và của cả diễn đàn chúng ta hơn là mấy bài vô bổ vừa qua.
Điều góp ý này của tôi chỉ với mong muốn tốt cho diễn đàn chúng ta mà thôi. Còn tôi ko có ý định tranh luận về chính trị với MT và TTL ở đây. Qua những sự việc xảy ra, cả MT và TTL ko đáng để tôi phải phí phạm thời gian của mình một cách vô bổ và ở đây càng ko phải là chỗ để khoe “tài”, ai hơn ai. Những bài viết đúng hay sai khi đọc độc giả sẽ hiểu, đánh giá và nhận định. Chỉ e rằng diễn đàn chúng ta sẽ bị giảm giá trị đi bởi những bài viết ko chất lượng như thế.
Thước đo giá trị của mỗi con người ko phải bằng 03 tấc lưỡi, với mấy bài viết nhăng nhít vô bổ của MT và TTL đâu nhé. Giá trị của diễn đàn được nâng cao trong lòng độc giả bởi những bài viết có TẦM và có TÂM, với những giá trị chân - thiện - mỹ đi vào lòng người.
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
0
Meta này, MHL ko muốn nói chuyện với Meta đâu, nhưng nếu Meta muốn vớt vát vài điều bổ ích thì để MHL đưa cái tên đúng tiếng Đức vào mà tham khảo: Clausewitz. và chữa lại cho cái tên Ovid Otavius nhé.

MHL thấy ko có gì quý báu ở mấy bài viết trên của Meta và TTL cả nên chẳng việc gì phải bình tĩnh để "lĩnh hội chút lợi ích". [:D] Đấy, cái bài dài ở trên của MHL kia kìa, vào xem có gì nói ko đích đáng ko.


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
0
Đã đọc bài của MHL và đã trả lời. MHL còn trẻ nên còn nông nổi, nói sai nhiều lắm. Nội phát biểu :"không lĩnh hội được gì ở mấy bài viết của Meta" đã cho thấy MHL dối lòng bởi Meta biết bạn có lĩnh hội được ít nhiều mới lạ.
Cho đến giờ Meta chưa học được gì từ MHL và vẫn hy vọng có ngày học hỏi. Nếu học được Meta vui mừng lắm chứ không dối lòng, nói có thành không đâu.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 08:19:36Admin>
Nội quy thứ 4 của diễn đàn VNTQ là:

4. Xin hãy cư xử hoà nhã với nhau ! Chúng tôi sẽ không chấp nhận bất cứ hình thức công kích, mạ lị nào nhắm vào một cá nhân hay một đoàn thể nào ở diễn đàn này !

Mong các bạn hãy bình tĩnh và tranh luận trên quan điểm bảo vệ lập trường. Không công kích, mạ lỵ cá nhân hay một đoàn thể.

1 lời khuyên cho suy nghĩ của TTL: ... Thứ 2: Hãy học chữ "Nghĩa" của con chó: "Chó ko chê chủ nghèo".


Riêng về bạn Mộc Hoa Lê, bạn đã nhiều lần vi phạm nên Admin tôi đành phải tạm thời khóa nick của bạn lại để đợi quyết định của Ban quản trị.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 14:09:02chiec_la_cuoi_cung>
TGửi: Mars và admin

Tôi thấy cách giải quyết trên của admin chưa có sự công bằng và thuyết phục.
Người vi phạm nội quy ở điều 2 của diễn đàn " Không bàn luận chính trị" bao gồm Meta, TTL, Ngọc lý chính là những người nhiều lần khởi xướng những bài viết bàn về chính trị có dụng ý ko tốt, thậm chí bóp méo sự thật qua các bài viết (điển hình như Ngọc lý: Tuyên ngôn độc lập của Mỹ và của Việt Nam, Meta khoảng vài bài, và TTL cũng thế) vậy mà các vị này ko hề bị xử lý cùng lúc với người vi phạm điều 4. Người vi phạm điều 4 thì bị khóa nick ( Mộc Hoa lê), người vi phạm điều 2 rất nghiêm trọng lại ko bị xử lý như vậy. Điều này đã gây bất bình cho nhiều người ở DD. Đã xử lý thì phải công tâm. Người vi phạm nội quy thứ 2 hay thứ 4 đều phải xử lý như nhau.

Rất mong Mars và các admin xem xét để giải quyết thỏa đáng.
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
0
Chào CLCC,

Sao bạn biết chỉ có MHL bị khóa nick, còn những người khác thì sẽ không bị xử lý?
BQT có cách làm việc của BQT, và mục này đang được bàn luận trong phòng họp...
Về phần MHL, vì đã từng vi phạm điều lệ này và bị cảnh cáo nhiều lần, nên lần này có bị khóa nick thì chắc tự MHL cũng phải hiểu rỏ là không có gì lạ !
0
Chào bạn KDG,

CLCC đang nói là admin ko hề xử lý tất cả những người vi phạm nội quy cùng một lúc như nhau. Chứ CLCC ko nói là ko xử lý những vị kia. Mong bạn hiểu ý. Cũng hy vọng ở sự công tâm, khách quan của BQT.

CLCC
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 16:39:03Admin>
Trích đoạn: chiec_la_cuoi_cung

TGửi: Mars và admin

Tôi thấy cách giải quyết trên của admin chưa có sự công bằng và thuyết phục.
Người vi phạm nội quy ở điều 2 của diễn đàn " Không bàn luận chính trị" bao gồm Meta, TTL, Ngọc lý chính là những người nhiều lần khởi xướng những bài viết bàn về chính trị có dụng ý ko tốt, thậm chí bóp méo sự thật qua các bài viết (điển hình như Ngọc lý: Tuyên ngôn độc lập của Mỹ và của Việt Nam, Meta khoảng vài bài, và TTL cũng thế) vậy mà các vị này ko hề bị xử lý cùng lúc với người vi phạm điều 4. Người vi phạm điều 4 thì bị khóa nick ( Mộc Hoa lê), người vi phạm điều 2 rất nghiêm trọng lại ko bị xử lý như vậy. Điều này đã gây bất bình cho nhiều người ở DD. Đã xử lý thì phải công tâm. Người vi phạm nội quy thứ 2 hay thứ 4 đều phải xử lý như nhau.

Rất mong Mars và các admin xem xét để giải quyết thỏa đáng.


Xin chào chiec_la_cuoi_cung,

Đúng, điều 2 của nội quy là:

2. Không bàn luận về chính trị.

Không có nghĩa là hoàn toàn phi chính trị. Những bài của Meta4954, TTL và Ngọc Lý viết ra đúng là có liên quan đến chính trị.
Như thế nào là bàn luận chính trị? Nếu như bạn viết một bài phản bác lại thì chính bạn đã vô tình bàn luận, tranh luận chính trị. Chính người phản bác đã phạm vào điều 2 này của nội quy.
Trong những bài viết của người viết ra, nếu có điều gì phạm vào nội quy của diễn đàn thì chắc chắn sẽ được nhắc nhở hoặc không thì sẽ bị cảnh cáo.
Nếu như một bài viết nào bạn cho là phạm quy thì bạn có thể thông báo và khiếu nại với điều hành viên của diễn đàn đó và bài viết đó sẽ được xem xét lại. Nếu quả đúng là bài viết đó đã phạm vào những điều không cho phép của diễn đàn thì BQT sẽ có hình thức đối với tác giả của bài viết đó.

Ở đây các bạn đã trao đổi với nhau và BQT đã không can thiệp vào vì vẫn mong là với tinh thần hòa nhã, bảo vệ chính kiến của mình để cùng nhau học hỏi. Nhưng tiếc thay có một số bạn đã không tự chủ được mình nên đã đi quá xa so với nội quy của diễn đàn cho phép.

Qua diễn biến ở trên tôi chỉ tạm thời khóa nick của bạn Mộc Hoa Lê để đợi quyết định chung của BQT. Tiếp theo đó BQT cũng sẽ xem xét lại các bài viết của tất cả các bài đã gây ra tranh cãi vừa qua.

Mong rằng đã trả lời được phần nào thắc mắc của bạn.
Thay mặt BQT,
Admin
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 01:46:30Cún con yêu mèo con>
Rất tiếc. Bài viết của tôi lại trả lời Ad, tôi muốn trả lời tất cả, nhưng chung quy lại điều đó cũng là không cần thiết. Quan điểm của tôi là:
1- Mộc Hoa Lê là một người trí tuệ.
2- Mêta chê MHL còn trẻ, chưa có cái nhìn thấu đáo. Đúng. Kinh nghiệm trường đời mà. Nhưng xin nói trước, trình độ lý luận và tầm hiểu biết của MHL, tôi dám khẳng định: ở DD này liệu được bao người như vậy?? Chắc không đếm được nhiều đâu. Tôi cũng không phải là thiên tài, nhưng tôi dám chắc, MHL hơn Mêta. Nếu thua, chỉ là về tuổi tác mà thôi. (Nhưng cái này đâu quan trọng, phải không?)
Dẫn chứng ư? Xin hãy đọc lại và nghiền ngẫm thật kỹ những gì mà Mêta viết và bị phản bác bởi những lý luận sắc bén của MHL. Mêta ơi, người có đối đáp và lý luận lại được đâu. Người đã thua, và thua cả con nít. (Cái này Mêta tự khoe, nhưng lại ko hề nghĩ rằng đó là một điều xảy ra của một ý thức "chưa chín chắn")
3- Còn TTL (Điều hành viên)! Xin lỗi bạn, chắc bạn biết câu "chiếc áo không làm nên thầy tu". Khoác danh Điều hành viên dẫu sao cũng chỉ là một cái danh thôi. Thể hiện như thế nào mới là điều quan trọng. Thực lòng mà nói, bạn chưa đủ tầm để nói và bàn luận về vấn đề này, xét về phương diện thế giới quan, bạn còn thua xa Mêta, thua nhiều lắm, bài viết của bạn như là bản nháp của học trò vậy. (Xin lỗi nha, sự thật mất lòng mà - câu này ai nói ấy nhỉ).
4- Tôi ư! Tôi là 1 người kiêu ngạo, tôi không nhún mình như kẻ khác đâu, đúng sai phải rõ ràng. Tôi không gửi PM cho ai vì tôi muốn mọi người cùng được đọc những điều này. Nếu cảm thấy không tiện, hãy YM cho tôi, cùng tranh luận để biết trời cao đất thấp như thế nào.
chipheo_45@yahoo.com
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 04:03:01chiec_la_cuoi_cung>
Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

Rất tiếc. Bài viết của tôi lại trả lời Ad, tôi muốn trả lời tất cả, nhưng chung quy lại điều đó cũng là không cần thiết. Quan điểm của tôi là:
1- Mộc Hoa Lê là một người trí tuệ.
2- Mêta chê MHL còn trẻ, chưa có cái nhìn thấu đáo. Đúng. Kinh nghiệm trường đời mà. Nhưng xin nói trước, trình độ lý luận và tầm hiểu biết của MHL, tôi dám khẳng định: ở DD này liệu được bao người như vậy?? Chắc không đếm được nhiều đâu. Tôi cũng không phải là thiên tài, nhưng tôi dám chắc, MHL hơn Mêta. Nếu thua, chỉ là về tuổi tác mà thôi. (Nhưng cái này đâu quan trọng, phải không?)
Dẫn chứng ư? Xin hãy đọc lại và nghiền ngẫm thật kỹ những gì mà Mêta viết và bị phản bác bởi những lý luận sắc bén của MHL. Mêta ơi, người có đối đáp và lý luận lại được đâu. Người đã thua, và thua cả con nít. (Cái này Mêta tự khoe, nhưng lại ko hề nghĩ rằng đó là một điều xảy ra của một ý thức "chưa chín chắn")
3- Còn TTL (Điều hành viên)! Xin lỗi bạn, chắc bạn biết câu "chiếc áo không làm nên thầy tu". Khoác danh Điều hành viên dẫu sao cũng chỉ là một cái danh thôi. Thể hiện như thế nào mới là điều quan trọng. Thực lòng mà nói, bạn chưa đủ tầm để nói và bàn luận về vấn đề này, xét về phương diện thế giới quan, bạn còn thua xa Mêta, thua nhiều lắm, bài viết của bạn như là bản nháp của học trò vậy. (Xin lỗi nha, sự thật mất lòng mà - câu này ai nói ấy nhỉ).
4- Tôi ư! Tôi là 1 người kiêu ngạo, tôi không nhún mình như kẻ khác đâu, đúng sai phải rõ ràng. Tôi không gửi PM cho ai vì tôi muốn mọi người cùng được đọc những điều này. Nếu cảm thấy không tiện, hãy YM cho tôi, cùng tranh luận để biết trời cao đất thấp như thế nào.
chipheo_45@yahoo.com


Hoàn toàn đồng ý với quan điểm trên của CCYMC.

Điều lạ ở đây là những kẻ như Ngọc Lý, Meta, TTL, đã có nhiều lời lẽ xúc phạm lãnh tụ của Việt Nam là Hồ Chí Minh, xúc phạm đến nhà thơ lớn của Việt nam là Tố Hữu. Những kẻ có những bài viết đi ngược lại quyền lợi của dân tộc, của đất nước, xúc phạm và sỉ nhục cho Dân tộc Việt nam thì lại đang được tại ngoại chưa bị xử lý.

Còn Mộc cô nương do bị tổn thương về lòng tự trọng và tự hào đối với dân tộc Việt và phải chịu đựng quá lớn những sự xúc phạm ấy nên đã có những lý luận bằng những ẩn dụ hơi quá tay đối với cá nhân Meta hay TTL thì bị khóa nick ngay.

Ôi , công lý mi ở đâu???
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
0
Chào tất cả,
Tôi là Dummy, chọn nick này tôi đã bày tỏ sự dốt nát của mình
cho nên tôi mượn bài viết của người khác để nói dùm quan điểm của tôi về đề tài này: Vì đâu chúng ta không hiểu nhau.

Trí thức xã hội chủ nghĩa, nỗi bất hạnh của dân tộc Việt Nam

Tôi nhớ mãi nụ cười của anh, người nông dân xứ Sierra Leone mà tôi chỉ được nhìn trên trang báo. Ngày đọc xong bài báo tôi vội vã vào Internet tìm tấm hình của anh, tải xuống máy, cất giữ kỹ lưỡng và thỉnh thoảng lại lấy ra xem. Tấm hình anh dùng hai chân trái để kẹp lá phiếu bỏ vào thùng trong buổi sáng đẹp trời ngày 14 tháng 2 năm 2002 trên quê hương chưa phai mùi súng đạn của anh sẽ không bao giờ quên trong ý thức tôi. Tôi đã viết một bài ngắn về anh và hôm nay tôi lại muốn viết thêm. Tên anh là Ismail Darramy. Trước đây, có lẽ ngoài gia đình anh, không ai biết đến anh, một nông dân bình thường của một quốc gia châu Phi xa cách. Nhưng nụ cười của anh, hai cánh tay cụt của anh, bàn chân trái kẹp lá phiếu của anh xuất hiện trên mặt báo đã trở thành biểu tượng cho khát vọng tự do dân chủ của những ai đang tranh đấu cho những quyền căn bản của con người.

Anh Ismail Darramy tươi cười là phải. Hôm đó là ngày anh đi bỏ phiếu để bầu nên một chính phủ dân chủ đầu tiên cho quê hương anh sau một cuộc nội chiến đẫm máu kéo dài suốt 11 năm. Nụ cười của anh đúng nghĩa là nụ cười chiến thắng. Vâng, anh Darramy cuối cùng đã chiến thắng trước súng đạn của quân phản loạn được mệnh danh là Mặt trận Đoàn kết Cách mạng Sierra Leone (RUF). Không có chiến thắng nào mà không phải hy sinh. Anh Ismail Darramy đã hy sinh cả hai bàn tay, không phải ngoài mặt trận mà trong phòng bỏ phiếu. Trong cuộc bầu phiếu cưỡng bách và gian lận lần trước, anh đã nhất định không bỏ phiếu cho quân phiến loạn RUF. Chúng đã trả thù bằng cách chặt đứt cả hai bàn tay bỏ phiếu của anh. Vì không có hai tay, anh đã phải dùng chân để bỏ phiếu.

Anh chịu đựng đớn đau, vợ con anh đói khổ khi anh không còn tay để canh tác cũng chỉ vì một lá phiếu. Thế nhưng, nếu ai hỏi anh Ismail Darramy dân chủ là gì, đa nguyên là gì, thế nào là các nguyên tắc phân quyền trong một xã hội pháp trị, tôi nghĩ, anh Ismail chắc sẽ vô cùng lúng túng. Dân chủ đối với anh Ismail Darramy là quyền tự nhiên mà bất cứ một con người cũng phải có, như con nai được uống nước bên bờ suối, con cá được lội tung tăng dưới sông, con sâu đo mình trên cọng lá xanh, con chim hót trên cành. Bình thường và đơn giản như thế đó.

Thế kỷ hai mươi là thế kỷ của nhiều thảm hoạ nhân loại nhưng đồng thời cũng là thế kỷ đánh dấu khả năng của con người có thể vượt qua thảm hoạ bằng con đường dân chủ. Năm 1974, chỉ có 41 nước trong số 150 quốc gia trên thế giới theo chế độ dân chủ, phần lớn là các quốc gia kỹ nghệ tân tiến Châu Âu. Năm 1990, ba phần năm tổng số quốc gia trên thế giới theo chế độ dân chủ. Từ anh chăn cừu trên thảo nguyên Mông Cổ cho đến người thợ mỏ da đen ở Nam Phi đều đã có quyền chọn lựa người lãnh đạo của mình. Và ngày nay, dân chủ đã trở thành một hiện tượng toàn cầu (a global phenomenon) như Giáo sư Larry Diamond của viện Hoover nhấn mạnh. Đọc bảng liệt kê thể chế chính trị của các quốc gia trên thế giới tôi cảm thấy vui buồn lần lộn. Thật vui mừng khi biết trong danh sách các quốc gia theo thể chế dân chủ phân quyền đã có những nước cách đây không lâu còn rên xiết dưới gót độc tài như Congo, Botswana, Nigeria, Zambia, Ethiopia, Nicaragua, Guinea và Serria Leone, quê hương của anh Ismail Darramy, nhưng cũng buồn thay, trong bản liệt kê, một góc nhỏ như tách rời khỏi cộng đồng nhân loại, ghi tên những quốc gia đang bị cai trị bởi một đảng độc tài, trong đó có Việt Nam.

Mỗi khi nhìn tấm hình anh Ismail Darramy tôi lại nghĩ đến Việt Nam. Cực hình anh Ismail gánh chịu quả thật là quá tàn khốc nhưng so với dân Việt Nam thì sự đau đớn mà anh đang chịu còn nhẹ hơn nhiều. Hàng ngàn người Việt Nam không phải chỉ bị mất hai tay nhưng còn bị mất cả đầu chỉ vì dám nói lên tiếng nói thật của lương tâm họ. Nhưng cho đến nay, sau nhiều thế kỷ đấu tranh bằng xương máu, người dân Việt vẫn chưa có cái quyền tối thiểu mà anh Ismail Darramy và phần lớn nhân loại đang có. Ước mơ độc lập tự do của bao thế hệ Việt Nam vẫn còn là mơ ước.

Cho đến đầu thế kỷ 17, Sierra Leone, quốc gia Tây Phi, chỉ là trạm dừng chân của những tay buôn nô lệ. Thủ đô Freetown là nơi những người nô lệ được trả tự do từ châu Âu và châu Mỹ chọn làm quê hương. Vừa bước qua khỏi chế độ nô lệ, dân Sierra Leone lại phải chịu đựng hơn 100 năm dưới ách thực dân Anh cho đến khi được trao trả độc lập vào năm 1961. Được độc lập không bao lâu, quốc gia lạc hậu về mọi mặt này lại lâm vào nội chiến dài 11 năm với hàng trăm ngàn người bị chết. Năm 1999, lịch sử Sierra Leone bước vào một bước ngoặt quan trọng. Với sự can thiệp mạnh mẽ của Liên Hiệp Quốc, nền hoà bình được tái lập và một chính phủ dân sự được bầu lên. Từ một nước bị xem như chậm tiến nhất thế giới, từ năm 2002, Sierra Leone đã chập chững bước đi trên con đường dân chủ hoá và đã đạt được những bước đầy khích lệ không ngờ.

Theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ năm 2005, ngoài một số các hiện tượng tiêu cực còn tồn đọng, về nhân quyền, chính phủ Sierra Leone không hề vi phạm một hành động giết người, bắt cóc hay mất tích vì các lý do chính trị. Về tự do báo chí, chính phủ tôn trọng quyền tự do ngôn luận, không có nạn sửa đổi nội dung tác phẩm, bỏ tù tác giả, kiểm duyệt sách báo, ngoại trừ các báo tự kiểm duyệt để phù hợp với luật pháp hay quan điểm riêng của họ. Các bài bình luận chính trị trên các báo đều do chủ bút hay các cây bút bình luận chủ lực đích thân viết chứ không nhận bản sao từ ban tư tưởng trung ương. Mặc dù kỹ thuật, kinh nghiệm nghề nghiệp và tinh thần báo chí của các nhà báo còn thấp, tại thủ đô Freetown cũng đã có 36 tờ báo, phần lớn là báo độc lập, tư doanh hay cơ quan ngôn luận của các đảng phái chính trị. Báo chí có khuynh hướng phê bình các chính sách của nhà nước nhưng không có báo nào bị đóng cửa vì lý do chống đối nhà nước. Vì trình độ đọc chữ còn thấp nên các đài phát thanh vẫn còn đóng vai trò quan trọng trong truyền thông đại chúng nhưng là những tiếng nói tự do, độc lập chứ không phải chỉ là cái loa của đảng cầm quyền. Luật pháp Sierra Leone tôn trọng quyền tự do hội họp và trong tổng quát, nhà nước tôn trọng quyền đó của người dân. Các cuộc biểu tình do các đảng phái đối lập tổ chức để phản đối một số chính sách của chính phủ thỉnh thoảng vẫn xảy ra nhưng không phải vì thế mà chính phủ lại mang đại pháo xe tăng ra ngăn chặn. Suốt năm 2005 có 11 người biểu tình bị bắt nhưng không phải vì chính kiến bất đồng mà vì cản trở lưu thông công cộng. Khoảng 60% dân Sierra Leone theo đạo Hồi nhưng các tôn giáo khác như Tin Lành, Anh Giáo v.v. có ảnh hưởng qua trọng trong 40% còn lại. Cũng theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ, chính phủ Sierra Leone nói chung tôn trọng quyền tự do tôn giáo và tự do hành đạo. Các xung đột tôn giáo trong một nước mà nhiều nơi còn sinh hoạt theo tập quán riêng của từng bộ lạc, hẳn nhiên khó mà tránh khỏi nhưng phần lớn các xung đột tôn giáo đều được giải quyết bởi một hội đồng liên tôn gồm đại diện các tôn giáo tại địa phương chứ không có bàn tay nhà nước dính vào. Người dân Sierra Leone đi lại trong nước không cần giấy phép, trình báo hay kê khai hộ khẩu khi ở lại đêm. Những người dân Sierra Leone lưu lạc khắp năm châu trong thời chiến được quyền tự do hồi hương và chọn lựa nơi cư trú chứ không bị chỉ định cư trú và không phải đút lót cho các viên chức nhà nước khi mua nhà cửa. Mặc dù Đảng Dân tộc Sierra Leone của tổng thống Ahmad Tejan Kabbah là đảng cầm quyền nhưng có 11 chính đảng khác hoạt động tích cực và đang hăm he giành lấy quyền hành pháp trong cuộc bầu cử tổng thống lần tới. Các chức vụ trong chính phủ và quốc hội đều trải qua những cuộc tranh cử gay go nhưng không gây đổ máu. Cuộc bầu cử tự do lần đầu tiên năm 2002 dưới sự giám sát quốc tế được xem như công bằng và trong sạch. Vào năm 2004, các chức vụ cấp địa phương cũng đã được bầu bán một cách tự do chứ không còn do nhà nước trung ương chỉ định như trước nữa.

Sierra Leone còn rất lâu để trở thành một nước cường thịnh hay xây dựng cho họ một căn nhà dân chủ ổn định nhưng ít nhất họ đã đặt được những viên đá cần thiết làm nền móng cho một cơ chế chính trị nơi đó quyền của con người được luật pháp bảo vệ, một nền kinh tế có khả năng kích thích sản xuất, nâng cao đời sống, và một xã hội trong sạch nơi các thế hệ măng mon của Sierra Leon sẽ trưởng thành trong hy vọng. Họ có được điều đó nhờ sự giúp đỡ tận tình của các nước dân chủ qua trung gian của Liên Hiệp Quốc về kinh tế cũng như về quân sự nhưng chắn chắn phần chính vẫn nhờ vào những người như anh Ismail Darramy.

Khác với Việt Nam, đất nước Sierra Leone không có bốn ngàn năm văn hiến, không có những thời đại hiển hách Lý Trần, phá Tống bình Chiêm, Rạch Gầm Xoài Mút. Người dân xứ Sierra Leone không có nhiều quá khứ. Lịch sử của đất nước họ là một chuỗi ngày buồn. Tổ tiên họ là những nô lệ được trả tự do nhưng không có một nơi để trở về. Thậm chí, trong số 400 người đầu tiên đến Sierra Leone vào năm 1787, có 70 người là gái bán dâm lưu lạc. Theo tài liệu của Ngân hàng Thế giới, trong số 6 triệu người dân Sierra Leone chỉ có 29% dân số trên 15 tuổi là biết đọc biết viết và chỉ có 44% trẻ em trong tuổi đi học đã có cơ hội đến trường.

Thế nhưng tại sao Sierra Leone có dân chủ mà Việt Nam thì chưa?

Nhiều lý do để giải thích nhưng tôi nghĩ một trong những lý do Việt Nam chưa có dân chủ, không phải vì tỉ lệ người dân biết đọc và viết tại Việt Nam thấp hơn con số 29% hay số học sinh ghi danh đi học ít hơn con số 44% của Sierra Leone, mà trái lại, vì thành phần có học, có hiểu biết, khoa bảng, lao động trí óc, hoạt động tri thức, được gọi chung là thành phần là trí thức trong xã hội Việt Nam quá cao. Việt Nam ngày nay không còn là đất nước ra ngõ gặp anh hùng mà bước ra ngõ nếu không chạm mặt tiến sĩ thì cũng đụng đầu thạc sĩ.

Trước khi viết về thành phần trí thức này tôi xin dừng lại một phút để cám ơn những trí thức, những văn nghệ sĩ Việt Nam chân chính đang công khai hay âm thầm tranh đấu cho một nước Việt Nam mới, tốt đẹp, tự do và dân chủ trong điều kiện và hoàn cảnh riêng của họ. Trong giờ phút này, tôi thật sự tin, ở nhiều nơi trên đất nước Việt Nam, trái tim của những trí thức, những nhà văn, nhà thơ, nhà báo chân chính đó vẫn nhịp chung nhau một nhịp, vẫn nghĩ đến nhau dù đang đi trên nhiều ngả đường tranh đấu khác nhau và tuy không nói ra, trong tâm thức, họ vẫn hẹn nhau chung một nẻo về cũng như cùng hướng đến một bình minh dân tộc.

Thế nhưng, thành thật mà nói lực lượng trí thức và văn nghệ sĩ Việt Nam chân chính còn quá ít để kéo nổi con tàu cách mạng với những toa sét rỉ và chất đầy quá khứ. Trong khi đó, đại đa số trí thức Việt Nam chịu cong lưng làm nô lệ tri thức cho giới lãnh Đảng Cộng sản mà thờ ơ trước những vấn nạn của đất nước mình. Thành phần trí thức đảng nô này, chẳng những không đóng góp được gì vào việc làm thăng tiến xã hội, thúc đẩy nhanh hơn cuộc cách mạng tự do và nhân bản đất nước, giúp đưa dân tộc chúng ta vượt qua những bế tắc tư tưởng và chính trị để hội nhập vào dòng thác tiến bộ của nhân loại, mà với khả năng bồi bút họ đã trở thành bức tường chắn ngang tiến hình đó.

Đọc bài báo tố tham nhũng nhưng chính là để nịnh Đảng một cách vụng về của bà Tôn Nữ Thị Ninh, người được báo chí trong nước ca ngợi như “trí thức hàng đầu” trên tạp chí Cộng Sản cuối tháng 6 vừa qua để thấy đặc tính đảng nô trong giới khoa bảng tại Việt Nam trầm trọng đến mức nào.

Bà Ninh viết: “Cần có một cơ chế "đối trọng" (phương Tây gọi cơ chế này là checks and balances). Đối trọng của ta là trong phạm vi chế độ, là sự kiểm tra giám sát của các đoàn thể quần chúng, chứ không phải là đối trọng về chính trị. Quốc hội có vai trò, tư pháp cũng phải độc lập, đoàn thể phải vào cuộc, nếu không hệ thống chính trị của ta sẽ không có cơ chế tự điều tiết.”

Hẳn nhiên, với trình độ giáo dục cấp thạc sĩ, tiếp cận nhiều với sinh hoạt chính trị dân chủ Âu Châu trước đây, bà Ninh biết rõ khái niệm kiểm soát và cân bằng (checks and balances) để chỉ sự kiểm soát lẫn nhau và giữ sự cân bằng giữa các ngành trong các chế độ dân chủ pháp trị. Nguyên tắc này ra đời nhằm giới hạn quyền hành của chính phủ thường rất dễ bị lạm dụng. Sự đối trọng giữa các ngành trong cơ chế chính trị chỉ hữu hiệu khi các ngành đó có được sự độc lập về quyền hạn và trách nhiệm. Tại Việt Nam ai đối trọng với ai, ai kiểm soát ai và ai cho phép tạo nên sự cân bằng quyền lực trong hệ thống chính trị bị chỉ đạo bởi một đảng duy nhất là Đảng Cộng sản?

Là một đảng viên cộng sản từ ngày 10 tháng 12 năm 1988 theo hồ sơ Quốc hội Việt Nam, hơn ai hết bà Tôn Nữ Thị Ninh biết cái chức gọi là “đại biểu Quốc hội” của bà chẳng phải do người dân Vũng Tàu nào tự nguyện bầu bà lên mà chỉ là trách nhiệm Đảng giao phó cho bà. Như một người dân Việt Nam, hơn ai hết bà biết quần chúng tại Việt Nam chẳng có một chút quyền hành chính trị nào ngoài cái quyền than thân trách phận. Biết mình đang nói sai, biết mình đang nói dối mà vẫn nói ngon, nói ngọt cũng là một đặc tính đáng ghi nhận khác của giới trí thức đảng nô tại Việt Nam.

Một đoạn văn trong bài viết của Tiến sĩ Cao Đức Thái trên báo Nhân Dân ngày 10 tháng 9 năm 2004 bàn về nhân quyền:“Gần hai mươi năm qua, công cuộc đổi mới đã đem lại những thành tựu về quyền con người cực kỳ to lớn cho nhân dân Việt Nam. Quyền con người đã được khẳng định trong Cương lĩnh, đường lối của Ðảng, trong Hiến pháp và pháp luật của Nhà nước Việt Nam. Nhà nước ta đã gia nhập ký kết và phê chuẩn hầu hết các Công ước quốc tế cơ bản về quyền con người. Từ năm 1986 đến năm 2003, Nhà nước ta đã ban hành (Luật mới và sửa đổi) hơn 40 bộ luật, 120 pháp lệnh, trong đó đã nội luật hoá tất cả các Công ước và Nghị định thư quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã tham gia.”

Các quyền cơ bản mà ông muốn nói phải chăng là quyền bầu cử, ứng cử, phát biểu, hội họp, đi lại, tín ngưỡng, bình đẳng trước pháp luật, thành lập công đoàn?

Là một quốc gia hội viên Liên Hiệp Quốc, nhà nước Việt Nam hẳn không thể không công nhận công ước quốc tế quan trọng hàng đầu và có tính cách chủ đạo về quyền cơ bản của con người là Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (Universal Declaration Of Human Rights) được công bố vào năm 1948 cùng với hai công ước liên hệ là Công ước Quốc tế về Những quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant On Civil And Political Rights, International Covenant On Economic, Social And Cultural Rights) được công bố năm 1966 và Công ước Quốc tế về Những quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hoá (International Covenant On Economic, Social And Cultural Rights). Tôi không biết Tiến sĩ Cao Đức Thái đã đọc các công ước trên chưa, nếu chưa xin tìm đọc để biết nhà nước Việt Nam từ khi gia nhập Liên Hiệp Quốc vào năm 1977 đến nay, “đã ký kết và phê chuẩn hầu hết các công ước quốc tế” nhưng chưa thực hiện được một điều nào trong các công ước quốc tế nhân quyền đó.

Giới trí thức Việt Nam thích nói những về những điều lẽ ra họ không nên nói nhưng lại im lặng trước những sự kiện đáng nói.

Trong số vài chục bài viết góp ý với Dự thảo Báo cáo Chính trị Đại hội X của Đảng Cộng sản Việt Nam, ngoài loạt bài của nhà văn Trần Mạnh Hảo, có bao nhiêu bài phát xuất từ mấy chục ngàn tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn, nhà thơ Việt Nam trong nước viết ra?

Theo nhà văn Trần Mạnh Hảo, trong buổi trả lời phỏng vấn dành cho đài BBC tối 29 tháng 3 năm 2006, một trong những lý do của sự im lặng đó là ươn hèn. Nhà văn nói: “Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản thì dũng khí cuả người Việt Nam bị tước sạch, không còn dũng khí nữa. 1000 năm Tàu nó đô hộ, đàn áp cũng khiếp. 100 năm Tây nó đô hộ, đàn áp cũng khiếp lắm. Thế mà người dân Việt Nam càng dũng khí càng anh hùng. Nhưng có năm mươi mấy năm mà Đảng Cộng sản nó tước hết ý chí anh hùng của người dân Việt Nam và giới trí thức văn nghệ sĩ Việt Nam, gần như trong bụng toàn thỏ đế, toàn cáy. Đấy là một bi kịch vĩ đại của dân tộc, đấy là nỗi thống khổ lớn nhất của dân tộc hiện nay.”

Cách đây vài hôm, em Lương Duy Phương, 26 tuổi, trong buổi phỏng vấn của đài VOA, đã đưa ra câu hỏi rất đơn giản, đại ý rằng tại sao 80 triệu dân Việt Nam lại phải cong lưng đóng thuế để trả lương bổng, mua xe cộ mới, xây nhà cửa nguy nga, trang bị văn phòng và hàng trăm thứ các chi phí cho Đảng Cộng sản, một đảng mà họ không phải là đảng viên. Vấn đề em Lương Duy Phương nêu ra rất hay tuy không phải là hoàn toàn mới lạ nhưng trong ba vạn trí thức khoa bảng, gần một ngàn hội viên Hội Nhà văn Việt Nam có ai đã từng hỏi một câu tương tự như em chưa?

Nếu cho rằng các tiến sĩ, thạc sĩ, nhà văn nhà thơ Việt Nam tránh né các vấn đề chính trị vì họ không thích thì các vấn đề xã hội, đạo đức, sĩ diện dân tộc như chuyện các phụ nữ Việt Nam bị bạc đãi, hạ nhục tại Đài Loan, Nam Hàn, chuyện hàng trăm em bé Việt Nam tuổi vị thành niên đang làm điếm ở Miên tại sao cũng không được ai nhắc đến?

Trong 30 năm qua, hàng trăm ngàn người con gái Việt Nam vì chén cơm manh áo, vì phải kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ già, đã phải bỏ xứ ra đi làm vợ, đúng ra là nô lệ tình dục cho các ông già Đài Loan bằng tuổi cha chú họ, nhiều cô gái Việt bị đem rao bán giữa chợ như những nô lệ Phi Châu thế kỷ 16, bị đánh đập ném trần truồng trên đường phố Đài Loan nhưng có nhà văn nhà thơ nào nhỏ xuống một dòng mực tiếc thương thông cảm cho họ chưa?

Ngày 1 tháng 5 năm ngoái, tàu hải quân Trung Quốc ngang nhiên tiến vào lãnh hải Việt Nam, chẳng những bắn chết hàng chục ngư dân Thanh Hoá đang đánh cá dọc bờ biển mà còn bắt sống gần hết những người còn lại. Nhà nước Việt Nam vì cái mũ kim cô đang hành đau nhức nhối trên đầu đành phải nhỏ nhẹ với đàn anh Trung Quốc, nhưng ít ra những trí thức, nhà văn, nhà thơ phải lên tiếng. Tiếng nói của lẽ phải và lương tâm dân tộc dù không trả thù được cho đồng bào đã chết, dù không giải quyết được cuộc xung đột lãnh hải thì ít ra họ cũng nên dùng cơ hội đau thương đó để nhắc nhở đồng bào cái hoạ phương Bắc từ thời Phong Châu lập quốc vẫn còn đó và cũng để nhắn với các thế hệ trẻ Việt Nam trong cũng như ngoài nước, các em hãy ráng học, ráng đoàn kết nhau, ráng vượt qua những ao tù nước đọng ươn hèn của thế hệ cha anh, và ráng tìm ra một con đường thoát chung cho dân tộc. Nhưng không, ngoại trừ vài bản tin ngắn trên các tờ Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động không một tiếng nói, bài viết nào từ phía thành phần trí thức, từ ông chủ tịch đến hơn 800 hội viên hội viên Hội Nhà văn khắp nước đều im như hến, dường như họ xem đó không phải là việc của họ.

Thật vậy, tôi có cảm tưởng rằng xã hội Việt Nam ngày nay là một xã hội được khoanh vùng có biên giới rõ rệt giữa các thành phần xã hội và các thành phần này cùng tồn tại bằng thoả hiệp.

Các thành phần xã hội đó, kể cả Đảng Cộng sản, cần một vùng đất sống riêng cho họ và thoả hiệp không xâm phạm quyền lợi của các thành phần khác. Đảng Cộng sản thoả hiệp với các thành phần trí thức vì mục đích duy trì độc quyền lãnh đạo đất nước. Giới trí thức thoả hiệp với Đảng để được ban phát danh lợi. Giới văn nghệ sĩ thoả hiệp với Đảng để các điều kiện sáng tác, in ấn, phát hành được nới rộng hơn, được đi Tây, đi Mỹ dễ dàng. Các bè phái tham ô thoả hiệp với lãnh đạo Đảng và nhà nước để được tiếp tục tham nhũng cho đến khi bị lộ. Chỉ có những người cùng khổ, thấp cổ bé miệng nhưng chiếm đa số trong xã hội, là không ai cần thoả hiệp mà họ cũng chẳng biết thoả hiệp với ai ngoài số phận hẩm hiu đầy bất hạnh của mình.

Quan hệ giữa giới trí thức và giới lãnh đạo Đảng Cộng sản chẳng khác gì quan hệ giữa trai tứ chiếng và gái giang hồ, họ khinh rẻ nhau, coi thường nhau nhưng vẫn sống với nhau và nếu cần sẽ bao che, binh vực và bảo vệ cho nhau.

Điều đó giải thích việc Đảng Cộng sản vẫn còn tăng trưởng về số lượng hàng năm. Mỗi ngày vẫn có người, trong đó có những cô cậu đoàn viên, đối tượng Đảng vừa tốt nghiệp đại học, vừa bảo vệ xong luận án thạc sĩ, tiến sĩ, đã cố phấn đấu vào Đảng cho được. Giấc mơ giám đốc, tổng giám đốc, thứ trưởng, bộ trưởng, nhà cao cửa rộng khó có thể trở thành hiện thực nếu không phải là đảng viên cộng sản. Khác với thời chiến tranh việc gia nhập Đảng Cộng sản ít ra cũng còn có chút gì gọi là lý tưởng, ngày nay việc tham gia Đảng Cộng sản nếu không phải vì quyền lực thì cũng chỉ vì quyền lợi.

Trừ trường hợp một anh bộ đội nào đó chẳng may đi lạc giữa dải Trường Sơn trùng điệp từ trước 30 tháng 4 năm 1975 đến nay mới tìm được lối ra, tương tự chuyện những anh lính Nhật trong các hoang đảo Philippine sau thế chiến thứ hai, thật khó có một người bình thường nào còn tin tưởng vào chủ nghĩa Mác-Lênin, vào bình minh của cách mạng vô sản toàn thế giới. Tôi nghĩ điều khó chịu nhất của một tân đảng viên cộng sản khi đưa tay tuyên thệ vào Đảng sáng hôm nay là làm thế nào giấu được sự ngượng ngùng khi lặp lại một trong những nhiệm vụ của người đảng viên cộng sản: “Không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ kiến thức, năng lực công tác, phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, có lối sống lành mạnh; đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, quan liêu, tham nhũng, lãng phí và các biểu hiện tiêu cực khác.”

Anh ta ngượng ngùng là phải bởi vì anh phấn đấu vào Đảng chẳng qua là để có cơ hội sống ngược với những lời anh vừa tuyên thệ.

Trong suốt dòng lịch sử, trí thức luôn đóng một vai trò quan trọng đối với sự thịnh suy của dân tộc. Câu “sĩ, nông, công, thương” trong đó sĩ đứng hàng đầu không phải tự nhiên mà có. Sự kính trọng đó bắt nguồn từ những gắn bó của giới trí thức với đại đa số quần chúng và những giá trị mà họ đã dùng để dẫn dắt quần chúng. Tiếc thay, giới trí thức ngày nay bị cuốn hút quá sâu vào bộ máy công danh và quyền lực, để làm mất đi tác phong tư cách của một người trí thức, lẽ ra phải có tinh thần phê phán, khao khát mở mang trí tuệ, biết vui niềm vui của dân tộc và cũng biết đau cái đau của đất nước mình.

Tại ai?

Rất dễ dàng đổ thừa cho các chính sách ngu dân của Đảng Cộng sản. Điều đó đương nhiên. Mục đích hàng đầu của Đảng, không khác gì thời thực dân, là duy trì quyền lãnh đạo đất nước và tất cả chính sách từ kinh tế chính trị đến văn hoá giáo dục đều phục vụ, hay ít nhất không có quyền đi ngược lại mục đích đó. Nền giáo dục xã hội chủ nghĩa ba chục năm qua đã làm đảo lộn mọi giá trị đạo đức truyền thống dân tộc và ngăn chặn mọi tư duy độc lập. Những khái niệm “tình dân tộc, nghĩa đồng bào” nghe xa vời như chuyện cổ tích. Tâm hồn tuổi trẻ còn tương đối trong sáng vừa bước ra khỏi trường đại học đã bị miếng mồi danh lợị, ích kỷ, tham lam làm thui chột. Tuy nhiên, đáng trách nhất vẫn chính từ bản thân giới trí thức. Thời đại của Đặng Thuỳ Trâm, Nguyễn Văn Thạc và các phó sản độc hại khác của Thép đã tôi thế đấy đã qua rồi. Ngày nay, cánh cửa tư duy khoa học chưa mở hết, bức tường lửa vẫn còn nóng bỏng, sự thật lịch sử vẫn còn bị bưng bít nhưng ánh sáng đã lọt vào căn nhà Việt Nam qua nhiều kẻ hở, đặc biệt là Internet và các phương tiện thông tin khác. Tiếc thay, giới trí thức trẻ tại Việt Nam vẫn còn quá thụ động, thờ ơ trước những vấn nạn của đất nước như hoạ sĩ Nguyễn Minh Thành nêu ra trong buổi phỏng vấn với đài BBC hôm 29 tháng 3 năm 2006: “Như tôi biết các bạn bè đồng nghiệp của tôi đa phần thì nghiêng về xu hướng hãy tập trung vào là nghệ thuật, đừng có vướng vào những chuyện chính trị, chính trường này kia. Nhất là các thế hệ gần đây, thế hệ trẻ càng về sau thì họ chia ra làm hai quan tâm chính. Một là đời sống tự nhiên bình thường, giải trí vui chơi. Hoặc một quan tâm khác nữa là quan tâm về mặt vật chất và giàu về kinh tế. Kể cả các văn nghệ sĩ và các hoạ sĩ thì phần lớn cũng có các suy nghĩ giống như vậy.” Không ít trí thức trẻ có cơ hội học tập ở nước ngoài, được làm quen với môi trường dân chủ, được sinh hoạt trong không khí tự trị đại học, nhưng khi về nước họ lại giống như những con ngựa chở rau ra tỉnh, chấp nhận để bị bịt tai, che mắt làm tôi mọi cho tầng lớp lãnh đạo độc tài học lực trung bình không quá cấp ba.

Với một đội ngũ trí thức 3 vạn người, đông gấp 5 lần Thái Lan, 6 lần Mã Lai, mà đất nước vẫn chìm đắm trong độc tài đảng trị thì đội ngũ đó không phải là niềm hãnh diện mà là một nỗi bất hạnh cho dân tộc Việt Nam.

TRẦN TRUNG ĐẠO
© 2006 talawas

http://www.trantrungdao.com/
http://www.talawas.org/talaDB/talaDBFront.php

2 website trên: 1 của tác giả bài viết
và 1 là của website có đăng bài này.
Nếu có điều không đồng ý, phản đối, mời các bạn đến 2 địa chỉ đã nêu trên để bày tỏ ý kiến của bạn.

Tôi cũng rất vui nếu như đọc thấy hay nghe thấy những tiếng nói trí thức như MHL, như CLCC hay như CCYMC vang lên ở trong nước.

Chúc mọi người luôn vui với những hạnh phúc của mình đang có.

Thân chào,
Dummy
0
tôi mượn bài viết của người khác để nói dùm quan điểm của tôi về đề tài này: Vì đâu chúng ta không hiểu nhau.


Trưa.
Hôm nay đói sớm thật, chưa đến 11h mà bụng đã sôi òng ọc, chốc nữa phải nấu một nồi canh cá mới được. Tự nhiên thèm quá thể.
Đầu óc cứ ong ong, chẳng biết là mình đang nghĩ gì nữa, à! Một chú chuột đội lốt mèo để không còn sợ mèo vồ nữa, kết cục thì chuột vẫn là chuột mà thôi. Bật cười khanh khách, chợt nhớ ngày xưa bố có kể chuyện này cho mình nghe, nhưng mình lại xuyên tạc thành vậy đấy. Ôi chao. Cha ơi, bây giờ con đã ngấm thêm rất nhiều về một câu chuyện bình thường và giản dị như thế.
Lâu lắm không gặp cha, hẹn một ngày không xa, con về thăm cha, hai cha con mình lại cùng nhau đàm đạo.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 06:25:44Ngọc Lý>
.

Kính chào Admin,
Ban Điều Hành Việt Nam Thư Quán,
Các Quản Trị Viên, Các Thành Viên,
Và nhất là các bạn đã cùng tham luận với Ngọc Lý
trong đề tài "Tuyên Ngôn Độc Lập",
Riêng xin thành thật cảm ơn và xin lỗi Mộc Hoa Lê,


Thưa các bạn,

Tôi xin phép chạy vào đây vì đề mục "Tuyên Ngôn Độc Lập" đã bị khóa. Tôi cũng xin chạy vào lên tiếng vì nghe có tên Ngọc Lý bị điểm danh trong này.

Trong thời gian vừa qua, sinh hoạt với các bạn, tôi đã gặp được nhiều bạn rất quý, tuy quan điểm hoàn toàn trái ngược, nhưng đã không ngại lên tiếng góp cho tôi thêm nhiều kiến thức, nhiều góc nhìn. Trong đó, Mộc Hoa Lê, Thái Nhi, Chiếc Lá Cuối Cùng, Cún Con Yêu Mèo Con, Asin, Meta4954, TTL,..., là những người đã từng tranh cãi với tôi rất dữ dội, mà họ toàn là những tri thức bậc thầy của tôi cả. Xin cảm ơn các bạn rất nhiều.

Trong vài ngày qua, có lẽ mọi sự trở nên hơi căng thẳng khi chúng ta bàn đến vài điểm nhạy cảm.

Điều đó chứng tỏ vết sẹo trong tâm chúng ta vẫn chưa lành, vẫn còn rát buốt khi ai khơi đến.

Mà kẻ trách nhiệm, có lẽ là tôi, vì đã mang bài Tuyên Ngôn Độc Lập vào diễn đàn.

Xin thành thật chịu lỗi với Diễn Đàn Việt Nam Thư Quán, và tất cả các bạn.

Trong thời gian qua, tuy chưa có dịp nói ra, nhưng tôi cảm thấy các bạn còn tại quê nhà đã rất rộng lượng và can đảm, cùng tham luận với tôi một số vấn đề, cũng như bỏ phiếu cho đăng lại vài bài tôi khiếu nại. Tôi luôn nghĩ, khi người phía ngoài còn hô hào "Tự do, Dân chủ", thì người bên trong phải e ngại đến đâu. Tôi rất cảm phục và quý trọng tinh thần của các bạn.

Nếu bất cứ điều gì tôi mang vào diễn đàn, mà các bạn thấy có ảnh hưởng đến an ninh cá nhân, hay tạo áp lực về một khía cạnh nào đó, xin cho biết, tôi sẽ tự nguyện xóa bài vì lý do an sinh của tất cả chúng ta.

Ngoài ra, tôi mong được tiếp tục tham luận với các bạn, vì chỉ như thế, chúng ta mới mong hiểu nhau và gần nhau hơn. Có lẽ, các vấn đề càng sắc nhọn, càng cần sự đả thông. Chúng ta may mắn có cơ hội thảo luận bằng đầu óc chứ không bằng vũ lực, đây là một điều vô cùng quý báu. Trong khi tham luận, tôi sẽ cố gắng giữ sự ôn hòa như Thái Nhi đã nhắc nhở. Xin các bạn nhắc tôi nếu tôi chạm đến tự ái cá nhân của bất cứ ai.

Riêng lần này, kính xin Admin và các Quản Trị Viên, thay vì ban nick của Mộc Hoa Lê, hãy bỏ việc này đi, và ban nick của tôi thay cho Mộc Hoa Lê.

Trong khi tôi không có dịp vào diễn đàn, mời các bạn đọc bài viết sau:

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=178781&mpage=1&key=𫩝

Tôi mong chúng ta sẽ vượt qua những bức tường của quá khứ, và hiểu nhau hơn,

Quý mến,


Ngọc Lý

.
0

Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

tôi mượn bài viết của người khác để nói dùm quan điểm của tôi về đề tài này: Vì đâu chúng ta không hiểu nhau.


Trưa.
Hôm nay đói sớm thật, chưa đến 11h mà bụng đã sôi òng ọc, chốc nữa phải nấu một nồi canh cá mới được. Tự nhiên thèm quá thể.
Đầu óc cứ ong ong, chẳng biết là mình đang nghĩ gì nữa, à! Một chú chuột đội lốt mèo để không còn sợ mèo vồ nữa, kết cục thì chuột vẫn là chuột mà thôi. Bật cười khanh khách, chợt nhớ ngày xưa bố có kể chuyện này cho mình nghe, nhưng mình lại xuyên tạc thành vậy đấy. Ôi chao. Cha ơi, bây giờ con đã ngấm thêm rất nhiều về một câu chuyện bình thường và giản dị như thế.
Lâu lắm không gặp cha, hẹn một ngày không xa, con về thăm cha, hai cha con mình lại cùng nhau đàm đạo.


[:D][8D] Lại thêm một nhân cách mới !
0
THUỶ HỮU NGUYÊN
Một lời triết lý đắc địa. Nhân cách nào cũng đâu thoát khỏi 3 chữ: TÂM – TRÍ – DŨNG. Khổng Tử đã từng giải thích cho học trò của mình về chữ NHÂN. Mỗi 1 học trò, mỗi nhóm học trò Người giải thích một cách, âu cũng là cái TÂM, cái TRÍ của một người thầy giỏi.
Chữ Hán, một loại chữ tượng hình, khi viết chữ NHÂN cũng có nhiều cách, mỗi người lại một nhân cách, không thể sao chép nguyên xi. Nhưng tựu chung vẫn chỉ là 2 mà thôi: LƯƠNG THIỆN và TÀN ÁC. Trong 2 kiểu dạng đó, thiên biến vạn hoá để tạo ra nhiều loại tính cách khác nhau. Dẫu có khoác thêm bộ cánh nào vào chăng nữa, bản chất vẫn chẳng thể nào thay đổi.
0

Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

THUỶ HỮU NGUYÊN
Một lời triết lý đắc địa. Nhân cách nào cũng đâu thoát khỏi 3 chữ: TÂM – TRÍ – DŨNG. Khổng Tử đã từng giải thích cho học trò của mình về chữ NHÂN. Mỗi 1 học trò, mỗi nhóm học trò Người giải thích một cách, âu cũng là cái TÂM, cái TRÍ của một người thầy giỏi.
Chữ Hán, một loại chữ tượng hình, khi viết chữ NHÂN cũng có nhiều cách, mỗi người lại một nhân cách, không thể sao chép nguyên xi. Nhưng tựu chung vẫn chỉ là 2 mà thôi: LƯƠNG THIỆN và TÀN ÁC. Trong 2 kiểu dạng đó, thiên biến vạn hoá để tạo ra nhiều loại tính cách khác nhau. Dẫu có khoác thêm bộ cánh nào vào chăng nữa, bản chất vẫn chẳng thể nào thay đổi.


Chào CCYMC,

Tôi sẽ dừng ở đây sau cái post này để đồng ý với bạn một điều: Dẫu có khoác thêm bộ cánh nào vào chăng nữa, bản chất vẫn không thể thay đổi. Nhìn nick của bạn, so sánh với cái bạn ví chú chuột đội lốt mèo, tôi thấy không có gì phải bàn thêm.

Chúc vui,
Dummy
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 08:11:06meta4954>
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/2006/07/3B9EBE78/
Việt Nam là đất nước hạnh phúc nhất châu Á, theo nghiên cứu của Quĩ kinh tế mới (NEF) tại Anh về hạnh phúc của người dân và tác động của niềm hạnh phúc này trên môi trường.
Trong nghiên cứu chỉ số hành tinh hạnh phúc do NEF thực hiện, Việt Nam xếp thứ 12 trong 178 nước và lãnh thổ. Bảng chỉ số này gồm có sự hài lòng với cuộc sống, tuổi thọ và dấu ấn môi trường, tức diện tích đất cần có để người dân sống tốt và khả năng tiêu thụ năng lượng.
Việt Nam đứng đầu ở châu Á, trên các nước Philippines (thứ 17), Indonesia (23), Trung Quốc (31), Thái Lan (32), Malaysia (44), Ấn Độ (62), Pakistan (112), Singapore (131).
Đứng đầu bảng xếp hạng là đảo quốc Vanuatu ở tây nam Thái Bình Dương, với diện tích 14.763km2 gồm nhiều đảo và 200.000 dân. Kế đó là các nước Colombia, Costa Rica, Dominica và Panama. Zimbabwe xếp cuối trong 178 nước, sau Swaziland, Burundi, CHDC Congo và Ukraina.
Nhóm các nước công nghiệp phát triển nhất G-7 không phải là những nước hạnh phúc nhất, trái lại nằm ở nhóm giữa và cuối bảng tổng sắp, chẳng hạn Ý (thứ 66), Đức (81), Nhật (95), Anh (108), Canada (111), Pháp (129), Mỹ (150).
Ông Andrew Simms, giám đốc chính sách của NEF, nói rằng chỉ số hạnh phúc cho thấy thành công hoặc thất bại tương đối của các nước, trong việc tạo cuộc sống tốt cho người dân, trong khi vẫn tôn trọng giới hạn nguồn tài nguyên môi trường mà mọi người dựa vào để sống.
(Theo Tuổi Trẻ



Chỉ số hành tinh hạnh phúc là gì?

http://news.bbc.co.uk/1/hi/sci/tech/5169448.stm
http://www.happyplanetindex.org/list.htm
Chỉ số hành tinh hạnh phúc (HPI, The Happy Planet Index) là một cách đo lường mới phô bày việc sử dụng sinh thái hữu hiệu làm nên an khương nhân loại. Nó không biểu lộ nước hạnh phúc nhất thế giới. Nó chỉ sự tương đối hiệu quả các quốc gia biến tài nguyên thiên nhiên thành phúc, thọ cho công dân của mình. Quốc gia đầu bảng không phải là nơi sung sướng nhất thế giới, nhưng quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao cho thấy rằng đạt được một cuộc sống trường thọ, hạnh phúc mà ít hao tốn tài nguyên thiên nhiên không phải khó. Chỉ số hạnh phúc cho thấy khắp nơi trên thế giới, nơi nào tiêu thụ nhiều tài nguyên thiên nhiên không hẳn đem lại một cuộc sống thỏa đáng, và cuộc sống thỏa đáng có thể đạt được không cần hao phí tài nguyên Trái Đất. Sự văn minh tiến bộ kiểu Tây Phương có thể mang lại trường thọ đều khắp nhưng với một cái giá quá đắt trên phương diện tiêu thụ tài nguyên.
Chỉ số hành tinh hạnh phúc (HPI) lột bỏ vẻ phức tạp của kinh tế thành những cơ bản tuyệt đối: Tài nguyên đầu tư (resource), và thành quả gặt hái (sự sống lâu và hạnh phúc). Bảng xếp hạng chỉ số hạnh phúc của 178 nước có sẵn dữ kiện thông tin cho thấy thế giới như 1 tổng thể, còn ở xa điểm đến. Xin định nghĩa điểm đến trong hành trình mưu cầu phúc, thọ (lưu ý không có lộc) với mức tiêu thụ tài nguyên thiên nhiên dè sẻn nhất – Điều đó cũng có nghĩa mọi quốc gia có thể hành sử tốt hơn.
Không một nước nào trong danh sách 178 nước toàn hảo. Chúng ta phải thừa nhận rằng dù có nước sử dụng tài nguyên hiệu quả (tiết kiệm) và đem lại phúc thọ cho công dân của mình hơn nước khác, nhưng mỗi nước đều có những vấn đề nan giải và không nước nào có thể đạt được điều có thể đạt được.

Cách tính như sau:

HPI = (Life satisfaction x Life expectancy) / Ecological Footprint
Chỉ số hành tinh hạnh phúc = (Phúc X Thọ) / Trị số sinh thái tiêu thụ (tính bằng gha, global-average hectares hay Diện tích sinh thái tổng bình quân mỗi đầu người).
Sẽ phê bình công thức này sau.
Phúc:
Các cuộc điều tra quốc tế có xu hướng cho rằng Phúc bằng cách hỏi 1 câu như: “Nếu nhận xét tổng quát đời sống bạn, cho rằng có 10 mức độ, bạn đánh giá sự mãn nguyện của bạn ở mức mấy? Rõ ràng nó không phải là cách đo chính xác. Một cách lý tưởng, hạnh phúc chủ quan phải được kiểm tra bằng hàng loạt câu hỏi, có lẽ thăm dò các khía cạnh khác nhau của cuộc sống để bồi đắp một hình ảnh đầy đủ hơn. Tuy nhiên trên bình diện quốc gia, chỉ 1 câu hỏi này thôi cũng đủ chỉ rõ mức an sinh trong 1 nước, so với các thống kê có quy mô quốc gia khác. (Không ngờ một cơ quan quốc tế lại phát biểu một câu thiếu khoa học đến thế)
Thọ:
Người ta thực hiện một cuộc sưu tra, đưa ra một loạt câu hỏi (chừng 100 câu) đại khái:
1- Which phrase best describes the area you live in?
a) a big city
b) the suburbs of a big city
c) a town or small city
d) a country village
e) a farm or countryside home
2- And which best describes your home?
a) a detached house or bungalow
b) a semi-detached house or large terraced
c) a small terraced house
d) a flat / apartment
e) any accommodation without running water
Và cả 100 câu hỏi đại loại như thế.

Trị số sinh thái tiêu thụ:

Thiên nhiên có thể cung ứng kịp với nhu cầu của sinh hoạt kinh tế con người, nhưng chỉ khi những sinh hoạt này nằm trong năng lực tái tạo (regeneration, khả năng phục hồi những gì mất đi, loài cua rụng càng mọc lại, thằn lằn mọc đuôi…) của sinh quyển. Chiết tính tiêu hao sinh thái đo lường phạm vi suy suyển sinh thái của các hoạt động kinh tế con người nằm trong hay vượt ra ngoài năng lực tái tạo của sinh quyển cung ứng hàng hóa và phục vụ. Những chiết tính này giúp cá nhân, tổ chức, chính phủ lên khung chính sách, đặt chỉ tiêu và theo dõi tiến triển để duy trì sự cân bằng cung cầu ấy.
Trị số sinh thái tiêu thụ đo lường bao nhiêu đất đai cần để duy trì một dân số nào đó ở mức tiêu thụ hiện tại, phát triển kỹ thuật và tiết kiệm tài nguyên và được diễn tả bằng đơn vị gọi là Diện tích sinh thái tổng bình quân mỗi đầu người (gha, global-average hectares). Thành phần lớn nhất của trị số sinh thái tiêu thụ là đất dùng trồng lương thực, cây trái và nhiên liệu sinh học (chất đốt từ động, thực vật), khu vực biển dùng trong ngư nghiệp và quan trọng hơn cả là đất nuôi cây cần trong việc thấm và cô đọng thán khí CO2 tỏa ra từ nhiên liệu hóa thạch.
Trị số sinh thái tiêu thụ tính cả việc trong kinh tế toàn cầu, con người tiêu thụ tài nguyên thiên nhiên và phục vụ sinh thái từ khắp nơi trên thế giới. Do đó, một đồn điền trồng chuối ở Costa Rica sẽ không tính vào trị số bình quân sinh thái Costa Rica, mà tính vào trị số sinh thái tiêu thụ các nước dùng chuối. Vì thế, trị số sinh thái tiêu thụ một nước có thể lớn hơn năng lực sinh học của nó rất nhiều. Trị số sinh thái tiêu thụ của một nước được hiểu như một đo lường sự tiêu thụ của nó và ảnh hưởng môi trường khắp thế giới của nó.
Phương pháp này cũng dùng để tính, cũng bằng Diện tích sinh thái tổng bình quân mỗi đầu người GHA, năng lực sinh học của Trái Đất diện tích sản xuất sinh học của nó. Hiện tại, năng lực sinh học Trái Đất khoảng 11.2 tỉ hếch ta hay 1.8 hếch ta tổng bình quân mỗi đầu người năm 2001 (cho rằng không năng lực nào chừa ra, dành cho loài động, thực vật). Năm 2001 nhu cầu sinh quyển loài người cần là 2.2 hếch ta tổng bình quân mỗi đầu người. Như thế Trị số quân bình sinh thái vượt quá năng lực sinh học 0.4 gha (2.2 gha – 1.8 gha) mỗi đầu người, vị chi 23/100.Điều này có nghĩa là sinh lực dự trữ của hành tinh cạn kiệt mau hơn thiên nhiên có thể tái tạo nó.

_________________________________________


Bây giờ đến phần phê phán khoa học. Hehhe cái công thức này hoàn toàn dựa trên việc định nghĩa Hạnh phúc là gì và sự trắc nghiệm dựa vào một loạt câu hỏi thu thập từ các cuộc sưu tra.
BBC, một cơ quan "phản động" chuyên bôi bác VN lần này được báo chí trong nước khen ngợi là cơ quan truyền thông đứng đắn nhất hành tinh nhờ đăng bài này. Thật là mỉa mai.
Bây giờ mới bắt đầu phần phê bình công thức của Quĩ kinh tế mới (NEF). Báo trong nước tưởng New Economics Foundation là New Economics Fund. Meta không nắm cơ hội chê họ dốt, mà họ cẩu thả quá. Thực ra phải dịch là Cơ sở Tân Kinh Tế mới đúng.

Xin xem lại công thức:
Happy Planet Index = (Life satisfaction x Life expectancy ) / Ecological Footprint

Dịch:

Hạnh phúc = Phúc nhân cho Thọ / Tiêu thụ sinh thái .

Nó sai hoàn toàn. Hạnh phúc = Phúc thôi mới đúng. Thêm thắt vài thừa số vào trong đó, thì ý nghĩa của vế bên trái sai đi. Hơn nữa, thừa số Phúc, Thọ dựa vào một số câu hỏi rất chủ quan. Sự sai lạc càng cao khi mỗi người được phỏng vấn, vì chủ quan nói sai 1 tí, một trăm người sai trăm tí .
Người VN ta có tật không bộc lộ chuyện riêng với người lạ một cách dễ dàng . Hỏi : Gia đình bạn có hạnh phúc không ? Chắc chắn dù mới bị chồng đục phù mỏ, người ta cũng trả lời : Gia đình em cũng hạnh phúc lắm . Hoặc : Dạo này làm ăn có khá không? Trả lời :" Vâng cũng đủ ăn" dù mới mất việc .

Một trăm câu hỏi người ta nói sai một nửa . Một chục ngàn người được hỏi, mức sai tăng theo cấp số nhân.
Lại còn trị số Tiêu thụ sinh thái nữa. Trị số này tỉ lệ nghịch với Hạnh phúc theo công thức trên. Nhiều hạnh phúc thì ít tiêu thụ sinh thái mà ít hạnh phúc thì hao hụt sinh thái. Nếu một người dùng tài nguyên thiên nhiên càng nhiều - Theo Nhiệt Động học (entropy) năng lượng sản xuất luôn thất thoát trong mỗi năng lượng đầu tư. Ví dụ 1 bóng đèn 100 Wats tuy cho ra ánh sáng nhưng thất thoát dưới dạng sức nóng - thì hạnh phúc ít đi . Nói khác đi, tiêu thụ tài nguyên tỉ lệ thuận với hủy hoại sinh thái. Mặt khác, nếu dùng ít tài nguyên thiên nhiên thì tiết giảm sinh thái. Sinh thái tiết giảm có nghĩa là hạnh phúc.
Ngụy biện ở chỗ ấy: ăn thịt sống, ở hang lỗ + sống lâu = hạnh phúc .
Thực ra không phải người ta không rành khoa học hay luận lý học . Họ chỉ định nghĩa sai chữ Hạnh Phúc thôi với dụng ý khuyến khích các nước chậm tiến nên tôn trọng sinh thái . Đọc kỹ phần trên, họ nói sinh thái không nằm trong biên giới mỗi quốc gia mà nó khắp nơi trên thế giới . Sửa lại chút danh từ thì đúng ngay:

Sử dụng khéo sinh thái = Phúc + Thọ / Tiêu hao sinh thái .
Nên nhớ cộng chứ không nhân. Chẳng có gì chứng minh phải nhân cả .

Khi mua vài quả cà chua, mớ rau trị giá 3 đô la mà người bán hàng tính thành 5000 đô, dù kém tính toán ta cảm thấy cái gì đó sai. Trong túi ta chỉ có 10 đồng đi chợ và một cách trực giác, ta biết 10 đồng đủ mua rau và cà chua. Nếu không đủ, cái gì đó sai ghê lắm .
Trong một quốc gia nơi mỗi công dân tìm mọi cách trốn khỏi nước, dù phải gá nghĩa với bọn Đài Loan tàn tật hay phải đút lót vài chục ngàn đô cho bọn cầm quyền thì nếu bảo nơi đó hạnh phúc, hẳn có điều gì đó sai ghê lắm.

Như thế đủ để kết thúc bài này.


Metamorph.
0
Gởi CCYMC:

Nhưng xin nói trước, trình độ lý luận và tầm hiểu biết của MHL, tôi dám khẳng định: ở DD này liệu được bao người như vậy?? Chắc không đếm được nhiều đâu. Tôi cũng không phải là thiên tài, nhưng tôi dám chắc, MHL hơn Mêta. Nếu thua, chỉ là về tuổi tác mà thôi. (Nhưng cái này đâu quan trọng, phải không?)


Trong tranh luận ngoài việc phỉ báng đối phương người ta còn nhảy sang việc đánh giá "trình độ" đối phương nữa. Nên nhớ trình độ là do khối người ngoài cuộc đánh giá chứ không phải người trong cuộc gán lên nhau.
Meta vào đây không phải tranh giành trình độ với ai mà đề tài : Ruộng đất miền Nam cũng không nói về trình độ. Bây giờ Meta nói :"Thằng Meta ngu như bò" thì mấy ai tin. Cũng như thế bạn nói Meta kém hơn MHL mấy ai tin? Phải không? Người ngoài cuộc có tư duy riêng, họ tự biết chứ.
Mà cũng tốt thôi. Meta dốt lắm nhưng lạ một điều, khối người tìm được những cái mới lạ trong những bài viết của Meta (Meta có nhiều PM chứng minh điều ấy). Đặc biệt, Meta tự viết chứ không copy của ai.
0
Bây giờ Meta nói :"Thằng Meta ngu như bò" thì mấy ai tin. Cũng như thế bạn nói Meta kém hơn MHL mấy ai tin? Phải không? Người ngoài cuộc có tư duy riêng, họ tự biết chứ.
Mà cũng tốt thôi. Meta dốt lắm nhưng lạ một điều, khối người tìm được những cái mới lạ trong những bài viết của Meta (Meta có nhiều PM chứng minh điều ấy). Đặc biệt, Meta tự viết chứ không copy của ai.


Một chân lý hết sức giản đơn: 2 lần phủ định là khẳng định (Phủ định của phủ định). Logic học đã chứng minh một cách cặn kẽ về vấn đề này. Rất may, mỗi người là một thực thể riêng biệt, nếu giống nhau chỉ là về mặt quan điểm mà thôi.
Ồ, cái mới lạ trong các bài viết của Meta ư? Đúng là mới lạ thật, chắc nhiều người sẽ cảm thấy choáng váng khi đọc những bài viết của Mêta đó. Ban đầu tôi cũng vậy mà. Những thuật ngữ, những khái niệm, những dẫn chứng thật chắc chắn. Nhưng Mêta hỡi, tôi tạm bỏ ra ngoài sự bất đồng quan điểm của chúng ta, tôi muốn nói đến cái mớ thuật ngữ mà Mêta dùng cơ. Cái vỏ ngôn ngữ không hề thay đổi, nhưng bản chất của nó sẽ bị thiên lệch khi nó bị dùng không đúng chỗ. Sự tập trung bị loãng ra lúc nào không biết nếu đọc bài của Mêta. Sự lý luận sắc sảo đâu chỉ phản ánh qua dung lượng của bài viết, nó phản ánh rõ nhất ở ý tưởng mà tác giả muốn thể hiện. Chính vì bạn "tự viết" nên mới có chiều hướng ấy.
Tôi rất thích vở kịch "Những chiếc ghế" (tôi nhớ ko lầm thì là của Béc na sô). Một vở kịch ý tưởng. Hay, và đúng lắm nếu đặt nó trong trường hợp này.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 08:52:52meta4954>
Cám ơn bạn đã nói chuyện hòa nhã. Còn nói chuyện thế này, chẳng ai muốn xóa bài của chúng ta đâu. Bạn nói Meta dùng thuật ngữ không đúng chỗ, xin nêu ra chỗ không đúng đó và đừng quên chứng minh nó sai ở chỗ nào.

Quên nữa. Meta sắp cho ra đời một tác phẩm dài 400 trang về chiến tranh Việt Nam ở Cánh Đồng Chum bên Lào mà vì mặc cảm xâm lăng, VN không hề nhắc tới. Định bỏ vào thư quán đấy. Meta mất 1 năm trời và 1 chuyến đi Lào để tiếp xúc với một số người.
Nếu bạn muốn đọc thì hãy chờ.
0
Hi hi. Tôi sẽ không vạch lá tìm sâu đâu, dù sâu có nhiều đi chăng nữa. Mặc dù nghề của tôi là vậy. Tôi đã nói rồi, cái vỏ ngôn ngữ không thay đổi cơ mà. Sự tranh luận về câu chữ phải chăng là áp đặt tư tưởng, phải không? Một khi đã có chủ ý của tư tưởng thì tất yếu câu chữ cũng sẽ được sắp xếp theo nó thôi mà.

Tranh luận để tìm ra chân lý thì là điều tốt, tranh luận để cố công bảo vệ cái mà mình cho là đúng mà không nhìn thấy thời cuộc thì chỉ là vô bổ mà thôi, Mêta đồng ý không?
0
«« « 1 2 » »»