Hồng !
Hôm đó là ngày khai trường ở đại học, khi thầy chúng tôi tự giới thiệu xong thì mời chúng tôi làm quen với những người mà chúng tôi chưa quen biết .
Tôi vưà ngẫn đầu nhìn quanh tôi thì nhận thấy có 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi . Ngoảnh lại, tôi thấy 1 bà lão da nhăn nheo đang nhìn tôi với 1 nụ cười rất tươi, như toả sáng từ cả con người cuả bà.
- Chào người đẹp, bà ta nói . Tôi tên Hồng, 87 tuổi . Cô cho phép tôi kề sát cô không ?
Tôi cười đáp lại vui vẻ :
- Dĩ nhiên là được
Thế là bà ta ngồi xuống cạnh tôi và ôm eo tôi kéo sát vào bà .
- Vì lý do nào mà 1 người trẻ và ngây thơ như cụ lại đến đại học vậy ? Tôi hỏi
Bà ta trả lời với vẽ tinh ranh :
- Tôi đến đây để tìm 1 người chồng giàu có, làm đám cưới, đẻ 2 đưá con, rồi dùng tiền hưu trí cuả tôi để đi du lịch
- Không, cháu hỏi thiệt đó, tôi nói
Tôi thật muốn biết điều gì thúc đẩy bà ta chọn sự thử thách này ở từng tuổi cuả bà.
- Tôi vẫn luôn mơ đuọc học ở đại học, và hôm nay tôi đang làm được rồi ! Bà ta đáp
Giờ học tan, chúng tôi cùng đến nhà sinh viên uống milk-shakẹ Chúng tôi đã trở thành bạn ngay từ lúc đó
Suốt 3 tháng đầu, cứ mỗi ngày, sau giờ học là chúng tôi đi vào những cuộc đối thoại không đoạn kết . Tôi say mê nghe mà không biết chán cái "máy vượt thời gian vào dĩ vãng" này chia sẻ với tôi những sự ngoan hiền & kinh nghiệm cuả bà .
Chỉ 1 thời gian sau, Hồng đã trở nên 1 nguòi rất được quý mến cuả cả trường, đến bất cứ nơi nào bà cũng có thể làm bạn rất dể dàng. Bà thích làm đẹp và rất vui vì được các sinh viên để ý đến bà .
Sang học kỳ 2, chúng tôi đã mời Hồng đọc thuyết trình cho buổi tiệc mừng đội bóng cuả trường . Không bao giờ tôi quên được những gì bà ta nói hôm đó .
Sau khi được giói thiệu, bà leo lên khán đài . Khi vưà bắt đầu đọc bài thuyết trình bà đã soạn trước, bà lỡ tay đánh rơi xuống đất 1 mớ tư liệu cuả bà . Hơi lúng túng, bà nghiêng đầu vào micro và nói :
- Xin tha thứ cho sự căng thẳng cuả tôi . Tôi đã ngưng uống bia từ muà chay qua, và ruọu whisky khiến tôi bị ngất ngư . Tôi chắc không thể nào tìm lại được thứ tự trong tư liệu cuả tôi, vậy tôi xin phép chỉ nói ra những gì tôi biết...
Trong lúc mọi người cười vui, bà tằng hắng lấy giọng và nói :
- "Chúng ta đừng ngừng vui đuà chỉ vì chúng ta đã già; chúng ta già đi chính vì chúng ta ngừng vui đuà. Chỉ có 4 điều bí mật giúp chúng ta trẻ mãi, hạnh phúc, và đi đến thành đạt.
1. Chúng ta phải cười và phải biết vui đuà mỗi ngày
2. Chúng ta phải có 1 ước mơ . Nếu bạn mất đi ước mơ, bạn sẽ chết . Chung quanh các bạn có biết bao nhiêu người đã chết rồi mà chính họ cũng không biết .
3. Giưã lớn lên và già ra có 1 sự khác biệt rất lớn . Nếu, ở tuổi 19, bạn nằm dài trên giường suốt 1 năm trời mà không làm ra điều gì hửu ích, bạn cũng sẽ được 20 tuổi . Tôi năm nay 87 tuổi, nếu tôi nằm dài trên giường suốt 1 năm trời mà không làm ra điều gì hửu ích thì tôi cũng sẽ đạt đến 88 tuổị Ai cũng biết già đi . Điều này không cần mình phải có hiểu biết hay phương tiện đặc biệt gì . Cần thiết là lớn lên bằng cách tìm ra những cơ hội để thay đổị
4. Bạn đừng bao giờ hối tiếc gì . Nguòi già cả thường thì không hối tiếc những gì họ đã làm, mà là hối tiếc những điều họ chưa làm được . Những người sợ chết là những người còn mang hối tiếc.
Bà đã kết thúc diễn văn bằng cách dũng cảm hát bài "The Rose"(*).
Bà kêu gọi chúng tôi học lời cuả bài hát này, và áp dụng nó trong cuộc sống hằng ngàỵ
Cuối năm học, bà đã lấy được bằng cử nhân mà bà muốn có từ bao nhiêu năm qua .
Một tuần sau khi lảnh bằng cấp, Hồng đã an nhàn lià trần trong lúc ngủ .
Hơn 2 ngàn sinh viên đã dự lễ mai táng để hồi tưởng đến 1 người đàn bà tuyệt vời đã làm ví dụ điển hình, cho ta biết là không bao giờ muộn để làm thành điều mình muốn .
Chúng tôi truyền những lời này đi để nhớ đến Hồng
(Không biết tác giả)
(*) The Rose
(Bette Midler)
Some say love it is a river
that drowns the tender reed
Some say love it is a razer
that leaves your soul to blead
Some say love it is a hunger
an endless aching need
I say love it is a flower
and you its only seed
It's the heart afraid of breaking
that never learns to dance
It's the dream afraid of waking that never takes the chance
It's the one who won't be taken
who cannot seem to give
and the soul afraid of dying that never learns to live
When the night has been too lonely
and the road has been too long
and you think that love is only
for the lucky and the strong
Just remember in the winter far beneath the bitter snows
lies the seed
that with the sun's love
in the spring
becomes the rose
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Hôm đó là ngày khai trường ở đại học, khi thầy chúng tôi tự giới thiệu xong thì mời chúng tôi làm quen với những người mà chúng tôi chưa quen biết .
Tôi vưà ngẫn đầu nhìn quanh tôi thì nhận thấy có 1 bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi . Ngoảnh lại, tôi thấy 1 bà lão da nhăn nheo đang nhìn tôi với 1 nụ cười rất tươi, như toả sáng từ cả con người cuả bà.
- Chào người đẹp, bà ta nói . Tôi tên Hồng, 87 tuổi . Cô cho phép tôi kề sát cô không ?
Tôi cười đáp lại vui vẻ :
- Dĩ nhiên là được
Thế là bà ta ngồi xuống cạnh tôi và ôm eo tôi kéo sát vào bà .
- Vì lý do nào mà 1 người trẻ và ngây thơ như cụ lại đến đại học vậy ? Tôi hỏi
Bà ta trả lời với vẽ tinh ranh :
- Tôi đến đây để tìm 1 người chồng giàu có, làm đám cưới, đẻ 2 đưá con, rồi dùng tiền hưu trí cuả tôi để đi du lịch
- Không, cháu hỏi thiệt đó, tôi nói
Tôi thật muốn biết điều gì thúc đẩy bà ta chọn sự thử thách này ở từng tuổi cuả bà.
- Tôi vẫn luôn mơ đuọc học ở đại học, và hôm nay tôi đang làm được rồi ! Bà ta đáp
Giờ học tan, chúng tôi cùng đến nhà sinh viên uống milk-shakẹ Chúng tôi đã trở thành bạn ngay từ lúc đó
Suốt 3 tháng đầu, cứ mỗi ngày, sau giờ học là chúng tôi đi vào những cuộc đối thoại không đoạn kết . Tôi say mê nghe mà không biết chán cái "máy vượt thời gian vào dĩ vãng" này chia sẻ với tôi những sự ngoan hiền & kinh nghiệm cuả bà .
Chỉ 1 thời gian sau, Hồng đã trở nên 1 nguòi rất được quý mến cuả cả trường, đến bất cứ nơi nào bà cũng có thể làm bạn rất dể dàng. Bà thích làm đẹp và rất vui vì được các sinh viên để ý đến bà .
Sang học kỳ 2, chúng tôi đã mời Hồng đọc thuyết trình cho buổi tiệc mừng đội bóng cuả trường . Không bao giờ tôi quên được những gì bà ta nói hôm đó .
Sau khi được giói thiệu, bà leo lên khán đài . Khi vưà bắt đầu đọc bài thuyết trình bà đã soạn trước, bà lỡ tay đánh rơi xuống đất 1 mớ tư liệu cuả bà . Hơi lúng túng, bà nghiêng đầu vào micro và nói :
- Xin tha thứ cho sự căng thẳng cuả tôi . Tôi đã ngưng uống bia từ muà chay qua, và ruọu whisky khiến tôi bị ngất ngư . Tôi chắc không thể nào tìm lại được thứ tự trong tư liệu cuả tôi, vậy tôi xin phép chỉ nói ra những gì tôi biết...
Trong lúc mọi người cười vui, bà tằng hắng lấy giọng và nói :
- "Chúng ta đừng ngừng vui đuà chỉ vì chúng ta đã già; chúng ta già đi chính vì chúng ta ngừng vui đuà. Chỉ có 4 điều bí mật giúp chúng ta trẻ mãi, hạnh phúc, và đi đến thành đạt.
1. Chúng ta phải cười và phải biết vui đuà mỗi ngày
2. Chúng ta phải có 1 ước mơ . Nếu bạn mất đi ước mơ, bạn sẽ chết . Chung quanh các bạn có biết bao nhiêu người đã chết rồi mà chính họ cũng không biết .
3. Giưã lớn lên và già ra có 1 sự khác biệt rất lớn . Nếu, ở tuổi 19, bạn nằm dài trên giường suốt 1 năm trời mà không làm ra điều gì hửu ích, bạn cũng sẽ được 20 tuổi . Tôi năm nay 87 tuổi, nếu tôi nằm dài trên giường suốt 1 năm trời mà không làm ra điều gì hửu ích thì tôi cũng sẽ đạt đến 88 tuổị Ai cũng biết già đi . Điều này không cần mình phải có hiểu biết hay phương tiện đặc biệt gì . Cần thiết là lớn lên bằng cách tìm ra những cơ hội để thay đổị
4. Bạn đừng bao giờ hối tiếc gì . Nguòi già cả thường thì không hối tiếc những gì họ đã làm, mà là hối tiếc những điều họ chưa làm được . Những người sợ chết là những người còn mang hối tiếc.
Bà đã kết thúc diễn văn bằng cách dũng cảm hát bài "The Rose"(*).
Bà kêu gọi chúng tôi học lời cuả bài hát này, và áp dụng nó trong cuộc sống hằng ngàỵ
Cuối năm học, bà đã lấy được bằng cử nhân mà bà muốn có từ bao nhiêu năm qua .
Một tuần sau khi lảnh bằng cấp, Hồng đã an nhàn lià trần trong lúc ngủ .
Hơn 2 ngàn sinh viên đã dự lễ mai táng để hồi tưởng đến 1 người đàn bà tuyệt vời đã làm ví dụ điển hình, cho ta biết là không bao giờ muộn để làm thành điều mình muốn .
Chúng tôi truyền những lời này đi để nhớ đến Hồng
(Không biết tác giả)
(*) The Rose
(Bette Midler)
Some say love it is a river
that drowns the tender reed
Some say love it is a razer
that leaves your soul to blead
Some say love it is a hunger
an endless aching need
I say love it is a flower
and you its only seed
It's the heart afraid of breaking
that never learns to dance
It's the dream afraid of waking that never takes the chance
It's the one who won't be taken
who cannot seem to give
and the soul afraid of dying that never learns to live
When the night has been too lonely
and the road has been too long
and you think that love is only
for the lucky and the strong
Just remember in the winter far beneath the bitter snows
lies the seed
that with the sun's love
in the spring
becomes the rose
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)