Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT THỜI HOA PHƯỢNG ĐỎ

603 trả lời, 67.814 lượt xem — Trang 21 / 21
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-23 12:00:24HOA HUYỀN>
Một bài thơ tếu vui

371.
Ai tin anh cơ chứ ?

Sao lắm tin nhắn thế ?
"Tít tít" cứ liên hồi
Em không "điên" mới lạ
"Con nào" dám... lôi thôi ?

Xếp cơ quan vừa nhắn
VỤ trưởng vào em ơi!
Sáng mai làm... với THỨ
Tối BỘ đòi đi... bơi

Ai tin anh cơ chứ ?
Chẳng lúc nào thảnh thơi
VỤ, BỘ đâu thây kệ
Không bằng THỨ của tôi

Ai dám tin anh chứ ?
Giỏi múa mép thề bồi
Như cá trê chui ống
Bạc còn hơn cả vôi

Là nói cứng... thế thôi
Khôn lạt mềm trói chặt
Dại đàn ông quay ngoắt
Mất cả hồn và môi

Hoahuyen
22.8.2009

 

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-15 17:20:24HOA HUYỀN>
12.
Anh thích làm “HÒA THƯỢNG”(1)


Mới hôm qua
em cho anh làm “hoà thượng”
Còn hôm nay
bắt làm “thánh” mất rồi

Khi là “thánh”
ngồi trên cao… cao quá
Hương khói mịt mù
anh chẳng thèm đâu

Đồ thờ cúng
“ Thánh thần” không ăn được
Danh hão huyền
chẳng được miếng nào ngon.

Ngoài năm mươi
tuy vậy vẫn còn ngon
Em hãy cứ cho anh làm “hoà thượng”

Anh biết rõ
sẽ không còn tinh tướng
Khi "ngồi" cao
nhiều hương khói tôn thờ

Xin hãy đừng
bắt anh sống trong mơ
Chẳng được nếm đủ ngọt, bùi, cay, đắng
Giữa cuộc đời trần tục đã thành thơ.

(1) Hoà thượng thích đủ thứ


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 8.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]
 
11. (Trang 43 - Men nồng )

“Hè“ ơi !

Hoa phượng đỏ hè xưa rực rỡ
Tiếng ve sầu nức nở rền vang
Nụ cười vỡ nắng giòn tan
Còn theo ta mãi chứa chan xa vời

Một thời để nhớ người ơi !
Nhành hoa phượng vĩ vẫn ngời sắc xuân
Nghĩ về nhau, hóa nên gần
Còn hơn chỉ cách vài phân hững hờ

Dâng trào cảm xúc ngẩn ngơ
Gửi người xa xứ vần thơ ân tình
Biển đời cay đắng nhục vinh
Giữ cho tình bạn chúng mình bền lâu


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 8.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Men nồng, Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]Chủ nhật, ngày 05 tháng bảy năm 2009


10.
Anh sợ

Gặp em, anh sợ chính anh
Chìm trong đáy mắt long lanh môi cười

Sợ em cái miệng đằm tươi
Dìm anh chết dưới chuỗi cười giòn tan
Sợ lòng anh dễ nát tan
Vì vướng sợi tóc vương ngang vô tình

Sợ nghiêng đổ quán, xiêu đình
Tơ vương nặng gánh tang tình sớm, trưa
Run run sợ những lần mưa
Lang thang ướt áo... khô chưa muốn về

Mưa không ướt nổi câu thề
Lòng ta ấm giữa tứ bề mưa giăng...


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 5.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]
 
9.
ANH HÃY VỀ ĐI

Mai về Huế nhớ vẫn thầm thương…
Hẹn đón chờ anh trước cổng trường.
Dạo gót Tràng Tiền…mưa quyến luyến.
Rong chơi Núi Ngự, nắng vương vương
Say trong đại nội, mê cung điện
Thỏa giữa thiên nhiên, đắm sắc hương
Giã biệt dùng dằng đi nuối tiếc
Trong mơ giấc điệp… ngỡ thiên đường

Hoahuyen


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 5.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương, Thơ đường luật

[/align]

[/align][/align][/align]
 
8. ( Trang 36 - Men nồng )

Ai ngờ còn xa

Khi lột xác
thân tằm hoá kiếp
Sợi tơ lòng
mải miết xe thơ

Đi tìm
tri kỷ
trong mơ
Tưởng như đã gặp,
ai ngờ còn xa.

Hoahuyen
.


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 5.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Men nồng, Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]
 
7.
Ai có ngờ đâu ?

Thời gian rảnh rỗi tập làm thơ
Từ ấy đeo theo đến tận giờ
Thích thú gieo vần chơi chữ nghĩa
Đam mê dệt ý giỡn nàng thơ
Tìm ra tứ đẹp, tâm đờ đẫn
Chọn được từ hay, dạ ngẩn ngơ
Bỡn nghịch ngờ đâu say đến thế
Ngày không thấy mặt, tối liền mơ

Hoahuyen


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 5.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương, Thơ đường luật

[/align]

[/align][/align][/align]Thứ bảy, ngày 04 tháng bảy năm 2009


6.
Ai cũng cần mơ ước

Ai cũng cần mơ ước
Đôi khi rất viển vông
Nhưng nếu không mơ ước
Còn gì để chờ mong ?

Tri thức như biển đông
Chí con người… vô hạn
Học không bao giờ chán
Sức sáng tạo khôn lường

Trẻ chơi bời, lười nhác
Hỏi ai còn dám thương ?
Chỉ làm thân trâu, ngựa
Ở xó bếp, đầu đường.

Tuổi cao càng… già dặn (1)
Trí uyên bác hơn người
Ngọc càng mài, càng sáng
Ích cho đời em ơi !

Xin đừng sớm già nua (2)
Cũng đừng nhanh già yếu (3)
Để cháu, con đàm tiếu
Là gánh nặng cho đời !

“Học, học nữa, học mãi”(4)
Tri thức tựa biển đông
Chí con người vô hạn
Sẽ gặt hái thành công

Ai cũng cần mơ ước
Có khi rất viển vông
Nhưng nếu không mơ ước
Thà chết đi cho xong.

(1) Già dặn: Là những người tuy tuổi cao nhưng sức khỏe còn tốt, trí tuệ minh mẫn, có bản lĩnh, dày dặn kinh nghiệm trong cuộc sống luôn có ích cho đời…
(2) Già nua : Là những người tuy tuổi còn trẻ nhưng không có trí tuệ, ngu dốt chẳng có ích gì cho đời
(3) Già yếu : là những người cao tuổi tuy có trí tuệ nhưng không còn sức khỏe nên để cho nghỉ ngơi (4) Câu nói nổi tiếng của V.I Lênin



[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 4.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]
 
5.
"Xa nhau vạn bước
trong vòng tay!"

Xa nhau vạn bước, trong vòng tay!
"Nhấp" nhẹ tôi, anh đã tỏ bày
Cứ thể như là đang đối ẩm
Năm châu bốn biển nối vòng tay

Đã biết mặt đâu, nhớ quắt quay
Dung nhan? tưởng tượng nét chân mày...
Bởi chưng cảm mến hồn thi sĩ
Tơ tưởng đêm ngày... mộng đắm say

Chữ nghĩa trào tuôn như thác đổ
Mạch nguồn cảm xúc cũng từ đây.
Say sưa click tung vào gió
Những nụ hôn nồng dịu đắng cay?

Hẹn nhé ngày mai mình sẽ gặp
Giữa đời trần tục dưới trời mây
Cho anh được phép hôn nhè nhẹ
Ghì xiết chân thành nắm chặt tay

Hoahuyen


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 4.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]
4. (Trang 17 - Men nồng )

"Trong cõi đam mê"
Nhân đọc tập thơ
" Trong cõi đam mê"


"Trong cõi đam mê" thấy có mình
Ngọt ngào cay đắng lẫn quang vinh
Kim Long thi pháp "Rồng" bay lượn
Cũng lắm chông gai, cũng lắm tình
Ý tứ vần thơ... lời tự sự
Tài hoa đáng nể... bậc sư huynh
Nỗi niềm bầy tỏ em mừng bác
"Trong cõi đam mê" thấy có mình.

Hoahuyen
" Trong cõi đam mê" : tập thơ của nhà thơ Trà Kim Long

[/align] 

[/align]

 
3.
"Trinhnu" vào xuân

Xuân về mai nở, đào khoe sắc
Lời chúc đầu năm đến mọi nhà
"Trinhnu" như vườn hoa nở rộ
Kim bằng hội ngộ tựa bài ca...

Chúc bạn mùa xuân tràn hạnh phúc
Trẻ, vui, khoẻ mạnh. đỏ hồng da
Diễn đàn tình bạn thêm nồng thắm
"Trinhnu"... ngày càng tiến thật xa

Hoahuyen


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 1.7.09 0 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Quê hương

[/align]

[/align][/align][/align]



[/align]2. (Trang 93 )
"Mây Hồng" lại biếc xanh.

Vũ điệu lôi trôi tử cấm thành
Ruộng sâu đẫm lệ, ngấn long lanh
Thi nhân mất hứng khi mưa vận
Bằng hữu cụt vui lúc bão hành
Bến nước Trà Vinh buồn trọn kiếp
Sông Hương, Núi Ngự tủi tàn canh
Oan tình Thị Kính xin bầy tỏ
Để nhóm "Mây Hồng" lại biếc xanh.

Hoahuyen


[/align][/align]
Được đăng bởi Hoahuyen vào lúc 1.7.09 2 nhận xét Các liên kết với bài này

[/align]Nhãn: Men nồng, Thơ đường luật

[/align]

[/align][/align][/align]
 
1. ( Trang 12 )

Đêm Hồ Tây

Đêm Hồ Tây (1)
trăng vàng mờ tỏ
Vạn ngàn sao
phảng phất phía xa mờ

Hàng liễu rủ,
lăn tăn...hồ gợn sóng
Thời gian trôi...
ngơ ngẩn dại khờ trôi !

Dưới đêm trăng
trĩu nặng hồn chơi vơi
Xót thương mình
lênh đênh chưa bến đậu
Đau hiện tại...
mơ ngày xưa thơ ấu
Mộng tương lai
thấy bến đợi, mong chờ

(1) Hồ Tây ở Thủ đô Hà Nội rất đẹp và rộng

[/align] 

[/align] 

[/align][/align][/align][/align]

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 05:44:20HOA HUYỀN>

Nhạc: Hữu Xuân
Thơ: Cao Vũ Huy Miên
Trình bày: Lam Trường


[themNhac]http://media2.ns.gate.vn/Music/BHV/Final/BHV75_HoaTimNgayXua.mp3[/themNhac]

Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chớm ngang vai
Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!
Con đường em về thơm hương
Ngọc lan khuya rụng trong vườn
Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ
Đưa ta về phía cuối đường
Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa...

[/align]Hoa Tím Ngày Xưa

Tôi và em là “hàng xóm” từ những thuở đầu đời. Nhà chúng tôi nhìn sang sân nhau có trồng đôi cây khế . Cứ mỗi chiều đi học về tôi lại nhào ra cái xích đu góc sân ấy, nơi mà tôi biết chắc là em đã bày la liệt đồ chơi chơi trò bác sĩ. Lúc ấy tôi lại thích làm siêu nhân nên hầu như lúc nào em cũng phụng phịu vì tôi không chịu làm bệnh nhân gì cả! Cũng chẳng hiểu có phải vì lý do trẻ con ấy không mà sau này khi hai đứa xa nhau cả nửa vòng trái đất rồi, em cũng chẳng chịu liên lạc gì với tôi.
Những ngày tháng hồn nhiên của tuổi ấu thơ dần trôi qua chợt khi tôi chợt nhận ra cô thiếu nữ nhà bên đã chớm tuổi trăng tròn. Lâu rồi em không sang nhà chơi với mẹ tôi, có lẽ em bận học mà cũng có lẽ chúng tôi đã lớn nên không còn quá thân thiết. Khi bắt gặp tôi ở trường đi cùng đám bạn, em chỉ mỉm cười thay lời chào hỏi nhưng trong tôi lại thấy xao xuyến lạ. Cô bé nhõng nhẽo giành ăn, giành chơi hồi nào, giờ đây quá đỗi nhẹ nhàng. Từ đó mà mỗi sáng tôi ráng dậy sớm để mong đi học cùng, mà khi thì em đi từ lúc nào, khi lại ngồi sau xe nhỏ bạn. Một cơ hội trò chuyện cùng em cũng trở nên khó hơn.
Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chớm ngang vai

Nhà chúng tôi nằm trong một ngõ nhỏ ven biển. Cái nắng gió dữ dội của biển không cho nhiều mái tóc bồng bềnh tung bay. Em cắt tóc thề và mặc áo dài trắng trong ngày khai giảng vào cuối năm trung học. Vẫn nụ cười ấy, vẫn ánh mắt ấy đạp xe dạo vòng quanh bờ biển, tôi ngỡ ngàng trước em – một thiếu nữ. Và có lẽ hồn phiêu đâu mất cho tới khi tôi nhận ra tiếng cười khúc khích của em sau lời chào nào đó, mà em có kể lại là: “Em khám giúp trái tim anh nhé!?”.


[/align]Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!

Tháng 9, cuối thu mà mưa bão vẫn đì đùng dọa dẫm. Tan trường tôi chờ em góc đường trong cơn mưa bay nhè nhẹ. Hai đứa chung nhau chiếc áo mưa nhỏ nhưng em lại thích thú để cho gió thổi cho nó tung bay. Em nói rất thích những cơn mưa, như vậy em sẽ về nhà muộn hơn chút và được ngồi sau xe tôi lâu hơn. Từ đó tôi không rõ đã yêu mưa hay yêu em nhiều hơn.
Thế rồi em xa tôi cũng vào mùa hoa khế rụng trải đầy góc sân. Cánh hoa mỏng manh như thay lời chia tay em gửi lại rồi bỏ sang xứ người. Không gian như thêm mênh mang mỗi chiều hoàng hôn rực đỏ, biển gầm gào tiếng sóng và rừng chiều thêm lời gió hoang vu. Hẹn nhau vội vàng ngày gặp lại, em rấm rứt khóc trên vai tôi. Lặng yên trong một buổi tối cuối tháng đặc quánh, đôi mắt em chỉ có thể nhìn qua long lanh ánh nước. Tôi chỉ biết run run vuốt mái tóc, ước thầm giá thời gian có thể quay lại ngày xưa.
Đã 3 năm trôi qua mà chưa thấy em trở về. Tôi mang theo góc sân ngập hoa khế ấy cùng ánh mắt và nụ cười của em lên thành phố. Những lúc buồn trong đêm khuya lại dạo bước thầm lặng trên những con đường vắng người qua lại. Thoảng trong gió không phải tiếng sóng, không nghe vị mặn mòi của biển mà chỉ thấy ngọt nhẹ trong lòng hương ngọc lan của thành phố về khuya. Lại nhớ về em, lại mong ngày mai trời có cơn mưa bay nhè nhẹ và em bên tôi một mảnh tình bay chơi vơi trong gió...
Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa
...
Huy Hoàng

Thuở lọt lòng tên cha, mẹ đặt
Giấu huyền đi gọi tắt Đào Hoa
Tuổi mùi "dê nhỏ" là ta...
Đăng nhập để trả lời
0
CHÀO HOA HUYỀN
Trích đoạn: HOA HUYỀN


Hòai nhớ

Gửi tấm lòng về thăm nơi chốn cũ
Nhớ một thời thơ ấu mái trường xưa
Nhớ thày cô ai còn trên bục giảng?
Bạn đứa nào thành đạt, đứa nào chưa?

Nhãn lồng thơm ong say cành táo ngọt
Sen trắng đầm lúa tốt trĩu vàng bông
Hoa phượng đỏ ép hè xưa còn mất?
Ôi ! thời gian kỷ niệm cũ còn không?

ĐH
CHÀO HOA HUYỀN
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 17 18 19 20 21 » »»