.
vài cảm nghĩ rời
khi xem phim Mùa len trâu
tôi nghĩ khi viết truyện phim này,
Nguyễn Võ Nghiêm Minh chịu nhiều ảnh hưởng
của Một cuộc biển dâu, hơn là Mùa len trâu.
Ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh
Nước, nước, bao la và mênh mông.
Cả không gian chìm xuống chỉ còn hai ấn tượng sáng - tối. Những màu sáng làm viền cho rõ hơn bóng tối. Và những mảnh màu xanh lá cây của sự sống miền đồng lúa thì xen lốm đốm như để làm cảnh. Không đủ no mắt.
Sức sống.
Trong không gian kia là sức sống của đàn trâu ào ào theo nhau, dưới sự chỉ huy của các người đàn ông tứ chiếng vạm vỡ, những tham vọng tính toán mãnh liệt mà nhỏ nhoi: sao cho đủ miếng ăn, sao cho đủ trả nợ mùa tới, sao cho đủ sức nuôi người yêu đã có con với mình năm năm trước, sao cho không bị tiêu diệt bởi những kẻ chung một tham vọng sống còn nhỏ nhoi mà bức thiết.
Đàn trâu là sức sống của ruộng lúa.
Người đàn ông là sức sống của gia đình chòm xóm.
Tưởng tượng đang ở giữa giòng nước cuốn xiết, giữa bầy trâu hơn ba trăm con, sức sống mãnh liệt xô về phía trước. Có lẽ đây là nét sống mãnh liệt nhất của bộ phim. Làm ngạc nhiên và hoan hỉ hài lòng chính Sơn Nam, một người con yêu của miền Nam Bộ. Chưa bao giờ thấy nhiều trâu như vậy.
Nhưng sức sống đi đâu? Hay là tắt nghẹn?
Nước lù dâng. Cánh đồng cỏ đã bị cắt sạch. Chém giết nhau vì dành phần sống. Thây ma thảy xuống ruộng. Hay treo giữa đồng, làm thức ăn cho quạ. Người tồn tại lại đuổi theo chu kỳ sống còn, mùa qua mùa, theo con nước.
Trong cố gắng vươn tới của nhân vật và đạo diễn, của thời tiết và bầy trâu, hình như vẫn còn thiếu điều gì đó.
Một nháng lửa?
Trong suốt chuyện phim, Kìm lênh đênh qua nhiều chiến đấu để tồn tại, nhưng với tuổi bẻ gãy sừng trâu kia, Kìm đã có thực "sống"?
Câu trả lời là "chưa". Kìm chưa thực sự trở thành đàn ông.
Vậy thì, làm sao Kìm hiểu nổi cái lý do đích thực của sự hiện hữu của anh? Lý do đích thực của những quyết định táo bạo của Bân? Và lý do đích thực của tất cả mọi xoay vần và mọi quyết định của Cha Kìm, của Đẹt, của Lập, của ông bà Hai Tích?
Khi Kìm và Thiệu còn lại ở hai đầu con thuyền lênh đênh trên sông nước, chỉ là hai đứa bé con trai, cách nhau mười tuổi, tiếp tục trôi ngang cuộc đời và chưa hề định hướng được tương lai.
Làm sao Kìm đủ sức làm "một người cha" cho Thiệu?
Vì nếu thực sự đủ bản lãnh, kinh nghiệm, và khả năng, Kìm đã không thể để nàng Bân dứt áo quay lưng ra đi, chèo chống chiếc thuyền mỏng manh trên dòng nước lũ vô định.
Bầy trâu tiếp tục chết dần qua các mùa lũ. Kìm lặng lẽ chôn ông Hai Tích ven bờ đê vang tiếng bước chân đoàn lính ngoại xâm. Và cái cối xay gạo còn dùng để giữ cho xác cha Kìm không bị cuốn theo mùa lũ, nhưng chính Kìm đã không tìm lại được xác cha, dù ngay trong thửa ruộng nhà. Phải chờ đến thế hệ một đứa cháu gái, tình cờ, tìm ra mối dây đưa đến cột sống của Ông Cố, giữa bùn nước.
*
Tôi có các băn khoăn này khi xem phim:
1. Tại sao Kìm trải qua bao giai đoạn sống mà vẫn chưa thực sự trưởng thành? Tôi nghĩ nếu kịch bản "cho phép" Kìm thành đàn ông trong phút bị hút vào Bân, người con gái duy nhất chung quanh Kìm, thì truyện phim sẽ sâu sắc hơn. Vi nhờ thế, Kìm mới có thể hiểu được cha anh một cách thấm thía, và ý thức tội lỗi đi đôi với trách nhiệm sẽ giúp chuyện Kìm nhận nuôi Thiện (con Bân) diễn ra tự nhiên hơn.
2. Tại sao nàng Bân có thể dứt áo đưa đứa con 5 tuổi cho một thằng bé trai 15 tuổi nuôi hộ, với ý tưởng thằng bé 15 tuổi kia có thể thay thế người cha cho đứa bé?
Tâm lý nàng Bân, theo Nguyễn Võ Nghiêm Minh, là một biểu tượng "đột phá" cuả người phụ nữ Việt. Tôi nghĩ điều này không thích hợp lắm với tâm thức "mẫu" của người đàn bà Việt trong văn minh lúa nước. Nhất là trong vai Bân. vì Bân đã yêu Đẹt, đã chịu đựng mọi khó khăn của gia đình và hoàn cảnh khi mang thai với Đẹt, và đã sinh dưỡng Thiệu suốt năm năm, chờ ngày xum họp với Đẹt. Không có lý do gì để Bân thình lình tìm Kìm, trao Thiệu cho Kìm nuôi với ý tưởng "cháu nó cần một người cha". Kìm lúc ấy, mới là một thanh niên 15.
Tuy Kìm có thể nuôi Thiệu, và nàng Bân có thể dứt áo ra đi, để các hư cấu có phần nghệ thuật, lãng mạn, và tính "bứt phá" hơn, nhưng cần thêm một số động lực tâm lý đủ sức mạnh hầu đưa đến các quyết định kia. Đó, chính là các sấm chớp làm thêm chiều sâu cho cơn bão.
3. Tại sao cả phim có lũ lụt, mưa giông, mà không có sấm chớp?
Phim đẹp, nhưng thiếu sự liên tục và một chiều sâu sắc sảo hơn.
4. Tại sao trên đồng lúa mà không có chim cò, các loại chim nước, chỉ có quạ? Điều này làm sự đột nhiên có mặt của vài con quạ thành hơi gượng ép.
5. Tại sao nước triều dâng bao mùa mà không thấy trăng? Triều luôn dâng theo ánh trăng. Và đây là một chi tiết thời tiết cùng tâm lý không thể tách lìa trong một cốt truyện mà nước là nhân vật chính.
*
Phim đẹp, ảnh nghệ thuật. Nhưng có lẽ các chi tiết và tình tiết chưa "tới" đủ để giúp các nhân vật sống xuất thần hơn. Với quan niệm "không diễn xuất mà chỉ sống", đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh đã đặt một tiêu chuẩn rất cao cho cả người diễn lẫn người xem. Nhưng chính vì vậy, mà truyện phim cần có các điểm nhói động tới tâm con người, để tình cảm tự nhiên trào ra không diễn xuất.
Thế Lữ có đôi mắt nói lên rất nhiều u uẩn và sức tranh đấu, nhưng anh chưa diễn tả trọn vẹn vai trò, nhất là sự trưởng thành, gìa dặn của tâm lý vai trò qua nhiều biến động.
Trái với sức sống mãnh liệt mà người xem cảm nhận được từ các vai trò, từ đàn trâu, từ dòng nước lũ, cuộn phim chưa đạt đến một mức có khả năng rung động thật sự. Mà chỉ đọng lại một điều gì ấm ức, nửa chừng, và rất ngậm ngùi.
Hay đó chính là hoàn cảnh xã hội chúng ta?
Những con trâu đói chết dần.
Những người đàn ông không làm chủ được định mệnh chính mình và vợ con?
Những người thực sự muốn làm điều thay đổi đã bị bó chiếu thảy xuống lòng sông đục ngầu, hay treo lên cho quạ riả, hay bỏ xứ đi mất biệt?
*
Chỉ còn những ánh sáng viền quanh bóng tối.
Và nước lũ mênh mông.
Vẫn đang mùa bão tại quê nhà. Nhiều người chết, nhiều người mất xác. Cho đến hôm nay, 2006, khả năng chống bão lụt của chúng ta vẫn chưa trưởng thành.
Có lẽ đó là điều đẹp nhất của phim. Nói lên chu trình sống với những bất khả thay đổi, và khả năng chịu đựng vô bờ bến của con người, qua mọi hủy diệt và mục rữa.
Đột nhiên, trong khung cảnh mênh mông nước lũ không bến bờ kia, số phần - định mệnh - trở thành một triết lý đê chấp nhận cái chết, ba nổi bảy chìm; cũng như cách sống "tới đâu hay tới đó" - trôi theo giòng đời - thành một khả năng hòa nhập. Và nén nhang cháy đỏ trên ban thờ tổ tiên giữa bao la bỗng linh thiêng vô cùng.
Nguyễn Võ Nghiêm Minh đã rất khe khắt và nghiêm túc trong các chọn lựa riêng của Ông khi làm phim. Chính điều này làm tác phẩm của Ông rất "có nét". Tôi tin những phim kế tiếp sẽ tạo nhiều ngạc nhiên thích thú cho người xem. Và chắc chắn đó sẽ là những tác phẩm nghệ thuật rất chọn lọc và đặc sắc.
Ngọc Lý