Gió mưa muôn kiếp vẫn song hành
Thi sĩ ngắm nhìn những long lanh
Tình riêng đã chết từ cô quạnh
Khúc nhạc ngả nghiêng trên lá xanh ...
Lòng buồn cho nhạc lỡ vài cung,
Cho tiếng hát ai chợt vỡ tung,
Muon kiếp, cho sầu tan tành đá,
Cho hồn man mác nỗi nhớ nhung
Thi sĩ ngắm nhìn những long lanh
Tình riêng đã chết từ cô quạnh
Khúc nhạc ngả nghiêng trên lá xanh ...
Mưa xuân gõ phím u sầu,
Gió xuân dạo khúc tình đầu mong manh.
Nhìn mưa, nín lặng sao đành ?
Hát lên một tiếng những tình khát khao !
Thời gian ngắn ngủi là bao,
Lời ca hãy cất gửi vào không gian.
Rồi đây nỗi nhớ dâng tràn,
Gió buồn, mây khóc từng hàng lệ rơi.
Xuân về, điệp khúc muôn đời,
Bài thơ bỏ ngỏ cho người hát vang.
Mưa dường như thể ngỡ ngàng,
Gió dường như thể vội vàng qua đây.
Xuân còn khúc nhạc hao gầy,
Đợi mưa, đợi gió, đợi mây hát cùng ...
Gió xuân dạo khúc tình đầu mong manh.
Nhìn mưa, nín lặng sao đành ?
Hát lên một tiếng những tình khát khao !
Thời gian ngắn ngủi là bao,
Lời ca hãy cất gửi vào không gian.
Rồi đây nỗi nhớ dâng tràn,
Gió buồn, mây khóc từng hàng lệ rơi.
Xuân về, điệp khúc muôn đời,
Bài thơ bỏ ngỏ cho người hát vang.
Mưa dường như thể ngỡ ngàng,
Gió dường như thể vội vàng qua đây.
Xuân còn khúc nhạc hao gầy,
Đợi mưa, đợi gió, đợi mây hát cùng ...
Lòng buồn cho nhạc lỡ vài cung,
Cho tiếng hát ai chợt vỡ tung,
Muon kiếp, cho sầu tan tành đá,
Cho hồn man mác nỗi nhớ nhung
[color=red]Nếu cuộc đời ai cũng chọn vàng son
[color=blue]Thì sao đủ son vàng cho tất cả ?
[color=blue]Thì sao đủ son vàng cho tất cả ?