Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Câu chuyện chú mèo và cuộn len hay về Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý của Nguyễn Thuý Hằng

27 trả lời, 1.097 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 18:02:15Ngọc Lý>
.

NGUYỀN THANH SƠN
Câu chuyện chú mèo và cuộn len
hay về
Thời hôm nay,
khoái cảm và điên rồ hợp lý
của Nguyễn Thuý Hằng





Từ trái sang phải: Nguyễn Chí Hoan, Đỗ Minh Tuấn, Nguyễn Thúy Hằng,
Nguyễn Thanh Sơn trong buổi toạ đàm tại Viện Goethe Hà Nội, 31.3.2006
(Ảnh: Hoà Bình)



Hai mươi năm trước, tôi vẫn còn đủ ngây thơ để tin rằng, đối với một người có chút năng khiếu viết lách, chỉ cần có thể ngồi viết ra tất cả những gì hiện lên trong đầu, không làm dáng, không đạo đức giả, thì bạn hoàn toàn có cơ may trở thành một nhà văn lớn. Giờ đây, với những cuốn sách như Chuyện của thiên tài của Nguyễn Thế Hoàng Linh hay Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý của Nguyễn Thuý Hằng, niềm tin đó trong tôi đã bị lung lay.

Bạn có bao giờ để ý đến hình ảnh êm đềm của người phụ nữ ngồi đan một mình trong đêm đông, với chú mèo con bên cạnh. Đối với tôi, hình ảnh ấy tiềm ẩn trong nó một ẩn dụ sâu sắc. Một nhà văn thực sự, cũng giống như người phụ nữ đan len, cẩn thận nắm lấy suy nghĩ đầu tiên của mình, luồn nó vào sợi kim đan, và bắt đầu nhẫn nại đan nên chiếc áo-tác phẩm của mình. Theo vòng quay của cuộn len, những suy nghĩ cứ nối nhau xuất hiện, được rút tỉa, thít chặt, nối thêm, để cuối cùng, trở thành một tác phẩm, với muôn ngàn ý tưởng phức tạp được kết nối lại hài hoà, nhưng vẫn được bắt đầu từ một suy nghĩ đầu tiên.

Những người viết vội vàng cũng giống như chú mèo con bị cuộn len ý tưởng hấp dẫn. Trò chơi nhiều màu sắc kia trông quả thật thú vị, chú mèo nhẩy cẫng lên, lao qua lao lại bên cạnh cuộn len, vung bàn chân ra vả vào những sợi len để tìm cách kéo nó ra. Không có đủ sự kiên nhẫn cần thiết, sợi len đầu tiên quấn lấy chân chú, và chẳng mấy chốc chú đã quay cuồng trong đám len, làm rối tung các ý nghĩ, cho đến khi những sợi len cuộn chặt lấy chân làm chú ngã xuống, hoặc có ai đó lôi chú ra khỏi đám hỗn độn mà chú vừa tạo nên.

Nguyễn Thuý Hằng cũng giống như chú mèo ấy, và đám hỗn độn là ba tập sách vừa được xuất bản Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý.



*


Các môn đệ mù quáng của chủ nghĩa hậu hiện đại luôn cổ xuý cho sự hỗn độn. Âm thanh và cuồng nộ của Faulkner theo họ là một sự hỗn độn. Sáng tạo của Milorad Pavic, Salman Rusdie là hỗn độn. Nhưng họ cố tình quên đi một điều: sự hỗn độn trong các tác phẩm của các bậc thầy luôn tuân theo một trật tự bên trong của nó, một qui luật bí ẩn mà càng lùi ra xa hơn, chúng ta càng thấy rõ chất keo nào đã gắn các mảnh cắt của hồi ức, hiện thực và cả tương lai thành một bức tranh khảm tuyệt vời. Các nhà văn lớn luôn kiên trì tập trung đi theo dòng cảm xúc của mình, cho nên, ngay cả những mối liên tưởng có vẻ như đột ngột nhất trong tác phẩm của họ, cũng có thể truy ngược lại nguồn gốc, và bên trong vẻ hỗn độn ở cấu trúc của họ vẫn tồn tại những mối dây liên kết nhiều tầng lớp. Bởi vậy, có lẽ sẽ không có gì phải bàn nếu coi ba tập sách của Nguyễn Thuý Hằng như những cuốn sổ ghi chép các ý nghĩ lộn xộn, những ý tưởng thoáng qua của một người viết, nhưng nếu coi nó là một tác phẩm văn học hoàn chỉnh thì quả là chưa ổn. Cấu trúc tác phẩm theo sự hỗn hợp kỳ cục của những công thức nấu ăn viết bằng tiếng Anh kiểu như “Fishsnack- Ingredients: fish meat, potato starsch, milk calcium, salt, sugar…” những ý tưởng bìa sách, sắp đặt, hội hoạ với những câu chữ cố làm ra vẻ kỳ bí “hôm nay gà trống tơ có quá nhiều con quỉ đến uống nước và trao đổi suy nghĩ cho nhau, chúng đánh đổi trái tim nhàu nát hoặc quả thận đã thối rữa chỉ dùng cho sáu ngày. Tôi ngồi giữa những con quỉ đó quan sát tuần hoàn máu của nó. Lại một lần nữa màu đỏ có sức quyến rũ dữ dội, bên dưới chiếc mông của nó, một màu đỏ cũng lặng lẽ chảy êm đềm, cuốn hút say mê, nệm ghế và quần lót cũng màu đỏ nốt. Tôi phải pha loại cà phê gì đây? Người đứng trong quầy hỏi, đến giờ này cà phê cũng có chung một màu đặc sệt. Tôi nói, cà phê dành cho tiểu đường, thật nhiều đường, máu. Những con bò trôi lượn lờ dưới chân bàn, thả tiếng kêu trong lỗ tai, bọn chúng lại hỏi: đối lập với bí mật là gì…?” có thể doạ nạt được những người yếu bóng vía, nhưng không đủ để trở thành một tác phẩm văn học. Thủ pháp đưa những “vật thể ngoài văn chương” như những mẩu báo, thực đơn, tin quảng cáo, một đoạn thư tình, bài hát xuyên tạc...vv vào tác phẩm từ lâu đã không còn được coi là độc đáo, nhưng nó vẫn có tác dụng nếu như chúng kết hợp với nhau theo một giai điệu bên trong nhiều tầng. Cái Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý thiếu, chính là một trật tự bên trong của cái hỗn mang, một nhịp điệu bí ẩn của tạo nên sự hài hoà của những mảnh vụn, những bứt phá trong cấu trúc. [1] Cho nên, nếu chúng ta thử cắt bỏ những thực đơn, những mô tả nghề nghiệp về chất liệu sơn dầu, những “man, coffee, chocolate/The richer, the better” ra khỏi tác phẩm, liệu bạn hình dung thấy nội dung cuốn sách có một thay đổi nào hay không? Tôi tin là không! Cho nên, khi chưa làm chủ được một kỹ thuật mới, lạm dụng nó là một điều nguy hiểm.

Sự hỗn độn của Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý còn nằm trong cả ngôn ngữ. Một tác phẩm hay là một tác phẩm làm giàu thêm cho ngôn ngữ Việt. Trong Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý có những câu chữ không còn là tiếng Việt, đọc như những bài dịch tiếng Anh dở của một học sinh trung học (“trở thành/một dị biệt, xương kéo dài hoặc thình lình thu ngắn lại, chóp mũi hay chóp nhà thờ [2] … trong tổng thể rạn nứt ấy thế nào cũng có một hoàn chỉnh [3] … tôi thích sự kiệt sức, háo mòn hết nước [4] ... hắn cầm vô lăng, bẻ tay thật mạnh để/không thấy tôi không còn thấy tôi nữa trong/lối rẽ trái tuyệt đẹp [5] ”. Một hình ảnh khả dĩ như “Tôi đi giữa một mùa địa ngục. Những con quỉ có nếp nhăn trên trán với lỗ tai đầy lông lá mời mọc tôi lắng nghe câu chuyện khả ố. Nụ cười của chúng là những chấm tròn trên da người chết thăn lại” thì ngay sau đó lại “Tôi đi giữa một mùa địa ngục. Hai thái dương là hai quả sắt, làm trì trệ tất cả sự bền vững” [6] . Tôi hiểu sự say mê - và phần nào ảnh hưởng của tư duy - của thế hệ “con người của thế giới” đối với thứ ngôn ngữ đại chúng kia, nhưng chẳng lẽ chúng ta quên ngôn ngữ mà chúng ta dùng nó làm chất liệu là ngôn ngữ Việt?

Một tác phẩm hay cũng là một tác phẩm mới, hay nói đúng hơn, gợi cho chúng ta những cái nhìn mới với hiện thực và cuộc đời. Đọc Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý mà thấy như chúng ta đang bị tống về thời hôm qua, gần nửa thế kỷ trước, với Phạm Công Thiện, Nguyễn Hữu Hiệu, làm bạn với những Im lặng hố thẳm, Mặt trời không bao giờ có thực, Thời của những kẻ giết người, lại Rimbaud, lại Mùa địa ngục để thấy lại cái cliché “thức dậy, thấy mình cần giết một ai đó” [7] , lại “nắng ấm, thối rữa, rong chơi bên kia tinh cầu, lũ chim câu bay vù” [8] , lại “não chảy dịch màu vàng, lớp nhầy mưng mủ”, lại “mông, má, giấy tờ”, sau “lều phều mặt giường là bọt khí của ta” [9] lại quay về với một dị bản khác (cố tình hay vô ý?) của thơ Vi Thuỳ Linh “trên quần thể say mê ấy, môi tôi và môi nhân loại nứt khô, chúng tôi thèm nhau quấn trong chăn trong suốt, chúng tôi sơ khai, nở nhuỵ” [10] , hay minh hoạ thô kệch cho một lý thuyết xưa như trái đất của Freud [11] với Vòng lục giác.

Tôi tự hỏi điều gì đã khiến Nguyễn Thuý Hằng và một số người viết thế hệ chị cứ mãi quẩn quanh với những “hạt kinh nguyệt không đồng đều”, những “hạ bộ mặt trời”, những “bọt khí”, “chấm đen đầy máu” hay “ não chảy dịch vàng”, “lớp nhầy mưng mủ”, những “tụt quần”, những “mở khoá quần”... Phải chăng vì ý thức tạo ra một thứ phản-lãng mạn làm đối trọng cho một thứ chủ nghĩa tình cảm đã làm cho họ chán ngắt, ảnh hưởng của chủ nghĩa nữ quyền, hay từ mặc cảm của một thế hệ bản lề - chưa đủ bứt phá mà cũng không còn chịu nổi cái cũ? Nhưng vậy tại sao họ không thể làm giầu hơn nữa hệ thống ngôn ngữ ấy, sao không trân trọng, ve vuốt yêu thương hay đùa diễu, nhạo báng chúng mà vẫn đối xử với chúng như một thứ trang sức đi mượn - hãnh diện trưng ra với đám đông nhưng trong thâm tâm vẫn ngượng ngùng, không bao giờ dám đi quá xa ranh giới của người đi trước? Và thế là, từ một thứ văn hoá sinh ra để chống lại văn hoá dòng chính (mainstream), chính nó lại biến mình thành một thứ ngôn ngữ rập khuôn của một dòng chính khác.

Một tác phẩm hay còn là một tác phẩm giúp ta khám phá ra trong ta những cái tôi khác nữa; một tác phẩm hay ẩn sâu trong nó một triết lý giản dị nhưng sâu sắc giúp ta bình thản hơn, bao dung hơn hoặc dũng cảm hơn với cuộc đời và thế giới. Người Mỹ thường hay nói với các nghệ sĩ “Đừng nói với người ta. Hãy chỉ ra cho người tạ” [12] - chỉ ra bằng chính tác phẩm của mình. Tư duy triết học của nhà văn phải được thể hiện bằng chính tác phẩm của mình, chứ lớp vỏ từ ngữ lừa mị của những ngôn từ cũ kỹ sáo rỗng như “cá thể”, “chủ thể” không thể che đậy được những suy nghĩ tản mạn, vụn vặt, không đi tới tận cùng của tác giả. Không được dẫn dắt bởi một tư duy triết học rõ ràng, không ngạc nhiên khi tập sách này chỉ dừng lại ở một dạng hỗn độn còn dang dở, một đứa con tinh thần chưa đủ tuổi đã vội vã bị tống ra với cuộc đời.

Trong Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý, tất nhiên, cũng có một vài hi vọng. Những chi tiết vụn, cho dù có chút ảnh hưởng của Borges cũng có thể được gọi là một truyện ngắn khá. Cõng người lạ, Nắp cống, đi đi giọng nói bị hỏng cũng là hai truyện độc đáo. Khi ở đâu Nguyễn Thuý Hằng chịu khó theo đuổi suy tư của mình đến tận cùng bằng một trí tuệ minh mẫn, chịu lắng nghe tiếng nói của logic bên trong của tình cảm, không bị cuốn theo sự phù phiếm và thói thời thượng của một cái “mới” giả tạo... thì ở đó chị sẽ thành công.

(Bài thảo luận về thơ Nguyễn Thuý Hằng tại Viện Goethe Hà Nội, tối 31.3.2006)


NGUYỄN THANH SƠN
© 2006 talawas


----------------------------------------------
[1]Tiểu thuyết Paris, 11 tháng 8 của Thuận có thể là một ví dụ cho việc sử dụng thủ pháp cắt dán thành công. Những mẩu tin về nạn nóng của mùa hè nước Pháp trên các tờ báo Le Figaro, RTL, Nhân đạo, của đài Radio France được đặt thay cho đề từ của mỗi chương sách duy trì một nhịp độ căng thẳng thường xuyên cho người đọc, một dòng chảy khác, lạnh lùng đi bên cạnh số phận của những nhân vật. Hình ảnh xuyên suốt của chiếc xe trâu trong Những đứa trẻ chết già của Nguyễn Bình Phương, và trong một góc độ nào đấy, hình ảnh con tê giác chuyển động trong tiểu thuyêt Đâm sừng vào bóng tối của Nguyễn Viện cũng là những người thành công trong việc tạo ra những nhịp điệu, những dòng chảy khác nhau trong tác phẩm của mình.
[2]Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý. I- Cửa sổ đập. Nxb Trẻ 2006. tr. 15
[3]Sđd tr.16
[4]Sđd tr.26
[5]Sđd tr.35
[6]Sđd tr.75
[7]Sđd tr.11
[8]Sđd tr.12
[9]Sđd tr.21
[10]Sđd tr.14
[11]Người cha ghen với đứa con trai vì cho rằng con trai đã cướp đi bầu vú của người mẹ lẽ ra phải dành cho ông ta.
[12]Don’t tell them. Show them!



http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=6875&rb=0101
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 06:58:05Ngọc Lý>
.

Thời hôm nay,
khoái cảm và điên rồ hợp lý
của Nguyễn Thuý Hằng[/size]

Xin đọc tác phẩm tại đây


Bên cạnh bài phê bình của Nguyễn Thanh Sơn ở trên, Nguyễn Chí Hoan đã đưa ra những nhận định sau đây:

"Như vậy, bỏ qua những ấn tượng về sự lộn xộn đầy vẻ vô lý, ngẫu nhiên về ngữ pháp và cú pháp trong sự biểu hiện bằng ngôn từ ở đây, ta có thể thấy chúng dựa vào những mối liên hệ khác mà ngôn từ cũng như hình ảnh vẫn thường biểu hiện. Đó là mô tả thuần túy về cảm giác và ấn tượng về sự vật. Cách làm này gợi ý hướng tới một mức độ tự do hơn trong việc biểu lộ trí tưởng tượng, các liên tưởng của người sáng tác và do đó, các tầng lớp ý nghĩa mà chủ thể tri giác không bao giờ tránh khỏi khi nó tri giác với đầy đủ ý thức."

Nguyễn Chí Hoan, Thảo luận về thơ Nguyễn Thuý Hằng tại Viện Goethe Hà Nội, tối 31.03.2006

Trong bài "Trong chăn có rận" , Nguyễn Thúy Hằng đã cho thấy cô thuộc một trong những người trẻ có tinh thần văn học nghệ thuật rất nghiêm túc, đòi hỏi một trình độ chuyên nghiệp cao, với nhiều thử nghiệm hầu đưa đến sáng tạo thực sự, nhưng không tìm thấy mức độ chuyên nghiệp cùng sự cởi mở cần thiết cho óc sáng tạo từ đường hướng giảng dạy hiện nay.

Nguyễn Thúy Hằng đã tỏ ra thất vọng dưới sự "hướng dẫn" cuả lớp đi trước, và cũng thất vọng trước sự "chưa được hiểu và phê bình đúng mức" của giới phê bình văn học nghệ thuật quốc nội đối với tác phẩm của cô.

Trong "Hội nghị toàn quốc những người viết văn trẻ lần thứ VII” diễn ra trong 4 ngày, từ 11 đến 14/5 tại Hội An (Quảng Nam), những nhà văn trẻ cùng Nguyễn Thúy Hằng đã lên tiếng đòi hỏi một cái nhìn cởi mở hơn.

Trích eVăn:

Cây bút trẻ Nguyễn Thúy Hằng: "Cần một thái độ cởi mở cho văn chương"

Cho đến nay, sau khi bộ sách Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lí của tôi được xuất bản và giới thiệu tại Viện Goethe, tôi vẫn chưa nhận thấy thái độ phê bình tích cực từ các nhà phê bình. Chỉ có hai bài của nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn và Nguyễn Chí Hoan. Nhưng theo tôi, hai bài phê bình này vẫn còn quá sơ lược, chưa được viết theo đúng nghĩa một bài phê bình và nhận định chuyên nghiệp. Thậm chí bài phê bình của Nguyễn Thanh Sơn còn được sửa chữa và đăng rải rác ở một số báo với nhiều đoạn kết vá lắp khác nhau.

Nếu ai muốn bàn trực tiếp về bộ sách mới của tôi, tôi sẵn sàng trao đổi. Trong sách tôi cũng có sẵn địa chỉ e-mail. Cần phải nói rõ thêm về điều này: khi một tác phẩm ra đời, tác giả không mưu cầu, và cũng không thể ép buộc nhà phê bình phải khen ngợi. Điều tác giả cần là sự quan tâm và phân tích tác phẩm đúng nghĩa, chứ không phải thái độ bóp méo hoặc cố tình nhìn sai đi, hoặc tác giả phải đón nhận một thái độ đọc sách cẩu thả rồi vội vàng kết luận từ nhà phê bình. Một thái độ cởi mở sẽ thúc đẩy tư duy sáng tạo. Có thể mọi người nhận xét rằng tôi đang "phá phách" trên trang viết của mình, nhưng mọi thứ đều nhằm mục đích sáng tạo cái mới và phục vụ văn học, tôi không thể bỏ ra từng ấy thời gian viết ba cuốn sách để nhằm giảm giá trị văn chương.

Tôi thích sự thể nghiệm. Tôi không quan tâm đến lý thuyết hậu hiện đại hay tân hình thức. Tôi không chỉ viết theo bản năng mà có kế hoạch rất cụ thể. Và những gì tôi viết là một cá thể muốn được tự do bày tỏ cảm xúc của mình trước cuộc sống. Tôi nghĩ cá nhân hoàn toàn có quyền thể hiện cái "điên rồ" của mình trong khuôn khổ "hợp lý" cho phép.

Tôi ít đọc các bạn viết trẻ hiện nay nhưng theo dõi rất sát tình hình, sự kiện văn học trên các phương tiện truyền thông. Nói chung, văn chương Việt Nam đang phát triển nhưng sự đột phá còn quá ít.

Trở lại vấn đề thúc đẩy văn chương Việt Nam hiện nay, các tổ chức luôn kêu gọi cổ súy cái mới nhưng khi có cái mới rồi thì lại quá e dè, và chưa biết biết đối xử với nó như thế nào? Thậm chí đội ngũ các nhà phê bình quá ít và trình độ của họ hiện nay chỉ dừng ở mức độ khen - chê, chưa đủ sức phân tích tác phẩm trọn vẹn. Điều này dẫn đến tình trạng nhà phê bình lại đi sau tác phẩm, trong khi đó nhà phê bình cũng rất cần sáng tạo trong cách đọc và khám phá tác phẩm dưới nhiều hình thức khác nhau. Ở Việt Nam hiện nay, có mấy nhà phê bình dám thú nhận rằng, tác phẩm văn học đã nâng khả năng cảm thụ văn chương của họ cao hơn hoặc họ học được gì từ tác phẩm đó, hay họ chỉ dám thú nhận điều đó với các tác phẩm văn học nước ngoài đã hiển nhiên được thế giới công nhận từ lâu? "



Hiển nhiên, chúng ta nhận thấy có một khoảng cách (gap) giữa hai thế hệ.

Các bạn trẻ trong Việt Nam Thư Quán nghĩ sao về các ý tưởng đang được thảo luận?

Ngọc Lý tin rằng các bạn trong Thư Quán là đa số có khả năng và sự đam mê văn học nghệ thuật rất cao, chính các bạn sẽ là người thay đổi bộ mặt sinh hoạt văn học của chúng ta.

Mong các bạn góp ý,

Ngọc Lý

________

Đọc thêm về Nguyễn Thúy Hằng

Đọc thêm về Giá trị một tác phẩm qua thời gian và những
ý tưởng quanh Đại hội các nhà văn trẻ
Đăng nhập để trả lời
0
Khi một vần Thơ bị nghi ngờ về giá trị, thì ấy chính là lúc mọi giá trị chuẩn bị đi vào cõi xô bồ...
Mà giá trị, không phải là cái có thể bàn luận mà ngã ngũ...
Nguyễn Thúy Hằng và tác phẩm của chị, chưa có ai hiểu hết được, ngay chính chị chưa chắc đã có thể hiểu hết tác phẩm của chính mình. Xem qua vài trang, có thể đã đau đầu chóng mặt, chắc gì đã có thể đủ tỉnh táo để mà hiểu, mà cảm, rồi vin vào đâu để mà phê bình?...
Còn khi mượn những giá trị đã được xác định để soi rọi một giá trị khác, ấy chỉ là một miễn cưỡng bức bối... Cũng như, khi dịch một bài thơ từ ngôn ngữ này qua một ngôn ngữ khác. Cũng như, mượn những lí thuyết sáng tác ở đâu đó để quy chiếu tác phẩm nào đó...
Tôi không tin, một "Thời hôm nay..." có thể viết một cách cẩu thả. Nhưng tôi cũng không tin, nó đã được viết bằng một cuộc dấn thân sương mù...
Có người muốn nâng, có người muốn hạ, nhưng cả nâng và hạ không làm cao hay thấp hơn chính giá trị mà tác phẩm tự nói lên.
Điều mà ai cũng quan tâm, ấy chính là, tại sao Nguyễn Thúy Hằng viết thế? Tại sao phê bình như thế? Rồi, từ câu hỏi, lần theo, có thể đưa chúng ta đến một câu trả lời nào khả dĩ hơn cho tri nghiệm của mình về cuộc chơi Thơ??

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 22:46:38Ngọc Lý>
.

Cám ơn Huyennguyen đã lên tiếng chỉ hướng gỡ rối cho cuộn len và chú mèo. Hy vọng trong diễn đàn chúng ta còn nhiều người trẻ nữa, nhất là cô nương Mộc Hoa Lê, sao lâu nay đi đâu mất rồi, [:(]..., đợi hoài không thấy tiếp chiêu thầy Huyennguyen ... [:(]

Ngọc Lý rất thích đùa với các mối chỉ rối, nên xin được hâm nóng đề tài này lại chút nhé:



Nguyễn Thanh Sơn

Bạn có bao giờ để ý đến hình ảnh êm đềm của người phụ nữ ngồi đan một mình trong đêm đông, với chú mèo con bên cạnh. Đối với tôi, hình ảnh ấy tiềm ẩn trong nó một ẩn dụ sâu sắc. Một nhà văn thực sự, cũng giống như người phụ nữ đan len, cẩn thận nắm lấy suy nghĩ đầu tiên của mình, luồn nó vào sợi kim đan, và bắt đầu nhẫn nại đan nên chiếc áo-tác phẩm của mình. Theo vòng quay của cuộn len, những suy nghĩ cứ nối nhau xuất hiện, được rút tỉa, thít chặt, nối thêm, để cuối cùng, trở thành một tác phẩm, với muôn ngàn ý tưởng phức tạp được kết nối lại hài hoà, nhưng vẫn được bắt đầu từ một suy nghĩ đầu tiên.




A. Đan len theo lối cổ truyền




Nguyễn Thanh Sơn

Những người viết vội vàng cũng giống như chú mèo con bị cuộn len ý tưởng hấp dẫn. Trò chơi nhiều màu sắc kia trông quả thật thú vị, chú mèo nhẩy cẫng lên, lao qua lao lại bên cạnh cuộn len, vung bàn chân ra vả vào những sợi len để tìm cách kéo nó ra. Không có đủ sự kiên nhẫn cần thiết, sợi len đầu tiên quấn lấy chân chú, và chẳng mấy chốc chú đã quay cuồng trong đám len, làm rối tung các ý nghĩ, cho đến khi những sợi len cuộn chặt lấy chân làm chú ngã xuống, hoặc có ai đó lôi chú ra khỏi đám hỗn độn mà chú vừa tạo nên.



B. Nghịch len như chú mèo con








Câu hỏi:

Đặt tiền đề là Nguyễn Thanh Sơn nói đúng, so sánh A và B, các bạn nghĩ sợi len được thử nghiệm cách nào hữu hiệu nhất để nảy sinh:

1. ý tưởng mới.
2. khoái cảm cho chính đương sự (con mèo hay người đan len)
3. thích thú cho đa số người thưởng thức
(khác với một người được mặc áo)
4. hồn nhiên và gần với tâm thức tự nhiên nhất, do đó, tạo nhiều rung cảm nhất trong thử nghiệm.
5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong sự rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo.

Mong các bạn góp ý,

[:)]

Ngọc Lý

Xin đọc thêm các thảo luận liên hệ tại đây
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Huyennguyen đã lên tiếng chỉ hướng gỡ rối cho cuộn len và chú mèo. Hy vọng trong diễn đàn chúng ta còn nhiều người trẻ nữa, nhất là cô nương Mộc Hoa Lê, sao lâu nay đi đâu mất rồi, [:(]..., đợi hoài không thấy tiếp chiêu thầy Huyennguyen ...


Oh, thịnh tình của Ngọc Lý thật HN ko biết phải nói thế nào. Nhưng xin đừng gọi Nguyên bằng thầy. (Dù chỉ là đùa thôi).


Bạn có bao giờ để ý đến hình ảnh êm đềm của người phụ nữ ngồi đan một mình trong đêm đông, với chú mèo con bên cạnh. Đối với tôi, hình ảnh ấy tiềm ẩn trong nó một ẩn dụ sâu sắc.


Hình ảnh này thật tuyệt. Không vì điều gì khác mà vì sự âm thầm đơn lẻ trong đêm lạnh và tịch nhiên với một mối quan hoài duy nhất dành cho tình yêu cháy lòng ấm áp. Ấy có thể là chính tình yêu của nhà văn với tác phẩm? Với cái gì đó còn vượt trên tác phẩm_điều họ muốn gửi gắm? Gửi gắm điều gì? Sự âm thầm? Sự khát khao cháy bỏng câm lặng? Sự khao khát tịch mặc u u???
Hình ảnh so sánh thật đẹp, nhưng:

Một nhà văn thực sự, cũng giống như người phụ nữ đan len, cẩn thận nắm lấy suy nghĩ đầu tiên của mình, luồn nó vào sợi kim đan, và bắt đầu nhẫn nại đan nên chiếc áo-tác phẩm của mình. Theo vòng quay của cuộn len, những suy nghĩ cứ nối nhau xuất hiện, được rút tỉa, thít chặt, nối thêm, để cuối cùng, trở thành một tác phẩm, với muôn ngàn ý tưởng phức tạp được kết nối lại hài hoà, nhưng vẫn được bắt đầu từ một suy nghĩ đầu tiên.


Nguyễn Thanh Sơn bắt_đầu_làm_một_chú_mèo cho chính những_cuộn_len của mình đây sao?

Những người viết vội vàng cũng giống như chú mèo con bị cuộn len ý tưởng hấp dẫn. Trò chơi nhiều màu sắc kia trông quả thật thú vị, chú mèo nhẩy cẫng lên, lao qua lao lại bên cạnh cuộn len, vung bàn chân ra vả vào những sợi len để tìm cách kéo nó ra. Không có đủ sự kiên nhẫn cần thiết, sợi len đầu tiên quấn lấy chân chú, và chẳng mấy chốc chú đã quay cuồng trong đám len, làm rối tung các ý nghĩ, cho đến khi những sợi len cuộn chặt lấy chân làm chú ngã xuống, hoặc có ai đó lôi chú ra khỏi đám hỗn độn mà chú vừa tạo nên.


Ai lôi được chú mèo ra khỏi cuộn len?
1. ý tưởng mới? Lại là 1 cuộn len mới mà thôi, có khi màu sắc còn đẹp đẽ hơn nhiều.
2. khoái cảm cho chính đương sự (con mèo hay người đan len)? Khi đang say mê đùa giỡn, thì chú mèo làm rối cuộn len, hay cuộn len làm rối chú mèo, nào ai biết nổi?
3. thích thú cho đa số người thưởng thức
(khác với một người được mặc áo)?
Chú mèo chơi với một vô thức đầy thích thú, người làm văn nghệ, đôi khi làm được 1 chú mèo không hẳn đã là điều gì đáng chán cho lắm. Người muốn thuỏng thức xin đừng vui, chớ buồn, khi lỡ cả hai, chú mèo hay cuộn len, trở thành mục tiêu. Bởi vì, tất cả chỉ là những ảnh tượng của một cuộc chơi? Thì một hay đa số nói được điều gì? Phải là mênh mông hay chăng?
4. hồn nhiên và gần với tâm thức tự nhiên nhất, do đó, tạo nhiều rung cảm nhất trong thử nghiệm? Như đã nói, đôi khi làm 1 chú mèo, chưa hẳn là đã là đáng buồn. Vậy thì, vậy thì...? Chưa hẳn là đáng vui?... Thế làm sao đây?
5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong sự rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo? Rèn luyện sự tinh tế? Nhạy cảm với giác quan? Hay! Nhưng. Nhưng! Có thể luyện được không?

Một buổi sáng cuối tháng năm, giữa mùa hạ, có một điên khùng thi sĩ, thức dậy hơi muộn, bâng khuâng ra ngồi trước hiên nhà, nghe tiếng ve ngân trên những cành soan phía bên kia nhà, nhớ mùa đông. Và khi nắng sớm chảy tràn trên mặt mày đang còn ngái ngủ, chiếu ánh sáng diệu hằng vẫn lên mỗi ngày cuối chân mây Đông, anh ta nhớ:
Cô đơn độc đối đình tiền trúc
Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long...

Phê bình, ấy là mượn chữ nói hồn. Tượng chữ, tượng hình, tượng ý... Cuộc chơi vẫn dài như chưa đi bước nào...

Nguyên
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-29 02:51:56Mộc Hoa Lê>
Thân chào tỷ Ngọc Lý và "thầy" Huyền Nguyên [:D]

1- Bản thân chiếc áo len đầu tiên của loài người đã là 1 siêu ý tưởng - ý tưởng của ý tưởng. Hình như, khi bắt đầu cầm cuộn len, sợi len và nghĩ đến "giá trị sử dụng" thì sẽ tốt hơn và có thể trong đó còn gửi gắm tình yêu, chứa đựng mồ hôi và những giọt nước mắt.

" Có người con gái Đông về đan áo gửi ra sa trường "

Nhưng nghệ thuật đỉnh cao thường xuất phát từ ý tưởng ngẫu nhiên trong phút thăng hoa.

2- Con mèo là khoái cảm, còn lao động thuộc về người đan len (lao động nghệ thuật) nhưng khoái cảm của người đan len thăng hoa lại thành những chiếc áo với nhiều kiểu đan khác nhau. Đó là nghệ thuật, là thẩm mỹ trong các giá trị sử dụng, trong các sản phẩm lao động.

Vì vậy phương thức tốt nhất bao giờ cũng trở thành phương pháp với sự lặp đi lặp lại, chỉ khác nhau về ý tưởng cá nhân, từ đó tạo ra các kiểu áo với các kiểu đan và phối màu khác nhau.

Ý tưởng của con mèo thành thì ít mà khiến người ta tiêu tốn thời gian gỡ rối, lần theo sợi len mà nắm bắt thì nhiều.

3- Chỉ có người đan mới bằng phương pháp đã qua chọn lọc và đào thải tự nhiên mà đem đến sự thích thú cho đa số người sử dụng.

4- Con mèo chủ yếu là qua trải nghiệm chứ ko qua thử nghiệm. Chỉ khi nào nó ko bị cuốn trong mớ len rối đó và người ta, số đông, tìm được trong sự rối rắm đó 1 sự hồn nhiên, gần tâm thức tự nhiên và rung cảm thì đó mới là ý tưởng độc đáo thành công. Con người với tiềm thức đã bị ảnh hưởng ít nhiều của tác động xã hội thì sự vô thức chỉ có thể là sự tự nhiên thuần túy 1 cách tương đối mà thôi. Nó như móng vuốt của con mèo sẽ tương đối giống nhau, cuộn len sẽ gồm những sợi tương đối giống nhau và đó là hạn chế của cảm xúc về mặt xã hội. Cuối cùng, dù có hồn nhiên cách mấy thì ý tưởng tốt vẫn ko thể là 1 mớ rối tinh.

5- Hi... HN nói đúng, vấn đề ở chỗ, nếu muốn, có thể rèn luyện được ko? Tâm hồn, năng khiếu, đam mê, hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh xã hội của mỗi người 1 khác. Họ chỉ rèn luyện, có chăng, là về phương pháp mà thôi. Đó chính là cách đan (khác nhau về kiểu mũi đan và kiểu dáng), quy luật phối màu (khác nhau về tone màu) và nguyên tắc đơn giản: Càng dày càng ấm với cùng 1 loại len...

" Ai đi trong giá lạnh chẳng nhớ chuyện người đan áo "



P/s: Tỷ nè. Tỷ chỉ cho muội cách nào để tiếp chiêu "thầy" Huyền Nguyên trong bài trước với.[8D][8D][:D][:D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 19:25:40Ngọc Lý>
.

Đề tài này chúng ta bắt đầu từ cuối tháng 5, hôm nay đã cuối tháng 6, 2006.

Trong một tháng, chúng ta đã đi qua khá nhiều mối chỉ và nhiều cuộn len khác nhau.

Chúng ta đã tìm lại tinh thần sáng tạo từ James Joyce, Trần Dần, với Nghệ thuật khái niệm.

Chúng ta đã tìm hiểu về Nguyễn Thế Hoàng Linh, Bùi Hoằng Vị, Nguyễn Vĩnh Nguyên, Vũ Đình Giang, Nguyễn Danh Lam, Phạm Vân Anh, Lê Thiếu Nhơn, Đỗ Bích Thuý, Dương Ngọc Hoàn, Trương Thái Du, Nguyễn Ngọc Thuần,..., một số tác giả trẻ trên văn học Việt Nam hôm nay, cùng lúc với các bài về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn.

Chúng ta đã tìm lại cách suy tư của một số những người cha trong văn học Việt.

Chúng ta đã nhìn qua một số trang Web của Văn Học Việt Nam Tự Do và quan niệm sáng tạo của họ. Điển hình nhất, tôi nghĩ là ý tưởng của Mai Thảo, một trong những người chủ trương tinh thần Sáng Tạo:

"Chế lấy mây và gây lấy nắng,
Chế lấy, đừng vay mượn của đất trời..."


Gần đây nhất, chúng ta đang nói đến khuynh hướng sáng tác "Theo chủ nghĩa", và sáng tác "Không chủ nghĩa".

Ngọc Lý xin được mời các bạn trở lại với đề tài này, vốn là cốt lõi các quan tâm của các nhà văn trẻ hiện nay:



Nguyễn Thanh Sơn

Bạn có bao giờ để ý đến hình ảnh êm đềm của người phụ nữ ngồi đan một mình trong đêm đông, với chú mèo con bên cạnh. Đối với tôi, hình ảnh ấy tiềm ẩn trong nó một ẩn dụ sâu sắc. Một nhà văn thực sự, cũng giống như người phụ nữ đan len, cẩn thận nắm lấy suy nghĩ đầu tiên của mình, luồn nó vào sợi kim đan, và bắt đầu nhẫn nại đan nên chiếc áo-tác phẩm của mình. Theo vòng quay của cuộn len, những suy nghĩ cứ nối nhau xuất hiện, được rút tỉa, thít chặt, nối thêm, để cuối cùng, trở thành một tác phẩm, với muôn ngàn ý tưởng phức tạp được kết nối lại hài hoà, nhưng vẫn được bắt đầu từ một suy nghĩ đầu tiên.




A. Đan len theo lối cổ truyền




Nguyễn Thanh Sơn

Những người viết vội vàng cũng giống như chú mèo con bị cuộn len ý tưởng hấp dẫn. Trò chơi nhiều màu sắc kia trông quả thật thú vị, chú mèo nhẩy cẫng lên, lao qua lao lại bên cạnh cuộn len, vung bàn chân ra vả vào những sợi len để tìm cách kéo nó ra. Không có đủ sự kiên nhẫn cần thiết, sợi len đầu tiên quấn lấy chân chú, và chẳng mấy chốc chú đã quay cuồng trong đám len, làm rối tung các ý nghĩ, cho đến khi những sợi len cuộn chặt lấy chân làm chú ngã xuống, hoặc có ai đó lôi chú ra khỏi đám hỗn độn mà chú vừa tạo nên.



B. Nghịch len như chú mèo con








Câu hỏi:

Lần trước, chúng ta đặt tiền đề Nguyễn Thanh Sơn nói đúng, và đã đi qua một số thảo luận.

I. Lần này, đặt tiền đề là Nguyễn Thanh Sơn nói sai, với các gợi ý sau:

- Viết văn không là đan len. Người đọc không cần chiếc áo ấm để mặc thêm ra ngoài những lớp chồng chéo của tư duy cũ.

Trái lại, người đọc cần được giúp "cởi" các lớp áo bên ngoài, và giúp "bóc" những lớp sơn cũ đã không còn thích hợp, để tìm lại với chính tâm thức thật của con người, với những rung động thật đang sắp bị đè ngộp và đang cần được khai phóng, giúp chúng ta ý thức một sức sống mới, đích thực và chan hòa triệu cảm xúc tế vi.

- Viết văn là khơi gợi cảm xúc. Cách nào khơi gợi cảm xúc nhiều nhất? Đùa với nhiều mối chỉ cùng một lúc, hay kéo mãi một sợi chỉ đen và thắt mãi một nút thòng lọng?

II. So sánh A và B, các bạn nghĩ sợi len được thử nghiệm cách nào hữu hiệu nhất để nảy sinh:

1. ý tưởng mới.
2. khoái cảm cho chính đương sự (con mèo hay người đan len)
3. thích thú cho đa số người thưởng thức
(khác với một người được mặc áo)
4. hồn nhiên và gần với tâm thức tự nhiên nhất, do đó, tạo nhiều rung cảm nhất trong thử nghiệm.
5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong việc rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo.

Mong các bạn góp ý,

[:)]

Ngọc Lý

Xin đọc thêm các thảo luận liên hệ tại đây
Đăng nhập để trả lời
0
Câu hỏi:

Lần trước, chúng ta đặt tiền đề Nguyễn Thanh Sơn nói đúng, và đã đi qua một số thảo luận.

I. Lần này, đặt tiền đề là Nguyễn Thanh Sơn nói sai, với các gợi ý sau:

- Viết văn không là đan len. Người đọc không cần chiếc áo ấm để mặc thêm ra ngoài những lớp chồng chéo của tư duy cũ.

Trái lại, người đọc cần được giúp "cởi" các lớp áo bên ngoài, và giúp "bóc" những lớp sơn cũ đã không còn thích hợp, để tìm lại với chính tâm thức thật của con người, với những rung động thật đang sắp bị đè ngộp và đang cần được khai phóng, giúp chúng ta ý thức một sức sống mới, đích thực và chan hòa triệu cảm xúc tế vi.

- Viết văn là khơi gợi cảm xúc. Cách nào khơi gợi cảm xúc nhiều nhất? Đùa với nhiều mối chỉ cùng một lúc, hay chỉ kéo mãi một sợi chỉ đen và thắt mãi một nút thòng lọng?

II. So sánh A và B, các bạn nghĩ sợi len được thử nghiệm cách nào hữu hiệu nhất để nảy sinh:

1. ý tưởng mới.
2. khoái cảm cho chính đương sự (con mèo hay người đan len)
3. thích thú cho đa số người thưởng thức
(khác với một người được mặc áo)
4. hồn nhiên và gần với tâm thức tự nhiên nhất, do đó, tạo nhiều rung cảm nhất trong thử nghiệm.
5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong sự rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo.

Mong các bạn góp ý,



Để trả lời cho câu hỏi thứ nhất, việc viết văn không phải là đan len - đó chẳng phải là điều hẳn nhiên hay sao? Người viết đưa ra muôn vàn tình tiết giống như là muôn vàn sợi len trong tay người đan len - nhưng thật sự không phải là sợi len vậy. Những tình tiết đan xen, hòa quện tạo nên một sự huyễn hoặc kỳ lạ lôi cuốn hay đánh đố người đọc không chỉ nhằm tạo ra sự đánh động tâm thức mà còn hướng người đọc đi tìm đáp án của tình tiết - có tìm được hay không còn tùy thuộc vào ngộ tính và mẫn cảm của độc giả vậy.

Việc có cởi hay không cởi lớp áo bên ngoài - mặc thêm hay không mặc thêm lớp áo bên ngoài - gột rửa hay loại trừ vỏ bọc - lớp sơn phủ không thích hợp được đặt ra cho chính bản thân tác giả thì đúng hơn. Ai biết liệu người này hay người kia thích hợp cho điều này hay điều kia? Tôi thì muốn ăn cơm với trứng hơn là với nước sốt cà chua - Anh thì thích ăn kèm với salad.

Viết văn là khơi gợi cảm xúc, cảm xúc của chính tác giả là sự khởi nguồn cảm xúc của độc giả. Sự đùa giỡn với các sợi len đã làm chú mèo như bị cuộn tròn không tìm ra lối thoát - đâu là lối thoát - ý tưởng gợi mở hay làm người đọc lâm vào ma trận huyền hoặc? - hẳn nhiên là chẳng có tác giả nào muốn người đọc phải đau đầu, vật lộn trong mớ hỗn độn mình tạo ra - và hẳn nhiên bao giờ một tia sáng sẽ loé lên trong đêm đen đầy giông bão, có thể thiêu đốt cả một cánh rừng ý nghĩ, chỉ để tạo ra một lối thoát cho những linh hồn văn chương.
Lấy một ví dụ cụ thể: Sau bao cuộc mưu sinh, đào thoát, xây dựng tiềm năng, tiến hành trả thù Edmond Dantes đã nói (Hạnh phúc hay khổ đau chỉ là hai thái cực của sự bất biến, sự khôn ngoan của con người nằm cả trong sự chờ đợi và hy vọng) - Đó chẳng phải là một lối thoát khôn ngoan hay sao?

Câu hỏi thứ hai, xin đợi cao kiến:

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-29 10:44:31chem48aUNS>
Bạn biết Enistein rất nổi tiếng phải không?
Bạn biết nhắc đến ông là nhắc đến thuyết tương đối đúng rồi nhỉ?
Bạn biết Enistein hoàn thiện những suy nghĩ vĩ đại nhất ấy của mình vào lúc nào không, khi ấy ông chưa tròn 30 tuổi...!?.

Thế thời gian còn lại của cuộc đời ông làm gì ?.
Ông đi tìm một thuyết mà chỉ cần nó con người sẽ thấu hiểu mọi điều trong vũ trụ, ông không tìm ra, đến tận khi ông chết (thế là hoài phí hơn 5 chục năm trời).

Thế đấy mọi thứ thật là đơn giải sao mọi người cứ thích làm rối tung lên...?.
Hích, hóa ra chẳng có gì đơn giản !?.
Đăng nhập để trả lời
0
Einstein đã tìm ra rồi.
Nửa thế kỉ còn lại, ông chỉ im lặng và nỗ lực trong việc thực hiện im lặng trong nghĩa tương đối của nó.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen

Einstein đã tìm ra rồi.
Nửa thế kỉ còn lại, ông chỉ im lặng và nỗ lực trong việc thực hiện im lặng trong nghĩa tương đối của nó.




Hơ hơ, tôi bắt đầu khoái lão HN này rồi đấy[:D] Này HN, tôi không thích nói về Enstein, tôi muốn hỏi cuộn len kìa. Lão đã thấy cuộn len nào vuông chưa? (Hình như có đọc đâu đó câu nói về Hình tròn của lão rồi thì phải) Mèo nghịch len thì 1 là len rối, 2 là chú mèo rối. Vậy thôi. Giải quyết ư? Hoặc là ta ngồi gỡ, hoặc bỏ.
Vòng tròn đã đi qua điểm đầu tiên rồi còn đâu, hỡi ôi.
Hãy kick vào đây, bạn sẽ yêu thích đó
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 19:51:20Ngọc Lý>
Trích đoạn: huyennguyen

Einstein đã tìm ra rồi.
Nửa thế kỉ còn lại, ông chỉ im lặng và nỗ lực trong việc thực hiện im lặng trong nghĩa tương đối của nó.



Einstein chỉ là một con người.

Khám phả của ông trong chiều dài lịch sử của con người có thể sẽ rất tương đối. Chúng ta không nhất thiết phải dùng các thời điểm trong đời sống của Einstein làm mẫu mực.

Hãy đón nhận mọi thiên tài trong thời điểm riêng của thiên tài ấy.

Cỏ mọc nhanh và tràn lan, nhưng chết ngay khi thiếu nước.

Đại thụ chỉ nảy mầm và phát triển khi có cơ duyên thuận tiện, và khi bắt rễ được vào một mạch nước ngầm để có thể sống trải qua mọi cơn hạn hán bề nổi. Điều này đôi khi đòi hỏi một thời gian thử thách rất lâu.

Nhưng đại thụ sẽ sống ngàn năm và bóng mát của nó sẽ nuôi dưỡng rất nhiều sinh vật.

Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

Lão đã thấy cuộn len nào vuông chưa? (Hình như có đọc đâu đó câu nói về Hình tròn của lão rồi thì phải)





Vuông là một hình tròn có bốn góc.

Tròn là một hình vuông có 4 lũy thừa n góc.

[8D]

Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

[size=3] Mèo nghịch len thì 1 là len rối, 2 là chú mèo rối. Vậy thôi. Giải quyết ư? Hoặc là ta ngồi gỡ, hoặc bỏ.



Cún con trả lời như con cún. [8D]

Sao Cún con không hỏi Mèo con là Mèo con có vui không khi nghịch len?

Sao không hỏi Cuộn len là Len có thích không khi được chơi với mèo?

Sao không hỏi người ngắm hoạt cảnh là họ có thấy bao năng lượng tỏa ngời từ các động tác?

Sao không hỏi Vũ sư là họ có học được sự uyển chuyển linh hoạt từ thân thể Mèo khi đùa len?

Sao không hỏi Võ Sư là họ có học được cách Mèo giữ thăng bằng rất tuyệt vời khi nhảy, uốn, lộn, lăn, nhào, để không bị thương tích?

Sao không hỏi nhà Vật lý học là Trọng Tâm của sức nặng Mèo thay đổi thế nào trong các di chuyển để đạt đến cân bằng tuyệt đối?

Sao không hỏi họa sĩ có thấy màu sắc của từng sợi lông mèo và sợi len thay đổi theo từng giây khắc trong từng vị trí của sự đùa nghịch vì sự thay đổi góc độ phản chiếu của ánh sáng?

Sao không hỏi nhà triết học có phải tất cả ý nghĩa cuộc đời chỉ thu gọn trong phút giây tuyệt khoái của mèo khi lơ lửng trên không chụp bắt cuộn len còn đang lơ lửng?

[8D]

Trích đoạn: Cún con yêu mèo con
[size=3]
Vòng tròn đã đi qua điểm đầu tiên rồi còn đâu, hỡi ôi.


Điêm đầu tiên của vòng tròn là điêm nào?
Làm sao vòng tròn đi qua điểm đầu tiên của chính nó?

[8D]

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Lý luận hay, sâu sắc và chặt chẽ, nhưng rất có hồn, và lấp ló những xanh ngời của an nhiên hiện tại, của chú mèo Ngọc lý. nhưng... 1 chút nhưng thôi:

Einstein chỉ là một con người.

Khám phả của ông trong chiều dài lịch sử của con người có thể sẽ rất tương đối. Chúng ta không nhất thiết phải dùng các thời điểm trong đời sống của Einstein làm mẫu mực.

Ai lại không phải bắt đầu làm con người, và dù có để lại gì, ko để lại chi, lại có thể là Thánh?
Đại thụ vẫn sống, dù đã chết, nhưng thực sự đã chết. Ý nghĩa của đại thụ đã biến mất ngay lúc đại thụ vừa tỏa bóng mát cho một giây nào đó của người hưởng bóng mát.
Mèo đã nghịch những cuộn len hình vuông, vì hình tròn kia bị cắt chẻ gọn ghẽ quá nên có bốn cạnh, thật khó để di chuyển cái khối góc cạnh ấy, nó cứ nằm ì tại chỗ, mà ko thể thấy rằng:
Vuông là một hình tròn có bốn góc.

Tròn là một hình vuông có 4 lũy thừa n góc.


Giây phút lửng lơ lại quay về lơ lửng mênh mông. Tất cả chỉ có thể là tạm, tạm mượn, tạm nói, tạm diễn tả, tạm ý... Cái thích thú nhất chỉ có 1 tích tắc vừa sinh ra, vừa tắt lụi và vừa nảy nở trở lại trong một chuỗi nguyên truyền phù đăng ngời ngời...




http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-03 09:33:42Cún con yêu mèo con>
Vuông là một hình tròn có bốn góc.

Tròn là một hình vuông có 4 lũy thừa n góc.

Chính xác thì phải là: hình tròn là một đa giác có n cạnh=&gt; có n+1 điểm.

Cún con trả lời như con cún.
[8D]
Hì, cái này ko bàn nha.[:@]

Sao Cún con không hỏi Mèo con là Mèo con có vui không khi nghịch len?

Cún đã từng hỏi, nhưng hắn vô cào cún chạy toé khói[8D]. Hoá ra mèo chẳng biết cuộn len là gì, chắc là mèo tưởng cái đuôi của mình rùi quay qua, quay lại vờn chán thôi. Hơ, mà lạ lắm, mèo nghịch đuôi của mình cũng cứ quay VÒNG TRÒN nhá[:D]

Sao không hỏi Cuộn len là Len có thích không khi được chơi với mèo?

Cái nì hỏi mèo rùi, chắc hẳn cũng chẳng cần hỏi cuộn len.[:D] há, Ngọc Lý.

Sao không hỏi người ngắm hoạt cảnh là họ có thấy bao năng lượng tỏa ngời từ các động tác?

Mèo ơi, mi nghịch thích không?, ừa, vậy cuộn len đã xổ hết, mi còn thích nghịch nữa không hả? hay là ngươi muốn nó buộc chặt quanh mình, lúc đó có muốn chạy cũng khó nha. Mà này, liệu ngươi nghịch như vậy đến khi nào, có phải mãi mãi không? Không hả, ừ 2 kết cục, xảy ra thì ai coi nữa, (mèo bị trói or len đã rối lên rùi)

Sao không hỏi Vũ sư là họ có học được sự uyển chuyển linh hoạt từ thân thể Mèo khi đùa len?

Có chứ, điệu quay TRÒN, rất đẹp (nhưng chóng mặt, rất khó, và chỉ là điểm xuyết cho những vũ điệu mà thôi).

Sao không hỏi Võ Sư là họ có học được cách Mèo giữ thăng bằng rất tuyệt vời khi nhảy, uốn, lộn, lăn, nhào, để không bị thương tích?

Cái nì thì cũng nên hỏi: Sao mèo lại nghịch len, trò ấy vô bổ mà, có khi còn bị đánh vì làm len rối (Khổ hơn là bị len trói chặt bởi ngẫu nhiên). Và dĩ nhiên, sao mèo lại ko hỏi, tại sao loài người lại ko nghịch len nhỉ? mà lại toàn "nghịch" thứ khác rùi lại đổ tội cho ta và cuộn len????

Sao không hỏi nhà Vật lý học là Trọng Tâm của sức nặng Mèo thay đổi thế nào trong các di chuyển để đạt đến cân bằng tuyệt đối?

Hơ hơ, cái nì thì phải hỏi những nhà sinh học, họ có thể ko đưa ra được công thức, nhưng họ có thể giải thích rõ ràng tại sao mèo rơi từ cao xuống mà 4 chân bao giờ cũng xuống trước. (Hì, mèo ngả ngửa lưng từ trên cao, quay lại là 1/2 vòng tròn, đầu... xuống trước... là 1/4 vòng tròn... vẫn VÒNG TRÒN)

Sao không hỏi họa sĩ có thấy màu sắc của từng sợi lông mèo và sợi len thay đổi theo từng giây khắc trong từng vị trí của sự đùa nghịch vì sự thay đổi góc độ phản chiếu của ánh sáng?

Cái nì hỏi nhà vật lý mà![:D] Ừa, đẹp lắm nếu trời nắng đẹp và có chút hơi nước lẵng đãng bay, còn nếu không thi sao nhỉ? Nhìn (đánh giá) thế nào đây?

Sao không hỏi nhà triết học có phải tất cả ý nghĩa cuộc đời chỉ thu gọn trong phút giây tuyệt khoái của mèo khi lơ lửng trên không chụp bắt cuộn len còn đang lơ lửng?

Uả, vậy cứ lơ lửng là tuyệt khoái sao? Chắc chỉ có chú mèo mới vậy, Nhưng chúng ta nhớ lại là mèo đang chơi, đang nghịch trong sự vô thức( nhấn mạnh chữ vô thức). Cái lơ lửng ấy cũng chỉ giống như mèo đang đưa bàn chân trước khều cuộn len lăn tròn mà thôi. Khoái ở đây chính là người đang nhìn thấy cảnh mèo lơ lửng[:D]? Chắc đúng chứ nhỉ???


Điêm đầu tiên của vòng tròn là điêm nào?

Ví dụ cuộn len là hình tròn. Điểm đầu tiên của cuộn len là thời điểm mà chú mèo bắt đầu khều vào cuộn len[:D]

Làm sao vòng tròn đi qua điểm đầu tiên của chính nó?

Rất tiếc, chú mèo đã đi qua rất nhiều lần cái điểm đầu tiên mà chính chú mèo cũng không biết.[:-]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-03 16:54:31Ngọc Lý>
Trích đoạn: Cún con yêu mèo con

Chính xác thì phải là: hình tròn là một đa giác có n cạnh=&gt; có n+1 điểm.




Chính xác thì phải là chúng ta đang đùa,
nhưng nếu đây là sự thực có những kết quả to lớn lâu dài sâu rộng
ảnh hưởng tới ít nhất một con người
hay nhiều con người
ảnh hưởng tới một giờ sau,
một ngày sau,
một năm sau,
nhiều năm sau...

thì tai họa không lường được.

Tại sao?

Chúng ta tiếp tục đi vào con đường cụt và hoàn toàn sai, mà cứ tiếp tục tranh cãi một cách hào hứng. Chúng ta tự đánh lừa mình bằng các tri thức giả, không thực tế, tự lừa mình bằng những con chữ và hình vẽ trên giấy, tự lừa mình bằng những lý luận không có căn bản thực tiễn mà cả nửa thế kỷ hay một thế kỷ nữa cũng sẽ không dẫn đến đâu.(hic) [:(]

Chúng ta đặt căn bản trên hình tròn và hình vuông.

Đó là những "hình" phiến diện và không bao giờ là thực tế.

Thực tế không bao giờ chỉ là một mặt phẳng có một mặt.

Mà luôn luôn là hình khối, rất đa chiều, đa dạng.

Chú Mèo khi nghịch cuộn len chính là đang đi tìm thực tế ấy trong mọi góc nhìn.

Khi chúng ta kéo chú lại, và khăng khăng là phải đan len bằng những nút thòng lọng tiếp nhau, chúng ta đang tự trói chúng ta và đang kéo giây thòng lọng cho nút chặt hơn.

Nút thòng lọng rất dễ bị tròng vào, dễ bị kẻ khác kéo giây xiết cổ, làm nghẹt thở người trong thòng lọng.

Nhưng rất dễ gỡ.

Hãy nắm mối giây,

và tự cởi trói cho mình.


[:)]


Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Hơ hơ![;)] Ngọc Lý này đùa ác thiệt. Vậy stop nha. Mà này, vụ truyện Kiếm hiệp triển khai đến đâu rồi Ngọc Lý, Cún dùng Lăng ba vi bộ chạy mấy vòng đợi rùi nè, sôt ruột quá. Đang định giúp NL 1 tay đây, lời nhận giúp đỡ này bảo chứng ko lâu đâu nhớ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-04 02:34:31Ngọc Lý>
hihihi

Đùa tí mà, cảm ơn Cún con không giận nhé.

Còn chuyện Dã Sử Kỳ Tình Việt Nam thì Cún góp ý đi, chứ chỉ nghe khuyến khích Ngọc Lý vẽ phông, vừa mới chạy sang phần Điện Ảnh của học vẽ phông rùi kìa, thấy mấy Samurai Nhật Bản múa kiếm ác liệt ghê...

Phông dựng lên nè,



ai muốn nói chuyện nghiêm túc thì kính mời sang dùng chén trà và bàn câu chuyện tại đây:

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=144975&mpage=3

Kính mời,

[:)]

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
Trả lời cho những câu hỏi của Huyền Nguyên:

Ai lôi được chú mèo ra khỏi cuộn len? - Để trả lời cho câu hỏi này, buộc ta phải nhìn nhận lại từ đầu về ý tưởng được bọc trong hình tượng "Người đàn bà - chú mèo - cuộn len". Vâng, nếu đi tìm chủ thể và khách thể trong hình tượng này thì liệu Nguyên nhìn nhận như thế nào? Chủ thể là "cái gì" trong hình tượng trên, Người đàn bà - Chú mèo hay Cuộn len?.

Dùng lối suy luận ngược có thể giả thuyết rằng chủ thể ở đây là chú mèo nhé, vậy chú mèo là chủ thể - chú mèo có mang khách thể - Người đàn bà và cuộn len vào tác phẩm được chăng? liệu có thể mang được cái ý vị của việc đan len vào trong tác phẩm được chăng? - câu trả lời là không. Vậy có thể nói chú mèo hoàn toàn không phải chủ thể tức phải là khách thể.

Cuộn len thì sao? chẳng có vấn đề gì phải bàn khi cho rằng cuộn len cũng là một khách thể(vật thể) của chủ thể. Vậy đương nhiên chủ thể phải là người đàn bà(tác giả - Nguyễn Thuý Hạnh trong bài bình của Nguyễn Thanh Sơn).

Vậy là, câu trả lời được dàn dựng một cách hợp lý sao cho chủ thể có thể mang những ý tưởng từ khách thể đan xen, hoà quện để đưa ra sản phẩm nghệ thuật( ở đây không có ý khen chê hay bình phẩm về sản phẩm nghệ thuật này khác).

1. Nguyễn Thanh Sơn khi bình tác phẩm của Nguyễn Thuý Hạnh đã ví Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý như là hình tượng "người đàn bà, chú mèo và cuộn len". Đây cũng chính là một ý tưởng của người bình, cũng có thể được xem như là một hình tượng "chú mèo và cuộn len" khác, mà chủ thể nhìn nhận là chính người bình. Nhưng nói "Nguyễn Thanh Sơn bắt_đầu_làm_một_chú_mèo cho chính những_cuộn_len của mình đây sao?" thì hơi quá.

2. Chú mèo chơi với một vô thức đầy thích thú - có thể xem như vậy, nhưng hẳn Nguyên cũng biết, cái thích thú này là vô thức mà, đã không phải là chủ thể vậy làm sao có thể mang những thích thú vô thức đó để phổ vào sản phẩm nghệ thuật đây? Ừ đành rằng cái vô thức nó đẹp, nó huyền diệu và linh lung lắm, nhưng từ vô thức trở lại có nhận thức - tức là đã trải qua cái vô thức, liệu rằng có hay không những "dấu ấn" của vô thức được trở lại với thực tại ? có lẽ nên chú dẫn ở đây rằng :"tình trạng vô thức là một tình trạng diễn ra trong não bộ không được nhận thức" cho hợp lý hơn chăng?. Bởi vậy, người làm nghệ thuật không hề vô thức, bởi có nhận thức thì mới có khả năng cảm cái vô thức từ khách thể, để phổ cái vô thức của khách thể vào sản phẩm nghệ thuật. Cho phép được hỏi Nguyên, có khi nào Nguyên muốn được như chú mèo kia không? chú mèo đó có một sự " vô thức đầy thích thú" đó. Nguyên đúng khi nói rằng chú mèo và cuộn len "chỉ là ảnh tượng của cuộc chơi" - Chính khách thể (cuộc chơi) này đã được chủ thể gọt dũa để tạo hình cho tác phẩm đó thôi.

3. Trích dẫn lời của Nguyên "5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong sự rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo? Rèn luyện sự tinh tế? Nhạy cảm với giác quan? Hay! Nhưng. Nhưng! Có thể luyện được không?" - Đúng là sự nhạy cảm, sự tinh tế với các giác quan khi sáng tạo là hoàn toàn có thể rèn luyện. Nếu không thì đã chẳng có cái gọi là luyện tập, bạn có thể luyện tập rất nhiều thứ với khoảng thời gian đủ lâu, sự tinh mắt trong ánh sáng nhạt, sự thính tai trong một khu rừng vắng, và phản xạ linh hoạt trong các tư thức cuộc sống - Vậy thì sao không thể luyện tập chúng trong sáng tạo nghệ thuật?. Còn việc bàn xem nó có thích hợp hay không? thích hợp cho ai, cho một văn sĩ hay thi sĩ thì xin phép không bàn ở đây.

4. Trích lời của Nguyên "Phê bình, ấy là mượn chữ nói hồn. Tượng chữ, tượng hình, tượng ý... Cuộc chơi vẫn dài như chưa đi bước nào... " - Điều này thì đúng khi bình các tác phẩm của Nguyễn Thuý Hạnh.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Ai lôi được chú mèo ra khỏi cuộn len? - Để trả lời cho câu hỏi này, buộc ta phải nhìn nhận lại từ đầu về ý tưởng được bọc trong hình tượng "Người đàn bà - chú mèo - cuộn len". Vâng, nếu đi tìm chủ thể và khách thể trong hình tượng này thì liệu Nguyên nhìn nhận như thế nào? Chủ thể là "cái gì" trong hình tượng trên, Người đàn bà - Chú mèo hay Cuộn len?.

Dùng lối suy luận ngược có thể giả thuyết rằng chủ thể ở đây là chú mèo nhé, vậy chú mèo là chủ thể - chú mèo có mang khách thể - Người đàn bà và cuộn len vào tác phẩm được chăng? liệu có thể mang được cái ý vị của việc đan len vào trong tác phẩm được chăng? - câu trả lời là không. Vậy có thể nói chú mèo hoàn toàn không phải chủ thể tức phải là khách thể.

Cuộn len thì sao? chẳng có vấn đề gì phải bàn khi cho rằng cuộn len cũng là một khách thể(vật thể) của chủ thể. Vậy đương nhiên chủ thể phải là người đàn bà(tác giả - Nguyễn Thuý Hạnh trong bài bình của Nguyễn Thanh Sơn).

Vậy là, câu trả lời được dàn dựng một cách hợp lý sao cho chủ thể có thể mang những ý tưởng từ khách thể đan xen, hoà quện để đưa ra sản phẩm nghệ thuật( ở đây không có ý khen chê hay bình phẩm về sản phẩm nghệ thuật này khác).



Khi một người làm công việc sáng tạo văn nghệ, thì điều này có thể có nghĩa là: anh dựng lên một tấn trò, từ một ý tưởng đột khởi dựa vào ngôn ngữ và tài năng của mình. Hình tượng người đàn bà ấy phải là 1 người sáng tạo? Dĩ nhiên!
Nguyễn Thanh Sơn đang muốn đưa người đọc về một hình tượng mà ông ấy cho rằng khó hiểu, thế nên mới giải thích:

Một nhà văn thực sự, cũng giống như người phụ nữ đan len, cẩn thận nắm lấy suy nghĩ đầu tiên của mình, luồn nó vào sợi kim đan, và bắt đầu nhẫn nại đan nên chiếc áo-tác phẩm của mình. Theo vòng quay của cuộn len, những suy nghĩ cứ nối nhau xuất hiện, được rút tỉa, thít chặt, nối thêm, để cuối cùng, trở thành một tác phẩm, với muôn ngàn ý tưởng phức tạp được kết nối lại hài hoà, nhưng vẫn được bắt đầu từ một suy nghĩ đầu tiên.


Thật ra, khi viết, sự xung kích dữ dội của cảm hứng thường lôi người sáng tác (chủ thể_phải không nhỉ?) vào một bát quái trận của ý tưởng. Tài năng là, tuyệt phẩm là, ý tưởng chỉ là con thuyền, ngôn ngữ là cái chèo, đưa người đáo bỉ ngạn... Công việc đó có lẽ đòi hỏi một sự hòa quyện giữa tâm hồn, tài năng, và thăng hoa. Trong các thứ ấy, có thể chỉ rèn luyện được một "tài năng" mà thôi... Thành ra, tài năng không phải là tài hoa, nhưng lại là 1 phần không thể tách rời tài hoa. Nguyễn Thanh Sơn có lẽ chỉ cần nói đến hình ảnh mà đừng giải thích nhiều quá. Ông ấy đang nói chuyện trong Viện Goethe Hà Nội phải không nhỉ? Nên mới có chỗ này:

Nhưng nói "Nguyễn Thanh Sơn bắt_đầu_làm_một_chú_mèo cho chính những_cuộn_len của mình đây sao?" thì hơi quá.


Nói lòng vòng là để trả lời cho Asin, rằng sự phân tích là kẻ đồng lõa của nhị nguyên, mọi rắc rối đi từ uyên nguyên nhất thể có thể chỉ cảm nhận được bằng ý trong tích tắc... Văn học hậu hiện đại là gì? Có phải là đưa mọi thứ trở về Nhất Thể Triệu Mộng Chơi Vơi Bất Khả Giải??? Và phần Vĩ Thanh chính là một khoảng Vô Ngôn lặng lẽ?... Người nào muốn rõ ràng và rành mạch tất cả, cố gắng đưa mọi thứ ra ánh sáng của lí trí, có thể chính là chú_mèo của cuộn_len_ý_thức bản thân mình...


2. Chú mèo chơi với một vô thức đầy thích thú - có thể xem như vậy, nhưng hẳn Nguyên cũng biết, cái thích thú này là vô thức mà, đã không phải là chủ thể vậy làm sao có thể mang những thích thú vô thức đó để phổ vào sản phẩm nghệ thuật đây? Ừ đành rằng cái vô thức nó đẹp, nó huyền diệu và linh lung lắm, nhưng từ vô thức trở lại có nhận thức - tức là đã trải qua cái vô thức, liệu rằng có hay không những "dấu ấn" của vô thức được trở lại với thực tại ? có lẽ nên chú dẫn ở đây rằng :"tình trạng vô thức là một tình trạng diễn ra trong não bộ không được nhận thức" cho hợp lý hơn chăng?. Bởi vậy, người làm nghệ thuật không hề vô thức, bởi có nhận thức thì mới có khả năng cảm cái vô thức từ khách thể, để phổ cái vô thức của khách thể vào sản phẩm nghệ thuật. Cho phép được hỏi Nguyên, có khi nào Nguyên muốn được như chú mèo kia không? chú mèo đó có một sự " vô thức đầy thích thú" đó. Nguyên đúng khi nói rằng chú mèo và cuộn len "chỉ là ảnh tượng của cuộc chơi" - Chính khách thể (cuộc chơi) này đã được chủ thể gọt dũa để tạo hình cho tác phẩm đó thôi.


Rất hợp lý và chính xác trong suy luận. Nhưng. Nhưng!...
Nhưng quá trình sáng tạo đã mang trong hình hài sự thiêu hủy, thiêu hủy cả những ý nghĩ mình đang sáng tạo. Đấy chính là quá trình đi từ một vô thức đột khởi đi đến ý thức bùng vỡ, vòng một vòng trở lại vơi vô thức mênh mông, không thấy đáy, không rõ bờ... Chính là vô lượng ma kha khó thể diễn giải được. Ấy chính là "Khả giả bất khả giả chi gian"? Một thiên thu không bến bờ như họ Trịnh đã nói? Là một Tuyết Băng Vô Tận Xứ? Là một Mặt Trời Vời Vợi Không Cùng Với Tới? Một Đạo Khả Đạo, Phi Thường Đạo? Mọt Mảnh Đất Thiêng không thể đặt chân tới như Krishnamuti thổn thức?

Từ Một, trở thành Hai, từ Hai về Ba, từ Ba tới Bốn, từ Bốn về MỘT. MỘT, và Một giống nhau? Không? Có? Một sátna vạn đại le lói nảy mầm, từ đó Nhất Thể lại sinh Nhị Nguyên, Nhị Nguyên nảy hột Tứ Tượng sinh Bát Quái và Vô Lượng Bất Sinh?...

Từ Thiêu Hủy và Vô Thức về Thiêu Hủy ấy, Văn Nghệ được phục sinh như Jesu Christ ra khỏi hang đá. Từ đó, mọi cuộc sáng tạo thật sự chỉ là một cuộc chơi rong đầy thi vị qua những bãi dâu ruộng muối? Từ đó mà ảnh tượng trở thành Viễn Tượng vô hình? Một Bóng Sương hư huyễn phù du? Một "Sương Tuyết Tiêu Thời..."?...

3. Trích dẫn lời của Nguyên "5. thích hợp hơn cho một nghệ sĩ hay văn thi sĩ trong sự rèn luyện sự tinh tế và nhạy cảm với các giác quan của chính mình khi sáng tạo? Rèn luyện sự tinh tế? Nhạy cảm với giác quan? Hay! Nhưng. Nhưng! Có thể luyện được không?" - Đúng là sự nhạy cảm, sự tinh tế với các giác quan khi sáng tạo là hoàn toàn có thể rèn luyện. Nếu không thì đã chẳng có cái gọi là luyện tập, bạn có thể luyện tập rất nhiều thứ với khoảng thời gian đủ lâu, sự tinh mắt trong ánh sáng nhạt, sự thính tai trong một khu rừng vắng, và phản xạ linh hoạt trong các tư thức cuộc sống - Vậy thì sao không thể luyện tập chúng trong sáng tạo nghệ thuật?. Còn việc bàn xem nó có thích hợp hay không? thích hợp cho ai, cho một văn sĩ hay thi sĩ thì xin phép không bàn ở đây.


Quả thật có rèn luyện. Sự rèn luyện nên hiểu thế nào? Hẳn nhiên không giống với chuyện
sự tinh mắt trong ánh sáng nhạt, sự thính tai trong một khu rừng vắng,
Không có con đường cho những trần vọng định danh. Nuốt một cục than hồng vào cổ họng để nghe khí quản bị bức nóng nghẹt thở, trui một thanh thép lạnh thành một Can Tương, Mạc Tà le lói màu xanh há chẳng phải có Huyết của chủ nhân? Sự dấn thân tận liệt và rẻ rúng là con đường có thể đi trọn cho sự rèn luyện? Và, nhìn lại, thì cuộc du cước vào Tử Địa Mù Sương ấy, ai đã là người dám Chơi? Thì bây giờ, vấn cú là, Chơi hay Không Chơi???
Mà khi Chơi, qua rồi Cuộc Chơi, lại không còn muốn nói tới chuyện Chơi Hay Không Chơi. Cơn bão đã qua, trời xanh lại là Thiên Thanh muôn thuở an nhiên, tịch u uyên mặc... Chỉ có những người tự nhận ra mình, chứ không có kẻ nhìn ra người khác trong cõi ấy.

4. Trích lời của Nguyên "Phê bình, ấy là mượn chữ nói hồn. Tượng chữ, tượng hình, tượng ý... Cuộc chơi vẫn dài như chưa đi bước nào... " - Điều này thì đúng khi bình các tác phẩm của Nguyễn Thuý Hạnh.


Chưa chắc những lời Nguyên nói đã đúng khi nói về Nguyễn Thúy Hằng. (Ah, có lẽ Asin vội nên viết nhầm, cô ấy là Hằng). Asin có thấy, những điều Nguyên nói đều đặt trong một dấu hỏi lửng lơ?...
Mượn lại lời kết của mình để tự kết liễu mình, Nguyên mong đây có thể là những trao đổi cuối cùng mà Nguyên viết: "Mượn chữ nói hồn... Cuộc Chơi vẫn dài như chưa từng đi bước nào...". Cũng có thể xem, Nguyên chưa nói gì.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-30 16:56:33Ngọc Lý>
.

Vừa chạy theo các kiểu đan len của Huyennguyen, Mộc Hoa Lê, và Asin, vừa đọc Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thế Hoàng Linh, thì thật là... tuyệt!

Mời các bạn thử một mối chỉ này xem, Ngọc Lý mới kéo ra, chưa rối lắm, mà cũng chưa đan thành gì cả:

"Tư tưởng là các nút thắt con người tự buộc vào...
rồi lại loay hoay tìm cách gỡ ra...
Hình như tất cả ý nghĩa của sống và chết
đều nằm trong sự loay hoay này..."

hihihi

Mời các bạn làm cho rối thêm tí nữa!


[:)]

Đăng nhập để trả lời
0
"Tư tưởng là các nút thắt con người tự buộc vào...
rồi lại loay hoay tìm cách gỡ ra...
Hình như tất cả ý nghĩa của sống và chết
đều nằm trong sự loay hoay này..."


Nút thắt là gì?
Gỡ là gì?
Chết và Sống ý nghĩ ra sao?
thế sao mà loay hoay?

Buộc Cột là thắt?
Gỡ là Cởi?
Chết là Tử Tận?
Sống là Tái Sinh?
Ý nghĩa là Thường Hằng? Là Bụi Mù? Là Sương Đêm?
Loay hoay đi tìm? Loay hoay thoát khỏi? Loay hoay?
Tại cái cuộc loay hoay Cởi và Buộc Cột ấy, tấ cả mọi điều hiện ra nguyên hình với trở trăn, với đau khổ, với buồn vui, với từng phút từng giờ, Tại Đây, Ngay Bây Giờ, đang nối diễn những tấn trò dâu bể đa đoan...?

Từ cành trúc rơi
giọt nước loé sáng
trong tia chớp ngời?

Một giọt nước rơi? Hay một đóa hơi rơi? Hay một hư huyễn rơi? Hay một sinh linh nào đó vừa rơi? Hay một lung linh sắp tắt? Hay một huyền nhiệm sắp lên?
Giọt nước loé sáng? Vì sao? Tại vì mắt thấy? Tại vì chớp loé bỗng dưng trong âm u thị hiện một mầm? mầm gì? Mầm uyên nguyên?...
Trong tia chớp ngời?
Tia chớp ngời? Loé lên trong một sátna giông tố? Hay là tại tồn vĩnh thể miên miên? Một chớp tắt? so với mắt thấy là 1 chớp mắt? so với giọt nước ấy là 1 đời ly tan trọn vẹn đủ đầy viên mãn? vậy thì đó là hư huyễn hay thực tại? Là sống hay chết? là một thoáng lung linh hay một trời bất dịch chói lòa u mật?
Chợt nghĩ, Trái Xanh đã tồn tại 5 tỷ năm, thì ba vạn sáu ngàn ngày được mấy?
nhưng, một tiếng nhưng bật ra, với một chúng sinh như con người, há chẳng phải trăm năm đã bày lắm trò tang thương? và muôn khúc đoạn trường? há chẳng đã lắm buồn vui hạnh phúc chia lìa? Há chẳng phải nếu không có một vũng tang thương để mỗi tự thể tự soi mình trong cuộc đắm say rướm máu lệ đớn đau, thì cuộc đi về nào có ý nghĩa gì? Từ đó, mà chết và sống có gì khác nhau? Chết là Về, mà Sống cũng là Về? Mọi thứ lại như nguyên...

(Đó có phải là một câu trả lời không cho trích đoạn trên đây của Ngọc Lý? Chắc rằng có, nhưng chưa chắc đã không. Nghĩ rằng Có, đi về Cõi Chết, nghĩ rằng Không, u uẩn chẳng tan. Vậy thì lời mượn là khôn hàn cứu chuộc? Từ đó mà Tư Tưởng phải chăng là Một Mình? Và Cô Độc? Trường tiếu nhất thanh hàn thái hư?... trên một cô phong đỉnh không người? )

Thế là ta lại loay hoay đi tìm cách gỡ rối, để cho rối càng thêm rối?
Hahaha, cuộc chơi! Cuộc chơi mãi rối bời như một chiếc kén nhung bọc lấy mật địa quai nhai hãn thế vô tức không lời ...


http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 10:46:42chialy1904>
Thông qua ý kiến của các bạn chialy1904 xin mạn phép được có vài cảm nghĩ riêng của một người ngoại đạo về lĩnh vực này…
Bất cứ một tác phẩm văn học nào khi ra đời đều được tác giả thể hiện ý tưởng rõ ràng về một chủ đề thông qua trang viết bằng nhiều phương pháp, nghệ thuật và cách thể hiện khác nhau để chuyển tải đến người đọc một thông điệp nào đó…
Còn người đọc thì tùy theo từng đối tượng, tùy vào trình độ cao thấp của tri thức, sự nhạy cảm, kinh nghiệm nhìn nhận về cuộc sống và con người, họ sẽ có những sự cảm thụ các tác phẩm cũng khác nhau, do đó mỗi một người đứng trên góc độ riêng của mình sẽ có những nhận xét mang tính chủ quan. Vì thế việc khen chê là điều tất yếu không thể tránh khỏi.
Nhưng dù gì đi nữa đa số công chúng ( bạn đọc) vẫn là người đánh giá một cách khách quan và tương đối công bằng với các tác phẩm của các tác giả. Điều quan trọng của một tác phẩm văn học theo tôi đó chính là giá trị sử dụng về nội dung và nghệ thuật mang tính chân-thiện-mỹ của tác phẩm đã đi vào lòng người.
Cái tài của người đan len ( tác giả) là làm sao đan kết các sợi len một cách khéo léo theo cách thể hiện độc đáo bằng tài năng cá nhân để cho ra một sản phẩm mới ( tác phẩm) lôi cuối, hấp dẫn người đọc bằng những ngôn ngữ trong sáng, dung dị dễ hiểu, những hình tượng ẩn dụ nào đó..., dù có khi tác phẩm có lúc được tạo ra từ những nút thắt, và được tác giả từ từ mở nút thắt ra hay tự thắt lại… thì cũng bằng nghệ thuật riêng của từng người tùy vào kinh nghiệm sống, độ chín tay nghề của người “đan len” ….. Như vậy trước hết người đan len ( tác giả) cần phải sống đúng, nghĩ đúng, nhìn đúng và viết đúng.... Người đan len ( tác giả) phải trung thực với chính mình và với mọi người, khi ấy giá trị nội dung trong tác phẩm được chuyển tải tới người đọc với sự cảm thụ sâu sắc, có sự đam mê, thích thú và cảm xúc cao khi đọc tác phẩm. Điều đó đồng nghĩa với sự thành công của một tác phẩm văn học. Để làm được điều đó ngòai khả năng thuộc về năng khiếu bẩm sinh ( Có thể gọi là sự thông minh, tinh anh trong văn chương ) thì một yếu tố quyết định sống còn sự thành công cho tác phẩm chính là ở chỗ người đan len ( tác giả) cũng cần thời gian và sự rèn luyện không mệt mỏi để đạt tới độ chín của sự thành công.
Đối tác phẩm của Nguyễn Thúy Hằng tôi nghĩ đây là một khởi đầu có nhiều nỗ lực cần được ghi nhận và đánh giá đúng mức. Song nếu tác phẩm ấy đã thực sự đi vào lòng người, hòa điệu với bạn đọc và công chúng chưa thì cũng cần có thời gian để nhận định một cách chính xác hơn….
Địa vị ư? - Sẽ mất
Tiền tài ư? - Sẽ hết
Hoa đẹp ư? - Sẽ tàn
Chỉ có lòng người sống mãi với thời gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Bất cứ một tác phẩm văn học nào khi ra đời đều được tác giả thể hiện ý tưởng rõ ràng về một chủ đề thông qua trang viết bằng nhiều phương pháp, nghệ thuật và cách thể hiện khác nhau để chuyển tải đến người đọc một thông điệp nào đó…


Nói hay quá, nhưng bạn có để ý rằng, không có những tác phẩm dễ được thấu đáo mà trở thành bất hủ?
Bất cứ một tác phẩm văn học nào khi ra đời đều được tác giả thể hiện ý tưởng rõ ràng
, điều này đúng đấy, nhưng rõ ràng theo cách của người viết ấy, chứ không thiết phải rõ ràng theo ai đó cho rằng... Còn nếu có một kẻ xuẩn động lại mong tìm ra ánh sáng trong những trang cảo thơm phi thường, thì chính là sự điên cuồng nhất thế...
về một chủ đề thông qua trang viết bằng nhiều phương pháp, nghệ thuật và cách thể hiện khác nhau để chuyển tải đến người đọc một thông điệp nào đó…

cũng hẳn nhiên, người ta không nói vu vơ, bởi đã viết bằng những thăng hoa, thì đâu thể nói là vu vơ? mà nếu không thăng hoa thì làm gì có van học để mà nói đến tư tưởng với tưởng tư bồng bột? Bằng nhiều phương pháp? ừ nhỉ, thế tại sao cứ đem những tiêu chuẩn nhất định nào đó để tìm ra ánh sáng le lói diệu hằng nào u uẩn nép sau tấm rèm của ngôn ngữ bờ tường? Thế ra, thông điệp cũng phải là một "chuẩn mực thông điệp" hay chăng?...

Còn người đọc thì tùy theo từng đối tượng, tùy vào trình độ cao thấp của tri thức, sự nhạy cảm, kinh nghiệm nhìn nhận về cuộc sống và con người, họ sẽ có những sự cảm thụ các tác phẩm cũng khác nhau, do đó mỗi một người đứng trên góc độ riêng của mình sẽ có những nhận xét mang tính chủ quan. Vì thế việc khen chê là điều tất yếu không thể tránh khỏi.


Điều này chắc hẳn không phải nói về tuyệt tác, bởi vì tuyệt tác vượt thoát khỏi tầm khen chê thế nhân, lặng lẽ đi vào mênh mông miên viễn, bay la đà trên những tháp nhà thờ, những mái chùa, những đỉnh huyền quang, nói bằng những trầm thống não nùng tươi mới theo thể điệu riêng biệt của chính tự thân tác phẩm. Hơn nữa, tùy theo trình độ, kinh nghiệm, nhạy cảm là sự ngụy biện cho những tư biện ma vương hỗn loạn bầy hùa... Bởi vì, đáo chung số phận và tình cảm nhân loài chạy đâu cho khỏi những bi thương, tươi vui, hạnh phúc bất tuyệt và khát vọng viễn hình...? Thì còn chi để mà chung với riêng? của mỗi người ???

Nhưng dù gì đi nữa đa số công chúng ( bạn đọc) vẫn là người đánh giá một cách khách quan và tương đối công bằng với các tác phẩm của các tác giả. Điều quan trọng của một tác phẩm văn học theo tôi đó chính là giá trị sử dụng về nội dung và nghệ thuật mang tính chân-thiện-mỹ của tác phẩm đã đi vào lòng người.


Đây lại là một quan điểm vô cùng tai hại quái thai của chủ nghĩa cộng đồng dị biến. Công chúng không phải là mục đích cuối cùng của nghệ sỹ phụng sự (mặc dù đó có thể là mục đích cuối trời phong ba). Họ phụng sự cái đẹp_đã mất, PHỤNG SỰ NỖI ĐAU VÀ KHỐN CÙNG. Về cái Đẹp, có dịp tôi lại bàn trong một chuyên mục khác. Nhưng không phải cứ đại đa số nói như thế, nghĩa là ấy chính tên: tuyệt tác. Cái Chân- Thiện- Mỹ mà bạn vừa bảo, ấy chính là sự mị lừa khủng khiếp nhất, tàn bạo và ma cô nhất, của những tầm bay "văn nghệ xôi thịt". Chân-Thiện- Mỹ đích thực chết ngay khi vừa mới thốt ra trên lời...

Cái tài của người đan len ( tác giả) là làm sao đan kết các sợi len một cách khéo léo theo cách thể hiện độc đáo bằng tài năng cá nhân để cho ra một sản phẩm mới ( tác phẩm) lôi cuối, hấp dẫn người đọc bằng những ngôn ngữ trong sáng, dung dị dễ hiểu, những hình tượng ẩn dụ nào đó..., dù có khi tác phẩm có lúc được tạo ra từ những nút thắt, và được tác giả từ từ mở nút thắt ra hay tự thắt lại… thì cũng bằng nghệ thuật riêng của từng người tùy vào kinh nghiệm sống, độ chín tay nghề của người “đan len” ….. Như vậy trước hết người đan len ( tác giả) cần phải sống đúng, nghĩ đúng, nhìn đúng và viết đúng.... Người đan len ( tác giả) phải trung thực với chính mình và với mọi người, khi ấy giá trị nội dung trong tác phẩm được chuyển tải tới người đọc với sự cảm thụ sâu sắc, có sự đam mê, thích thú và cảm xúc cao khi đọc tác phẩm. Điều đó đồng nghĩa với sự thành công của một tác phẩm văn học.


Có nhiều người, chẳng biết sống đúng, nghĩ đúng, nhìn đúng hay không, cứ vẫn tự nhận là thiên tài. Thì sự trung thực cũng đã bay xa.... thích thú, đam mê, sáng tạo... còn là gì ngoài những cái xác khô đã chết từ 3000 năm trước CN được đặt tên lại bằng 2 chữ: "thích thú", "sáng tạo", "đam mê"?

Để làm được điều đó ngòai khả năng thuộc về năng khiếu bẩm sinh ( Có thể gọi là sự thông minh, tinh anh trong văn chương ) thì một yếu tố quyết định sống còn sự thành công cho tác phẩm chính là ở chỗ người đan len ( tác giả) cũng cần thời gian và sự rèn luyện không mệt mỏi để đạt tới độ chín của sự thành công.


Rèn luyện, hình như tôi cũng đã từng nói đôi lần đâu đó, ấy chính là nuốt thanh sắt nóng vào bụng, để nghe toàn thân bát ngát những tê dại quằn quại xe gầm tan nát, tan nát cả những gì còn đang hôi thối trong dạ dày, cả những dạ dày suy nghĩ... Nổ bung hết cả, thì mặt đất lại nguyên màu xanh như hồng hoang khai địa...

Đối tác phẩm của Nguyễn Thúy Hằng tôi nghĩ đây là một khởi đầu có nhiều nỗ lực cần được ghi nhận và đánh giá đúng mức. Song nếu tác phẩm ấy đã thực sự đi vào lòng người, hòa điệu với bạn đọc và công chúng chưa thì cũng cần có thời gian để nhận định một cách chính xác hơn...


Xin lỗi, lại là một đường bay của phong thái phê bình ba phải. Ai chẳng biết là cần có thời gian? Dĩ nhiên phải nhìn nhận và đánh giá đúng mức! Thế thì sao? Nguyễn Thúy Hằng đã viết cái gì đấy? Vì sao viết như thế? Nguồn viết ấy khởi đi từ đâu? Muốn dừng ở đâu? Rồi cô ấy có đi được cho đến cùng của ý tưởng ban đầu? Rồi cho dù đi đến được cuối cùng, thì toàn thể tác phẩm lại có thể nói lên một bi-thương-tình-trạng nào của hiện đại? Của sự viết lách? Của thể nghiệm? Của vỡ òa? Của Phù Hoa nép bên rìa Kỉ Niệm?...

Nguyên.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-07 02:26:20chiec_la_cuoi_cung>
Trích đoạn: huyennguyen

...Nói hay quá, nhưng bạn có để ý rằng, không có những tác phẩm dễ được thấu đáo mà trở thành bất hủ? ...điều này đúng đấy, nhưng rõ ràng theo cách của người viết ấy, chứ không thiết phải rõ ràng theo ai đó cho rằng... Còn nếu có một kẻ xuẩn động lại mong tìm ra ánh sáng trong những trang cảo thơm phi thường, thì chính là sự điên cuồng nhất thế...

....cũng hẳn nhiên, người ta không nói vu vơ, bởi đã viết bằng những thăng hoa, thì đâu thể nói là vu vơ? mà nếu không thăng hoa thì làm gì có van học để mà nói đến tư tưởng với tưởng tư bồng bột? Bằng nhiều phương pháp? ừ nhỉ, thế tại sao cứ đem những tiêu chuẩn nhất định nào đó để tìm ra ánh sáng le lói diệu hằng nào u uẩn nép sau tấm rèm của ngôn ngữ bờ tường? Thế ra, thông điệp cũng phải là một "chuẩn mực thông điệp" hay chăng?...

...Điều này chắc hẳn không phải nói về tuyệt tác, bởi vì tuyệt tác vượt thoát khỏi tầm khen chê thế nhân, lặng lẽ đi vào mênh mông miên viễn, bay la đà trên những tháp nhà thờ, những mái chùa, những đỉnh huyền quang, nói bằng những trầm thống não nùng tươi mới theo thể điệu riêng biệt của chính tự thân tác phẩm. Hơn nữa, tùy theo trình độ, kinh nghiệm, nhạy cảm là sự ngụy biện cho những tư biện ma vương hỗn loạn bầy hùa... Bởi vì, đáo chung số phận và tình cảm nhân loài chạy đâu cho khỏi những bi thương, tươi vui, hạnh phúc bất tuyệt và khát vọng viễn hình...? Thì còn chi để mà chung với riêng? của mỗi người ???

...Đây lại là một quan điểm vô cùng tai hại quái thai của chủ nghĩa cộng đồng dị biến. Công chúng không phải là mục đích cuối cùng của nghệ sỹ phụng sự (mặc dù đó có thể là mục đích cuối trời phong ba). Họ phụng sự cái đẹp_đã mất, PHỤNG SỰ NỖI ĐAU VÀ KHỐN CÙNG. Về cái Đẹp, có dịp tôi lại bàn trong một chuyên mục khác. Nhưng không phải cứ đại đa số nói như thế, nghĩa là ấy chính tên: tuyệt tác. Cái Chân- Thiện- Mỹ mà bạn vừa bảo, ấy chính là sự mị lừa khủng khiếp nhất, tàn bạo và ma cô nhất, của những tầm bay "văn nghệ xôi thịt". Chân-Thiện- Mỹ đích thực chết ngay khi vừa mới thốt ra trên lời...

...Có nhiều người, chẳng biết sống đúng, nghĩ đúng, nhìn đúng hay không, cứ vẫn tự nhận là thiên tài. Thì sự trung thực cũng đã bay xa.... thích thú, đam mê, sáng tạo... còn là gì ngoài những cái xác khô đã chết từ 3000 năm trước CN được đặt tên lại bằng 2 chữ: "thích thú", "sáng tạo", "đam mê"?

...Rèn luyện, hình như tôi cũng đã từng nói đôi lần đâu đó, ấy chính là nuốt thanh sắt nóng vào bụng, để nghe toàn thân bát ngát những tê dại quằn quại xe gầm tan nát, tan nát cả những gì còn đang hôi thối trong dạ dày, cả những dạ dày suy nghĩ... Nổ bung hết cả, thì mặt đất lại nguyên màu xanh như hồng hoang khai địa...

....Xin lỗi, lại là một đường bay của phong thái phê bình ba phải. Ai chẳng biết là cần có thời gian? Dĩ nhiên phải nhìn nhận và đánh giá đúng mức! Thế thì sao? Nguyễn Thúy Hằng đã viết cái gì đấy? Vì sao viết như thế? Nguồn viết ấy khởi đi từ đâu? Muốn dừng ở đâu? Rồi cô ấy có đi được cho đến cùng của ý tưởng ban đầu? Rồi cho dù đi đến được cuối cùng, thì toàn thể tác phẩm lại có thể nói lên một bi-thương-tình-trạng nào của hiện đại? Của sự viết lách? Của thể nghiệm? Của vỡ òa? Của Phù Hoa nép bên rìa Kỉ Niệm?...
Nguyên.


các huynh, muội bình luận sôi nổi quá.....nhưng đọc bài của huynh huyennguyen, có nhiều từ ngữ, cụm từ mà chúng em đọc chưa hiểu rõ, xin các huynh và muội giải thích thêm những từ ngữ và cụm từ được in đậm trong trích dẫn phía trên, để em đây được học hỏi thêm....thanks.
VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
Đăng nhập để trả lời
0
Hi...hi...

Từ nào hông hỉu cứ bỏ luôn đi "Chiếc lá cuối cùng" à.

Thân ái! Chúc bạn tăng được vốn vựng mà hông bị đau đầu.[:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Một cậu học trò, ham vui, bỏ bê đèn sách. Hậu quả là kết quả thi không tốt. Nhưng vì không muốn cha mẹ buồn lòng nên đã giấu diếm về kết quả học tập của mình. Nhưng vẫn có câu, giấy không gói được lửa, hoặc giả cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ. Dù vẫn biết thế, nhưng cậu học trò này vì tự ái cá nhân đã dối gạt cha mẹ hết lần này đến lần khác. Mỗi khi đêm về, khi đối diện với bốn bức tường lương tâm trỗi dậy, sự dằn vặt diễn ra. Sự việc tiếp tục ngày này qua ngày khác, một mặt cố tâm học hành, trau dồi kiến thức, một mặt vẫn dè chừng không dám để lộ ra sự thật...những cái nút thắt xuất hiện và được gỡ, cứ lần lượt...

Rồi cũng đến một ngày, sự việc không thể nào cứ dấu hết thảy, sự cắn xé lương tâm làm cậu không thể cứ tiếp tục dối gạt, cậu quyết định nói rõ tất cả với cha mẹ. Tưởng rằng, cậu sẽ bị ăn đòn và trách mắng thậm tệ, nhưng thật không ngờ sau khi cha mẹ cậu nghe được thì mỉm cười mà rằng:"Mọi chuyện, cha mẹ biết tất cả từ đầu, nhưng không muốn làm mất lòng kiêu hãnh của con, muốn con tự vượt qua chính bản thân mình. - Cha mẹ thật sự yên tâm - Con đã trưởng thành lên rất nhiều".

Vậy đấy, những nút thắt được tạo ra và gỡ theo một cách nào đó...tất cả ý nghĩa của sống và chết... nằm ở đó.

"Tư tưởng là các nút thắt con người tự buộc vào...
rồi lại loay hoay tìm cách gỡ ra...
Hình như tất cả ý nghĩa của sống và chết
đều nằm trong sự loay hoay này..."

Tạm biệt những chú mèo và cuộn len

 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Asin
Vậy đấy, những nút thắt được tạo ra và gỡ theo một cách nào đó...tất cả ý nghĩa của sống và chết... nằm ở đó.





Mối chỉ của cậu học trò chưa bao giờ bị rối.
Cậu ta chỉ tự dối mình mà thôi.
Nhưng cậu ta còn cha mẹ, nên cậu ta còn là học trò, và chưa biết chơi trò sống chết...

Cậu còn đang mặc áo và cởi áo, áo mặc chưa qua khỏi đầu.

Cậu chưa biết nghịch len, và chưa biết tự đan len.

Mong Asin quay lại chơi tiếp, "tạm biệt" ngắn thui nheng...


[8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Tranh luận sôi nổi quá . Nhưng có những ý kiến cao siêu quá , vô tửơng quá , nên làm cho người đọc khó hiểu , họ cứ nghĩ cứ phải lên trời thì mới là văn chương , cứ phải cao siêu và không hiểu thì mới gọi là vẻ đẹp của văn chương . Mỗi tác phẩm đều có 1 mục đích rõ ràng của tác giả , tùy cách thể hiện giỏi hay kém mà tác phẩm đó có đc đánh giá hay hoặc dở , tuy nhiên cũng tùy vào cảm nhận của mỗi người . Đó là tư tưởng , ý kiến cá nhân. Theo tôi hiểu thì 1 tác phẩm hay được công chúng đón nhận phải là 1 tác phẩm dễ hiểu và phục vụ cho đời sống . Ai dám nói 1 tác phẩm nổi tiếng là 1 tác phẩm " không dễ được thấu đáo " là có vấn đề . HIện nay nền văn học VN xuất hiện 1 trào lưu mà người ta cho là mới , cho là đặc sắc đó là làm thơ , viết truyện , bình luận văn chương sử dụng những hình ảnh , lời lẽ dị thường quái đản , họ cho là cứ phải khó hiểu thì mới cao siêu , càng khó hiểu thì càng cao siêu . Họ tự cho mình đó là cái hơn người , cái cao của họ . Qua đó tự cho mình khác với những người khác . Cũng giống như người ngoài hành tinh , hay giữa 2 loài khác nhau , mà những người bình thường và họ ko cùng giống loài. Cũng khó để nhận xét 1 tác phẩm thấu đáo bởi mỗi người có 1 cái nhìn , 1 quan điểm riêng . Ai hiểu sao thì nói vậy thôi.
Chết trong khi còn đang sống mới là điều đáng sợ
quán vắng : www.sinhvienodessa.com.ua/forum
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Ngôi nhà mới :www.sotaygiadinh.net
Đăng nhập để trả lời
0