Diễn Đàn » Lời bài hát

Những Bản Tình Ca

12 trả lời, 786 lượt xem — Trang 1 / 1
Xuân nầy con không về
Duy Khánh

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
khi thấy mai đào nở vàng bên nương

Năm trước con hẹn đầu xuân sẻ về
nay én bay đầy trước ngỏ
mà tin con vẩn xa ngàn xa
ôi nhớ xuân nào thưở trời yên vui
nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi
bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng
trông bánh chưng ngồi chờ sáng
đỏ hây hây những đôi má đào

Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm,
mái tranh nghèo không người sửa sang

Khu vường thiếu hoa đào mừng xuân

Ðàn trẻ thơ ngây chờ mong
anh trai sẻ đem về cho tà áo mới
ba ngày xuân đi khoe phố phường

Con biết bây giờ mẹ chờ em trông
nhưng nếu con về bạn bè thương mong
bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường
không lẻ riêng mình êm ấm
Mẹ ơi con xuân này vắng nhà

Mẹ thương con xin đợi ngày mai...
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Ðám Cưới Ðầu Xuân

Ngày xửa ngày xưa đôi ta chung nón đôi ta chung đường
Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường
Ðường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng,
Nghiêng nghiêng mây hồng
Chiều nao đuổi bướm, bướm bay vô vườn
Mà nước mắt rưng rưng

Rồi một ngày kia em khoe áo mới xanh hơn mây trời
Hai đứa chung vui khi xuân vừa tới thơ ngây cuộc đời
Trò chơi trẻ con em cô dâu mới chưa nghe nặng sầu
Chú rể ngân ngơ ra hái hoa cà làm quà cưới cô dâu

Mười mấy năm qua khi hoa vừa hé
Nhụy thì đời trai vui chinh chiến
Anh xuôi miền xa bao lần đếm bước xuân qua
Anh ơi, kỷ niệm xưa em còn giữ mãi trong lòng

Em biết không em, xuân lại trở về,
Ðường rừng chiều hoang sương xuống
Thương sao là thương trong màu tím sắc hoa xưa
Dĩ vãng đâu trôi về nhắc ta ngày xưa

Chuyện xửa chuyện xưa,
Chuyện từ xuân trước xuân nay chưa nhòa
Anh nói em nghe: thương em từ lúc hoa chưa mặn mà
Cầu cho mùa xuân nồng nàn trên má em thôi đợi chờ
Giữa lòng chiều hoang nâng cánh sim rừng
Ngỡ màu hoa tím năm xưa
Ngỡ màu hoa tím năm xư
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Diễm Xưa

Nhạc: Trịnh Công Sơn

Mưa vẫn bay bay, trên tầng tháp cổ,
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao,
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ.
Ðường dài hun hút cho mắt thêm sâu.

Mưa vẫn hay mưa, trên hàng lá nhỏ.
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua.
Trên bước chân em, âm thầm lá đổ,
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa.

Ðiệp khúc:
Chiều nay còn mưa sao em không lại ?
Nhớ mãi trong cơn đau vùi.
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau,
Bước chân em xin về mau.

Mưa vẫn hay mưa, cho đời biển động.
Làm sao em nhớ những vết chim di.
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng,
Ðể người phiêu lãng quên mình lãng du.

Mưa vẫn hay mưa, cho đời biển động.
Làm sao em biết bia đá không đau ?!!
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng,
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau !!!
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau !!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Ðừng Xa Em Ðêm Nay



Ðừng xa em đêm nay khi bóng trăng qua hàng cây
Ðừng xa em đêm nay đêm rất dài
Vòng tay em cô đơn đêm khuya vắng nghe buồn hơn
Con tim em khát khao yêu thương

Ðừng xa em đêm nay hãy nói anh sẽ ở đây
Ðừng để em một mình nơi chốn này
Hãy ôm em trong tay cho em biết anh cần em
Và hãy nói anh vẫn yêu em

Giọt nước mắt nào ..
đỗ trong bóng tối khi nằm lắng nghe tiếng đêm
lắng nghe tiếng đêm.. nhẹ dịp đập con tim
Ru em giấc ngũ yên
Ðời em vắng lặng
Và anh đã đến nhuở ngọn nến trong bóng đêm,
nến trong bóng đêm soi vào tim em
Những sao xuyến đã ngũ quên

Ðừng xa em đêm nay khu phố quen đã ngũ say
Ðừng xa em đêm nay đêm rất dài
Hãy yêu em đêm nay cho quên hết đi ngày mai
Ðừng xa em đừng xa em đêm nay
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Quê

Hoàng Thi Thơ

Em gái vườn quê
cuộc đời trong trắng
dầm mưa dãi nắng
mà em biết yêu trăng đẹp ngày rằm
anh biết mặt em
một chiều bên thềm
giọng hò êm đềm
và đôi mắt em lóng lánh sau rèm

Ai hát ngoài ao
chung ngồi giặt áo
giọng hò êm quá
mà anh ngỡ ai rót mật vào lòng
anh cuốc vườn sau
mặt trời trên đầu
ruộng vườn lên màu
vì em ước mong đây đó chung lòng

Gió xao ao bèo
em thương anh không kể là giàu nghèo
miễn rằng tình đặng sơn keo

núi cao em cũng trèo
sông sâu em cũng lội
vạn đèo em cũng qua
gió lay cành đa
anh thương
anh thương em thật thà
mưa lay hoa cà
da em quá mặn mà
và thương bao giọt mồ hôi
đẹp má mặn môi

Dăm miếng trầu cay
một buồng cau trắng
một buồng cau trắng
mà duyên đôi ta nên vợ thành chồng
một túp lều tranh
một vừng trăng tròn
một vừng trăng tròn
mà tha thiết yêu cho hết tơ lòng

Cho đến ngày mai
dù mưa hay nắng
lòng ta vẫn thắng
mà đôi chúng ta xây dựng đời này

ta có bàn tay
một tình yêu này
một đời xum vầy
thì đâu khó chi lấp biển vá trời
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Con Ðường Xưa Em Ði


Châu Kỳ

Con đường xưa em đi
Vàng lên mái tóc thề
Ngõ hồn dâng tái tê
Anh làm thơ vu quy
Khách qua đường lắng nghe
Chuyện tình ta đã ghi

Những mùa trăng vu quy
Vì mưa gió không về
Chiến trường anh bước đi
Có nàng hoen đôi mi
Ngóng theo đường vắng hoe
Hỏi còn ai cố tri

Em ơi ! nhìn gió lên khơi
Lòng có trông vời
Một người xa cuối trời
Nơi đây phiên gác canh dài
E ấp đôi lời mình còn nhớ thương hoài

Em ơi ! màu áo phong sương
Mình ước huy hoàng
Ðược bàn tay chính nàng
Dâng hoa, dâng hết ân tình
Tình đến bao giờ
Hỏi đường xưa mà nhớ

Con đường xưa em đi
Thời gian có quên gì
Ðá mòn kia vẫn ghi
Ghi một đêm trăng thanh
Quán bên đường vắng tênh
Chỉ còn em với anh
Chỉ còn em với anh

Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp Nhau Làm Ngơ


Trần Thiện Thanh

Nhớ khi xưa lạ nhau, chung một đường
kẻ trước, người sau.
Chàng lặng đi theo nàng,
hát vu vơ mấy câu nhạc tình.
Nàng làm như vô tình,
gái đoan trang dễ đâu làm quen.
Lối đi qua nhà em nghe nồng
nàn mùi Dạ Lý thật thơm.

Khi đêm sang đom dóm đong đưa,
giờ nàng đã ngủ chưa?
Ði lang thang khuya lắc khuya lơ,
đèn nhà ai tắt sớm.
Gom suy tư thao thức đêm khuya,
chàng bèn viết lá thư.
Hai hôm sau mới dám đưa thư,

nàng nhận nhưng làm thinh.

Nhớ khi xưa còn thơ,
tuy thương thầm nhìn nhau cứ lặng câm.
Chuyện tình yêu ban đầu,
mấy ai may mắn chung nhịp cầu.
Nàng đội hoa theo chồng,
nước mắt tôi rớt bên bờ sông.
Ðã không như là mơ,
nếu tình cờ gặp xin cứ làm ngơ.
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Hành Quân

Lam Phương

Một chiều hành quân qua thôn xưa
Lúc nắng xuân chưa nhạt màu,
Chạnh lòng tìm người em gái cũ :
Em tôi đã đi phương nào
Nghẹn ngào nhìn qua hàng tre xanh
Ngắm bóng chim đua trên cành,
Giờ tìm đâu hình bóng cũ :
Em ơi ! Em đi về đâu

Về đâu em ơi lúc tình còn sâu
Lúc hương trần đời vẫn chờ nhau giữa đêm thâu
Về đâu khi em vẫn là nguồn sống,
Khi ánh xuân nồng vừa nhẹ vương lên má hồng
Hẹn nhau qua hết một mùa phượng rơi
Nhưng hoa chưa tàn mà lòng ai đã đổi thay
Thế thôi vui chi sống trong tình đầu,
Nhạc "chiều hành quân" nay biết gởi về đâu

Ðể rồi một năm nơi biên cương
Dấn bước thân trên sa trường,
Ngày thì tìm vui bên chiếc súng
Khi đêm anh vui với đàn
Dù mộng tàn phai trong thương đau
Vẫn nhớ mãi duyên ban đầu
Lời thề ngày xưa đã trót hứa :
Em ơi, xin em đừng quên
Em ơi, xin em đừng quê
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Khối Tình Trương Chi


Phạm Duy 1956

Ðêm năm xưa khi cung đàn lên tơ
Hoa lá quên giờ tàn, mây trắng bay tìm đàn
Hồn người thổn thức trong phòng loan
Ðêm năm xưa nghe cung đàn gây mơ
âu yếm nâng tà quạt, hôn gió đưa về thuyền
Tưởng người trên sóng du thần tiên

êm êm êm dần lan
Cung nam thương mờ vang
Em yêu ai bờ sông nhớ thương ai trong đàn
Xa xa xa rồi tan
Cung Nam Ai thở than
Ai thương em lầu buồn mỗi lúc khuya tàn canh

Dứt khúc đàn hồn em thấy đê mê
ôi tiếng đàn lời không mong ước thề

Ðã thấy tàn đời không gió xuân về
Khi tiếng ai dần xa

Tương tư một khối u sầu
Ðợi chờ trăng lên để tan hết thương đau
Mi em nước mắt hoen màu
Tóc chảy ngàn hàng, môi thắm còn đâu

Ðêm năm xưa tương tư người hò khoan
ôm ấp bao mộng vàng cho đến khi gặp chàng
Thì đành tan vỡ câu chờ mong
Ðêm năm xưa trên con thuyền lẻ loi
Khi trót yêu người rồi xa cách nhau vì đời
Tủi hờn duyên kiếp bao giờ nguôi

Ðêm năm xưa ôm mối tình dở dang
Trong đáy sông hồn cầm ai chết đêm nguyệt rằm

Nợ tình còn đó chưa đền xong
Ðêm năm xưa chưa nguôi lòng yêu ai
Duyên kiếp trong cuộc đời đem xuống nơi tuyền đài
Ðể thành ngọc đá mong chờ ai

êm êm êm dần trôi
Bao năm qua dần phai
Ai xui nên ngọc kia vấn vương nơi lâu đài
Tay nâng lên một khay
Tim Trương Chi là đây
Trong đêm khuya tiệc trà vui bóng gia đình ai

Rót nước vào chợt thấy bóng ngư lang
Quanh chén trà thuyền trôi theo tiếng đàn
Có tiếng người vọng câu hát u buồn
Ai oán câu hò khoan

Nâng niu một chén âm hồn

Mộng tình trăm năm nằm trong đáy ly hương
Khi xưa duyên trót phũ phàng
Thiếp trả nợ chàng nước mắt lại dâng

Ðêm năm xưa yêu dáng người xa xăm
Nâng chén trong lầu buồn thương nhớ nơi ngàn trùng
Lệ sầu rơi xuống câu hò khoan
ôi duyên kia ai đã trả cho ai
Cho mắt rơi lệ rồi, cho chén tan thành lời
Ðể thành bài hát ru lòng tôi
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Làm Lại Từ Ðầu

Nhạc và Lời: Trúc Hà

Làm lại từ đầu đi em, làm lại từ đầu nhe em
Vùi chôn đi chuyện quá khứ ưu phiền
Làm lại từ đầu đi em, làm lại từ đầu nhe em
Dù sao mình cũng đã yêu nhau

Hãy tha thứ cho nhau, ngày mai trời sẽ sáng
Hãy tha thứ cho nhau lỗi lầm
Hãy tha thứ cho nhau, nhìn về ngày sắp đến
Hãy tha thứ cho nhau lỗi lầm

Làm lại từ đầu đi em, làm lại từ đầu nhe em
Tình yêu nào chẳng đắng cay ngọt ngào
Làm lại từ đầu đi em, làm lại từ đầu nhe em
Hãy cho và hãy nhận, để giữ lấy đời nhau
Hãy cho và hãy nhận, để giữ lấy đời nhau
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Cứ Hẹn


Anh cứ' hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Ðể một mình em dạo phố lang thang
Quán vắng quanh đây nụ hôn quá nồng nàng
Em bước vội để che hồn trống vắng

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Ðể chuyện tình em đợi đến si mê
Những lúc xa nhau là tiếng sóng gần kề
Không dỗi hờn xót xa làm ướt mi

Tình yêu chỉ đẹp phút hẹn thề
Tình yêu sẽ buồn khi bước vào vòng đam mê
Tình như trái mộng chín rung rinh trên đầu
Tình như nắng lụa hoa mộng mơ

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Tình chỉ đẹp khi còn dở dang thôi
Như cánh thư yêu đừng nên kết vội vàng
Như cánh buồm đừng nên dừng bến đỗ

Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé
Cuộc đời buồn khi tình đã lên ngôi
Có biết bao nhiêu tình say đắm tuyệt vời
Ðều dở dang như tình mình thế thôi
Ðều dở dang như tình mình thế thôi
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẫu Hứng Lý Qua Cầu

Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Một vườn cây xanh hoa trái đơm hương
Thuyền ai qua sông nụ cười mênh mông

Bằng lòng đi em anh đón qua cầu
Mùa mưa, cầu tre dẩu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để yêu em

Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm trăng,
Nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một giòng sông xanh
Bằng lòng anh xin thưa má thưa ba
Mình ngồi bên nhau chuyện trò đêm thâu

Mình ngồi bên nhau nghe tiếng chuông chùa
Bình yên tựa nghe câu hát xa đưa
Mình ngồi bên nhau dưới ánh sao mờ
Lặng nghe giòng sông tiếng sóng vỗ bờ
Tiếng đàn kìm man mác buồn trên sông

Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngăm sông
Nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Ôi đóa hoa tím trôi liu riu
Giòng sông nước chảy liu riu
Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm trăng
Nhớ em buồn muốn khóc
Mình anh ca điệu lý qua cầu

Bằng lòng đi em
Bằng lòng đi em
Bằng lòng đi dù muôn trùng xa
Khúc dân ca bắt cầu em tới
Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Nhớ thương nhau điệu lý qua cầu
Nhớ thương nhau điệu lý qua cầu
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0

Biển Nhớ


Trịnh Công Sơn

Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
gọi hồn liễu rũ lê thê
gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
sõi đá trông em từng giờ
nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
biển nhớ em quay về nguồn
gọi trùng dương gió ngập hồn
bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đêm mờ
hồn lẽ nghiêng soi gọi buồn
nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
bàn tay buông lối ngõ

đàn lên cung phím chờ sầu
lên dây hoang vu

Ngày mai em đi
biển nhớ tên em gọi về
trùng dương ướt đẫm cơn mê
trời cao níu bước sôn khê

Ngày mai em đi
cồn đá rêu phong rũ buồn
thành phố nghe mưa tủi hồn
nghe ngoài trời giăng mây luôn

Ngày mai em đi
biễn có bâng khuâng gọi thầm
ngày mưa tháng nắng còn buồn
bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
thành phố mắt đêm đèn vàng
nữa bóng xuân qua ngập ngừng
nghe trời gió lộng mà thương ...
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
Đăng nhập để trả lời
0