16 trả lời, 468 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Cứ bảo tuổi sửu có được không?
Ðồn rằng có một ông quan huyện rất thanh liêm, không ăn của dút bao giờ. Bà huyện thấy tính chông như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan huyện bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:
- Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mươi, mười lăm năm sau, ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy la tôi cơ đấy! Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:
- Quan huyện nhà tôi tuổi "tí". Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bạc đến đây, rồi tôi cố nói giùm cho, họa may được chăng!
Dân làng nghe lời, về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc, toàn bằng bạc đem đến.
Một hôm, ông huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem sự tình kể lại. Nghe xong, ông huyện mắng:
- Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi "tí"! Cứ bảot tuổi "Sủu" có được không!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Quan thị và quan võ xỏ nhau
Quan Võ ghét quan Thị, trông thấy quan mới đọc một vế câu đối xỏ:
Thị vào hầu, thì đứng thị trông,
Thị cũng muốn, thị không có ấy.
Bốn chữ thị ở đay có bốn nghĩa và được giả thích ngay, chứ thị đầu là hầu hạ, chữ thứ hai là trông, chữ thứ ba là muốn, chữ thứ tư là ấy.
Quan thị tữc quá đối lại:
Vũ cậy mạnh, vũ ra vũ mưa,
Vũ gặp mưa, vũ ướt cả lông.
Bốn chữ vũ cũng có bốn nghĩa và được giả thích ngay như bốn chữ thị ở vế trên. Hai bên đối nhau đêu giỏi cả, thật là kẻ tám lạng người nửa cân.
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Bố mày! Ðã chết với tao chưa?
Một anh, nhà có giỗ, vợ vừa làm cỗ xong, đặt lên bàn thờ thì một con ruồi đến đậu ngay lên đĩa thịt. Chị vợ vội kêu lên:
- Thôi chết rồi! Mâm cơm cúng ông bà mà anh không coi cẩn thận để ruồi nó đậu vào, làm uế tạp mất rồi!
Anh chồng nghe thế, giận con ruồi lắm, nghĩ bụng: Hai vợ chồng lòng thành làm được mâm cơm mà con ruồi nó làm ô uế, giờ có cúng, ông bà cũng không về hưởng nữa, liền lên huyện kêu:
- Bẩm lạy quan lớn, chúng tôi vất vả quanh năm hôm nay mới làm đuợc mâm cơm cúng ông bà, thế mà con ruồi nó sà vào, làm ô uế cả. Xin quan lớn xử tội nhờ.
Quan nghe xong bảo:
- Tao cho phép mày từ rày hễ thấy nó bất kỳ ở đâu, cứ đánh cho chết.
Quan vừa buông lời, thì một con ruồi đến đậu ngay trên má quan.
Anh kia trông thấy, mắm môi, giang tay tát bốp vào mặt quan chứi:
- Bố mày! Ðấ chết với ông chưa!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Diệu kế
Một quan võ có tính sợ vợ. Một hôm, đang cầm cự với giặc ở biên thùy, bỗng nghe tin mật báo là phu nhân đang ở sau lưng xông tới để hỏi tội quan về việc quan đem nàng hầu đi theo, quan bèn triệu tập ban tham mưu lại vấn kế.
Kẻ đưa kế này, người bày mưu nọ, tướng quân đều thấy không ổn. Bỗng một viên quân sư, vốn dòng râu quặp, tiến lại tâu rằng:
- Trước mặt, địch quân như gió bão, sau lưng phu nhân như nước lũ. Song lọt vào tay giặc không nguy bằng lọt vào tay phu nhân. Chỉ có nước tướng quân hàng giặc, để thoát khỏi tay phu nhân là hay hơn cả.
Ông tướng vỗ đùi khen:
- Diệu kế! Tuyệt diệu kế!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Còn mười năm nữa ai nuôi
Một anh không làm nghề ngỗng gì, chỉ ăn bám vào bố. Có ông thầy coi tướng cho, bảo:
- Cả hai bố con anh đều thọ. Bố anh sống đến tám mươi, còn anh ít ra cũng hơn bảy mươi!
Nghe nói thế, anh ta khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ, hỏi:
- Tôi bảo bố con anh sống thọ cả, cớ sao anh lại khóc?
Anh ta mếu máo:
- Như thế thì đến khi bố tôi chết, tôi còn sống mười năm nữa, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc?
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Trâu chui cũng lọt
Hai anh em nhà nọ, bố mẹ mất sớm, để lại một gia tài kha khá. Người em chăm chỉ làm ăn, người anh thì lười biếng, nghiện rượu, nghiện chè đủ thứ, cuối cùng nghiện cả thuốc phiện, rước bàn đèn về nhà. Người em can mãi, vẫn không nghe, nhà cửa ruộng nương bán dần, chỉ còn con trâu định bán nốt. Người em mới nghĩ ra một kế làm cho anh tỉnh ngộ. Hôm ấy, định thả trâu ra ăn cỏ, nhưng anh không tháo cửa chuồng, cứ đúng ngoài quát. Con trâu loay hoay mãi, không ra được. Người anh nằm bên bàn đèn, thấy chướng mắt liền hỏi:
- Không mở cửa chuồng, con trâu to thế kia, ra làm sao được?
- Bấy giờ người em mới nói:
- Anh ơi! Cơ nghiệp nhà ta to gấp mấy con trâu cũng chui lọt lỗ xe điếu huống hồ cửa chuồng này, to gấp ngàn lần lỗ xe điếu nó chui không lọt hay sao?
Nghe câu nói thấm thía, người anh lấy làm suy nghĩ, ôm lấy em, khóc nức nở. Từ đó tu tỉnh dần.
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Thầy lang giỏi
Con Diêm Vương ốm, sai quỷ sứ lên trần gian đón thầy lang xuống chữa. Khi quỷ sứ đi, Diêm Vương dặn:
- Tìm nhà thầy nào ít có ma đứng ngoài cửa nhất thì vào!
Lên đến nơi, quỷ sứ đi khắp, không thấy nhà thầy nào như thế cả. Nhà thầy nào xoàng, cũng ba bốn chục con ma đứng ở cửa. Ðang định quay về, bỗng thấy nhà thầy lang nọ chỉ có mỗi một con ma. Mừng quá, quỷ sứ vào mời thầy xuống âm phủ. Diêm Vương đón được thầy giỏi, mừng lắm, hỏi:
- Nhà ngươi làm thuốc đã bao năm mà khá như vậy?
Thầy lang thưa:
- Bẩm, tôi mới hành nghề được mấy ngày hôm nay, và cũng chỉ chữa cho một người thôi ạ!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Tự cao tự đại
Có một người mù cả hai mắt nhưng lại tự xưng là sành thưởng thức văn chương, nói rằng chỉ ngửi hơi văn cũng biết văn hay hay dở, hà tất phải đọc. Ông tú nọ đưa cho bộ Tây Sương Ký, anh ta lật qua lật lại rồi bảo:
- Tây Sương Ký đây mà!
Ông tú hỏi:
- Sao biết?
Anh ta trả lời:
- Ngửi có mùi son phấn!
Ông tú lại đưa bộ Tam Quốc ra hỏi. Anh ta ngửi, rồi bảo:
- Tam Quốc Chí đây mà! Ngửi có mùi binh đao
Thấy anh ta nói đúng, ông tú phục sát đất. Vốn là người tự phụ, cho rằng xưa nay chưa ai hiểu văn chương của mình, bấy giờ ông tú mới đem tập văn mình làm ra hỏi, chờ một lời khen. Anh ta ngửi, rồi bảo:
- Văn này là văn của ông chứ gì?
- Sao biết?
- Ngửi có mùi thum thủm!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Máy móc
Thầy đồ dạy học trò đối thì phải đối cho chọn thì mới hay. Một hôm thầy ra vế:
Thần Nông giáo dân nghệ ngũ cốc
Tất cả học trò đang ngồi nghĩ, thì một cậu đứng dậy, gãi đầu gãi tai:
- Thưa thầy, chữ thần con đối với chữ thánh, có được không ạ?
Thầy gật đầu:
- Ðược lắm.
- Chữ nông con đối với chữ sâu.
- Cũng được.
Ðược thầy khuyến khích, cậu ta nói tiếp:
- Chữ giáo, con đối với chữ gươm, chữ dân con đối với chữ nước, chữ nghệ con đối với chữ gừng, chữ ngũ con dối với chữ tam, chữ cốc con đối với chữ cò.
Thầy cho đối như thế là chọi từng chữ một, bảo đọc cả câu cho mọi người nghe mà bắt chước. Cậu ta vâng lệnh đọc lên:
Thần Nông giáo dân nghệ ngũ cốc
đối với
Thánh sâu gươm nước gừng tam cò.
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Biện bạch
Anh nọ nợ anh kia đã lâu rồi mà không trả. Mỗi lần anh kia đòi thì cứ kêu túng, xin khất. Một hôm, anh kia lại đến đòi, thấy anh nọ đang ngồi ăn cơm, trên mâm có cả con vịt quay còn nóng hổi, mới hỏi:
- Hôm nay ăn sang thế, chắc anh có tiền trả tôi rồi nhỉ?
Anh nọ đáp:
- Chà! Thật tôi túng quá. Hôm nay cũng chưa trả anh được.
Anh kia trợn mắt, nói:
- Thôi đi! Cứ hẹn mãi! Anh có tiền mà không muốn trả, chứ túng thiếu nỗi gì?
Anh nọ nói:
- Túng thật mà! Không dám nói dối anh đâu!
Anh kia nói:
- Hừ! Ăn nguyên cả con vịt quay mà còn kêu túng?
Anh nọ nói:
- Thì túng đến nỗi một con vịt cũng không nuôi nổi, phải làm thịt, chứ còn túng đến như thế nào nữa!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Khéo bào chữa
Một ông lang xưa nay vẫn khoe chữa bệnh giỏi, ngày nọ có một ông lão đột ngột đến hỏi:
- Lão nghe nói thầy chữa bệnh thần lắm, thầy đã chữa khỏi mấy đám rồi?
Thầy quả quyết đáp:
- Bao nhiêu đám mà nghe lời tôi khỏi hết!
Ông lão cau mày nói:
- Thầy quên rồi chăng? Thầy bảo cháu nhà tôi uống thuốc của thầy một năm thì khỏi. Nó uống được ba tháng đã chết.
Thầy lang xua tay, nói:
- Rõ ràng, tại cậu nhà không nghe lời. Tôi bảo uống một năm, sao mớii uống ba tháng đã vội chết? Cứ uống đủ năm, xem có khỏi không nào?
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Thỉnh thần bên Xiêm
ÕÕ Có nhà giàu nọ đãi khách trọng thể đến đâu, tiền đi chợ cũng chỉ năm hào trở xuống. Một lần, lão mắc bệnh nặng, không chịu mất tiền uống thuốc, chỉ mua mấy tờ giấy vàng bạc, rước thầy cúng về cúng, may ra uống tàn hương nước lã mà lành.
ÕÕÕ Thầy cúng đến, trông lên bàn thờ thấy chẳng có gì có thể bỏ vào đãy mang về được, đã chán ngán, nhưng vẫn cứ nổi trống, mõ lên thỉnh hết thần bên Tàu, bên Xiêm. Lão nằm trong giưưòng nghe khấn như thế, liền bảo con ra nói với thầy:
ÕÕÕ - Sao thầy không thỉnh thần sở tại cho gần mà lại thỉnh các vị ở xa lắm vậy?
ÕÕÕ Thầy cúng trả lời:
ÕÕÕ - Các vị thần ở gần đều biết tiếng nhà ông rồi, thỉnh sao được.
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Con rắn vuông
ÕÕÕ Anh chàng nọ có tính hay nói phóng đại. một hôm, đi rừng về, bảo vợ:
ÕÕÕ - Hôm nay, tôi vào rừng hái củi, trông thấy một con rắn to ơi là to!... Bề ngang hai mươi thước, bề dài một trăm hai mươi thước!
ÕÕÕ Chị vợ bĩu môi nói:
ÕÕÕ - Làm gì có con rắn dài như thế bao giờ.
ÕÕÕ - Không tin à? Chẳng một trăm hai mươi thước, cũng một trăm thước!
ÕÕÕ - Cũng không thể dài đến một trăm thước.
ÕÕÕ - Thật mà. Không đúng một trăm thước cũng đến tám mươi thước.
ÕÕÕ Chị vợ vẫn lắc đầu. Anh chồng thì gân cổ cãi, và muốn cho vợ tin, cứ rút xuống dần. Cuối cùng nói:
ÕÕÕ - Tôi nói thật đấy nhé! Quả tôi có trông thấy con rắn dài đúng hai mươi thước, không kém một tấc, một phân nào!
ÕÕÕ Lúc ấy chị vợ bò lăn ra cười:
ÕÕÕ - Bề ngang hai mươi thước, bề dài hai mươi thước, thế thì là con rắng vuông rồi!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Thi nói khoác
ÕÕÕ Bốn vị quan họp nhau đánh chén, nhân lúc cao hứng, liền mở một cuộc thi nói khoác. Quan thứ nhất nói:
ÕÕÕ - Tôi còn nhớ ngày tôi trọng nhậm ở huyện nọ, tôi được trông thấy một con trâu to lắm, nó liếm một cái, mất đứt một sào mạ!
ÕÕÕ Quan thứ hai nói:
ÕÕÕ - Ðã lấy gì làm lạ! Tôi trông thấy một sợi dây thừng to gấp mười cái cột đình làng này!
ÕÕÕ Quan thứ nhất biết ông kia nói lỡm mình, bèn chịu thua và giục quan thứ ba lên tiếng. Quan thứ ba nói:
ÕÕÕ - Tôi từng trông thấy một trước cầu dài lắm, đứng đầu này không thể trông thấy đầu kia. Chỉ biết rằng có hai bố con nhà nọ, kẻ ở bờ bên này, người ở bờ bên kia mà chẳng bao giờ gặp nhau được. Lúc người bố chết, người con nghe tin, vội vàng sang đưa đám, nhưng qua cầu, sang đến nơi thì đã đoạn tang ba năm rồi!
ÕÕÕ Ðến lượt quan thứ tư:
ÕÕÕ - Kể cũng đã ghê đấy, nhưng tôi lại còn trông thấy một cây cổ thụ cao lắm. Cứ biết rằng trứng chim ở ngọn cây rơi xuống, mới đến nửa đường, chim đã nở đủ lông đủ cánh và đã bay đi rồi!
ÕÕÕ Quan thứ ba hiểu ý, cây ấy dùng để làm chiếc cầu mình nói, đành chịu thua. Cả bốn vị đanh thích chí, vỗ đùi cười ha ha. Bỗng có tiếng quát nạt làm các vị giật bắt cả nguời:
ÕÕÕ - Ðồ nói khoác! Trói cổ chúng nó lại!
ÕÕÕ Các quan sợ run cầm cập, ngơ ngác nhì trước nhìn sau, xem là ai. Thì té ra là thằng lính hầu. Bấy giờ các quan mới hoàn hồn, lên giọng:
ÕÕÕ - Thằng kia, mày định trói ai thế?
ÕÕÕ - Bẩm quan, con thấy các quan nói khoác, thì con cũng nói khoác chơi đấy ạ!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Nói và làm
ÕÕÕ Có hai anh sợ vợ cùng láng giềng với nhau. Một hôm vợ anh nọ đi vắng, ở nhà trời mua, áo quần phơi ngoài sân quên lấy vào, ướt cả. Khi vợ về, chị ta mắng cho một trận. Anh nhà bên cạnh thấy thế mới lẩm bẩm: "Mẹ kiếp! Chẳng phải tay ông!"
ÕÕÕ Chẳng may, vợ anh ta nghe tiếng, chạy ra, trợn mắt hỏi dồn:
ÕÕÕ - Phải tay ông thì ông làm gì hở? Ông làm gì hở?
ÕÕÕ Anh ta luống cuống:
ÕÕÕ - Phải tay ông thì ông... cất trước lúc trời mưa, chứ còn làm gì nữa!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Chống chế
Một tên trộm bị bắt quả tang ăn trộm trâu. Người ta đóng gông giải huyện. Quan huyện hỏi:
- Mày dám cả gan ban đêm vào nhà người ta, ăn trộm trâu phải không?
Nó thưa, vẻ tội nghiệp:
- Oan cho con lắm. Con chỉ lấy sợi dây thừng mà thôi.
Quan lại hỏi:
- Thế, đầu sợi dây có trâu không?
Tên ăn trộm thưa:
- Bẩm quan, con trâu ấy chủ nhà buộc vào, chứ con không buộc
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 77
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.05.2006
Trạng thái: offline
Biện bạch
Anh nọ nợ anh kia đã lâu rồi mà không trả. Mỗi lần anh kia đòi thì cứ kêu túng, xin khất. Một hôm, anh kia lại đến đòi, thấy anh nọ đang ngồi ăn cơm, trên mâm có cả con vịt quay còn nóng hổi, mới hỏi:
- Hôm nay ăn sang thế, chắc anh có tiền trả tôi rồi nhỉ?
Anh nọ đáp:
- Chà! Thật tôi túng quá. Hôm nay cũng chưa trả anh được.
Anh kia trợn mắt, nói:
- Thôi đi! Cứ hẹn mãi! Anh có tiền mà không muốn trả, chứ túng thiếu nỗi gì?
Anh nọ nói:
- Túng thật mà! Không dám nói dối anh đâu!
Anh kia nói:
- Hừ! Ăn nguyên cả con vịt quay mà còn kêu túng?
Anh nọ nói:
- Thì túng đến nỗi một con vịt cũng không nuôi nổi, phải làm thịt, chứ còn túng đến như thế nào nữa!
Đôi chân tôi chẳng bao giờ quì gối trước bất cứ cái gì trừ chân lí
★
★
★
★
★
0