<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-22 22:27:33TTL>
Hình như viết bình trong những năm gần đây có vẻ khan hiếm và thiếu ít nhiều tinh tế.
Mà bình luận thơ ở Việt Nam lại càng ít.Nhưng bình thế nào đây???
Không khéo thì nói như bên nhà phật :'Một người mù dẫn theo muôn vạn người mù".Hẳn các bạn còn nhớ chuyện Vương An Thạch với câu thơ 'Minh nguyệt hót đầu chiếu'.
Như thế vai trò người bình luận đâu phải nhỏ.Nhà văn Nguyễn Tuân có lần nói:"tôi chỉ viết văn khi các nhà phê bình ngủ rồi".
Ở Việt nam nói về phê bình người ta hay nhắc tới Hoài Thanh,Hoài Chân.Kì thực những giá tri của "thi nhân việt Nam" cần phải coi lại.
Theo tôi bình thơ đắc đạo nhất phải kể đến Trung Niên Thi sĩ Bùi Giáng với bộ "Đi Vào cõi thơ".
Bình là để người đọc cảm,chứ không phải bình là mổ xẻ chữa trị bởi "Tài là tật,tật là tài" Đôi khi cái tật lại mang dáng dấp phong cách tác giả.
Xin trích lời Bùi thi Sĩ trong bình Hàn Mạc Tử:
"thưa, tôi chẳng dám si mê
Một mai tôi chết dưới khe Ngọc Tuyền
Bây giờ tôi dại tôi điên
chắp tay tôi lạy cả miền không gian
Ôi ông Hàn Mạc Tử vô tình ông đã xoá sạch nguồn thơ thế gian"
Thế thôi.Giản dị đắc đạo.
Nhưng người đọc bình là ai? Hãy để người đọc tự thẩm thấu.
Song,trong đời thưởng thức của mình, tôi chỉ mong được một phần cái đức của Bùi thi Sĩ mà hay thì nói hay không hay hay thì nói không.Nhưng làm sao được khi chính những người phê bình hiện nay cũng mắc cái bệnh luỵ ngôn từ.Có chăng 'một người mù dẫn theo vạn người mù"
Mà bình luận thơ ở Việt Nam lại càng ít.Nhưng bình thế nào đây???
Không khéo thì nói như bên nhà phật :'Một người mù dẫn theo muôn vạn người mù".Hẳn các bạn còn nhớ chuyện Vương An Thạch với câu thơ 'Minh nguyệt hót đầu chiếu'.
Như thế vai trò người bình luận đâu phải nhỏ.Nhà văn Nguyễn Tuân có lần nói:"tôi chỉ viết văn khi các nhà phê bình ngủ rồi".
Ở Việt nam nói về phê bình người ta hay nhắc tới Hoài Thanh,Hoài Chân.Kì thực những giá tri của "thi nhân việt Nam" cần phải coi lại.
Theo tôi bình thơ đắc đạo nhất phải kể đến Trung Niên Thi sĩ Bùi Giáng với bộ "Đi Vào cõi thơ".
Bình là để người đọc cảm,chứ không phải bình là mổ xẻ chữa trị bởi "Tài là tật,tật là tài" Đôi khi cái tật lại mang dáng dấp phong cách tác giả.
Xin trích lời Bùi thi Sĩ trong bình Hàn Mạc Tử:
"thưa, tôi chẳng dám si mê
Một mai tôi chết dưới khe Ngọc Tuyền
Bây giờ tôi dại tôi điên
chắp tay tôi lạy cả miền không gian
Ôi ông Hàn Mạc Tử vô tình ông đã xoá sạch nguồn thơ thế gian"
Thế thôi.Giản dị đắc đạo.
Nhưng người đọc bình là ai? Hãy để người đọc tự thẩm thấu.
Song,trong đời thưởng thức của mình, tôi chỉ mong được một phần cái đức của Bùi thi Sĩ mà hay thì nói hay không hay hay thì nói không.Nhưng làm sao được khi chính những người phê bình hiện nay cũng mắc cái bệnh luỵ ngôn từ.Có chăng 'một người mù dẫn theo vạn người mù"