<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>HongYen</b> -- <b>5/9/2004 5:53:29 PM </b> >>
Quà Của Mẹ
Khi còn nhỏ, Mẹ và tôi hay có môt trò chơi mà tôi rất thích. Mẹ tôi bắt đầu hỏi: "Con thương mẹ chừng naò". Tôi thường dang tay ra khoảng nữa thuớc và nói: "Chừng nầy". Mẹ tôi cũng dang tay; nhưng rộng hơn một tấc và nói: "Mẹ thương con hơn". Tôi sẽ mở rộng cánh tay và nói: " Con thương Mẹ hơn. Con thương Mẹ chừng nầy lận".
Trò chơi kết thúc khi tôi dang rộng hai tay hết cỡ. Và Mẹ tôi phải thua. Thế là tôi vui mừng thắng cuộc; rồi tôi cũng hớn hở chaỵ ra sân chơi đuà với mấy đứa bạn cùng xóm. Trong lòng nghĩ rằng tôi là đứa con yêu Mẹ nhất thế gian.
Ngay cả khi tôi quá lớn để không còn chơi trò dang tay đo tình thưòng nữa; tôi cũng nghĩ rằng tôi là đứa con ngoan cuả Mẹ. Tôi đã giúp Mẹ dọn dẹp nhà cửa, trông chừng em bé, phụ giúp nấu nướng. Chaỵ trông những traí cây mẹ phơi: như xoaì hay đi mua lặt vặt cho Mẹ. Rồi đến tuổi vị thành niên, tôi là đưá con nghe lời Mẹ dạy bảo.
Về phần Mẹ, tôi nghĩ Mẹ không còn thương tôi như hồi còn bé nưã vì có lúc Bà doạ sẽ gởi tôi đi Bardharman, để ở với cậu, nêú tôi không học giỏi. Rồi Bà còn bắt tôi phải nghe những lời căn dặn về tình yêu mù quáng mà làm xấu hổ gia đình. Mẹ tôi đưa ra hàng trăm điều răn đe khác và muốn tôi phaì tuân theo. Bà cầm cản và không chấp nhận bất cứ diều gì tôi muốn, ngay cả đi du học ở Mỹ.
Lúc đó tôi nghĩ rằng là tôi thương Mẹ tôi hơn là Bà đáng được thương.
Thế nhưng sau khi tôi tốt nghiệp Đại học Huê Kỳ rồi lập gia đình và định cư; môí liên hệ Mẹ con trở nên tốt đẹp hơn. Tuy vâỵ Mẹ cũng không haì lòng lắm vì tôi đã chọn nghề viết văn.
Chúng tôi nối khoảng cách lục điạ giưã Ấn và Mỹ qua thư từ và điện thoaị. Mẹ tôi từ Ấn Độ viết thư kể laị moị thứ xaỷ ra bên xứ cho tôi và đôi khi gời cho tôi vaì goí xoaỉ khô cuả điạ phương. Còn tôi cũng vậy viết những gì xaỷ ra ở xứ Mỹ và gởi vể "instant pudding" mà Mẹ ưa thích. Tôi cảm thấy rằng Mẹ và tôi có tình yêu thương gần như bằng nhau.
Sự ra đời cuả đứa con đầu tiên, bé Anand, làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Tối vốn rất ngăn nắp, trật tự giờ đây không tưởng tương được. Tôi trải qua mấy tháng căng thẳng và xuống tinh thần khi phải cùng chồng thức giấc nưã đêm cho con bú sữa, thay tả, và lo lắng khi con nhức đầu, sổ mũi. Tôi tự hỏi không biết mình có biết làm mẹ không? Tình Mẹ con là thế naỏ nhỉ, taị sao khổ thế nầy.
Cho đến một ngaỳ kia, khi đang thay tả, thì bé Anand cười và nhe caí miệng không có răng với tôi. Tự nhiên tôi chợt thấy vui vui và nhủ thầm: "caí sinh vật bé nhỏ nầy thật là dể thương". Từ đó moị sinh hoạt trong gia đình bắt đầu dễ dàng hơn với tôi. Tôi bắt đầu nhận ra thế naò là tình mẫu tử.
Tình yêu cuả tôi với con, tình mẫu tử rất sâu đậm, một tình yêu khác hẳn với tình yêu đối với Mẹ và Chồng. Tôi hiểu thế naỏ là sự hy sinh vô bờ bến của Mẹ đối với con. Và chồng tôi cũng vậy tình phụ tử với con có thể hy sinh tất cả vì con.
Tôi nghĩ rằng Thượng Đế đã đặt để vaò người phụ nữ caí thứ tình mẫu tử thiêng liêng để bảo vệ sự sống cuả những đứa con. Chổng tôi cũng vậy baỏ vệ con trước moị sự nguy hiểm.
Cho đến khi trở thành Mẹ, tôi mới mở mắt ra để hiểu được rằng Mẹ tôi đã yêu thương tôi biết là bao nhiêuvà maĩ maĩ vẫn còn yêu thương, cho dù chúng tôi có những cah1 biểu lộ khác nhau. Lời biểu lộ đẹp nhất mà tôi có thể gởi đến Mẹ tôi chính là đem đến cho con tôi tình mẫu tử bao la cuả người Mẹ dành cho con mình.
Nguyên tác: Chitra Banerjee Divakaruni
Chuyển ngữ: Oanh Thơ
Gơd Housekeeping
NVTB #1294
Khi còn nhỏ, Mẹ và tôi hay có môt trò chơi mà tôi rất thích. Mẹ tôi bắt đầu hỏi: "Con thương mẹ chừng naò". Tôi thường dang tay ra khoảng nữa thuớc và nói: "Chừng nầy". Mẹ tôi cũng dang tay; nhưng rộng hơn một tấc và nói: "Mẹ thương con hơn". Tôi sẽ mở rộng cánh tay và nói: " Con thương Mẹ hơn. Con thương Mẹ chừng nầy lận".
Trò chơi kết thúc khi tôi dang rộng hai tay hết cỡ. Và Mẹ tôi phải thua. Thế là tôi vui mừng thắng cuộc; rồi tôi cũng hớn hở chaỵ ra sân chơi đuà với mấy đứa bạn cùng xóm. Trong lòng nghĩ rằng tôi là đứa con yêu Mẹ nhất thế gian.
Ngay cả khi tôi quá lớn để không còn chơi trò dang tay đo tình thưòng nữa; tôi cũng nghĩ rằng tôi là đứa con ngoan cuả Mẹ. Tôi đã giúp Mẹ dọn dẹp nhà cửa, trông chừng em bé, phụ giúp nấu nướng. Chaỵ trông những traí cây mẹ phơi: như xoaì hay đi mua lặt vặt cho Mẹ. Rồi đến tuổi vị thành niên, tôi là đưá con nghe lời Mẹ dạy bảo.
Về phần Mẹ, tôi nghĩ Mẹ không còn thương tôi như hồi còn bé nưã vì có lúc Bà doạ sẽ gởi tôi đi Bardharman, để ở với cậu, nêú tôi không học giỏi. Rồi Bà còn bắt tôi phải nghe những lời căn dặn về tình yêu mù quáng mà làm xấu hổ gia đình. Mẹ tôi đưa ra hàng trăm điều răn đe khác và muốn tôi phaì tuân theo. Bà cầm cản và không chấp nhận bất cứ diều gì tôi muốn, ngay cả đi du học ở Mỹ.
Lúc đó tôi nghĩ rằng là tôi thương Mẹ tôi hơn là Bà đáng được thương.
Thế nhưng sau khi tôi tốt nghiệp Đại học Huê Kỳ rồi lập gia đình và định cư; môí liên hệ Mẹ con trở nên tốt đẹp hơn. Tuy vâỵ Mẹ cũng không haì lòng lắm vì tôi đã chọn nghề viết văn.
Chúng tôi nối khoảng cách lục điạ giưã Ấn và Mỹ qua thư từ và điện thoaị. Mẹ tôi từ Ấn Độ viết thư kể laị moị thứ xaỷ ra bên xứ cho tôi và đôi khi gời cho tôi vaì goí xoaỉ khô cuả điạ phương. Còn tôi cũng vậy viết những gì xaỷ ra ở xứ Mỹ và gởi vể "instant pudding" mà Mẹ ưa thích. Tôi cảm thấy rằng Mẹ và tôi có tình yêu thương gần như bằng nhau.
Sự ra đời cuả đứa con đầu tiên, bé Anand, làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Tối vốn rất ngăn nắp, trật tự giờ đây không tưởng tương được. Tôi trải qua mấy tháng căng thẳng và xuống tinh thần khi phải cùng chồng thức giấc nưã đêm cho con bú sữa, thay tả, và lo lắng khi con nhức đầu, sổ mũi. Tôi tự hỏi không biết mình có biết làm mẹ không? Tình Mẹ con là thế naỏ nhỉ, taị sao khổ thế nầy.
Cho đến một ngaỳ kia, khi đang thay tả, thì bé Anand cười và nhe caí miệng không có răng với tôi. Tự nhiên tôi chợt thấy vui vui và nhủ thầm: "caí sinh vật bé nhỏ nầy thật là dể thương". Từ đó moị sinh hoạt trong gia đình bắt đầu dễ dàng hơn với tôi. Tôi bắt đầu nhận ra thế naò là tình mẫu tử.
Tình yêu cuả tôi với con, tình mẫu tử rất sâu đậm, một tình yêu khác hẳn với tình yêu đối với Mẹ và Chồng. Tôi hiểu thế naỏ là sự hy sinh vô bờ bến của Mẹ đối với con. Và chồng tôi cũng vậy tình phụ tử với con có thể hy sinh tất cả vì con.
Tôi nghĩ rằng Thượng Đế đã đặt để vaò người phụ nữ caí thứ tình mẫu tử thiêng liêng để bảo vệ sự sống cuả những đứa con. Chổng tôi cũng vậy baỏ vệ con trước moị sự nguy hiểm.
Cho đến khi trở thành Mẹ, tôi mới mở mắt ra để hiểu được rằng Mẹ tôi đã yêu thương tôi biết là bao nhiêuvà maĩ maĩ vẫn còn yêu thương, cho dù chúng tôi có những cah1 biểu lộ khác nhau. Lời biểu lộ đẹp nhất mà tôi có thể gởi đến Mẹ tôi chính là đem đến cho con tôi tình mẫu tử bao la cuả người Mẹ dành cho con mình.
Nguyên tác: Chitra Banerjee Divakaruni
Chuyển ngữ: Oanh Thơ
Gơd Housekeeping
NVTB #1294
