NCM bổ sung phần cuối chương 20 , trong chương này có 1 số câu đoạn hình như có tự lấy ý chế ra hay sao đó nên có lẻ Mer cần xem kỹ phần NCM gửi để chỉnh sửa nha !
Chàng vớ lấy đôi nạng đứng dậy:
- Tôi đã từng cảnh cáo: kết hôn với tôi em chỉ gặp toàn đau khổ mà nào em có chịu nghe tôi! Bây giờ em đã sáng mắt ra chưa? Tình vợ chồng giờ này đã đến lúc kết thúc. Hãy đi đi! Đi xây dựng hạnh phúc với Hạo Bình đi, thiếu tôi em có chết đâu , mặt trời vẫn chiếu sáng kia mà.
Chàng nặng nề lê bước ra cửa, tôi chết lịm nhìn theo,tôi thật không hiểu nỗi chàng. Bổng nhiên tôi cảm thất cách xa chàng nghìn trùng. Có thật anh là tên quái nhân ? Trái tim trống vắng như bãi hoang, tôi không hiểu mình còn sống trên đời làm gì nữa ?
Tiếng chân chậm rãi lại gần, tôi quay đầu nhận ra bà Nhã An, bà ôn tồn nói :
- Phương Kỳ ! Mẹ nghĩ rằng con không nên tiếp tục với Khiết Anh nữa .
Tôi trân trối nhìn bà :
- Mẹ cũng nói câu đó, tại sao cũng khuyên con nên rới bỏ Khiết Anh ? Bệnh tình anh ấy ghê gớm ra sao mẹ ? Mẹ cho con biết sự thật đi
- Phương Kỳ ! Sự thật rất tàn nhẫn .
- Con đã hứng chịu quá nhiều sự đau buồn, con gắng sức chịu đựng được mà ! Mẹ nói đi .
Bà rưng rưng lệ :
- Cho con biết cũng được . Khiết Anh của con bị bệnh ung thư rồi !
Bà vừa nói gì ? Ung thư ? Ung thư ? Tôi không thở nỗi , giọng muốn tắt đi :
- Khiết Anh bị ung thư ?
- Phải , ung thư bao tử mãn tính .
Tất cả chợt sáng tỏ , đây là nguyên nhân của chàng . Tôi chết sửng , giọng mẹ chàng đều đều :
- Cách đây 5 năm , bác sĩ tình cờ phát hiện triệu chứng ung thư trong bao tử Khiết Anh , nó không bao giờ chịu tin là mình có thể mắc phải chứng bệnh rùng rợn đó , nhưng vẫn vào bệnh viện điều trị , tia quang tuyến ngăn chận sự phát triển của ung thư, thế rồi vết u trên mất đi như có phép lạ . Nó lại yêu đời vui sống , mãi đến tai nạn vừa rồi , người ta nhìn ra những dấu ung thư lại chớm xuất hiện, đã giải phẫu cắt bỏ 1 mãnh nhỏ bao tử không để những khối u lại tái hiện nơi khác, công cuộc điều trị đã tạm thời ngăn chận được . Tuy thế , chẳng sớm thì muộn ung thư sẽ bộc phát, cuộc sống của nó như kẻ bị tuyên án tử hình, chỉ chờ giờ ra pháp trường. Con nghĩ còn đau đớn nào bằng ?
Khiết Anh đang chờ chết ? 1 thanh niên đầy sinh lực phải bó tay ngồi nhìn cái chết từ từ đến, quả thật bi thảm .Bà Nhã An thở dài não nuột :
- Mẹ vẫn luôn luôn an ủi nó, bảo nó hy vọng . Khiết Anh tuyệt nhiên không tin tưởng rằng nó có thể thoát chết. tuy thế nó vẫn cam chịu không hề hé răng than thở . Chỉ đối với con , nó không giữ được bình tỉnh . Nó tự biết cuộc sống của nó quá ngắn ngủi nên không muốn con phải trầm luân theo nó, nó đã dụng tâm làm tan vỡ mọi hình ảnh tốt đẹp trong tim con, mục đích là để con dễ dàng dứt khoát .
Chàng đành chịu khổ tâm để tôi dứt áo ra đi ? Chàng muốn nhường tình yêu lại cho Hạo Bình, tội cho chàng . Nước mắt tôi rớt trên vành môi sầu, tôi đã hiểu rõ ràng tất cả . Bà Nhã An buồn bã :
- Phương Kỳ ! Mẹ đã biết Hạo Bình . Bình thuần hậu đứng đắn, nó rất xứng đáng làm chồng con, lúc nào mẹ cũng thương con như Dạ Tú, mẹ muốn con được sung sướng. Suy nghĩ kỹ mẹ thấy Khiết Anh nếu bắt con ràng buộc với 1 phế nhân như nó là 1 sự độc đoán bất công .
Tôi dẫm chân ,lau nước mắt :
- Thế sao trưóc kia mẹ bắt anh ấy phải ưng thuận thành hôn ?
- Vì mẹ hy vọng có 1 đứa cháu nối dòng lo hương khói cho họ Uông nhưng bây giờ không còn cần thiết nữa , mẹ sẵn sàng để con đi mà không hề phiền trách .
- Khiết Anh có thể có con không ? Và đứa con ấy sau này có bị mắc chứng bệnh oan nghiệt này không?
- Khiết Anh vẫn bình thường , ung thư không nhất thiết có di truyền. Hơn nữa trong tương lai biết đâu nhân loại sẽ tìm ra phương thuốc chữa khỏi căn bệnh bất trị này .
Vâng ! con người luôn luôn tranh giành cái sống với Thần chết . Tôi đã bình tỉnh lại, lặng lẽ đứng lên . Bà Nhã An ngập ngừng :
- Con đã quyết định chưa ?
Vịn tay vào song cửa tôi nhìn ra chân trời xa xăm :
- Con đã chịu khổ sở 1 cách vô tội, bây giờ là lúc em đi tìm hạnh phúc đây .
Bà cười chua chát :
- Mẹ cũng đành vậy . mong rằng con tìm được hạnh phúc .
Hạnh phúc ? Đó là 1 điệp khúc ngàn thu , sự thật hạnh phúc là gì ? Tại sao con người cứ ao ước tìm đến nó ? Tôi đến bên máy điện thoại. tia nắng lướt nhanh cảnh vật trong phòng khách. Ngôi nhà này như chiếc vỏ xà cừ lộng lẫy nhốt kín những ngày tháng sầu thảm của tôi . Đài Nam ! Đài Nam có Hạo Bình, thảm cỏ xanh trang nhã với bầy cừu hiền lành, tôi chưa quên hình ảnh của chàng mục tử trên đỉnh núi và đám cưới các vì sao . Quay nhanh số điện thoại, tôi phải hành động cho dù ai chê cười gì cũng mặc kệ. Hỏi thăm Giang Triết số điện thoại của Hạo Bình , tôi gọi thẳng đến đó . Hạo Bình đang chờ tôi , tôi báo cho chàng biết quyết định của mình rồi chẳng chờ phản ứng của bình ở đầu dây bên kia ra sao, tôi đặt ống nói xuống. Rồi lặng lẽ đến bên cửa, đầu óc tôi bây giờ trống rỗng như cánh đồng hoang, ý nghĩ như gió chạy trên cỏ mất hút, thời gian trôi qua thật chậm, đêm đã đến rồi .
Khoác chiếc áo ngủ màu hồng hạc lên người, tối khẽ đẩy cửa phòng Khiết Anh bưóc vào. Chàng vẫn chưa ngủ, khuôn mặt trầm, mắt đăm chiêu nhìn vô hồn vào khoảng chân không . Tôi bước tới bên giường, Khiết Anh sực tỉnh, chàng ngạc nhiên nhỏm dậy :
- Phương Kỳ ! Em còn qua đây làm gì nữa ?
Tôi trấn tỉnh nói :
- Mẹ đã cho em biết hết cả rồi .
Khiết Anh cúi đầu, nụ cười chàng xa vắng :
- Càng tốt, em biết rõ con người của tôi càng dễ để chúng ta chấm dứt tấn kịch bi hài này đi, em định đến từ giã tôi phải không ? Bao giờ em lên đường ? Sáng sớm mai ?
Tôi đã trở lại con bé ngổ ngáo khi xưa , nhìn thẳng vào mắt chàng :
- Ai bảo anh em định đi ? Em không đi đâu hết .
- Phương Kỳ , em ….
- Không có người chồng nào kỳ khôi lại đuổi vợ đi như anh biết không ? Anh đúng là tên ngốc thượng hạng .
Chàng sững sờ :
- Em nói sao Phương Kỳ ?
Tôi ngồi xuống giường, luồn tay ôm cổ chàng , nhu mì :
- Em không muốn chúng ta tiếp tục ngu si nữa .
- Anh…anh chẳng hiểu gì hết !
Tôi cắn môi , cúi đầu nói thật nhanh :
- Sao anh ngốc thế ? Bộ còn bắt em nói trắng ra nữa hả ?Em …em muốn thật sự là vợ anh .
Khiết Anh run lên, chàng nhìn tôi đăm đăm :
- Em định liều thế sao?
Tôi đưa tay áp vào chiếc miệng nhiều lời của chàng :
- Sao lại liều ? Nếu anh cho em biết sớm hơn em sẽ không để cho anh hành động điên cuồng thế này đâu. Khiết Anh ! Chúng ta đã thành hôn, em tâh1y anh chẳng có quyền gì từ chối điều này cả.
Khiết Anh khổ sở, chàng không dám nhìn tôi :
- Phương Kỳ ! Đừng có dại vậy, em có thể bị lây bệnh của anh .
- Em thích được lây bệnh của anh, có như vậy anh mới không xa cách anh nữa .
Chàng rùng mình, không tự chủ được kéo tôi vào người siết chặt tấm thân mềm dịu trong tay, chàng cúi xuống định hôn tôi nhưng không biết nghĩ sao chàng lại đẩy tôi ra :
- Anh không làm vậy được đâu .
Khiết Anh ngậm ngùi quay đi. Tôi buồn buồn :
- Khiết Anh ! Bộ anh không thương em sao?
Chàng cắn răng lắc đầu :
- Anh không muốn em bị hoen ố, nếu chúng ta không có gì ràng buộc, sau này em mới dễ dàng kết hôn, đời em mới không bị lỡ làng. Anh không thể sống trọn đời cùng em, hủy hoại em làm gì ?! Nghe anh đi Phương Kỳ ,Hạo Bình yêu em, Bình là 1 người chồng hoàn toàn, còn anh có đem lại gì cho em đâu. Một cơ thể tật nguyền, lúc nào cũng đợi tử thần đến kéo đi . Ung thư, em biết không ung thư là gì không ? 1 chứng bệnh ghê tởm, đừng ép anh phải làm 1 việc lầm lẫn như vậy, anh sẽ kéo em sa địa ngục mất cưng ạ !
- Em muốn xuống địa ngục cùng với anh .
Chàng cười thê thảm :
- Em cần 1 chút thực tế khi ở đời
Tôi bịt tai :
- Em không thích nghe, em không thèm nghe anh nói gì nữa hết .Anh phải chìu em.
Khiết Anh xoa má tôi, chàng cười trong nưóc mắt :
- Đừng làm nũng anh nữa, về phòng ngủ đi em .
Tôi mỡ to mắt nhìn chàng 1 lát rồi lên tiếng, giọng ngang ngạnh :
- Được rồi, em về phòng đây nhưng anh nên biết cuộc sống của em là anh, anh không thương em thì không còn gì giữ em trên cõi đời này nữa ,em không dọa đâu , em có thừa can đảm, anh không quên em có máu nỗi loạn chứ ?
- Em định tự tử sao ? Đồ điên .
Chàng hốt hoảng , giữ tôi lại . Tôi bướng bỉnh :
- Bỏ em ra để em về phòng .
- Anh không cho em làm chuyện đó. Phương Kỳ , anh yêu em .
Mọi ý niệm gàn bướng của chàng đều rã tan như bọt nước. Khiết Anh bây giờ chỉ còn là người tình cuồng nhiệt, chàng đón nhận mối tình ngây dại của tôi. Hoa nở nhụy dâng hiến sự tinh khôi để vươn cánh thoắt biến thành kẻ khác. Trong khối óc mơ hồ của tôi chỉ còn là hình ảnh đám mây mù trắng xóa với đôi chim nhạn chắp cánh tung bay khuất vào chân mây. Sương khói ngút ngàn dần tan, rời nhau trong cảm giác bàng hoàng, tình yêu kỳ diệu thế này sao? Tôi khép mi thẹn thùng trong lúc Khiết Anh bừng tỉnh :
- Phương Kỳ ! Em làm anh giữ nỗi sáng suốt nữa, anh biết nói sao bây giờ ?
Tôi giấu mặt vào ngực chàng :
- Anh còn định nói gì nữa ?
Khiết Anh thở dài, chàng vén mái tóc xõa tung của tôi hôn tới tấp lên mặt :
- Phương Kỳ ! Lúc nào em cũng chia khổ vì anh, cái khờ khạo của em dễ thương vô cùng, anh yêu em không tưởng tượng được.
Lời tôi như gió thoảng :
- Khiết Anh ! Còn em thì yêu anh kinh khủng .
Đêm dần trôi, Khiết Anh chìm vào giấc mộng, tôi nằm trong vòng tay chàng âm thầm khóc. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại khóc? Tại sao tôi lại khóc? Tôi đạt được ý nguyện có hối tiếc gì để mà khóc than ? Tôi không còn đủ minh mẫn tìm hiểu, ngày mai trở đi tôi sẽ không khóc nữa, phải giấu những hạt lệ vào lòng . Khiết Anh vẫn ngủ ngon như chú gấu trong hang núi, tôi nép vào người chàng, mỗi tế bào trong cơ thể tôi đã thuộc về chàng, mỗi giọt máu trong huyết quản chàng là của tôi, sự hài hòa thật tuyệt đối. Nhìn nét mặt Khiết Anh trong giấc ngủ, chiếc miệng như cười và hàng mi cong cong, tôi chợt hiểu vì sao mình khóc, liệu tôi còn ở bên chàng được bao lâu? Bao lâu ?
Đêm đã tàn, tôi mệt mãi thiếp đi, ngày mai, ngày mai sẽ đổi khác hoàn toàn tất cả. Ngủ say như loài chim phi tử trong giấc đông miên, tôi thức dậy thật trể. Khiết Anh đánh thức tôi bằng cách cù nhẹ vào lòng bàn chân. Mỡ mắt ra, nụ cười hóm hỉnh của chàng đã hiện ra trước mắt :
-Em định ngủ đến bao giờ ? Lười quá !
Cơn buồn ngủ vẫn còn đọng trên mi, tôi co chân lại ừ hử :
- Đừng chọc em mà Khiết Anh !
Chàng cúi sát cắn nhẹ lên vành tai tôi :
- Thôi được, anh không chọc nữa đâu, ngủ nữa đi nhưng mẹ vừa hỏi em có trong phòng anh không đó ?
Tôi tỉnh hẳn mau lẹ ngồi dậy làm chàng bật cười :
- Biết ngay, em lúc nào cũng nhát gan, đùa em chớ thật ra, mẹ chẳng biết gì cả .
Nghĩ tới chuyện đêm qua, má tôi ửng đỏ. Khiết Anh trìu mến ngắm tôi :
- Mẹ biết được chuyện này chắc sẽ mừng lắm! Phương Kỳ , em thật khả ái .
Chàng lại động lòng ôm tôi hôn muốn nghẹt thở . tôi vùng vẫy :
- Anh có định ăn sáng không? Em đi sửa soạn bữa sáng cho anh nhé?
- Kệ nó đi! Lát nữa chúng mình xuống phòng ăn luôn thể. Em đừng quên em là cô dâu mới ba ngày chưa phải xuống bếp đó nghe!
Tôi phụng phịu:
- Anh còn tiếp tục trêu em, em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa đâu !
Chàng mỉm cười, vòng ôm vẫn không lơi. Vuốt ve phiến lưng mềm của tôi, chàng thì thầm bên tai :
- Phương Kỳ! Em có biết không, em là người vợ tuyệt trần.
Tôi lí nhí hỏi :
- Anh không cười em chứ?
- Không đời nào! Anh biết em làm như vậy để xóa tan mặc cảm trong lòng anh. Phương Kỳ ! Em đã khiến anh quên tất cả rồi ! Anh không còn nghĩ mình là 1 kẻ tật nguyền , sắp chết nữa .Anh chỉ cần em không ghê tởm hay khinh bỉ anh là đủ rồi, còn thì mặc kệ cho cả thế giới muốn nhìn anh ra sao thì nhìn.
- Vậy mà trước đây anh luôn luôn xua đuổi em, có lúc lại còn dữ tợn với em nữa!
- Tại vì anh không muốn em biết về cơn bệnh đáng sợ của anh!
- Em chưa thấy ai ngu như anh, vừa ngu lại vừa dữ !
- Em có oán anh không?
- Em yêu anh...!
- Em!
Chàng đam mê tìm làn môi thắm thiết . Mọi ý niệm về thời gian đều bay mất,tôi đang biến thành một chiếc bong bóng đầy hơi phiêu du trên mây xanh, Khiết Anh mơn man bàn tay tôi :
- Hành hạ em là anh tự hành hạ bản thân mình đó chứ ! Anh chỉ mong em bỏ đi nhưng em lại cứng đầu, bề ngoài em có vẻ nhu thuận nhưng lại hết sức gan góc làm anh cũng phải đầu hàng. Đêm đó nhìn em ngủ gục anh thương em không tả nổi. Đáng buồn là anh không tự mang em vào phòng được đành phải nhờ bà Lâm. Anh ngồi ngắm em suốt đêm em biết không Kỳ?
★
★
★
★
★
0