Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Bổ sung truyện "Cánh chim bạt gió"

11 trả lời, 1.206 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 12:03:23conbo2>
NCM doc truyen " Cánh chim bạt gió" của Quỳnh Dao thấy cuối chương 4 có đăng thiếu 1 đoạn dài (vì NCM đã từng có truyện gốc).Vậy muốn bổ sung ,NCM phải liên lạc với ai? Bằng phương cách nào?

Mong nhận được hồi âm.

Bạn có thể đóng góp ngay vào trong topic này phần truyện còn thiếu (đó là lí do CB để topic này lại trong box truyện, đúng ra topic này để ở box Thắc mắc ý kiến), các admin hoặc mod sẽ bổ sung vào thư viện
Thân mến - CB
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 08:07:30Nhất Chi Mai>
NCM xin bổ sung vao phần cuối của chương 4 như sau (có lấy 1 câu có sẵn của truyện đã đăng ,các admin và mod sẽ biết chọn đúng phần nối tiếp)

- Phương Kỳ, nhiều lúc anh muốn đánh em quá.
Tôi giật thót mình ,liếc nhìn chàng .Khiết Anh nhìn trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống :
- Con người em là như thế này sao? Em quả kỳ lạ mà ,lúc thì em nhiệt thành, khi thì lạnh như băng. Em vừa ngây thơ mà lại vừa sâu sắc, vừa hồn nhiên lại vừa kiêu căng. Có lúc em rất khờ khạo,có lúc lại thông minh lanh lợi. Khi thì diệu hiền , khi thì xấc xược. Tóm lại anh không hiểu nỗi Thượng đế sao lại tạo ra được 1 cô gái đầy mâu thuẩn như em, hơn nữa lại lồng trong 1 hình dung kiều diễm như thế này?! Anh khổ vì em như thế nào em có biết không ?
Khiết Anh đưa tay bợ càm tôi, mắt chàng thăm thẳm :
- Suốt mấy ngày qua em có biết người ta nhìn anh như thế nào không ? Một tên si tình hạng bét, Uông Khiết Anh lại đeo đuổi 1 cô gái không có lai lịch rõ ràng trong khi bên cạnh mình không thiếu gì gái đẹp. Mỗi lúc phóng xe trở về anh muốn nhức óc vì những nghi vấn. Tại sao em lại trốn chạy anh như thế ? Tại sao ? Đã vậy mà còn xí gạt anh nữa chứ . Hôm ấy anh đã tìm lên lầu 3 cái chung cư đó ,hoàn toàn không có ai ở, người ta cho biết tầng lầu 3 và 4 bị hỏa hoạn từ trước nên hư hỏng bên trong không ai dám đến ở,tìm khắp dãy dưới cũng chẳng có gia đình nào họ Phương . Khi anh nói với lão già gác cổng là có 1 cô gái ngụ ở lầu 3 vừa đi vào đây,lão cười vào mũi anh và cho là anh quáng gà hoặc là đã gặp hồn ma trong trận chết cháy năm xưa . Riết rồi anh cũng đâm ra nghi hoặc, không biết em có phải là hồn ma không nữa ???
Tội nghiệp chàng ! Tôi không nhịn được bật lên cười, nụ cười của tôi làm Khiết Anh dịu xuống nhưng chàng vẫn tiếp tục hăm he :
- Đừng tưởng cười trừ là hết tội của em đâu nhé ! Bây giờ em cho anh biết tại sao em lại cứ trốn tránh anh mãi vậy hở Phương Kỳ ?
Nụ cười đã tắt, tôi buồn thiu :
- Anh chưa biết gì về tôi sao?
- Nếu biết thì anh đâu đến nỗi điên đầu như bây giờ .
- Nếu muốn biết, anh cứ việc hỏi Vương Ánh Tuyết hoặc bất cứ ai trong trường Sư phạm là sẽ rõ tôi thuộc hạng người thế nào !
- Anh không muốn nghe ai kể mà chỉ cần chính em nói ra. Dư luận không phải là kẻ đáng tin vì dư luận làm sao thấu rõ những uẩn khúc của hồn người .
Tôi nhìn chàng dò hỏi :
- Anh thật không qua tâm đến dư luận sao?
- Có nhiều dư luận không đáng quan tâm .
Tôi cắn nhẹ môi, khuôn mặt chàng chờ đợi :
- Anh sẵn sàng nghe những sự thật phũ phàng nhất về em .
Tôi xúc động quay đi :
- Thôi được, để tôi cho anh biết về con người thật của tôi nhé ! Cha tôi là 1 phạm nhân can án giết người đoạt của, mới vừa về nhà từ mấy tháng nay,vụ án đó đã làm sôi động đô thành Đài Bắc 1 thời gian. Cha tôi rất thương tôi nhưng với mọi người ông là 1 hung thần ác qủy,suốt ngày chỉ có say sưa và gây lộn, ông đã ừng đánh vỡ mặt 1 số người rồi, anh có sợ không ?
- Nhưng cha em có đánh em không ?
Tôi nhíu mày :
- Tôi không còn là con nít để bị ăn đòn nữa rồi.anh cứ nghe tiếp đi. Mẹ tôi chết 1 cách không bình thường cho lắm. tôi ở với bà Dì ghẻ ,Dì tôi say mê bài bạc và tôi vẫn phải theo bà đến sòng bài mỗi đêm, không khí ở sòng bài anh thừa biết thế nào ,làm ô nhiễm con người ta đến thế nào rồi. Cuộc sống của tôi chỉ trông chờ vào vận đỏ trong sòng bạc. Buổi tối hôm ấy anh có biết tại sao tôi bỏ chạy đột ngột không ? Dì Hoa đã bắt tôi đi chơi với 1 ông già để lấy tiền gở bạc. Tôi đâu phải loại tiểu thư khuê các để làm cao ,con người tôi chỉ là trò mua vui cho những người cần 1 sự đổi chác .
- Nhưng rốt cuộc em có đi chơi với ông già đó không ?
Tôi nhún vai bất cần :
- Đi chơi thì cũng có sao ? Ở trường ai cũng ngán cha tôi ,ai cũn khinh Dì tôi, không ai muốn giao du với tôi ngoài mục đích lợi dụng, tôi có rất ít bạn .
Khiết Anh lộ vẻ xúc động :
- Đời sống của em đáng buồn thật !
Tôi đưa tay vén tóc ,cười cay đắng :
- Đáng buồn cũng vẫn phải sống như thế . Bây giờ anh đã rõ tôi là 1 loài cỏ gấu, cỏ dại nên anh đừng mất công đeo đuổi làm gì kẻo người ta lại cười là ngu .
Khiết Anh yên lạng nhìn tôi rồi chầm chậm nói :
- Em còn gì để nói nữa không ?
Tôi lắc đầu :
- Bấy nhiêu chưa đủ để anh chán sao ?
- Phương Kỳ ! Tại sao em cứ tự ti mặc cảm vậy ? Những điều em nói ra chẳng có gì quan trọng cả. Gia đình đâu có phải là bản thân em đâu. Dư luận đã làm em sợ phải không ? Đừng sợ ! Trước dư luận ta đâu phải vì nó mà sống, vậy tại sao lại quan tâm đến những điều phi lý đó. Những tủi nhục là cơn sóng, nếu ta vượt qua ta sẽ là ghềnh đá cao ngạo nghễ, còn ta quy phục ta sẽ bị xoáy mòn thành đá cuội, bị trôi không biết đến bờ bến nào. Chỉ cần em hiểu chính em là đủ rồi, cần quái gì đến những chê bai của nhân thế. Nếu em biết 90 % con người sống là để chê bai ,chỉ trích ,có lẻ em sẽ không buồn nữa mà sẽ cười mình là trẻ con. Phương Kỳ ! Bao giờ em cũng tinh khiết như cánh sen đầu hạ, bùn lầy chẳng bao giờ vẩn đục .
Tôi bàng hoàng, người con trai trước mắt làm lòng rộng mở.Uông Khiết Anh ! Ngẩn ngơ nhìn chàng tôi nhẹ giọng :
- Nhưng anh nên nhớ hoa sen vẫn sống nhờ bùn lầy .
- Thôi đủ rồi ,không ai lý luận khùng như em cả. Tóm lại , bây giờ anh đã biết rõ về em nhưng anh tuyệt nhiên không có ý khinh bỉ hay coi thường gì cả ,em còn trốn tránh anh nữa thôi ?! đừng hành hạ anh nữa nha Kỳ !
Tôi như bị chàng ru ngủ, tim sắp sửa rơi mất thì hình ảnh Diệp Bội Tần và cha tôi lại hiện ra, tôi khổ sở:
- Anh không nên tìm kiếm tôi nữa .
Khiết Anh buồn :
- Lúc nào cũng vậy . Chẳng lẻ em không tin anh sao?
- Không phải vậy ,nhưng ….nhưng tôi còn nhiều nguyên nhân nữa khó giải bày.
- Lại có lý do phụ nữa à ? Tại sao em lắm chuyện thế ?
Nhìn vẻ bực bội của chàng làm lòng tôi xót xa. Sự thật người con trai này đâu phải dành cho tôi, không bao giờ nên làm 1 kẻ chiếm đoạt. Tôi đứng lên, phủi nhẹ những hạt bụi bám trên gấu jupe.
- Khiết Anh ! Tôi xin anh 1 điều là đừng bao giờ lại trường đón tôi nữa, tôi không thích như vậy chút nào .
Khiết Anh đứng lên theo :
- Không khi nào anh chấp nhận yêu cầu ấy .
Tôi mở to mắt :
- Bộ anh định theo dõi tôi hoài vậy sao ?
- Bộ em tưởng anh thích làm thám tử bất đắc dĩ lắm sao ? Lỗi tại em hết .
Chàng cúi nhặt mấy cuốn vở trao cho tôi :
- Coi như hôm nay anh tha cho em 1 lần, em cứ an tâm ra về. Nhưng ngày mai thì anh lại tiếp tục chờ em ở cổng trường .
- Anh làm quá chắc tôi hết dám đi học .
Khiết Anh vẫn tỉnh :
- Anh không bao giờ bỏ ý định của mình.
- Anh thật lì lợm
- Chửi người ta không nên nói bằng giọng như thế , cô bé ạ . Người dễ tưởng là cô mắng yêu .
Chàng thật quá quắc , tôi đành chịu thua, mới bước được mấy bước là đã nghe Khiết Anh gọi :
- Khoan đã Phương Kỳ !
Quay đầu lại, tôi nhăn mặt :
- Anh đã hứa không theo tôi ngày nay, sao còn gọi ?
Chàng nhún vai bước tới :
- Anh chỉ muốn cho em biết 1 điều, chim con của em đã lập tổ ấm rồi, chúng đã thành hôn với nhau.
- Anh còn nhớ 2 chú chim đó sao ?
- Bộ em tưởng anh vứt chúng ở thùng rác hay đem rô-ti rồi sao ?
Chàng cười chan hòa, bất giác tôi cũng mĩm cười . Cười xong mới hối hận, tôi dậm chân quay mình thẳng 1 nước .


Còn đây là phần đầu của chương 5

Đời sống mỗi ngày mỗi thay đổi, bây giờ tôi đã có những mối lo âu mới . Khiết Anh ngày nào cũng chờ tôi ở cổng trường. Tôi không biết chàng có phải là tượng đá không , mà không biết nản thế này. Trốn chui trốn nhủi cũng không xong, tình cờ hôm nay vừa ra khỏi cổng là gặp ngay Liêu Đông bên chiếc Lambretta trắng. Hắn hớn hở gọi:
- Phương Kỳ ! Phương Kỳ !
Liếc nhanh qua bên kia đường, Khiết Anh đã sầm mặt . Tôi chào hắn 1 cách thân mật hơn ngày thường :
- Chào Liêu Đông ! Nghe Uyển Uyển nói anh sắp về Hương Cảng rồi phải không ?
Hắn ta cười tươi tỉnh :
- Vâng ! Vì ông bà bô gọi về lo việc hãng, chứ thật ra tôi chẳng muốn rời Đài Loan chút nào .
Tôi hỏi tuy đã biết thừa câu đáp của Liêu Đông
- Sao thế ?
- Vì Phương Kỳ chứ còn ai nữa, Phương Kỳ cứ làm bộ ngây thơ hoài .
Tôi mĩm cười :
- Vì tôi à ? Anh làm tôi cảm động qua chừng .
Liêu Đông xun xoe :
- Phương Kỳ ! Hôm nay tôi muốn mời Phương Kỳ đi đến Nam Cung quán dùng 1 bữa cơm thường được không ? Vài hôm nữa tôi đã về Hương Cảng, chẳng lẽ người sắp đi xa không được Kỳ dành cho một buổi tiệc tiễn đưa sao?
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 22:38:42Mercury>
Cảm ơn bạn Nhất Chi Mai nhiều. Truyện "Cánh Chim Bạt Gió" Mer không có bản gốc. Nay được bạn bổ sung thật quý báu. Mer sẽ sửa lại trong Thư Viện *_~

Ối giời... Mer thiếu những khúc hay [:(] Một lần nữa cảm ơn bạn.

Chúc bạn nhiều niềm vui.

Thân mến,
Mercury
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 08:14:00Nhất Chi Mai>
Không có chi đâu Mercury nhưng...thật sự thiếu đoạn trên quả là thiếu sót lớn vì đoạn đó diễn tả rõ nét gia đình của P.K và khắc họa rõ nét con người của U.K.A.

A! NCM có chỉnh sửa 1 chút ngay đầu chương 5 (vì có mấy chữ trùng nhau) ,mong bạn xem lại nha !

Cám ơn nhiều !
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn Nhất Chi Mai nhiều... Mer sửa lại trong Thư Viện rồi [:)] Mer chỉ có bản chép tay của anh họ à... Đọc chữ ổng viết, Mer mỏi cả mắt... Trong lúc ổng ghi chép.. chắc đang thả hồn đi đâu đó.... nên thiếu 1 đoạn quan trọng ^_^

Thân mến,
Mercury
Đăng nhập để trả lời
0
NCM bổ sung phần cuối chương 20 , trong chương này có 1 số câu đoạn hình như có tự lấy ý chế ra hay sao đó nên có lẻ Mer cần xem kỹ phần NCM gửi để chỉnh sửa nha !

Chàng vớ lấy đôi nạng đứng dậy:
- Tôi đã từng cảnh cáo: kết hôn với tôi em chỉ gặp toàn đau khổ mà nào em có chịu nghe tôi! Bây giờ em đã sáng mắt ra chưa? Tình vợ chồng giờ này đã đến lúc kết thúc. Hãy đi đi! Đi xây dựng hạnh phúc với Hạo Bình đi, thiếu tôi em có chết đâu , mặt trời vẫn chiếu sáng kia mà.
Chàng nặng nề lê bước ra cửa, tôi chết lịm nhìn theo,tôi thật không hiểu nỗi chàng. Bổng nhiên tôi cảm thất cách xa chàng nghìn trùng. Có thật anh là tên quái nhân ? Trái tim trống vắng như bãi hoang, tôi không hiểu mình còn sống trên đời làm gì nữa ?
Tiếng chân chậm rãi lại gần, tôi quay đầu nhận ra bà Nhã An, bà ôn tồn nói :
- Phương Kỳ ! Mẹ nghĩ rằng con không nên tiếp tục với Khiết Anh nữa .
Tôi trân trối nhìn bà :
- Mẹ cũng nói câu đó, tại sao cũng khuyên con nên rới bỏ Khiết Anh ? Bệnh tình anh ấy ghê gớm ra sao mẹ ? Mẹ cho con biết sự thật đi
- Phương Kỳ ! Sự thật rất tàn nhẫn .
- Con đã hứng chịu quá nhiều sự đau buồn, con gắng sức chịu đựng được mà ! Mẹ nói đi .
Bà rưng rưng lệ :
- Cho con biết cũng được . Khiết Anh của con bị bệnh ung thư rồi !
Bà vừa nói gì ? Ung thư ? Ung thư ? Tôi không thở nỗi , giọng muốn tắt đi :
- Khiết Anh bị ung thư ?
- Phải , ung thư bao tử mãn tính .
Tất cả chợt sáng tỏ , đây là nguyên nhân của chàng . Tôi chết sửng , giọng mẹ chàng đều đều :
- Cách đây 5 năm , bác sĩ tình cờ phát hiện triệu chứng ung thư trong bao tử Khiết Anh , nó không bao giờ chịu tin là mình có thể mắc phải chứng bệnh rùng rợn đó , nhưng vẫn vào bệnh viện điều trị , tia quang tuyến ngăn chận sự phát triển của ung thư, thế rồi vết u trên mất đi như có phép lạ . Nó lại yêu đời vui sống , mãi đến tai nạn vừa rồi , người ta nhìn ra những dấu ung thư lại chớm xuất hiện, đã giải phẫu cắt bỏ 1 mãnh nhỏ bao tử không để những khối u lại tái hiện nơi khác, công cuộc điều trị đã tạm thời ngăn chận được . Tuy thế , chẳng sớm thì muộn ung thư sẽ bộc phát, cuộc sống của nó như kẻ bị tuyên án tử hình, chỉ chờ giờ ra pháp trường. Con nghĩ còn đau đớn nào bằng ?
Khiết Anh đang chờ chết ? 1 thanh niên đầy sinh lực phải bó tay ngồi nhìn cái chết từ từ đến, quả thật bi thảm .Bà Nhã An thở dài não nuột :
- Mẹ vẫn luôn luôn an ủi nó, bảo nó hy vọng . Khiết Anh tuyệt nhiên không tin tưởng rằng nó có thể thoát chết. tuy thế nó vẫn cam chịu không hề hé răng than thở . Chỉ đối với con , nó không giữ được bình tỉnh . Nó tự biết cuộc sống của nó quá ngắn ngủi nên không muốn con phải trầm luân theo nó, nó đã dụng tâm làm tan vỡ mọi hình ảnh tốt đẹp trong tim con, mục đích là để con dễ dàng dứt khoát .
Chàng đành chịu khổ tâm để tôi dứt áo ra đi ? Chàng muốn nhường tình yêu lại cho Hạo Bình, tội cho chàng . Nước mắt tôi rớt trên vành môi sầu, tôi đã hiểu rõ ràng tất cả . Bà Nhã An buồn bã :
- Phương Kỳ ! Mẹ đã biết Hạo Bình . Bình thuần hậu đứng đắn, nó rất xứng đáng làm chồng con, lúc nào mẹ cũng thương con như Dạ Tú, mẹ muốn con được sung sướng. Suy nghĩ kỹ mẹ thấy Khiết Anh nếu bắt con ràng buộc với 1 phế nhân như nó là 1 sự độc đoán bất công .
Tôi dẫm chân ,lau nước mắt :
- Thế sao trưóc kia mẹ bắt anh ấy phải ưng thuận thành hôn ?
- Vì mẹ hy vọng có 1 đứa cháu nối dòng lo hương khói cho họ Uông nhưng bây giờ không còn cần thiết nữa , mẹ sẵn sàng để con đi mà không hề phiền trách .
- Khiết Anh có thể có con không ? Và đứa con ấy sau này có bị mắc chứng bệnh oan nghiệt này không?
- Khiết Anh vẫn bình thường , ung thư không nhất thiết có di truyền. Hơn nữa trong tương lai biết đâu nhân loại sẽ tìm ra phương thuốc chữa khỏi căn bệnh bất trị này .
Vâng ! con người luôn luôn tranh giành cái sống với Thần chết . Tôi đã bình tỉnh lại, lặng lẽ đứng lên . Bà Nhã An ngập ngừng :
- Con đã quyết định chưa ?
Vịn tay vào song cửa tôi nhìn ra chân trời xa xăm :
- Con đã chịu khổ sở 1 cách vô tội, bây giờ là lúc em đi tìm hạnh phúc đây .
Bà cười chua chát :
- Mẹ cũng đành vậy . mong rằng con tìm được hạnh phúc .
Hạnh phúc ? Đó là 1 điệp khúc ngàn thu , sự thật hạnh phúc là gì ? Tại sao con người cứ ao ước tìm đến nó ? Tôi đến bên máy điện thoại. tia nắng lướt nhanh cảnh vật trong phòng khách. Ngôi nhà này như chiếc vỏ xà cừ lộng lẫy nhốt kín những ngày tháng sầu thảm của tôi . Đài Nam ! Đài Nam có Hạo Bình, thảm cỏ xanh trang nhã với bầy cừu hiền lành, tôi chưa quên hình ảnh của chàng mục tử trên đỉnh núi và đám cưới các vì sao . Quay nhanh số điện thoại, tôi phải hành động cho dù ai chê cười gì cũng mặc kệ. Hỏi thăm Giang Triết số điện thoại của Hạo Bình , tôi gọi thẳng đến đó . Hạo Bình đang chờ tôi , tôi báo cho chàng biết quyết định của mình rồi chẳng chờ phản ứng của bình ở đầu dây bên kia ra sao, tôi đặt ống nói xuống. Rồi lặng lẽ đến bên cửa, đầu óc tôi bây giờ trống rỗng như cánh đồng hoang, ý nghĩ như gió chạy trên cỏ mất hút, thời gian trôi qua thật chậm, đêm đã đến rồi .
Khoác chiếc áo ngủ màu hồng hạc lên người, tối khẽ đẩy cửa phòng Khiết Anh bưóc vào. Chàng vẫn chưa ngủ, khuôn mặt trầm, mắt đăm chiêu nhìn vô hồn vào khoảng chân không . Tôi bước tới bên giường, Khiết Anh sực tỉnh, chàng ngạc nhiên nhỏm dậy :
- Phương Kỳ ! Em còn qua đây làm gì nữa ?
Tôi trấn tỉnh nói :
- Mẹ đã cho em biết hết cả rồi .
Khiết Anh cúi đầu, nụ cười chàng xa vắng :
- Càng tốt, em biết rõ con người của tôi càng dễ để chúng ta chấm dứt tấn kịch bi hài này đi, em định đến từ giã tôi phải không ? Bao giờ em lên đường ? Sáng sớm mai ?
Tôi đã trở lại con bé ngổ ngáo khi xưa , nhìn thẳng vào mắt chàng :
- Ai bảo anh em định đi ? Em không đi đâu hết .
- Phương Kỳ , em ….
- Không có người chồng nào kỳ khôi lại đuổi vợ đi như anh biết không ? Anh đúng là tên ngốc thượng hạng .
Chàng sững sờ :
- Em nói sao Phương Kỳ ?
Tôi ngồi xuống giường, luồn tay ôm cổ chàng , nhu mì :
- Em không muốn chúng ta tiếp tục ngu si nữa .
- Anh…anh chẳng hiểu gì hết !
Tôi cắn môi , cúi đầu nói thật nhanh :
- Sao anh ngốc thế ? Bộ còn bắt em nói trắng ra nữa hả ?Em …em muốn thật sự là vợ anh .
Khiết Anh run lên, chàng nhìn tôi đăm đăm :
- Em định liều thế sao?
Tôi đưa tay áp vào chiếc miệng nhiều lời của chàng :
- Sao lại liều ? Nếu anh cho em biết sớm hơn em sẽ không để cho anh hành động điên cuồng thế này đâu. Khiết Anh ! Chúng ta đã thành hôn, em tâh1y anh chẳng có quyền gì từ chối điều này cả.
Khiết Anh khổ sở, chàng không dám nhìn tôi :
- Phương Kỳ ! Đừng có dại vậy, em có thể bị lây bệnh của anh .
- Em thích được lây bệnh của anh, có như vậy anh mới không xa cách anh nữa .
Chàng rùng mình, không tự chủ được kéo tôi vào người siết chặt tấm thân mềm dịu trong tay, chàng cúi xuống định hôn tôi nhưng không biết nghĩ sao chàng lại đẩy tôi ra :
- Anh không làm vậy được đâu .
Khiết Anh ngậm ngùi quay đi. Tôi buồn buồn :
- Khiết Anh ! Bộ anh không thương em sao?
Chàng cắn răng lắc đầu :
- Anh không muốn em bị hoen ố, nếu chúng ta không có gì ràng buộc, sau này em mới dễ dàng kết hôn, đời em mới không bị lỡ làng. Anh không thể sống trọn đời cùng em, hủy hoại em làm gì ?! Nghe anh đi Phương Kỳ ,Hạo Bình yêu em, Bình là 1 người chồng hoàn toàn, còn anh có đem lại gì cho em đâu. Một cơ thể tật nguyền, lúc nào cũng đợi tử thần đến kéo đi . Ung thư, em biết không ung thư là gì không ? 1 chứng bệnh ghê tởm, đừng ép anh phải làm 1 việc lầm lẫn như vậy, anh sẽ kéo em sa địa ngục mất cưng ạ !
- Em muốn xuống địa ngục cùng với anh .
Chàng cười thê thảm :
- Em cần 1 chút thực tế khi ở đời
Tôi bịt tai :
- Em không thích nghe, em không thèm nghe anh nói gì nữa hết .Anh phải chìu em.
Khiết Anh xoa má tôi, chàng cười trong nưóc mắt :
- Đừng làm nũng anh nữa, về phòng ngủ đi em .
Tôi mỡ to mắt nhìn chàng 1 lát rồi lên tiếng, giọng ngang ngạnh :
- Được rồi, em về phòng đây nhưng anh nên biết cuộc sống của em là anh, anh không thương em thì không còn gì giữ em trên cõi đời này nữa ,em không dọa đâu , em có thừa can đảm, anh không quên em có máu nỗi loạn chứ ?
- Em định tự tử sao ? Đồ điên .
Chàng hốt hoảng , giữ tôi lại . Tôi bướng bỉnh :
- Bỏ em ra để em về phòng .
- Anh không cho em làm chuyện đó. Phương Kỳ , anh yêu em .
Mọi ý niệm gàn bướng của chàng đều rã tan như bọt nước. Khiết Anh bây giờ chỉ còn là người tình cuồng nhiệt, chàng đón nhận mối tình ngây dại của tôi. Hoa nở nhụy dâng hiến sự tinh khôi để vươn cánh thoắt biến thành kẻ khác. Trong khối óc mơ hồ của tôi chỉ còn là hình ảnh đám mây mù trắng xóa với đôi chim nhạn chắp cánh tung bay khuất vào chân mây. Sương khói ngút ngàn dần tan, rời nhau trong cảm giác bàng hoàng, tình yêu kỳ diệu thế này sao? Tôi khép mi thẹn thùng trong lúc Khiết Anh bừng tỉnh :
- Phương Kỳ ! Em làm anh giữ nỗi sáng suốt nữa, anh biết nói sao bây giờ ?
Tôi giấu mặt vào ngực chàng :
- Anh còn định nói gì nữa ?
Khiết Anh thở dài, chàng vén mái tóc xõa tung của tôi hôn tới tấp lên mặt :
- Phương Kỳ ! Lúc nào em cũng chia khổ vì anh, cái khờ khạo của em dễ thương vô cùng, anh yêu em không tưởng tượng được.
Lời tôi như gió thoảng :
- Khiết Anh ! Còn em thì yêu anh kinh khủng .
Đêm dần trôi, Khiết Anh chìm vào giấc mộng, tôi nằm trong vòng tay chàng âm thầm khóc. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại khóc? Tại sao tôi lại khóc? Tôi đạt được ý nguyện có hối tiếc gì để mà khóc than ? Tôi không còn đủ minh mẫn tìm hiểu, ngày mai trở đi tôi sẽ không khóc nữa, phải giấu những hạt lệ vào lòng . Khiết Anh vẫn ngủ ngon như chú gấu trong hang núi, tôi nép vào người chàng, mỗi tế bào trong cơ thể tôi đã thuộc về chàng, mỗi giọt máu trong huyết quản chàng là của tôi, sự hài hòa thật tuyệt đối. Nhìn nét mặt Khiết Anh trong giấc ngủ, chiếc miệng như cười và hàng mi cong cong, tôi chợt hiểu vì sao mình khóc, liệu tôi còn ở bên chàng được bao lâu? Bao lâu ?
Đêm đã tàn, tôi mệt mãi thiếp đi, ngày mai, ngày mai sẽ đổi khác hoàn toàn tất cả. Ngủ say như loài chim phi tử trong giấc đông miên, tôi thức dậy thật trể. Khiết Anh đánh thức tôi bằng cách cù nhẹ vào lòng bàn chân. Mỡ mắt ra, nụ cười hóm hỉnh của chàng đã hiện ra trước mắt :
-Em định ngủ đến bao giờ ? Lười quá !
Cơn buồn ngủ vẫn còn đọng trên mi, tôi co chân lại ừ hử :
- Đừng chọc em mà Khiết Anh !
Chàng cúi sát cắn nhẹ lên vành tai tôi :
- Thôi được, anh không chọc nữa đâu, ngủ nữa đi nhưng mẹ vừa hỏi em có trong phòng anh không đó ?
Tôi tỉnh hẳn mau lẹ ngồi dậy làm chàng bật cười :
- Biết ngay, em lúc nào cũng nhát gan, đùa em chớ thật ra, mẹ chẳng biết gì cả .
Nghĩ tới chuyện đêm qua, má tôi ửng đỏ. Khiết Anh trìu mến ngắm tôi :
- Mẹ biết được chuyện này chắc sẽ mừng lắm! Phương Kỳ , em thật khả ái .
Chàng lại động lòng ôm tôi hôn muốn nghẹt thở . tôi vùng vẫy :
- Anh có định ăn sáng không? Em đi sửa soạn bữa sáng cho anh nhé?
- Kệ nó đi! Lát nữa chúng mình xuống phòng ăn luôn thể. Em đừng quên em là cô dâu mới ba ngày chưa phải xuống bếp đó nghe!
Tôi phụng phịu:
- Anh còn tiếp tục trêu em, em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa đâu !
Chàng mỉm cười, vòng ôm vẫn không lơi. Vuốt ve phiến lưng mềm của tôi, chàng thì thầm bên tai :
- Phương Kỳ! Em có biết không, em là người vợ tuyệt trần.
Tôi lí nhí hỏi :
- Anh không cười em chứ?
- Không đời nào! Anh biết em làm như vậy để xóa tan mặc cảm trong lòng anh. Phương Kỳ ! Em đã khiến anh quên tất cả rồi ! Anh không còn nghĩ mình là 1 kẻ tật nguyền , sắp chết nữa .Anh chỉ cần em không ghê tởm hay khinh bỉ anh là đủ rồi, còn thì mặc kệ cho cả thế giới muốn nhìn anh ra sao thì nhìn.
- Vậy mà trước đây anh luôn luôn xua đuổi em, có lúc lại còn dữ tợn với em nữa!
- Tại vì anh không muốn em biết về cơn bệnh đáng sợ của anh!
- Em chưa thấy ai ngu như anh, vừa ngu lại vừa dữ !
- Em có oán anh không?
- Em yêu anh...!
- Em!
Chàng đam mê tìm làn môi thắm thiết . Mọi ý niệm về thời gian đều bay mất,tôi đang biến thành một chiếc bong bóng đầy hơi phiêu du trên mây xanh, Khiết Anh mơn man bàn tay tôi :
- Hành hạ em là anh tự hành hạ bản thân mình đó chứ ! Anh chỉ mong em bỏ đi nhưng em lại cứng đầu, bề ngoài em có vẻ nhu thuận nhưng lại hết sức gan góc làm anh cũng phải đầu hàng. Đêm đó nhìn em ngủ gục anh thương em không tả nổi. Đáng buồn là anh không tự mang em vào phòng được đành phải nhờ bà Lâm. Anh ngồi ngắm em suốt đêm em biết không Kỳ?



Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy nhờ Merc vào thư viện sữa lại dùm chị nhé

Cảm ơn Nhất Chi Mai nhiều, cho truyện Cánh Chỉm Bạt Gió được hoàn tất thật toàn hảo.

Tình thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-17 20:30:53Mercury>
Dạ chị Ly yêu dấu,

Em đang sửa phần của chương 20. Đọc và sửa lại cũng làm em cười rồi lại.... [:(]
Em mê truyện này lắm đó chị.

À chị Ly ơi... Đoạn cuối của chương 20 do bạn NCM bổ sung... nó liên quan qua phần đầu của chương 21... vậy em xóa chương 21 và đưa qua hết chương 20 à chị?

To NCM:
Cảm ơn bạn bỏ thời gian bổ sung truyện. Khi nào bạn rảnh bổ sung tiếp giùm Mer nha. Cảm ơn bạn nhiều.
Thân,
Hắc Bạch Song Hiệp
(PT & QV)

Life is a flower of which love is the honey.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 08:29:50Nhất Chi Mai>
Một lần nữa NCM lại bổ sung tiếp 1 đoạn quan trọng của truyện đây. Cũng xin được nói thêm , hình như truyện được post lên là 1 bản dịch khác hay là do người viết bò bớt những đoạn lý luận và miêu tả cảnh vật hay sao đó...mà NCM đọc thấy lời văn hầu như khác với truyện NCM đang có. Có lẻ phải mất 1 thời gian NCM mới có thể chỉnh và gửi cho VNTQ được ( vì NCM rất bận). Mong các bạn thông cảm .Rất cám ơn .
Sau đây là nội dung còn thiếu của chương 9 :


Chuyện gì sẽ đến nếu chàng tiến xa hơn. Bàn tay chàng đã đặt lên triền ngực. Tôi lắp bắp:
- Đừng, đừng anh...
Chàng chợt bừng tỉnh buông vội tôi ra, lập tức tôi ngồi dậy hổ thẹn nhìn chàng .Khiết Anh cũng ngồi lên , trong 1 khắc chúng tôi cùng đỏ mặt quay đi . khiết Anh lẩm bẩm :
- Xin lỗi Phương Kỳ ! Em làm anh không cầm lòng được .
Chàng hành động như vậy với bao nhiêu cô gái khác ? Mí mắt tôi ửng lên, biết tôi sắp khóc , Khiết Anh hoảng hốt :
- Anh xin lỗi ,xin lỗi mà Phương Kỳ ! Em còn giận anh hay sao?
Tôi yếu ớt nói :
- Đây là vấn đề không xa lạ gì với anh phải không ?Anh cũng coi thường em .
- Phương Kỳ !
Khiết Anh thở dài nhè nhẹ, chàng bước đến quỳ gối trước mặt nâng càm tôi càm tôi lên :
- Không bao giờ anh có ý định coi thường em hết
- Nhưng anh đã ....
Tôi nghẹn lời , Khiết Anh hối hận :
- Anh xin lỗi em, sự thực anh cũng chỉ là đàn ông như mọi người . Nhưng anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm trò này nữa đâu . Anh luôn luôn giữ lời ,em tin anh không?
Lòng tôi mềm đi , tôi gật đầu :
- Em tin anh
Im lặng đứng lên , tôi kéo chàng dậy :
- Em có phạt anh đâu , Khiết Anh !
Khiết Anh siết tay tôi :
- Phương Kỳ ! Lòng tin của em làm anh thêm tự tin ở chính mình . em trong sáng như ngọc lưu ly, anh không muốn làm vẫn đục em chút nào. Hạnh phúc tinh khôi của chúng ta sẽ trọn vẹn đến ngày cưới .
Đây là lần thứ hai chàng nhắc đến chuyện cưới xin , tôi nôn nao :
- Anh định cưới em thật à ?
- Bộ em không thích lấy anh sao? Hỏi gì mà ngu quá !
Tôi hờn giận :
- Nói vậy mà cũng nói .
Khiết Anh cười :
- Em muốn đám cưới ngay bây giờ không ?
Tôi cắn môi suy nghĩ :
- Để khi nào em tốt nghiệp xong đã .
- Thôi được , chờ em tốt nghiệp xong anh sẽ bắt em về nhà dạy con .
- Bậy không ...
Tôi chợt nhớ :
- Nhưng anh đã hỏi qua ý kiến của mẹ chưa ?
Khiết Anh khựng lại :
- À quên ! Anh chỉ mới gửi thư cho biết về em, chớ chưa đề cập đến chuyện cưới xin gì cả .
Tôi lo lắng :
- Lỡ mẹ không bằng lòng thì sao ?
- Mẹ rất thương anh , không bao giờ đi ngược ý anh cả .
- Anh có chắc không ?
- Mẹ không bằng lòng anh cũng cưới . Anh lớn đầu rồi , còn nhỏ nhít gì nữa đâu .
Nghe chàng hùng hồn nói , tôi mĩm cười .Chuyện làm vợ chàng chỉ còn là vấn đề thời gian .Tuy thế tôi vẫn đắn đo :
- Từ bây giờ cho đến khi cưới nhau , em có làm lỗi gì anh không nên giận rồi bỏ em nhé !
Chàng lắc đầu :
- Bỏ em thì không khi nào nhưng cần hình phạt cảnh cáo .
Tôi đã biết hình phạt của chàng nên chu môi nói :
- Bộ anh chưa tởn sao ? Em giận nữa cho coi .
Mây mù đã qua , tình yêu lại trong sáng như ngọc Khê Chương .Vượt qua một bờ thành xây bằng đá mang nước trong ăm ắp , từng bước phiêu du đưa chúng tôi tới 1 ngôi nhà gỗ cất ngay mé sông giữa rặng liễu mơ màng .Tôi bẻ 1 cành dương liễu cầm nơi tay , Khiết Anh mở cửa , tấm mành kết bằng những đoạn trúc nhỏ kêu xào xạc khi được vén lên , cách bày biện trang nhã làm tôi ngạc nhiên . Đồ đạc hết thảy đều bằng gỗ thô sơ nhưng rất hài hòa thanh nhã . Một chiếc giỏ mây có quai đựng các thứ trái đầu mùa đặt trên bàn . Bên cửa sổ có đặt 1 chậu Thủy trúc trên bệ cửa . Những chiếc lồng đèn bằng giấy lụa lủng lẳng trông thật lạ mắt. Đến bên chiếc kệ nhỏ đặt ở cuối phòng , Khiết Anh nói :
- Đây là nơi cất giữ các vật kỷ niệm của gia đình .
Một ống trúc vàng óng có khắc phong cảnh sơn thủy công phu và khéo léo , bên cạnh có nét chữ thảo viết lại 1 bài từ nổi tiếng , bên dưới đề 3 chữ nhỏ: Thương Nhã An … Một chồng bản thảo đầy bụi bặm, chiếc thuyền ghép bằng những mảnh trúc đã gãy cột buồm , Khiết Anh giải thích :
- Xấp bản thảo này là của cha anh . Còn Thương Nhã An là mẹ anh, bà rất thích thi từ . Những năm ly hương sống tha phương nơi đất khách quê người , bà có ước nguyện là sẽ xây dựng 1 mảnh vườn nhỏ để an hưởng lúc về chiều . Anh va Dạ Tú đã sống ở đây thưở bé , ngôi nhà trong thành phố là mới mua sau này để tiện việc đi lại .
Tôi bổng dưng tôn kính mẹ chàng lạ lùng , Thương Nhã An , cái tên nghe thật hiền hậu, thanh nhã. Tôi nói:
- Em có cảm tưởng mẹ anh là một mệnh phụ có dáng dấp quý phái và hiền từ.
Chàng mĩm cười :
- Mẹ anh rất đẹp! Đáng tiếc là anh không giống mẹ.
- Nhưng anh có xấu đâu?
Chàng làm bộ cảm kích:
- Lâu quá em mới khen anh một câu.
Tôi cười cúi nhìn mớ đồ chơi lỉnh kỉnh trong ngăn tủ . Thưở nhỏ chàng đã chơi ba cái thứ này sao? Thật tức cười ! Đứng sau lưng, chàng ôm nhẹ vai tôi với giọng chìm lắng :
- Anh đã sống một thời thơ ấu hồn nhiên nơi đây, bẻ trúc làm ngựa cưỡi, lấy que trúc dạy Dạ Tú đánh bấm. Anh vẫn nhớ thời kỳ cha còn sống, chính ông đã vẽ họa đồ khuôn viên trang trại này, nhưng chưa thực hiện được thì ông đã qua đời, người đã quyết tâm thực hiện mộng ước của cha. Anh chưa thấy tình yêu của đôi vợ chồng nào như cha mẹ, giữa tình thương ái còn có cả sự tương hạnh. Đối với anh cha mẹ là hình ảnh tuyệt vời về hôn nhân.
Chàng chợt cười kéo tôi lại kệ gỗ lục tìm một lát, giữa những thứ kỷ vật phủ bụi của gia đình, chàng lấy ra chú gấu màu xanh đặt trong tay tôi:
- Em còn nhớ nó không?
Chú gấu với chiếc đàn! Tôi thích thú:
- Anh nhặt nó ở đâu vậy?
Trên nền gạch em đã bỏ quên. Phương Kỳ! Em thích đồ chơi lắm phải không? Anh còn nhớ có lần đánh vỡ của em mấy con búp bê bằng sành, để hôm nào ra phố anh mua cho em một số búp bê để chơi nhé!
Tôi chớp mắt:
- Anh có thấy em con nít không?
- Anh yêu sự chất phác đơn thuần của em.
Bàn tay tôi nằm yên trong bàn tay chàng, những kỷ vật xưa dậy lên mùi hương thương nhớ. Đến bao giờ tình yêu của chúng tôi trở thành 1 cổ vật nằm im trong đáy tủ cho con cháu đến chiêm ngưỡng.
Bữa cơm trưa mang màu sắc thôn dã thật lạ miệng . Thời gian buổi chiều dành cho cuộc du ngoạn quanh đó .Đi thăm rừng tùng, bách, chúng tôi vào ngôi nhà thờ đá trắng. Tuy không phải là tín đồ Thiên chúa giáo, chúng tôi vẫn quỳ ở hàng ghế nguyện, những bức tượng thánh nhìn chúng tôi với nụ cười từ ái. Chắp tay trước ngực nhìn lên Đức Mẹ Maria tôi thì thầm khấn nguyện:
- Tình yêu của tôi là Uông Khiết Anh, người chồng duy nhất của tôi cũng là Uông Khiết Anh. Tôi nguyện sẽ dâng trọn linh hồn và thể xác cho chàng.
Đứng lên phủi bụi ở nơi đầu gối , tôi gặp ánh mắt ranh mãnh của chàng :
- Em cầu nguyện gì vậy?
- Bí mật! Những điều ước nguyện nếu bật mí ra đều không bao giờ thành cả .
Buổi chiều hoàng hôn dạo mát ven bờ nhìn nắng tàn trên sông . Hàng cây chìm lắng, tàn bông sen tím bạc, những bóng liễu rũ, bóng từ huy buồn vời vợi. ....

Phần còn lại tương tự như truyện đã post
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Nhất Chi Mai đã giúp cho truyện Cánh chim bạt gió đuợc hoàn hảo

Chắc đợi Merc vào xem lại để sửa,

Chúc NCM luôn vưi
Đăng nhập để trả lời
0
NCM bổ sung vào cuối chương 10 phần này (có lẻ Mer phải chỉnh lại chương nữa đó )

- Thôi anh đừng giận nữa anh, chuyện đã qua rồi. Anh mệt lắm phải không? Em lấy nước nóng cho anh rửa mặt rồi pha café nhé?
Khiết Anh liệng điếu thuốc mới hút xuống sàn nhà. Chàng vuốt cánh tay tôi :
- Phương Kỳ ,em đúng là suối khoáng tuyền làm người ta quên phiền muộn. Anh không mệt lắm đâu, anh biết đêm qua em không ngủ được nên sáng nay mới dậy trể như vậy . Em lo lắng nhiều lắm chứ gì?
Tôi chớp mắt :
- Em sợ anh không trở lại với em nữa .
- Khùng quá đi ! Anh không khi nào bỏ rơi em cả.
Vòng tay chàng ôm lấy ngang lưng tôi, đôi mắt đen đỏ thoáng hiện nét cười , nhìn tôi hồi lâu rồi chàng nhỏ giọng :
- Phương Kỳ ! Ánh tuyết muốn quấy phá chúng ta, anh sẽ cho cô ta mở mắt ra. Chúng mình lấy nhau bây giờ nhé , không đợi đến khi em tốt nghiệp nữa, chịu không ?
Tôi tròn mắt ờ khẽ 1 tiếng . Thật bất ngờ !Cắn móng tay út, tôi suy nghĩ . Khiết Anh vẫn thiết tha :
- Bằng lòng không em ?
- Em không phản đối , nhưng mà …chúng ta chưa cho cha mẹ biết điều gì hết mà ! Cha em thì không kể ,nhưng còn mẹ anh ?
- Mẹ anh đã được anh cho biết về em trong chuyến đi lần trước . Mẹ bằng lòng chấp nhận em làm dâu của mẹ , bây giờ chỉ cần nhắn mẹ sang đây đứng ra làm Lễ Thành hôn là xong .Chúng ta sẽ Đính hôn trước 1 tuần rồi sau đó làm đám cưới được không Kỳ ?
Tôi bẽn lẽn :
- Dạ , tùy anh , em…em không biết gì hết .
Khiết Anh cười :
- Phương Kỳ ! Em nhắn Bội Tần sửa soạn mua quà đi nhé !Chúng ta sắp sửa kết hôn .
Đám cưới !Tôi sắp thành vợ chàng sao? Hồi hộp quá ! Nếu Ánh Tuyết biết hành động của nàng khiến chúng tôi lấy nhau sớm hơn, nàng có hối hận không ?Tội nghiệp nàng , tình yêu đã thành tuyệt vọng rồi .Nỗi thương hại Ánh Tuyết không được bao lâu , tôi còn phải bận tâm đến những việc khác, những công việc lặt vặt nhưng có tầm quan trọng đáng kể . Như đôi chim ríu rít xây tổ ấm, tôi cùng Khiết Anh lo bàn tới đám cưới nay mai. Bội Tần được tin khoái chí reo lên :
- Phương Kỳ ! Mày yên chí đi, tao sẽ giúp mày 1 tay .
Nó cười láu lỉnh :
- Giúp mày 1 tay trong việc tiêu thụ đồ ăn của tiệc cưới .
Tôi phì cười :
- Mày vẫn tham ăn, không sợ Giang Triết cười cho ư ?
- Sức mấy .
Cha trước sự nô nức của chúng tôi cũng như trẻ lại . Tôi chọn cho cha bộ đồ vía để dành mặc khi đón tiếp mẹ Khiết Anh . Lại còn bộ râu kiểu cướp biển của ông nữa. Tôi cũng dụ khị ông xén bớt cho đỡ dữ tợn .Nhìn ông mặc thử quần áo mới tôi nháy mắt với Khiết Anh :
- Anh xem kìa , cha em cũng đẹp trai ghê chứ ?!
- Dĩ nhiên rồi , như vậy cha mới có 1 cô con gái xinh đẹp thế này .
- Hừ !
Chỉ duy có Dì Hoa là không mấy thích mặc dù Khiết Anh cũng mua tặng cho bà khá nhiều quà cáp . Tôi không hiểu bà bất bình có phải lý do tại tôi đã bạc đãi lão già Hứa Kim không ?Thôi mặc kệ , tôi đang vui đây, Hứa Kim, Vương Ánh Tuyết , tất cả hãy ngủ yên trong quá khứ. Lá thư mẹ chàng gửi sang cho biết 3 hôm nữa sẽ sang Đài Loan . Cầm lá thư trong tay tôi do dự hỏi Khiết Anh :
- Anh có cho mẹ biết thành tích của cha em không ?
- Anh đã trình bày hoàn cảnh của em, thành thật mà nói lúc đầu mẹ cũng không chấp thuận ngay, nhưng anh nói riết mẹ cũng ngã lòng . Vì hạnh phúc của nah mà mẹ không tị hiềm vấn đề môn đăng hộ đối nữa .Em đừng lo, mẹ sẽ thương em ngay vì em dễ thương như thế này ,ai mà ghét cho nỗi .
Tôi cong môi :
- Anh thích nịnh em quá vậy ?Có này lổ mũi em sẽ phồng to như cái bắp cải mất .
Trời mùa thu nắng vàng màu mật ong, tôi và chàng tíu tít đi sắm đồ cưới, đồ trang hoàng cho căn nhà tương lai .Tơi vốn là đứa bé chẳng biết gì về nghệ thuật trang hoàng nhà cửa, lại phải đi mua 1 lô sách về chúi mũi vào nghiên cứu.Chàng nhìn thấy tôi siêng năng như vậy cũng phải bật cười :
- Cô vợ ngoan ngoãn của tôi ơi !Bây giờ hết là lúc em nghiên cứu Romeo và Juliette của Shakespeare rồi chứ gì ?
Bỏ Shakespeare và các vị thánh hiền qua 1 bên, tôi chẳng chú ý gì đến bài vở nữa . Hạnh phúc theo vòng luân vũ của địa cầu mỗi ngày lại gần chúng tôi hơn. Chàng đưa tôi đi thử áo cưới ,chiếc áo dài lướt thướt màu trắng tinh, có những vạt kim tuyến chạy dài từ 2 bên vai xuống tận gót chân , tôi mặc thử loại hàng nhẹ như bọt sóng rủ xuống làm tôi có cảm giác mình nhẹ như cánh chim loan. Khiết Anh nhìn tôi kinh ngạc :
- Phương Kỳ ! Em đẹp làm sao chứ , vừa lộng lẫy ,vừa trinh bạch như tuyết trắng .
Chàng đặt vương miện bạc với mãnh khăn voan mỏng tanh lên tóc tôi. Nhìn đuôi áo dài lê thê tôi nói với chàng :
- Khiết Anh ! Vạt áo giống như chiếc đuôi ánh sáng của sao chổi quá !
Nhìn nhau qua lớp voan trắng , hôn nhân sao dễ thương quá đi thôi ! Ngày quan trọng đã tới , mẹ chàng đã đáp chuyến phi cơ 3 giờ chiều đến Đài Bắc. Khiết Anh đến nhà , chàng lôi tôi vào trong phòng :
- Phương Kỳ ! Lát nữa anh sẽ ra phi trường đón mẹđưa tới đây, em trang điểm nhanh đi để còn đón mẹ nữa chứ !
Chàng ấn tôi ngồi xuống ghế rồi chống tay vào càm ngồi ngắm tôi làm tôi phát ngượng , tôi đẩy chàng quay đi :
- Anh nhìn em như vầy ai mà trang điểm gì cho nổi?


Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ NHẤT CHI MAI
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Nhất Chi Mai nhiều
Vì Mercury đã hiệu đính lại trong cuốn truyện viết bằng tay của người anh họ, còn dịch giả nào, Ct.Ly khg rõ lắm

Nếu...Nhất cgi Mai thấy có nhiều klhuyết điểm, thiếu sót thì nhờ Nhất Chi Mlai đăng lên hết truyện này, vào một topic khác,

Ct.Ly sẽ vào xóa những phần đã post, và sẽ đưa truyện của Nhật Chi mai vào cho hoàn hảo

Cảm ơn Nhất chi mai thật nhiều, nếu không các đọc giả sẽ rượt tụi này chạy mất dép [:D][8D]

Chúc Nhất Chi Mai luôn vui

Tình thân
Đăng nhập để trả lời
0