Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bài thơ tặng Mẹ thương yêu

15 trả lời, 13.531 lượt xem — Trang 1 / 1
Lại quay về với bài vở, ước mơ
Tôi cứ đếm hoài thời gian qua đi trên từng sợi tóc
Nâng chén trà đêm nhớ mẹ còn trong đắng cay khó nhọc
Giữa đêm dài trằn trọc
Mẹ ơi...
Đừng khóc!

Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!

Gian nhà xưa quạnh quẽ
trong đêm sâu
tiếng dế kêu buồn lắm!

Mẹ ơi...
Đừng thức giấc!
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-28 04:15:40Huyền Băng>
Bài M viết hay lắm, tình cảm! TT phụ họa nè!

MẸ ƠI!

Bao lần con dạt dào ngòi bút
nắn nót vần thơ xao xuyến: Mẹ ơi!
Thấy mênh mông và dịu ngọt ngàn lời
Sao viết mãi vẫn ý lời ngượng nghịu
Chẳng đủ bao điều... mà người đã tặng con.

Những vần thơ cứ gấp khúc nửa chừng
Ôi chín chữ ấy thôi *
mà vô cùng diệu vợi
tựa biển vô cùng
hơn cát trắng mênh mông
nhỏ nhoi quá
tay con
cô lẻ quá
thơ con
thi - từ hạn hẹp
mà tình người...
mẹ ơi!
thẳm thẳm bao la;

Trước biển hôm nay nhìn mây bay con nhớ
Nhớ đến người con thử viết vần thơ
Vẫn như cũ - ngòi bút con ơ hờ chẳng đủ
Chỉ nhấc lên rồi hạ xuống với hai từ muôn thuở lớn:
Mẹ ơi!...

* Chín chữ: Cửu tự cù lao
Cửu tự Cù lao: - Sanh (sanh đẻ), - Cúc (nâng đỡ), - Phủ (vuốt ve trìu mến), - Súc (cho bú), - Trưởng (nuôi cho lớn khôn), - Dục (nuôi nấng dạy dỗ), - Cố (trông nom), - Phục (ôm ấp), - Phúc (bảo vệ).

Hì hì! Gió lang thang khắp nơi!!

r
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn anh TT đã đồng cảm (không biết là anh or chị nữa ah [:)])... Em cũng không viết được nhiều về Mẹ, lại lỡlàm thất lạc cuốn sổ ghi thơ của mình nên nhớ lại cũng rất lộn xộn...



Nhà bên có một anh chàng
Về thường gọi cổng "Mẹ ơi"
Khiến ta chạnh lòng thương nhớ
Mẹ ta nơi quê xa vời...

Bao năm phiêu bạt đất người
Tháng ngày quên câu gọi mẹ
Nhà ai cơm chiều sum họp
Biết chăng lòng ta sương buông...

Nghĩ mà xa xót thân mình
Hai mươi tuổi xanh có lẻ
Lông bông xa nhà đây đó
Quê hương có tỏ đường về?

Ngày ta ra đi độ ấy
biết đâu xa cách muôn trùng
Cả ngàn ước mơ xin đổi
một mái nhà chiều xanh khói
Ấm tình mẹ ta bao dung!



Em viết cũng lâu rùi, từ ngữ lủng củng nói chẳng hết lòng. TT chia sẻ nha!
Chúc TT luôn vui, trẻ, khỏe, yêu đời![:D]
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
Hihi! TT cũng vậy thôi!
Lượm lại mấy bài cũ nè:

PHÚT TRẦM NGÂM
(TT-HH)

Chạng vạng,
mờ sương...
chiều vào tối.
Áng mây xa nhàn nhạt khuất lưng đồi
Cánh chim nhỏ
chao nghiêng
về tổ ấm
Nghiêng hồn người về ký ức xa xăm...

Chút tình riêng
xót chuyện cũ âm thầm:
Người phụ nữ dịu dàng và đằm thắm
Mãi nuôi con chờ đợi một phép thần,
trông chinh phu quay về vòng tay ấm!...

Nhưng cuộc sống
đâu chỉ có màu hồng,
Hiện thực có những màu...chạng vạng
Xuân: lộc non
lá rụng: cuối mùa Đông.
Mòn mỏi đợi chờ,
tình nghĩa mênh mang!...

Năm với tháng,
tháng với ngày - hữu hạn
Người phụ nữ tóc giờ đây điểm bạc
Ngậm ngùi nghe tin dữ ở phương xa
Giọt nước mắt
rơi nhiều đêm chừ cạn
giọt nước mắt khô
chảy ngược
vào lòng

Tạ ơn ai?
tạ ơn người phụ nữ
tạ ơn người -người mẹ đã nuôi con!
tạ lỗi ai?
- tạ lỗi người phụ nữ
tạ lỗi Mẹ!...
con lắm nhiều ngỗ nghịch
mãi miết phiêu linh
mãi miết ơ hờ

Ơn Người,
chưa lần nào con nói được!
dẫu chỉ là lời êm tai dịu ngọt
dẫu chỉ là đôi vần thơ chia sớt
những nỗi nhọc nhằn,
vất vả,
băn khoăn...

Ơn Người,
người đã tạo hình hài con
con thoát thai với bức tranh cuộc sống
con vẽ đời con, vẽ vó ngựa hồng
Tung vó ghì cương - sỏi đá chênh chông.

Người ơi,
mỏi mệt chiều nay dừng lại.
Mây chiều tàn, sương khói nhạt phôi phai
Mấy cánh chim chao nghiêng về tổ ấm
Nhắc nhở con về dáng mẹ hao gầy...

"Thương Người lắm!"
bao lần môi mấp máy,
chưa tròn lời vì tự nghĩ: con trai!
Nên cứng cáp
uy nghiêm
không ủy mị...
Nên giữ trong lòng
dẫu lắm bâng khuâng!

Chạng vạng,
mờ sương...
chiều vào tối.
Áng mây xa nhàn nhạt khuất lưng đồi
Cánh chim nhỏ
chao nghiêng
về tổ ấm,
Chao hồn người -
lữ khách... phút trầm ngâm!

Tháng 8/2005

"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-29 17:55:46Viet duong nhan>
Trầm Thi chép lại một bài thơ cũng rất hay của một người bạn của TT viết từ lâu - tặng vườn hoa nhà Mai - Bất chợt TT thấy nhớ nhà...

KÍNH GỬI MẸ


Mưa xối xả bạc màu đất mẹ
Nắng oi nung chín thịt da người!
Năm tháng dội vào đời thêm sợi bạc
Đất quê cằn mà lòng mẹ xanh tươi!

Con từ dạo ra đi tìm lẽ sống
Sỏi quê hương còn sạm dưới chân
Mang chí lớn trong cánh đời chật hẹp
Biết khi nao bù đắp nổi tình thâm!?

Nắng càng xế cây càng thêm đổ bóng
Lũ con thơ giờ biền biệt phương trời!
Tình ấp ủ như hạt mầm ruộng sạ
Nẻ lòng ra là tứ tán trăm nơi!

Thơ gửi mẹ, chút lòng con xa xứ
Chốn phồn hoa thèm một giọng tao nôi
Trăm xuôi ngược giữa chợ đời tấp nập
Khúc ca xưa còn vọng lửng chân trời!

Nay con lớn mà lòng như trẻ dại
Lạc lõng cõi người đâu phải "mạ ruộng quen"!(*)
Có những phút mềm lòng con vấp ngã,
Biết tìm đâu lòng mẹ: cánh tay êm?

Sài Gòn tháng ba 2000
HNT

____________________
(*): Khoai ruộng lạ, mạ ruộng quen (Tục ngữ )

: Bài thơ đưa vào TV :
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: www.mai

Lại quay về với bài vở, ước mơ
Tôi cứ đếm hoài thời gian qua đi trên từng sợi tóc
Nâng chén trà đêm nhớ mẹ còn trong đắng cay khó nhọc
Giữa đêm dài trằn trọc
Mẹ ơi...
Đừng khóc!

Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!

Gian nhà xưa quạnh quẽ
trong đêm sâu
tiếng dế kêu buồn lắm!

Mẹ ơi...
Đừng thức giấc!




Mẹ ơi đừng buồn
Ngoài kia quê mình tối đen
và lạnh!

Mẹ ơi đừng khóc
Những giọt nước mắt âm thầm sẽ hóa thành muộn sầu

Mẹ ơi đừng thức giấc trong đêm sâu
Tiếng dế kêu buồn lắm
Cho con lặng ngắm khuôn mặt mẹ
ngày thường
khi nhớ, khi quên
bởi đam mê và cách trở

Hai mươi năm
Quá khứ gần của con
Quá khứ xa xưa của mẹ...


Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
Phố huyện của một thời tôi lớn lên
Chia xa và gặp lại
Vẫn những bóng người lầm lũi
Ánh điện vạch những vệt buồn vào đêm đen
trên mặt đường bao năm bụi và sỏi đá
Vẫn những toan lo bạc một đời
lắt lay cuộc sống
một kiếp người!

Ơi những người mẹ người cha
Đời dài âu lo
miệng quên nụ cười hạnh phúc
Chợt giữa đêm tỉnh giấc
Quờ quạng nựng con!

Đứa trẻ lớn lên
Quanh năm tay chẳng sạch
Đâu phải vì mẹ nó vô tình

Đường cụt ngõ cùng
Hay mưa không thấm áo?
Ở trong nhà sao biết ngoài trời có bão
Mịt mùng đêm đen!

Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ - con
Hoàng Hoa

Xưa mẹ quang gánh nuôi con trẻ
Héo tuổi Xuân, chai xệ vai cong
Nay con cõng tuổi trời hiếu để:
- Bọt bèo!...Tình mẹ: biển mênh mông


tháng sáu không sáu
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: www.mai

Lại quay về với bài vở, ước mơ
Tôi cứ đếm hoài thời gian qua đi trên từng sợi tóc
Nâng chén trà đêm nhớ mẹ còn trong đắng cay khó nhọc
Giữa đêm dài trằn trọc
Mẹ ơi...
Đừng khóc!

Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!

Gian nhà xưa quạnh quẽ
trong đêm sâu
tiếng dế kêu buồn lắm!

Mẹ ơi...
Đừng thức giấc!

Ấm Áp Tình Mẹ
-Trường Phi Bảo-

Mẹ cõng con qua đèo dốc cuộc đời
Cánh diều tuổi thơ bay lên chấp chới
Bầu trời ngập tràn nắng mới
Lưng mẹ còng rồi, con thương quá mẹ ơi!

Làm sao con có thể cười tươi
Khi thời gian ngấm ngầm toan cướp bóc
Mọi sức khoẻ, mọi màu xanh trên tóc
Thấy dáng mẹ gầy con khóc trong niềm đau

Giữ tuổi hồn nhiên cho con còn ước ao
Mẹ chẳng ngại tảo tần khuya sớm
Mỗi giọt mồ hôi là mỗi một hạt cơm
Nuôi khôn lớn, trưởng thành qua cay đắng

Làm sao con quên những tháng năm đằng đẳng
Cha bỏ mẹ đi xây tổ ấm riêng tư
Bao khổ ải trầm luân mẹ vẫn rất nhân từ
Dạy khoan dung, dạy con lòng nhân ái

Ngọn lửa yêu thương trong tim con rực cháy
Là khi niềm tin mẹ thắp tự thuở nào
Lúc con thất vọng hay lúc con té ngã
Con sẽ tự đứng lên, mẹ đừng lo con đau!

29-6-2006
Đăng nhập để trả lời
0

Mẹ


Muốn gửi về quê mẹ chút nắng vàng
Từ mảnh đất phương Nam quanh năm ấm
Mong nơi ấy sớm tan đợt rét đậm
Cho mẹ già không giá lạnh canh khua


Bởi con biết dẫu ngoài trời giá buốt
Chẳng bao giờ mẹ chịu nghỉ ngơi đâu
Xưa cũng vậy mà giờ này cũng vậy!
Mặc gió sương muối trắng trên mái đầu

Mẹ tảo tần nuôi con quên ngày tháng
Đôi tay chai sạn bờ vai guộc gầy
Dù biết trước khi lũ con khôn lớn
Đủ cánh lông một ngày chúng sẽ bay
Đăng nhập để trả lời
0



Mưa nhớ Mẹ

Bên song mưa rớt ngập ngừng
Để giọt nhớ đậu lưng chừng lòng con
Con giờ đã tuổi xuân son
Vòng tay Mẹ vẫn như còn ấu thơ...

Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0


Về với mẹ yêu !



Về đi em lúa sắp chín ngập đồng
Chao cánh cò ,trẻ nhỏ đùa đêm trăng
Trên chuyến xe đời thường em có thấy
Thân mẹ gầy gánh nặng cả quê hương

Cơn mưa nào theo mẹ lúc ban trưa
Mẹ bán gió bán bốn mùa lá úa
Em có sợ mưa về qua đồng vắng
Nhầm vai mẹ thêm xót vết chân chim

Bấc đèn khêu mẹ ơi ... trăng vằng vặc
Cau nhà mình chĩu nặng vàng mầu chanh
Chợ phiên nghèo mẹ gành con mùa cưới
Buộc đời mình bên cải ngồng xót xa

Ai nỡ hẹn sen nở mùa về qua
Cỏ may tím xước vết chân lặng lẽ
Đời xế chiều trăng nghiêng mầu tóc mẹ
Nhuộm cho em xanh mát cả một đời

Áo em rách mẹ khâu sợi chỉ hồng
Sợi chỉ đen mẹ khâu vai áo mẹ
Bên hiên vắng mẹ ru cún con ngủ
À ơi à ...chõng đèn ròng rã bao năm

Về đi em với mùa hoa bèo tím
Với lũy tre xanh ngắt mối tình đầu
Khúc đồng dao mẹ đan vào chiếc áo
Khúc đàn bầu tặng mẹ một đời chuân chuyên .


----------------------------------

Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 08:33:08Quynhnguyen>
Chaò các bạn ,QN vaò đây đọc những vần thơ các bạn viết cho Mẹ thật hay và cảm động quá. Cho QN góp mấy vần thơ đã cũ... khi nhớ về Mẹ thương yêu.Thơ không hay đâu ,các bạn đừng chê[:D]

Mẹ .....

Có bước chân đi con mới hiểu hết
Những nhọc nhằn vất vả mà Mẹ mang
Để con thơ vui trọn giấc mơ vàng
Thân xác Mẹ phải hao mòn cạn kiệt

Có đi xa mới thấu tình tha thiết
Mênh mông sâu thẳm như Thái Bình Dương
Bắc đẩu trong đêm ánh sáng soi đường
Cho con niềm tin vững chân tiến bước

Có va chạm đời con mới thấy được
Chẳng tình yêu nào sánh tình Mẹ trao
Cả đời vì con mắt lệ tuôn trào
Mẹ vẫn mỉm cười thấy con khôn lớn

Khi xa Mẹ rồi nhớ khi đùa giỡn
Níu vạt áo nâu nũng nịu mè nhoe
Mẹ khẽ mắng yêu ..."con gái nhà nghèo ....
Mà cứ ra vẻ tiểu thư quyền quí ...."

Khi ở gần Mẹ con không biết nghĩ
Đã bao nhiều lần khiến mẹ lo âu
Sợ Cha đánh con Mẹ đã van cầu
"Xin Ông thương xót ...từ từ mà dạy ...."

Vì thiếu xét suy con đi từ đấy
Để Mẹ cô đơn mỗi lúc về chiều
Cha sớm ra đi bỏ Mẹ đìu hiu
Thân già quạnh quẽ trông mong con trẻ

Vì nhớ thương con tuổi già bóng xế
Cộng với nhọc nhằn xưa Mẹ phải nương
Sức yếu tàn hơi trăm bệnh tai ương
Cùng nhau kéo đến một mình gánh chịu

Con ở phương xa thật là bất hiếu
Biết Mẹ đớn đau ...kéo đời lê thê
Chì vì muốn được trông thấy con về
Nên phải gánh chịu từng giờ từng phút....

Mẹ ơi rối bời ruột gan từng khúc
Muốn về thật nhanh ôm chặt Mẹ yêu
San sẻ cơn đau khiến xác tiêu điều
Và con hy vọng ...Mẹ vui sống khoẻ ....

Mẹ ơi hãy đợi ngày con về nhé
Quì bên gối Mẹ con trẻ chỉ mơ
Lời ru thật êm ,câu hát ầu ơ
Ru con ..... tròn giấc ...như ngày thơ ấu .....

Mẹ ơi hãy cho con thời yêu dấu
Tuổi dại ngu khờ với lời Mẹ răn
Có lớn đi xa con hãy nhớ rằng
Quê hương ...Nước Việt ...Mẹ Cha là Một ...!!!!

QN
10/4 /2006
Đăng nhập để trả lời
0
Mong về với mẹ

Mong được trở về với cây táo trước nhà
Nghe chim hót những buổi bình minh gọi
Đắm mình trong làn nắng mới
Ru hời gió thổi trong veo

Mong được trở về với mẹ
được thêm một lần mè nheo
Cô con gái vẫn lười chỉ muốn ăn cơm mẹ nấu
Cây táo ơi cánh chim chiều còn đậu
Dáng mẹ ngồi nghiêng ngả giấc con đây

Mong được về với mẹ
được ấm đôi bàn tay
hoa quỳnh hương vẫn đêm đêm toả ngát
Ánh trăng trong đêm rằm ngân điệu nhạc
Mẹ là ánh trăng rằm trong trái tim con


SD
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 04:44:25www.mai>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Ấm Áp Tình Mẹ
-Trường Phi Bảo-

Mẹ cõng con qua đèo dốc cuộc đời
Cánh diều tuổi thơ bay lên chấp chới
Bầu trời ngập tràn nắng mới
Lưng mẹ còng rồi, con thương quá mẹ ơi!

Làm sao con có thể cười tươi
Khi thời gian ngấm ngầm toan cướp bóc
Mọi sức khoẻ, mọi màu xanh trên tóc
Thấy dáng mẹ gầy con khóc trong niềm đau

Giữ tuổi hồn nhiên cho con còn ước ao
Mẹ chẳng ngại tảo tần khuya sớm
Mỗi giọt mồ hôi là mỗi một hạt cơm
Nuôi khôn lớn, trưởng thành qua cay đắng

Làm sao con quên những tháng năm đằng đẳng
Cha bỏ mẹ đi xây tổ ấm riêng tư
Bao khổ ải trầm luân mẹ vẫn rất nhân từ
Dạy khoan dung, dạy con lòng nhân ái

Ngọn lửa yêu thương trong tim con rực cháy
Là khi niềm tin mẹ thắp tự thuở nào
Lúc con thất vọng hay lúc con té ngã
Con sẽ tự đứng lên, mẹ đừng lo con đau!

29-6-2006


Mai rất xúc động và cảm ơn HH, TPB, DV đã cùng chia sẻ những cảm xúc chân tình về tấm lòng người mẹ! Box này M lập đã lâu rồi, ngỡ nỗi niềm của mình đã chìm vào quên lãng, nay được mọi người khơi lại nhiệt thành, thật xúc động quá không biết nói gì hơn!

TPB à, B viết bài trên từ ngữ đắt lắm đó, đọc như xé được tâm can mình ra! Mình cũng hay đọc thơ TPB, bạn viết được nhiều về mẹ thật đó! tình cảm rất dạt dào
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: www.mai



TPB à, B viết bài trên từ ngữ đắt lắm đó, đọc như xé được tâm can mình ra! Mình cũng hay đọc thơ TPB, bạn viết được nhiều về mẹ thật đó! tình cảm rất dạt dào



Nghe bạn nói mà Bảo vui vui, vì tình cảm mà Bảo dành cho Mẹ được thông cảm và chia sẽ, tho của bạn cũng hay lắm, tình cảm cũng sâu sắc, Bảo thích đoạn này nè...

Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!

chúc bạn vui vẽ[:)]


Đăng nhập để trả lời
0