<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-09 22:16:39Hoàng Thy Mai Thảo>
Hoang-Đầy-Nếu-Phải-Đầy-Hoang!!!
Phải tới hai mươi bốn năm sau tôi mới tìm lại được Anh.
Bức thư ngắn tôi viết cho Anh qua điện tín đã cả tháng mà không thấy hồi âm. Tôi luôn nghĩ trong trường hợp ấy là địa chỉ email đó đã hết dùng lâu rồi. Và thế là lại lạc nhau... không buồn hơn, vì đã đủ buồn rồi của tất cả những tháng năm kia dồn lại!?
Thế rồi một hôm tôi nhận được cái thư ngắn, còn ngắn hơn cả bức thư rất ngắn mà tôi đã viết đó.
Vẻn vẹn mấy câu :" Anh vừa về Đà Lạt, nhận thư Em như một món quà của Thượng Đế! Đà Lạt vẫn chợt mưa chợt nắng, Mimoza vẫn vàng bên hồ...Anh chẳng biết nói gì hơn ngoài bài thơ này sẽ nói hộ giùm tất cả nghe Em!"
Bài thơ của Anh,
HOANG
Sông một mùa hoang lũ
Đất một ngày hoang cây
Em một chiều hoang đợi
Anh một đời hoang tay
NT
Tôi chết lặng với bài thơ có 4 câu quá ngắn gọn của Anh !!!
Tôi đã suy ngẫm rất nhiều và rất nhiều về bài thơ đó. Chỉ về cái hay, cái tinh xảo của thơ. Hồi đó tôi chỉ mới trở lại với cây bút và vẫn chỉ quen viết theo cả xúc của mình khi nào đó chợt đến... như cơn mưa chợt đến chợt đi của Đà Lạt mà Anh nhắc đến.
Xong tôi vẫn là tôi như thuở nào... và tôi viết bài thơ để "nhạo" lại Anh. Vì tôi mới nghe khối chuyện về cuộc sống của Anh bây giờ và về các Anh, những người thuộc phái mày râu vẫn đa số bị phái yếu than van đó thôi?! Cái bài "Đầy" ra đời như để xoay ngược lại dòng chảy, hay để bù lại cho hết hẳn cái "Hoang" của Anh vậy. Nhưng tôi cũng nhấn mạnh là tôi "nhạo giỡn" thôi, qua mặt Anh, nhà thơ đã có tên có tuổi.
ĐẦY
Sông một mùa đầy sóng
Đất một ngày đầy hoa
Em một chiều đầy mộng
Anh một đời đầy ham
Tôi gởi cho Anh bài này cùng với mấy bài nho nhỏ về những điều Anh nhắc trong thư đó- mưa Đà Lạt và Mimoza Đà lạt.
Gởi luôn cho TK, vì qua TK tôi biết địa chỉ và tin tức của Anh.
Không nhận thư trả lời của Anh sau đó, nhưng có thư của TK với bài thơ làm tôi quá ngạc nhiên , cũng chỉ vài câu ngắn gọn và một bài thơ.
NẾU
Nếu... gió thổi, thiếu mây sao
biết gió?
Nếu... làm mây, vợi gió mây còn bay?
Nếu... cạn tình, anh sao còn hoang
đợi?
Nếu... đầy hình, em vơi
mộng chiều hôm?
TK
Tôi hoàn toàn sững sờ lần này. NT thì tôi biết hẳn đã là nhà thơ và tôi cũng đã được nhận thơ tặng từ khi gặp lần đầu tiên. Còn TK thì rõ ràng là trong đầu tôi không có ý niềm chi về thơ với thẩn!!! Tôi lại ngẫm nghĩ...Tôi chỉ viết cho TK và nói giản đơn: "TK muốn báo thù cho TN phải không?", hẳn là vậy, bênh nhau mà. Thì cũng như phải yếu chúng tôi hay bênh nhau đó thôi? Nhưng TK không thể hiểu những gì tôi viết kia, chắc hẳn là thế, vì TK còn quá quá trẻ để hiểu đời. Nhưng tôi thốt lên: ""owh! TK trong thơ thì "chín" quá rồi đó nha , bái phục!!!" Và hãy coi thơ chỉ là thơ và tôi thì biết luật của thơ lắm.
Họa lại TK cái "Phải" nhỉ
PHẢI
Nếu - phải- Em- sông anh- Hè-vắng lũ?
Nếu - phải- Anh- em bớt mộng-chiều Thu?
Nếu - phải- Người- mây, gió về... Đông lạ?
Nếu - phải- Đời- nắng mãi một.. .mùa Xuân?
Rồi tôi cũng phải thú thật cái "đầy" ấy là tôi "nhạo đời" chút xíu thôi. Chứ tôi cũng suy tư nhiều lắm với cái "Hoang" của NT và tôi cũng nhớ tới mình chứ, và cái "Đầy" thật của tôi cho cân đối với cái "Hoang" của NT thì phải là thế này:
ĐẦY
Em một hồn đầy sóng
Em một lòng đầy thương
Em một tim đầy nhịp
Đầy một vòng tay anh?
(*Rom - Ciampino 26/2/2005)
Cái ý nghĩ "Đầy" này chợt "ra" trong đầu tôi sau mấy ngày ngắn ngủi tôi ở Rom, với bao nhiêu là cảm xúc đến với tôi, cùng với bao nhiêu những nhiệm màu của tâm-linh mà tôi tự nhiên cảm nhận được lúc đó. Ở sân bay Ciampino chờ chuyến bay quá lâu! Tôi cứ quẩn quanh với đủ mọi điều của những ngày vừa mới qua đó... và tôi chợt nghĩ về chính tôi, tôi đọc ngân nga trong đầu cái "Hoang" của Anh và tôi hiểu cái "Đầy" thật sự của tôi nó ra làm sao!?
Như thường lệ tôi vẫn gởi cho Anh và cho cả TK mỗi lần có thơ họa lại hay tặng cho Anh.
Sau này tôi thi thoảng nhận thư Anh đều hơn, nhất là mỗi khi có sự kiện gì đáng ghi nhớ hơn cả- như Anh về Đà lạt, hay Anh trước khi đi đâu thật xa và từ xa trở về Quảng Ngãi, nơi Anh sống bây giờ, hay khi Anh đang ngồi trầm tư nơi góc quán nào đó, giữa Sài Gòn ồn ào và nóng nực, thường thì anh viết cho tôi trễ lắm, dường như chỉ muốn cho tôi được hưởng cái mát mẻ dìu dịu của Sài Gòn khi đã vào đêm, hay hiểu được sự tĩnh lặng của không gian và thời gian...
Tôi hay bảo Anh, sao Anh luôn viết rất ngắn vậy? Thì Anh luôn trả lời: chỉ từng ấy là đủ cho chuyện ấy thôi Em? Nhưng tôi nhớ mãi câu Anh nói cho tôi khi Anh biết tôi giờ đã "si mê với thơ" như thế này"Hãy yêu nàng thơ hết lòng. Bao giờ mình hết lòng vì thơ thì thơ sẽ đến với mình!". Tôi cũng gởi cho Anh khá nhiều thơ, khi nào có dịp nhận thư anh mà lúc đó đang có thơ sẵn mới ra. Chưa bao giờ anh sửa thơ của tôi hay góp ý gì về thơ tôi. Khi tôi báo là tôi đang chuẩn bị in thi tập, Anh chỉ bảo: giá mà Anh ở bên đó lúc này thì công việc sẽ đỡ cho Em rất nhiều và Anh gởi tôi bài thơ khác mới viết ngay trên máy. Anh làm tôi suy nghĩ phát khờ cả người lần này(!) Tôi nhớ đó cũng vào dịp tháng Năm này đây, Anh đang chuẩn bị để trở lại Budapest kỳ đó...
Dịp tháng trước khi tôi chuẩn bị đi Budapest và trở lại Vien thì đúng hai ngày trước đó Anh viết thư báo là Anh sẽ đi Budapest vào tháng Năm. Vậy là không gặp nhau rồi, tôi tiếc lắm khi thư lại cho Anh, phải chi Anh nói tôi biết sớm tin đó thì đã có thể có có hội găp nhau bên Budapest.
Trên đường từ Budapest trở lại Vien, tôi thật rối bời với lòng mình. Tâm tư nửa như yên tĩnh đến kỳ lạ, nửa lại như chơi vơi... chơi vơi như chính dòng nước chảy rất xiết của Danube-xanh vào mùa lũ này đó- đã đúng 101 năm dòng Danube-xanh mới lại dữ dội như vậy vì cơn lũ của chính mình! Tôi đã bàng hoàng khi nhìn dòng sông mênh mông ấy đã mất đi vẻ hiền hòa đâu đó bởi lũ, khi ngay hôm đến Budapest tôi đứng từ trên thành Var nhìn xuống phía dưới là dòng Danube-xanh, mà màu xanh cũng chỉ còn trong trí tưởng nhiều hơn là thực tại cũng bởi chính con lũ đó của chính mình!
Bài thơ "Hoang" của tôi ào ra, như theo dòng nước xanh kia để chỉ như kịp đổ ra biển Đen vào một giờ đúng nhất mà Chúa đã chọn sẵn cho mình!?
HOANG
Hoang như những dòng sông
Giữa một mùa lũ lớn
Cuốn băng ra biển rộng
Hết trọn viền sóng xanh
Hoang như gió chiều hanh
Mang đi mùa thu sớm
Để hồn nghe đườm đượm
Tiếng nhạc miền viễn du
Hoang như mộng về ru
Chỉ những điều hư hão
Trời không mưa, giông, bão
Mà lòng buồn mênh mang
Hoang như giọt nắng hoang
Rớt giữa đường hoang vắng
Vụt trôi vào thinh lặng
Mặc dòng đời mong manh
Hoang niềm vắng phong phanh
Như một tà áo mỏng
Khoác vội vàng trong mộng
Để mộng hờn tan hoang!!!
(*Trên đường trở lại Vien- 13h10- 15/04/2006)
Và tôi thật sự ngạc nhiên khi đọc lại tựa đề các họa khúc thơ đó "Hoang-Đầy-Nếu-Phải-Đầy-Hoang". Phải chăng là như thế, sự tình cờ đôi khi hết còn là tình cờ vào một giờ nào đó và ở một nơi nào đó?! Như người ta hay nói trái đất là tròn? Mọi điểm ra đi để lại trở về một điểm đã cũ? Như một bài thơ kia em viết một ngày nào đó:"Cứ nhớ anh là em....bỗng....vẽ vòng tròn!"?!(HL)
12h10 - 06/05/2006
* cho một ngày thứ Bẩy trời không nắng...
Hoàng Thy Mai Thảo
Phải tới hai mươi bốn năm sau tôi mới tìm lại được Anh.
Bức thư ngắn tôi viết cho Anh qua điện tín đã cả tháng mà không thấy hồi âm. Tôi luôn nghĩ trong trường hợp ấy là địa chỉ email đó đã hết dùng lâu rồi. Và thế là lại lạc nhau... không buồn hơn, vì đã đủ buồn rồi của tất cả những tháng năm kia dồn lại!?
Thế rồi một hôm tôi nhận được cái thư ngắn, còn ngắn hơn cả bức thư rất ngắn mà tôi đã viết đó.
Vẻn vẹn mấy câu :" Anh vừa về Đà Lạt, nhận thư Em như một món quà của Thượng Đế! Đà Lạt vẫn chợt mưa chợt nắng, Mimoza vẫn vàng bên hồ...Anh chẳng biết nói gì hơn ngoài bài thơ này sẽ nói hộ giùm tất cả nghe Em!"
Bài thơ của Anh,
HOANG
Sông một mùa hoang lũ
Đất một ngày hoang cây
Em một chiều hoang đợi
Anh một đời hoang tay
NT
Tôi chết lặng với bài thơ có 4 câu quá ngắn gọn của Anh !!!
Tôi đã suy ngẫm rất nhiều và rất nhiều về bài thơ đó. Chỉ về cái hay, cái tinh xảo của thơ. Hồi đó tôi chỉ mới trở lại với cây bút và vẫn chỉ quen viết theo cả xúc của mình khi nào đó chợt đến... như cơn mưa chợt đến chợt đi của Đà Lạt mà Anh nhắc đến.
Xong tôi vẫn là tôi như thuở nào... và tôi viết bài thơ để "nhạo" lại Anh. Vì tôi mới nghe khối chuyện về cuộc sống của Anh bây giờ và về các Anh, những người thuộc phái mày râu vẫn đa số bị phái yếu than van đó thôi?! Cái bài "Đầy" ra đời như để xoay ngược lại dòng chảy, hay để bù lại cho hết hẳn cái "Hoang" của Anh vậy. Nhưng tôi cũng nhấn mạnh là tôi "nhạo giỡn" thôi, qua mặt Anh, nhà thơ đã có tên có tuổi.
ĐẦY
Sông một mùa đầy sóng
Đất một ngày đầy hoa
Em một chiều đầy mộng
Anh một đời đầy ham
Tôi gởi cho Anh bài này cùng với mấy bài nho nhỏ về những điều Anh nhắc trong thư đó- mưa Đà Lạt và Mimoza Đà lạt.
Gởi luôn cho TK, vì qua TK tôi biết địa chỉ và tin tức của Anh.
Không nhận thư trả lời của Anh sau đó, nhưng có thư của TK với bài thơ làm tôi quá ngạc nhiên , cũng chỉ vài câu ngắn gọn và một bài thơ.
NẾU
Nếu... gió thổi, thiếu mây sao
biết gió?
Nếu... làm mây, vợi gió mây còn bay?
Nếu... cạn tình, anh sao còn hoang
đợi?
Nếu... đầy hình, em vơi
mộng chiều hôm?
TK
Tôi hoàn toàn sững sờ lần này. NT thì tôi biết hẳn đã là nhà thơ và tôi cũng đã được nhận thơ tặng từ khi gặp lần đầu tiên. Còn TK thì rõ ràng là trong đầu tôi không có ý niềm chi về thơ với thẩn!!! Tôi lại ngẫm nghĩ...Tôi chỉ viết cho TK và nói giản đơn: "TK muốn báo thù cho TN phải không?", hẳn là vậy, bênh nhau mà. Thì cũng như phải yếu chúng tôi hay bênh nhau đó thôi? Nhưng TK không thể hiểu những gì tôi viết kia, chắc hẳn là thế, vì TK còn quá quá trẻ để hiểu đời. Nhưng tôi thốt lên: ""owh! TK trong thơ thì "chín" quá rồi đó nha , bái phục!!!" Và hãy coi thơ chỉ là thơ và tôi thì biết luật của thơ lắm.
Họa lại TK cái "Phải" nhỉ
PHẢI
Nếu - phải- Em- sông anh- Hè-vắng lũ?
Nếu - phải- Anh- em bớt mộng-chiều Thu?
Nếu - phải- Người- mây, gió về... Đông lạ?
Nếu - phải- Đời- nắng mãi một.. .mùa Xuân?
Rồi tôi cũng phải thú thật cái "đầy" ấy là tôi "nhạo đời" chút xíu thôi. Chứ tôi cũng suy tư nhiều lắm với cái "Hoang" của NT và tôi cũng nhớ tới mình chứ, và cái "Đầy" thật của tôi cho cân đối với cái "Hoang" của NT thì phải là thế này:
ĐẦY
Em một hồn đầy sóng
Em một lòng đầy thương
Em một tim đầy nhịp
Đầy một vòng tay anh?
(*Rom - Ciampino 26/2/2005)
Cái ý nghĩ "Đầy" này chợt "ra" trong đầu tôi sau mấy ngày ngắn ngủi tôi ở Rom, với bao nhiêu là cảm xúc đến với tôi, cùng với bao nhiêu những nhiệm màu của tâm-linh mà tôi tự nhiên cảm nhận được lúc đó. Ở sân bay Ciampino chờ chuyến bay quá lâu! Tôi cứ quẩn quanh với đủ mọi điều của những ngày vừa mới qua đó... và tôi chợt nghĩ về chính tôi, tôi đọc ngân nga trong đầu cái "Hoang" của Anh và tôi hiểu cái "Đầy" thật sự của tôi nó ra làm sao!?
Như thường lệ tôi vẫn gởi cho Anh và cho cả TK mỗi lần có thơ họa lại hay tặng cho Anh.
Sau này tôi thi thoảng nhận thư Anh đều hơn, nhất là mỗi khi có sự kiện gì đáng ghi nhớ hơn cả- như Anh về Đà lạt, hay Anh trước khi đi đâu thật xa và từ xa trở về Quảng Ngãi, nơi Anh sống bây giờ, hay khi Anh đang ngồi trầm tư nơi góc quán nào đó, giữa Sài Gòn ồn ào và nóng nực, thường thì anh viết cho tôi trễ lắm, dường như chỉ muốn cho tôi được hưởng cái mát mẻ dìu dịu của Sài Gòn khi đã vào đêm, hay hiểu được sự tĩnh lặng của không gian và thời gian...
Tôi hay bảo Anh, sao Anh luôn viết rất ngắn vậy? Thì Anh luôn trả lời: chỉ từng ấy là đủ cho chuyện ấy thôi Em? Nhưng tôi nhớ mãi câu Anh nói cho tôi khi Anh biết tôi giờ đã "si mê với thơ" như thế này"Hãy yêu nàng thơ hết lòng. Bao giờ mình hết lòng vì thơ thì thơ sẽ đến với mình!". Tôi cũng gởi cho Anh khá nhiều thơ, khi nào có dịp nhận thư anh mà lúc đó đang có thơ sẵn mới ra. Chưa bao giờ anh sửa thơ của tôi hay góp ý gì về thơ tôi. Khi tôi báo là tôi đang chuẩn bị in thi tập, Anh chỉ bảo: giá mà Anh ở bên đó lúc này thì công việc sẽ đỡ cho Em rất nhiều và Anh gởi tôi bài thơ khác mới viết ngay trên máy. Anh làm tôi suy nghĩ phát khờ cả người lần này(!) Tôi nhớ đó cũng vào dịp tháng Năm này đây, Anh đang chuẩn bị để trở lại Budapest kỳ đó...
Dịp tháng trước khi tôi chuẩn bị đi Budapest và trở lại Vien thì đúng hai ngày trước đó Anh viết thư báo là Anh sẽ đi Budapest vào tháng Năm. Vậy là không gặp nhau rồi, tôi tiếc lắm khi thư lại cho Anh, phải chi Anh nói tôi biết sớm tin đó thì đã có thể có có hội găp nhau bên Budapest.
Trên đường từ Budapest trở lại Vien, tôi thật rối bời với lòng mình. Tâm tư nửa như yên tĩnh đến kỳ lạ, nửa lại như chơi vơi... chơi vơi như chính dòng nước chảy rất xiết của Danube-xanh vào mùa lũ này đó- đã đúng 101 năm dòng Danube-xanh mới lại dữ dội như vậy vì cơn lũ của chính mình! Tôi đã bàng hoàng khi nhìn dòng sông mênh mông ấy đã mất đi vẻ hiền hòa đâu đó bởi lũ, khi ngay hôm đến Budapest tôi đứng từ trên thành Var nhìn xuống phía dưới là dòng Danube-xanh, mà màu xanh cũng chỉ còn trong trí tưởng nhiều hơn là thực tại cũng bởi chính con lũ đó của chính mình!
Bài thơ "Hoang" của tôi ào ra, như theo dòng nước xanh kia để chỉ như kịp đổ ra biển Đen vào một giờ đúng nhất mà Chúa đã chọn sẵn cho mình!?
HOANG
Hoang như những dòng sông
Giữa một mùa lũ lớn
Cuốn băng ra biển rộng
Hết trọn viền sóng xanh
Hoang như gió chiều hanh
Mang đi mùa thu sớm
Để hồn nghe đườm đượm
Tiếng nhạc miền viễn du
Hoang như mộng về ru
Chỉ những điều hư hão
Trời không mưa, giông, bão
Mà lòng buồn mênh mang
Hoang như giọt nắng hoang
Rớt giữa đường hoang vắng
Vụt trôi vào thinh lặng
Mặc dòng đời mong manh
Hoang niềm vắng phong phanh
Như một tà áo mỏng
Khoác vội vàng trong mộng
Để mộng hờn tan hoang!!!
(*Trên đường trở lại Vien- 13h10- 15/04/2006)
Và tôi thật sự ngạc nhiên khi đọc lại tựa đề các họa khúc thơ đó "Hoang-Đầy-Nếu-Phải-Đầy-Hoang". Phải chăng là như thế, sự tình cờ đôi khi hết còn là tình cờ vào một giờ nào đó và ở một nơi nào đó?! Như người ta hay nói trái đất là tròn? Mọi điểm ra đi để lại trở về một điểm đã cũ? Như một bài thơ kia em viết một ngày nào đó:"Cứ nhớ anh là em....bỗng....vẽ vòng tròn!"?!(HL)
12h10 - 06/05/2006
* cho một ngày thứ Bẩy trời không nắng...
Hoàng Thy Mai Thảo