Tôi giả người yêu về nằm ôm mộng
Khóc trong vòng tay nghiến nát tâm tư
Mùa thu hôm nay mây trắng bay mù
Trong suối mắt mùa thu rất tím
Xin để tôi về kết hương kỷ niệm
Nhớ thương suông cho đến bạc mái đầu
Đời tôi buồn không có chuyện mai sau
Tất cả mộng đổ vào quá khứ
Lỡ ngày xưa nên bây giờ quá sợ
Sợ dở dang và sợ cả chung tình
Đã biết bao đêm khóc đến bình minh
Hoa nắng nở gượng cười nửa miệng
Chuyện thương nhau thôi thì câm nín
Quá si mê nên đành phải tạ từ
Lỡ một mai nguời hờn người giận mùa thu
Người phụ rẫy thì tôi chết mất
Thà trở về linh hồn dằn vặt
Một nửa nhớ thương một nửa đau buồn
Mộng rất tròn hoa bướm sắc hương
Xin để lại cho những người trẻ tuổi
Tôi trở về đếm trăng chờ đợi
Mộng rất cao để chẳng thật bao giờ
Thương nhớ người tôi xin gửi vào Thơ
Thương nhớ tôi cũng xin người im lặng
Tôi có gì đâu chỉ hai tay trắng
Mà tâm tình thì nghiêng ngửa vô biên
Và sầu đau đã bóp chết con tim
Từ thuở còn làm học trò cắp sách
Mấy năm qua rồi bây giờ còn khóc
Đi từng đêm tìm ánh mắt xa xưa
Đi lang thang những chiều buồn lưa thưa
Cô độc vào dần linh hồn ứa lệ
Đời người màu hồng vui tươi như thế
Ghép với đời tôi buồn bã sao đang
Tôi sống bây giờ để dựng giàu sang
Rồi mai mốt hỏi trời mua mùa thu cũ
Mùa thu xưa có nắng vàng đỉnh Ngự
Có tơ bay quyến luýên lọan khung trời
Có người con gái nhìn tôi xa xôi
Môi im lặng nhưng hàng mi rung động
Tất cả trăng sao chung vào dệt mộng
Cho hai người cho hai đứa yêu nhau
Bây giờ đây còn lai chuyện sầu đau
Đau muôn thuở nên sầu e vĩnh viễn
Nên cúi đầu xin chối từ ước nguyện
Còn nửa cuộc đời tôi để lang thang
Đi đón heo may đếm bước mình buồn .
TRẦN HOAN TRINH