Diễn Đàn » Tuổi Học Trò

Thần tượng của tôi.

1 trả lời, 1.750 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2018 09:38:49 bởi Huyền Băng>
Thần tượng của tôi,



Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu . . .
Đấy là bài ca mà người Việt nào nghe qua cũng đều yêu thích. Nó là lời tâm sự của người dân Việt, dù đang ở bất cứ nơi đâu . . .

Riêng tôi, tình yêu quê hương được sâu đậm hơn có lẻ nhờ cô giáo dạy sử địa của tôi. Hồi đó, tôi rất mê giờ sử địa. Tôi luôn mong đến tiết của cô để được nhìn ngắm cô, nghe giọng nói của cô. Cô tên Ngọc Diệp, cô vừa là một giáo sư dạy chúng tôi về môn sử và cô cũng là viện phó viện khảo cổ thời đó. Nghe cái tên không đã thấy dễ thương rồi phải không các bạn. . . Dáng cô gầy gầy, cô luôn mặc những chiếc áo dài màu nhàn nhạt như sương khói, mái tóc dài được búi lên cao trông thật là trang nhã! Và cô có một giọng nói thật êm đềm . . .

Đến tiết học, cô vào lớp với gương mặt thật nghiêm trang, nhưng dịu dàng. Năm đó cô dạy chúng tôi môn sử - địa Việt Nam, cô nói : các em phải tự hào vì mình là người dân Việt và trong niềm tự hào đó không có lý do gì cho phép các em không thuộc bản đồ của đất nước mình. Bước vào lớp cô lên bảng phát họa một cách nhanh chóng đất nước hình chữ S với những chi tiết dù rất nhỏ cũng được cô vẽ chính xác. Cô nói: các em xem đây: đất nước ta như một thiếu nữ dịu dàng, với hai đầu gánh hai gánh lúa . . . , với dãy Trường Sơn chạy dài như một đòn gánh vững vàng . . .và một cửa ngỏ giao thương với các lục địa khác. Từ Bắc vô Nam dài hơn 1.648km cây số (tính theo đường chim bay), đường bờ biển dài 3.260km không kể các đảo. Khi giảng về những dòng sông với đặc tính của nó, cô như trở lại thời xa xưa của một Bạch Đằng giang hào hùng vùi xác giặc Nguyên Mông, hay một giòng sông Hồng hung hản , hay một sông Hương dìu dịu lửng lờ trôi, và mắt cô xa xăm, cô như chìm đắm trong giòng sông và chúng tôi cũng chìm đắm theo cô. Nói về miền Tây, cô kể lại những chuyến đi kỳ thú trong đồng ruộng với những món ăn đặc thù như cá lốc đấp bùn, nướng trui tại chỗ hoặc những nồi cháo rắn ở vùng sông nước. Cô ca tụng vùng bảy núi với đầy dẩy kỳ hoa, dị thảo nơi mà theo cô một số chuyên gia Trung Quốc cho rằng mỗi cành cây ngọn cỏ đều là một vị thuốc hay. Chúng tôi say sưa trong giọng kể của cô, chúng tôi không có cảm giác mình đang học, mà chúng tôi có cảm giác mình đang nghe kể chuyện. Cô dạy xong là chúng tôi đã thuộc bài, và vì vậy không có bạn nào là có điểm kiểm tra dưới trung bình cả. Những đặc tính dân tộc của từng miền được cô nêu lên và tất cả như ghi khắc trong chúng tôi. Cũng trong năm ấy, có một bạn vì gia đình nghèo em đông, phải xin thôi học. Cô đã gọi bạn ấy đến, và động viên bạn ấy tiếp tục học cô sẽ hổ trợ tiền học phí cũng như sách vở. Nghĩa cử của cô làm cho tôi càng kính trọng cô hơn.

Bao năm qua tôi vẫn còn nhớ vẽ bản đồ Việt Nam dù không chính xác bằng lúc đó . Và bao nhiêu năm qua tôi vẫn còn nhớ lời cô dạy và luôn thầm cám ơn cô đã cho tôi những cảm giác tốt đẹp về quê hương đất nước và về cô một người thầy rất đáng trân trọng .

Huyền Băng.

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Chào chị Huyền Băng!!
Em cung đồng ý với ý kiên của chị tất cả mọi người có quốc tịch Việt Nam đêu tự hào về họ cả khi mà họ có cả 1 lịch sử oai hùng,là ngươi mến khách,và ngươu thầy cô luôn tận tụy giúp đỡ học trò của mình ma chưa chắc ở đâu cũng có phải ko chị?
Ngoài ra ocn ngươi VIỆT NAM con có nhiều nét đẹp khác mà cả em và chị ko thể kể ra hêt được!
em cũng có thần tượng là 1 cô giáo như chi kể vậy!!
Đăng nhập để trả lời
0