<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>Triệu_Nhi</b> -- <b>3/27/2004 8:31:26 PM </b> >>
Thay đổi ,nó đã thay đổi quá nhiều ,,
Tử thuở lọt lòng đến lúc lớn lên ,nó đã sống thật vô tư ,là một con ngưòi thật thà ,thẳng thắng ,nóng tính ,vui vẻ ,,,,trên môi lúc nào cũng nở nụ cưòi ,và là một người tốt hoàn toàn ,với suy nghĩ ai cũng là ngưòi tốt như mình ,nó chẳng quan tâm tới ai ,mà cũng chẳng ai quan tâm tới nó.Đi học 5 năm cấp 1 nhưng nghĩ lại chẳng có đứa bạn thân nào( sống với thái độ vô tư ,ko ai đặc biệt) ,,, .Đến khi lên cấp 2 nó vẫn là một đứa bé vô tư ,hay cưòi,ko biết chuyện đời là gì ,chẳng bao giờ tham gia vào những câu chuyện hấp dẫn trong lớp ,cu tý con lan này nọ ,sau khi tan học cũng chẳng có những chuyến trò chuyện,ăn uống đầu đường vẻ hè ,như những ngưòi bạn cùng lứa .Những hoạt động đoàn đội trong trường nó cũng chẳng tham gia :roll: .Nghĩ lại cuộc sống của nó co1 quá khác ngưòi ko ??? Nhưng nó vẫn ko hối hận vì điều đó ,tuy đôi lúc nó cũng hận mình lắm nhưng thôi dù sao chuyện cũng qua rồi .Có lẽ nhờ thê nên mới có được con ngưòi nóhiện nay thì sao ?
Và thế nó cứ vô tư mà lớn lên ,ai làm gì nó cũng chắng biết ,chẳng quan tâm ,nó lúc nào cũng nghĩ mọi ngưòi đều là tốt đến khi những đứa bạn chơi khâm mình vài trò ,mình cũng chẳng biết ( vô tư đến ngốc nghếch ) chính cái quá khứ như thế đã làm cho cô bé 16t cảm thấy mặc cảm tự ti ,những kỉ niệm của cô bé chẳng có điều vì là vui cả ,chung quanh thì ko ai để tâm sự ,dạy dỗ ba mẹ ư ?? :huytsao: .Cô bé đã tự tìm cách giải thoát mình bằng cách cố quên đi và xoá hết những kí ức thời quá khứ trong não cô ấy .Đến nay thì dần như thành căn bệnh hay quên luôn rồi
:roll:
nhưng thời cấp 2,3 tuy ko biết được nhiều chuyện ,chẳng nghĩ ngưòi này xấu ngưòi kia tốt ,chắng tham gia vào những câu chuyện bà tám của chúng bạn ,chẳng quan trọng chuyện học hành .chỉ sống theo thời gian và hoan cảnh .thích gì lam đó ,thích cưòi thì cưòi ,muốn nóng giận thì nóng giận ,muốn vui thì vui,thấy điều gì ko phải cứ nói thẳng ra chắng sợ ai ,đến cả thấy cô củng phải ...thua :roll: ....."cuộc sống của một đứa bé thật là thoải mái."
Đến một hôm ,khi đi chơi với đứa bạn cùng lớp ,thấy nó sao ma ít nói ,cũng hơi lạ nên thử làm thinh xem thề nào .hic chỉ trong vòng 1 tuần thôi ,nó đã trờ thành con ngưòi khác hẳn ,trầm tư ít nói ,á khẩu thật là khó chịu ,,,tâm trạng hắc ám đó cứ bám víu lấy nó ,theo nó sang tận nước ngừoi,,,,điều đó ngày cảng phát triễn tận trong thâm tâm nó ,làm cho nó ko còn là chính nó nữa ,,,,,điều gỉ cũng chẳng dám nói ,cộng thêm phần khác ngơn ngữ ,nó ko sao diễn tả được tâm trạng của mình .Cô bé vô tư , vui vẻ ,thẳng tính ,ko còn là nó nữa .Nó sợ mọi thứ,nó sợ mình sẽ nói sai mọi chuyện ,nó sợ ngưòi ta sẽ bàn tán những hành động cử chỉ của nó ,nó sợ ngưòi ta nghĩ xấu mình ,nó sợ ngưòi ta nghĩ mình sẽ hại ngưòi ,nó sợ làm ngưòi khác buồn sợ ....sợ ....sợ tất cả.
Nó sợ cuộc sống bon chen ,sợ con ngưòi hiểm ác ,nó sợ miệng lưỡi của nhân gian.Điều gì làm gì ,đi đâu nó cũng sợ ,Và thế nó cứ bó buộc vào vỏ óc cứng ngắc ,nó nhốt mình vào bốn bức tường vô hình ,chui rút vào trong đó ,trốn thế gian ,trốn con ngưòi ,chỉ chừa 1 khẻ hở nhỏ đế nhìn họ xấu xa rồi tự trách tự nghĩ ,tự bực mình với những hành động xấu xa ,nực cưòi ,lắm trò ma quỷ của cuộc đời.Và thế là con bé vô tư ,môi hay nở nụ cưòi ,với ý nghĩ ai cũng tốt ,và vũ khí lợi hại nhất của nó là tính thắng thắn đã biến đâu mất ,mất từ lâu ,tứ lúc nào ,từ khi nào nó cũng chẳng biết .Nó hiện giờ là 1 con bé ,khó chịu ,nhăn nhó ,trầm cảm ,với lòng sân hận đầy dãy trong tâm ,nhưng lucky là lương tâm nó vẫn còn, lòng từ bi của nó vẫn mạnh ,và chính 2 điều này đã dần giúp nó nhận ra khuyết điềm của bản thân mình ,là đã quan tâm quá nhiều đến ngưòi khác,đã quan tâm thương yêu những ngưòi ko nên thương yêu ,Điều quan trọng nhất là nó đã suy nghĩ cho ngưòi khác quá nhiều mà quên mất đi bản thân của mình .NÓ đã nhận ra rằng ,tính thẳng thẳng mà lúc đầu nó muốn tiêu diệt ,tính nóng giận tự bản thân muốn trút bỏ ,và quan trọng là tính ngang bướng ko sợ trời đất từ nóng giận đó ,,,, ko phải là điều xấu xa như nó từng nghĩ .Nó nhận ra đó mới là vũ khí của nó ,đó mới chính là con ngưòi của nó .và thế là cuộc sống hắc ám của nó đã dần tan biến ,tuy chưa hoàn toàn nhưng sẽ hoàn toàn tan biến .
Đôi lúc trong cuộc sống có đôi điều phải sửa đổi nhưng ko có nghĩa là tiêu diệt và đánh mất nó đi .Hãy là chính mình ,và hãy yêu mình chính ,đó là lẽ sống của nó .
Tử thuở lọt lòng đến lúc lớn lên ,nó đã sống thật vô tư ,là một con ngưòi thật thà ,thẳng thắng ,nóng tính ,vui vẻ ,,,,trên môi lúc nào cũng nở nụ cưòi ,và là một người tốt hoàn toàn ,với suy nghĩ ai cũng là ngưòi tốt như mình ,nó chẳng quan tâm tới ai ,mà cũng chẳng ai quan tâm tới nó.Đi học 5 năm cấp 1 nhưng nghĩ lại chẳng có đứa bạn thân nào( sống với thái độ vô tư ,ko ai đặc biệt) ,,, .Đến khi lên cấp 2 nó vẫn là một đứa bé vô tư ,hay cưòi,ko biết chuyện đời là gì ,chẳng bao giờ tham gia vào những câu chuyện hấp dẫn trong lớp ,cu tý con lan này nọ ,sau khi tan học cũng chẳng có những chuyến trò chuyện,ăn uống đầu đường vẻ hè ,như những ngưòi bạn cùng lứa .Những hoạt động đoàn đội trong trường nó cũng chẳng tham gia :roll: .Nghĩ lại cuộc sống của nó co1 quá khác ngưòi ko ??? Nhưng nó vẫn ko hối hận vì điều đó ,tuy đôi lúc nó cũng hận mình lắm nhưng thôi dù sao chuyện cũng qua rồi .Có lẽ nhờ thê nên mới có được con ngưòi nóhiện nay thì sao ?
Và thế nó cứ vô tư mà lớn lên ,ai làm gì nó cũng chắng biết ,chẳng quan tâm ,nó lúc nào cũng nghĩ mọi ngưòi đều là tốt đến khi những đứa bạn chơi khâm mình vài trò ,mình cũng chẳng biết ( vô tư đến ngốc nghếch ) chính cái quá khứ như thế đã làm cho cô bé 16t cảm thấy mặc cảm tự ti ,những kỉ niệm của cô bé chẳng có điều vì là vui cả ,chung quanh thì ko ai để tâm sự ,dạy dỗ ba mẹ ư ?? :huytsao: .Cô bé đã tự tìm cách giải thoát mình bằng cách cố quên đi và xoá hết những kí ức thời quá khứ trong não cô ấy .Đến nay thì dần như thành căn bệnh hay quên luôn rồi
:roll:
nhưng thời cấp 2,3 tuy ko biết được nhiều chuyện ,chẳng nghĩ ngưòi này xấu ngưòi kia tốt ,chắng tham gia vào những câu chuyện bà tám của chúng bạn ,chẳng quan trọng chuyện học hành .chỉ sống theo thời gian và hoan cảnh .thích gì lam đó ,thích cưòi thì cưòi ,muốn nóng giận thì nóng giận ,muốn vui thì vui,thấy điều gì ko phải cứ nói thẳng ra chắng sợ ai ,đến cả thấy cô củng phải ...thua :roll: ....."cuộc sống của một đứa bé thật là thoải mái."
Đến một hôm ,khi đi chơi với đứa bạn cùng lớp ,thấy nó sao ma ít nói ,cũng hơi lạ nên thử làm thinh xem thề nào .hic chỉ trong vòng 1 tuần thôi ,nó đã trờ thành con ngưòi khác hẳn ,trầm tư ít nói ,á khẩu thật là khó chịu ,,,tâm trạng hắc ám đó cứ bám víu lấy nó ,theo nó sang tận nước ngừoi,,,,điều đó ngày cảng phát triễn tận trong thâm tâm nó ,làm cho nó ko còn là chính nó nữa ,,,,,điều gỉ cũng chẳng dám nói ,cộng thêm phần khác ngơn ngữ ,nó ko sao diễn tả được tâm trạng của mình .Cô bé vô tư , vui vẻ ,thẳng tính ,ko còn là nó nữa .Nó sợ mọi thứ,nó sợ mình sẽ nói sai mọi chuyện ,nó sợ ngưòi ta sẽ bàn tán những hành động cử chỉ của nó ,nó sợ ngưòi ta nghĩ xấu mình ,nó sợ ngưòi ta nghĩ mình sẽ hại ngưòi ,nó sợ làm ngưòi khác buồn sợ ....sợ ....sợ tất cả.
Nó sợ cuộc sống bon chen ,sợ con ngưòi hiểm ác ,nó sợ miệng lưỡi của nhân gian.Điều gì làm gì ,đi đâu nó cũng sợ ,Và thế nó cứ bó buộc vào vỏ óc cứng ngắc ,nó nhốt mình vào bốn bức tường vô hình ,chui rút vào trong đó ,trốn thế gian ,trốn con ngưòi ,chỉ chừa 1 khẻ hở nhỏ đế nhìn họ xấu xa rồi tự trách tự nghĩ ,tự bực mình với những hành động xấu xa ,nực cưòi ,lắm trò ma quỷ của cuộc đời.Và thế là con bé vô tư ,môi hay nở nụ cưòi ,với ý nghĩ ai cũng tốt ,và vũ khí lợi hại nhất của nó là tính thắng thắn đã biến đâu mất ,mất từ lâu ,tứ lúc nào ,từ khi nào nó cũng chẳng biết .Nó hiện giờ là 1 con bé ,khó chịu ,nhăn nhó ,trầm cảm ,với lòng sân hận đầy dãy trong tâm ,nhưng lucky là lương tâm nó vẫn còn, lòng từ bi của nó vẫn mạnh ,và chính 2 điều này đã dần giúp nó nhận ra khuyết điềm của bản thân mình ,là đã quan tâm quá nhiều đến ngưòi khác,đã quan tâm thương yêu những ngưòi ko nên thương yêu ,Điều quan trọng nhất là nó đã suy nghĩ cho ngưòi khác quá nhiều mà quên mất đi bản thân của mình .NÓ đã nhận ra rằng ,tính thẳng thẳng mà lúc đầu nó muốn tiêu diệt ,tính nóng giận tự bản thân muốn trút bỏ ,và quan trọng là tính ngang bướng ko sợ trời đất từ nóng giận đó ,,,, ko phải là điều xấu xa như nó từng nghĩ .Nó nhận ra đó mới là vũ khí của nó ,đó mới chính là con ngưòi của nó .và thế là cuộc sống hắc ám của nó đã dần tan biến ,tuy chưa hoàn toàn nhưng sẽ hoàn toàn tan biến .
Đôi lúc trong cuộc sống có đôi điều phải sửa đổi nhưng ko có nghĩa là tiêu diệt và đánh mất nó đi .Hãy là chính mình ,và hãy yêu mình chính ,đó là lẽ sống của nó .
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)