Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

CUỘC THI SÁNG TÁC "SỰ TÍCH..."

48 trả lời, 2.470 lượt xem — Trang 2 / 2
Thưa BGK (ở đây là HP đại diện),

BGK đã đưa ra đề tài là "Sự tích con gấu " mà BGK có "câu trả lời " hôn ?

Nếu cả BGK cũng không có luôn câu trả lời, nghĩa là BGK không biết Sự tích của loài gấu thì thiết tưởng cũng không nên quá khó khăn với thí sinh. Nếu trên thế giới nầy không có hồ sơ nói về sự tích của loài gấu thì CG tui kiếm mòn con mắt cũng không biết ông cố, ông sơ mình từ đâu chun ra...[:D][:D][:D]. Có người nói "từ trong động "...[:@]


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: congâu

Thưa BGK (ở đây là HP đại diện),

BGK đã đưa ra đề tài là "Sự tích con gấu " mà BGK có "câu trả lời " hôn ?

Nếu cả BGK cũng không có luôn câu trả lời, nghĩa là BGK không biết Sự tích của loài gấu thì thiết tưởng cũng không nên quá khó khăn với thí sinh. Nếu trên thế giới nầy không có hồ sơ nói về sự tích của loài gấu thì CG tui kiếm mòn con mắt cũng không biết ông cố, ông sơ mình từ đâu chun ra...[:D][:D][:D]. Có người nói "từ trong động "...[:@]


Lang Băm thì thấy từ (Phòng Tán Dóc ) của VNThưQuán....chui ra....[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Hổng phải đâu!!

CG từ trong động chun ra.
Còn VNTQ thì chun vô...
Đăng nhập để trả lời
0
Seo mà CG lại cứ thích chun ra chun vào vậy? ra la đi ra luôn , mà dzô là dzô ngủ đông luôn , ra , dzô ; dzô , ra , hoài để tui làm thơ cho CG nghe nghen
ah mà wen^ nữa , HP là tác giả " mụt nhọt " này hả? hèn gì kẹo ơi là kẹo cho điểm thí sinh... Những bài của các thí sinh trong đây , ko kể bài của H... nghe sao mà nó hay ơi là hay luôn mà cuối cùng HP lại cho out hít cả làng... thia' mà lại ko có ai kiện tụng gì mới hay chứ ,hic ; Còn CG ui ùi , thơ này của ILB là thơ con cóc.. trong đây hình như mọi người đều biết thơ của ILB rùi , chắc chỉ mình CG là chưa được thưởng thức ha , vậy ILB ghi lại choCG ngâm kíu nghen ; bài thơ như vầy nè :
Buồn buồn thơ thẩn đi ra , đụng phải CG thơ thẩn đi vô.
Buồn buồn thơ thẩn đi vô , đụng phải GC lại thơ thẩn đi ra... Ra , vô hoài.. làm thơ đọc cho bõ ghét . [:D][;)][:D]
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lbebygones

Seo mà CG lại cứ thích chun ra chun vào vậy? ra la đi ra luôn , mà dzô là dzô ngủ đông luôn , ra , dzô ; dzô , ra , hoài để tui làm thơ cho CG nghe nghen
ah mà wen^ nữa , HP là tác giả " mụt nhọt " này hả? hèn gì kẹo ơi là kẹo cho điểm thí sinh... Những bài của các thí sinh trong đây , ko kể bài của H... nghe sao mà nó hay ơi là hay luôn mà cuối cùng HP lại cho out hít cả làng... thia' mà lại ko có ai kiện tụng gì mới hay chứ ,hic ; Còn CG ui ùi , thơ này của ILB là thơ con cóc.. trong đây hình như mọi người đều biết thơ của ILB rùi , chắc chỉ mình CG là chưa được thưởng thức ha , vậy ILB ghi lại choCG ngâm kíu nghen ; bài thơ như vầy nè :

Buồn buồn thơ thẩn đi ra
Đụng phải CG thơ thẩn đi vô
Buồn buồn thơ thẩn đi vô
Đụng phải GC lại thơ thẩn đi ra...


Ra , vô hoài.. làm thơ đọc cho bõ ghét . [:D][;)][:D]


Ui! Hạnh phúc thay CG![8D]
Huynh nha, có 1 cô gái xinh đẹp đi đâu cũng mang trong tâm hình ảnh của huynh đó.[:D]
Tuy xa mặt nhưng đâu có cách lòng?[8D][8D][:D][:D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 14:15:00congâu>
Bộ IBG sợ CG đọc 1 lần hổng hiểu sao mà gởi 2 , 3 lần vậy? [:D]

Đọc cái bài thơ nây nhớ LụcVân Tiên quá ta ơi !!

Động tui có chút xíu hà! Phải đi ra, chun dzô , chứ nếu ỡ trong đó hoài thét điên luôn , còn gì? Vã lại, ở 1 mình buồn lắm. Đi ra, ngó trời , ngó đất, kiếm gấu cái...[:D][:D]

Thấy tui ở 1 mình nên tui chun ra, chun vô, không thương tình chút nào, còn làm thơ mắng vốn nữa....

Có lằn , Gấu tui than: Thiệt là ông Trời quá bất công:

Bắt chi Gấu ở một mình,
Khóc vơi nước mắt, mà tình vẫn không. [sm=17.gif][sm=17.gif][sm=17.gif]


Rồi nghe đâu, từ trên trời vọng xuống, xuyên qua những tiếng gấm thét của cơn mưa bão:

"Tại con, con quá ít lông,
Gấu không giống gấu, xa trông khỉ già "


Hic hic hic, hu hu hu !!


Gởi HHD: Congau đúng là thuộc dòng họ nhà gấu chính hiệu! Nói vừa hay, lại vừa chí lí!!!!

Cám ơn HHD quá trời ! Nội đây, chỉ thấy có mình HHD là hiểu CG mà thôi. Còn mấy ngươì kia kẽ thì làm thơ mằng vốn, người thì làm thinh, không 1 tiếng binh vực.

Vậy thì cho HHD 1 chút "để làm kỷ-niệm, những ngày quen nhau "....





📎 Bánh 01
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lbebygones

Seo mà CG lại cứ thích chun ra chun vào vậy? ra la đi ra luôn , mà dzô là dzô ngủ đông luôn , ra , dzô ; dzô , ra , hoài để tui làm thơ cho CG nghe nghen
ah mà wen^ nữa , HP là tác giả " mụt nhọt " này hả? hèn gì kẹo ơi là kẹo cho điểm thí sinh... Những bài của các thí sinh trong đây , ko kể bài của H... nghe sao mà nó hay ơi là hay luôn mà cuối cùng HP lại cho out hít cả làng... thia' mà lại ko có ai kiện tụng gì mới hay chứ ,hic ; Còn CG ui ùi , thơ này của ILB là thơ con cóc.. trong đây hình như mọi người đều biết thơ của ILB rùi , chắc chỉ mình CG là chưa được thưởng thức ha , vậy ILB ghi lại choCG ngâm kíu nghen ; bài thơ như vầy nè :
Buồn buồn thơ thẩn đi ra , đụng phải CG thơ thẩn đi vô.
Buồn buồn thơ thẩn đi vô , đụng phải GC lại thơ thẩn đi ra... Ra , vô hoài.. làm thơ đọc cho bõ ghét . [:D][;)][:D]

Hic!
IBG ác quá hén
Hp có kẹo đâu và mọi người đều bít điều đó nên hổng có ai kiện xíu nào hết ( cũng có thể mọi người sẽ kiện khi đọc bài viết của IBG )
Mà này nếu IBG mà vô sở thú cứ " đi ra đi vô để đụng vào CG thì coi chừng nghen.... IBG sẽ bị mất một số thứ đoá "
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-11 12:18:41lbebygones>
Nè , sao tỷ tỷ iu dzấu của xí muội lại bán rẻ tình tỷ muội thế , CG mua chuộc mất tiu linh hồn của tỷ iu wau^' rùi à? chẳng thể binh chị binh em lại đi binh CG. Tỷ thật là....[:D] Muội dzì méc Đại ca.. mà ua... Đại ca nèo ha? biết ai là Đại ca của hai đứa ? Chết liền ; hic hic [:)]
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: congâu

Hổng phải đâu!!

CG từ trong động chun ra.
Còn VNTQ thì chun vô...

Congau đúng là thuộc dòng họ nhà gấu chính hiệu! Nói vừa hay, lại vừa chí lí!!!![:D]
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: congâu

Thưa BGK (ở đây là HP đại diện),

BGK đã đưa ra đề tài là "Sự tích con gấu " mà BGK có "câu trả lời " hôn ?

Nếu cả BGK cũng không có luôn câu trả lời, nghĩa là BGK không biết Sự tích của loài gấu thì thiết tưởng cũng không nên quá khó khăn với thí sinh. Nếu trên thế giới nầy không có hồ sơ nói về sự tích của loài gấu thì CG tui kiếm mòn con mắt cũng không biết ông cố, ông sơ mình từ đâu chun ra...[:D][:D][:D]. Có người nói "từ trong động "...[:@]

Ơ , ai bảo vậy. Hp biết mừh để Hp kể cho mọi người nghe nhé :
Đó là câu chuyện xảy ra ở chính tại quê hương chúng ta, tại nước Nam nhỏ bé nhưng có rất nhiều điều diệu kỳ. Vào thời điểm bố Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ một người mang 50 người con xuống biển, một người mang 50 người con lên núi để sinh sống đó nhưng oái oăn thay cả trăm người con đều mang giới tính là nam và họ phải tự kiếm vợ cho bản thân mình, và dĩ nhiên cũng có chàng thích ở độc thân. Trong số 50 người con theo Bố lên núi thì nổi trội lên có chàng trai thứ 13 là một chành thanh niên vạm vỡ ít nói và cũng ít gần gũi với các anh em mình bởi họ luôn cho rằng số 13 là con số không may mắn chút nào cả. Họ sống với nhau trên một ngọn núi cao xung quanh với những cánh rừng âm u , lạnh lẽo, họ có thể đến bất cứ nơi nào họ muốn chỉ trừ khu rừng phía nam của dãy núi.
Ngày tháng cứ lặng lẽ trôi các anh em của 13 lần lượt có được các cô vợ rùi mà chàng 13 thì vẫn cứ cô đơn một mình ngày ngày kiếm củi và săn bắn. Và cái ngày định mệnh ấy đã đến với chàng trai, trong 1 lần đuổi theo con hưou sao màu hồng thì 13 đã vô tình lạc bước vào cái chốn cấm kỵ, 13 bàng hoàng kinh hãi không biết cái gì sẽ chờ đón mình phía trước đây, có lẽ chàng còn hơi trẻ con nên trong đầu hiện lên hình ảnh của quái vật, phù thuỷ, thậm chí là... mẹ mìn nữa , lúc này sự sợ hãi xen lẫn với chí tò mò và đôi chân thì cứ bước từng bước và trước mắt chàng là 1 cánh cửa đúng hơn là một bức màn nhung mang màu sắc của cầu vồng " ôi, gì vậy ta " và chàng lước nhẹ qua tấm màn nhung, đi vào bên trong với đôi mắ nhắm tịt lại giống như 1 cô bé thích xem phim kinh dị mà vẫn cứ nhắm tịt mắt lại khi cảm thấy có gì đó bất an. Khi mở mắt ra, điều đầu tiên mà 13 làm là nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt ra dụi dụi và giờ thì mắt căng tròn mở to chưa từng có... Xoạch
"Chương trình sẽ trở lại sau ít phút " ( thì ra là tiếng anh Lại Văn Sâm để giới thiệu chương trình quảng cáo )
Hãy đến với cuộc thi sáng tác " Sự tích... " bạn sẽ trở thành những ông tiên, bà.. phù thuỷ kể cho các em thiếu nhi các bạn thanh nhi, các chú bác trung nhi và bậc lão nhi những câu chuyện cổ tích , phi cổ tích mà... chỉ có bạn mới biết. Mọi chi tiết xin liên hệ ( ủa mà nếu ai muốn liên hệ thì qua email hay yahoo do Hp là đại diện nhé ^^ )
Bây giờ chúng ta trở lại với anh chàng 13 đến với chúng ta từ.. quá khứ

Trước mắt 13 bây giờ không phải là quái vật răng nhọn, không phải là phù thuỷ già xẫu xí hay mẹ mìn xảo quyệt mà trước mặt chàng là một vườn hoa một vườn hoa thật rực rỡ dưới ánh sáng chói loà của mặt trời. Bỗng nhiên 13 cảm thấy thật yêu đời biết bao, chàng muốn hát muốn nô đùa với đàn bướm xinh. Có lẽ trong tiềm thức của con người lầm lì ít nói này là một con người khác hẳn với cái vẻ bề ngoài của mình, và có lẽ ít nhiều chàng cũng đã bị cái gia đình nhỏ bé của mình xô đẩy trở nên lầm lì.
Đang vui đùa trong bản tình ca của nắng vàng và sắc hoa thì một sắc thái âm thanh cao vút cứa ngọt vào tai của 13 :
- Ngươi là ai , hỡi chàng trai trẻ
Trước mắt 13 lúc này là một phụ nữ, có lẽ mới qua cái tuổi thiếu nữ vài năm rồi, nàng đẹp tuyệt với đôi mắt to tròn ướt áp, đôi môi nhỏ xinh, dáng người thanh thoát trong bộ trang phục diêm dúa mà chưa bao giờ 13 nhìn thấy nhưng nàng lại có một gương mặt sắc lạnh như băng.
- Tôi, người con trai thứ 13 của Cha Lạc Long Quân. 13 trả lời
( Ơ cuốn sách đến đây bị khuyết rồi có ai có cuốn sách này thì giúp Hp viết tiếp được hôn? )


Đăng nhập để trả lời
0
Bớ làng xóm ơi !!

BGK nầy đáng ngại quá ! Bạn HP nầy miệng lưỡi dữ tợn. Nhưng nói dối mà không ngoan: Con số 13 mà người ta cho là xui xẻo tới từ Thiên Chúa giáo, nếu tớ nhớ hổng lầm: bữa xực phàn cuối cùng của Chúa Giê-Su với 12 người theo Ông ta, trước khi bị Judas phản phé, tố cáo với công an La-Mã và bị bắt. Tổng cộng bũa ăn đó có 13 người.

Còn Lạc Long Quân với bà Âu-Cơ thì "hình như " là có trước Chú Giê-Su !![:@]
Đăng nhập để trả lời
0
cho HD tui chen chưn vô tí tẹo nhe.
số là lúc này chú Gấu không có xài bùa bậy bạ nên đem được cái bánh lên rồi đó
chúc mừng chú Gấu thành công
về miền Tây, có ai về miền Tây...
đường vòng xuyên Châu Đốc ai hát lời vu vơ
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn HD.

Đó cũng là nhờ ơn trên của anh bạn Mars sửa dùm hồi hổm.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: congâu

Bớ làng xóm ơi !!

BGK nầy đáng ngại quá ! Bạn HP nầy miệng lưỡi dữ tợn. Nhưng nói dối mà không ngoan: Con số 13 mà người ta cho là xui xẻo tới từ Thiên Chúa giáo, nếu tớ nhớ hổng lầm: bữa xực phàn cuối cùng của Chúa Giê-Su với 12 người theo Ông ta, trước khi bị Judas phản phé, tố cáo với công an La-Mã và bị bắt. Tổng cộng bũa ăn đó có 13 người.

Còn Lạc Long Quân với bà Âu-Cơ thì "hình như " là có trước Chú Giê-Su !![:@]

Ớ Gấu ơi !
Sao nỡ bảo Hp miệng lưỡi dữ tợn vậy
Thực ra thì đã là con số xấu thì ở đâu mà chả coi là xấu ^^
chẳng hạn như ma quỷ là xấu và thiên thần thì tốt thì ở đâu trên thế giới đều nghĩ vậy đâu có phân biệt tôn giáo đâu, với lại trước sau gì cái xấu chả bị coi là cái xấu Gấu nhỉ !

Đăng nhập để trả lời
0
ALO !!!
Mọi người ơi, mọi người đâu rùi cả BGK lẫn thí sinh đều chạy đâu hết cả huhu, cùng tham gia viết tiếp câu chuyện giúp Hp vứi .[:(]
Đăng nhập để trả lời
0
"ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi không ai còn nhớ nữa. trong một khu rừng vắng. có một nàng công chúa cực kì xinh đẹp sống trong rừng.một hôm có một chàng hoàng tử đẹp trai........."
chết thật câu chuyên xưa quá rồi không ai còn nhớ nữa... LQ cũng chỉ nhớ được như vậy là giỏi lém rài.... .
Chàng hoàng tử đẹp trai ( chả biết có chai....lọ gì ko? ) nghe nói rằng có nàng công chúa đang sống trong khu rừng ( chứ ko phải ngủ trong rừng ) nên chàng hoàng tử làm một cuộc du hành tìm nơi công chúa cư ngụ , chàng đi mãi , đi mãi , vượt qua bao núi cao , bao đèo sâu , lên rừng lội suối mãi mà không thể nào tìm được nơi công chúa sống... Thế rồi một ngày kia , đang đi trên đường. chàng hoàng tử đẹp trai của chúng ta gặp một lão già cực kỳ xấu , cực kỳ già và cực kỳ ....^ / Tiếng hét làm chàng giật mình : - Ê , thằng nhóc , ngươi là ai , sao dám xâm nhập vào khu rừng cấm của ta ? Hoàng tử quay lại mắt trợn tròn... mừng rỡ : - Ủa , lại là anh sao? Lang băm... sao kỳ này anh già dzữ dzậy? dzô đây , nào , dzô đây chúng ta làm vài ve đi... [sm=beerchug.gif] ủa... mà sao bữa nay ko ở thuquan làm BS nữa mà về đây làm người gác rừng vậy? , Uống với em một ly đi rùi nói cho em biết trong khu rừng này ngoài anh ra còn có nàng công chúa nào nữa không? Lão già bưng ly bia uống xong nhổ toẹt xuống đất bảo : - Thế này mà gọi là bia hả? nhạt như nước ốc.. Kiu TL đem cốc tửu ngàn năm ra đây uống đi... à mà mi nói công chúa nào? chả có cô nương nào cả chỉ có mỗi CG trong mơ và ta , thoi , mi đang vội hả? Kiu TL mang rượu ra đây cho ta rùi mi biến nhanh nhanh ko thi ta lại " ngứa nghề " BS , lôi mi ra phanh thây cho CG nhai xương bi giờ... Hoàng tử đẹp trai...[sm=chay.gif], HẾT CHIỆN RÙI ! XIN MỜI COI HỒI 2 ![sm=bedau.gif]
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 08:11:13vũkimThanh>
Trích đoạn: lbebygones

"ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi không ai còn nhớ nữa. trong một khu rừng vắng. có một nàng công chúa cực kì xinh đẹp sống trong rừng.một hôm có một chàng hoàng tử đẹp trai........."
chết thật câu chuyên xưa quá rồi không ai còn nhớ nữa... LQ cũng chỉ nhớ được như vậy là giỏi lém rài.... .
Chàng hoàng tử đẹp trai ( chả biết có chai....lọ gì ko? ) nghe nói rằng có nàng công chúa đang sống trong khu rừng ( chứ ko phải ngủ trong rừng ) nên chàng hoàng tử làm một cuộc du hành tìm nơi công chúa cư ngụ , chàng đi mãi , đi mãi , vượt qua bao núi cao , bao đèo sâu , lên rừng lội suối mãi mà không thể nào tìm được nơi công chúa sống... Thế rồi một ngày kia , đang đi trên đường. chàng hoàng tử đẹp trai của chúng ta gặp một lão già cực kỳ xấu , cực kỳ già và cực kỳ ....^ / Tiếng hét làm chàng giật mình : - Ê , thằng nhóc , ngươi là ai , sao dám xâm nhập vào khu rừng cấm của ta ? Hoàng tử quay lại mắt trợn tròn... mừng rỡ : - Ủa , lại là anh sao? Lang băm... sao kỳ này anh già dzữ dzậy? dzô đây , nào , dzô đây chúng ta làm vài ve đi... [sm=beerchug.gif] ủa... mà sao bữa nay ko ở thuquan làm BS nữa mà về đây làm người gác rừng vậy? , Uống với em một ly đi rùi nói cho em biết trong khu rừng này ngoài anh ra còn có nàng công chúa nào nữa không? Lão già bưng ly bia uống xong nhổ toẹt xuống đất bảo : - Thế này mà gọi là bia hả? nhạt như nước ốc.. Kiu TL đem cốc tửu ngàn năm ra đây uống đi... à mà mi nói công chúa nào? chả có cô nương nào cả chỉ có mỗi CG trong mơ và ta , thoi , mi đang vội hả? Kiu TL mang rượu ra đây cho ta rùi mi biến nhanh nhanh ko thi ta lại " ngứa nghề " BS , lôi mi ra phanh thây cho CG nhai xương bi giờ... Hoàng tử đẹp trai...[sm=chay.gif], HẾT CHIỆN RÙI ! XIN MỜI COI HỒI 2 ![sm=bedau.gif]

Xin mời các bạn coi tiếp hồi 2 nhé.

Mới nghe thấy vậy chàng hoàng tử đẹp trai kia đã vội vã vắt chân lên cổ mà chạy , không dám ngoái đầu nhìn lại …
Chàng nghĩ rằng :Ðẹp thì đẹp chẳng đẹp thì đừng ta phải bảo toàn cái thân ta trước đã ,ai dại gì mà đâm đầu vào nơi rừng hoang núi thẳm đó mà tìm hạnh phúc chứ , Nguy hiểm quá …không có công chúa này ta vòi cha mẹ ta sẽ lo lót cho ta sang vương quốc mới để tìm công chúa khác vậy …
Các bạn biết không ? cái Con Gấu đang ngồi dựa gốc cây kia chỉ là con gấu giả nhồi bông mà Lang Băm mua tận xứ sở sương mù , chỉ để đó hù dọa những người vào khu rừng này nghịch ngợm hoặc hiếu kỳ đi tìm nàng công chúa của Lang Băm …
Khi nhìn thấy chàng hoàng tử kia đã cao chạy xa bay , Lang Băm mới từ từ gỡ bỏ bộ râu tóc giả bờm xờm dữ tợn ra , để lộ một khuôn mặt trắng trẻo ,và thân hình cường tráng , đầy nghị lực , tuy đã chớm một vài nét nhăn trên vầng trán phong trần …Nhưng chính những đường nét đó đã hằn khắc và tích tụ những gió sương trần thế , những khát khao, những ước vọng tươi đẹp của cuộc đời mà nàng công chúa kia mến yêu tha thiết , nàng đã từ bỏ cả cung vàng điện ngọc của vua cha mà vào rừng chung sống cùng Lang Băm trong một căn nhà nhỏ giữa rừng , chung vui cảnh gió sương , đạm bạc ,êm đềm. Họ sống hết mình vì nhau ,yêu thương nhau đắm đuối , hạnh phúc ,tự do trong khu rừng đấy tiếng chim ca và những chiều vàng rực nắng .
Chỉ có một điều là Lang Băm chấp nhận vất vả ngày ngày vẫn phải đeo bộ râu tóc giả và đứng canh chừng ngoài bìa rừng để ngăn chặn những người có ý định đi tìm nàng công chúa xinh đẹp….
Các bạn biết bây giờ cuộc sống của họ ra sao không ? Nàng công Chúa xinh đẹp kia đã sinh hạ cho Lang Băm năm người con , ba trai , hai gái vô cùng thông minh và xinh đẹp ….Họ hiện nay vẫn an vui và đang làm chủ khu rừng xanh biếc đó cùng chú Gấu nhồi bông vẫn ngồi nhe răng ,trợn mắt nhìn dòng đời trôi đi lờ lững , thanh bình …
Vì không được phép kể dài nên tới đây là hết chuyện rồi , mong các bạn thông cảm nhé
Lang băm VKT
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xửa... ngày xưa... Ở tận xứ sở xa tít tắp chân trời , có một cung điện không lấy gì là nguy nga tráng lệ lắm , nhưng cũng rất xinh và rất đẹp. Một ngày kia Hoàng Hậu hạ sinh được một nàng công chúa , da cô bé trắng như tuyết , tóc đen mượt như nhung, môi đỏ như son , mắt đen láy thông minh. Ngày ngày cô lớn lên trong sự yêu thương của Nhà Vua và Hoàng hậu cùng tất cả mọi người trong cung , ai cũng yêu mên cô bé công chúa này. Cho đến một ngày kia , có một chàng họa sĩ lang thang trong rừng để vẽ cho mình một bức tranh như ý và chàng nhặt được một chiếc lá , trên chiếc lá có khắc lên hình một đôi môi , khi nhìn lướt thì chỉ là một hình vẽ rất bình thường như bao cánh môi chàng vẽ trên tranh , nhưng nhìn thật lâu , thật kỹ , chàng có cảm giác như cánh môi hé cười... Ta mơ chăng...? Mơ giữa ban ngày ư ? Và như kẻ mộng du , tay cầm chiếc lá chân đi như và cõi thinh không , đi không chủ đích và chàng không biết mình đi đâu , bước chân vô thức đã đưa chàng đến bên cửa sổ một lâu đài , vâng, ở đó , chàng ngước nhìn lên ô cửa sổ ấy và chàng bắt gặp ánh mắt ngây thơ của ai kia đang lấp ló bên cửa sổ , và cánh môi, vâng , đúng là cánh môi như được ép từ cô gái kia in vào chiếc lá , và nàng hé môi cười , chàng họa sĩ vội vàng lấy bút vẽ ra cố gắng vẽ cho thật giống nàng công chúa đứng bên ô cửa sổ chiếc bút chưa kịp lướt trên trang giấy , bóng nàng đã mất hút khỏi tầm mắt , chàng họa sĩ ngẩn ngơ tiếc nuối... và bước chân thinh không lại đưa chàng về chốn cũ , nơi khu rừng mà chàng đã bắt được chiếc lá.... Ngày lại ngày trôi qua , chàng không còn thiết vẽ vời gì nữa , ngày ngày cứ ngắm mãi chiếc lá có hình đôi môi kia , rồi đến một ngày chiếc lá không còn tươi nữa và nó đang dần khô héo đi , khi chiếc lá thật sự khô héo và có chiều hướng vỡ nát vì ngày nào chiếc lá cũng theo bên chàng kể cả khi ngủ , chàng cũng ấp ủ nó trong tay. Và trong tiềm thức thúc đẩy chàng đi kiếm tìm ước mơ của mình , khi chàng đến nơi cung điện có ô cửa sổ , chàng nghe được tiếng khóc bi ai , đau thương nức nở nghẹn ngào của người mẹ mất con , chàng đến gần một tên lính gác hỏi nhỏ và được biết , nàng công chúa đây mang trong người một chứng bệnh kỳ quái từ lúc chào đời , vì yêu con , nên Nhà Vua và Hoàng Hậu chạy chữa đủ mọi thầy thuốc nhưng vẫn không cứu được nàng , và nàng chết đi đúng vào ngày nàng sinh ra , cả đất nước của Nhà Vua đau buồn khôn xiết ngài đã cho lễ tang nàng ba ngày ba đêm để đưa tiễn nàng đi khi suối lệ tuôn tràn trên mi mắt người mẹ và cha già , rất tiếc họ chỉ có mỗi mình nàng , nên đau buồn lại càng buồn hơn. Và theo sự chỉ dẫn , chàng họa sĩ đến được ngôi mộ nơi công chúa nằm và chàng bắt đầu thì thầm kể chuyện cho công chúa nghe.... Hỡi công chúa yêu thương của lòng tôi, nàng hãy nghe câu chuyện tôi kể nhé.... Ngày xửa.. Ngày xưa....
Đến đây thì hết chuyện rồi . Thôi để dành phần cho người khác thi nữa chứ... [:D][;)][:D]
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-10 08:36:59vũkimThanh>
Trích đoạn: lbebygones

Ngày xửa... ngày xưa... Ở tận xứ sở xa tít tắp chân trời , có một cung điện không lấy gì là nguy nga tráng lệ lắm , nhưng cũng rất xinh và rất đẹp. Một ngày kia Hoàng Hậu hạ sinh được một nàng công chúa , da cô bé trắng như tuyết , tóc đen mượt như nhung, môi đỏ như son , mắt đen láy thông minh. Ngày ngày cô lớn lên trong sự yêu thương của Nhà Vua và Hoàng hậu cùng tất cả mọi người trong cung , ai cũng yêu mên cô bé công chúa này. Cho đến một ngày kia , có một chàng họa sĩ lang thang trong rừng để vẽ cho mình một bức tranh như ý và chàng nhặt được một chiếc lá , trên chiếc lá có khắc lên hình một đôi môi , khi nhìn lướt thì chỉ là một hình vẽ rất bình thường như bao cánh môi chàng vẽ trên tranh , nhưng nhìn thật lâu , thật kỹ , chàng có cảm giác như cánh môi hé cười... Ta mơ chăng...? Mơ giữa ban ngày ư ? Và như kẻ mộng du , tay cầm chiếc lá chân đi như và cõi thinh không , đi không chủ đích và chàng không biết mình đi đâu , bước chân vô thức đã đưa chàng đến bên cửa sổ một lâu đài , vâng, ở đó , chàng ngước nhìn lên ô cửa sổ ấy và chàng bắt gặp ánh mắt ngây thơ của ai kia đang lấp ló bên cửa sổ , và cánh môi, vâng , đúng là cánh môi như được ép từ cô gái kia in vào chiếc lá , và nàng hé môi cười , chàng họa sĩ vội vàng lấy bút vẽ ra cố gắng vẽ cho thật giống nàng công chúa đứng bên ô cửa sổ chiếc bút chưa kịp lướt trên trang giấy , bóng nàng đã mất hút khỏi tầm mắt , chàng họa sĩ ngẩn ngơ tiếc nuối... và bước chân thinh không lại đưa chàng về chốn cũ , nơi khu rừng mà chàng đã bắt được chiếc lá.... Ngày lại ngày trôi qua , chàng không còn thiết vẽ vời gì nữa , ngày ngày cứ ngắm mãi chiếc lá có hình đôi môi kia , rồi đến một ngày chiếc lá không còn tươi nữa và nó đang dần khô héo đi , khi chiếc lá thật sự khô héo và có chiều hướng vỡ nát vì ngày nào chiếc lá cũng theo bên chàng kể cả khi ngủ , chàng cũng ấp ủ nó trong tay. Và trong tiềm thức thúc đẩy chàng đi kiếm tìm ước mơ của mình , khi chàng đến nơi cung điện có ô cửa sổ , chàng nghe được tiếng khóc bi ai , đau thương nức nở nghẹn ngào của người mẹ mất con , chàng đến gần một tên lính gác hỏi nhỏ và được biết , nàng công chúa đây mang trong người một chứng bệnh kỳ quái từ lúc chào đời , vì yêu con , nên Nhà Vua và Hoàng Hậu chạy chữa đủ mọi thầy thuốc nhưng vẫn không cứu được nàng , và nàng chết đi đúng vào ngày nàng sinh ra , cả đất nước của Nhà Vua đau buồn khôn xiết ngài đã cho lễ tang nàng ba ngày ba đêm để đưa tiễn nàng đi khi suối lệ tuôn tràn trên mi mắt người mẹ và cha già , rất tiếc họ chỉ có mỗi mình nàng , nên đau buồn lại càng buồn hơn. Và theo sự chỉ dẫn , chàng họa sĩ đến được ngôi mộ nơi công chúa nằm và chàng bắt đầu thì thầm kể chuyện cho công chúa nghe.... Hỡi công chúa yêu thương của lòng tôi, nàng hãy nghe câu chuyện tôi kể nhé.... Ngày xửa.. Ngày xưa....
Đến đây thì hết chuyện rồi . Thôi để dành phần cho người khác thi nữa chứ... [:D][;)][:D]


Chuyện hay quá đi nhưng cũng thương tâm quá...Sao ông vua kia không đem cô công chúa tới phòng mạch của Lang băm chữa nhỉ, biết đâu khỏi thì sao ,thế này thì họa sỹ kia chắc buồn lắm đó , không biết chàng sẽ ra sao đây chứ...hic ,hic.....?đáng thương quá đi [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»